Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 182

Chương 131:

Edit: Sia "Hạ quan xin tuân theo mệnh lệnh phu nhân." Bạch tổng đốc quỳ một gối xuống đất, hành đại lễ, vừa đứng lên liền quay người lại, hét lớn một tiếng: "Các huynh đệ Giang Nam đại doanh đâu!" Trong lúc nhất thời, từ ngoài viện vang đến tiếng bước chân đều nhịp, một đội quân sĩ khôi giáp hạng nặng cầm trong tay trường thương tiến vào sân nhỏ, chia thành hàng hướng theo hai bên tường viện, bao bọc vây quanh nhân mã của Dụ Thân Vương, thương ngân sáng chói thẳng tắp hướng về đám người của Dụ Thân Vương, đợi lệnh.

Thế tử Hòa Thân vương cùng Thế tử Vinh Thân vương sớm bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, giọng run run nói với Lãnh Hoa Đình: "Thế huynh, hai chúng ta trước đây chính là ở trong viện của huynh, không nên cũng đuổi chúng ta đi a." Cẩm Nương nghiêng qua liếc mắt nhìn hai vị Thế tử, lạnh lùng không chút nào lưu tình nói: "Viện này chỉ cho phép người chưởng quản hắc ngọc nghỉ ngơi sử dụng, tất cả những người nhàn tạp (không liên quan), hết thảy mời ra." Hai vị Thế tử này cũng không phải là người tốt gì, gió chiều nào thì che chiều ấy, rõ ràng đảm đương vai trò không tốt đẹp lắm trong vụ việc này, nhưng còn muốn giả bộ là hai kẻ không đắc tội ai, cho rằng người người đều ngu ngốc sao? Cố ý ở lại biệt viện không đi, tất nhiên lại muốn thực hiện quỷ kế gì đó, tất cả đều đuổi đi hết cho yên chuyện.

Dụ Thân Vương bị quân sĩ võ trang đầy đủ cầm thương bao quanh, hắn chưa từng bị ai đối đãi như thế, hắn vốn chính là một hoàng tử, mẫu phi trong cung cũng được sủng ái, mới ít tuổi đã được nuôi lớn trong cung Thái Hậu vài năm, thuận mắt Thái Hậu, cẩm y ngọc thực, lại quyền cao chức trọng, nhìn cả Đại Cẩm, ngoại trừ Hoàng Thượng cùng Thái tử thì địa vị của hắn được tôn sùng nhất, cả đời này hầu như muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, ngoại trừ vị trí cao nhất... Thêm cả Thanh Uyển, hắn còn chưa nếm qua thất bại như thế, Tôn Cẩm Nương, ngươi được lắm, ngươi giỏi lắm, cũng dám công nhiên khiêu chiến bổn vương, bổn Vương sẽ cho ngươi đẹp mặt. Bạch tổng đốc cũng rất đau đầu, tình hình loại này, Dụ Thân Vương nếu chịu nhận rõ tình thế tự động lui ra ngoài, đó là tốt nhất, tất cả đều vui vẻ, nếu là còn muốn đối chọi, chính mình còn thực không biết làm thế nào cho phải, chẳng lẽ phải thật sự đả thương đường đường Dụ Thân Vương gia, là huynh đệ ruột của Hoàng Thượng sao? Hiện tại chính mình đang phụng mệnh làm việc, vậy sau này, lúc dẹp xong sự tình này, Dụ Thân Vương có thể ghi hận hay không, có thể lấy chức quyền ra trả thù riêng hay không?

Mắt mở to, dường như là cầu xin mà nhìn Dụ Thân Vương, chỉ cầu lão nhân gia không cần phải đối chọi gay gắt nữa, đi luôn thì càng hay. Dụ Thân Vương tức giận đến sắp phát nổ, vừa nhấc mắt, liền chứng kiến vẻ mặt Bạch tổng đốc cầu xin, trong nội tâm cười lạnh một hồi, Tôn Cẩm Nương cũng quá ngây thơ đi, thánh tổ gia hạ thánh lệnh thì sao? Thánh tổ gia đã chết gần trăm năm, ai còn thực sự tuân theo lệnh ngài làm việc nữa, thực cho rằng người dưới sẽ tuân theo mệnh lệnh một khối ngọc nát để tự làm khổ chính mình, cứ khăng khăng không đi, xem ai dám thực sự động thủ với mình! Dụ Thân Vương lạnh lùng, mắt hàm chứa mỉa mai nhìn Cẩm Nương, hai tay nhàn nhã để sau lưng, ung dung nói: "Bổn vương sẽ không đi, nhìn xem kẻ nào ăn gan hùm mật gấu, dám đến gây khó dễ bổn vương."

Cẩm Nương chưa từng thấy qua kẻ nào vô lại như thế, đường đường Vương gia, lại đồng dạng như du côn lưu manh ỷ vào thân phận gây chuyện, thật đáng xấu hổ! Nàng chẳng muốn nhìn Dụ Thân Vương thêm, chỉ nhẹ nhàng, tao nhã đối mặt với Bạch tổng đốc nói: "Bạch đại nhân, bổn phu nhân hạn cho ông trong một phút đồng hồ, hãy đuổi hết sạch những kẻ không liên quan ra khỏi nội viện của bổn phu nhân, bằng không, tự gánh lấy hậu quả." Nói xong, rốt cuộc chẳng muốn ngốc tiếp nữa, cúi đầu nói với Lãnh Hoa Đình: "Tướng công, chúng ta quay về nội viện đi, trong này buồn bực đến phát sợ." Lãnh Hoa Đình mỉm cười với nàng, cầm tay nàng nói: "Được, y theo lời nương tử, chúng ta vào nội viện đi, mệt mỏi a, một chút nữa ngủ một giấc cho thoải mái." Bạch tổng đốc nghe xong lời của Cẩm Nương, trong nội tâm rùng mình, bất đắc dĩ nói với Dụ Thân Vương: "Vương gia, mời ngài nhanh chóng rời phủ, xin đừng làm khó xử hạ quan thì hơn."

Dụ Thân Vương cười lạnh nhìn Bạch tổng đốc, đối mặt với mũi thương sáng loáng, không lùi mà tiến tới, chậm rì rì tiến lên trước một bước: "Bổn vương sẽ không đi, ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?" Bạch tổng đốc nghe xong liền nổi giận, dòng máu quân nhân cũng bị kích động sôi sục, ngang tàng rút kiếm nói: "Vương gia, hạ quan cũng vì phụng mệnh làm việc, người cãi lời thánh ý như thế, vậy đừng trách hạ quan không khách khí." "Thánh ý? Ha ha ha, Bạch đại nhân, ngươi nghe theo thánh ý của ai? Bản Vương phụng mệnh đương kim thánh thượng đến đôn đốc việc ở căn cứ Giang Nam, có kim bài ngự ban trong tay, ngươi dám động dù chỉ một cọng lông tơ của ta, bổn vương luận xử ngươi tội mưu phản." Dụ Thân Vương giơ lên cao kim bài trong tay, cười lớn nói.

Chưa xét đến người cầm khối kim bài trên tay, Bạch tổng đốc thật sự có chút bận tâm, dù sao khối kim bài này chính là đại biểu cho hoàng quyền, mạo phạm hoặc bất kính cũng đều tử tội, hôm nay thật đúng là khó xử tử hắn, nhưng hắn lúc này chỉ có thể nghe theo lệnh chủ nhân Hắc ngọc, bảo vệ chủ nhân Hắc ngọc mới là chức trách chính thức của hắn, nếu thật nhượng bộ Dụ Thân Vương bắt Tôn Cẩm Nương đi, tội lỗi này của hắn càng nghiêm trọng, cho nên hắn chỉ có thể kiên trì một lòng cầm kiếm, chắn trước Dụ Thân Vương, hắn cũng không cần ra sát chiêu, chỉ ép Dụ Thân Vương đi khỏi đây. Thủ hạ của Dụ Thân Vương thấy Vương gia bị công kích, dĩ nhiên khua kiếm nghênh tiếp, mà bọn họ vừa động, quân sĩ đại doanh Giang Nam vây bên ngoài cũng cầm trường thương tiến đến, nhân mã hai bên thật sự động thủ, Thế tử Hòa Thân vương cùng Thế tử Vinh Thân vương xem tình thế liền thối lui một góc, tình hình như vậy vẫn là bo bo giữ mình tốt hơn. Nhìn ra Bạch tổng đốc không dám thực sự ra sát chiêu với chính mình, nhưng Dụ Thân Vương ra chiêu xảo trá cực kỳ,xuống tay hung ác, thầm nghĩ đánh lui Bạch tổng đốc mới tốt, Bạch tổng đốc không dám làm hắn bị thương, tay chân nhất thời bị trói buộc, một thân công phu rất khó thi triển ra, chỉ biết tức giận, Dụ Thân Vương tay phải cầm kiếm, tay trái lại cầm khối kim bài ngự ban này để che thế công của mình, mỗi lần mũi kiếm sắp tới trên người Dụ Thân Vương, hắn liền cầm kim bài trong tay vừa đỡ, Bạch tổng đốc không thể không thu chiêu, lui về công kích, đổi chiêu tấn công, mà Dụ Thân Vương liền nhân cơ hội tiếp tục ra chiêu, trong lúc nhất thời, đánh cho Bạch tổng đốc liên tiếp lui về phía sau, cơ hồ chỉ có chống đỡ, toàn bộ không sức hoàn thủ.

Hai bên quân sĩ cũng có người lớn mật công kích hướng Dụ Thân Vương, nhưng Dụ Thân Vương võ công cao cường, một thân công phu cũng xuất thần nhập hóa, những tiểu binh này căn bản không thể tiến gần người hắn, nhìn tình hình này thì Dụ Thân Vương ngược lại chiếm thế thượng phong. Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình không để ý đến hỗn loạn giết chóc đằng sau, được Lãnh Tốn cùng ám vệ hộ tống, tiếp tục hướng về nội viện của mình đi, hoàn toàn không lo chuyện Dụ Thân Vương ở đằng sau. "Thế huynh, đã xảy ra chuyện gì?" Lãnh Thanh Dục những ngày này tại biệt viện trôi qua ngây ngô, giống như con cú buổi tối không ngủ được, buổi sáng lại không dậy nổi, hôm nay sáng sớm bị tiếng đao kiếm trong nội viện làm tỉnh, trong nội tâm quýnh lên, sợ nữ tử kia đã xảy ra chuyện gì, xoay người một cái liền từ trên giường nhảy xuống, chưa kịp rửa mặt, liền vọt tới tiền viện.

Vừa thấy trước cổng trong quả nhiên có người đang đánh nhau, vội vã chạy tới, đã thấy Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương nắm tay, ra vẻ nhàn nhã đi về phía nội viện, không khỏi hỏi thăm. Cẩm Nương thấy hắn hỏi nên khẽ giật mình, thiếu chút nữa đã quên trong nội viện còn có một người như vậy, nhưng hắn là nhi tử của Dụ Thân Vương, sẽ không làm việc gì hại mình chứ, cha hắn chính là muốn bắt mình đi, nên nàng giương mắt cảnh giác nhìn xem Lãnh Thanh Dục. Mà trong mắt Lãnh Hoa Đình càng nhiều ý đề phòng cùng phẫn nộ, Lãnh Thanh Dục không rõ có chuyện gì, kinh ngạc nhìn Cẩm Nương, ánh mắt không tín nhiệm của nàng làm sau lưng hắn cảm thấy từng đợt lạnh cả người, trong nội tâm đau xót, chẳng lẽ nàng cho là mình sẽ làm thương tổn nàng sao?

Mà gần đây Lãnh Tốn cùng hắn giao hảo cũng mang vẻ mặt phòng bị nhìn hắn, Lãnh Thanh Dục càng cảm thấy căm tức, quát: "A Tốn, đã xảy ra chuyện gì?" "Dụ Thân Vương muốn bắt Thiếu phu nhân đi!" Lãnh Tốn tức giận nói. "Phụ vương ta? Phụ vương sao đã tới đây rồi? Vì sao phải bắt Cẩm... Bắt thế tẩu đi? Nhất định là có hiểu lầm!" Lãnh Thanh Dục kinh ngạc nói ra, thiếu chút nữa gọi ra khuê danh của nàng, cái tên ngày nhớ đêm mong, tâm tâm niệm niệm, thuận miệng liền nói ra, may mắn, kịp thời dừng lại, không có gọi đầy đủ, bằng không sợ là lại làm nàng giận.

"Hừ, Thế tử gia vẫn nên tự mình đi xem a, phụ vương của huynh hôm nay chính là đem tất cả người trong nội viện chúng ta đều giam lỏng rồi." Ngữ khí Lãnh Tốn không hòa nhã, Dụ Thân Vương cũng chẳng cho Thái tử chút mặt mũi, điều này làm cho hắn rất bất mãn, Thái tử là người kế thừa Đại Cẩm, dù Dụ Thân Vương quyền thế ngập trời, thì ở trước mặt Thái tử cũng vẫn là thần tử nhưng không đem Thái tử để vào mắt, đó chính là có dị tâm với ngôi vị hoàng đế, đại nghịch bất đạo như thế, thật sự là đáng hận. Lãnh Thanh Dục nghe thấy tình thế nghiêm trọng, bất chấp lại nhìn sắc mặt Cẩm Nương, một cái thả người liền phi thân hướng đến cổng trong đi, quả nhiên thấy hai người càng đấu say sưa đúng là phụ vương mình cùng Bạch tổng đốc, gấp gáp lớn tiếng kêu: "Phụ vương —— " Dụ Thân Vương chính liên tiếp tiến sát, mắt thấy sắp đem Bạch tổng đốc bức tiến vào cổng trong, chính mình thoát ly hắn kiềm chế hướng vào phía nội viện thẳng đến chỗ Tôn Cẩm Nương, nghe được Lãnh Thanh Dục hô gọi, trong nội tâm vui vẻ, nói ra: "Dục nhi, nhanh giúp phụ vương ngăn chặn mấy tên này."

Lãnh Thanh Dục không rõ phụ vương tại sao lại cùng Bạch tổng đốc đánh nhau, công phu phụ vương tuy mạnh, nhưng rất ít động thủ, việc hôm nay sợ thật sự rất nghiêm trọng, bằng không phụ vương cũng sẽ không tự động thủ, lại giương mắt nhìn, thình lình chứng kiến mấy hộ vệ của phụ vương đang cùng quân sĩ đại doanh Giang Nam đánh nhau, trong nội tâm không khỏi càng nghi hoặc, hắn vẫn tinh tường vài điểm tính nết của Bạch tổng đốc, người lăn lộn trên chốn quan trường hơn chục năm thì sao lại ra lệnh quân đội động thủ với cả Dụ Thân Vương, ăn gan hùm mật gấu sao? Việc này có lẽ không phải đơn giản như vậy? Nghĩ như thế, hắn liền phi thân nhảy hướng hai người đang chiến đấu, thân thể hạ xuống đúng ở giữa hai người, Bạch tổng đốc đúng là bị Dụ Thân Vương làm cho luống cuống tay chân, gặp Lãnh Thanh Dục đột nhiên tiến đến, trong nội tâm vui vẻ, nhân cơ hội quay ngược tình thế, lùi khỏi chiến trận, thả người nhảy ra xa hơn mấy trượng, vung tay lên, quát to: "Tướng sĩ trong sân nghe lệnh, nằm xuống! Cung tiễn thủ ở đâu?" Hai mệnh lệnh đồng thời phát ra, quân sĩ trong sân đang tại cùng những hộ vệ Dụ Thân Vương kịch chiến vừa nghe lập tức tùy chỗ nằm xuống, cho dù đang bị người công kích, cũng không quan tâm liền ngã nằm xuống đất, mà trên tường viện, lập tức đông nghịt cung tiễn thủ nhoài người ra, những mũi tên lạnh như băng liền nhất tề nhắm ngay phụ tử Dụ Thân Vương cùng tùy tùng của bọn hắn. Bỗng nhiên biến hóa khiến Lãnh Thanh Dục có chút mơ hồ, hắn phẫn nộ nhìn Bạch tổng đốc, quát: "Bạch đại nhân đây là có ý gì? Ngươi muốn giết phụ tử chúng ta?"

Sắc mặt Bạch tổng đốc có điểm xấu hổ, vừa rồi Lãnh Thanh Dục rõ ràng là tới khuyên can, chính mình lại lợi dụng hắn thoát ly kiềm chế của Dụ Thân Vương, cử động lần này có điểm khó nói, nhưng mà không có cách nào khác, ai bảo hắn có một phụ thân không thông tình đạt lý (không biết phân biệt phải trái) như vậy? Hơn nữa, chính mình cũng không phải thật sự muốn giết phụ tử bọn họ, chẳng qua chỉ muốn đuổi bọn họ đi mà thôi. "Thế tử gia, xin lỗi, hạ quan cũng chỉ vì bất đắc dĩ, Vương gia uy hiếp giam lỏng Lãnh phu nhân, hạ quan không thể không ra hạ sách này, chỉ cần người cùng Vương gia rời khỏi biệt viện, hạ quan quyết sẽ không tổn thương dù một sợi lông của phụ tử Vương gia, thỉnh Thế tử thứ lỗi." Bạch tổng đốc cất cao giọng nói. Lại một người nói Dụ Thân Vương uy hiếp bắt Cẩm Nương, Lãnh Thanh Dụ không khỏi có chút căm tức, hoang mang nhìn Dụ Thân Vương nói: "Phụ vương, thật có chuyện này ư? Lãnh phu nhân chính là được Hoàng Thượng phái đến, cũng coi như một nửa khâm sai, ngài như thế nào..."

.