Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 183

Chương 131.2.

"Bổn vương đâu muốn giam lỏng nàng, chỉ giảng giải khuyên bảo nhưng như nước đổ lá khoai với nàng, thiết bị trong căn cứ bị hỏng, đội tàu xuôi nam chỉ có bốn ngày nữa phải lên đường, còn thiếu mấy trăm kiện hàng, nàng lại không chịu đi sửa chữa thiết bị..." Dụ Thân Vương thật buồn bực, nguyên bản muốn dồn Bạch tổng đốc, lại đột nhiên bị Thanh Dục bất chợt chen vào, tình thế thoáng cái có lợi lại biến thành bị động, tiểu tử chết tiệt, không giúp đỡ thì thôi, lại đến cản trở. "Phụ vương, chuyện căn cứ không phải vốn do Lãnh phu nhân cùng Hoa Đình huynh chủ trì sao? Huynh ấy sao lại không để ý việc sản xuất của căn cứ?" Lãnh Thanh Dục thật sự cảm thấy kỳ quái ngay, càng nghe càng hồ đồ. "Khụ, khụ!" Dụ Thân Vương vừa nghe lời này, trên mặt liền lộ ra một tia xấu hổ cùng bất đắc dĩ, không biết phải giải thích cho nhi tử như thế nào, ho khan hai tiếng cố che giấu, quát Lãnh Thanh Dục: "Con đừng quản những việc này!" Lại nghĩ tới nhi tử đã đến đây một hai tháng, cương quyết không đưa một chút tin tức cho mình, còn khiến mình nghe phải tin tức sai lầm, thực tức chết, náo loạn thành cục diện bế tắc như hiện tại, cái thằng tiểu tử ngu ngốc này chẳng có trách nhiệm, trong nội tâm bốc hỏa, lại mắng: "Phụ vương để con nhận chức giám sát, con suốt ngày làm được gì, không thấy được một điểm hiệu quả!"

"Thế tẩu thật vất vả cải tạo tốt máy móc trong nhà máy, khiến cho căn cứ đi vào quỹ đạo, giám sát cái gì, làm cho nàng sống yên ổn thêm hai ngày nữa không tốt sao? Hơn nữa, việc cải tạo bề bộn cũng khá tốt, nào còn tâm để ý cái gì? Con thấy cái chức giám sát cũng không phải thực chất cần, mà là để tới quấy rối, phụ vương, người sẽ không làm gì ngăn thế tẩu hoàn thành công việc chứ?" Lãnh Thanh Dục đã sớm đau lòng Cẩm Nương, còn đang mang thai mà mỗi ngày đi sớm về trễ, tập trung toàn bộ tinh thần vào thiết bị, nàng đồng thời rất thông minh, đáng ngưỡng mộ, cần cù thật thà vừa trí tuệ, có thể chịu được cực khổ ngang với nam tử bình thường, không nghĩ tới nàng vừa có thể thoải mái hơn đã có người vây tới như thiêu thân! Càng không nghĩ tới phụ vương cũng hồ đồ như thế, lại cũng tham gia, còn... Khiến cho đao kiếm xung đột. Dụ Thân Vương đối với việc này cũng ảo não cực kỳ, hắn vốn đang tức giận Lãnh Thanh Dục đến đây không có nửa điểm tác dụng, tiểu tử này lại đâm trúng chỗ đau của hắn, không khỏi thẹn quá hoá giận, khiển trách: "Bây giờ không phải là thời điểm thảo luận việc này, tranh thủ thời gian mời Lãnh phu nhân đi giải quyết thực tế vấn đề căn cứ mới đúng đắn." Lời này không thể nghi ngờ đã chứng thật nỗi lo lắng trong nội tâm Lãnh Thanh Dục, hắn không thể tin nhìn Dụ Thân Vương: "Phụ vương, người thật sự là một đời anh minh, nhất thời hồ đồ, cái căn cứ này, nhìn tưởng thơm ngon, trên thực tế, ngoại trừ một nhà Giản Thân Vương phủ, ai cũng đừng nghĩ chính thức nhúng tay vào, nhi tử đến lâu như vậy, vẫn dốt đặc cán mai về hai đống sắt vụn đó, cho dù đưa Hắc ngọc đến trên tay nhi tử, nhi tử cầm cũng vô dụng, đừng đem cơ nghiệp tổ tông đều thất bại là tốt rồi."

Dụ Thân Vương nghe đến vẻ mặt lúc đỏ lúc trắng, lời của con hắn ngược lại nghe lọt được một ít, xem ra kế hoạch hôm nay của mình thật đúng là có vấn đề, cướp đoạt nhà máy thật không sáng suốt, không có kỹ thuật, không nhân tài, không hiểu những thứ kỹ thuật lạ kỳ kia, cho dù cầm Hắc ngọc cũng chẳng thể duy trì được mà dùng... Qua sông đoạn cầu... Cái sông này căn bản là qua không được, tối đa cũng chỉ bước đến giữa sông, mới thực hiện, ngay cả mình đều rơi xuống sông rồi, hắn xem như hiểu rồi, chính mình sợ là trúng gian kế của những người khác. "Thanh Dục, quan hệ giữa con với Tiểu Đình không tồi, con giúp phụ vương khẩn cầu bọn họ a, hiện tại vô cùng cấp bách, nếu không sửa lại thiết bị cho tốt, thương đội xuôi nam sẽ khó có thể chuẩn bị đầy đủ hàng hóa, điều này là đại sự sẽ ảnh hưởng danh dự Đại Cẩm a." Dụ Thân Vương không khỏi hạ thấp thanh âm, nghĩ ra cách khác, xem nhi tử trong lúc này có thể giải quyết chuyện này không, nghe nói nhi tử còn từng cứu Tôn Cẩm Nương một lần. Lãnh Thanh Dục nghe xong nhướng mày, đang muốn trả lời, Bạch tổng đốc bên kia sốt ruột nghe, hai cha con này cũng không có để ý gì tới mình đi, mà cung tiễn vẫn nhắm tới hai người, hơn nữa đã sắp hết thời hạn Lãnh phu nhân vừa rồi ra lệnh, tiếp tục nói chuyện thì chính mình phải chịu trách phạt, "Vương gia, Thế tử, vẫn là mời các vị đều rời khỏi viện này thôi, xin đừng làm hạ quan khó xử ."

Dụ Thân Vương nghe thấy căm tức, mình không phải là đang tự tìm cách giải quyết vấn đề sao? Cái người họ Bạch này một chút nhãn lực cũng không có, lại chẳng biết đưa bậc thang để mình lui hạ, không khỏi buồn bực nói: "Ngươi có bản lĩnh cứ ra trước mặt bắn bổn vương, bổn vương chính là không rời đi!" Bạch tổng đốc nghe rồi đơ người, lời Dụ Thân Vương quá mức ngang ngược, hơn nữa, nếu tiếp tục lùi bước thì sẽ vượt qua thời gian Cẩm Nương định cho hắn, hắn không khỏi trầm mặt, vung tay lên, quát: "Bắn tên!" Lập tức, hàng loạt mũi tên như mưa bay vào sân, nhất thời liên tục vang đầy tiếng kêu thảm thiết, vài người hộ vệ của Dụ Thân Vương bị trúng tên ngã xuống đất, nhưng những mũi tên này như có mắt, đều chỉ hướng đến mấy hộ vệ, còn phụ tử Dụ Thân Vương đều tránh được nguy hiểm.

Lãnh Thanh Dục nhìn rồi liền nhíu mi, nói với Bạch tổng đốc: "Dừng tay, Bạch đại nhân, dừng tay, ta khuyên phụ vương đi ra ngoài là được." Bạch tổng đốc nghe xong liền lệnh quân sĩ ngừng bắn, Lãnh Thanh Dục kéo Dụ Thân Vương đi ra ngoài, "Phụ vương, chúng ta đi ra ngoài đi, cứ thế này sẽ càng làm thế tẩu nổi nóng, người hiện tại cưỡng cầu cũng vô dụng, cho dù bắt nàng thật, nàng quyết sống chết không theo, phụ vương sẽ làm gì? Chẳng lẽ còn thật sự giết nàng sao? Nàng chính là kỳ tài Đại Cẩm chúng ta, nàng nếu xảy ra chuyện gì, chỉ sợ Hoàng Thượng là người đầu tiên muốn trị tội ngài." Dụ Thân Vương cũng chỉ muốn tìm lối thoát, bị Lãnh Thanh Dục khẽ kéo, thì ỡm ờ ra khỏi, Bạch tổng đốc nhìn xem cuối cùng là thở dài một hơi, thấy phụ tử Dụ Thân Vương đi xa, hắn mới thu binh, vừa muốn tiến nội viện báo cáo tình huống với Cẩm Nương, chợt nghe thanh âm Dụ Thân Vương lạnh lùng từ xa xa truyền đến: "Bạch đại nhân, nợ nần hôm nay, bổn vương sẽ nhớ kỹ, ngày sau chúng ta lại tính."

Bạch tổng đốc nghe xong một thân mồ hôi lạnh, chân bước càng nhanh. Trong biệt viện cuối cùng khôi phục bình tĩnh, Lãnh Thanh Dục trở lại tiểu viện, đi đến Lãnh Hoa Đình cầu tình, Lãnh Hoa Đình khó có dịp mang vẻ mặt ôn hoà gặp hắn, nhưng luôn cố tình nói lảng nói tránh với hắn, nói đến chuyện tu sửa thiết bị liền nói sang chuyện khác, hoặc là nói rằng Cẩm Nương bị kinh hãi, phải dưỡng thai, không thể xử lý công việc, khiến Lãnh Thanh Dục rất bất đắc dĩ, hắn cũng biết là Dụ Thân Vương làm quá mức, trách không được Lãnh Hoa Đình cùng Cẩm Nương không nể tình, chẳng xem tình nghĩa, phụ vương ra đòn này rõ ràng chính là muốn bức cả phủ Giản Thân Vương vào chỗ chết nha, người ta chịu gặp mình là nể tình lúc trước đã cứu Cẩm Nương. Về sau, hắn không có biện pháp, chỉ có thể lo lắng suông, bất quá, tên kia cũng vô lại giống phụ vương hắn, Dụ Thân Vương tại nội viện náo loạn như vậy vừa làm trò hề, hắn một chút cũng không cảm thấy mình là nhi tử của kẻ thù, chính sự không có cách nào khác làm được gì, liền trở về biệt viện, còn muốn ở tiểu trúc ven hồ của hắn, Lãnh Hoa Đình tự nhiên là không muốn, chỉ là Cẩm Nương sẽ cảm thấy Thanh Dục không giống như người có ý đồ xấu, lại đã thật tâm cứu chính mình hai lần, liền tùy ý hắn đi.

Nhưng mà đến lúc này, Dụ Thân Vương cùng vài vị Thế tử Vinh Thân vương, Thế tử Hòa Thân vương càng vội muốn chết, Lãnh Hoa Đường ngược lại là một bộ dạng vò đã mẻ thì không sợ sứt, muốn quay về biệt viện, Cẩm Nương không cho phép hắn đi vào, nhưng không đề phòng ngại hắn ở bên ngoài thăm dò tin tức, mỗi lần nghe được Dụ Thân Vương ăn nghẹn, hắn liền thấy rất vui vẻ, hơn nữa hắn cũng không có rảnh rỗi, việc nên làm tiếp tục làm, chỉ là lúc này cải biến một ít mục tiêu cùng mục đích. Vợ chồng Tiểu Đình đối với hắn vừa hận lại ghét, nhưng Dụ Thân Vương cùng hai vị Thế tử này rõ ràng cũng chẳng có chút hảo tâm, một lòng coi mình như con rồi, tuy chính mình phạm sai lầm, nhưng so với sai phạm của bọn họ còn nhỏ hơn nhiều, cho dù Hoàng Thượng trách tội, mình cũng sẽ không bị trách phạt quá lớn, huống chi Thái tử dù thế nào cũng đều nhất định bảo vệ mình. Cẩm Nương hai ngày này an tâm ở trong phòng dưỡng thai, Lãnh Thanh Dục đến đây vài lần, nàng ngay cả mặt mũi đều không lộ, mỗi ngày ăn ngủ, ngủ ăn, quân sĩ còn đang vây quanh bên ngoài, xác thực không còn là giam lỏng trong biệt viện, mà là bảo vệ người trong biệt viện.

Cho nên tất cả chi tiêu cần thiết trong biệt viện đều rất đầy đủ, bọn hạ nhân xuất nhập cũng cực kỳ thuận tiện an toàn, chẳng người nào ngăn cản bọn họ. Thanh Ngọc từ ngày Cẩm Nương đáp ứng lưu lại Song Nhi, thì rất cảm kích Cẩm Nương, lúc làm việc thì chủ động và cẩn thận nhiều hơn trước, nếu không sai nàng làm việc gì, nàng cũng tự làm vài việc, mà cũng chủ động giúp đỡ rất nhiều việc vặt vãnh, tuy vậy ngẫu nhiên, nàng cũng sẽ một mình ngồi ngẩn người, Tứ Nhi nhìn đã cảm thấy kỳ quái, nhưng hỏi nàng, nàng lại không nói, chỉ lúc nào Lãnh Tốn xuất hiện mới có thể hiện ra mỉm cười. Tứ Nhi nhìn xem đành thở dài, lại nghĩ tới chuyện giữa mình và A Khiêm, tâm tình cũng phiền muộn không thôi, mấy ngày nay, A Khiêm dường như đột nhiên mất tích, cả một lời chào hỏi cũng không có, đã chẳng thấy tăm hơi, hỏi Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân cũng nói không biết, điều này làm cho nàng càng lo lắng, cũng càng không thấy thư từ.

Trương ma ma mấy ngày nay luôn luôn vội vàng huấn luyện mấy nha hoàn mới tới, nhưng đối với đồ ăn của Cẩm Nương lại phá lệ để bụng, mỗi ngày đều đun rất nhiều thuốc bổ cho Cẩm Nương, Cẩm Nương cũng không có chút phản ứng khi mang thai, khẩu vị rất tốt, rất ít nôn nghén, điều này làm cho Trương ma ma rất cao hứng, thường thường cười nói: "Tiểu Thiếu gia nhà chúng ta thật đúng là láu lỉnh a, lại hiếu thuận, một chút cũng không hành hạ nương." Cẩm Nương liền một đầu hắc tuyến, vẫn chỉ là khối thịt mà đã biết hiếu thuận mẹ, Trương ma ma cũng quá khoa trương a, tuy vậy tâm tư nàng cũng giống bao người mẹ trong thiên hạ, rất ưa thích nghe người khác khen con của mình, dù kể cả con chưa ra đời cũng thế, mỗi ngày còn trong bụng, mỗi ngày một chút phát triển, lúc mới có thai, nàng cảm giác được trong bụng giống như có dòng khí lưu (không khí), về sau nàng cảm thấy rõ hơn, đó là lúc hài tử đang động, trong nội tâm sẽ sinh ra một tia tình thương của mẹ, sẽ ôm bụng nói chuyện, Lãnh Hoa Đình thấy thế liền không nhịn được cũng ghé gần sát nàng, có khi cũng giống trẻ con bình thường, ghé gần bụng Cẩm Nương nghe thai âm, chỉ là hài tử quá nhỏ, hắn chỉ có thể nghe được thanh âm tràng vị trong bụng Cẩm Nương nhu động, nhưng tình cảnh ấm áp này làm cho người ta như thấm vào mật, mặc kệ vài người ở bên ngoài sốt ruột đến độ như kiến bò chảo nóng, vợ chồng bọn họ lại trải qua cuộc sống gia đình mật mật ngọt ngọt, cũng không chịu quấy nhiễu nửa điểm.

Diệp Nhất cũng được Lãnh Hoa Đình tiếp vào trong biệt viện, con của hắn Diệp Trung Bân lại bị Dụ Thân Vương mang đi, chưa trở về, bàn tay Diệp Nhất ngày ấy được Lãnh Hoa Đình xem kỹ, chỉ là ngón tay bị kẹp thương, còn đang trị liệu, nhưng hắn vừa nghĩ tới chuyện Diệp Trung Bân làm, tâm tình cực kỳ áy náy, mặc dù Cẩm Nương khuyên hắn như thế nào, trong lòng hắn vẫn luôn không an tâm, Cẩm Nương cũng hiểu, hắn đang hổ thẹn và đau khổ, dù sao là con của mình, làm cái việc cắn chủ sau lưng để cầu vinh, hận là hận, nhưng vẫn là không nỡ, chẳng lẽ thật muốn xử tử con trai ruột sao? Nhưng dạo này mọi người tìm không thấy Diệp Trung Bân, Diệp Nhất liền càng thêm lo lắng càng tức giận, lại sợ Diệp Trung Bân sẽ tiếp tục làm chuyện điên rồ, càng buồn rầu nên vết thương cũng phục hồi chậm. Cũng may Diệp Tam, Diệp Tứ thỉnh thoảng đến khuyên bảo hắn, cũng nói cho tin tức ở nhà máy, Cẩm Nương biết được Dụ Thân Vương ra lệnh công nhân tu sửa thiết bị, mọi công nhân cùng kêu lên rằng chỉ có thiếu chủ có khả năng tu sửa, thì con mắt đều ướt, không nghĩ tới những công nhân này trung thành với mình như thế, ngược lại càng cảm thấy an bình, thánh chỉ —— cứ xem đạo thánh chỉ hạ như thế nào.

.