Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 184

Chương 131.3.

Giản Thân Vương phủ ở kinh thành còn bị giam lỏng, Hoàng Thượng nếu thật sự thực hiện kế giết gà dọa khỉ với phủ Giản Thân Vương, như vậy lúc đó nhường hắn cái nhà máy vắng lặng đi, chính mình cũng không phải là Diệp cô nương năm đó. Tuy nhiên một mực không biết Diệp cô nương đến tột cùng là mất tích do xuyên trở về hiện đại, hay bị người khác ám sát, tóm lại Cẩm Nương không muốn lại lâm vào thế bị động, một mực nghĩ nắm giữ quyền chủ động trong tay mình mới được, chuyện may quần áo cưới cho người khác, đã làm lần thứ nhất là đủ rồi. Bụng càng lớn, Cẩm Nương liền nhớ lại sách báo kiếp trước từng xem qua, mang thai nên vận động nhiều, tốt nhất là tản bộ, như vậy hài tử lớn lên khỏe mạnh đồng thời lại có thể rèn luyện thể chất của mình, lúc sinh cũng có thể dễ dàng hơn.

Vì vậy mỗi ngày, Cẩm Nương đều đi ra sân nhỏ, đi dạo trong vườn một chút, khí hậu Giang Nam quả nhiên ẩm ướt ấm áp hơn kinh thành nhiều lắm, trong vườn hương hoa tỏa bốn phía, mới qua tháng hai mà hoa sơn trà nở đã nở, liền đến hoa đỗ quyên cũng nở đỏ rực, cả vườn đều rực rỡ vừa thắm hồng, kiều diễm lại xinh đẹp, càng khiến tinh thần người xem phấn chấn, tháng ba đến thì hoa tường vi dường như lại cùng tiếp sức thi đua khoe sắc, một khóm hoa nở, một bông kia cũng hé nụ, rất sặc sỡ, Cẩm Nương thích nhất chính là hoa thập tỷ muội bông hoa tuy nhỏ, nhưng khi nở thành một cụm hơn mười đóa hoa, chen chúc chen chúc thành một đám, như mười tỷ muội cùng sinh, tranh nhau nở rộ, xem rất đẹp mắt. Đến khi còn một ngày nữa thương đội xuôi nam phải xuất phát, hôm nay Cẩm Nương dậy thật sớm, Tứ Nhi sớm tiến đến giúp nàng rửa mặt, dùng qua điểm tâm, Lãnh Hoa Đình được Trung Lâm thúc mời đi thương nghị công việc, một mình Cẩm Nương cảm thấy không thú vị, liền đỡ thắt lưng, lại muốn đi đi lại lại trong vườn. Tứ Nhi liền cùng Cẩm Nương xuất môn, Thanh Ngọc vừa thấy, mắt chỉ hiện lên một chút hoảng hốt, rồi đến trước mặt Cẩm Nương nói: "Thiếu phu nhân, hôm nay đừng có đi ra vườn, xem sắc trời hình như muốn mưa, mưa ở phía nam cũng không giống như trong kinh, mưa sẽ rơi đến khi trời tối mới dứt, mà lúc này có mưa a, chắc chắn sẽ mưa lớn, nếu cứ đi ra ngoài mà gặp mưa sẽ không tốt."

Cẩm Nương ngẩng đầu, nhìn bầu trời cũng không có dấu hiệu trời mưa, hơn nữa bây giờ là tháng tư, cũng không phải tháng năm, mùa mưa dầm ở Giang Nam hẳn là vào tháng năm, khi đó, nếu trời mưa thật như lời Thanh Ngọc nói, thì cũng không có chút dấu hiệu báo trước nào, khi nào mưa là mưa, hơn nữa còn có lúc chỉ cách một cái hồ nước, bên này hồ nước mưa như trút nước mà bên kia mặt trời vẫn tỏa nắng, cho nên căn bản là khó biết rõ có nên mang cái ô hay không. "Không có mưa, Thanh Ngọc, buổi sáng không khí mới trong lành, ta đi một vòng rồi trở về." Cẩm Nương cười cười đi ra ngoài. Ánh mắt Thanh Ngọc chợt lóe lên, cũng dừng lại việc đang làm rồi cùng đi ra, "Thiếu phu nhân, nô tỳ cũng đi theo a... Nô tỳ muốn hái một ít hoa tường vi về cắm ở buồng trong đi, hoa mang theo giọt sương, tươi mới lại đẹp mắt."

Cẩm Nương không sao cả liền gật đầu, chủ tớ ba người liền đi thong thả trong vườn, Cẩm Nương ngửi thấy hương hoa, làm vài động tác duỗi người, Tứ Nhi nhìn xem liền cười: "Thiếu phu nhân, mấy động tác này người lâu ngày không tập luyện, sao hôm nay lại nhớ tới?" "Nên chăm chỉ rèn luyện a, hiện tại không giống trước kia, ăn nhiều quá, tuy nói là vì tốt cho cục cưng, nhưng thể chất quá yếu có thể không trụ được, thời điểm sinh sẽ phải rất cố sức." Cẩm Nương vừa vận động vừa nói. Tứ Nhi nghe xong sắc mặt trở nên hồng, cười nói: "Thiếu phu nhân, ngài là lần đầu tiên mang thai, làm sao lại như người có... Kinh nghiệm."

"Đọc sách thì biết a." Cẩm Nương thuận miệng đáp. "Có sách như vậy sao? Có sách ghi mang thai phải làm như thế nào sao? Nô tỳ thật sự chưa nghe qua." Tứ Nhi nhíu mi nói ra. Thời này thật sự không có sách nào như vậy, nhưng mà Cẩm Nương ở kiếp trước thấy được, nàng nhất thời nói lỡ miệng. Làm vài cái vận động xong, Cẩm Nương liền đi tiếp đến trong vườn, trong vườn có một cái hồ nhân tạo rất lớn, lá sen trong hồ tươi tốt lắm, lá xanh rờn, ngẫu nhiên có một cành hoa sen đang hé nụ cũng hé lộ nho nhỏ, đứng vững cao cao phía trên một tầng lá xanh biếc, duyên dáng yêu kiều, rất đẹp, xem ra qua mấy ngày nữa hoa sen sẽ mở.

Ba người vừa đi vừa nói, Thanh Ngọc luôn có chút thất thần, nói chuyện một vài câu cùng nàng thì nàng không trả lời, Cẩm Nương cảm thấy kỳ quái, nhìn nàng hỏi: "Thanh Ngọc, ngươi có tâm sự sao?" Thanh Ngọc bị hỏi đến khẽ giật mình, trong mắt hiện lên chút bối rối, vẻ mặt đau khổ nói: "Không có... Không có a, Thiếu phu nhân, đều đi được một lúc rồi, chúng ta về nội viện thôi, Trương ma ma sẽ lo lắng." Lúc này mới đi bao lâu? Ngày thường Cẩm Nương chính là còn có thể ngẩn ngơ không để ý thời gian, Thanh Ngọc... Là đang lo lắng cái gì sao? Trong nội tâm Cẩm Nương chợt cảnh giác, nàng... Biết chút ít gì? Bằng không, như thế nào sẽ là lạ như vậy?

"Được, giờ đi về a." Cẩm Nương cười nói, nếu như nàng thật sự biết rõ cái gì, mặc dù không có thản nhiên tự nói với mình, nhưng nàng ít nhất đang nhắc nhở cùng cảnh cáo chính mình, đó chẳng phải cũng là một phen tâm ý của nàng. Thanh Ngọc dường như thở dài một hơi, trên mặt lộ ra mừng rỡ cười, "Dạ, đi thôi, nô tỳ tính hôm nay làm cho ngài làm một đôi giầy thêu, đi nhẹ nhàng, thoải mái hơn." Cẩm Nương cười vỗ tay của nàng, ba người liền vòng trở về, lơ đãng, Cẩm Nương hỏi: "Thanh Ngọc, ta một mực rất ngạc nhiên, Trần di nương là chết như thế nào, thật sự chết vì bệnh tật sao?"

Thanh Ngọc giật mình như bị sét đánh nhìn Cẩm Nương, không biết nàng vì sao đột nhiên đặt câu hỏi này, sau nửa ngày cũng chưa phục hồi tinh thần, Cẩm Nương thấy liền nhíu mi, trong lòng biết Trần di nương chết đi, trong lòng Thanh Ngọc nhất định có bí mật, còn tự mình đau khổ. Cẩm Nương không nói nữa, chỉ lẳng lặng nhìn Thanh Ngọc, chân cũng ngừng bước, Thanh Ngọc tựa hồ đã quên phải nhanh chút về nội viện như ý muốn ban đầu, giống như đang nhớ lại, cũng giống như đang suy tư phải trả lời Cẩm Nương như thế nào, lúc này, đột nhiên từ bên hồ rất nhiều người mặc đồ đen nhẩy ra, nhanh chóng hướng đến Cẩm Nương, Cẩm Nương liền kinh ngạc, những người kia giống với những ám vệ của Thái tử, bọn họ... Tại sao sẽ... Đang nghĩ ngợi, hai gã ám vệ luôn luôn theo sát bên cạnh mình vọt ra, đánh nhau cùng mấy người kia, nhưng đối phương đông hơn, hai người căn bản không phải đối thủ, một người trong đó liền thổi một tiếng còi cảnh báo, đột nhiên trước ngực trúng một cái ám khí, ngã mạnh xuống đắt, Cẩm Nương vừa thấy tình hình này liền bị hù sợ, lớn tiếng hét ầm lên, hôm nay đáng lẽ phải có vài hộ vệ khác trong nội viện sau khi nghe thấy tiếng còi, thì phải nhanh chút chạy đến cứu trợ mới đúng.

Một trong mấy tên kia nghe thấy Cẩm Nương vừa kêu, liền nhanh chóng ra tay muốn bắt Cẩm Nương, Tứ Nhi cùng Thanh Ngọc một người một bên đỡ Cẩm Nương bỏ chạy, lại bận tâm thân thể Cẩm Nương nên không dám làm càn chạy nhanh, lúc hắc y nhân đánh tới, Tứ Nhi đưa thân ra đỡ, ngăn trước người Cẩm Nương, người nọ liền đẩy Tứ Nhi ra một bên . Thanh Ngọc bất đắc dĩ đỡ Cẩm Nương bỏ chạy, Cẩm Nương cũng may đôi chân trước đây rèn luyện được chút sức, bụng cũng không phải đặc biệt lớn, chạy trốn coi như nhanh, hắn ném Tứ Nhi ra một bên xong thì lại đuổi theo, nhưng hiển nhiên hắc y nhân này chỉ muốn bắt đi Cẩm Nương chứ không muốn thương tổn nàng, cho nên ngược lại xuất chiêu có bận tâm, mấy lần hai tay suýt bắt được Cẩm Nương, lại bị nàng nhanh chóng tránh thoát. Một người hộ vệ khác của Cẩm Nương lấy một địch với vài người, dần dần lực bất tòng tâm, rất nhanh liền có hai gã ám vệ mặc đồ đen đuổi theo, có một tên phi thân nhảy lên, ngăn phía trước ở Cẩm Nương, Cẩm Nương cho là hắn cũng tới bắt của mình, quay đầu lại hướng bên kia chạy...

Vài tên hắc y nhân dường như sợ làm bị thương Cẩm Nương, vừa rồi tất cả đều tay không tấn công nàng, nhưng kẻ đứng trước mặt Cẩm Nương thì đột nhiên rút đao chém Cẩm Nương, Cẩm Nương sợ tới mức mặt không còn chút máu, một đao kia hạ xuống, có lẽ chính mình sẽ không chết, nhưng cục cưng sợ sẽ không còn, chính lúc mất hết can đảm, một tiếng kêu đau thảm thiết vang lên, chỉ thấy một đao kia đâm thật sâu vào bụng Thanh Ngọc, nhất thời máu tươi vẩy ra, chói mắt như ánh mặt trời mùa hạ, nồng đậm hơn hoa thập tỷ muội, máu đỏ lại không ngừng trào ra, mang theo thảm thiết mỹ lệ, khiến nội tâm Cẩm Nương co rút đau đớn một hồi, máu rơi xuống mặt đất càng nhứt mắt, lại vô cùng bi ai. Bụng Thanh Ngọc trúng đao, nhưng không có ngã xuống, vẫn kiên cường đứng thẳng trước mặt Cẩm Nương, hai tay vươn ra vệ, trợn mắt nhìn về phía kẻ vừa đâm mình. Tên hắc y nhân hiện lên một tia tức giận trong mắt, quát: "Tiện tỳ!" Ném đao trong tay, một chưởng đánh Thanh Ngọc, kéo Thanh Ngọc ra, lại tiến đến giết Cẩm Nương.

Mà hai gã khác đang muốn bắt Cẩm Nương thấy vậy không khỏi kinh hãi, trong đó một tên liền đánh kẻ đó một đòn, quát: "Dừng tay, ngươi điên rồi sao!" Người nọ dữ tợn cười một tiếng, xoay tay lại vừa đỡ, nhưng lại nhân tiện sơ hở tung ngay một mũi ám khí hướng Cẩm Nương, vài tên hắc y nhân thấy vậy kinh hãi, nhanh chóng liền vung ra phi tiêu đánh rơi ám khí của tên kia, nhất thời, ngược lại bọn họ bỏ lại Cẩm Nương, nhất trí công kích người nọ. Ai ngờ tên kia võ công cao cường, lấy một địch hai người cũng không có yếu thế, chỉ là biết rõ sự tình khó hoàn thành, dĩ nhiên không có khả năng ám sát Cẩm Nương lần nữa, tên này dứt khoát ra hư chiêu, lách mình liền bỏ chạy ra ngoài.

Đầu lĩnh trong đám hắc y nhân có vẻ rất gấp, quát to: "Đừng để hắn tẩu thoát!" Lập tức hai gã tiến lên ngăn lại, người nọ liền cười ha ha nói: "Các ngươi đã quên lý do tới đây sao?" Hai kẻ mặc áo đen nghe được một hồi, giờ mới lại nghĩ tới bắt Cẩm Nương, còn Cẩm Nương đang kinh sợ nhìn xem Thanh Ngọc dựa vào người mình, nước mắt rơi như mưa, trước giờ luôn dè chừng với nàng, một mực không có thật sự mở lòng với nàng, mà nàng đã hai lần không để ý tới mạng sống cứu mình, nha đầu ngốc, cất giấu tâm sự rồi lại không chịu chia sẻ, nếu nói ra, có lẽ mình có thể giúp nàng, có chuyện gì là không giải quyết được chứ.

Thân thể Thanh Ngọc đã mềm nhũn ra, dần dần ngã xuống mặt đất, tay giữ chặt bụng, chỗ đó vẫn không ngừng chảy máu, "Ngươi hãy chịu đựng thêm chút, Thanh Ngọc, ngươi không cần phải chết, ngàn vạn lần không được chết." Giọng Cẩm Nương run run, nàng không ngừng vuốt ve khuôn mặt Thanh Ngọc, nàng sợ Thanh Ngọc nhắm mắt lại, sợ cặp mắt xinh đẹp sáng như ánh sao kia từ nay về sau sẽ không mở ra nữa, nàng rất sợ, cái sinh mạng trẻ trung giống như nụ hoa xinh đẹp chưa kịp nở rộ đã héo tàn. "Ngươi không cần phải ngủ, hãy cố gắng, nhất quyết không được ngủ, ngươi nói chuyện với ta, nói chuyện a, không phải vừa nói còn muốn làm cho ta đôi giầy sao? Ta... Ta còn đang suy tính tìm một mối hôn nhân tốt đẹp cho ngươi, ngươi nói, ngươi thích người như thế nào, ta sẽ vun vào cho ngươi, mặc kệ là người như thế nào, ta đều tìm về cho ngươi, chỉ cần ngươi yêu thích là được." Trong nội tâm Cẩm Nương vạn phần sợ hãi, nói năng lộn xộn, từng gặp cảnh sinh tử, lại càng sợ sinh ly tử biệt, từng người thiện lương (hiền lành) ở bên cạnh, nàng luyến tiếc, nhất là người như Thanh Ngọc, ngày ngày làm bạn bên cạnh, nha đầu nhưng giống như tỷ muội, hơn nữa bởi vì chưa bao giờ tín nhiệm nàng nên mình cũng chưa bao giờ thật sự toàn tâm toàn ý đối xử giống như với Tứ Nhi, trong nội tâm liền tăng thêm một phần áy náy. Chuyện đánh nhau cùng nguy hiểm bên người dường như đã không tồn tại, lòng của nàng quá đau đớn, trước mắt lại hiện ra cảnh một thân Tú cô bị thương vẫn ôm lấy mình, chính mình có bao nhiêu tài đức mà khiến cho các nàng không màng sống chết cứu nguy? Vì sao phải có nhiều âm mưu cùng ám toán như vậy, vì sao ông trời không thể cho mình một cuộc sống an bình, một hoàn cảnh yên tĩnh, mà quyền lợi cùng tiền tài có thật sự quan trọng đến như vậy sao?

Đều tự trách mình quá mức nhỏ bé, yếu ớt mới có thể bị người ta khi dễ, không được, vì người bên cạnh, vì những người mình yêu quý, nhất định phải cường đại (mạnh mẽ) lên. Mà lúc này những hộ vệ khác trong nội viện rốt cục nghe được tiếng động liền chạy tới, vài tên hắc y nhân vừa thấy sự tình bại lộ, rất khó ra tay thành công liền dứt khoát bỏ lại Cẩm Nương mà chạy. Lãnh Tốn cùng Bạch Thịnh Vũ một người cầm đao một người cầm kiếm dĩ nhiên phi thân chạy vội tới, lao thẳng đến đánh vài tên hắc y nhân này.

.