Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 186

Chương 132.2.

Thái tử quýnh lên, chạy theo, vừa đi vừa nói chuyện: "Tiểu Đình, ngươi chẳng trượng nghĩa chút nào, ta đã đem Dụ Thân Vương áp tải về kinh, ngươi còn muốn như thế nào, nhanh khuyên đệ muội đi tu sửa máy móc a, bằng không thật sự sẽ trì hoãn quốc sự a." "Điện hạ, thê tử của thần bị bệnh, bị bệnh, ngài nghe rõ không? Sao ngài có thể bức bách một phụ nữ yếu ớt đi làm việc vì triều đình, nói ra không sợ nhục thanh danh Đại Cẩm sao?" Lãnh Hoa Đình lớn tiếng nói với Thái tử. "Ta đây có thể cùng ngươi đi hỏi thăm bệnh tình của đệ muội a." Thái tử rất bất đắc dĩ, bức cũng bức không được, dù sao triều đình ép vợ chồng bọn họ quá mức, cho tới lúc này thì chỉ có thể xin hắn mềm lòng thôi.

"Nam nữ thụ thụ bất thân, điện hạ, xin dừng bước." Lãnh Hoa Đình không để ý Thái tử, đẩy xe lăn chạy trốn nhanh hơn, Thái tử bị hắn nói thì sững sờ, cũng biết mình tiến vào phòng Tôn Cẩm Nương quả thật có trái với cấp bậc lễ nghĩa, đành phải dừng bước, lớn tiếng nói: "Đệ muội khi nào khỏe lại, Tiểu Đình, ngươi không thể không chịu trách nhiệm, quản lý tốt căn cứ chính là chức trách của ngươi." Lãnh Hoa Đình mặc kệ hắn, trực tiếp trở về nội viện, Thái tử tại khách sảnh suốt ruột đến độ xoay quanh, gọi Bạch Thịnh Vũ tới hỏi: "Bạch khanh, ngươi có biện pháp nào khuyên giải vợ chồng Tiểu Đình không?" Bạch Thịnh Vũ chắp tay vừa nói: "Thần không có biện pháp, thần cũng bị người giam lỏng, bị nói là có liên quan đến vụ tham ô này."

Thái tử vừa nghe thấy lại là lời này, lông mày nhíu lại, bất đắc dĩ ra lệnh hạ nhân bên người: "Truyền lệnh của cô, giải trừ lệnh cấm tại biệt viện, miễn trừ hiềm nghi khâm sai đại nhân cùng phu nhân tham ô." Vừa quay đầu hỏi Bạch Thịnh Vũ nói: "Như vậy được rồi chứ." "Không thể!" Cẩm Nương nằm trên giường nói với Bạch Thịnh Vũ trước mặt vừa truyền lời: "Huynh đi chuyển lời tới Thái tử điện hạ, cả phủ Giản Thân Vương còn chịu tội danh tham ô cùng thông đồng với địch, ta là con dâu Giản Thân Vương, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chẳng may lại làm hư máy móc chút ít thì sẽ gánh thêm tội cố ý phá hư tài sản quốc gia sao? Quên đi, ngươi bàn bạc với Thái tử đi, ta chỉ là thai phụ dốt nát, không có bản lãnh làm mấy việc như nam nhân tài giỏi, bổn phu nhân phải dưỡng thai để sinh con trai cho tướng công ta mới là đúng đắn."

Cẩm Nương không thấy rõ mưu đồ của hoàng thất, nhưng nàng hôm nay quyết tuân thủ một điều, không nắm được lợi ích mình muốn, quyết không quản chuyện căn cứ, Giản Thân Vương lo kinh doanh nhiều năm như vậy, nếu có dã tâm thông đồng với địch, thì không phải sớm đã đem bán bí mật căn cứ đi sao? Hoàng Thượng chỉ vì một phong thư giả của Nhị lão gia mà bao vây phủ Giản Thân Vương ở kinh thành, cách làm cũng chẳng đường đường chính chính, mình còn đang ở Giang Nam chưa quay về được, thực sự cho rằng máy móc cải tạo tốt lắm thì không cần phải dùng người thuộc phủ Giản Thân Vương nữa sao? Hoàng Thượng sao chẳng có mắt như thế? Thái tử hẳn là nhân tài thì không nên thiển cận giống như thế chứ? Cẩm Nương khó lòng mà quản xem bọn hắn làm khỉ gió gì với mục đích chính trị ra sao, nàng chỉ muốn đem chút sự tình giải quyết một lần cho xong, vất vả một lần để cả đời nhàn nhã mới tốt, miễn cho mình sau này lúc làm việc tại căn cứ lại nhảy ra thêm vài vị giám sát, vài loại Vương gia gì đó tìm đến tra xét. Qua thêm một ngày, Cẩm Nương một mực cáo ốm không xuất hiện, Thái tử thật sự nôn nóng đến mức không chịu nổi, cũng bất chấp lễ nghi hay không lễ nghi, tự mình đến phòng Cẩm Nương, cách màn lụa, hắn nhìn không rõ mặt Cẩm Nương, Cẩm Nương thật sự bị bệnh hay giả bệnh hắn cũng vô pháp biết được, ngồi trong phòng, Thái tử ôn nhu nói với Lãnh Hoa Đình: "Tiểu Đình, chúng ta cũng là bạn tốt nhiều năm, hơn nữa đây là việc quốc gia đại sự, ca ca đến van ngươi vẫn chưa được sao? Các ngươi có yêu cầu gì cứ nói rõ ràng, cho dù khó đến mức nào, Thái tử ca ca sẽ dùng tất cả biện pháp làm cho các ngươi, chỉ cần có thể giải quyết tình hình khẩn cấp hiện nay là được."

Lãnh Hoa Đình nghe xong cười nhạt một tiếng nói: "Điện hạ nói thật?" "Quân vương không nói đùa!" Thái tử nghiêm túc nói. "Tốt lắm, thần sẽ nói, chắc hẳn điện hạ cũng biết, căn cứ này nguyên chính là bà cố của thần kiến tạo đầu tiên, trước kia vốn là tài sản riêng của phủ Giản Thân Vương, chỉ là Giản Thân Vương phủ của ta vốn thuộc hoàng tộc, ra sức vì nước vì dân là chuyện phải làm, cho nên năm đó tổ tiên mới có thể đem trọn cơ sở dâng cho triều đình, tình nguyện hết đời này đến đời khác dốc sức vì triều đình, kiếm được lượng lớn tiền tài cho triều đình, trở thành trụ cột kinh tế Đại Cẩm, mà thánh tổ gia cũng nhìn thấy Giản Thân Vương phủ một mảnh lòng son dạ sắt mới có thể ban thưởng Giản Thân Vương giữ mãi tước hiệu, đời đời vĩnh viễn là Vương, trăm năm qua, sự nỗ lực của Giản Thân Vương phủ ai cũng thấy, nhưng đại thần trong triều lại từng bước từng bước nhìn chằm chằm vào Giản Thân Vương phủ, chỉ nói Giản Thân Vương phủ tham ô nhiều tiền, tích lũy quá nhiều tài phú, đỏ mắt nên âm thầm thiết kế cạm bẫy tầng tầng lớp lớp, như lần này thần cùng thê tử hao hết tâm lực mới sửa xong thiết bị, làm căn cứ đi vào quỹ đạo, mà mới hơn một tháng đã có người tới định tội tham ô, làm như thế, bọn thần cảm thấy rất uất ức." Lãnh Hoa Đình chân thành nói với Thái tử.

Thái tử nghe xong chân mày cau lại, Lãnh Hoa Đình nói vấn đề căn cứ trước kia thuộc sở hữu nhà họ khiến trong nội tâm hắn khó chịu, hắn rõ ràng nhất cái cơ sở này đối với triều đình Đại Cẩm có bao nhiêu trọng yếu, tuy nói trong quá khứ căn cứ xác thực từng thuộc về Giản Thân Vương, nhưng nếu triều đình không thể giữ được nơi tạo tiền của lớn nhất có ảnh hưởng trọng yếu đến kinh tế như thế ở trong tay, đây không phải là sẽ chịu sự khống chế từ Giản Thân Vương phủ sao? Nếu thế Giản Thân Vương chỉ cần dẫm mạnh một cái, thì sẽ chấn động cả hoàng cung, phụ hoàng khống chế quyền sở hữu căn cứ là không sai, chỉ là thật không ngờ cái thứ máy móc này dùng trăm năm cuối cùng cũng tới thời điểm hết tuổi thọ mà hỏng đi, nếu không cải tạo đổi mới thì chẳng thể tiếp tục vận hành, chỉ thành một đống sắt vụn, cho nên mới không thể không lại xin Giản Thân Vương giúp đỡ, nhưng xin thì xin mà vẫn không muốn hoàn toàn buông tay a. Hôm nay lũ Tây Lương giương giương mắt hổ, lãnh thổ trong mấy năm liên tục gặp thiên tai, quốc khố cực kỳ trống rỗng, Lão Nhị Lãnh gia lẩn trốn đến nay vẫn không bắt được, mà hắn từng tại ở Hộ Bộ ngây người nhiều năm, đối với kinh tế Đại Cẩm rõ như lòng bàn tay, chi tiêu của triều đình, lương bổng quân đội, toàn bộ đều nhờ cái căn cứ này sản xuất, nếu căn cứ xảy ra chuyện gì, một khi Tây Lương biết rồi sẽ nhân cơ hội tiến đánh, Đại Cẩm sẽ lâm vào nguy cơ trước nay chưa từng gặp, chính mình còn chưa kế vị, chẳng lẽ muốn trơ mắt nhìn giang sơn rơi vào nguy cơ lớn thế sao, mà phụ hoàng lần nữa áp chế Giản Thân Vương phủ, điều này xác thực là sai lầm, kỳ thật chỉ cần trấn an Giản Thân Vương cùng vài người như Tiểu Đình, Tôn Cẩm Nương, để bọn họ tận tâm lo việc căn cứ thật tốt, hàng năm có thể cung cấp đủ tiền tài cho triều đình sử dụng là được, người làm vua phải có thủ đoạn khống chế thần tử, cũng phải chú ý phương pháp cai quản thần dân, chỉ cần vận dụng thoả đáng thì chẳng sợ bọn họ sinh ra dị tâm, hôm nay tạm thời nghe một chút, xem Tôn Cẩm Nương có biện pháp gì có thể khiến triều đình miễn trừ đề phòng đối với Giản Thân Vương, lại có thể chân chính quản lý căn cứ! "Tiểu Đình nói không sai, ngươi có yêu cầu gì cứ việc nói, cô luôn lắng nghe." Thái tử sau khi nghĩ thông suốt, giọng điệu trở nên càng hòa hảo thân thiết.

"Vậy xin điện hạ nghe kỹ, thứ nhất, triều đình có thể tiếp tục phái quan giám sát, nhưng chỉ có thể định kỳ kiểm tra căn cứ đối chiếu, không có quyền can thiệp việc sản xuất tại căn cứ cùng vận hành của thương đội, càng không có quyền mảy may động đến người phủ Giản Thân Vương, bằng không phủ Giản Thân Vương không có cảm giác an toàn, người trong triều đình đỏ mắt ngắm nghía Giản Thân Vương phủ quá nhiều, khó lòng phòng bị âm đao lãnh kiếm, làm thế chúng ta cũng có thể dẹp an tâm để làm việc." Lãnh Hoa Đình cười nhạt với Thái tử, những điều kiện này do chính bản thân hắn yêu cầu, gần đây bị Lãnh Hoa Đường cùng mấy người Dụ Thân Vương khiến cho lòng run sợ, thiếu chút nữa làm Cẩm Nương mất hài tử, lại để những người kia dựa vào hoàng đế làm chuyện quỷ quái, hắn thật muốn điên mất, hận không thể hủy hai đống sắt hỏng này thì tốt hơn, đều là một chữ ‘lợi’ gây họa a. Thái tử nghe điều kiện đầu tiên này thấy hợp tình hợp lý, xem ra Tiểu Đình rất lý trí, cũng chưa có yêu cầu chẳng cho phép giám sát, phải biết rằng triều đình nguyên bản dốt đặc cán mai về máy móc thiết bị, nếu không giám thị các khoản mục tài vụ của căn cứ thì mất khống chế cả căn cứ, Giản Thân Vương nếu thật có dị tâm, muốn làm phản là việc dễ dàng. "Được, ta hiện tại có thể đáp ứng ngươi." Thái tử rất sảng khoái nói.

"Vậy thần đa tạ điện hạ rồi." Lãnh Hoa Đình vừa chắp tay tạ lễ, lại nói tiếp: "Điều thứ hai, chính là yêu cầu của nương tử của thần, từ nay Giản Thân Vương phủ cũng sẽ không nói lại chuyện căn cứ là tài sản của phủ Giản Thân Vương, nhưng máy móc thiết bị chỉ có người nhà Giản Thân Vương phủ mới có thể sử dụng được, điểm này chắc hẳn bất luận là điện hạ hay là Hoàng Thượng, và cả đại thần trong triều, không một ai không rõ a." Thái tử điện hạ rất bất đắc dĩ gật đầu, nghĩ thầm, nếu còn có người khác biết nghề, ta đường đường là Thái tử còn tới nơi thấp kém này cầu xin ngươi sao? Sớm đem một đôi vợ chồng vô phép vô tắc đánh phạt giam trong đại lao Tông Nhân Phủ đi, giá mà như thế thì chẳng phải dễ dàng sao? Hơn nữa, nụ cười trên mặt Tiểu Đình quá mức kiêu ngạo diễm lệ, nhìn thực chướng mắt a, sao có thể cười đến đắc ý như vậy, như vậy... Chán ghét a. Lãnh Hoa Đình trông thấy vẻ mặt Thái tử bất đắc dĩ với nghẹn khuất, trong nội tâm không khỏi nhanh chóng sung sướng, cuối cùng cũng tìm một cơ hội báo thù lần trước, ai bảo hắn không có việc gì liền cứ trêu cợt mình, đường đường là Thái tử mà tại biệt viện cầu kiến hạ thần, rồi ba phen mấy bận bị cự tuyệt, còn phải sai người lại truyền lời, rốt cuộc lúc gặp mặt còn phải nhẹ giọng nói chuyện, không thể tùy tiện đắc tội với mình, ha ha ha, cũng có thời điểm ăn thiệt thòi a.

Thái tử nhìn hắn cười đến càng đắc ý, mặt đều đen, tức giận nói: "Đừng cười, lại cười liền sẽ thành ngốc, cần thận nương tử của ngươi không cần kẻ ngốc như ngươi." Lãnh Hoa Đình nghe xong khóe miệng khẽ nhếch, reo lên: "Hừ, ngươi ghen tỵ với ta có một vị nương tử tài năng a, ngươi phải nhớ kỹ a, làm tốt chuyện căn cứ thì phải ca tụng giúp nương tử ta, viết thành truyền kỳ tài nữ." Thái tử nhịn không được lại muốn gõ đầu hắn, vào thời điểm quan trọng mà hắn còn có thể nghĩ tới những thứ việc nhỏ nhặt này, cũng không sợ tương lai thành nô bộc của vợ, không... Nếu mình cũng có nương tử như Tôn Cẩm Nương thông tuệ lại đặc biệt, sao còn cần quá mức khổ sở nhờ vả cái Giản Thân Vương phủ này a, lúc trước làm sao lại không thấy được thứ nữ Tôn gia có tài năng? Thất sách a thất sách, người như vậy, cho dù làm Thái tử phi cũng không quá a, nhất thời tinh thần suy nghĩ viển vông, mắt không khỏi nhìn về phía màn lụa, chỉ thấy bóng người yểu điệu, trong đầu hiện ra lần đầu tiên nhìn thấy Tôn Cẩm Nương, chỉ cảm thấy nàng rất thú vị, thu hút nhất là cặp mắt trong trẻo, tinh khiết lại linh động, như muốn nhìn thấu lòng người, nữ tử như vậy... Thực đáng tiếc .

"Thần nghe nói, Thái tử phi sinh được một vương tử, thần còn chưa chúc mừng điện hạ, nhưng mà thê tử của thần cũng có tin vui, chỉ có điều chưa biết là nhi tử hay nữ nhi." Lãnh Hoa Đình nhạy cảm thấy ánh mắt Thái tử không đúng, thản nhiên cười nói. Thái tử nghe được hoàn hồn, sắc mặt khẽ biến thành lúng túng, cười nói: "A, nếu nương tử ngươi sinh nữ nhi, thì phải làm con dâu của cô a, cô chính là đính ước kết thông gia trước tiên, ngươi không thể đính ước với nhà khác." Cẩm Nương trong màn lụa nghe hai người bọn họ rõ ràng vừa nói quốc gia đại sự, đột nhiên liền nói tới con cái rồi, chính mình mang thai mới mấy tháng a, còn không biết là nam hay nữ, mà đã thảo luận vấn đề này, nếu thật là nữ nhi chẳng lẽ để con phải tiến vào hoàng cung sao? Hừ, đây mới không cần, trong nội tâm càng lo âu, sau màn lụa nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta nhất định sẽ sinh nhi tử (con trai)."

Thái tử nghe được khẽ giật mình, cười ha ha nói theo: "Đệ muội xem thường cô, không chịu cùng cô kết làm thân gia sao? Chuyện này cô thật sự quyết định chắc rồi, cho dù ngươi lần này sinh nhi tử, sau này ngươi cũng sẽ sinh nữ nhi a, dù sao trưởng nữ của ngươi thì sẽ là Thái tử phi, cô quyết định rồi, ai cũng không thể sửa đổi." Lãnh Hoa Đình nghe một đầu hắc tuyến, nào có người như vậy a, quyết phải cướp nữ nhi nhà người ta làm con dâu, nhưng mà không chừng nương tử chỉ sinh nhi tử, không sinh nữ nhi, dù sao việc này còn chưa xác định, trước để đấy a, đem chánh sự nói xong rồi tính sau. Cẩm Nương ngồi sau màn lụa thiếu chút nữa tức giận đến ngất, cái vị Thái tử này thật đúng là rất vô lại, tuy vậy nàng cũng hiểu rõ Thái tử làm như vậy cũng là có mục đích cả, mình chính là người duy nhất hiểu biết về máy móc, người có tri thức hiện đại, kiến thức của mình không phải truyền cho nhi tử thì sẽ truyền cho nữ nhi, hoàng thất nghĩ muốn nắm vững kỹ thuật máy móc này, nữ nhi của mình thành Thái tử phi, tương lai hoàng thất không sợ khó khống chế Giản Thân Vương phủ .

"Điện hạ, chúng ta trước tiên đừng nói chuyện này, còn chưa nói xong yêu cầu." Lãnh Hoa Đình đương nhiên cũng hiểu rõ điểm này nên hắn quay lại chủ đề vừa nãy. "Ừ, ngươi nói, cô nghe." Thái tử cười nói, một lát nữa trở về sẽ đem sự việc bẩm báo cho phụ hoàng, sớm đưa sính lễ mới tốt, tốt nhất là Tôn Cẩm Nương sinh người con đầu tiên là nữ, vậy sau này mới khống chế được Giản Thân Vương phủ nhiều hơn, nghĩ đến đây tâm tình Thái tử liền tốt lên, giọng điệu mang theo chút dễ dãi, không trịnh trọng giống lúc trước. "Điều thứ hai, chính là căn cứ cũng thực hiện hình thức đầu tư cổ phần, phủ Giản Thân Vương dùng kỹ thuật thiết bị trong căn cứ làm cổ phần, một phần trăm lợi nhuận hàng năm của căn cứ sản xuất sẽ thuộc về Giản Thân Vương phủ, như vậy tiền bạc của Giản Thân Vương phủ mới rõ ràng, đường đường chính chính lấy tiền, không phải để người bên ngoài nói năng linh tinh, hơn nữa cũng có thể tránh cho người dưới tham ô, bọn họ nếu tham ô một trăm lượng bạc của triều đình thì trong đó đã lấy đi vài phần của Giản Thân Vương phủ, ta đây không thèm làm, cũng sẽ siết chặt bọn họ." Lãnh Hoa Đình nói chuyện cũng rất tùy ý, như đang tán gẫu với huynh trưởng.

Thái tử nghe xong khẽ giật mình, trước đây Giản Thân Vương phủ tại căn cứ nhất định có lấy bạc, đây là một loại ước định không nói mà thành, trăm năm qua đã sớm thành thói quen, dù sao ngay từ đầu căn cứ chính là thuộc về Giản Thân Vương phủ, Giản Thân Vương lấy chút ít bạc của căn cứ cũng là bình thường, Hoàng Thượng cùng mình đương nhiên đã sớm biết và cam chịu, chỉ vì Dụ Thân Vương muốn bắt người nên mới nói việc này, mà Hoàng Thượng lại có tâm chèn ép Giản Thân Vương phủ, cho nên mới đem chuyện tra xét tham ô huyên náo lớn như vậy, nhưng nếu theo biện pháp Tiểu Đình yêu cầu, Giản Thân Vương phủ dùng kỹ thuật thiết bị trong căn cứ làm cổ phần, chỉ lấy một phần lợi nhuận, lại vẫn quản chế, như vậy cũng hợp lý, chỉ là một phần trăm này, ừ, mặc dù là lần đầu tiên nghe chuyện này, nhưng Tiểu Đình vừa rồi cũng nói rõ ý tứ một trăm lượng được vài phần, số này có phải là nhiều lắm không? Căn cứ hàng năm thu được vài trăm vạn lượng, Giản Thân Vương phủ hàng năm không phải sẽ có hơn mười vạn lượng tiền lãi? Điều này cũng thật quá mức a, sau vài thập niên thì Giản Thân Vương phũ còn không phải là phú khả địch quốc sao? Do đó việc này không thể đáp ứng. "Tiểu Đình, ngươi cũng công phu sư tử ngoạm quá đi, một phần trăm này nhiều lắm, một phủ nhà ngươi có thể có bao nhiêu người a, muốn nhiều tiền bạc như vậy làm cái gì? Giảm một nửa a, giảm phân nửa cô sẽ đáp ứng ." Thái tử cò kè mặc cả.

"Không được, 1 % là mức thấp nhất, bằng không coi như xong, dù sao Giản Thân Vương phủ cũng có tài chính, chưa biết chừng, ta ngày nào đó mở cái nhà xưởng nhỏ chỉ cần có máy dệt cỡ nhỏ, máy kéo sợi rồi thuê công nhân lao động đơn giản, làm nhỏ ăn nhỏ, cũng có thể kiếm không ít bạc, căn cứ này vẫn nên giao cho điện hạ chính mình quản đi, khi đó chúng ta cũng không còn thời gian, không cố nhiều được a." Cẩm Nương trong màn lụa vừa cười vừa nói, tiếng của nàng điềm đạm nhu mì, giọng nói thì êm ái, có chút dí dỏm, Thái tử nghe thấy trong nội tâm khẽ nhúc nhích, bất đắc dĩ nhìn bóng người sau màn lụa, nàng thật đúng là uy hiếp người, còn nói chính mình muốn mở một cái nhà xưởng nhỏ... Nàng còn có thể mở một cái... Mở một cái, nói cách khác cái đống máy móc cũ kỹ này hoàn toàn bị quăng bỏ rồi, chỉ cần nàng muốn thì có thể mở nhà xưởng mới, chỉ cần nàng chịu ghi lại kỹ thuật, thì duy trì Đại Cẩm không phải chỉ trăm năm, sợ là cũng có thể duy trì thêm vài trăm năm nữa a. Ánh mắt Thái tử đều tỏa sáng, lợi nhuận thì lợi nhuận a, chỉ cần tiền bạc ở trong lãnh thổ Đại Cẩm thì là tài sản Đại Cẩm, trong thiên hạ đều là vương thổ, hoàng đế có hoàng quyền quân quyền trong tay, liệu Giản Thân Vương phủ có trở mình ra khỏi lòng bàn tay của hoàng thất không? "Tốt lắm, vậy yêu cầu này cô cũng đáp ứng." Thái tử giả bộ như vạn bất đắc dĩ đồng ý.

"Ta còn có điều thứ ba." Cẩm Nương sau màn lụa vừa cười vừa nói: "Lần này xuôi nam, thần phụ nhận hết kẻ xấu âm hại (âm thầm hãm hại), không phải ám sát thì bắt cóc, suốt ngày trôi qua trong lo lắng, chẳng có cảm giác an toàn, chắc hẳn điện hạ cũng biết, vài lần đều là quân Tây Lương ra tay với thần phụ, nếu thật có một ngày thần phụ bị người Tây Lương bắt cóc, bị buộc xây dựng một nhà máy tại Tây Lương, vậy sẽ là tổn thất là không thể đo lường với Đại Cẩm, cho nên thần phụ nghĩ, trong tay tướng công nhà ta nhất định phải có một đội nhân mã, đội nhân mã này có thể chân chính bảo vệ căn cứ, lại có thể bảo vệ cả nhà an toàn." Thái tử nghe xong những lời này, mặt lập tức âm trầm, Tôn Cẩm Nương cũng quá mức lớn mật, nghĩ muốn binh quyền, có tiền, lại có binh, Giản Thân Vương phủ không phải muốn làm cái gì thì làm cái đó sao? Địa vị của Hoàng Thượng cùng mình không bị uy hiếp mới là lạ, đang muốn mở miệng cự tuyệt, lại nghe Cẩm Nương trong màn lụa chậm rì rì nói: "Thần phụ trong lòng biết điện hạ lo lắng cùng bận tâm, yên tâm, đội nhân mã này triều đình có thể hạn định số người, chỉ cần không vượt qua hai ngàn người, do chính Giản Thân Vương phủ nuôi quân, ngày thường cũng chỉ bảo vệ Giản Thân Vương phủ, không tự tiện làm bất luận sự tình gì khác, đường đường là hoàng thất, quân đội hùng mạnh há chỉ trăm vạn lính, hà tất lại sợ cái đội chỉ hai ngàn người." Thái tử nghe xong còn đang trầm ngâm, hắn cũng biết sự an nguy của Tôn Cẩm Nương xác thực quan hệ đến cả vận mệnh Đại Cẩm, nhưng thần tử có quân đội, mặc kệ người nọ là ít hay nhiều đều là uy hiếp, hai ngàn người cũng không phải số lượng nhỏ, nếu thật được Tôn Cẩm Nương trang bị, ngày nào đó đột nhiên chui vào nội cung thực hiện cung biến thì đều có khả năng, hơn nữa việc làm phá luật khơi dòng này tuyệt đối không thể mở, triều thần Đại Cẩm cũng không thiếu thần tử từng lập công lớn, nếu họ đều học theo nàng, hoàng thất còn đâu uy nghiêm, sẽ làm cho cả hoàng thất lâm vào nguy nan.

"Không được, điểm này cô không thể đáp ứng." Thái tử nói chắc như đinh đóng cột. "Vậy được rồi, không đồng ý thì thôi khỏi làm gì, thần phụ mệt mỏi rồi, Thái tử điện hạ thong thả ngồi chơi, thần phụ nghỉ ngơi trước, phụ nữ có thai luôn dễ dàng mệt mỏi a." Cẩm Nương không coi ai ra gì, nói vọng từ trong màn lụa. Lãnh Hoa Đình yên lặng nhìn bóng người sau màn lụa, điều kiện cuối là Cẩm Nương tự mình đưa ra, thậm chí ngay từ đầu đều không có thương lượng cùng hắn, bởi vì nàng biết rõ cho dù nàng nói với hắn, hắn cũng sẽ không đồng ý, điều này quá mức đại nghịch bất đạo, thần tử nuôi tư binh chưa bao giờ xảy ra ở Đại Cẩm, loại chuyện uy hiếp hoàng thất này, Hoàng Thượng nhất định sẽ không đáp ứng.

Nhưng mà việc này là một biện pháp tốt nhất tự thân bảo vệ, so với vĩnh viễn bị người khống chế, không bằng ở trong tay mình chân chính nắm giữ lực lượng, hai ngàn người có lẽ không nhiều lắm nhưng nhiều hơn một đám người xấu, hoặc trong tương lai hoàng thất thật muốn gây bất lợi với chính vợ chồng mình, nếu có đội quân bảo vệ cũng có thể chống đỡ một ít thời gian, hoặc có thể âm thầm xây dựng càng nhiều... Thái tử bị Cẩm Nương làm cho tức giận đến sắp khàn cả giọng, cô gái này cũng quá lớn mật cùng vô lễ a, dám uy hiếp mình, chuyện trọng đại như thế không nên thảo luận vào thời điểm mấu chốt như lúc này, chẳng lẽ nàng không sợ mình dùng sức mạnh ép nàng sao?.