Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 188

Chương 134:

"Điện hạ, ngài không nên nghe nàng ăn nói bừa bãi, thần làm sao sẽ làm chuyện như thế, tất cả đều là nàng vu khống hãm hại thần đấy." Lãnh Hoa Đường toát mồ hôi, một nửa tương lai của mình chính là đều thắt ở trên người Thái tử đó, nếu để cho Thái tử nhìn không thuận mắt, vậy chính là xong đời rồi. "Điện hạ, thần phụ cũng mệt mỏi cả ngày rồi, muốn quay về viện nghỉ ngơi, nếu ngài làm chuyện không nên là mời cái người không bằng cầm thú kia vào viện, vậy thần phụ không thể làm gì khác hơn là cũng mời ngài đi." Cẩm Nương xem bộ dáng Thái tử không tin mình, nhướng mày, nhàn nhạt nói: "Hoàng gia biệt uyển của người lớn hơn chỗ này không biết bao nhiêu lần đâu, không bằng mời Thế tử đi hoàng gia biệt uyển thôi, chuyện vào nhà thần tử ở cũng không hợp cấp bậc lễ nghĩa đâu.” Thái tử nghe xong thiếu chút nữa không có bị tức chết, mặt đỏ lên, túng quẫn nghiêm mặt nhìn Tiểu Đình, lông mày chau lên, ý tứ kia rất rõ ràng, lão bà ngươi cũng quá không để cho ta mặt mũi a, trước mặt mọi người đuổi ta đi, ta thế nhưng đường đường là Thái tử đây này.

Lãnh Hoa Đình buồn cười mà nhìn Thái tử, quay đầu lại nắm tay Cẩm Nương, vô cùng ôn nhu nói: "Nương tử, nàng mệt mỏi a, vậy thì bất kể những sự tình thượng vàng hạ cám này, mau mau đi vào nhà, sớm đi nghỉ ngơi đi." Thái tử nghe được vẻ mặt đầy hắc tuyến, Tiểu Đình này cũng quá nuông chìu lão bà đi nha, đúng là nửa phần cũng không nỡ trách cứ Cẩm Nương, cứ tiếp như thế, Tôn Cẩm Nương kia không phải càng làm càn a, nhưng mà, nghĩ lại, nếu mình cũng có nương tử đặc biệt như vậy, có thể cũng đem nàng sủng lên trời hay không? Đảo mắt liền chứng kiến nét mặt nàng tươi cười thanh nhã lại thong dong, còn mang theo một ít làm nũng, ôn nhu lại thâm tình sâu sắc mà nhìn Tiểu Đình như vậy, trong nội tâm càng cảm thấy vị chua, Nghe nói nàng cho tới bây giờ đều không có ghét bỏ qua sự tàn tật Tiểu Đình, nghe nói, từ sau khi nàng gả cho Tiểu Đình, tính tình Tiểu Đình dường như trở nên sáng sủa tự tin hơn, nghe nói, nàng còn không ít tài năng khéo léo hiếm thấy, còn là một tay đàn rất hay, ca hát tốt, thơ làm càng thế gian ít có, Giản Thân Vương nhìn nguội nhạt bình thường, nhưng lại có mắt nhìn người, tìm cho Tiểu Đình một người con dâu tốt như vậy, lúc trước, ai sẽ vừa ý một cái cô nương thứ xuất Vô Danh của Tôn đại tướng quân gia đâu? Nhưng mà đáng tiếc cũng là đáng tiếc, xem nàng cùng Tiểu Đình vợ chồng tình thâm, Thái tử lại có chút hâm mộ, nhất thời lại bị lời nói vợ chồng bọn hắn làm cho có chút sượng mặt. "Tiểu Đình ngươi... Cũng đem bản Thái tử là người không có phận sự sao?"

"Điện hạ, sau khi xong xuôi chuyện này, chuyện phu thê của thần, mặc kệ người phương nào đều là người không có phận sự." Tiểu Đình mẫn cảm mà lần nữa cảm giác được ánh mắt khác thường của Thái tử khi nhìn Cẩm Nương, nhàn nhạt mà đáp lại Thái tử một câu, dắt tay Cẩm Nương, tự mình đẩy nhanh tốc độ xe lăn: "Nương tử, ta đói bụng, ta muốn ăn thịt kho tàu." Thái tử tinh tế thưởng thức lời nói của Lãnh Hoa Đình cũng không tức giận, sau nửa ngày cũng không lên tiếng, kinh ngạc đứng đấy, nhìn bóng lưng đôi vợ chồng kia một cao một thấp, một đứng một ngồi, tay nắm tay đi vào viện, vậy mà lại có chút ngây dại, đúng vậy a, một đôi phu thê ân ái, mặc kệ người phương nào đều là dư thừa, Tiểu Đình thật là nhạy cảm, nhìn một đôi bóng lưng kia dần dần biến mất tại góc rẽ, mà bọn nô bộc trong biệt viện đứng khom người bên cạnh lại không biết làm như thế nào cho phải, đóng cửa cũng không đúng, mà không đóng cửa cũng không phải, vẻ mặt mang bất lực quẫn bách, không khỏi lại thản nhiên cười, Tiểu Đình thật là, những thần tử khác nếu được vinh hạnh đặc biệt này nhất định sẽ cao hứng tới tận đâu rồi, sợ là thắp hương tổ tông ba năm cũng khó mời mình đến được một lần, vợ chồng hắn lại ghét bỏ mình, đuổi mình đi, hừ, mình không đi, ngươi chẳng lẽ lại dám không cho cô ăn cơm hay sao? Vừa nhấc chân, đang muốn đi vào trong, chợt nghe Lãnh Hoa Đường bên cạnh nói : "Điện hạ, Tôn Cẩm Nương kia cũng vô lễ làm càn quá mức, quả thực là kiêu ngạo, ngay cả điện hạ mà cũng không để vào mắt, thực là cực kỳ cuồng vọng.”

Thái tử nghe được nhướng mày, người anh em đồng hao này lòng dạ thật hẹp hòi, Tôn Cẩm Nương là người như thế nào, mấy ngày nay Thái tử cũng nhìn ra được một ít, tuy là tự ý làm càn, nhưng cũng nói đạo lý, nếu Lãnh Hoa Đường không làm ra chuyện xấu xa, nàng cũng sẽ không làm ra chuyện phạm thượng, không theo lễ nghi kia, trong lúc nhất thời, Thái tử có chút tiếc cho tiểu Mai, tiểu Mai tuy là có chút tùy hứng, nhưng bản tính thuần lương, lại hiền thục xinh đẹp, làm sao lại gả cho một người như vậy? "Hoa Đường a, ngươi ở chỗ này việc cần làm cũng đã làm xong, nên sớm quay lại kinh thành a, Giản Thân Vương gia đến nay còn hôn mê, ngươi cùng Tiểu Đình hai người đều tại Giang Nam, bên người cũng không có nhi tử nào bưng trà dâng nước, cái này cũng không tốt lắm đâu." Thái tử có chút bất đắc dĩ chỉ điểm cho Lãnh Hoa Đường, hi vọng hắn có thể thấy rõ chút ít tình thế, cực lực trông coi cái Thế tử vị kia, an phận sống là tốt rồi, toàn bộ đều là suy nghĩ một chút cho tiểu Mai a, đường đường thân phận Quận chúa, gả cho con vợ kế, đã là thua thiệt, nếu cả địa vị Thế tử phi cũng mất, vậy thì thật sự là bi ai a. Nói xong, Thái tử điện hạ cũng không liếc lấy Lãnh Hoa Đường một cái, nhấc chân ngẩng đầu đi vào trong biệt viện.

Mấy người nô bộc chờ đợi cực khổ, thấy Thái tử điện hạ cùng tùy tùng vừa vào cửa, liền không chút do dự mà đóng cửa lại, hai cánh cửa đỏ lạnh như băng dầy cộm nặng nề, chậm rãi đem Lãnh Hoa Đường nhốt tại ngoài cửa Giang Nam biệt viện, cửa tướng môn vững vàng, một tiếng hạ chốt mơ hồ buồn bực phảng phất như đập vào trong lòng Lãnh Hoa Đường, hắn ảm đạm quay người lại, ánh mắt âm lãnh như âm hồn địa ngục, sải bước rời đi. Thái tử vào viện, liền đi nhanh đuổi theo hướng vợ chồng Lãnh Hoa Đình, đến phòng khách ngoại viện, cuối cùng cũng đuổi kịp, "Ai, Tiểu Đình a, thịt sườn kho tàu thật sự ăn thật ngon sao? Thái tử ca ca cũng muốn ăn a." Cẩm Nương nghe xong không khỏi nhíu lông mày, Thái tử này làm sao mà cũng vô lại như thế, hoàng gia có cái gì chưa ăn qua? Vậy mà cũng theo chân bọn họ cướp miếng ăn, đang muốn nói chuyện, thì chợt nghe Lãnh Hoa Đình nói: "Ta nói điện hạ, bên trong hoàng gia biệt uyển, chớ nói thịt sườn kho tàu, ngay là thịt thần tiên kho tàu cũng có ăn a, ta với nương tử nhà ta cũng không đủ ăn, ngài tội gì còn muốn tới đoạt a."

"Tiểu Đình a, ngươi nông nỗi thế sao? Keo kiệt như vậy, nhớ năm đó, ngươi đáng yêu nhu thuận cỡ nào a, ăn mặc nữ..." "A, điện hạ ngài ngoài thích thịt sườn kho tàu còn thích gì, Tiểu Đình để Trương ma ma làm, mọi người cùng nhau chia sẻ a." Thái tử lời còn chưa dứt, khuôn mặt tuấn tú đẹp đẽ ngời ngời của Lãnh Hoa Đình hiên lên một mảng hồng khác thường, hắn quẫn bách nhìn thoáng qua Cẩm Nương, thấy ánh mắt của nàng sáng lòe lòe, một bộ dáng cực kỳ bà tám, gấp gáp nhanh chóng ngắt lời Thái tử, vẻ mặt cười gượng khó thấy. "Ha ha ha, tốt tốt tốt, Tiểu Đình, Thái tử ca ca ưa thích đồ vật cũng không ít a, ngươi cũng không thể nhỏ nhen lại đem Thái tử ca ca đuổi tới ở hoàng gia biệt uyển đi." Thái tử xem bộ dạng cam chịu kia của Tiểu Đình, chợt cảm thấy tâm tình thật tốt, cười lớn nói.

"Tướng công, có phải khi còn bé, mẫu thân thích đem chàng ăn mặc thành nữ hài tử không?" Cẩm Nương cuối cùng hiếu kỳ, không để ý vẻ mặt xấu hổ của Lãnh Hoa Đình, con ngươi cực sáng tỏa ra hào quang bát quái, cười hỏi, nàng cũng khó thấy bộ dáng quẫn bách của Lãnh Hoa Đình, nên cũng ồn ào theo. Lãnh Hoa Đình sắc mặt đỏ hơn, đỏ mặt liếc mắt nhìn Cẩm Nương nói: "Nào có việc này, vi phu đường đường nam tử, như thế nào lại ăn mặc kiểu nữ nhi, nàng chớ có nói bậy." Cẩm Nương nghe xong bĩu môi một cái, trên mặt đem theo nụ cười nói với Thái tử: "Điện hạ, tướng công khi còn bé thích mặc nữ trang hả? Có phải là còn khóc nháo phải gả cho ngài không?”

Thái tử nghe xong, rốt cục nhịn không được phá lên cười ha ha, Lãnh Hoa Đình mạnh mẽ trừng mắt, sẵng giọng: "Điện hạ nếu không phải muốn ở lâu, thì nói thẳng ra, thần phải hành lễ đem tất cả người của điện hạ đều đưa ra ngoài." Ha ha, thẹn quá hoá giận rồi, lại đuổi người, Thái tử thiếu chút nữa cười đứt ruột, thật lâu mới cùng Cẩm Nương nói: "Đệ muội, ngươi không biết là Tiểu Đình,nếu là mặc nữ trang thì sẽ diễm áp quần phương sao?" Diễm áp quần phương? Xác định là rất áp lực a, hắn không mặc nữ trang đã rất mê hoặc lẳng lơ rồi, Cẩm Nương che miệng cười cười, nhưng lại rất nghĩa khí mà đứng về phía tướng công nhà mình nói: "Điện hạ không phải là cảm thấy khốn đốn vì tướng công nhà ta tao nhã vô cùng, lấn át điện hạ nên điện hạ mới có thể nghĩ ra chủ ý như thế mà chế giễu tướng công nhà ta a” Thái tử nghe được mắt liền trợn tròn, lúc này rốt cục lĩnh hội được chuyện muốn cười nhạo cái đôi vợ chồng này là khó cỡ nào, làm sao lại có người lật lọng nhanh như vậy, đang muốn phát cáu, thì thấy Lãnh Hoa Đình vẻ mặt đắc ý, lông mày chau lên nhìn mình, không khỏi thở dài một hơi nói: "A, cũng không biết thịt sườn kho tàu của nhà ngươi so với trong nội cung ai nấu ăn ngon hơn đây?”

Mấy người cười cười nói nói tiến vào phòng khách, tuy là đấu khẩu, nhưng không khí lại rất hòa hợp, Thái tử từ sau ngày đó cũng vẫn một mực ở lại trong biệt viện, cho đến khi tất cả hàng hóa đều chuẩn bị đầy đủ, thương đội rốt cục xuất phát đúng hạn, hắn mới rời đi. Cẩm Nương mỗi ngày đều tới nhà máy, nếu phát hiện linh kiện nhỏ nào có thể cải tạo liền tỉ mỉ vẽ lên bản vẽ, giao cho tương tác doanh làm, đã có thải tử trấn giữ ở trong biệt viện, cũng thật không có sự tình hành thích mưu sát gì xảy ra. Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình khó có được thời gian sống yên ổn, bụng Cẩm Nương cũng chầm chậm nhô ra, thời gian trôi qua vừa an tâm vừa thích ý, chuyện duy nhất làm Cẩm Nương không vui chính là thương thế của Thanh Ngọc lúc tốt lúc xấu, trước sau vẫn không có tỉnh lại, Cẩm Nương mỗi ngày đều đến thăm Thanh Ngọc, chỉ cảm thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng vốn mượt mà nay trở nên gầy nhọn rồi, nội tâm thấy liền thấy thật không tốt, trong lòng khẩn cầu ông trời phù hộ Thanh Ngọc.

Hôm nay, Cẩm Nương từ căn cứ đi xuống, ăn cơm trưa xong, Lãnh Hoa Đình cùng Thái tử còn có Bạch Thịnh Vũ cùng đi thư phòng đánh cờ, Phong Nhi đang thêu một cái mũ đầu hổ, Tứ Nhi trong tay đang làm một bộ tiểu y phục, Trương ma ma thì mặt mày vui vẻ bưng chén trà cho Cẩm Nương, nói: “ Nô tài nghe nói Vương phi đã lên thuyền rồi, Thiếu phu nhân, Vương phi thật đúng là trông mong tôn tử sốt ruột lắm rồi nha” Cẩm Nương nghe thấy vẻ mặt tươi cười, nghĩ đến lúc mình mới vừa tiến vào phủ, Vương phi sợ Hoa Đình không hiểu chuyện, liền đem mấy nha đầu đến nội viện của mình, một lòng muốn tướng công sớm có con, lúc ấy mình tuy là bất mãn nhưng cũng hiểu tấm lòng đáng thương của cha mẹ thiên hạ, Vương phi cũng không có ý xấu, chẳng qua vì quá lo lắng cho tiền đồ của tướng công mà thôi. Hôm nay có lẽ Vương phi sợ là vừa nghe nói mình có thai, liền nhanh chóng đi đến giang nam, nàng giống như thần tiên xuất trần như vậy, lại chưa bao giờ rời nhà đi xa, mảnh mai yếu ớt, mà phải chịu đựng xóc nảy ngàn dặm xa xôi đến đây chính là nghĩ đến hài tử trong bụng mình a.

"Cũng không biết trên đường đi có an toàn không." Cẩm Nương lo lắng nói. "Yên tâm đi, ám vệ bên người Vương gia cũng có hơn phân nửa theo chân Vương phi đấy, sẽ không có chuyện gì đâu." Trương ma ma an ủi. "Vậy trong Vương phủ kia do ai chăm sóc, Đại tẩu một người có thể chống đỡ được sao?" Cẩm Nương cũng thật có điểm lo lắng thay cho Thượng Quan Mai.

"Thế tử phi cũng là ôn hoà hiền hậu, nô tài nghe nói, Vương phi đi rồi, chính là Thế tử phi nắm quyền quản gia, chỉ là..." Trương ma ma nói xong dừng một chút, mắt chớp lên liếc nhìn Cẩm Nương, không tiếp tục nói nữa. "Chỉ là cái gì?" Cẩm Nương trong nội tâm cũng là hiểu rõ một chút, chẳng qua là không tin Tôn Ngọc Nương thật có bản lĩnh lấn lên đầu Thượng Quan Mai đi, dù sao thân phận địa vị thế nào cũng không sánh bằng Thượng Quan Mai. "Chỉ là Nhị phu nhân nghe nói cũng thật là một nhân vật, vậy mà lại đoạt một nửa quyền chưởng gia, hôm nay chủ sự việc bếp núc cũng không phải là Thế tử phi mà là vị Nhị phu nhân kia.” Quả nhiên Trương ma ma khinh thường nói, nàng sở dĩ đang nói liền dừng lại, đơn giản cũng là xem mặt mũi Cẩm Nương, cho Ngọc Nương vài phần thể diện, cũng không nói đến mức quá khó nghe mà thôi.

Cẩm Nương nghe được khẽ giật mình, trà trong tay cũng thiếu chút nữa đổ ra ngoài, khóhiểu hỏi: "Làm sao có thể, Nhị tỷ dù có thủ đoạn, cũng không có bản lãnh đoạt quyền Đại tẩu a, nàng cũng không phải là người có đầu óc như vậy." Trương ma ma nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng nói: "Thiếu phu nhân sợ là không biết rồi, Nhị phu nhân kia cũng là gặp may, nghe nói chúng ta vừa rời đi không bao lâu, nàng liền phát hiện có hỉ, nghe nói cũng qua thai kì đầu rồi, người cũng biết từ sau khi Thế tử phi vào cửa, một năm cũng không mang thai, nàng thì vừa vào cửa đã có, tự nhiên là mẫu bằng tử quý, kiêu ngạo khác trước, thêm Thiếu phu nhân đi rồi, Vương phi lại là người ôn hòa hiền hậu trung thực, Lưu di nương vốn mượn chuyện dưỡng bệnh một mực ở lại trong phòng không có đi phòng giặt quần áo, biết được Nhị phu nhân có hỉ, liền càng mượn danh nghĩa chiếu cố trưởng tôn Vương phủ không chịu đi nhận phạt, ngài cũng biết Lưu di nương rất là có thủ đoạn, Vương phi không trông coi sự tình bên kia, nàng liền một tay nắm quyền, đem Nhị phu nhân nâng lên trời, chỉ cầu Nhị phu nhân sinh ra trưởng tôn Vương phủ, tốt cho nàng tranh giành sĩ diện, cũng tốt ở trước mặt Vương gia, hừ, không biết nếu tin tức Thiếu phu nhân ngài mang thai truyền về, lưu di nương kia sẽ có cái sắc mặt như thế nào đây." Nguyên lai Ngọc Nương mang thai, trách không được, dựa vào sự trông mong cháu trai vội vã của Lưu di nương, thì Ngọc Nương thiển cận càn quấy tạm thời sẽ chèn ép Thượng Quan Mai cũng là có khả năng, bất quá Thượng Quan Mai cũng không phải là người để mặc người khác khi dễ mình, e là đang nhẫn nại thôi, chờ Ngọc Nương sinh hạ hài tử thì sẽ bắt đầu hành động, may mà mình không có ở trong Vương phủ, bằng không thì chuyện này cũng sẽ quấn đến người mình đi.

Đối với chuyện Trương ma ma tin tức linh thông, Cẩm Nương một mực không hỏi, nàng hôm nay cũng mơ hồ có thể cảm giác được, Trương ma ma cũng không phải là một cái nương tử quản sự phòng bếp đơn giản, ban đầu không chừng chính là Vương phi hoặc Vương phi đặc biệt đem người cho mình, chỉ là Trương ma ma không nói rõ, mình cũng giả bộ như không biết, chỉ cần lòng nàng hướng về mình, trung thành với mình là được rồi, ai mà không có chuyện quan trọng bí mật chứ? Vương gia trông như là hồ đồ, nhưng nhân tài như Trung Lâm thúc cũng không cho hắn đi nha môn nhậm chức, lại làm một người gác cổng bình thường, chẳng qua là để cho hắn che giấu giả ngốc, không khiến người khác chú ý, cuối cùng là cho tướng công sở dụng đây..