Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 191

Chương 135.1.

“Cái Thanh Long này, trên người Tiểu Hiên cũng có sao? Hắn cũng là tử tôn của phủ Giản Thân Vương mà.” Cẩm Nương hơi nhíu mày hỏi “Có lẽ Tiểu Hiên cũng có, nhưng mà, ta chưa nghe nói qua, bởi vì thể chất của hắn từ nhỏ không tệ, rất ít khi bị bệnh, hắn là nhi tử của Nhị thúc, hẳn là có.” Lãnh Hoa Đình nhíu lông mày nói ra. “Cái kia có phải chỉ cần là tôn tử của phủ Giản Thân Vương đều có đúng không, nếu là Lưu di nương dang díu cùng thúc thúc sinh ra Đại ca thì sao?” Cẩm Nương chỉ suýt chút nữa nói ra tên của Nhị lão gia, Nhị lão gia đối với Lãnh Hoa Đường quá tốt không hợp với lẽ thường, có khi có cảm giác còn tốt hơn sơ với Tiểu Hiên, cái này thật không bình thường, cho dù Nhị lão gia cùng Lãnh Hoa Đường có kí kết hiệp ước lợi ích gì, cũng chỉ có thể giống Nhị thái thái, tìm cách hại tướng công trước rồi hại Lãnh Hoa Đường, chỉ cần hai đứa con trai của phụ vương đều xảy ra chuyện, như vậy, ngôi vị Thế tử chỉ có thể là của Tiểu Hiên, đó là nhi tử danh chính ngôn thuận của hắn, tiếp nhận Vương tước không phải mới phù hợp với lợi ích của hắn sao?

“Hẳn có khả năng này, nhưng mà, Giản Thân Vương phủ cũng là thành viên hoàng thất, năm đó mấy con trai của thánh tổ cũng có một dấu như vậy, sau này liền trở thành dấu vết chứng nhận thân thích của Hoàng gia, nếu nói Lưu di nương cùng người khác dang díu, vậy cũng chỉ có thể là người ở trong phủ Giản Thân Vương.” Lãnh Hoa Đình cảm thấy việc này thật quá phức tạp rồi, hôm nay chỉ nghe lời nói một bên của Thanh Ngọc, Trần di nương năm đó cũng đã chết rồi, Thanh Ngọc biết rõ một chút chuyện cũng đã chết, việc này chỉ sợ chỉ có lão cẩu Vương ma ma mới biết rõ nhất, hôm nay chỉ là hoài nghi, cũng không có chứng cớ, nhưng mà, năm đó, vì sao một Lưu di nương kia, lại có bản lĩnh thông thiên, có thể hạ độc trên người mình, hôm nay cũng đã có thể giải thích, nàng có nam nhân khác, tự nhiên sẽ dựa vào nam nhân kia để tính toán sự việc. “Nương tử, việc này trước đừng để lộ ra, chờ chúng ta trở về kinh, tìm được chứng cớ rồi đi tìm phụ vương cũng không muộn.” Lãnh Hoa Đình tỉnh táo nói. Đúng là nên làm vậy, Cẩm Nương cũng biết việc này quan hệ trọng đại, một khi không có chứng cứ xác thực chứng minh Lãnh Hoa Đường thực không phải con ruột của Giản Thân Vương, như vậy ngược lại sẽ bị hắn cắn ngược một cái, lúc đó ai chết còn chưa biết, dù sao việc này cũng quá xấu hổ, khả năng không chỉ là mặt mũi của phủ Giản Thân Vương, còn là mặt mũi của dòng họ Hoàng thất.

“Được, ta biết rồi, trước khi có chứng cớ, ta sẽ không cho bất luận kẻ nào biết, chàng yên tâm.” Cẩm Nương trấn an hắn, nàng nhìn ra được, sau khi Lãnh Hoa Đình nghe thấy sự việc này, tâm tình rất phức tạp, trong mắt có chút đau xót, lại bị hắn che giấu rất khá, không khỏi hỏi: “Tướng công, chàng khi còn bé, quan hệ cùng Đại ca cũng không tốt lắm phải không?” Cẩm Nương chưa từng hỏi qua, nàng một biết rõ Lãnh Hoa Đình cực kỳ chán ghét Lãnh Hoa Đường, cái loại chán ghét này xuất phát từ sâu trong linh hồn, dường như nhìn thấy Lãnh Hoa Đường hắn sẽ như sói hoang, đem lông toàn thân dựng lên, cảnh giác rất cao, thời điểm ở đại đường của phủ Giang Hoa, Cẩm Nương cũng nhìn ra được một chút đầu mối, chỉ là, loại chuyện này, thật khó mở miệng để hỏi, tướng công nhà mình lớn lên quá mức yêu nghiệt, là cái loại nam nữ đều muốn ăn sạch, mà Lãnh Hoa Đường không thể dùng từ người để hình dung, hắn quả thực là cầm thú, có thể nhìn ra hắn đối với tướng công như thế nào. Nghĩ đến đây, Cẩm Nương chợt lạnh lùng, đối với Lãnh Hoa Đường càng thống hận cùng chán ghét. Người nọ dường như cuồng ngược đãi đối với nữ nhân, hoặc là, cùng vị thể tử Ninh Vương kia đồng giạng, cũng là lưỡng tính luyến ái? Nếu quả thật như vậy, kẻ đứng mũi chịu sào tất nhiên là tướng công nhà mình rồi, ai bảo hắn khuynh quốc khuynh thành, đệ nhất đại mỹ nhân của Đại Gấm.

Được rồi, việc này nghĩ tiếp cũng không thấy có ý nghĩa, Cẩm Nương tận lực không để cho mình nghĩ ngợi lung tung, càng nghĩ càng thấy đau lòng cho tướng công nhà mình, cho nên vòng vo đổi chủ đề, nói với Lãnh Hoa Đình: “Tướng công,Thái tử điện hạ đã đáp ứng chúng ta ba điều kiện, chàng có ghi lại không, lại để cho Thái tử đóng dấu lên, người của Hoàng thất, ta cũng không quá tin tưởng, đừng để khi sự tình chúng ta làm thỏa đáng rồi, bọn hắn lại đổi quẻ ( thay đổi), vậy cũng không tốt.’ Việc này Cẩm Nương đã suy nghĩ hai ngày nay, nàng nghĩ trước tiên phải huấn luyện hai ngàntư binh kia, hơn nữa còn phải mau chóng huấn luyện mới được. “Việc này chỉ sợ không ổn, Thái tử sẽ không chịu đóng ấn đâu.” Lãnh Hoa Đình nghe xong thì trầm tư nói.

“Vì sao không ổn, nhưng đây là chính miệng hắn đáp ứng, chẳng lẽ còn muốn đổi ý, hắn tương lai chính là đế vương, hôm nay lời Thái tử nói phải là cửu đỉnh mới đúng, Tướng công, chàng phải ghi ra, nếu hắn không đáp ứng, chúng ta về sau cứ lấy cớ bị bệnh là tốt rồi.” Cẩm Nương mỉm cười khẽ nói. “Được rồi, nghe theo lời nương tử, nếu hắn không đóng dấu, chúng ta sẽ lấy cớ bị bệnh.”Lãnh Hoa Đình biết rõ như thế sẽ làm khó Thái tử, nhưng chỉ cần nương tử nhà mình thích, hắn mặc kệ Thái tử khó xử hay không, người Hoàng gia, xác thực là không có danh dự gì. Sau một hồi, Lãnh Hoa Đình lưu loát viết xong điều kiện, đây chính là hiệp nghị Cẩm Nương nói ra, đưa cho Cẩm Nương nhìn một lần, Cẩm Nương dấu kỹ trong túi ở tay áo, cười nói: “Tướng công, chúng ta cùng đi mời Thái tử gia dùng cơm trưa đi.”

Hai người tán gẫu đến tận trong phòng Thái tử, Thái tử hôm nay hôm nay cũng không đi nhà máy, mà xuống phía nam cùng thương đội mà giờ thương đội đã đi rồi, sản xuất bên trong nhà máy cũng đã đi vào quỹ đạo, hắn cũng đang định sớm hồi kinh, trong tay đang xử lý mấy việc vặt vãnh, ngày ấy cùng Dụ Thân Vương đối thoại một phen, biết rõ ám sát Cẩm Nương hoàn toàn không phải do Dụ Thân Vương sai khiến, hai ngày này, hắn môt mực âm thầm cùng Lãnh Thanh Dục điều tra, muốn tìm ra người kia, đương nhiên trước hết hoài nghi chính là người Tây Lương, hôm nay mật thám đi Tây Lương, đi điều tra bối cảnh của Lãnh Nhị lão gia ở Tây Lương. Đang cùng Lãnh Thanh Dục nói chuyện, thì Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình đã đến rồi, hắn không khỏi kinh ngạc, trong mắt cũng có ý cười, nói: “Tiểu Đình, như thế nào một ngày không thấy Thái tử ca ca đã thấy nhớ rồi sao?” Lãnh Hoa Đình nghe xong lời này trợn mắt liếc hắn, bĩu môi nói: “Vâng, nghĩ đến ngài, khi nào thì ngài chịu rời xa nhà của ta thế, cứ ở lì trong phủ của người ta ăn uống, cũng không trả chi phí nấu ăn, triều đình cũng nên thưởng ít bạc cho ta nha.” Vừa nhấc mắt, thấy Lãnh Thanh Dục đang ở đây, ánh mắt càng lạnh hơn, hắn và cha hắn cũng làm mấy loại việc kia, hắn cũng ở trong biệt viện không chịu đi, không có việc gì liền ngắm nương tử nhà mình, thật là phiền quá đi.

Lãnh Thanh Dục sớm biết Lãnh Hoa Đình nhìn mình không vừa mắt, nhưng mà, Lãnh Hoa Đình càng như thế, hắn càng muốn ở lại, chướng mắt đúng không, đó là do ngươi không đủ lòng tự tin, ngươi đang lo lắng, sẽ có ngày Cẩm Nương coi trọng mình, hừ. Thái tử nghe Lãnh Hoa Đình nói vậy liền nghẹn lại, nhưng mà, qua mấy ngày, hắn biết rõ tiểu tử này cùng vợ hắn là một dạng, trong mắt hắn căn bản vốn là không có tôn ti lớn nhỏ gì dâu, thẳng thắn đã quen, cũng không có lòng dạ xấu xa gì, hai vợ chồng nhà này ở cùng một chỗ, ngược lại cảm thấy rất nhẹ nhõm tự tại, không có như cùng một chỗ với mấy đại thần khác bị trói buộc cùng câu nệ, chỉ là lời này hôm nay của hắn cũng không quá nể tình đi, vì sao lại kêu hết ăn lại uống vậy? “Nhớ tới ta thì nói nhớ tới ta...ta đã biết, ai nha, Tiểu Đình, đệ cuối cùng cũng chịu gọi ta một tiếng Thái tử ca ca rồi, tim ta giờ vẫn còn đang nhảy loạn đây này!” Thái tử lại bắt đầu trêu đùa Lãnh Hoa Đình, hắn rất thích nhìn thấy Lãnh Hoa Đình bị mình chọc cho xấu hổ mất mặt, bộ dạng vừa thẹn vừa quẫn bách.

“Điện hạ a, chúng ta đặc biệt mời ngài đi dùng cơm, mặt khác, còn có chuyện muốn mời ngài xử lý cho, sợ đêm dài lắm mộng, lại xảy ra biến cố không hay.” Cẩm Nương không đợi tướng công nhà mình cảm thấy khó xử, liền mở miệng cứu giúp rồi, Thái tử này có cái việc nhỏ ấy mà luôn khi dễ tướng công nhà mình, hắn không biết, người kia, chỉ có thể để mình khi dễ sao? Nói xong, từ trong tay áo lấy ra cái tờ điều kiện kia đưa cho Thái tử. Thái tử thấy biểu hiện của nàng trịnh trọng, liền thu tâm tình vui đùa lại, chăm chú nhìn, xem xét những đều trên giấy kia, ngày ấy đã nói rõ tất cả điều kiện rồi, liền để một bên nói: “Mấy cái này không phải cô đã sớm đáp ứng sao? Tại sao lại ghi lại?”

“Miệng nói không bằng cớ, kính xin điện hạ trước tiên ở phía trên đóng dấu của ngài, bằng không thì vợ chồng thần đêm không ngủ say giấc đâu.” Lãnh Hoa Đình nhàn nhạt nói. “Tiểu Đình, vợ của đệ không hiểu quy củ triều đình, đệ cũng không hiểu sao? Việc này tuy là ta đã đáp ứng, chính thức làm chủ nhưng mà vẫn còn Hoàng Thượng, nếu như lúc này đóng dấu, Hoàng Thượng không chừng sẽ nổi lòng nghi ngờ, đệ cũng biết, ba điều này có đã phạm úy kị đến bao nhiêu, chẳng lẽ đệ muốn Hoàng Thượng cho rằng Cô đang nuôi dưỡng thế lực, có dã tâm muốn uy hiếp ngôi vị Hoàng đế sao? Nếu vậy, không trừng trên triều đình, có bao nhiêu người sẽ phản lại Cô đó.” Thái tử áp chế lửa giận, kiên nhẫn nói với Lãnh Hoa Đình. “Cái này thần không quản được, lúc trước Thái tử chính miệng đáp ứng thần ba điều kiện đấy, hôm nay ngài chẳng lẽ chỉ nói miệng thôi sao, nghĩ muốn lừa gạt thần sao? Vợ thần thế thôi chứ thân thể nàng không tốt lắm, rất dễ dàng sinh bệnh đấy, ai nha, nhắc tới cũng đúng lúc, thiết bị kia, cũng quá nhiều năm rồi, thường xuyên bị hỏng hóc, cái này một năm phải một lần đi Nam Dương, hàng sang năm...sợ là khó có thể chuẩn bị đầy đủ nha,. Lãnh Hoa Đình cầm trong tay một cái mặt dây nhỏ để chơi đùa, không quan tâm gì nói, ánh mắt tinh khiết vô tội như tiểu hài tử ngây thơ, trắng trợn nói ra uy hiếp như thế khiến cho Thái tử đành chịu, đối với vợ chồng này đúng là nghiện uy hiếp mình rồi.

Lãnh Thanh Dục đứng bên nghe vậy chỉ muốn cười, con mắt lại nhịn không được dừng trên người Cẩm Nương, xem nàng mang thai bụng đã có chút lộ ra, thì cảm thấy buồn bã, biết rõ nàng là người không kiêng nể gì mà nói tất cả, chỉ có nữ tử này mới có khinh thị Hoàng quyền như vậy, tất cả mọi người, trong mắt nàng tựa hồ không có giá trị cao thấp, chỉ có thiện ác, Cẩm Nương như vậy, lại càng lòng hắn ngưỡng mộ cùng cảm động, đáng tiếc, chỉ có thể ở trong lòng tôn sùng, ngay cả cái liếc mắt nhìn cũng là xa xỉ. “Đệ....Tiểu Đình, đệ không nên như vậy, đây là uy hiếp.” Thái tử muốn nổi giận, nhưng cũng biết tức giận trước mặt vợ chồng Lãnh Hoa Đình là vô dụng, giọng nói đành mềm nhũn nhỏ giọng nói. “Điện hạ, ngài cứ đóng dấu trước, coi như là khiến thần tử an tâm, nếu Hoàng Thượng thực sự không đáp ứng, đến lúc đó, chúng ta nói sau là được.” Tướng công mặt lại đỏ, Cẩm Nương đành đóng vai phản diện rồi, Thái tử bất đắc dĩ, nghĩ lại nàng nói cũng đúng, đến lúc đó đối với Hoàng Thượng, cứ nói là do vợ chồng họ ép mình, tiểu tử Thanh Dục cũng nhìn thấy, có thể làm chứng đi, về sau nếu có việc làm cần liên hệ vợ chồng nhà này vẫn là đổi người khác đi, quá khó khăn rồi.

Cẩm Nương đã nhận được kết quả mà mình mong muốn, kéo tướng công nhà mình đi, cũng quên mình tới là mời Thái tử dùng cơm, đôi vợ chồng vội vàng đi, bở Thái tử cùng Lãnh Thanh Dục ở trong phòng, Thái tử bất đắc dĩ, kéo tay Lãnh Thanh Dục nói: “Đi ăn thôi mặc kệ bọn hắn.” Nghĩ đến, có được con dấu này, hai người bọn họ sẽ trở thành người giàu có nhất Đại Cẩm, chỉ một phần trăm tiền lãi hàng năm cũng trên trăm vạn lượng bạc, còn không có đổi ra thành phẩm, còn lãi hơn, toàn bộ Đại Cẩm, có ai giàu có như vợ chồng nhà này? Đủ ăn đến mấy đời nhà bọn hắn. Ngày hôm sau, Cẩm Nương liền vội vàng tìm Bạch Thịnh Vũ : “Tam tỷ phu, việc này do tỷ phu đảm nhận, ở Giang Nam này tìm người, chiêu mộ cho Giản Thân Vương phủ ta ba ngàn tên lính.”

Việc này Bạch Thịnh Vũ cũng đã nghe nói, chỉ là, Hoàng Thượng còn chưa hạ chỉ, vội chiêu binh như vậy, để cho người nào có ý biết được, sẽ gắn cho Lãnh Hoa Đình cái tội danh mưu phản đấy, hơn nữa, không phải nói hai ngàn sao? Sao giờ lại biến thành ba ngàn rồi? “Đây gọi là thực hành đào thải tái chế. Binh trúng tuyển Giản Thân Vương phủ ta phải ưu tú nhất, cái này lần đầu nói là chiêu ba ngàn, chính thức lưu lại chỉ có năm trăm thôi.” Cẩm Nương nhìn ra được sự nghi hoặc của Bạch Thịnh Vũ liền giải thích nói. Nàng thật đúng là không phải đùa giỡn, thế nhưng mà, mình cũng không thể chiêu binh, trước kia chỉ làm văn chức ( kiểu văn phòng), chuyện chiêu binh thì nàng dốt đặc cán mai.

Cẩm Nương nhìn hắn cười như không cười, cầm trang giấy đưa cho Bạch Thịnh Vũ nói: “Yên tâm đi, ở đây ta có viết điều kiện, mỗi một vị muốn tiến vào Giản Thân Vương phủ làm gia đinh đều phải phù hợp với tờ giấy yêu cầu này, bằng không thì không được tuyển.” “Làm càn!” Thái tử tức giận bùng lên, quát to. Lãnh Hoa Đình thấy Cẩm Nương bị sợ nhảy lên, quay đầu trừng Thái tử, “Ta nói điện hạ này, đây là nhà riêng của thần, thỉnh ngài có chút quy củ đi. Hù đến nương tử của ta rồi, ngài phải bồi thường tiền thuốc men đấy.” Tiểu tử này gần đây cái gì cũng học Cẩm Nương, không có việc gì là không treo chữ ‘tiền’ ở miệng, Thái tử nghe xong lại thấy trì trệ, cũng không thích quản xem bọn hắn làm cái khỉ gió gì nữa, cất bước đi vào, tự mình rót một chén trà uống cho hạ hỏa.

“Ai nha, điện hạ tâm hỏa quá thịnh,thần phụ sai người làm ít trà lạnh cho ngài uống để hạ hỏa, ngài lúc này lại tức giận cái gì rồi hả?”Cẩm Nương cười tủm tỉm mà nói với Thái tử, mấy người bọn hắn thân quen, ngày bình thường luôn đấu khẩu, lúc không có người ngoài, toàn bộ lễ nghĩa bình thường miễn hết đi, Cẩm Nương nhìn sắc mặt hắn không được tốt, trong lòng biết hắn vì chuyện chiêu binh nhà mình mà tức giận đây, bề bộn tứ phía, cùng Lãnh Hoa Đình phân công công tác. Thái tử bất đắc dĩ mà nói với Cẩm Nương : “Đệ muội a, đệ muội thiếu người, ta trực tiếp đến đại doanh Giang nam chọn cho đệ muội hai ngàn người tới là được, tội gì lại náo loạn bên trong thành Giang Hoa, cái này sẽ gây xôn xao đó, người ta thật đúng là nghĩ đến Giản Thân Vương phủ nhà đệ muội đang chiêu binh tạo phản đây này.” “Nói chuyện giật gân đúng không? Ngài thấy rõ ràng bố cáo chiêu binh của nhà ta viết rõ, không tham dự chiến loạn bên ngoài, cũng mặc kệ nội chiến, chỉ để ý đến bảo vệ Giản Thân Vương phủ, nói trắng ra là, thần chiêu để bảo an, mấy tên muốn lợi dụng nói bọn thần tạo phản cũng không nói gì được, chúng thần cũng không có cái dã tâm kia.” Lãnh Hoa Đình cố ý vỗ vỗ lên chân tàn phế của mình nói.

“Không phải không tin điện hạ ngài, cái hắc ngọc này kỳ thật đối với đại doanh Giang nam cũng có quyền điều phối, nhưng ngài cũng đã thấy, lần trước rõ ràng đại doanh Giang Nam đem người bao vây cái biệt viện này sít sao, nhưng mà vẫn có không ít kẻ trộm đến, còn có, ngài đưa cho tướng công cái đội {ám vệ} kia, nói là bảo vệ chúng ta, nhưng mà khi gặp được người của Dụ Thân Vương, còn không phải cũng nhường đấy sao, cái mạng nhỏ này của ta chỉ có một đầu thôi, dựa vào ai cũng không bằng dựa vào chính mình mới an toàn, ngài yên tâm, chúng ta tổ chức chiêu binh rõ ràng, nếu ngài lo lắng, cứ phái người coi chừng là được.” Cẩm Nương tiếp lời Lãnh Hoa Đình nói...., cười tươi với Thái tử. Thái tử vẫn còn đang trầm ngâm, hắn thật sự cảm thấy như thế rất là không ổn, trở về sợ là sẽ bị Hoàng Thượng mắng chết đi, chủ yếu là chiêu binh như vậy sẽ ảnh hưởng đến tương lai triều đình chiêu binh, mọi người ai cũng lấy tiêu chuẩn của phủ Giản Thân Vương để làm chuẩn, có ai nguyện ý ra sức vì nước đây, thực sự chiến tranh mà phát sinh, khi đó thiếu binh, không chiêu mộ được binh lính, đến lúc đó giang sơn xã tắc cũng xong. “Điện hạ sợ là về sau triều đình không chiêu binh được sao? Thần phụ theo nữ tắc là không nên đàm luận về vấn đề này, đây chính là quốc sự rồi, nhưng mà, thần phụ cũng sẽ cho ngài một cái ý kiến, ngài nghe một chút là tốt rồi, quân đội này a, nên thực hiện quản lý nhân tính hóa, sau khi binh lính vào quân doanh, cũng không phải là cỗ máy chiến tranh, bọn họ là người, triều đình cũng nên suy nghĩ vì bọn họ một chút, bọn hắn ra sức vì bảo vệ nước nhà, tư tưởng hướng về họ càng nhiều, nhân tâm đều hướng về triều đình, sĩ khí chiến trường cũng không phải là nhân tâm sao? Cứ vài ngày cho nghỉ ngơi mấy ngày, thay phiên nhau, cũng sẽ không ảnh hưởng gì, nhưng lại khiến cho đám binh sĩ có cảm giác được hưởng thụ, hơn nữa, khi nắm khi buông, mới là đạo dùng binh cao minh, ngài cho bọn hắn mỗi ngày đều căng thẳng như dây cung, như vậy có thể đề cao sức chiến đấu sao?” Cẩm Nương lại khuyên nhủ.

Kiếp trước nàng cũng có anh họ đi lính, hàng năm đều có ngày nghỉ về thăm người thân, đây chính là kinh nghiệm quản lý quân đội của hiện đại, hừ, xem Thái tử không phải là tính quá xấu, mới nói cho hắn, chứ người bình thường thì ta đây không thèm nói. “Còn cái tiền lương thì ở đâu ra? Người ta có thể so là nhà các người ra giá cao như thế, triều đình sao có thể lấy ra một khoảng tiền lớn như vậy? Đây không phải là số lượng nhỏ, hàng năm hao tổn rất nhiều tiền bạc đấy, triều đình cũng không phải chỉ nuôi quân, có rất nhiều thứ cần chi tiêu đấy.” Thái tử căm tức nói, phủ Giản Thân Vương có tiền, chỉ nuôi hai ngàn tên lính thì không sao, nhưng triều đinh hằng năm nuôi trên trăm vạn hùng binh, bọn hắn như thế, tiền đổ vào quân đội như đổ vào túi không đáy đi. “Ai, thời gian chiến tranh thì dùng binh, nhàn rỗi thì nuôi quân, dùng binh nuôi quân ngài hiểu không? Bây giờ đang là thời kỳ Hòa Bình, những người đóng ở biên quan thì không nói đến, nhưng ở trong này, như đại doanh Giang Nam đấy, có hơn vạn tên lính, hàng năm mặc kệ triều đình có thể cho bọn hắn bao nhiêu tiền hàng tháng, chung quy vẫn phải nuôi cơm trắng, không bằng cho bọn hắn an bài công việc kiếm tiền là được.” Cẩm Nương nói như không sao, xưởng binh khí không phải nhiều sao? Quốc gia nơi nào có tiền nuôi quân vậy, bộ đội đương nhiên là phải tự mình kiếm thu nhập đấy.

Thái tử nghe xong mắt trợn tròn, yên lặng nhìn Cẩm Nương, sau một lúc không nói chuyện, lúc lâu sau mới lẩm bầm: “Ngươi...thật sự là chính là Tứ cô nương của Tôn gia sao? Hay là thần tiên chuyển thế?” ( xưng là ngươi vì do Thái tử quá mức bàng hoàng) Cẩm Nương nghe vậy, lập tức phản ứng là thấy mình nói quá mức, cười mỉa nói: “Điện hạ nói giỡn, phụ thân của thần phụ không phải là thủ hạ của ngài sao? Ngài chắc là đã từng nghe gia phụ nói qua, thần phụ là giả mạo đúng không?” “Đệ muội chỉ là một khuê nữ sống trong khuê phòng, từ nơi nào sẽ hiểu được những đồ vậy kỳ quái vậy? Muội...là Diệp cô chuyển thế?” Thái tử lúc này thấy khiếp sợ, hắn đã sớm cảm thấy kỳ quái rồi, chỉ là nhân tài như vậy cũng không có thêm nữa....Được rồi, lúc chưa công khai, hắn không thể nói lung tung, loại thuyết pháp này từ trong miệng hắn đường đường là Thái tử gia nói ra ngoài, tất nhiên quan bên trên sẽ coi Tôn Cẩm Nương là yêu ma quỷ quái, đến lúc đó, nàng chuyện gì cũng không làm được, sẽ bị hòa thượng đạo sĩ gì đó bắt đi tiêu diệt.

Nhưng hôm nay, lời của Cẩm Nương càng nói càng làm hắn mơ hồ, nàng nói cách thống trị quân đội đều có căn cơ bài bản, hỏi Thái tử làm sao không có nghi ngờ. “Khục! Khục! Điện hạ ngài nhìn rõ ràng, thần phụ là người thực sự nhé, ta nói ý kiến cho ngài nghe, không nghe cũng đừng bôi xấu thanh danh của ta, một hồi lại xem ta là yêu quái để thu phục, tổn thất nhất chính là triều đình, hừ, chẳng lẽ chỉ có nam tử các người mới có thể thống trị giang sơn, vì nước tương trợ, không cho nữ tử chúng ta đền nợ nước sao?” Cẩm Nương ho khan hai tiếng, cười giống như không cười, lại có một chút ý tứ làm nũng, Thái tử nghe xong không khỏi nở nụ cười, trong nội tâm thầm nghĩ mình cổ hủ, nàng nói không sai, chỉ cần nàng có tài, bất kể nàng là nam hay nữ, có thể ra sức vì nước mới là điều cần, quốc gia có một người như vậy, có lẽ nên bảo hộ thật tốt mới là đứng đắn. “Vậy đệ muội nói một chút, muốn dùng binh nuôi quân là như thế nào?” Đôi mắt Thái tử ánh lên thần thái rạng rỡ nhìn Cẩm Nương, như phát hiện ra một bảo tàng vậy.

.