Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 192

Chương 136:

“Cái này nói có chút dài, giống như cái trụ sở này, có thể xây cái thứ nhất, đương nhiên cũng có thể xây cái thứ hai, thị trường bên Nam Dương kia đã bị bão hòa rồi, đại khái có thể chuyển mục tiêu sang Tây Lương gần đây, sao lại phải bỏ gần tìm xa, điện hạ, ngài có nghe nói qua về xâm lượng kinh tế chưa? Chính là đem sản phẩm tốt giá rẻ trong nước, bán giá thấp cho địch quốc, kiếm tiền lợi nhuận của bọn hắn đồng thời còn làm suy sụp kinh tế của địch quốc, khiến cho bọn hắn không thể không ỷ lại đồ dùng sinh hoạt vào Đại Cẩm.” Thái tử nghe xong hưng phấn dị thường, điều Cẩm Nương nói quá mức mới lạ, trước kia cũng chưa từng nghe nói qua, lúc trước cũng bởi vì cùng Tây Lương đối địch nhiều năm, biên quan phong tỏa, buôn bán hai nước trước dễ dàng nay lại đình chỉ rồi, chỉ có một ít thương nhân can đảm mới vụng trộm đi qua biên cảnh thông thương, người Đại Cẩm ưa thích da lông cùng dược liệu, hương liệu của Tây Lương, còn bên Tây Lương cũng thừa thãi quặng sắt, mà quý tộc hay kẻ giàu có của Tây Lương lại rất ưu thích tơ lụa, lá trà, đồ sứ vân vân.... của Đại Cẩm, đợi một chút, bởi vì vấn đề là biên quan bị phong tỏa, những thứ này tại trong nước vốn là thứ đồ bình thường, đến địch quốc ngược lại lại thành thứ xa xỉ... Mà tơ lụa trên tay người Tây Lương chỉ là tơ lụa vải bông phần lớn do dân gian sản xuất, nếu giờ Đại Cẩm có căn cứ kinh tế bí mật, chỗ tiêu thụ trước chỉ hướng về Nam Dương, nay lại có thể chảy về phía Tây Lương và các quốc gia quanh khu vực, xâm lược kinh tế sao...Cái cách gọi này rất kỳ quái, nhưng mà, vào trong tai Thái tử như là câu thần chú, có kẻ thống trị nào không muốn rở rộng bờ cõi, thống nhất giang sơn, không muốn dựng nghiệp lớn?

Hiện tại Tây Lương đang như hổ đói nhìn chằm chằm vào, binh cường mã kiện, mà Đại Cẩm hưởng phú quý mấy đời, đại thần trong triều kể cả Hoàng thất quý tộc văn thần võ tướng đều tham luyến an nhàn phú quý, đánh mất ý chí chiến đấu, khiến quốc lực Đại Cẩm không kém nhưng lại yếu về binh lực, mỗi lần đối mặt với người Tây Lương mạnh mẽ thì bọn hắn có khi sợ đầu sợ đuôi, thầm nghĩ chỉ muốn thoát tai hoạ cúi đầu quỳ gối cầu hoà, điểm này, khiến cho Thái tử rất căm tức, năm trước đánh với Tây Lương một trận, Thái tử mình thống lĩnh binh lính, mà đấu với người Tây Lương lúc đó, cũng thiếu chút nữa là thất bại thảm hại, mình cũng thiếu chút nữa chết tại chiến trường, nếu không có Tôn tướng quân anh dũng nhiều mưu, chính mình thật đúng là tráng niên mất sớm, hi sinh vì nước rồi. Binh pháp nói, không dùng chiến mà khiến người khuất phục chính là thượng sách, mà Cẩm Nương nói đến xâm lược kinh tế chính là phương pháp tốt khiến không chiến mà khiến người khuất phục, trước kia sao lại không nghĩ tới, Đại Cẩm màu mỡ, mà Tây Lương cằn cỗi, nhất là nhà máy bên mình có thể sản xuất ra vải vóc bởi vì lao động giá rẻ, mà vật đẹp lại giá rẻ, bán cho Tây Lương tất nhiên sẽ rất được hoan nghênh, đến lúc đó, đổi lấy ngựa cùng quặng sắt, thì có thể tăng cường trang bị quân đội... “Đệ muội, muội thật là bậc kỳ tài, nói nhanh lên, mà có thượng sách trị quốc gì, nói từng cái một cho cô biết, một ngày hôm nay cô sẽ là đệ tử của đệ muội, xin rửa tai lắng nghe.” Thái tử vô cùng vui vẻ, tay cầm quạt xếp không ngừng gõ vào lòng bàn tay mình, ánh mắt nhìn về phía Cẩm Nương có chút thành kính, còn ý tán thưởng không dấu đâu cho hết.

Cẩm Nương mặt có chút hồng, nàng đối với việc trị quốc cũng không có hứng thú, nguyện vọng lớn nhất cuộc đời này của nàng chính là nàng cùng yêu nghiệt bình an vượt qua cuộc sống yên ấm hạnh phúc mà thôi, chỉ là, nguyện vọng của nàng rất nhỏ, đã có người không chịu để cho nàng dễ dàng thực hiện, tốn trăm phương ngàn kế muốn hãm hại nàng, khiến cho nàng không có một ngày có thể sống yên ổn, buộc phải phản kháng, mới muốn cầm quyền, muốn sinh tồn mới bắt đầu động đến đầu óc, cố gắng hồi tưởng những điều được chứng kiến của kiếp trước, thật đúng là trêu ghẹo nghĩ đến mấy cái thượng sách trị quốc.... Nhưng mà tương lai Thái tử chính là Thiên tử, mình mặc dù không có chí lớn, nhưng có thể trợ giúp tướng công nhà mình kiến công lập nghiệp ( tạo dựng công danh) cầm quyền đoạt thế, chỉ có chính mình mạnh, mới có thể bảo vệ mình và hài tử sắp chào đời, cho mình một gia đình yên ổn. Nàng nghĩ nghĩ rồi cười nói: “Còn điều nữa là, theo thần phụ biết, núi hoang Đại Cẩm cũng không ít, thời kỳ hòa bình, quân đội nhàn rỗi cũng không làm gì, đại khái có thể khai hoang lấy tự cung tự cấp nuôi mình, hơn nữa đã có thể cải tiến máy diệt vải, đưng nhiên cũng có thể nghĩ biện pháp cải thiện các ngành sản xuất khác, nói ví dụ như, làm giấy này, in ấn này, giống như lần trước, đã cải tạo xe ngựa quân dụng ( quân đội dùng ), chúng ta có thể cho dân dùng, cũng có thể bán cho Lâm quốc, ngàn vạn lần đừng đem thứ tốt giữ trong lòng mình, thứ tốt chính là khiến cho thế nhân khó gặp được, đó mới là thứ hiếm có, thứ tốt chính là muốn cho người ta tranh đoạt, vậy mới có giá trị nha.”

Nàng chỉ tùy ý nói, như là bình thường bàn luận về việc nhà nghe rất êm tai, thần sắc thanh nhã khoan thai, nhưng vào mấy tai mấy nam nhân từng chữ từng chữ như châu ngọc, như nhặt được vật chí bảo, ba kẻ tuấn tú phiêu dật, ánh mắt đều sáng ngời như sao chiếu sáng bầu trời, ánh sáng như vậy khiến nàng có chút xấu hổ cúi xuống cười cười, đẩy tướng công nhà mình rồi nói với Thái tử: “Việc này cũng không phải dăm ba câu có thể nói rõ, nếu thật điện hạ nghe lọt tai, ngược lại cũng có thể cùng Tướng công nhà ta thương nghị nhiều hơn, thần phụ dù sao cũng chỉ là phụ nữ, tối đa chỉ có thể nêu đề nghị thôi, trị quốc như thế nào cũng là việc của nam tử, thần phụ cần tập trung dưỡng thai, ở nhà giúp chồng nuôi con là được rồi.” Thái tử nghe vậy mắt sáng hơn, Tiểu Đình thật đúng là nhặt được đại bảo, cô gái này, thông tuệ hiểu biết còn chưa tính, lại vẫn hiểu được trước mặt trượng phu thì không khoe tài kiêu ngạo, không cao ngạo, thái độ càng không giống mấy người đàn mà mạnh mẽ, được vợ như thế, còn muốn gì hơn. Mà Lãnh Thanh Dục theo chân Thái tử cùng đi, hắn đối với Cẩm Nương vẫn một mảnh cuồng dại, lúc này trong lòng ngũ vị tạp trần ( ngọt chua cay đắng mặn), hâm mộ có, ghen ghét cũng có, hơn nữa có có luyến tiếc cùng bất đắc dĩ, vì cái gì, ban đầu gặp người không phải là mình, hôm nay nàng tỏa sáng chói mắt như vậy, đều đem một đám nam tử áp xuống dưới, thật chỉ có nam tử ngồi xe lăn kia mới xứng đôi với nàng sao? Nam tử kia, đẹp như vậy, nhưng mà lại tàn tật...Nàng đối với hắn luôn che chở, đối với hắn là yêu mến lẫn nhau, trong đôi mắt trong trẻo kia ngoại trừ nam tử xinh đẹp kia, dường như không còn có chỗ cho bất luận kẻ nào, cho dù...đó là kẻ tuấn nhã địa vị tôn quý vô cùng như Thái tử.

Khách quan mà nói, chính mình lại trở thành một hòn đá nhỏ, càng không hấp dẫn sự chú ý của nàng. Hắn cảm thấy một mảnh ảm đạm, rồi lại có cả không cam lòng, ngước mắt nhìn vầng sáng trong mắt Thái tử lưu chuyển, xem ra ánh mắt nhìn nàng đã có dị sắc, trong nội tâm khẽ động, mắt đảo loạn, quay đầu đi, trong lòng đã có tính toán. Thái tử thấy Cẩm Nương phải đi, cảm thấy không nỡ, nàng chỉ mới nói mở đầu, nhưng lại không chịu nói sâu thêm chút nữa, khiến cho lòng hắn ngứa ngáy khó nhịn, thầm nghĩ phải nhiều lần nói chuyện cùng nàng mới tốt, nán lại cùng nàng càng lâu, càng có thể bắt gặp những ý tưởng của nàng, càng nghĩ càng muốn ngồi một chút nữa, dù là nhiều hơn một chút cũng là tốt rồi, nàng lại cứ không chịu nói tiếp, dù hắn ổn trọng tự kiếm chế được, vẫn là rất cấp bách, khẽ vương tay, vô ý thức mà kéo ống tay áo Cẩm Nương: “ Đệ muội nói phần sau đi, xâm lược kinh tế kia phải áp dụng thế nào mới tốt, hai nước đã không thông thương lẫn nhau lâu rồi, chẳng lẽ muốn Đại Cẩm chủ động cầu hòa cùng Tây Lương sao?” Lãnh Hoa Đình lạnh lùng nhìn một tay Thái tử cầm trên ống tay áo của Cẩm Nương, liếc mắt nói: “Điện hạ, ngài không đói bụng, nhưng thần cùng vợ thần đã đói bụng, thần muốn đi ăn cơm.” Nói xong, tay phất một cái, cầm tay Cẩm Nương đi về phía nhà ăn, trên mặt không che giấu nào tâm tự không vui.

Thái tử ấp úng thu tay lại, nhíu lông mày cũng đứng lên, hắn tự biết hành vi mới vừa rồi không hợp lễ, nhưng thái độ này của Tiểu Đình cũng quá ác liệt đi, được rồi, xem như vợ hắn là nhất, không cùng hắn so đo. “Cô cũng đói bụng, vậy cùng ăn chỗ này đi? Thanh Dục ngươi không phải món sườn nướng của đệ muội nấu rất ngon sao? Cùng nhau ăn đi, cùng nhau ăn đi.” Thái tử cười tà, cố ý nói ác liệt, hôm nay hắn cũng nhìn ra vài phần, tiểu tử Thanh Dục đối với Cẩm Nương có cái tâm tư kia, mà Thanh Dục ở đây, Tiểu Đình không chào đón hắn, chính mình cũng cũng có thể tiếp tục ở lại, lúc cùng Tiểu Đình đoạt sườn ram để ăn, kỳ thật cũng rất thích thú. Lãnh Hoa Đình nghe xong, thấy Thái tử không những không đi, còn giữ tên tiểu tử kia lại, còn...Cùng hắn đoạt ăn thịt sườn kho tàu? Thực là quá mức, nhất thời, mặt xanh lên, bĩu môi có thể thành một vòng cung, Cẩm Nương nhìn thấy bất đắc dĩ mà lắc đầu, cúi người cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nói: “Một lát nữa bảo Trương ma ma làm nhiều chút ít, vốn không phải là ít, tướng công muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

Lời nói mềm mại nhẹ nhàng, như đang dỗ dành một hài tử bốc đồng, nhưng trên mặt kia đều là sủng nịch cùng ân cần, thấy vậy Thái tử cùng Lãnh Thanh Dục cả hai đều sợ run mắt, trong lòng có chút chua chua, Lãnh Thanh Dục quả thực nhịn không được bĩu môi trách móc một câu : “Đâu đến nỗi, không phải chỉ là ăn mấy miếng sườn thôi sao, cứ như trẻ con vậy, thật là nhỏ nhen.” Lãnh Hoa Đình đang lo tìm không thấy cái cớ để nói hắn, tiểu tử này lại tự mình giơ họng súng lên, thế thì cũng chẳng trách được mình, hắn trừng mắt cười lạnh nói: “Không đến mức thì như thế nào, đó là nương tử ta đau lòng ta, biết tính tình của ta, bổn Thiếu gia không thích cùng người khác chia xẻ, không được ư, cảm thấy ta nhỏ nhen, đi biệt uyển Hoàng gia mà ăn đi, chỗ ấy bao ăn no đầy đủ đấy.” Thái tử nghe hắn nói đến vấn đề của mình, vội vàng chuyển chủ đề nói: “Cô nghe nói Vương phi Giản Thân Vương đang trên đường tới, cũng không biết đến nơi nào rồi, Tiểu Đình, đệ đã phái người đi tiếp ứng chưa?”

Nói đến chính sự, Lãnh Hoa Đình vẫn rất là lễ phép,hắn chắp tay nói với Thái tử : “Mấy ngày trước đã sớm phái A Khiêm đi đón rồi, lúc này có lẽ đã gặp mặt, cũng dẫn theo không ít người, hi vọng không có việc gì mới tốt a.” Lẽ ra A Khiêm cũng nên truyền tin tức về rồi, nhưng đã đi nhiều ngày, tiểu tử kia một chút tin tức cũng không có, khiến Lãnh Hoa Đình rất lo lắng, việc này vẫn chưa nói cho Cẩm Nương biết, chính là sợ nàng lo lắng, chỉ mong Vương phi có thể sớm ngày bình an đến đây mới tốt. Lúc ăn cơm, Bạch Thịnh Vũ một thân đầy mồ hôi trở về phủ, gặp Thái tử cùng Lãnh Thanh Dục đều ở đấy, ngược lại cũng không nói gì thêm, công tác chiêu binh đang hừng hực khí thế mà tiến hành, dẫu sao việc này khiến Thái tử không vui, trước mặt Thái tử mà nói đến tiến trình ( quá trình), vẫn là không tốt lắm. Cẩm Nương muốn đang muốn rời bàn, qua bên khác ăn cơm, cùng khách lạ ngồi cùng bàn ăn cơm không hợp cấp bậc lễ nghĩa, dù nàng bừa bãi tiêu sái, quy củ nên tuân thủ vẫn phải tuân thủ, băng không thì, sẽ trở thành kẻ khác người trong xã hội này, trừ khi ngươi là Siêu Nhân Điện Quang, có năng lực siêu nhân, trong vòng một đêm có thể tẩy não toàn bộ người của thế giới này, để cải biến tư tưởng cho bọn hắn, bằng không thì, cũng đừng làm cho quá đặc biệt độc hành ( chỉ sự khác biệt ), nếu không, tất nhiên sẽ bị quy củ mốc meo kia giết sống.

Thế nhưng mấy ngày nay cùng nàng lăn lộn, một mực cho ý chỉ xuống, ban thưởng nàng ngồi cùng bàn, nàng đành phải trợn trắng mắt cùng bọn nam tử ngồi chung một bàn, Trương ma ma cũng thật sự là người tinh ý, vừa nhìn thấy Thái tử cùng Lãnh Thế tử đến, cũng đã làm thêm hai phần thịt sườn kho tàu, mặt khác cũng cố ý phân phó tiểu nha đầu mang thức ăn lên, đặt ở trước mặt Thiếu gia, Cẩm Nương ngồi cạnh Lãnh Hoa Đình, bụng cũng không quá lớn, nên không ảnh hưởng đến đĩa rau của nàng Từ sau khi nàng mang bầu, hai vợ chồng bọn hắn lúc ăn cơm, đều mỗi người tự ăn, trước kia là Cẩm Nương hầu hạ Lãnh Hoa Đình, về sau là Lãnh Hoa Đình hầu hạ Cẩm Nương dùng cơm, mà ngày hôm nay cũng không biết Lãnh Hoa Đình bị cái gì kích thích, vừa ngồi xuống bàn, ngồi bất động trên ghế một lúc lâu cũng không đụng đũa, hai mắt cứ nhìn Cẩm Nương, Phong Nhi sau lưng muốn hầu hạ hắn, chia thức ăn cho hắn, hắn dùng ánh mắt sắc như đao nhìn tới, cổ Phong Nhi co rụt lại, lui qua một bên, Cẩm Nương chính là bị đói đã lâu, trên bàn lễ phép vài câu, liền động đũa như bay, lăng ba vi thủ ( biến hóa của lăng ba vi bộ - ý là nhanh chóng ), vài cái liền đem đồ ăn trước mặt đưa vào miệng mình, gương mặt vì được ăn ngon nên rất hớn hở. Kỳ thật Thái tử khống muốn ăn, nhưng mà muốn cùng vợ chồng Tiểu Đình nhốn nháo, gom góp thành thú vui, trêu đùa Tiểu Đình mà thôi, nhưng lúc này lần đầu thấy Cẩm Nương ăn cơm, cái tướng ăn kia không có chút cung kính kiêng kị nào, cũng không có tí thục nữ, nhưng mà nhìn nàng ăn rất ngon lành, cái miệng nhỏ nhắn ăn nhiều, hai gò má phình ra, mặt mày đều là thỏa mãn, thần ắc chân thật, thật là vui vẻ, dường như cái gì trong miệng nàng cũng thành món ngon, nhất thời cũng có cảm giác muốn ăn, xem nàng lấy đồ ăn gì, mình cũng vô thức mà gắp ăn thử, ăn rồi xác thực cảm thấy không giống với ngày xưa. Ừm, hương vị không tệ.

Cẩm Nương ăn đã lưng dạ, sau lưng có người đẩy vai nàng, nàng kinh ngạc quay đầu lại, thấy Phong Nhi đang nháy mắt với nàng, ánh mắt liếc về phía nàng, Cẩm Nương đảo mắt nhìn, thấy được một đôi mắt đẹp đẽ sạch sẽ lại thuần khiết đang ai oán, nhìn miệng của nàng, dường như đang lên án nàng ích kỷ, trong lòng Cẩm Nương căng thẳng, lại nhìn trong chén tướng công nhà mình rỗng tuếch, sau đó vội vàng gắp vào chén hắn miếng xương sườn, ôn nhu dỗ dành nói: “Tướng công, ăn cơm.” Mặt Lãnh Hoa Đình lúc này mới hòa hoãn, đem xương sườn đưa vào trong miệng bắt đầu ăn, nhìn hắn từ đáy mắt cho đến đầu lông mày đều vui vẻ, tình thương của mẹ trong Cẩm Nương bắt đầu lan tràn, thấy ánh mắt hắn nhìn món nào, nàng liền đưa tay về phía đó, rất nhanh trong chén tướng công nhà nàng xếp thành núi nhỏ, mà đồ ăn cũng rất nhanh vơi đi, thậm chí rất nhanh liền thấy đáy bát, có đồ ăn ở xa, nàng đỡ eo đứng lên gắp, trong đó có đĩa gà xé phay vừa vặn đặt ở trước mặt Thái tử, Cẩm Nương cảm thấy một chút cũng không đủ cho tướng công nhà nàng, mình gắp cũng mệt mỏi, liền nói với Thái tử: “Cái kia, điện hạ, phiền ngài đem đĩa gà xé phay để gần ta một chút, ta cầm không tới.” Tùy tùng sau lưng Thái nghe thấy vẻ mặt hắc tuyến, gắp không đến sao không để cho nô tài sau lưng đi gắp, lại muốn đích thân Thái tử điện hạ động thủ...Không nói đến thân phạn cao quý của Thái tử điện hạ, ít nhất hắn cũng là khác nha...

Thái tử cũng ngơ ngẩn, từ nhỏ đến lớn hắn chính là được người hầu hạ mà lớn lên, cho tới bây giờ quần áo đưa tới tay, cơm đưa đến miệng, ở đâu có cái việc phải làm công tác phục vụ tiểu sinh? Ngây ngốc nhìn Cẩm Nương vài giây, không có động, Cẩm Nương không chú ý đến cái này tí nào, nàng chỉ cần đối mặt với đôi mắt tinh khiết vô tội của tướng công nhà nàng, đầu óc liền trở nên mơ hồ, chỉ cần thỏa mãn tướng công, nàng cũng không quan tâm, thấy Thái tử điện hạ bất động, nàng có chút cáu giận, bĩu môi, bật thốt ên: “Điện hạ, tinh thần thân sĩ, phục vụ nữ tử phải cảm thấy vinh hạnh mới đúng nha, không thấy được bụng ta lớn có chút bất tiện, bàn tay không với qua được sao?” Vẻ mặt Thái tử đen đi, hắn không biết thân sĩ trong miệng Cẩm Nương là cái gì đang ngơ ngác, Lãnh Hoa Đình cười như không cười giải thích: “Thân sĩ là kẻ có tu dưỡng, là người biết lễ phép, là người có tính cách hào phóng.” Giải thích rất tốt rất cường đại, Thái tử nghe xong trong lòng rất thoải mái, khó được nghe nữ này khen mình, thật cao hứng rồi còn bưng cái đĩa gà xé phay lên đưa đến trước mặt Cẩm Nương, chỉ kém hai tay cung kính cùng hành lễ nữa thôi. Hoàn toàn đã quên, ở thời đại này của mình, cái gọi là tư tưởng Nho giáo, không có nam nhân phục vụ nữ nhân, nữ nhân không có địa vị, chỉ tồn tại hèn mọi, từ trước đến nay chỉ có nữ nhân phục vụ nam nhân, mà nam nhân cứ như vậy yên tâm thoải mái hưởng thụ sự phục của nữ nhân.

Cẩm Nương nói tiếng cảm ơn, đem gà chia một nữa đến khay của Lãnh Hoa Đình, ôn nhu hỏi thăm: “Đã đủ chưa? Còn muốn ăn đồ ăn gì nữa không?” Thái tử kinh ngạc nghe thấy giọng mềm mại nhẹ nhàng của Cẩm Nương, lần đầu tiên hắn cảm thấy địa vị của Tiểu Đình cao hơn mình nhiều, cảm thấy thực sự khác biệt, mình cùng Thanh Dục ngồi hai bên bàn, giống như hai người qua đường Giáp Ất, Cẩm Nương ngoại trừ lúc mình bưng thức ăn đến liếc nhìn mình, ánh mắt kia như là đặt toàn bộ trên người tướng công nhà nàng, phảng phất như dưới gầm trời này chỉ có một nam tử là Tiểu Đình, hắn không khỏi thấy buồn bực, lay cơm trong chén, đột nhiên lớn tiếng nói: “Cô muốn ăn thịt sườn kho tàu.” Cẩm Nương nghe xong liền giương mắt nhìn chung quanh, thấy một đĩa khác trên bàn ăn đã gần hết, mà nhà mình còn thừa lại mấy miếng, không chút khách khí nào liền đem miếng xương sườn trong đĩa gắp vào chén tướng công nhà mình, khuôn mặt nhỏ nhắn cười nịnh nọt với Thái tử “Điện hạ, xương sườn dầu mỡ quá mức, ăn hết thì Cholesterol sẽ hơi cao, có hại cho sức khỏe, không nên ăn nhiều a, không nên ăn nhiều.”

Thái tử nghe xong ngừng lại một chút, không nên ăn nhiều sao còn gắp toàn bộ vào trong chén tướng công nhà ngươi! Cố ý ! Nhưng mà nhìn thấy nàng cười cười, hai tay như đang che chở cho Tiểu Đình, bộ dạng như che chở cho con, thì cảm thấy vị chua, rồi lại không khỏi thản nhiên cười, không biết mình thế nào nữa, trở nên ấu trĩ, còn đi đoạt đồ ăn như thế, tình hình này mà nói ra, sợ sẽ dọa chết người, chỉ là Tiểu Đình không cần cười đắc ý như vậy chứ, thật là đáng ghét a. “Cholesterol là cái gì?” Thái tử buồn cười cầm đũa gắp rau vào chén của mình, từ khi vào trong biệt viện, hắn liền bỏ quên quy củ trong nội cung, không cho người chia. Cẩm Nương nghe được sững sờ, lúc này mới kịp phản ứng, chính mình lại nói sai rồi, nhưng mà, sai nhiều hơn, Thái tử sẽ quen thôi, liền cười nói: “Dường như là ở bên trong gan có tồn tại một loại chất, nếu hàm lượng hơi cao, liền có hại cho sức khỏe.” Kỳ thật Cẩm Nương cũng không hiểu nhiều lắm nha, chỉ là kiếp trước có người nói cái gì đó, nàng cũng nhớ kỹ, biết rõ nam nhân không thể ăn đồ ăn quá nhiều dầu mỡ.

“Ăn xương sườn sẽ hơi cao?” Thái tử vẫn khó hiểu, con mắt yên lặng nhìn trong chén Lãnh Hoa Đình có mấy khối xương sườn xốp giòn, không rõ vì cái gì hắn ăn hết thì không có việc gì, chính mình ăn hết lại có hại cho sức khỏe. “Là do ăn quá nhiều dầu mỡ, điện hại, ví dụ như, móng heo, chân giò heo,nội tạng động vật...” Thái tử đã không có xương sườn ăn, chiếc đũa đang định gắp chân giò heo gần mình, nghe Cẩm Nương ở đằng kia nhắc tới, liền dịch chuyển chiếc đũa, đang muốn gắp ruột già, lại nghe nói nội tạng động vật cũng không thể ăn, hắn không khỏi đặt đũa xuống, không biết ăn cái gì mới tốt, một bàn đầy đồ ăn, chỉ có đĩa rau kia là đáng ăn nhất. Nhưng ngước mắt lên, chỉ thấy Bạch Thịnh Vũ cũng đang ăn mấy đồ ăn đó, đang ăn một móng heo gặm rất ngon, ánh mắt trở nên ai oán, hỏi Bạch Thịnh Vũ : “Những...thứ này ngươi không sợ ăn hết sẽ có vấn đề sao?”

Bạch Thịnh Vũ phấn đấu cùng cái khối móng heo kia xong, mới nói: “Điện hạ, ngài cùng ăn cơm một chỗ với đôi vợ chồng bọn họ thời gian không dài, thần ngay từ đầu cũng giống ngài, bị Tứ muội muội nói cái gì cũng không dám ăn, về sau cũng đã rõ ràng, chỉ cần là đồ Hoa Đình ưa thích, toàn bộ trên bàn mọi người tốt nhất đừng ăn, ăn hết sẽ có hại cho sức khỏe, nhưng điện hạ ngài nhìn xem, Hoa Đình ăn hăng hái vậy, chúng ta cần gì phải bạc đã dạ dày của mình đâu?” Thái tử nghe xong mặt đen lại, thật là, nếu thật có vấn đề, Cẩm Nương còn có thể cho Tiểu Đình làm càn khi ăn như vậy sai, sau khi thu đũa lại đưa ra, gắp một miếng giò kho tàu lớn, chưa kịp ăn, chợt nghe Tiểu Đình ở đằng kia u oán nói: “ Nương tử, đã no rồi, ta không ăn được ba đũa rau rồi.” “Chàng có ăn hay không, không ăn về sau đừng muốn ăn xương sườn nữa, chàng đúng là gia hỏa không thịt không vui, có biết là dinh dưỡng phải phối hợp đồng đều không.”Rất nhanh lại nghe thấy Cẩm Nương gầm lên với Tiểu Đình, Thái tử buồn cười ngẩng lên nhìn lại, chỉ thấy Tiểu Đình bĩu môi, ngoan ngoãn nhét hết rau mà Cẩm Nương gắp cho hắn vào trong miệng, vẻ mặt thống khổ ai oán. Cái này khiến Thái tử Viên mãn ý rồi, chưa từng có nữ nhân nào quát tháo mình như vậy, bộ dạng Tiểu Đình như vậy thật là tội nghiệp, cưới vợ phải lấy hiền, lấy hiền, nữ nhân trong nội viện của mình có người nào không nịnh nọt đây, ai dám cao giọng cùng mình nói chuyện? Đó không phải là tìm chết sao?

Nhưng mà, giống như cũng không có ai sẽ quan tâm cùng săn sóc mình như vậy, những nữ tử kia, không cố ý nịnh nọt, cũng là sợ mình như hổ, lại không muốn a dua nịnh hót, có mấy ai như Cẩm Nương đối đãi với Tiểu Đình chân tâm thật ý, có mấy người trong sáng tự nhiên như Cẩm Nương, không mang theo nửa điểm làm ra vẻ cùng để đạt lợi ích..