Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 198

Chương 140.

“Tướng công, cái kia. . . . . . Ta mới vừa rồi cái gì cũng không nói, cái gì cũng không nói a, chàng nghe nhầm, nghe nhầm rồi." Cẩm Nương “chân chó” đi tới, tiểu tâm vỗ vỗ trước ngực Lãnh Hoa Đình, giúp hắn nhuận khí, chân thành cẩn thận phụng bồi. Lãnh Hoa Đình giận đỏ mặt, lúc này quá mức chậm chạp rồi, cái tiểu nữ nhân này, càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi, lại dám nói muốn bỏ chồng, mắt phượng hướng Tứ Nhi cùng Phong Nhi trừng, hai người không có nghĩa khí kia bỏ hết việc trong tay xuống, lòng bàn chân như tha mỡ, chạy thật nhanh, vẫn không quên đem cửa đóng lại. Cẩm Nương đang muốn phát ra uy phong chủ mẫu, mắng hai nha đầu kia mấy câu, người đã bị Lãnh Hoa Đình lôi vào trong ngực, bị hắn ngồi xuống ôm lấy đặt ở trên đùi, cái miệng nhỏ nhắn vừa muốn chim chíp kêu mấy tiếng, lại bị đôi môi đỏ mọng phúng phính của hắn mềm mại ngăn chặn, đầu óc bị một kích, sớm đã quên muốn nói gì, hắn lưỡi dài linh hoạt, tiến quân thần tốc, bá đạo xông vào trong miệng nàng, ngậm lấy cái lưỡi đinh hương của nàng cố gắng mút lấy thỏa thích, Cẩm Nương bị đau, muốn đẩy hắn ra, duỗi tay, rồi lại không đành lòng, nụ hôn của hắn, so sánh với thường ngày bá đạo quấn quýt si mê hơn, mang theo trừng phạt cùng đắc ý, hơn nữa là đau lòng, sợ hãi, là vui mừng tìm được thứ đã mất, còn có, căng thẳng sợ một lần nữa bị mất đi.

Cẩm Nương trong lòng ê ẩm nhẫn nại, hai cánh tay ôm lấy lưng hắn, nhẹ nhàng vuốt ve cái lưng thon gầy, cái lưỡi cũng chủ động cùng hắn chơi đùa, ôn nhu mút đầu lưỡi của hắn, Lãnh Hoa Đình thân thể cứng đờ, đem nàng ôm càng chặt hơn, nhưng càng tỉ mỉ ôn nhu, động tác cũng mềm nhẹ cẩn thận, sợ làm đau nàng nửa phần. Một giọt nước mắt từ trên mặt Cẩm Nương yên lặng chảy xuống, tướng công yêu thương nhất của nàng, kiên cường nhất, cũng là nhạy cảm như vậy, từng bị quẳng đi, bị phản bội, vết thương ở trong lòng, nhưng mà vẫn chưa khép lại, cho nên, mới có thể càng thêm lo được lo mất, nàng cố gắng chữa trị vết thương của hắn, muốn đem từng chút từng chút thiếu thốn của hắn mà bù đấp lại, tại sao những thứ xấu xa kia vẫn không chịu bỏ qua cho bọn họ, luôn luôn tìm mọi cách để đem vết thương kéo ra, thậm chí càng không ngừng tạo ra thương tổn cho hắn, mình là thuốc trị thương tốt duy nhất của hắn, nhưng ba phen mấy bận thiếu chút nữa bị hại, cho nên, hắn thường xuyên gặp phải kinh hoàng, thường xuyên sợ hãi, xem nàng còn quan trọng hơn cả tính mạng. Cho nên, nàng muốn sau này phải càng thêm cẩn thận gấp bội che chở hắn, muốn cho hắn trở thành nam nhân vui vẻ hạnh phúc nhất trên cái thế giới này,.

Một nụ hôn kia vẫn kéo dài bao lâu không ai biết được, Cẩm Nương thiếu chút nữa bị Lãnh Hoa Đình ép khô tất cả không khí, hắn mới thở hồng hộc, lưu luyến không rời thả Cẩm Nương ra, nơi nào đó của thân thể cũng là chọc đến eo Cẩm Nương làm nàng đau, khuôn mặt nhỏ nhắn của Cẩm Nương bị hắn hôn đến đỏ au, ngất ngất vù vù (choáng váng) có chút tìm không được phương hướng, bất quá, khi Lãnh Hoa Đình giơ cái tay kẹo que vụng về nghĩ muốn hất vạt áo của nàng ra, nàng cuối cùng kịp phản ứng, nhanh chóng cản lại níu lấy cổ áo của mình nũng nịu dụ dỗ nói: "Tướng công, ta thật đói, đến nỗi trước ngực dán vào sau lưng rồi." "Nương tử, ta đây nuôi nàng nhé, chúng ta ăn chút ít cái khác?" Người nào đó chính là bị kích tình nhộn nhạo hết sức, bị một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, đâu chịu bỏ qua lúc đó, ôm lấy tiểu nữ nhân trong ngực rối loạn xoay người đến bên giường, Cẩm Nương kinh hãi, hắn hôm qua mới thổ huyết, tuy nói nghỉ ngơi được chút đỉnh, nhưng thể lực tiêu hao quá mức, làm sao có thể liền khôi phục, này nha tinh trùng lên não rồi, liền không để ý đến thân thể. "Tướng công, ta muốn ăn cơm, ăn một bát cơm to, còn có, muốn ăn tôm, nghe nói tôm Giang Nam ăn đặc biệt ngon đâu rồi, ta thèm mấy ngày, cũng không còn ăn vào một bữa, hôm nay chúng ta lại ở trong hoàng gia biệt viện, muốn ăn cái gì mà không có? Dù sao cũng là Thái tử gia trả tiền, cũng không nên chịu thiệt thòi không ăn Hmm." Cẩm Nương chít chít lộn xộn loạn thành một đống, cũng là một lời đem toàn bộ kích tình của Lãnh Hoa Đình Tử quét sạch, hắn bất đắc dĩ thả nàng xuống, sủng nịch vuốt đầu nàng, cũng là nặng lễ mở miệng: "Chẳng lẽ ở trong biệt viện, chúng ta ăn không nổi tôm sông?"

Cẩm Nương ha hả cười, hai chân vừa rơi xuống đất, người đã cảm thấy an toàn mấy phân, kéo kéo vạt áo, vừa giúp hắn chỉnh lại áo, "Sao có thể chứ, ta biết tướng công là hiểu rõ ta nhất, ta không phải là nghĩ tới Thái tử gia ở chỗ chúng ta cũng hết ăn lại uống, chúng ta phải nghĩ biện pháp ăn trở lại không phải sao? Lãnh Hoa Đình nghe buồn cười vươn ra một cây kẹo que, nhéo nhẹ cái mũi của nàng, âm thanh nam nhân thuần hậu dễ nghe như đàn vi-o-long vang lên, "Thái tử điện hạ hiểu rõ rằng ngươi tính toán như thế, sẽ đem ngươi đuổi ra khỏi phủ đấy." Cẩm Nương trề môi, hừ nhẹ một tiếng nói: "Vậy làm sao có thể, nói như thế nào ta cũng là cứu ân nhân cứu mạng của hắn rồi, hắn phải cảm kích ta mới đúng."

Vừa nói đến chuyện cứu Thái tử, người nào đó bên tai vừa vang lên bài hát lúc trước nàng hát, trong lòng nhất thời chua loét, kéo lấy tay nàng, nghiêm túc nhìn chăm chú vào ánh mắt của nàng nói: "Sau này, hát như vậy, chỉ có thể hát cho một mình ta nghe, nhớ kỹ!" Vừa nói, mặt đen lên ngồi vào xe lăn, tự mình đẩy xe lăn đi ra ngoài. Cẩm Nương nghe được sửng sốt, nhưng ngay sau đó hiểu ngay người này lại đang ăn dấm chua, “chân chó” ở phía sau đẩy hắn, vòng vo nói câu dễ nghe: "Nha, tướng công, hôm qua kia chính là hát cho chàng nghe, ta sợ chàng tìm không được ta, cho nên hát mới hát để chỉ đường cho chàng, lời hát như vậy, dĩ nhiên chỉ dành cho tướng công của ta, người khác bất quá là dự thính, dự thính thôi." Người ngồi trên xe lăn lưng thẳng tắp, giống như là thờ ơ, thấy vậy Cẩm Nương thấp thỏm, không biết, người nào đó khóe miệng lơ đãng đã sớm nhếch lên, mặt mày đẹp đẽ tràn đầy hạnh phúc.

Trương ma ma đều nghĩa đem cơm đi hâm nóng một lần, mới thấy vợ chồng son gần gũi thân thiết đi ra ngoài, trên mặt liền nở nụ cười, Phong Nhi đi qua nhận lấy tay cầm trên tay Cẩm Nương đem Lãnh Hoa Đình đẩy tới bên cạnh bàn, Trương ma ma bưng hai chén tổ yến, vừa nhìn tay Lãnh Hoa Đình băng bó thành như vậy, trong lòng buồn bã, trực tiếp bưng cho Phong Nhi. Cẩm Nương cũng là đi qua nhận, đối với Trương ma ma nói: "Ta tới đây." Vừa nói, liền múc một muỗng đưa tới bên môi Lãnh Hoa Đình, Lãnh Hoa Đình cũng là yên lặng nhìn nàng, chậm chạp không chịu há mồm, Cẩm Nương cho là hắn còn đang tức giận, tiểu tâm luống cuống, miệng mở rộng: "A. . . . . . Tướng công, ăn tổ yến, ngoan nào, há mồm."

Nhìn bộ dáng nàng cẩn thận dụ dỗ mình, Lãnh Hoa Đình không nhịn được liền hé miệng, cũng là lấy tay nhẹ nhàng đẩy cái chén ra, "Không phải là đói bụng sao? Mình ăn đi, ăn xong rồi hãy đút ta." Người này từ sau khi trải qua chuyện của Ngọc Nhi kia, ăn cơm liền không bao giờ muốn tụi nô tỳ hầu hạ nữa rồi, nhiều lắm cũng chỉ để xới cơm vân vân, chia thức ăn dùng cơm gì, thời điểm lười biếng sẽ phải là Cẩm Nương tự thân làm, sau lại Cẩm Nương mang thai, mình liền thành nam bảo mẫu, hầu hạ ngược lại cho Cẩm Nương, hôm nay hai tay bị thương rất nặng, căn bản không có cách nào khác cầm chiếc đũa bưng chén cơm, mặc dù cũng là đói bụng đến mức mờ cả hai mắt rồi, nhưng vẫn là chịu đựng, không nỡ để Cẩm Nương đói, nên chờ Cẩm Nương ăn xong rồi mới đút hắn ăn. Cẩm Nương biết tật xấu của hắn, mình cũng quả thật đói bụng, liền dứt khoát chính mình ăn một miếng, đút hắn một miếng, hai người mỗi người một cái, ai cũng không bỏ quên, một bữa cơm ăn hết nửa canh giờ.

Dùng xong cơm, Cẩm Nương mới nhớ tới Vương phi hẳn là cũng đến ở trong biệt viện, vội hỏi Trương ma ma: "Mẫu thân đâu rồi, nghỉ ngơi rồi sao?" "Nô tỳ mới đi thăm rồi, Vương phi còn chưa có tỉnh đâu, yên tâm đi Thiếu phu nhân, trong phòng bếp còn chuẩn bị rất nhiều cơm." Trương ma ma cười trả lời. "Nga, ta đây chờ mẫu thân tỉnh lại đi thăm người, một chặng đường này thật là mệt nhọc, nghỉ ngơi nhiều một chút cũng tốt." Cẩm Nương nhận lấy trà Tứ Nhi đưa tới, khẽ nhấp một ngụm, vừa bưng đút Lãnh Hoa Đình.

Lãnh Hoa Đình cũng là nhướng mày, không biết đang suy nghĩ gì, Cẩm Nương liền thả trà, hỏi: "Tướng công, chàng có tâm sự gì?" "Chúng ta đi trước một chút xem Thái tử điện hạ, cũng không biết điện hạ thương thế như thế nào." Lãnh Hoa Đình vừa nói liền đẩy xe lăn đi ra ngoài. Cẩm Nương lại nói, "Song Nhi đâu rồi, Song Nhi ở nơi đâu."

Trương ma ma nghe vậy vội vã đi gọi Song Nhi, Song Nhi trôi qua hai ngày này trong lòng run sợ, ngày đó nổ tung đã gây sợ hãi cho nha đầu này, lẽ ra nàng cũng là lập công lớn, nhưng trong bụng cũng rất thấp thỏm bất an, chỉ sợ có người trả thù nàng, người này cũng quá thần kỳ, nhiều quân đội như vậy vây quanh viện, bọn họ cũng có thể tiến vào được, đem toàn bộ viện san bằng, nếu để cho người này biết, là nàng cứu Thiếu phu nhân, chỉ sợ nàng sẽ bị nổ cho thành thịt tương đi. Lúc này Cẩm Nương cho gọi nàng đi vào nàng liền đầu cũng không dám ngẩng lên, hai vai rụt lại đứng, hai mắt thật to xoay tròn chuyển động. "Song Nhi, lần này may mà có ngươi, ta mới có thể gặp dữ hóa lành, vừa lúc trong nhà cũng thiếu người, sau này, ngươi ở nơi này làm việc nhé." Trong viện cung nữ mặc dù cũng có không ít, nhưng đó là người hoàng gia, Cẩm Nương cũng không dám tùy tiện sai khiến các nàng, vẫn là dùng người bên cạnh mình thì thỏa đáng hơn.

Song Nhi nghe được ngẩn ra, giương đôi mắt to ngập nước, trong mắt sợ hãi chợt lóe lên, Cẩm Nương nhìn liền nhíu lông mày, an ủi nàng nói: "Nơi này là hoàng gia biệt viện, phương pháp bảo vệ có so sánh với trong biệt viện của chúng ta tốt hơn nhiều lắm, ngươi đừng sợ, ta còn nghĩ, chờ ta trở lại kinh thành, mang theo ngươi cùng đi, bác ngươi là người trong Vương phủ của di nương, ngày nào đó để cho Vương phi cho ngươi một thân phận tốt, tìm hộ cho ngươi một người trong sạch, gia cảnh tốt mà gả ngươi đi." Song Nhi nghe được hơi khựng lại, trong lòng chua xót, bác đã chết nhiều năm, đã biết một nhà lại đang trong biệt viện, vẫn bị Đại tổng quản đè ép, bởi vì không có chổ dựa, căn bản là ra mặt khó khăn, hôm nay phụ thân mặc dù không có bị bán đi, nhưng là bị điều đến trong hậu viện, vô tích sự, ở nhà nghỉ ngơi, nếu là có thể cùng Thiếu phu nhân hồi kinh, còn có thể diện cùng chút ít thân phận, kia tự nhiên là không còn gì tốt hơn, ai mà nguyện ý cả đời làm nô tài, tiền đồ sáng sủa, nàng vốn lại thông minh lanh lợi, lập tức biết điều quỳ xuống, hướng Cẩm Nương dập đầu: "Tạ Thiếu phu nhân cất nhắc, Song Nhi nhất định sẽ làm tốt ." Cẩm Nương nghe liền gật đầu, đối với Song Nhi nói: "Ngươi sau này sẽ là người bên cạnh ta, một hồi cùng Tứ Nhi và Phong Nhi tỷ tỷ học chút ít, hiện tại, ngươi trước đi với ta đến chỗ Thái tử điện hạ vậy."

Song Nhi nghe hơi dừng một chút, nhưng đầu óc nàng lúc này cũng tự hiểu rất rõ, hôm nay cũng chỉ có dựa vào Thiếu phu nhân mới có tiền đồ, trung thành đối với Thiếu phu nhân, cho dù có người muốn trả thù, cũng còn phải qua cửa ải Thiếu phu nhân này không phải sao. Liền vui mừng đáp ứng, đi theo Lãnh Hoa Đình và Cẩm Nương cùng đi ra khỏi Nam viện. Nhưng nơi này dù sao cũng là quy chế theo cung đình, muốn gặp Thái tử, không dễ dàng bằng tại biệt viện nhà mình, Lãnh Hoa Đình trước sai bảo cung nữ báo Lưu ma ma, Lưu ma ma vừa đi hỏi thái giám bên kia của Thái tử điện hạ, nghe được Thái tử điện hạ đã tỉnh, đang tuyên đại nhân Chức sử tạo, mới để cung nữ cho vợ chồng son đi qua.

Thái tử đang nghiêng tựa vào trên giường, hắn vừa mới tỉnh lại, còn có chút mơ hồ, cảm giác mình còn ngủ ở trong động đất kia, vừa mở mắt liền kêu một tiếng: "Đệ muội." Vừa hầu hạ, cung nữ bận rộn đi tới lên tiếng, Tiểu Ý hỏi: "Điện hạ vừa tỉnh, thái y phân phó, ngài không thể ngồi dậy." Thái tử lúc này mới thấy rõ trên đầu không phải là vách tường đất, mà là màn lụa màu vàng sáng, long sàn điêu khắc Long Phượng, mềm mại thêu song long hí châu, áo ngủ bằng gấm, mới nhớ tới, mình đã trở lại trong biệt viện rồi, vuốt vuốt cái trán còn có chút ít đau, mở miệng hỏi: "Chức sử tạo đại nhân cùng phu nhân có đến không?" Cung nữ vội cúi đầu trả lời, Thái tử cảm thấy hơi mất mát, lòng mới kiên định chút ít, cảm giác hơi chút mệt mỏi, thân thể khó khăn ngồi dậy, một bên cung nữ bận rộn đặt gối lớn sau lưng cho hắn tựa vào, cẩn thận hỏi hắn có muốn dùng cơm hay không.

Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình đi vào, Thái tử vừa lúc dùng chút cháo, đang lệch qua trên giường không biết nghĩ cái gì, thấy đôi này đi vào, trên mặt liền nở nụ cười, Cẩm Nương đang muốn quỳ xuống hành lễ, hắn liền quýnh lên, duỗi tay ra, liền muốn đi đỡ nàng, nhưng đã quên trên chân của mình còn bị thương, thiếu chút nữa từ trên giường lăn xuống, thái giam bên cạnh Thái tử bị làm cho sợ bận rộn đỡ lấy hắn. Thái tử sắc mặt khẽ biến trở nên bối rối, đối với Lãnh Hoa Đình nói: "Tiểu Đình, mau kêu đệ muội đừng hành lễ, nàng là phụ nữ đang mang thai." Lãnh Hoa Đình cười nhạt đối với Thái tử nói: "Thần cũng muốn, nhưng mà, ngài là Quân, chúng ta là thần, lễ nghi vẫn không thể phá bỏ." Vừa nói, đối với Cẩm Nương gật đầu một cái, Cẩm Nương tự nhiên hiểu ý tứ của hắn, vẫn là hành lễ cho hoàn chỉnh.

Thái tử dịu dàng theo dõi Cẩm Nương hành lễ, trong lòng thấy không thoải mái, rõ ràng đứng gần như vậy, nhưng cảm thấy nàng vẫn cách thật xa, xa gần trong gang tấc, nhưng chạm tới không tới, nhất thời lại nhớ tới thời gian trong quãng đường địa đạo, khi đó Cẩm Nương rất cẩn thận mà chiếu cố hắn, căn bản cũng không có để ý nhiều đến tôn ti nam nữ, cuộc sống như vậy kiếp này sợ là cũng sẽ không có nữa? "Điện hạ vết thương của ngài có khá hơn chút nào không?" Cẩm Nương cười dài hỏi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngọt ngào thanh tú, tràn đầy nụ cười hạnh phúc, một đôi mắt to long lanh phát sáng, Thái tử nhìn tâm tình bình thường. "Ừ, thái y hốt thuốc, hôm nay đã hạ sốt, hẳn là không quá mấy ngày sẽ tốt thôi, ngươi là cố ý tới thăm bệnh sao?" Thái tử trong mắt cố nở nụ cười, cố ý chỉ hỏi Cẩm Nương.

"Thần, một là thăm bệnh, hai là, những thích khách này lớn mật làm bậy như thế, thần nuốt không trôi khẩu khí này, muốn hỏi điện hạ, có phái người bắt tay vào điều tra hay không?" Lãnh Hoa Đình vẻ mặt nhàn nhạt, cũng là giành trước thay Cẩm Nương trả lời. Thái tử nghe được ngẩn ra, cười khổ nhìn Lãnh Hoa Đình, vẻ mặt ủy khuất nói: "Tiểu Đình a, Thái tử ca ca của ngươi hôn mê mới thanh tỉnh lại đây thôi, ngươi cũng không đau lòng hay sao?” Lãnh Hoa Đình nghe được vẻ mặt hắc tuyến, mắt phượng đẹp đẽ hướng về phía trước liếc mắt, tức giận nói: "Thần tất nhiên biết điện bị thương, chẳng qua là, sự cố lần này, Tây Lương quá mức lớn mật, thần nghĩ, ngày đó nếu chỉ có mười mấy thích khách rất là khó đem nhân mã Giang Nam đại doanh nổ tung một cái lỗ hổng, hơn nữa, viện của thần kia ít nhất cũng có mười mấy mẫu (đơn vị đo diện tích hồi đó 1 mẫu = 10.000 m2), thế nhưng có thể xử dụng thuốc nổ san thành bình địa, bao nhiêu thuốc nổ mới đủ được? Thuốc nổ kia đến tột cùng là trong Đại Cẩm triều, hay là từ ngoài biên giới vận chuyển vào? Nếu là trong nước, người cung cấp thuốc nổ kia cũng nhất định là phản tặc, hơn nữa, người này ở Đại Cẩm quyền thế tất nhiên không nhỏ, mau sớm bắt được mới là tốt, nếu là từ ngoài biên giới chuyển tới, như vậy, tặc nhân là như thế nào nhập cảnh, trạm kiểm soát nơi biên giới liền không người nào có thể điều tra ra sao? Tất nhiên cũng là trong ứng ngoài hợp."

Một phen làm cho Thái tử lâm vào trầm tư, Lãnh Hoa Đình phân tích rất có lý, Thái tử lúc trước cũng tra ra được một lần tin tức, nhưng chỉ biết đó là tổ chức gián điệp lớn nhất Tây Lương, ‘Thương Lang’ lén vào Đại Cẩm, hơn nữa, không tiếc huyết bổn (vốn liếng, . . .) muốn nổ chết mình và Cẩm Nương, Giang Hoa là Đại Cẩm trọng trấn, bởi vì là căn cứ quan trọng mà có trọng binh canh gác, ngoại trừ có nhân mã Giang Nam đại doanh, châu phủ sở hạt so sánh với những phủ khác nhân mã cũng nhiều gấp mấy lần, chính là vì duy trì trụ sở vận hành bình thường, mà những ngày kia, Giang Nam đại doanh nhân mã phần lớn điều tới ngoài biệt viện coi chừng dùm, tặc nhân cho dù có mang theo nội gian, không có mấy trăm người cũng khó mà làm ra động tĩnh lớn như vậy, dấu vết của nhiều người khả nghi như vậy vào Giang Hoa biên giới, mà Giang Hoa phủ cuối cùng một chút tin tức cũng không bẩm báo, có thể thấy được, bên trong Giang Hoa phủ, nhất định có vấn đề. Thái tử trong lòng đanh tính toán, nhưng trên mặt vẫn là rất bình tĩnh, hắn nhìn thoáng qua hai tay Lãnh Hoa Đình đặt ở trên đầu gối, ánh mắt ảm đạm, thầm nghĩ, cõi đời này, Tiểu Đình đối với Cẩm Nương si tình, sợ là không người nào có thể so sánh nổi, không trách được Cẩm Nương đối với hắn chết tâm, bọn họ như vậy dù là ai cũng khó mà chen chân vào được, người bên cạnh. . . . . . Chỉ có ao ước ngưỡng mộ mà thôi. "Tiểu Đình, ngươi cũng bị thương, chuyện này ta cũng biết là không có thể tha, nhưng là, hộ vệ bên cạnh ta ngày đó bị chết chỉ còn một người, thủ hạ ám vệ cũng có không ít, ngươi trước đừng có gấp, đem Bạch Thịnh Vũ gọi trở về, bảo hắn cùng Lãnh Tốn hai người âm thầm điều tra Giang Hoa phủ, phải một phát trúng đích." Thái tử sắc mặt nghiêm trọng, thần sắc nghiêm khắc.

Chỉ có lúc này, Cẩm Nương mới có thể cảm giác được Thái tử cùng trước đây là không giống nhau, ở bên trong uy nghiêm, mang theo khí thế nghiêm nghị lạnh lùng, đó là khí thế mà những người sống ở trên mới có, làm cho người ta nén không được mà phục tùng. "Bạch đại nhân lúc này đang ở Lâm Giang phủ chiêu binh, nhất thời nửa hỏa (trong vòng 1 bữa cơm @@) cũng không về được, nhưng mà thần cũng đang muốn đem tân binh kia toàn bộ triệu hồi, gia tăng huấn luyện, phải bằng tốc độ nhanh nhất huấn luyện ra một số tinh binh để dùng." Lãnh Hoa Đình bình tĩnh trả lời. Thái tử trầm ngâm một hồi mới nói: "Tiểu Đình, ngươi có phải có mục tiêu hoài nghi hay không?"

"Ngài không cảm thấy kỳ quái sao? Nhị thúc của thần, ở Đại Cẩm bất quá chỉ là quan tứ phẩm, cho dù có thể trộm cơ mật Đại Cẩm đi Tây Lương bán, cũng không còn bản lãnh cùng tư cách điều động được Thương Lang, nghe nói, đây chính là Nam Viện đại vương của Tây Lương một tay kiến lập, là một pháp bảo trong tay hắn, nhưng lúc này lại tổn thất ở Đại Cẩm, hơn nữa, cơ hồ là không công mà lui, Nhị thúc ta lại đem cái gì đi giao đãi cho Nam Viện đại vương? Hắn ở Tây Lương thì như thế nào giả mạo đi xuống?” Lãnh Hoa Đình suy tư liên tục, nói ra nghi ngờ trong lòng mình. "Ngươi là nói. . . . . ." Thái tử cũng cảm thấy điểm nghi ngờ rất lớn, chuyện này, đúng là nói không được, dọc theo đường đi, Lãnh Nhị vì ám sát Tôn Cẩm Nương cùng Tiểu Đình, đã tổn thất không ít nhân mã Tây Lương, thậm chí còn bị Giang Nam Tổng đốc bứng gốc hết một cứ điểm, nhưng, bọn họ vẫn là không biết mệt mỏi, việt tỏa việt dũng (càng ngăn cản càng dũng mãnh), một lần lại một lần âm mưu, tầng tầng lớp lớp nhưng lần thất bại trước, Tây Lương coi như là lần nữa tín nhiệm Lãnh Nhị, cũng không thể hào phóng đến nỗi đem pháp bảo đặc biệt của mình lấy ra cho Lãnh Nhị tùy ý sai sử hay sao. "Thần cái gì cũng không nói, thần chẳng qua là nghi ngờ mà thôi." Lãnh Hoa Đình nhàn nhạt nói.

"Điện hạ, thần phụ hôm qua có thể tìm tới cái mật đạo kia, cũng kịp thời cứu ngài, nhưng cũng không phải tình cờ, mà chuyện là có người báo cho thần phụ biết, nói có người đang muốn ở trong viện đặt thuốc nổ." Cẩm Nương thấy Thái tử cùng Lãnh Hoa Đình hai người nói chuyện có chút căng thẳng, liền vén áo thi lễ, nghiêm nghị nói. "Nga, người cảnh báo ở đâu ?" Thái tử cũng có chút ngoài ý muốn, Cẩm Nương nói, hắn tuyệt đối tin, nhanh chóng để cho Cẩm Nương dẫn người vào . Song Nhi bị cung nữ dẫn vào, quỳ gối trước mặt Thái tử, đem chuyện hôm đó mình chứng kiến bẩm báo hết cho Thái tử, Cẩm Nương lại đem chuyện hiềm khích của mình cùng Đại tổng quản tiền nhiệm kia đều nói rõ, Thái tử nghe được giận dữ, vỗ mép giường, dựa sát vào trên giường, cũng là động đến vết thương, đau đến nhe răng trợn mắt, chân mày nhíu chặt.

"Hoa Đường lớn mật như thế sao?" Thái tử không thể tin quát. "Thần cho là, cái này không đến nỗi, theo thần chứng kiến, huynh trưởng của thần bất quá là bị người lợi dụng mà thôi." Lãnh Hoa Đình trầm ngâm nói. Thái tử nghe cũng là gật đầu: "Lẽ ra, Hoa Đường cùng đám người Thanh Dục đi đến biệt viện trước, ta nghĩ, thuốc nổ kia rất có thể đã được chôn xuống, chỉ chờ ta vừa đến, tiện thể một hòn đá bắn hai con chim, đem ta cùng đệ muội song song nổ chết, như vậy, liền chặt đứt Đại Cẩm tài lộ, lại để cho triều đình phát sinh nội loạn, đến lúc đó, Tây Lương lại tiếp tục khởi binh, Đại Cẩm liền trở nên nguy hiểm."

"Ừ, thần cũng nghĩ như thế, thuốc nổ kia nếu không phải lúc trước được chôn kỹ lưỡng, lấy sự bảo vệ nghiêm mật của Giang Nam đại doanh, quả nhiên là một con con ruồi cũng khó bay vào, tặc nhân có bản lãnh đi nữa, cũng không cách nào sống sót khi gặp thủ vệ nghiêm mật, mai phục nhiều thuốc nổ như vậy, hơn nữa, hầu như cũng không có bỏ qua một cái đình viện nào, bọn họ nghĩ là phải một phát trúng đích, có thể tiệt trừ hậu hoạn, nếu không, ‘tiền vốn’ cũng sẽ không bỏ ra được lớn như thế ." Lãnh Hoa Đình không ngờ tán thành nói, bất quá, tặc nhân ván này bố trí đúng thật là sâu, vì có thể thành công, còn trước khi mình đến đã cài sẳn đại bộ phận nhân mã trong Giang Nam đại doanh, muốn thành công cao hơn ở một kích tức trúng. " Nói đến như thế, Hoa Đường hiềm nghi không phải là lớn?" Thái tử nghi ngờ nói, thấy Lãnh Hoa Đình trong lòng là một người công chính công bằng hợp lý nên cảm thấy vui mừng, Thái tử cũng quả thật không quá tin tưởng Lãnh Hoa Đường tham dự chuyện này, cũng không phải tin tưởng nhân phẩm Lãnh Hoa Đường, mà là cảm thấy, Lãnh Hoa Đường không có đạo lý, cũng không có lập trường muốn hại chết mình, muốn tính ra, ở trong phủ Thân vương, Hoa Đường đã từ từ thất thế, nhưng có Tiểu Mai ở bên, mình sẽ là núi dựa của Hoa Đường, là một cây cỏ cứu mạng duy nhất để hắn vững chắc Thế tử vị, lấy cá tính Lãnh Hoa Đường, giết chết mình, như tự chui đầu vào rọ, cho dù ai cũng không tin tưởng, hắn có ngốc đến trình độ như vậy sao, Tiểu Đình cũng chính là nghĩ tới điểm này, mới có thể nói như thế. Thái tử mặc dù nghĩ như vậy. Nói cũng ý này, hắn muốn, chính là muốn Tiểu Đình chính miệng mình hủy bỏ hiềm nghi Lãnh Hoa Đường. Như vậy, so với mình nói, còn có sức thuyết phục một chút.

"Điện hạ tự nhiên biết, Đại ca thần đều là nghĩ muốn thần cùng nương tử chết, nhưng là, hắn không có lý do cũng không có lá gan muốn giết chết Thái tử điện hạ ngài, cho nên, hắn có tội, nhưng cũng không phải là đầu sỏ, lần đó đi cùng mấy người Thế tử, tất nhiên là người không sạch sẽ, bất quá, nói thế điện hạ chẳng qua chỉ nghe một chút là được, thần cũng không có chứng cớ, tất cả đều là phỏng đoán, điện hạ tất nhiên có biện pháp tra được rõ ràng chuyện này." Lãnh Hoa Đình quả nhiên nói. Thái tử nghe được chấn động, lập tức đem bốn tên Thân vương Thế tử kia tất cả đều đem ra tra xét trong đầu một lần, trừ đi Lãnh Hoa Đường cùng Thanh Dục, liền chỉ còn lại có Hòa Thân vương Thế tử cùng Vinh Thân vương Thế tử thôi, Hòa Thân vương. . . . . . Vinh Thân vương. . . . . . Thái tử đột nhiên nhắm mắt lại, khóe miệng nở nụ cười lạnh: "Tiểu Đình, hôm đó ngươi đang ở đây luyện võ, còn nhớ được con ngựa chạy loạn không?" Lãnh Hoa Đình nghe được ngây ngốc, hắn tự nhiên là nhớ được, đây chính là thiếu chút nữa làm hắn xông vào đại mã mà bị nạn, làm sao có thể quên: "Thần đúng là nhớ được, điện hạ nói, liền cấp cho thần một câu trả lời mà."

"Ngươi có phải lúc ấy liền hoài nghi là Ninh vương hoặc là Dụ Thân Vương đối với ngươi có âm mưu hay không?" Thái tử cười hỏi. "Chẳng lẽ không đúng sao?" Lãnh Hoa Đình quả thật như thế hoài nghi, bất quá, mọi việc không có tuyệt đối, cũng phải nhìn chứng cớ . "Thị vệ có liên quan kia thật ra là cùng Hòa Thân vương có chút ít họ hàng, sau lại, ta cho người đi điều tra, trừ tra ra điểm này, thật sự chính là cái gì cũng không có tra được, cả người nhà thị vệ kia, cũng là bị giết người diệt khẩu." Nói đến chuyện này, Thái tử có chút không quá thoải mái, bởi vì, hắn lúc ấy chỉ nghĩ, bất quá là những Thân vương khác đối với Giản Thân Vương phủ ghen ghét mà thôi, triều đình thật ra thì cũng không thích Thân vương đại thần quan hệ qua lại gần gũi, sợ bọn họ liên hợp lại, tạo thành một cổ cường thế, Hoàng Thượng khó mà nắm trong tay, đây là mưu tính của đế vương, vừa muốn đánh, lại muốn yên, vừa sợ Thân vương đang lúc ác đấu quá đáng, ảnh hưởng tới ổn định của triều đình, lại sợ bọn họ quá thân thiết, phải tìm được cái điểm cân bằng kia, chính là chuyện mà mỗi vị đế vương hao tổn tâm trí nhất, Thái tử, tự nhiên cũng không thiếu đi công phu này.

Hôm nay Tiểu Đình hỏi chuyện này, hắn nghĩ tới rắp tâm của mình, trong lòng mới có thể không quá tự nhiên. "Thần hiểu ." Lãnh Hoa Đình tự nhiên cũng thông suốt, có một số việc, vấn đề không phải là sai, mà vấn đề là cần hay không cần, khi ngươi cảm thấy nguy hại có nguy hiểm đến giang sơn xã tắc, hoặc là hoàng thất địa vị, cho dù người nọ địa vị có được tôn trọng đi nữa, cũng sẽ bị trừng phạt, nhưng nếu đối với hoàng thất hữu dụng, vậy ngươi cho dù bị hại có thảm đi nữa, người ta cũng chỉ là hứng thú, đi ngang qua sân khấu một chút, không có ai thật lòng vì ngươi giải oan báo thù, cho nên, hắn hôm nay cũng đồng ý quan điểm Cẩm Nương, chỉ có quyền trong tay mình, mình có lực lượng, mới có thể chân chính bảo vệ mình cùng người nhà, trừ mình ra, bất luận kẻ nào đều dựa vào không được . "Thần hôm nay, chính là muốn xin Thái tử đồng ý thần ngày mai liền bắt đầu luyện binh, xin đem phía Nam Giang Nam đại doanh chia cho thần làm nơi luyện binh." Lãnh Hoa Đình rốt cục nói ra mục đích chuyến đi này của mình.

Thái tử nghe một hồi lâu cũng không nói chuyện, chuyện này cũng quan hệ quá lớn, lúc trước cùng Cẩm Nương hiệp nghị thông qua ba điều kiện, đã sớm ra roi thúc ngựa mang đến kinh thành rồi, nhưng hôm nay bất quá đã qua hơn mười ngày, thánh chỉ Hoàng Thượng, nhanh nhất cũng phải một hai tháng sau mới có thể đến, phía Nam của Giang Nam đại doanh là nơi luyện võ nhưng là chỉ dành cho triều đình sử dụng luyện binh, làm sao có thể để huấn luyện tư binh chứ? "Điện hạ bị đại kiếp lần này, Hoàng Thượng sau khi biết tất nhiên sẽ giận dữ, càng thêm lo lắng an nguy điện hạ, nhưng từ xung quanh điều binh tới Giang Nam, vừa gây động tĩnh quá lớn, sẽ khiến dân chúng khủng hoảng, mà thần luyện thành tư binh, chẳng những thần có thể bảo vệ an nguy một nhà già trẻ, cũng bảo vệ điện hạ, còn nữa, tư binh này của thần nhưng là nhân mã trên danh nghĩa điện hạ, ngài nhất định sẽ có lúc hữu dụng." Lãnh Hoa Đình khóe miệng mang theo mỉm cười, đối với do dự của Thái tử nói. Thái tử nghe mắt lập tức ngưng trọng, yên lặng nhìn chăm chú vào Lãnh Hoa Đình, một hồi lâu mới nói: "Tiểu Đình, ngươi. . . . . . Thật là xác định?"

Lãnh Hoa Đình đón nhìn ánh mắt Thái tử rất chân thành trả lời: "Thần nhận định rồi, cuộc đời này thần tất nhiên chỉ nhận một chủ tử là điện hạ, quyết không đổi ý." Thái tử nghe liền nhìn về phía Cẩm Nương, hắn cùng với Tiểu Đình nói những lời mơ hồ, hắn không biết nàng nghe hiểu được hay không, giờ khắc này, nghe xong thái độ Tiểu Đình hắn theo bản năng nghĩ xem một chút thái độ Cẩm Nương. Cẩm Nương quả thật không có nghe hiểu rõ lời Lãnh Hoa Đình nói, bất quá, cuối cùng một câu vẫn là nghe hiểu, liền cười đến gần Lãnh Hoa Đình, con ngươi long lanh phát sáng hàm chứa một tia quả quyết: "Điện hạ, từ nay về sau, ngài cần phải cố gắng che chở cho tướng công của ta nha."

.