Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 200

Chương 141:

Cẩm Nương nghe xong mới hiểu rõ được một chút, trên mặt đỏ ửng lại càng nhiều, Vương gia khi đó vô cùng xúc động, khi ấy trong lòng chỉ sợ là đang nghĩ, nha đầu kia đâu có sáng tác gì, chỉ là lấy cắp thơ văn của người xưa mà đối đáp lại thôi, chẳng qua, cũng có thể coi như bản thân có một chút thơ văn, thì cũng chưa có thể nhìn thấy được tài học cùng bãn lĩnh của Diệp Cô nương này, Cẩm Nương vẫn còn hoài nghi trong lòng của Vương gia thật sự đang nghĩ gì, nhưng mà, cách nhìn của nàng đối với Vương gia đã thay đổi, từ chuyện này mà nói, có thể thấy sức nhẫn nạy của Vương gia đã luyện đến lô hỏa thanh thuần. "Nhưng mà, phụ thân, con vẫn chưa hiểu, chuyện này lúc trước không phải rất khó tưởng tượng sao? Con đúng là Tứ cô nương thật sự của Tôn gia nha." Cẩm Nương ngẩng đầu hai con ngươi long lanh nghi hoặc, quay đầu nhìn lướt qua Lãnh Hoa Đình, rồi hỏi Vương gia. "Ha ha ha, con nhất định có chỗ không biết, năm đó lúc Diệp cô nương còn chưa nổi danh, còn là một cô nương nông thôn, hơn nữa, là bị ép gả cho một ngốc tử, ban đầu vốn là một người thuần lương, nhưng lại bị ép buộc phải gả đi, phải nhảy sông, về sau lúc quay về thì trở nên tức giận, giống như đã trở thành một người khác, phụ thân lúc trước thấy được bài thơ này, dĩ nhiên là sẽ cho người đi điều tra con, cũng mau chóng điều tra tin tức về Tôn gia Tứ cô nương, trước kia là một cộc gỗ rất kém cỏi, bị Tôn phu nhân ức hiếp, cơm ăn không đủ no, thì làm sao có thể học đánh đàn, làm thơ vẽ tranh được chứ? Mà con, sau khi tỉnh lại cũng đã thay đổi tính tình, gan càng lớn hơn, với trí thông minh của con, phụ thân có ngu ngốc cách mấy thì cũng phải đoán ra điều gì đó chứ." Vương gia đang cười mà giải thích.

Lúc trước điều tra qua lai lịch của Cẩm Nương thì tìm thấy có điểm giống nhau với Diệp cô nương, Vương gia quả thực hưng phấn đến không thể ngon giấc vài đêm, nhưng hắn không dám biểu lộ ra, người như vậy chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, nếu để cho hoàng thất biết được, tất nhiên sẽ nhanh chân đến trước, nơi nào mà đến phiên Tiểu Đình, mà Hoàng Thượng đối với chuyện của Diệp cô nương cũng biết một chút, nhưng dù sao cũng không biết rõ bằng người trong phủ Giản Thân Vương, hơn nữa trong chánh trị ông đang lâm vào khốn cảnh, còn nội bộ Giản Thân Vương phủ lại bấp bênh, một khi không cẩn thận, sẽ bị hoàng thất huỷ hoại, Cẩm Nương đến chính là để cứu lấy Giản Thân Vương phủ, có lẽ, trong lúc tối tăm như vậy, Diệp cô nương hiển linh, tặng cho Giản Vương phủ ta một con tốt như thế. Thì ra là, Diệp cô nương cũng là hồn xuyên nha, nhưng dường như so với mình còn xui xẻo hơn, mình ít nhất cũng một thứ nữ của Tướng phủ, dù thế nào so sánh với thôn cô vẫn tốt hơn, nhưng mà, năm đó Diệp cô nương cuối cùng cũng có thể gả cho Vương gia, trở thành một nhân vật truyền kỳ của Đại Cẩm, tất nhiên cũng có một đoạn nhạc truyền kỳ, những câu chuyện bên trong sợ nói mãi cũng không xong đâ. Cẩm Nương nghiêng đầu bộ dạng Bát Quái, đối với vị tiền bối xuyên qua kia bội phục sát đất, nhưng mà vẫn không rõ nàng ấy chết như thế nào, thật sự là xuyên trở về sao? "Phụ Thân, Diệp cô nương... Nàng đột nhiên biến mất, hay là lúc già chết đi ?" Cẩm Nương cảm thấy vô cùng hiếu kỳ, nàng rất muốn biết, có phải bản thân mình có thể quay trở về hay không .

Giản Thân Vương thấy nàng hỏi đến vấn đề này, thì sắc mặt trở nên ảm đạm, trong mắt lộ ra một tia bi phẫn cùng bất đắc dĩ, do dự không biết có nên trả lời vấn đề này không. Nghe đến việc này,người khẩn trương nhất chính là Lãnh Hoa Đình, hắn từng nghe nói Diệp cô nương bất ngờ mất tích, trong phủ Gian Vương phủ cũng không tìm được thi thể của nàng, cho nên, sau này có thể Cẩm Nương cũng giống như Diệp Cô Nương biến mất không biết tung tích, lòng của hắn lập tức trở nên hoảng sợ, sợ hãi có một ngày Cẩm Nương cũng giống như Diệp cô nương, đột nhiên không thấy, khi đó, hắn phải đi đến nơi nào mới có thể gặp lại nàng đây, trong lòng hắn sẽ rất thống khổ... Hắn không dám tưởng tượng. Ánh mắt Cẩm Nương sáng ngời nhìn Giản Thân Vương, hi vọng hắn có thể cho nàng một đáp án chính xác, nhưng sau nửa ngày Vương gia vẫn trầm mặc, lại nói: "Năm đó, Cha còn quá nhỏ, rất nhiều chuyện cũng không biết được, chỉ biết là, lúc cha sinh ra, tổ mẫu đã mất."

Cẩm Nương nghe xong trở nên thất vọng, hai con ngươi ảm đạm hạ xuống, lại nhìn thấy tướng công đang nhìn mình,nàng đang muốn nói cái gì đó, thì Lãnh Hoa Đình đột nhiên bước tới một bước, một tay ôm lấy nàng vào trong ngực, giọng nói khàn khàn:” Ta không cho phép nàng biến mất, không cho nàng quay trở về, cho dù muốn đi, nàng nhất định phải dẫn ta theo." Trong lòng Cẩm Nương nghe thấy những lời này liền mềm xuống, vỗ lưng của hắn mà nói: "Yên tâm đi, trở về là một kỹ năng khó làm, ta còn chưa biết phải làm sao, hơn nữa, hơn nữa ở đây ta đã có chàng, còn có cục cưng, ta có thể yên lòng mà trở về sao?" Lãnh Hoa Đình nghe xong lời này cảm giác có chút an tâm, thở ra một hơi, Cẩm Nương từ trong ngực của hắn chui ra, nhắm mắt lại, một hàm ý uy hiếp sâu sắc: "Nhưng mà, tướng công nếu chàng còn khi dễ ta, có thể, ta sẽ dẫn theo cục cưng mà chạy trốn nha."

Nghe xong lời này Lãnh Hoa Đình dùng ngón tay đánh nhẹ vào trán của nàng: "Lần sau còn nói lời này, coi chừng ta thu thập nàng." Cẩm Nương vừa nghe, mặt liền xụ xuống, chạy đến bên người Vương phi làm nũng nói: "Mẫu thân, xem đi, chàng ấy lại khi dễ con." Vương phi còn chưa tỉnh lại sau những lời nói của Vương gia, thấy Cẩm Nương lại gần, bà cảm thấy mọi chuyện như không chân thực, đưa tay, đem Cẩm Nương ôm vào trong ngực, cảm nhận được sự tồn tại của Cẩm Nương, mới lẩm bẩm nói: "Tiểu Đình là sợ hãi thôi, đứa ngốc, nương cũng sợ, chúng ta sẽ không rời khỏi con, con cũng không thể mặc kệ chúng ta.”

Đối diện với Vương phi chân thành hiền lành như vậy, Cẩm Nương không còn muốn tuỳ ý mà đùa giỡn nữa, nàng cọ xát vào thân thể ấm áp của Vương phi mà nói : "Nương, làm sao có thể như vậy, chỉ cần các người không đuổi con đi, con nhất định sẽ không đi đâu cả, có tướng công, có cục cưng, có mẫu thân cùng phụ thân ở đây, đây mới là nhà của Cẩm Nương." Vương phi nghe xong lời này cũng cảm thấy yên lòng, bà cũng biết lòng của đứa nhỏ Cẩm Nương này rất là thiện lương, còn có tình cảm với Tiểu Đình, tuyệt đối sẽ không bỏ lại nơi này mà biến mất, trừ phi... có người xấu bắt nàng, hoặc là hại nàng... Nghĩ đến đây, Vương phi nhịn không được rùng mình một cái, khẩn trương nói với Vương gia: "Vương gia, Tiểu Đình với Cẩm Nương đã chịu đựng quá nhiều thống khổ rồi, chẳng lẽ không có cách nào trừng trị bọn ác nhân kia sao? Nếu để như vậy nhất định sẽ có chuyện không hay, thật đáng thương cho Cẩm Nương của chúng ta, thân thể đang mang thai, lại còn bị dày vò như vậy,làm sao có thể an tâm mà dưỡng thai đây." Vương gia nghe xong cũng trở nên trầm mặt, ánh mắt sáng ngời ngẩng đầu nhìn thấy Lãnh Hoa Đình: "Tiểu Đình, phụ thân đã trải qua nhiều năm nhẫn nhịn, vì lúc đó không có cách nào, Giản Thân Vương phủ không thể quá sạch sẽ, càng không thể quá mạnh mẽ hưng thịnh, vì có rất nhiều người đố kỵ, rất nhiều chuyện phụ thân cũng biết, nhưng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mà thôi, bởi vì, quyền uy của Giản Thân Vương phủ trước mắt của Hoàng Thượng càng ngày càng thấp đi, ân huệ của Diệp cô nương ban tặng đã qua hai đời rồi, lúc này cũng khó bảo đảm được điều gì cả, trong lòng Hoàng Thượng cùng các vương công đại thần cũng đã sớm bất mãn đối với Giản Thân Vương phủ,trên tay phụ vương bây giờ vốn không thể giữ được gia pháp của Giản Thân Vương phủ được nữa, chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mà thôi, để cho bọn họ giảm bớt sự đề phòng, nhưng hôm nay đã khác xưa rồi, con đã có Cẩm Nương, nàng là bảo bối của Đại Cẩm Triều, hiện tại, Thái tử tất nhiên cũng đã nhìn ra, tài hoa của nàng không thua gì Diệp cô nương, chúng ta đại khái có thể phấn khởi mà đánh trả lại bọn người đó rồi, nếu sự việc lại xảy ra lần nữa, sẽ không cần phải còn uất ức nhẫn nhịn nữa ."

Giản Thân Vương nói lời này làm cho trong lòng của Lãnh Hoa Đình trở nên nặng nề, hắn vô cùng tức giận khi nhìn thấy Vương gia bất lực như vậy, lúc trước, nếu không phải do Vương gia dễ dàng tin tưởng người kia, bản thân hắn cũng không thể trở thành như vậy, vốn tưởng rằng, Vương gia là một người hồ đồ, nhu nhược, nhưng hiện tại nghe những lời này của người, trong lòng hắn đã hiểu rõ, nhưng nếu người hiểu rõ mọi chuyện nhưng vẫn giả vờ hồ đồ, tuy nói người có nỗi khổ tâm, nhưng nếu là vì nỗi khổ tâm này, bỏ mặc Giản Thân Vương phủ bị người khác vấy bẩn, cũng không thể mặc cho người khác giết hại mình mà cũng không quan tâm, mình là con trai ruột của hắn, không biết gì về tình có thể hiểu, nhưng nếu đã biết rõ, mà không làm sao để bảo vệ chính mình, kêu hắn làm sao chịu nỗi việc này? Sáu năm thống khổ trôi qua như vậy sao? Ngôi vị Thế tử cứ thế nhường cho người khác à? Nhìn thấy sự tức giận trong ánh mắt của Lãnh Hoa Đình, Giản Thân Vương thở dài một hơi, con mắt ươn ướt, áy náy vỗ bả vai của Lãnh Hoa Đình, "Tiểu Đình, đời này, phụ thân quả thực có lỗi với con, lúc trước, phụ thân vì sợ Hoàng Thượng nghi ngờ, cố ý không quan tâm đến chuyện trong phủ, chẳng qua một lòng muốn che chở cho mẫu thân của con mà thôi, về sau, lúc ta muốn quản mọi chuyện,thì con đã bị người khác hại, thế lực của bọn họ lúc đó đã phát triển ổn định, phụ thân đành phải lực bất tòng tâm, cũng may phụ thân đã làm một chuyện anh minh nhất, là đem Cẩm Nương cưới về cho con, hơn nữa, từ đầu đến cuối ta cũng không đem Hắc ngọc truyền lại cho bất kỳ người nào, nếu có Hắc ngọc ở đây, những cái khác chỉ là việc nhỏ thôi, ngôi vị Thế tử này, nếu như con muốn, phụ thân nhất định sẽ giúp con, nhưng lúc này phụ thân đã trở thành người không có năng lực gì nữa, khả năng giúp đỡ các con cũng không nhiều lắm, muốn trả thù như thế nào, làm sao có thể làm cho Giản Thân Vương phủ hưng thịnh trở lại, đều xem khả năng còn lại của con với Cẩm Nương ." Nghe xong lời này, Lãnh Hoa Đình hạ tầm mắt xuống, nhưng trong lòng vẫn tức giận không cách nào giảm đi, Cẩm Nương ở trong lòng thở dài, lặng lẽ cầm bàn tay của hắn, tuy mười ngón tay lúc này của hắn đều bị thương, không thể nắm chặt, nhưng khi nàng vươn đôi tay mềm mại ra, lòng bàn tay liền cảm thấy ấm áp, cảm nhận sự an ủi quan tâm từ nàng, như cơn gió nhẹ nhàng, thổi qua lòng bàn tay thô rát của hắn, nhẹ nhàng mềm mại, vừa ấm áp ôn nhu,lại càng giống những tia nắng soi rọi vào góc tối, chiếu sáng linh hồn tối tăm của hắn, phụ thân nói đúng, mặc kệ quá khứ hắn đã trải qua bao nhiêu đau khổ, cũng không để ý những sai lầm của phụ thân nữa, ít nhất, người đã mang Cẩm Nương đến cho hắn, nửa đời trước, sinh mệnh của hắn đã trải qua những thống khổ tăm tối nhất trong cuộc đời này, nhưng mà, tương lai sau này, không phải hắn đang nắm giữ một vầng hào quang mới hay sao?

Suy nghĩ như vậy, cảm giác buồn bực trên ngực đã tiêu tan đi không ít, quay đầu, nhìn tiểu nương tử của mình, rồi nở nụ cười nhìn Vương gia, trong thiên hạ không ai bằng cha mẹ, mình nhiều năm bị tàn phế, nhiều năm….thế này, trong lòng phụ thân nhất định là đau khổ, áy náy cùng tự trách đã giày vò bản thân người, nếu bản thân mình đã khoẻ mạnh trở lại thì này cần gì phải so đo những sai lầm của quá khứ cùng với phụ thân chứ ? Huống chi, người mà hắn muốn trả thù, cũng không phải là phụ thân, mà là những người đứng đằng sau, theo như lời phụ thân nói, hiện tại chỉ có thể dựa vào sự cố gắng của bản thân, phải báo thù, mới có thể bảo vệ người nhà của hắn, chấn hưng lại Giản Thân Vương phủ, ngôi vị Thế tử, không cần sự giúp đỡ của phụ thân, hắn nhất định phải tự tay mình đoạt lại. "Phụ thân, hiện tại người giả trang thành hình dạng như vậy, Hoàng Thượng có thể phát hiện hay không, có thể trừng trị người tội khi quân hay không ?" Lãnh Hoa Đình nghĩ đến tình hình thực tế lúc này, nhưng mà lúc trước chính Lưu Y đã từng nói, phụ thân hôn mê nửa năm mới tỉnh dậy, lúc này bọn họ không thấy người, Hoàng Thượng nhất định sẽ phát hiện, đến lúc đó, nhất định người sẽ có thêm tội danh. "Yên tâm đi, trong phủ còn một Giản Thân Vương gia đang nằm trên giường, phụ thân đã phái ám vệ bảo vệ, chắc là không sao." Giản Thân Vương uống một hớp nước liền trả lời, Tiểu Đình có thể thông suốt như vậy, lòng của hắn cũng an tâm hơn nhiều rồi,trải qua nhiều năm uất ức như vậy, bởi vì Tiểu Đình vừa rồi đã thông suốt, lập tức trong lòng của người cảm thấy như mùa đông đã đi qua lúc này chỉ còn lại mùa xuân ấm áp, càng giống như bầu trời ở phía trước, nổi lên một cơn gió, thổi tan một ngày mây đen, hôm nay có thể cùng với Vương phi, lại còn ở bên cạnh nhi tử cùng thể tử của hắn, chờ đến lúc tôn nhi ra đời, đó thật là một cuộc sống vui vẻ đầy thích thú.

"Đại ca đã hồi phủ, phụ thân có chuẩn bị gì chứ? Người khác người có thể dễ dàng che giấu được, nhưng hắn nhất định là rất khó khăn." Lãnh Hoa Đình vẫn không yên lòng, nói tiếp. "Vậy thì xem trong lòng của hắn đi, nếu hắn chỉ là một tên lòng lang dạ sói, hắn muốn bán đứng phụ thân, phụ thân cũng mặc hắn, lúc hắn còn nhỏ, phụ thân xác định không đối xử tốt với hắn, phụ thân biết rõ, trong lòng của hắn nhất định là có sự oán hận... Chẳng qua là, phụ thân có thể cho hắn chỉ có như vậy mà thôi, nếu hắn vẫn muốn tự đào hố chôn mình, phụ thân cũng không cứu được hắn, ‘trời muốn mưa, mẹ phải lập gia đình’ (*) sinh mạng của chính mình thì bản thân mình phải nắm giữ, phụ thân đang chờ đợi hắn, sẽ có một kết cục ra sao." Giản Thân Vương khóe miệng xuất hiện một tia cười lạnh, nhàn nhạt nói. (*) "Trời muốn mưa mẹ phải lập gia đình" là một câu tục ngữ, dùng để tỷ dụ chuyện xảy ra tất nhiên mà không cách nào ngăn cản được.

Lãnh Hoa Đình có chút kinh ngạc, nhớ lại quá khứ tranh đấu giữa mình cũng Lãnh Hoa Đường, phụ thân vô cùng khó xử, nhưng hiện tại hắn như đã suy nghĩ thông suốt, không hề bao che cho Lãnh Hoa Đường, giống như nếu có nhắc đến người này, cũng không để ý, chẳng lẽ, ngày ấy lời nói của Dụ Thân Vương đã đi vào trong lòng của phụ thân rồi sao? "Phụ thân, trước cửa sơn động ngày ấy theo như lời nói của Dụ Thân Vương..." Tuy việc này có chút khó khăn để mở miệng, nhưng mà, Lãnh Hoa Đình biết rõ rằng, người kia thật sự không phải là thân huynh cùng cha mẹ của hắn, từ nay về sau mọi việc đã trở nên dễ dàng rồi, rốt cuộc không cần bận tâm đến cảm giác của phụ thân, không cần sợ hãi người khác nói huynh đệ tương tàn lẫn nhau . "Tiểu Đình, nếu việc không có chứng cớ, phụ thân sẽ không tin..." Vương gia không đợi Lãnh Hoa Đình nói xong liền ngắt lời nói, tuy nói như thế, nhưng trong mắt người lại xuất hiện một tia thống khổ, càng nhiều hơn là sự thanh thản, giống như trong lòng của người đã gỡ bỏ được gánh nặng.

Lãnh Hoa Đình cũng không muốn nói tiếp, trong lòng của hắn hiểu được Vương gia, người kia, có thể là nhi tử của phụ thân hay không, có đôi khi, huyết mạch cũng không thể chứng minh được sự thật gì cả, Nhị thúc chẳng lẽ không phải huynh đệ của phụ thân sao? Nhưng hắn đối với huynh đệ cùng đứa cháu của mình ra tay vô cùng ác độc như vậy, ở đâu mà tìm ra cốt nhục thân tình trong việc này chứ? Phụ thân nuôi hắn đã hai mươi năm, tình phụ tử đã sớm ghi tâm khắc cốt, nếu như Lãnh Hoa Đường là người biết khiêm tốn, là người có phẩm chất cao thượng thì cho dù chỉ là con nuôi của phụ thân, hắn càng phải hiếu kính đối với phụ thân mới phải, nhưng hắn có báo đáp phụ thân sao ? Cái lần phụ thân bị ám hại bất ngờ ở phía hoa viên, rõ ràng chính là hắn đã ra tay, khi phụ thân nghĩ đến đều này trong lòng chắc cũng cảm thấy lạnh lẽo . Phụ thân kỳ thật cũng đã nhìn ra, nếu người này là nhi tử phụ thân, việc này sẽ chỉ làm cho phụ thân càng thêm thống khổ, cũng may, phụ thân từ trước đến nay không có tình cảm với Lưu di nương, cảm giác bị người khác khinh thường cũng đã nhẹ đi rất nhiều rồi, quan trọng nhất là, đứa con trai này, đã bị người phế đi rồi, phẩm chất tồi tệ, coi như thật sự là nhi tử của người, cũng sẽ lạnh lòng mà không can thiệp vào nữa.

"Phụ thân nói đúng, nhưng mà phụ thân, nhi tử cũng nói trước, lúc này đây, nhi tử sẽ không nương tay." Lãnh Hoa Đình thi lễ với Vương gia, nghiêm túc nói. Vương gia yên lặng nhìn hắn, ánh mắt vô cùng phức tạp, qua nửa ngày mới nói: "Chỉ là... sẽ làm cho Mai Nhi đau khổ rồi, hài tử này là một người tốt." Cẩm Nương vẫn đứng ở một bên, nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Lãnh Hoa Đình cùng Vương gia, nàng có một chút không hiểu, nhưng mà, một câu kia vừa rồi của Vương gia làm cho nàng đã thông suốt tất cả mọi chuyện, Thượng Quan Mai, tuy có chút tính cách của đại tiểu thư, nhưng quả thật là một người thiện lương, chẳng qua, do trời trêu người, rốt cuộc nàng phải lấy một tên cầm thú...

Phụ tử hai người nói chuyện đã lâu, Cẩm Nương cảm thấy hơi mệt, nghiêng người về phía Vương phi, cùng bà một câu lại một câu nói chuyện, cũng không còn chú ý đến cuộc nói chuyện giữa Vương gia với Lãnh Hoa Đình, hiện tại nàng muốn có thân thể khoẻ mạnh để có thể nuôi dưỡng thai nhi trong bụng, ngồi yên một lát, thì cục cưng đã nghịch ngợm đá lên bụng nàng mấy cái, trong nội tâm dâng lên một loại tình thân ấm áp, có chút ngạc nhiên, cũng có chút bất ngờ, luôn có những chuyện khó tin như vậy, có một tiểu hài tử đang ở trong bụng nàng từng ngày lớn lên, cùng máu mủ với mình, tương lai còn gọi mình là mẫu thân... Vừa nghĩ lúc này nàng mới mười lăm tuổi, trong nội tâm có chút sợ hãi, không biết đến lúc hài tử ra đời, không biết còn bao lâu... "Đừng sợ, có nương ở đây, ở biệt uyển của hoàng gia cũng có không ít ma ma có kinh nghiệm về việc này, con chỉ cần tịnh dưỡng đến lúc hài tử ra đời, tất cả mọi người đều tới, không thiếu một người nào cả." Vương phi cười sờ lên đầu nàng mà an ủi. Cẩm Nương nghe xong lời này tầm mắt cũng hạ xuống, lời nói của Vương phi làm cho nàng yên tâm, ở thời đại này tuổi của nàng sinh con, cũng không có gì là khác biệt,nhớ lúc trước Đại tẩu bên nhà hàng xóm sinh con, nàng đều nghe thấy tiếng la hét thảm thiết từ bên đó, mẹ chồng của nàng ấy cảm thấy việc này thật phiền, liền quát nàng một tiếng: "Cũng không phải chỉ có mình con sinh con, mọi người ở trên mặt đất đều phải sinh, con kêu la như vậy làm gì?"

Cẩm Nương cảm thấy câu nói ‘mọi người ở trên mặt đất đều phải sinh’ rất kinh điển, hôm nay nghĩ đến chuyện đó, hài tử trong bụng của nàng đã năm tháng, bất kể như thế nào, mình cũng phải sinh đứa nhỏ, sợ hãi sẽ làm bản thân mình trở nên nhu nhược thôi, nàng lập tức thích thú đem việc xấu nhất có thể xảy ra mà suy nghĩ, muốn tính toán cho mình rơi vào tình cảnh tồi tệ nhất, vì lúc có kết quả, hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của nàng, làm cho nàng hoàn toàn vui mừng, cho dù kết quả không hẳn là tốt nhất, nhưng chỉ cần không phải tồi tệ nhất, vậy nhất định nàng không phải có lợi rồi sao. Nàng coi như là có nửa phần giống như AQ đi(AQ là một nhân vật trong tác phẩm của Lỗ Tấn), nhưng trong lòng nghĩ lại, nàng cũng kịp thời điều chỉnh lại tâm tình của bản thân, lúc gặp phải nguy hiểm, có thể chống lại nỗi sợ hãi, có thể lạnh nhạt nhàn nhã mà vượt qua mọi chuyện..