Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 206

Chương 144:

Cẩm Nương cảm giác thân thể lúc này đã nhẹ nhàng đi rất nhiều, phút chốc sau khi cục cưng ra đời, toàn thân nàng trở nên vô cùng nhẹ nhàng, căn bản khi được làm mẫu thân, đầu tiên là phải chịu thống khổ như vậy, sau khi chịu thống khổ đến một lúc nào đó, khi một sinh mệnh mới ra đời là một điều vô cùng hạnh phúc. Sau khi hài tử ra đời, Trương ma ma cùng Tú cô hai người vô cùng vui mừng, nhìn thấy việc này làm cho hai bà rơi lệ, bà đỡ nâng hài tử lên, cầm lấy cây kéo, trong lòng Trương ma ma liền khẩn trương, đem hài tử nhanh chóng đoạt đi, làm cho bà mụ một phen giật mình, cười nói: "Cuống rốn còn chưa có cắt bỏ, ma ma không cần sốt ruột." Trương ma ma dĩ nhiên hiểu rõ phải cắt cái rốn cho hài tử, nhưng quá trình vừa rồi đã làm cho bà một phen hoảng sợ rồi, trên thực tế nếu không phải nhờ bà ôm lấy bà đỡ này, hơn nữa sau khi ôm bà đỡ xong, hài tử quả nhiên có thể lập tức thuận lợi mà sinh ra, điều này làm cho bà không khỏi nghi ngờ nhìn về phía bà đỡ, lúc thấy bà mụ cầm kéo, Trương ma ma liền trở nên hoảng sợ, hài tử mới ra đời, chỉ cần cắt sai vị trí, sẽ làm bị thương hài tử.

"Ta ôm, để bà cắt được rồi." Trương ma ma nhìn bà mụ mà nói ra. Tú cô đang giúp Cẩm Nương lau mồ hôi, thấy hài tử được Trương ma ma ôm vào trong lòng, còn không yên tâm, không khỏi trở nên sốt ruột, vội vàng buông khăn bông ra đi lấy vải bông sạch sẽ lại đây. Bà đỡ lập tức liếc nhìn Trương ma ma, bà đã rất quen thuộc với việc cắt rốn của hài tử, tay kia của bà đem cuống rốn của Cẩm Nương quấn trên đầu ngón tay, nhưng không có kéo ra bên ngoài, khuôn mặt của hài tử đã tím lại, nhất định không cất tiếng khóc, Trương ma ma nhìn thấy sốt ruột, từ chân của hài tử, đánh hắn một cái, hài tử rốt cục cũng lớn tiếng mà khóc lên, âm thanh thanh thuý vang vọng toàn bộ biệt viện.

... Tú cô đúng lúc cầm một cái bao vải đi đến, phối hợp cùng Trương Ma Ma bao bọc hài tử lại, không ai chú ý đến phần nhao thai của Cẩm Nương còn chưa được cắt bỏ ra bên ngoài, sau khi Cẩm Nương sinh hài tử, cả người như trút được sức lực cuối cùng, đang mơ hồ chuẩn bị thiếp đi, đột nhiên cảm thấy vùng bụng một trận đau đớn, nàng hoảng sợ, khẽ ngẩng đầu lên nhìn, giống như thấy bà đỡ đang do dự, suy nghĩ việc gì đó, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay, trong lòng Cẩm Nương trở nên căng thẳng, khó khăn mà ngồi dậy, rốt cục cũng hiểu rõ nhao thai của mình chưa được cắt bỏ... "Bà đỡ làm sao còn chưa cắt cuống rốn?" Cẩm Nương tùy ý hỏi . Bà mụ nghe thấy liền giật mình, trên mặt xuất hiện một tia xấu hổ cười cuồi, nhẹ tay dùng kéo, lập tức đem cuống rốn của Cẩm Nương tách ra, lại cầm lấy vải gạc đã được đun nấu sạch sẽ cho Cẩm Nương, cao hứng nói: "Chúc mừng phu nhân, người hạ sinh một quý tử ."

Sau khi Cẩm Nương nghe thấy tiếng khóc của hài tử, cuối cùng vì kiệt sức, nàng mệt mỏi ngủ thiếp đi. Tiếng khóc của hài tử vang vọng khắp biệt viện, Trương ma ma cũng không dỗ bé, cùng Tú cô bao lại thật cẩn thận sau đó lập tức đi ra ngoài. Lại nói đến Lãnh Hoa Đình ở bên ngoài lòng nóng như có lửa đốt, đẩy xe lăn đi tới đi lui, nghe thấy tiếng la thảm thiết của Cẩm Nương, cả người của hắn lúc đó đã sắp muốn điên rồi, mỗi âm thanh của nàng giống như đang lăng trì hắn, trong lòng như bị cắt thành từng mảnh, hắn đã mấy lần muốn tiến lên trước cửa phòng, muốn đạp cửa đi vào, đều bị Vương phi gắt gao ngăn hắn lại:

"Con muốn làm gì, nữ nhân sinh làm sao có thể cho nam nhân bước vào được chứ? điều này không phải chỉ có là điềm xấu, mà đối với mẫu tử của Cẩm Nương cũng không tốt,nhất định sẽ có tai ương, nương ở bên ngoài, chính là sợ con không nhịn được, sẽ kích động, nữ nhân sinh con đều như vậy, con nên ngoan ngoãn ở bên ngoài là tốt rồi. Thái y đều ở đây, nếu quả thật khó sinh, Trương ma ma đã ra ngoài gọi người rồi." Lãnh Hoa Đình nghe xong đành phải quay trở về bên trong nội đường, gắt gao nhìn chăm chú vào cửa phòng, ánh mắt như sắp nhỏ máu ra vậy,nghe thấy tiếng la của Cẩm Nương càng ngày càng giảm đi, lòng của hắn càng ngày càng siết chặt, hai tay nắm mạnh vào tay cầm của xe lăn, các ngón tay đã trắng bệch, móng tay đều đâm sâu vào tay cầm của xe lăn, hắn hoàn toàn đều không để ý đến việc này, lúc này hắn giống như một người đã rơi vào một hồ nước thật sâu, chìm ngập trong cái hồ sâu đó, mấy lần đều không thể chạm chân xuống dưới đất, cũng không nhìn thấy được bờ bên cạnh, âm thanh Cẩm Nương ngày càng suy yếu, hô hấp của hắn ngày càng trở nên dồn dập, như là một người gần sắp chết đuối. Ở một bên trong lòng Vương phi cũng vô cùng sốt ruột, bà vẫn một mực trông coi bên cạnh Lãnh Hoa Đình, ở chính đường đi qua đi lại, Tứ Nhi cùng Phong Nhi hai người đều ở trong phòng, bản thân chuẩn bị cho Cẩm Nương nước ấm và khăn, còn có vải bông đã qua đun sôi, phải chuẩn bị thật tốt cho Cẩm Nương cùng hài tử dùng.

Vương phi không thể chờ đợi được nữa mà đi theo Ngọc Bích, Ngọc Bích nghe thấy tiếng la của Cẩm Nương, vô cùng hoảng sợ, Vương phi từ trước nay đều là một người trầm ổn, thấy bà trở nên vội vàng, lập tức ở bên cạnh dìu bà, "Chủ tử đừng sốt ruột, Thiếu phu nhân nhất định cát nhân thiên tướng, sẽ bình an mà sinh tiểu Thiếu gia ra thôi." Vương phi nắm chặt tay của Ngọc Bích,nghe thấy lời nói của nàng, chỉ lẩm bẩm nói: "Đã qua vài canh giờ rồi, thái y nói, thai vị của Cẩm Nương rất ổn định mà, không phải là khó sinh chứ, làm sao tiếng la càng ngày càng yếu đi như vậy, ta không nghe thấy tiếng khóc của hài tử, ông trời phù hộ, ngàn vạn lần cho mẫu tử hai người bình an vô sự." Ngọc Bích vừa nghe thấy vội vàng kéo bà đi, liếc nhìn Lãnh Hoa Đình, Vương phi cũng vì sốt ruột, mà đã quên nhi tử của bà ở một bên càng nóng lòng hơn, đành phải hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, hai mẫu tử này cũng không bước vào phòng, nhưng so với bên trong còn sốt ruột hơn rất nhiều, đây quả là một việc vô cùng khó khăn, thống khổ...

Cuối cùng tiếng khóc thanh thuý của hài tử vang lên, tiếng khóc này, như cứu lấy hai người Lãnh Hoa Đình cùng Vương phi, hai bàn tay của Vương phi vì vui mừng mà run rẩy, nhìn về phía Lãnh Hoa Đình: "Đình Nhi, sinh, sinh, a." Lãnh Hoa Đình vừa nghe thấy tiếng khóc, cả người như đang bay bổng lên mây, thân thể nhẹ nhàng dựa vào xe lăn, đôi mắt chăm chú nhìn cửa phòng, một lúc sau, chỉ nghe thấy tiếng khóc của hài tử nhưng không thấy người đi ra, trong lòng của hắn lại bắt đầu sốt ruột, hô lớn: "Cẩm Nương..." Sau khi sinh hài tử, hắn lại không nghe thấy tiếng của Cẩm Nương, lúc này hắn vô cùng lo lắng cho nàng. Vương phi không kịp chờ đợi nữa, định để Ngọc Bích trông chừng Lãnh Hoa Đình, bản thân muốn ngay tức khắc đi vào trong phòng, lúc này cuối cùng Trương ma ma cũng đã ôm hài tử ra ngoài, đúng lúc gặp Vương phi muốn đi vào, "Vương phi, là tiểu Thiếu gia, nô tỳ chúc mừng Vương phi, chúc mừng Vương phi."

Vương phi liền ôm tiểu hài tử từ trong tay Trương ma ma, mở vải quấn ra nhìn, chỉ thấy tiểu tôn tôn của nhà mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên vì đã khóc một trận, trên đầu xuất hiện một vài cọng tóc, mắt phượng đang mở to, tò mò nhìn xung quanh, trên cái mũi nhỏ xuất hiện vài đốm màu trắng, giống như vết bớp khi sinh ra, cái miệng nhỏ lúc này đã ngừng khóc, lại như đang bĩu cái môi nhỏ nhắn của bé, chảy nước miếng, thỉnh thoảng còn thổi ra vài bọt khí, nhìn hài tử như một bản sao thu nhỏ của chính Lãnh Hoa Đình, thấy vậy trên vẻ mặt của Vương phi xuất hiện sự vui mừng, trải qua vài canh giờ phải khẩn trương như lửa đốt lúc này khi thấy được tiểu tôn nhi của bà thì mọi chuyện đều không còn quan trọng nữa rồi. Lãnh Hoa Đình cũng không ngoảnh lại nhìn hài tử của mình, thấy Trương ma ma đi ra, nhanh chóng đẩy xe lăn đi tới, khẩn trương hỏi: "Nương tử như thế nào rồi?" Trương ma ma lúc này mới kịp phản ứng, chính bà cũng không nhìn thấy Thiếu phu nhân, chỉ muốn lập tức ôm tiểu Thiếu gia đi ra ngoài mà thôi, chẳng qua có thể sinh hài tử thuận lợi như vậy, vừa rồi lại không chảy máu nhiều, dĩ nhiên sẽ không sao, liền cười nói: "Thiếu phu nhân bình an, Thiếu gia yên tâm đi."

Lãnh Hoa Đình muốn tiến vào phòng, Ngọc Bích thấy thế vội vàng ngăn hắn lại, "Thiếu gia, chờ một lát rồi hãy vào, ở trong mọi người đang thu dọn ." Trương ma ma cũng phụ hoạ theo: "Đúng vậy, chờ lau xong người cho Thiếu phu nhân, chờ cho mùi trong phòng tản đi một chút rồi người hãy vào." Lãnh Hoa Đình lúc này làm sao có thể chờ đợi được nữa chứ, lúc đầu hắn đã không được phép đi vào rồi, sợ chính mình sẽ làm tổn thương đến Cẩm Nương, giống như lời nói của Vương phi, hắn cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không giúp được Cẩm Nương, chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn Cẩm Nương một mình mà phải trải qua thống khổ như vậy, hắn chỉ biết lo lắng, càng ngày càng đau lòng cho nàng, dĩ nhiên nếu để cho Cẩm Nương thấy hắn thống khổ như vậy, ngược lại sẽ phân tâm, không bằng ở bên ngoài chờ đợi nàng, lúc này hắn đã không để ý bọn họ nữa, đẩy cửa ra, nhanh chóng bước vào.

Hai người Tú cô cùng bà đỡ đang thu dọn đồ đạc, thấy Lãnh Hoa Đình bước vào, Tú cô khẽ giật mình, vội vàng chạy tới ngăn hắn lại: "Thiếu gia, người mau đi ra ngoài, những việc này người không được nhìn." Khuôn mặt Lãnh Hoa Đình trầm xuống, nương tử của hắn sao lại nhìn không được chứ, lại lần nữa tiếp tục tiến lên, Tú cô dùng hết sức ngăn hắn lại, giọng nói như cầu khẩn: "Người có thể quay lưng một chút được không, một chút là được. Thiếu phu nhân đã ngủ rồi, phu nhân đã rất mệt mỏi." Lãnh Hoa Đình nghe thấy lúc này mới thở dài một hơi, nửa người ngồi trên xe lăn, kiên quyết nhìn vào đôi mắt của Cẩm Nương xong mới xoay người lại.

Bà đỡ thấy bộ dạng khẩn trương của Lãnh Hoa Đình, đột nhiên thở dài một hơi, cầm khăn lau mồ hôi trên trán, động tác càng nhanh nhẹn hơn một chút, rất nhanh, bà tươi cười đến trước mặt Lãnh Hoa Đình, vén tay áo lên thi lễ nói: " Chúc mừng đại nhân." Lãnh Hoa Đình nghe xong nhẹ gật đầu, xoay đầu lại, nói với bà đỡ: "Bà bà đã vất vả rồi, ra bên ngoài nhận thưởng đi." Bà đỡ nghe xong lập tức nói lời cảm tạ, rời khỏi phòng, Lãnh Hoa Đình liền đẩy xe lăn đến bên người của Cẩm Nương, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng, nàng ngủ trông rất yên tĩnh, trong lòng của hắn cũng đã thoải mái hơn rất nhiều, nhẹ nhàng chơi đùa với mái tóc đang rối bời của nàng, nắm lấy bàn tay đặt bên ngoài chăn gấm lên, ôn nhu nói: "Nương tử, đã làm khổ nàng rồi."

Cẩm Nương thiếp đi cũng không mấy yên ổn, trong lòng cảm thấy làm mẫu thân thật hạnh phúc, làm cho thần sắc của nàng có chút phấn khởi, lại nghe thấy bên tai hình như có người đang nói chuyện, ngón tay liền động đậy, vừa mở mắt liền chạm vào ánh mắt con ngươi đầy thâm tình của Lãnh Hoa Đình, nhìn thấy trên trán hắn đầy mồ hôi, tinh thần vô cùng mệt mỏi, liền mỉm cười, "Chàng đã thấy cục cưng chứ? Có xinh đẹp không?" "Cục cưng của chúng ta, nhất định là xinh đẹp." Lãnh Hoa Đình khóe miệng cũng xuất hiện một tia cưng chìu nhìn nàng, kéo bàn tay của nàng ma sát thật nhẹ nhàng. "Giống chàng hay là giống thiếp đây, nhất định lớn lên nếu giống chàng, cục cưng nhất định sẽ trở nên rất xinh đẹp." Cẩm Nương sốt ruột, rất muốn nhìn thấy cục cưng, nhưng đưa mắt nhìn trong phòng, vẫn không tìm thấy cục cưng đâu cả.

"Giống nàng thì cũng rất xinh đẹp." Lãnh Hoa Đình đem mặt tiến lại gần nàng, hôn xuống trên đôi má của nàng. "Ta mới không cần, con của thiếp nhất định phải trở thành Tiểu Yêu nghiệt, mau mau, tướng công ôm cục cưng qua cho ta." Cẩm Nương vội vàng cầm tay Lãnh Hoa Đình nói "Nương đã ôm cục cưng đi rồi, một hồi nữa sẽ để cho bà đỡ tắm rửa cho cục cưng…sau đó sẽ cho nàng nhìn." Lãnh Hoa Đình cười cười điểm điểm vào cái mũi nhỏ nhắn của nàng.

"Không phải sau ba ngày mới tắm cho cục cưng sao? Làm sao vừa sinh ra đã đem đi tắm rửa rồi?" Cẩm Nương nghe thấy nghi ngờ, quay đầu suy nghĩ tắm rửa cho cục cưng cũng tốt, trên người cục cưng đều dính dịch thuỷ ... Nhưng bà đỡ này, "Tướng công, bà đỡ có vấn đề." Cẩm Nương đột nhiên cầm lấy tay của Lãnh Hoa Đình, đem đầu của hắn nâng lên, ghé vào tai hắn khẽ nói. Lãnh Hoa Đình nghe thấy ngẩng người,lửa giận như xông thẳng lên não, trầm giọng hỏi: "Nàng nói lúc nãy có người ra tay với nàng?"

Cẩm Nương nhẹ nhàng gật đầu, nàng cũng không chắc chắn, nhưng lại cảm giác có điều gì đó không đúng, trong lúc sắp sinh hài tử nàng cảm thấy được bà đỡ hình như đã động tay động chân, vì lúc đầu nàng hiểu mình không phải là người khó sinh, hài tử trong bụng cũng rất khỏe mạnh, lẽ ra đã sớm sinh mới đúng, nhưng lại bị chậm trễ như vậy, chỉ thiếu một chút đã hại hai mạng người rồi, thêm vào sau khi sinh, bà đỡ hình như vẫn như muốn động tay động chân vào việc cắt nhao thai cho nàng, phải biết rằng, nếu cắt nhao thai chỉ cần sai lệch thời gian thì tính mạng của người mẹ sẽ dễ dàng gặp nguy hiểm. Lãnh Hoa Đình vô cùng tức giận khi nghe thấy việc này, không phải bà đỡ này hắn đã cho người điều tra rất kĩ càng rồi sao, bà là một người nổi tiếng ở Giang Hoa, giàu kinh nghiệm đỡ đẻ như vậy, trong viện tuy có thái y, nhưng những thái y này đều là nam nhân, đành phải ở ngoài chờ đợi, chỉ là lo lắng Cẩm Nương sẽ gặp nguy hiểm lúc sanh nở, lúc đó bọn họ sẽ lập tức đi vào mà cứu chữa, mà nếu có tiến vào cũng sẽ bị che chắn lại, rất bất tiện, cho nên, hắn mới cố ý mời bà đỡ đến, hắn còn muốn mời thêm nhiều người khác, nhưng nghe thấy Vương phi nói, việc Cẩm Nương sinh hài tử là quan trọng nhất,có những người không đáng tin cậy, nên không thể dễ dàng để bọn họ có thể tiếp cận nàng, chỉ sợ sẽ có người động tay động chân, không nghĩ tới, ngàn lần đề phòng cũng không đề phòng được... "Chuyện này ta nhất định sẽ giết bà ta." Lãnh Hoa Đình lạnh giọng nói.

"Đừng, ta cũng không có chứng cứ, tướng công, chàng cũng không được giết người vô tội, ta cảm thấy trong chuyện này, thủ đoạn của bà ấy cũng không có ác ý, lúc sắp ra tay thiếp nhìn thấy bà ấy như đang do dự điều gì đó..." Cẩm Nương nhíu mày nói, lúc nàng sắp sinh, rõ ràng nàng nhìn thấy trong ánh mắt của bà ta xuất hiện một tia đồng cảm, như đang nhìn thấy người gần sắp chết, trong ánh mắt ấy tồn tại một chút không đành lòng. "Ta hiểu rồi." Lãnh hoa đình nhíu mày nói. Lúc này Lãnh Hoa Đường đã sớm trở về kinh thành, đáng nhẽ hắn đã rời đi lâu như vậy rồi, chắc chắn sẽ không biết Lãnh Hoa Đình sẽ mời một bà mụ về đây, trong thị trấn Giang Hoa này có rất nhiều bà mụ, cũng đều rất nổi tiếng, Lãnh Hoa Đình đã sớm huỷ đi thế lực của Giang Hoa Tri phủ tại thị trấn Giang Hoa này, tri phủ thì đã bị Thái tử áp giải trở về kinh thành, Thế lực của Tây Lương ở Giang Hoa đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

Cho dù Lãnh Hoa Đường muốn hại Cẩm Nương, chỉ sợ việc này cũng không còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn, khả năng của hắn lúc này không thể với tới xa như vậy được, vì vậy rốt cuộc người đứng sau lưng là ai, ở kinh thành mình đã đắc tội với người nào, người nào muốn dồn thê nhi của mình vào chỗ chết? Chẳng lẽ là Lục hoàng tử sao? Không đúng, người này là biểu đệ của hắn, từ trước đến nay quan hệ rất tốt, Lưu phi nương nương cùng Vương phi cũng là tỷ muội tình thâm... Không có khả năng sẽ hại hắn, hơn nữa, bọn họ cũng đang ở rất xa... Trong lúc nhất thời, Lãnh Hoa Đình quả thật cũng không suy nghĩ ra rốt cuộc người đứng sau là ai, Cẩm Nương cũng không biết, nàng cũng giống như Lãnh Hoa Đình, may mà bà đỡ này đã không ra tay, nhưng chỉ sợ về sau vẫn có người đứng sau điều khiển người khác hãm hại nàng, từ việc này có thể điều tra được vài chuyện.

Hai người đều trở nên trầm mặc, Cẩm Nương mơ màng muốn ngủ thiếp đi, sinh hài tử rất tốn sức, nàng vừa rồi chỉ vừa nhớ ra vấn đề của bà đỡ, lúc này lại được Lãnh Hoa Đình dịu dàng vuốt ve, nàng cảm thấy vô cùng yên bình, chậm rãi chìm vào giấc ngủ. Lãnh Hoa Đình nhẹ nhàng đi ra ngoài, chỉ còn Tú cô ở lại bên cạnh Cẩm Nương, sau khi Thiếu gia rời khỏi đây, bà nhịn không được cái mũi hồng lên, nước mắt cũng theo đó mà xuất hiện, vận mệnh của Thiếu phu nhân rất tội nghiệp, đến khi sinh hài tử cũng gặp nguy hiểm như vậy, những người kia tại sao không để cho Thiếu phu nhân của bọn họ được sống yên ổn chứ. Nhất thời, bà lại nghĩ đến đứa con Hỉ Quý của mình, Hỉ Quý hôm nay đã đi theo Phú Quý thúc, đang kinh doanh cửa hàng của Cẩm Nương tại thành Đông, hắn rất chịu khó học hỏi, rất được Phú Quý khen ngợi, nhưng lúc đó Thiếu phu nhân đã chỉ hôn Lục Liễu sẽ làm con dâu của bà, nàng ta lại e ngại thân phận nô dịch của Hỉ Quý , mà sau khi đến Giang Nam Thiếu phu nhân cũng không còn để ý đến vấn đề này nữa, vì vậy bản thân hắn cũng chậm chạp không chịu thành thân, bà suốt ngày phàn nàn Hỉ Quý , bản thân cũng không thích, nhưng nghĩ lại nàng ta cũng từng giúp Thiếu phu nhân, chuyện này cũng do chính Thiếu phu nhân định đoạt, đành nhịn xuống.

Sau này chỉ khổ cho Hỉ Quý , Lục Liễu là một người tâm cơ, trong khi Hỉ Quý là một người vô cùng thiện lương, cả đời nếu hắn sống với một nữ nhân như vậy, chỉ sợ nàng ta sẽ khi dễ Hỉ Quý của bà, Tú cô đến đây đã mấy tháng, mấy lần đều muốn bàn việc này cùng Thiếu phu nhân, xem thử có huỷ bỏ hôn sự của hắn được hay không, nhưng xem ra Thiếu phu nhân rất bận rộn, hơn nữa Thiếu phu nhân khó có được thời gian yên ổn, bà cũng không muốn vì việc này mà phiền tới người. Tú cô hôm nay đã nghĩ thông suốt, Hỉ Quý là con ruột, nhưng Thiếu phu nhân đối với nàng cũng không kém, so với con gái ruột chỉ cách một tầng bụng thôi, Thiếu phu nhân lại là người trọng tình nghĩa, biết ơn phải trả, lần trước mình mạng cứu nàng, sau này nàng liền càng lúc càng coi trọng mình, lúc không có ai thì ở trong ngực của mình làm nũng, để trong lòng Tú cô rất cảm động và thỏa mãn Lãnh Hoa Đình đi ra ngoài, nhưng không thấy bóng dáng của Vương phi cùng Ngọc Bích, ngay cả Trương ma ma cũng không thấy, hài tử của hắn,hắn cũng chưa được gặp mặt đây, đang ngạc nhiên thì cũng may lúc thấy Phong Nhi từ trong phòng đi ra ngoài, gặp Lãnh Hoa Đình đang nhìn xung quanh, liền cười nói: "Vương phi đã ôm tiểu Thiếu gia đi về phía hậu viện ."

Lãnh Hoa Đình nghe thấy lời này đã hiểu rõ, lập tức đẩy xe lăn hướng về phòng của Vương gia, quả nhiên Vương phi cùng Trương ma ma đều ở trong phòng của Vương gia, Vương gia đang dang cánh tay ra cẩn thận ôm lấy Tiểu tôn nhi của ông mà chơi đùa, vẻ mặt rất vui mừng, thỉnh thoảng còn quay sang nói với Vương phi: "Nương tử, nàng xem tiểu tôn nhi đang phun bọt khí đây ." "Ừ, tiểu gia hỏa này quả là rất nghịch ngợm, mới sinh ra, lập tức khóc đến khản cả giọng, lại không chịu ngủ, quả thật rất khác so với những hài tử khác ." Nụ cười của Vương phi cũng sắp đến mang tai rồi, một bộ dáng dịu dàng lúc này trông thấy tiểu tôn nhi đã hoàn toàn biến mất, giống như một bà nội, sau khi thấy được tiểu tôn nhi trào đời thì vô cùng vui sướng, lời nói cũng không còn rõ ràng nữa, xem ra đối với bà cháu nội mình luôn luôn là tốt nhất, thông minh nhất . Lãnh Hoa Đình đi tới hành lễ với Vương gia, Vương gia lúc này cái gì cũng không muốn để ý, chỉ khẽ hừ một tiếng, tiếp tục nhìn cháu nội ở trong tả lót, trong mắt đã không còn tồn tại nhi tử gì đó của ông nữa, Lãnh Hoa Đình cũng không để ý, hắn cũng đi tới gần hài tử, muốn đem hài tử từ trong tay của Vương gia ôm lấy, thấy vậy Vương gia thu tay lại nói: "Con ôm cái gì, từ trước đến nay nam nhân ôm cháu không ôm con, ta là gia gia của bảo bối, nên ta phải ôm bảo bối. Con tránh ra một bên đi "

.