Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 207

Chương 144.2.

Lãnh hoa đình nghe được vẻ mặt đầy hắc tuyến, mong chờ mà nhìn vào cánh tay của Vương gia, Vương phi lập tức cười đẩy Vương gia nói: "Đình Nhi chưa được gặp bảo bối, chàng nhường nhịn một chút đi." Vương gia nghe xong lúc này mới lưu luyến không rời hạ mình xuống, nhưng vẫn ôm tiểu tôn nhi không buông ra, chẳng qua ông chỉ muốn đem hài tử cho phụ thân hài tử nhìn mà thôi. Cục cưng chơi đùa đã mệt mỏi, ngáp dài một hồi, kéo căn người trong vải quấn, bé giống như cảm thấy ở trong đây không thoải mái, lập tức lắc lắc cái cổ nhỏ, nhún vai, nhíu lông mày lại, há miệng, oa một tiếng khóc rống lên, Lãnh Hoa Đình nhìn thấy một khối nhỏ nhỏ đang mở to đôi mắt, đây là hài tử nhà mình sao? Là nhi tử Cẩm Nương vất vả mang thai mười tháng mới sinh ra được sao?

Trong lòng của hắn xuất hiện cảm giác rất lạ thường, cảm giác này rất không chân thực, hài tử này là nhi tử của hắn sao? Lãnh Hoa Đình đưa tay ra, hắn thật cẩn thận sờ xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, còn chưa đụng được, bé liền lớn tiếng khóc một tiếng hắn hoảng sợ lùi về sau, Vương gia tức giận trừng mắt liếc hắn một cái nói: "Không phải nói phụ thân không thể ôm nhi tử sao, con xem đi, chưa đụng mà hài tử đã khóc lên là làm sao ." Vương phi nghe xong không khỏi trừng mắt Vương gia: " Cục cưng chỉ đói bụng thôi, sao chàng có thể nói vậy, mắt của hài tử hiện giờ còn chưa thấy rõ ràng, hài tử vừa mời sinh ra, các giác quan còn chưa có đủ đâu." Vương gia nghe xong cũng vội vàng, "Tiểu Đình, nhũ mẫu đâu, mau gọi nhũ mẫu đến cho bảo bối ăn."

"Cẩm Nương nói nàng muốn tự mình cho hài tử ăn, điều này rất tốt cho hài tử, còn …còn có cái gì, có thể đề cao sức miễn dịch, đúng không, có phải là lời này không, Tiểu Đình." Vương phi tiếp nhận bảo bối, nói với Vương gia. "n, nương, Cẩm Nương nói cho cục cưng uống sữa của mẹ sẽ ít ngã bệnh hơn." Lãnh Hoa Đình rốt cục cũng cơ hội ôm lấy cục cưng, trên mặt lộ ra nụ cười mừng rỡ, tay vừa chạm vào cục thịt nhỏ này, trong lòng lập tức mềm nhũn ra, hắn cảm thấy rất ngu ngốc, cẩn thận mà ôm lấy cục cưng, đẩy xe lăn đi ra bên ngoài, cũng không quay đầu nhìn lại, cất giọng nói với Vương gia cùng Vương phi: "Con sẽ đem cục cưng đi ăn ." Vương phi ở phía sau hô lên: "Như vậy sao được, hay là tìm nhũ mẫu đi, bằng không, thân thể của Cẩm Nương làm sao có thể chịu nổi."

Lãnh Hoa Đình cũng không để ý, trực tiếp đi ra khỏi phòng, Cẩm Nương đã nói, cho hài tử ăn đối với mẫu thân là chuyện đương nhiên, sẽ không tổn hại đến thân thể, huống chi ở trong cung được ăn ngon mặc đẹp như vậy, hắn làm sao nỡ để cho Cẩm Nương có thể tổn hại đến thân thể của mình được . Lúc ôm cục cưng vào trong phòng, Cẩm Nương còn chưa tỉnh giấc, chẳng qua nghe thấy tiếng khóc của cục cưng, âm thanh đó giống như phá tan bầu không khí yên tĩnh, Cẩm Nương rất nhanh đã bị âm thanh này đánh thức, Lãnh Hoa Đình xin lỗi nàng một tiếng lại ôm cục cưng đến bên cạnh Cẩm Nương, Cẩm Nương vẫn còn buồn ngủ lật chăn lên, sau khi sinh lâu như vậy, lần đầu tiên thấy được cục cưng của mình, lập tức bị hấp dẫn bởi khuôn mặt yêu nghiệt của cục cưng, chẳng qua sau một hồi cục cưng khóc, đã nhắm mắt lại, cái miệng nhỏ nhắn giương lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng lên, nhưng lại không chảy một giọt nước mắt, cục cưng đã sử dụng toàn bộ khí lực mà khóc ra, như là đang kháng nghị người lớn đối xử rất không công bằng với cục cưng, sau khi được sinh ra, không có ai cho cục cưng ăn cái gì cả, rất đau khổ nha. Cẩm Nương nhìn thấy nhi tử đã khóc kiệt sức, lại nhớ đến lúc vừa mới bước vào Vương phủ, người nào đó động một tí đã khóc, mọi người nhìn thấy đều không đành lòng, cục cưng không hổ là nhi tử của người nào đó, bộ dạng thì không cần nói rồi, e rằng tính cách cũng giống người nào đó bảy tám phần rồi, chẳng qua mẫu tử liền tâm, tiếng khóc của cục cưng làm cho nàng vô cùng đau lòng, ôm cục cưng vào trong ngực, cởi y phục ra cho cục cưng uống sữa.

Miệng của cục cưng bị đưa vào, cuối cùng cũng dừng khóc, từng ngụm từng ngụm hút lấy sữa, thân thể nhỏ nhắn co lại, lãnh hoa đình nhìn thấy rất đau lòng, ở bên cạnh vỗ lưng của cục cưng, Cẩm Nương đưa tay đánh hắn: "Đừng động vào con, sẽ làm cho con bị sặc." Ngoài phòng Trương Ma ma giữ bà đỡ lại dùng cơm, mọi người đã mệt mỏi vài canh giờ, quả thật rất đói bụng, Tú cô bưng chén canh gà đến phòng của Cẩm Nương, sau khi đem chén canh gà ăn hết, lập tức đem chén canh gà đặt xuống. Vương phi cho bà đỡ một phong bì đỏ thẩm, bà mụ sau khi dùng cơm xong cũng nói lời từ biệt cùng Cẩm Nương, Cẩm Nương cái gì cũng không nói, ngược lại cũng đưa cho bà một cái phong bì, thấy vậy bà đỡ như có chút thẹn với lòng, trên vẻ mặt xuất hiện sự xấu hổ, đứng ở bên cạnh Cẩm Nương rất không tự nhiên, Cẩm Nương vỗ nhẹ lưng cục cưng, nhỏ giọng nói với bà đỡ: "bà cầm đi, bà là bà đỡ của hài tử nhà chúng ta nên được thưởng."

Vẻ mặt của bà đỡ vô cùng xấu hổ, đành lui ra ngoài. Trương ma ma đưa bà đi ra bên ngoài biệt viện, nhưng Trương ma ma cùng bà mụ vừa đi ra ngoài, bước chân của bà đỡ ngày càng nhanh hơn, giống như đang trốn chạy điều gì đó, hướng cửa biệt viện mà chạy đi, nhưng đi chưa được bao xa, lập tức liền bị một cung nữ ngăn lại: "Ma ma hình như đang có gì hoảng sợ sao? Không phải sợ người khác cướp đi phong bì của người chứ." Bà đỡ vừa nghe thấy âm thanh kia, thân thể mềm nhũn xuống, bàn tay đang run rẩy nói"Cô nương đang nói chuyện gì, đây là hoàng gia biệt uyển, ai dám làm chuyện tổn hại người khác chứ?"

"n, là như vậy sao, ma ma là một người lương thiện, không biết cầm hai phong bì này, trong lòng của bà không biết có chút xấu hổ nào không ?" Nhìn cung nữ này trạc hai mươi tuổi, dung mạo như hoa, nhưng âm thanh nói chuyện vô cùng lạnh lẽo, nghe thấy lời này bà đỡ trở nên vô cùng kích động, đầu cũng không dám ngẩng lên, trong tay cầm lấy một phong bì lớn đưa cho vị cô nương này: "Cô nương xin nhận lấy, chẳng qua ta vì bất đắc dĩ mà thôi, vị phu nhân kia rất thông minh, ta đã bị bại lộ, chỉ có thể dừng tay." Vị cung nữ giống như không hiểu, cũng không nhận lấy phong bì từ tay của bà đợ, lại tiếp tục nói: "Lời này của ma ma ta không hiểu, ta chỉ cùng ngươi nói đùa chút thôi, nếu trong nhà ma ma còn có việc, vậy xin mời." Bà đỡ nghe thấy mặt nhăn rất chặt, vội vàng muốn nhấc chân đi ra ngoài, nhưng vừa đi đến chỗ hòn non bộ, sau lưng đột nhiên xuất hiện một người, cầm đao đâm vào sau lưng bà, lúc đó bà vốn không có cảm giác gì khác lạ, nhưng mắt thấy cái đao giống như sắp đâm trúng bản thân thì có người cầm kiếm ngăn cản tên giết người, người cầm đao hoảng sợ một trận, giương mắt nhìn qua, lập tức vẻ mặt trở nên tái nhợt, đã thấy A Khiêm tiến lên, lúc này, bà đỡ mới hồi phục tinh thần lại, nhìn cây đao sáng loáng ở phía sau, cả người lập tức ngã trên mặt đất.

Một ám vệ đè lên người cung nữ vừa ra tay,A Khiêm lại nói: "Thiếu gia, nên xử lý người này như thế nào?" Lãnh Hoa Đình thản nhiên đẩy xe lăn từ phía sau hòn non bộ đi ra, nhìn thấy tên thị vị hành thích, cười lạnh nói: "giữ lại để điều tra, tốt nhất có thể đem chủ nhân của bọn họ nói ra." Cung nữ nghe xong lại cười lạnh nhìn Lãnh Hoa Đình: "Đại nhân, nơi này chính là biệt uyển hoàng gia, nô tỳ là người ở trong cung, các ngươi chỉ là người sống nhờ mà thôi, không có quyền thẩm vấn nô tỳ."

Lãnh Hoa Đình nghe được cười lớn: "Đại nhân ta đây là thẩm vấn bà mụ mà thôi." Cung nữ nghe thấy thân thể trở nên cứng ngắc, bà đỡ này không phải là người của hoàng cung, lại tiếp nhận đỡ đẻ cho Cẩm Nương, Lãnh Hoa Đình thẩm vấn bà ta, nàng quả thật không thể ngăn cản việc này, nàng tức giận trừng mắt với bà đỡ, có ý uy hiếp, bà đỡ bị ánh mắt này doạ sợ, trong lòng biết hôm nay bà ta khó tránh khỏi kiếp nạn này, người đứng đằng sau chuyện này nhất định sẽ không để bà sống trên đời nữa, không chờ Lãnh Hoa Đình hỏi tới, bản thân lập tức quỳ trước mặt Lãnh Hoa Đình, lớn tiếng nói: "Đại nhân, đúng là vị cung nữ này, nàng ta sai bảo nô tỳ ra tay với Thiếu phu nhân, muốn làm cho Thiếu phu nhân một xác hai mạng, do bà đỡ ta mềm lòng, đã không ra tay được?"

Lãnh Hoa Đình nghe xong liền nghiêng mắt qua nhìn vị cung nữ này, nhàn nhạt nói: "Ngươi nghe rõ rồi chứ? Bà đỡ đã nói rõ là ngươi, hơn nữa, cuộc nói chuyện vừa rồi của ngươi cùng với bà ta, bản đại nhân cũng nghe được rất rõ ràng, ngươi còn gì để nói không?" "Chẳng qua là một người thô kệch quê mùa, đại nhân không nên tin vào lời nói của bà ta, nàng không có bằng chứng đừng có đi vu oan cho người khác." Cung nữ tỏ ra thái độ không một chút hoảng sợ, cười lạnh trả lời. Bà đỡ thật không có chứng cứ,nghe xong chỉ đỏ mắt nhìn vị cung nữ, nói với lãnh hoa đình: "Xin đại nhân tra xét, bà đỡ ta cùng Thiếu phu nhân trước nay không thù không oán, lại rất có thanh danh trong giới này, nếu nô tỳ hại phu nhân chẳng khác nào làm xấu thanh danh của bản thân, chặt đứt tiền đồ của chính mình sao, nếu nàng ta không ép buộc nô tỳ, nô tỳ cũng sẽ không làm ra chuyện vô sỉ như vậy."

Lãnh Hoa Đình rất tin tưởng nàng, hắn nhắm mắt lại suy nghĩ đến chuyện này, biết rõ nàng ta thực sự không phải là người đứng sau, nhất định trong biệt viện vẫn còn người ẩn thân, hôm nay nếu không bắt được, sau này chắc chắn sẽ có phiền toái, nhưng bọn họ là người của hoàng gia, quả thật không dễ động... Chẳng qua nếu hắn động vào thì sao? Chắc những người này nghĩ cho dù hắn tra ra được thứ gì, thì cũng không dám động đến người của hoàng gia, hôm nay hắn chính là muốn đi ngược lại thì sao, thời gian này bị người khác ám hại đã quá đủ rồi ... "A Khiêm, dẫn hai người kia đi, giải hai người cắt đứt gân cốt của bọn họ ra, ta muốn nhìn xem, gân cốt của bọn họ cứng, hay là miệng của bọn họ cứng hơn." Lãnh Hoa Đình nhàn nhạt nhìn A Khiêm. Vị cung nữ này không nghĩ hắn dám làm như vậy, không khỏi tức giận, la lớn: "Lớn mật, ai cho ngươi ở biệt viện hoàng gia làm càn, tội danh này là mưu phản!"

Nhất thời, những thị vệ trong nội viện kéo tới, rút đao lạnh lùng nhìn chăm chú vào Lãnh Hoa Đình. Lãnh hoa đình nghe được nổi trận lôi đình, đột nhiên thả người bay lên, đối với cung nữ này liên tục quăng vài cái cái tát thanh thúy lên mặt nàng, đánh vào khuôn mặt của cung nữ này sưng lên giống như đầu heo, hắn lại hạ người xuống ngồi vào xe lăn, Dùng khăn lau nhẹ bàn tay, nhìn bọn thị vệ kéo tới: "Các ngươi nếu dám có hành động thiếu suy nghĩ thử xem?"

Một đám thị vệ thấy sự việc diễn ra trước mắt, hiểu rõ hành động của cung nữ này, quan hệ của Thái tử cùng Chức tạo sữ đại nhân này những người có mắt đều nhìn thấy rõ, cung nữ này không phải muốn chết hay sao mà dám ra tay với phu nhân chứ, bọn họ cũng cảm thấy vì người này mà đắt tội đại nhân thì không đáng, nghĩ như vậy, có người đã lui lại phía sau. A Khiêm bất chấp việc này, lúc nhìn thấy Lãnh Hoa Đình tát cung nữ kia, dĩ nhiên ra tay hướng tới tên thị vệ bên cạnh, lập tức, thị vệ bên cạnh gào khóc như heo bị giết, lớn tiếng nói: "Thuộc hạ chỉ là phụng mệnh của Lưu ma ma làm việc, đại nhân tha mạng!" Lãnh Hoa Đình nghe thấy khẽ giật mình, không nghĩ rằng người đứng sau là Lưu ma ma, bà ta là...người của Lưu phi nương nương, Lục hoàng tử... thật sự ra tay với mình sao?

A Khiêm kéo vị cung nữ kia đến, chẳng qua hai tay vừa động, lại bị Lãnh Hoa Đình đánh cho choáng váng đầu óc, máu từ khoé miệng chảy ra hét thảm một tiếng, xương cốt trên người giống như lập tức bị bẽ gãy làm đôi, đau đớn rất khó chịu, kiên trì mà cắn răng,không lâu sau, nàng ta liền thú tội, hô to tha mạng, cũng khai ra tên của Lưu ma ma. Lãnh Hoa Đình để cho A Khiêm giải hai người này đi, để cho bà đỡ trở về sân viện, không lâu sau Lưu ma ma bị thị vệ áp giải đi đến chính dường, Vương phi cùng Vương gia nghe thấy động tĩnh lập tức đi đến chính đường, vừa nhìn thấy tình cảnh này, trong lòng đã hiểu rõ bảy tám phần. Vương phi không thể tin nhìn Lưu ma ma, giọng nói run rẩy hỏi: "Mọi chuyện đều do ngươi sai bảo sao? Là ngươi sai khiến bà đỡ hại con dâu cùng tôn nhi của ta sao?"

Đáy mắt Lưu ma ma xuất hiện một tia xấu hổ, nhưng lập tức cao ngạo ngẩng đầu lên nói: "Nô tỳ chính là quản sự của biệt viện, chỉ nghe theo mệnh lệnh của Hoàng Thượng, Hoàng Hậu, Thái tử, các ngươi không có quyền đụng đến ta." Vẻ mặt lúc này của bà, so với vẻ mặt thân thiện lúc trước giống như hai người hoàn toàn khác . Vương phi tức giận giơ tay chỉ về phía bà nói: "Ngươi rõ ràng là người của Đại tỷ, ngươi là ma ma từ Lưu gia đưa đến bên cạnh tỷ tỷ, tuy luôn trung thành hầu hạ cho tỷ tỷ, nhưng mà ngươi cũng chính là một lão nhân của Lưu gia, vì sao lại đối xử với ta như vậy? Năm đó... Năm đó ta gả vào Vương phủ, ngươi đã từng động tay động chân, đã từng ra tay với ta, hôm nay lại... Ngươi vì sao lại hận ta như vậy, sự việc đã qua nhiều năm, ta sớm đã bỏ qua chuyện năm đó, ngươi lại không chịu buông tha cho ta, vì sao? Cuối cùng là vì sao ?" Lưu ma ma sau khi nghe xong, lúc nãy còn ngẩng cao đầu hiện tại đã hạ xuống, trong ánh mắt nhìn Vương phi có một tia thương cảm, đành phải lắc đầu nói "Lưu gia có ba vị tiểu thư, nhị tiểu thư, ngươi đúng là khác loài, trải qua vài thập niên rồi ngươi vẫn lương thiện như vậy, thay vì nói ngươi đơn thuần không bằng nói ngươi rất ngu xuẩn, ai là người tốt ai là người xấu, đều không phân biệt được, làm sao trách người khác ra tay lần nữa với bản thân mình được?"

Vương phi nghe được thân thể trở nên cứng ngắc, đôi mắt xinh đẹp lại rơi nước mắt, thống khổ mà lắc đầu, thân thể run rẩy lùi ra sau vài bước, Vương gia nhìn thấy rất đau lòng, đưa tay muốn đỡ bà, nhưng dù sao lúc này ông cũng không thể để thân phận bị bại lộ, đành phải thương tiếc mà nhìn bà, ông ấy cảm thấy rất khó thở, bước đến trước mặt Lưu ma ma, đột nhiên ra tay bóp chặt yết hầu của Lưu ma ma, âm thanh như Diêm La địa ngục: "Nói, có phải là Lưu phi nương nương sai ngươi hay không ?" Lưu ma ma khinh thường nhìn Vương gia, cười lạnh, vẻ mặt không một chút sợ hãi, gian nan nói: "Ngươi... nghĩ rằng…..đổi dung mạo... nô tỳ thật sự không nhận ra ngươi sao...?" Vương gia ra tay mạnh hơn một chút, lần này Lưu ma ma nói không nên lời, trên mặt đã bắt đầu tím lại, vốn đôi mắt xinh đẹp lúc này đã đỏ bừng lên, Vương gia mới thả lỏng bà ra, giọng điệu hung dữ nói: "Ngươi tốt nhất là khai ra người đứng đằng sau, bằng không, ngươi cũng nên biết thủ đoạn của ta! Ta nhịn ngươi cùng chủ tử ngươi đã lâu rồi!"

Lưu ma ma bị Vương gia ném xuống đất, hoảng sợ nhìn Vương gia, sờ lên yết hầu ho khan kịch liệt: "Ngươi... Thật là vô tình, uổng cho chủ nhân nhiều năm qua không chịu ra tay với ngươi, nàng còn giữ một phần tình ý đối với ngươi, bằng không, Giản Thân Vương phủ của ngươi sớm đã diệt vong." "Ngươi tưởng ta ngu ngốc sao? Thanh Uyển thiện lương hiền hậu như vậy, ta không muốn nói rõ với nàng, càng không muốn nàng bị những chuyện không không sạch sẽ kia, nhuốm đen giống như chủ tử của ngươi vậy, cho nên, đã qua nhiều năm, Thanh Uyển có quan hệ rất tốt với chủ nhân của ngươi, nếu không phải ta ở phía sau nhìn thấy, e rằng chủ nhân của ngươi từ lâu đã ra tay với Thanh Uyển rồi, năm đó, Tiểu Đình bị tổn thương, chủ tử của ngươi cũng có nhúng tay vào!" Vương gia cũng lười bận tâm đến việc này, lạnh lùng nhìn Lưu ma ma. Lưu ma ma trừng mắt nhìn Vương gia, lâu sau mới nói ra "Nguyên lai, ngươi vẫn giả bộ hồ đồ, ngươi luôn luôn nguỵ trang!"

"Chủ tử của ngươi thông minh quá sẽ bị thông minh hại lại thôi, cái gì cũng mơ tưởng muốn có cho được, chỉ e rằng cuối cùng cái gì cũng không có, hôm nay địa vị của Thái tử đã trở nên vững chắc, ta khuyên ngươi, vẫn là mau chóng hết hi vọng đi, không cần dùng dã tâm của mình, hại nhi tử của Cẩm Nương mới là điều thông suốt. Ta hôm nay không giết ngươi, ngày khác sẽ dẫn ngươi hồi kinh, mang ngươi gặp mặt chủ tử của mình, đem lời của ta truyền đến tai nàng, nếu nàng còn động tay động chân một lần nữa, đừng trách ta không khách khí." Vương gia sau khi nói xong, dìu Vương phi hướng về phía nội viện. Lãnh Hoa Đình nghe xong một lúc sau cũng không hiểu ý của Vương gia, lập tức để cho A Khiêm đưa Lưu ma ma đi ra ngoài, hai người thị nữ cùng thị vệ cũng bị đưa theo, lại đem Lưu ma ma đánh cho ba mươi đại bản, lúc này mới ném bà ra ngoài. Lãnh Hoa Đình quay lại trong phòng Vương gia, thấy Vương phi đang khóc, hắn cũng không hỏi nữa, vẻ mặt của Vương gia đã tối sầm xuống, Lãnh Hoa Đình nghĩ đến chuyện vừa rồi liền tức giận, nhịn không được nói lớn tiếng: "Người biết rõ là người của Lưu phi nương nương, lại biết rõ Lưu phi nương nương luôn nhằm vào Giản Thân Vương phủ, làm sao còn để cho bà ta hại Cẩm Nương, thiếu một chút Cẩm Nương đã bị hại chết, năm đó, người đã phạm sai lầm như vậy, hôm nay... Người lại một lần nữa phạm sai lầm!"

Vương gia nghe xong thở dài một tiếng, ánh mắt thống khổ nhìn lãnh hoa đình nói: "Đình Nhi, con tưởng phụ vương là thần tiên sao? Con nên hỏi mẫu thân của con sẽ biết, Lưu ma ma kia do đã làm sai, bị Lưu phi nương nương giáng chức đến biệt viện ở Giang Nam, phụ thân vốn nghĩ rằng bà ta rất oán giận Lưu phi nương nương, hơn nữa, mấy ngày nay, bà ta luôn nói rất oán hận những lời nói của Lưu phi nương nương, bà ta bị giáng chức đến đây đã nhiều năm, ta làm mà biết được, bà ta là một con cờ ngầm của Lưu phi, chon dấu nhiều năm ở đây như thế?" Vương gia nói, dừng một chút, bất đắc dĩ nhìn lãnh hoa đình nói: "Lưu phi nương nương cũng không phải thần tiên, con cờ ngầm nhiều năm này của bà ta hẳn nhằm vào Gian Thân Vương phủ, nhiều năm trước, bà ta đâu có biết sẽ có một nữ tử kỳ lạ như Cẩm Nương xuất hiện, càng sẽ không nghĩ tới chúng ta sẽ đến biệt viện này? Nếu dựa vào những điểm này suy nghĩ lại, con nói, phụ thân có thể hoài nghi Lưu ma ma sao?" Lãnh Hoa Đình nghe xong cũng hiểu Vương gia nói rất có lý, chẳng qua lúc này hắn cảm thấy rất tức giận, lại rất muốn biết năm đó, giữa Vương gia cùng Vương phi còn có Lưu phi nương nương đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, vì sao cách nói chuyện của Vương gia rất lạ, liền hỏi: "Phụ thân, năm đó, người cùng Lưu phi nương nương từng có... Từng có tình ý sao?"

.