Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 22

Chương 22.

Còn hạ giọng nói: "Đây cũng là kiểu dáng giày trong nhà của Giản Thân Vương, Giản Thân Vương ngươi có biết không, là Thiết Mạo Tử Vương gia duy nhất trong triều, trong triều trừ hoàng tử công chúa ra, thì hắn chính là người cao quý nhất." Linh Nhi nghe xong thì ngây ngốc, quay đầu nghiêm túc nhìn Đông Nhi, Đông Nhi vừa lơ đãng vừa nói tiếp: "Ai, Tứ cô nương chúng ta coi như là mệnh tốt, nghe nói gả đi thì chính là Nhị thiếu phu nhân đứng đắn đó." Linh Nhi nghe thấy liền xem thường, thấp giọng kêu càu nhàu: "Cũng không phải là Thế tử phu nhân, mà còn gả cho một kẻ tàn tật ."

Đông Nhi vừa nghe liền cố ý chìm mặt: "Nói gì vậy? Nghe nói Nhị công tử của Giản Thân Vương vốn là Thế tử, chẳng qua bị một cuộc quái bệnh thân thể mới như vậy, nhưng người ta vẫn là con trai trưởng đàng hoàng đó nha, Vương gia Vương phi thương như tâm can bảo bối vậy, hôm kia Vương phi tự mình đến gặp Tứ cô nương chúng ta, sau đó thì thật cao hứng tiêu sái rời đi, hôm nay Vương gia không yên lòng, lại tới nữa, chuyện này ngươi cũng đã biết đến, Tứ cô nương chúng ta mà gả đi, thì sẽ là phu nhân sang quý, chưa chừng, Tứ di nương cũng được quý trọng đi theo." Linh Nhi nghe xong tựa như có điều suy nghĩ, lúc trước còn có chút kháng cự việc bị Đông Nhi kéo đi, lúc này thì tự mình đi theo Đông Nhi "Cũng phải, Tứ di nương chúng ta không phải là sắp được quý trọng hơn sao? Đại lão gia đã trở lại, xem đi, khẳng định lập tức sẽ đến xem Đại thiếu gia chúng ta." Trong nhà, Cẩm Nương còn đang khóc thút thít, Tứ di nương khẽ vuốt khuôn mặt bị đánh sưng của nàng, trong mắt đều là thương yêu, Cẩm Nương buồn bã cười một tiếng, rưng rưng khuôn mặt nhỏ nhắn thấy vậy để cho Tứ di nương phá lệ lòng chua xót.

"Mẫu thân, tại sao cuối cùng ta vẫn phải bị khi dễ." Cẩm Nương nhỏ giọng nói. Tứ di nương bị làm cho sợ đến nhìn chung quanh, thấy trong nhà chỉ có hai mẹ con các nàng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cũng nhỏ giọng nói: "Đừng kêu mẫu thân, bị nghe thấy sẽ không hay đâu." Cánh tay lại kìm lòng không đậu đem Cẩm Nương ôm vào trong ngực, trời mới biết nàng muốn nữ nhi gọi nàng một tiếng Nương đến như thế nào. "Người nguyên chính là mẫu thân ta, vì sao không thể gọi? Ta chính là muốn gọi, mẫu thân, mẫu thân!" Cẩm Nương nằm ở trong ngực Tứ di nương, không thuận theo không chịu buông tha mà kêu, lòng của Tứ di nương cũng bị nàng làm cho rối lên, nước mắt rốt cục cũng rào rào rớt xuống.

Hai mẹ con đang khóc thành một đoàn, phía ngoài đột nhiên truyền đến giọng nói: "Tố Tâm, Tố Tâm, con trai bảo bối của ta ở đâu?" Ngay sau đó, miên rèm bị một bàn tay lớn vén lên, một người có thân ảnh cao lớn khôi ngô giống như một trận gió cuốn đi vào. Cẩm Nương kinh ngạc nhìn người có chút quen thuộc trong trí nhớ, đây là phụ thân của mình sao?

Tôn Chính An khoản hơn bốn mươi tuổi, một bộ dạng tiêu chuẩn của võ tướng, trên gương mặt đường viền tục tằng cường tráng, cuộc sống nhiều năm hành quân ở biên quan nên khuôn mặt của hắn hơi có vẻ tang thương, nhưng tuyệt không ảnh hưởng đến khí chất hiên ngang dũng cảm của quân nhân lộ ra quanh thân. Trong trí nhớ Tôn Chính An rất ít cùng chính mình nói chuyện, nhưng thỉnh thoảng nhìn sang, ánh mắt vẫn rất ân cần, thật lâu đã không thấy, vừa thấy thì ủy khuất còn đang trong trái tim liền trào ra, Cẩm Nương vừa thấy người nam nhân này, nước mắt liền ngăn không được mà rơi xuống, nhưng vẫn biết điều từ trong ngực Tứ di nương đứng lên, phúc thân thi lễ đi xuống: "Phụ thân ——" Tôn Chính An mang theo bộ dạng nhiệt tình đến xem nhi tử mà mình thật vất vả mới có được rồi, vừa vào phủ, hắn chỉ vội vã đi đến chỗ Lão thái thái dập đầu xong, liền bỏ chạy tới chỗ Tố Tâm, nhưng vừa đi vào liền nhìn thấy Tố Tâm đang cùng Tứ Nhi Cẩm Nương ôm đầu khóc rống, nhìn lại thấy nữ nhi đang cho mình hành đại lễ, mà lệ rơi đầy mặt, một bên khuôn mặt nhỏ nhắn đã sưng đỏ, mang một bộ bộ dáng thống khổ đáng thương.

Tố Tâm cũng đang rưng rưng nhìn mình, trong mắt vừa có nồng đậm nhớ thương còn có ẩn nhẫn bi thiết, lòng Tôn Chính An liền bắt đầu chìm xuống, một cỗ lửa giận tràn ngập trái tim, đi tới mấy bước, một tay kéo Cẩm Nương qua, hỏi: "Mặt của ngươi là ai đánh?" Cẩm Nương chẳng qua chỉ nói nhỏ: "Phụ thân, đây. . . . . . là con không cẩn thận đụng trúng." Lời nói một chút cũng không có sức thuyết phục, Tôn Chính An vừa nghe xong liền nhíu lông mày, nhưng trong bụng lại rất hài lòng, hảo hài tử a, cho dù bị ủy khuất cũng không nguyện ý tố cáo, là sợ mình phiền lòng sao. Sờ sờ đầu Cẩm Nương, Tôn Chính An có chút bất đắc dĩ nói: "Ngoan, đừng khóc, phụ thân không bao giờ ... để cho người khi dễ ngươi nữa."

Cẩm Nương nghe thấy liền biết điều dùng khăn lau khóe mắt, đối với Tôn Chính An nặn ra một nụ cười rực rỡ tới : "Phụ thân, nữ nhi rất nhớ người." Tôn Chính An lần đầu tiên nghe được con gái của mình nói trắng ra sự nhớ thương của nàng đối với mình, trong lòng không khỏi ấm áp, tái ngoại lạnh khủng khiếp, liều chết giết địch, vì cái gì chứ? Còn không phải chính là muốn các con được bình an, lần đầu tiên hắn bắt đầu dùng ánh mắt khác để nhìn nữ nhi mà trước đây hắn bỏ qua không hề chú ý đến, hỏi: "Nghe Lão thái thái nói, ngươi đã nghị hôn?" Bên tai Cẩm Nương lập tức đều đỏ, dùng thanh âm cơ hồ là nghe không được để trả lời: "Đúng vậy."

Tôn Chính An lập tức cười ha ha lên, nghĩ tới khi mình đi biên quan, nha đầu này chỉ cao đến hông của hắn thôi, mới một năm không thấy, thế nhưng đã lớn đến vai mình. "Lão gia, mau nhìn xem Đại thiếu gia." Tứ di nương rất hài lòng biểu hiện của Cẩm Nương, thấy Lão gia cười đến vui vẻ, nên nhân cơ hội vừa ôm lấy nhi tử như hiến vật quý. Tôn Chính An vừa nghe thấy, vội vàng đi tới, ngồi vào trước giường, ôm lấy nhi tử trong tã lót, Đại thiếu gia vừa lúc ngủ một giấc tỉnh lại, mở ra hai mắt thật to nhìn chung quanh, lòng Tôn Chính An lập tức mềm mại, lấy ngón tay chọc nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử, Đại thiếu gia cho là có sữa bú, cái miệng nhỏ nhắn đi theo ngón tay của Tôn Chính An mà di động, Tôn Chính An thấy thế cười đến không khép miệng, cao hứng mà đem nhi tử ôm đến bên cạnh Tứ di nương, đắc ý nói:

"Tố Tâm, Tố Tâm, mau nhìn, Hiên ca nhi biết ta đang trêu chọc hắn nè.".