Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 244

Phiên ngoại 14.

Tám tháng sau, Cẩm Nương sinh hạ một đôi long phượng thai, làm cho Lãnh Hoa Đình mừng đến không khép miệng được, mà Lão vương gia cùng Vương phi hai người ở bên ngoài du ngoạn vài năm cuối cùng cũng hồi phủ, xem ra, hai vị này cũng là nghe nói Giản Thân Vương phủ lại thêm một đôi bảo bối tôn tử tôn nữ, thật tại chịu không nổi sự hấp dẫn cùng mong nhớ của ái tôn mà trở về. Ngày Vương gia và Vương phi trở về, đúng là ngày cặp song thai vừa tròn một trăm ngày, Vương phi không quản đường đi mệt nhọc, vừa hồi phủ, ngay cả quần áo cũng chưa thay, liền thẳng hướng phòng Cẩm Nương, Trương ma ma nghe bên ngoài viện có người bẩm báo, đã sớm đến cổng viện nghênh, mà Cẩm Nương trong tay đang ôm Tiểu quận chúa Anh tỷ nhi chờ ở phòng ngoài, Tú cô vốn là trở về phòng Hỉ Quý, chăm sóc Song Nhi đang mang thai, nhưng ngày Cẩm Nương lâm bồn nàng lại trở về, như thế nào cũng không yên lòng Cẩm Nương, bởi vì bụng Cẩm Nương thật là quá lớn, đến một hồi, rốt cuộc không bỏ đi được, mỗi ngày quanh quẩn xung quanh hai cái tiểu tôn vô cùng bận rộn, nghe nói Vương gia cùng Vương phi trở về, nàng cũng ôm Hạo ca nhi cùng một chỗ chờ ở phòng ngoài. Vương phi vừa đến tiểu viện, bước chân liền bắt đầu nhanh hơn, vội vàng bước đến bên cạnh Cẩm Nương: "Cẩm Nương, cháu gái nhỏ của ta đâu rồi, nhanh nhanh đưa ta xem."

Cẩm Nương nghe thấy nhanh chóng đem Anh tỷ nhi đưa cho Vương phi, Anh tỷ nhi so Hạo ca nhi lớn hơn mấy chục phút, cho nên là tỷ tỷ, so với Lãnh Hoa Đình thì tướng mạo càng giống Vương phi, dung mạo thanh nhã, ngũ quan tinh tế, lần này Tú cô mặc kệ tính tình của Cẩm Nương, mời hai bà vú khỏe mạnh tin cậy, hai tiểu gia hỏa liền béo ào ào, làn da lại trắng, liền giống như một đôi búp bê. Vương phi vừa ôm được trong tay liền cười híp mắt, đưa miệng đến hôn rồi lại hôn, thực yêu thích không muốn buông tay, lại nửa điểm cũng không chú ý tới trong tay Tú cô còn một đứa nữa, Tú cô không khỏi nhíu mày, đưa Hạo ca nhi trong tay nâng lên một chút, đối với Vương phi nói: "Vương phi, ngài cũng nhìn Hạo ca nhi của chúng ta đi, cùng Anh tỷ nhi chính là từ một mẹ sinh ra đó." Vương phi nghe liền mắt nhìn Hạo ca nhi, lại vẫn là ôm Anh tỷ nhi không buông tay, Anh tỷ nhi trừng một đôi mắt to thanh tịnh nhìn chung quanh, thấy Vương phi lại muốn hôn nàng, trong miệng liền nhổ ra một bong bóng nhỏ, chọc cho Vương phi cười thật to.

Tú cô thấy Vương phi quả thật không có ý tứ muốn ôm Hạo ca nhi, không khỏi có chút tức giận, trên khuôn mặt cũng có chút thản nhiên, nào có bà nội nào khi trở về, không nhìn tôn nhi, chỉ nhìn tôn nữ? Lúc này, Dương ca nhi ba tuổi từ trong phòng vọt ra, thấy mẫu thân của mình cùng một thẩm thẩm xinh đẹp nói chuyện, liền kéo kéo Cẩm Nương cùng Tú cô, từ dưới vạt áo của nàng lộ ra một cái đầu nhỏ, cười tủm tỉm nhìn Vương phi: "Mẹ, thẩm thẩm này đẹp quá ah, so với phụ thân còn xinh đẹp hơn đó." Cẩm Nương nghe được khuôn mặt hắc tuyến, đưa tay muốn đánh hắn, Vương phi nghe được ngẩn người, nhìn lại thấy Dương ca nhi cùng Lãnh Hoa Đình có bộ dạng giống nhau, thì cái mũi liền chua xót, rồi nhớ tới lời nói vừa rồi của Dương ca nhi, lại buồn cười, ôm Anh tỷ nhi cúi xuống nói: "Dương ca nhi, ta là bà nội ah, mau gọi bà nội đi."

"YAA.A.A.., trách không được xinh đẹp như thế, nguyên lai cũng là người nhà chúng ta a, tôn nhi thỉnh an bà nội." Dương ca nhi nghe được rất vui thích, mặt nhỏ nghênh lên vẻ rất đắc ý, vẫn rất biết lễ phép quỳ xuống dập đầu tỉnh an Vương phi, Vương phi nghe được vừa buồn cười, lại cao hứng, vội vươn một tay ra muốn kéo hắn dậy, Dương ca nhi lại cũng biết nàng ôm Anh tỷ nhi bất tiện, chính mình lập tức đứng lên, lại duỗi tay muốn ôm Anh tỷ nhi: "Nãi nãi, đưa muội muội cho ta ôm một cái a, ngài ôm đệ đệ đi." Vương phi làm sao chịu đem Anh tỷ nhi cho Dương ca nhi ôm, cười điểm lên trán hắn nói: "Ngươi mới lớn có chút xíu thôi, ôm không nổi nó đâu, nếu không, ngươi ôm đệ đệ đi, nãi nãi ôm Anh tỷ nhi." Cẩm Nương ở một bên lại hắc tuyến, Anh tỷ nhi cùng Hạo ca nhi là một đôi song bào thai, lớn bằng nhau, Dương ca nhi ôm không nổi Anh tỷ nhi, thì sao ôm được Hạo ca nhi? Vương phi này rõ ràng là trọng nữ khinh nam ah.

Nàng không khỏi đau lòng mà nhìn về phía tiểu nhi tử của mình, Anh tỷ nhi tính tình cũng không biết giống ai, vừa được sinh ra liền hoạt bát hiếu động, so với Dương ca nhi còn nháo hơn, một chút không vừa ý nó liền khóc suốt buổi sáng, mà Hạo ca nhi lại rất ngoan ngoãn, rất ít thấy hắn khóc, chính là Anh tỷ nhi huyên náo lại lợi hại, làm cho hắn ngủ không yên, hắn cũng chỉ là im lặng nằm trong nôi, thỉnh thoảng duỗi ngón tay cho vào miệng mút, hai mắt thật to đảo thành vòng tròn, nhưng cũng không bao giờ nháo. Nhưng chính là như vậy, Lãnh Hoa Đình lại càng sủng Anh tỷ nhi hơn một chút, lấy lý do là lúc trước đã có Dương ca nhi, Lãnh Hoa Đình càng muốn có một nữ nhi, sau khi Anh tỷ nhi vừa ra đời, hắn rảnh rỗi liền ôm Anh tỷ nhi chơi, có lúc, còn ôm Anh tỷ nhi đi đến Tiền viện, rất hiếm khi ôm Hạo ca nhi, cũng may Tú cô cùng Trương ma ma thương yêu Hạo ca nhi nhu thuận, ngược lại là đối với Hạo ca nhi thương nhiều hơn một chút. Mà Dương ca nhi căn bản chính là chỉ thích chơi với tiểu cô nương, trước kia Thái tử có tiểu muội muội, Tứ Nhi cũng sinh Uyển tỷ nhi, hắn liền phi thường vui vẻ với hai nữ hài tử, nhưng chỉ có thể đến nhìn, không thể ôm trở về, mặc dù tuyên bố là cô dâu nhỏ của hắn, nhưng là, chung quy nuôi trong nhà mình cũng thấy không thuận tiện, tiểu tử nhà mình cũng có tiểu muội muội, hắn đến nơi nào là khoe khoang ở đó, Anh tỷ nhi mới ba tháng tuổi, hắn đã đi Hoàng cung không dưới mười lần, nhiều lần vừa thấy Hoàng Thái tử câu đầu tiên nói chính là: "Muội muội của ta thật xinh đẹp thật xinh đẹp ah, ngươi thấy không?"

Thái tử đương nhiên là đã đến phủ nhìn qua vài lần, cũng khen Anh tỷ nhi xinh đẹp, nhưng là, mỗi lần đến, đều mang theo Tiểu công chúa, chỉ cần Dương ca nhi khen Anh tỷ nhi xinh đẹp, Tiểu công chúa liền mếu miệng khóc lớn, cho nên, Dương ca nhi rất đau đầu, liền lén nói với Thái tử: "Ngươi lần tới đến nhà chúng ta một mình là được, đừng mang theo Tiểu công chúa nữa." Hoàng Thái tử rất khó hiểu, "Ngươi không phải thích chơi với hoàng muội của ta nhất sao? Tại sao lại không được mang nó đến?" "Ta bây giờ đã có Anh tỷ nhi rồi, ngươi cũng thấy đấy, Anh tỷ nhi so với Tiểu công chúa còn xinh hơn, đương nhiên chơi với Anh tỷ nhi vui hơn a." Dương ca thật thà nói.

"Vậy cũng không giống, Anh tỷ nhi mặc dù nhìn khả ái, nhưng nàng là muội muội của ngươi, hoàng muội chính là nàng dâu nhỏ của ngươi, ngươi thế nào có thể có muội muội liền không muốn nàng dâu nhỏ nữa?" Hoàng Thái tử một bộ dáng ông cụ non, hai bàn tay chấp phía sau, rất uy nghiêm. Dương ca nhi nghe thấy ngạc nhiên: "Không phải đều là con gái là được rồi sao? Ta chơi với muội muội vui hơn, để muội muội làm nàng dâu thì tốt rồi, hơn nữa, ta còn có Uyển tỷ nhi, hai người đủ rồi, mẹ nói, ta không thể quá hoa tâm đấy." Hoàng Thái tử nhất thời liền có điểm hận rèn sắt không thành thép, đâm vào trán Dương ca nhi nói: "Nào có muội muội nào làm nàng dâu, đó là vi phạm luân thường đạo lý, muội muội chỉ có thể là muội muội, ta không để hoàng muội làm nàng dâu của ta?"

"Vậy cũng được nha..." Dương ca nhi cái hiểu cái không nói, ngón tay béo gõ đầu mình, không khỏi hứng thú nở nụ cười đứng dậy, chuyển sang bộ dạng ông cụ non, khuôn mặt nghiêm túc nhìn Hoàng Thái tử nói: "Ngươi sau này vẫn ít đến nhà chúng ta đi." "Vì cái gì? Dương ca nhi ngươi không thích chơi cùng với ta nữa sao?" Hoàng Thái tử có chút ủy khuất. "Không phải, chúng ta đương nhiên vẫn bạn tốt, ngươi là tùy tùng của ta nha, nhưng là, ngươi không được phép lấy muội muội của ta làm nàng dâu." Dương ca nhi nhanh chóng an ủi mà sờ lên đầu Hoàng Thái tử, mặc dù Hoàng Thái tử so với hắn cao hơn nửa cái đầu, nhưng cũng không làm ảnh hưởng đến bộ dạng tiểu đại nhân của hắn.

"Kia là thế nào, mẫu hậu đã sớm nói với ta, Anh tỷ nhi của nhà ngươi tương lai sẽ là Thái tử phi của ta ah, còn nói là phụ hoàng trước kia đã cùng Vương thúc ước định rồi." Hoàng Thái tử nước mắt đều nhanh rớt xuống, hắn cảm thấy rất không công bằng, dựa vào cái gì hoàng muội của mình vừa ra đời là bị đính ước với Dương ca nhi, Anh tỷ nhi lại không thể cho mình làm nàng dâu. Dương ca nhi nghe được nhảy lên cao một xích (0,33m), bàn tay nhỏ bé giơ lên nói: "Không được, Anh tỷ nhi là của ta, đương nhiên không thể cho ngươi rồi, cùng lắm thì ta không cần công chúa của nhà ngươi là được rồi." "Vậy là thế nào, Dương ca nhi, ngươi không nói đạo lý." Hoàng Thái tử cũng tức giận, mặt nhỏ phùng lên nhìn Dương ca nhi.

Dương ca nhi cũng không sợ, hừ hừ mũi nói: "Hừ, ta mặc kệ, cha ta nói, Anh tỷ nhi là cục thịt tâm can bảo bối của nhà chúng ta, mặc kệ ai cũng không thể lấy." Sau đó, không để ý tới Hoàng Thái tử, ngẩng cao đầu, đắc ý đi ra ngoài. Nhưng còn chưa bao lâu, hắn vừa không đề phòng, lỗ tai liền bị một bàn tay nhỏ bé nắm chặt: "Dương ca nhi, ngươi mới nói cái gì?" Dương ca nhi che lỗ tai của mình, cũng không biết mất mặt mà nói: "A, là Công chúa muội muội a, ta vừa nói, muội rất khả ái a."

"Phải không? Ta sao lại nghe ngươi nói là không quan tâm ta ta nữa hả? Phải hay là không lại muốn đi tìm Uyển tỷ nhi?" Tiểu công chúa nửa điểm cũng không có bị dáng vẻ của Dương ca nhi lừa, thanh âm thanh thúy, lại mang theo vẻ uy hiếp. Dương ca nhi lại nịnh hót cười cười, "Là không cần ngươi làm muội muội, ta chỉ muốn Anh tỷ nhi làm muội muội thôi, ngươi vốn là muội muội của Hoàng Thái tử nha." Tiểu công chúa liên tiếp nghe hắn nói vài cái muội muội, cũng có chút ít không phân biệt rõ hắn nói cái gì, bất quá, chỉ cần không nói không cần nàng làm nàng dâu nhỏ là được, liền buông tay, Dương ca nhi kéo cái lỗ tai bị nhéo đến đỏ lên, vẻ tươi cười trên mặt lập tức thu lại, mặt nhỏ nghiêm túc, đối với Tiểu công chúa nói: "Thê lấy phu làm cương ngươi không hiểu sao? Vậy mà tóm lỗ tai của ta, ta muốn bỏ ngươi."

Tiểu công chúa đầu tiên là ngẩn ra, sau đó nhớ tới giáo dưỡng ma ma dạy nữ huấn bên trong là có một điều này, liền xụ mặt xuống, cái tay béo liền muốn xoa xoa lỗ tai Dương ca nhi, Dương ca nhi lại thật là uy nghiêm huơ tay nói: "Nhớ lấy, lần sau không thể mạo phạm ta, bằng không thì, hừ." Nói xong, nghênh ngang mà đi, nhưng vừa ra cửa, liền âm thầm vui mừng nói: "Lão phụ thân đã nói lời này với mẫu thân, tại sao đối với mẫu thân không dùng được, Tiểu công chúa thế nhưng lại rất sợ lời này." Vương gia cùng Vương phi giống nhau, hiện giờ hai người tình cảm thấm thiết, ngay cả sở thích cũng giống nhau, Vương phi vừa đến của liền chỉ ôm Anh tỷ nhi, Vương gia cũng như vậy, vừa vào cửa liền chỉ nhìn tôn nữ nhi, cũng nhìn Dương ca nhi, dù sao cũng là Đại tôn nhi, là do bọn hắn nhìn từ lúc vừa sinh ra đến nay, có cảm tình một ít, ngược lại là đối với Hạo ca nhi lại rất nhạt, làm cho Cẩm Nương cực kỳ buồn bực, ngược lại là càng thêm thương yêu Hạo ca nhi. Nhưng cũng may Hạo ca nhi chưa bao giờ để ý, vẫn ở trong phòng Cẩm Nương ngoan ngoãn dễ bảo, mặc kệ Anh tỷ nhi nháo bao nhiêu, gia gia nãi nãi bất công thế nào, hắn cũng không để ý.

Mười năm sau, Dương ca nhi đã mười ba tuổi, vóc người dù cao, vẫn còn chưa trưởng thành, Thái tử lại trở thành thiếu niên nhẹ nhàng đẹp đẽ, ôn nhuận cẩn thận, tính tình kiên quyết, đã có thể giúp Hoàng Thượng xử lý chút ít việc triều chính rồi, mà Tiểu công chúa cũng thành một thiếu nữ, duyên dáng yêu kiều, mỹ mạo diễm lệ, Uyển tỷ nhi cũng thu thập ưu điểm của Tứ Nhi cùng Lãnh Khiêm, cũng thành mỹ nhân dịu dàng. Đôi song thai, cũng đã mười tuổi, lại đúng là tuổi chơi tuổi nháo, Giản Thân Vương phủ lại trở nên nhiệt náo trẻ trung..