Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 249

Phiên ngoại 19.

"Linh tỷ tỷ, ngươi nói cái gì vậy, ta làm cái khỉ gió gì mà quản hắn có tâm tư gì với ta, ta chỉ xem hắn là ca ca thôi." Anh tỷ nhi mặt nhỏ đỏ hồng, trong lòng có chút khó chịu. "Nhìn đi, vừa nói tới mặt ngươi đã hồng rồi, còn nói không phải, mới vừa rồi ở trong phòng Tam thẩm, ta có thể cảm thấy ánh mắt Thái tử điện hạ nhìn ngươi có chút không giống bình thường." Đang nói, ánh mắt liền nhìn về phía tiểu thỏ ngọc trên cổ Anh tỷ nhi đang mang, trong ánh mắt mang theo nụ cười bỡn cợt. Má Anh tỷ nhi càng hồng, lúc trước Thái tử đưa thỏ ngọc cho nàng, nàng thật thích cái này, nên thuận tay đeo lên, nhưng mà..."Này... Ta cũng chỉ là cảm thấy đẹp mắt mới cầm lấy." Nàng nhỏ giọng giải thích, lại hoàn toàn không nghĩ tới, Linh tỷ nhi làm sao lại biết rõ cái này là do Thái tử đưa.

"Ách, hẳn là, cái này cũng là Thái tử tặng hay sao? Thật xinh đẹp ah." Linh tỷ nhi hình như lúc này mới hiểu nguồn gốc của vật đang đeo này, trong ngữ khí mang theo tia lạ lùng, trong mắt lại khó dấu vẻ hâm mộ. "Ngươi cảm thấy đẹp mắt, vậy thì cho ngươi nè." Anh tỷ nhi có chút không đành, nhưng nàng lại không muốn để Linh tỷ nhi càng hiểu lầm nàng đối với Thái tử cũng có tâm ý, đành phải nhịn đau cắt ái (miễn cưỡng từ bỏ thứ mình yêu thích), tháo cái dây đang đeo xuống, đưa cho Linh tỷ nhi. Linh tỷ nhi vội đẩy tay nàng trở về: "Cái này ta không thể lấy, cái này là người ta tặng cho ngươi, sao ta lại lấy vật quan trọng thế a, muội muội mau mau thu lại, một hồi nữa để Thái tử thấy cũng không hay, hắn rốt cuộc vẫn là Thái tử, mặt mũi của hoàng gia, ngươi cũng không thể đem vật hắn thưởng cho ngươi tùy tiện tặng người khác."

Anh tỷ nhi cũng không miễn cưỡng, thu hồi sợi dây trong tay lại, lại nói như thế nào cũng không chịu đeo tiếp, Linh tỷ nhi thấy nàng buồn bực, chọc chọc trán nàng và nói: "Không phải nói muốn đi tìm Dương ca ca sao? Nếu ở nơi này phơi nắng, một hồi nữa sẽ phải đi gặp đại phu mất." Tính tình Anh tỷ nhi vốn thoải mái, chốc lát liền đem những điều không thoải mái bỏ ra sau đầu, thay đổi sắc mặt, kéo tay Linh tỷ nhi tiến vào thư phòng. Thái tử cùng Dương ca nhi đang nhìn nhau chằm chằm, thì thấy Anh tỷ nhi sắc mặt phơn phớt hồng, như quả táo chín mọng, khả ái lại mê người, nhìn là rất muốn cắn một ngụm ah, bên trong ánh mắt hắn liền mang theo tia vui vẻ, Anh tỷ nhi chạm phải đáy mắt ôn nhuận chứa một đóm lửa nhỏ ở bên trong của Thái tử, trong lòng liền rơi lộp bộp, vội vàng đảo ánh mắt, trên khuôn mặt lướt qua một tia không được tự nhiên, Thái tử cảm thấy kỳ quái, từ khi Anh tỷ nhi sinh ra đến giờ, hắn vẫn thường dẫn nàng đi chơi, Anh tỷ nhi vô cùng thẳng thắn và hào phóng, cũng không làm thái độ õng ẹo, hôm nay tại sao... Lại xem xét phía dưới cổ nàng, không thấy tiểu thỏ ngọc đưa tặng nàng vừa rồi, trong tâm liền có chút ít phát lạnh, lông mày kiếm hơi nhăn lại.

Dương ca nhi lại không kiên nhẫn, đứng lên nói với Anh tỷ nhi: "Ngươi là đang bị mẹ cấm túc đó, ngươi không chịu phạt thì cũng thôi đi, gan cũng lớn quá, lại chạy đến bên ngoài thư phòng, coi chừng mẹ biết, sẽ phạt càng lợi hại hơn." "Không ai nhìn thấy đâu, ngươi không nói, ta không nói, Linh tỷ tỷ cũng không nói, làm sao mà mẹ biết được." Anh tỷ nhi thờ ơ trề miệng nói. "Ngươi không sợ ta sẽ nói sao?" Ca ca tỷ tỷ đều nói xong rồi, nhưng lại không có phần của mình, Thái tử cảm thấy buồn cười, tiểu cô nương hình như không được cao hứng, không biết là lại gây chuyện ở đâu rồi.

"Điện hạ làm sao mà bán đứng muội muội được, nếu là Dương ca ca chắc sẽ lỡ lời, nhưng điện hạ cũng không có khả năng sẽ bỏ Anh muội muội chịu phạt, đúng không?" Linh tỷ nhi không đợi Anh tỷ nhi đáp lời, lại nghiêng qua cười cười liếc nhìn Anh tỷ nhi, nói với Thái tử, đôi mắt thật to chứa ý cười nồng đậm. Lời này Thái tử nghe thấy rất dễ chịu, không khỏi liếc nhìn Linh tỷ nhi nhiều hơn một cái, đối với Anh tỷ nhi nói: "Là như vậy sao?" Lúc nói chuyện, trong mắt chứa đầy sủng nịch vui vẻ. Anh tỷ nhi nhéo cái mũi của mình làm mặt xấu với Thái tử, bộ dáng cực kỳ giống tiểu hồ ly, lại lui đến phía sau Dương ca nhi nói: "Đó là đương nhiên ah, điện hạ giống như ca ca, ngươi rất thương ta, dù ta không tin ca ca cũng sẽ tin ngươi nha."

Thái tử nghe ánh mắt ngưng đọng, trong tâm thoáng qua một tia gợn sóng, Anh tỷ nhi còn nhỏ, đối với chuyện tình cảm sẽ rất hồ đồ, sẽ xem hắn là ca ca, bất quá, như vậy cũng tốt ah, dù sao hắn trước cứ giữ lấy, kiên nhẫn đợi nàng trưởng thành, người khác nha, ai cũng đừng mơ tưởng tiếp cận nàng, từ khi hắn bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã đưa ra quyết định, Anh tỷ nhi, là của hắn. Những năm này, phụ hoàng càng không che giấu tâm tư nữa rồi, tình ý đối với Vương thẩm ngay cả hắn cũng nhìn thấy, mẫu hậu lại càng có thể nhìn ra, cũng may Vương thẩm khôn khéo, đem quan hệ của Giản Thân Vương phủ cùng hoàng thất xử lý thoả đáng, cũng không quá thân cận, lại không bất hòa, trong lúc thân cận, nhiều nhất, chính là dựa vào tiểu bối như hắn để duy trì, còn chính mình thì mấy tháng mới tiến cung một lần. Mà Giản Thân Vương thúc nữa, thì càng tuyệt, chỉ cần là Vương thẩm tiến cung, hắn chính là nghĩ ra tất cả biện pháp để ở cùng một chỗ, cho dù đang lúc có chuyện phải làm, hắn cũng có thể nghĩ cách để phân thân, không phải Lãnh khiêm thúc thúc, thì là Bạch đại nhân, tóm lại, giữa Vương thẩm cùng phụ hoàng, những năm này đều rất bình tĩnh, Thái tử thường thường có thể thấy trong mắt phụ hoàng có một chút không cam lòng, hắn... Không muốn giống như phụ hoàng, chỉ cần là mình thích, dù khó khăn cỡ nào, cũng phải đạt được.

Thái tử cười đến ôn nhuận, giống như gió xuân thổi qua mọi người, Linh tỷ nhi giật giật tay Anh tỷ nhi nói: " Anh muội muội của chúng ta thật đúng là biết nói chuyện đó, trách không được điện hạ thiên vị cưng chìu muội muội, có cái gì tốt cũng chỉ thưởng cho muội muội, không giống tỷ tỷ ta, ngu xuẩn ngốc nghếch, Dương ca ca, ngươi sau này cần phải chăm sóc ta, ta chỉ có một mình ngươi là ca ca thôi đó." Lời nói giận dỗi, ánh mắt xinh đẹp lưu luyến trên người Thái tử, thần sắc tức giận cũng rất khả ái. Thái tử bị nàng nói vậy thì ngượng nhùng, liền tháo xuống một khối ngọc bội trên người mình: "Linh muội nói đùa, lúc trước không phải không có dịp gặp mặt sao? Cái này là vật ta thường đeo trên người, thưởng cho ngươi đó." Linh tỷ nhi con mắt sáng ngời, bước lên phía trước tạ lễ, một đôi tay trắng như ngọc cẩn thận nhận lấy ngọc bội Thái tử đưa cho nàng, cung kính lại thành thực, bên môi dẫn theo nụ cười cuốn hút, cẩn thận đem ngọc bội cất vào.

Anh tỷ nhi nhìn liền cười nói: "Vậy thì tốt rồi, Thái tử ca ca cũng tặng lễ vật cho ngươi ah, sau này không cần nói hâm mộ ta nữa." Thái tử nghe thấy lại liếc nhìn Linh tỷ nhi, mỉm cười, không nói chuyện. Linh tỷ nhi đúng lúc cũng nhìn lại, bốn mắt nhìn nhau, Thái tử tao nhã di chuyển ánh mắt, lại nhìn lại, liền giúp đỡ Anh tỷ nhi nói: "Bất kể như thế nào, Thái tử ca ca có cái gì tốt, sẽ dành cho muội muội ngươi trước tiên, chính là Anh muội muội ngươi có cái gì tốt, chỉ cần nhớ kỹ Thái tử ca ca là ta đây thì tốt rồi."

Anh tỷ nhi nghe xong thì hướng hắn nhếch mũi, nhe răng nói: "Ê răng ah, ê răng, ca ca, ngươi không thấy ê răng sao?" Nói xong, thì cười khanh khách đứng dậy. Dương ca nhi bất đắc dĩ mà gõ đầu nàng, nhưng vẫn tiếp lời: "Hôm nay nóng bức, ngươi đến chỗ ca ca đây là có chuyện gì?" "Đương nhiên là có chuyện ah, bằng không thì, cũng không mạo hiểm đến tìm ngươi rồi, bất quá..." Vừa nói đến chuyện đó, Anh tỷ nhi liền có chút hưng phấn, thần sắc cũng trở nên thần thần bí bí, nói một nửa,thấy Thái tử ở đây, lại dừng lại.

Thái tử thấy liền nhăn lông mày, trong lòng có chút mất mát, Linh tỷ nhi lại thu nụ cười lại, nói: "Vốn là ta đến cầu xin ca ca làm một việc này, điện hạ nếu là chịu giúp, thì sẽ rất tốt, nhất định sẽ chơi rất vui đấy." Thái tử nghe thấy thì thích thú, mất mát trong lòng cũng đã biến mất, có thể tham dự chuyện của Anh tỷ nhi, hắn rất thích. "Là cái gì, nhanh nói đi." Dương ca nhi lại khó có được sự trầm ổn, hiện tại lại biến thành trái cầu không ngừng chuyển động, lại vụng trộm chạy đến trong thư phòng, tất nhiên là không tiện để người lớn biết, cái chuyện này nên thận trọng một chút mới được ah.

Linh tỷ nhi liền đem sự tình chính mình cùng Anh tỷ nhi đã thương lượng nói ra, Thái tử nghe thấy nhíu mày, hắn thực sự tham dự không tốt lắm, tính tình Anh tỷ nhi dù có chút tùy tiện, nhưng vẫn phân biệt được nặng nhẹ, trách không được, nàng mới vừa rồi không muốn nói với mình, nay kéo mình vào, có một số việc sẽ thay đổi, mà sự tình lại liên quan đến mặt mũi hoàng gia, nếu như chỉ là Dương ca nhi cùng mấy tiểu hài tử tham dự, thì cho dù nháo cỡ nào, cũng có thể nói là tiểu hài tử không hiểu chuyện, chơi nháo mà thôi, còn mình đã mười lăm tuổi, lại là thân phận Thái tử, chỉ cần có một chút sai lầm, sẽ có ngự sử, đại thần buộc tội... "Thái tử ca ca ah, mới vừa rồi công chúa tỷ tỷ không biết sao lại vào phòng ta khóc rất lâu, cũng không biết là có tức giận gì hay không, ngươi nhanh đi xem nàng một chút đi." Anh tỷ nhi thấy sắc mặt Thái tử không tốt lắm, liền cố ý chuyển đề tài. Thái tử nghe được thì trong nội tâm ấm áp, bình thường ở trước mặt hắn, Anh tỷ nhi tuy nói năng tùy ý, nhưng cũng chưa từng làm hắn khó xử, hiện tại rõ ràng chính là giải vây cho hắn đây mà.

"Phải không? Dương ca nhi, ngươi lại làm nàng tức giận?" Thái tử ra vẻ tức giận nói. "Ách, nàng không phải..." Dương ca nhi nghe thấy cũng có chút ít lo lắng, lại có chút đau đầu, trưởng công chúa này ah, có phải cũng quá tùy hứng hay không, bất quá chỉ là một câu nói lúc tức giận mà thôi, cũng không thể lấy đó mà khóc ah, một lát nữa nàng hồi cung, Hoàng Hậu nương nương thấy sẽ lòng đau, mẫu thân lại mắng mình cho coi. "Không có chuyện gì, ta đi khuyên bảo là được rồi, ngươi ở lại giúp các muội muội đi." Thái tử vỗ vỗ vai Dương ca nhi, cười đến nho nhã, cảm kích nhìn Anh tỷ nhi liền đi ra ngoài.

Linh tỷ nhi cũng cười hành lễ với Thái tử, âm thanh mềm mại đáng yêu nói: "Trong lòng muội muội rất muốn mẫu thân hạnh phúc, nếu điện hạ có rảnh, xin giúp muội muội hoàn thành tâm nguyện." Thái tử nghe liền quay đầu lại, cười nhạt nói: "Việc này Dương ca nhi nhất định sẽ có biện pháp." Đang nói, liền không chần chờ nữa, bước đi ra cửa. Linh tỷ nhi ánh mắt buồn bã, thu lại tinh thần, trở lại bắt đầu thương lượng với huynh muội Dương ca nhi.

Thái tử vừa đi ra khỏi thuỳ hoa môn, liền thấy trưởng công chúa ngây ngốc ngồi ở bên trong đình bên cạnh thuỳ hoa môn, còn may, bà tử giữ cửa của Giản Thân Vương phủ thấy nàng cô đơn, sau khi khuyên nàng vài lần không được, liền đưa nước đá đến bên trong đình, lại bưng hoa quả ướp lạnh đến, để cho trưởng công chúa giải khát. Thái tử thấy liền có chút đau lòng, tâm tư của muội muội nhà mình, hắn đương nhiên biết rõ, Dương ca nhi từ nhỏ là người không chững chạc, tâm tư lại nhiều, muội muội sợ là khó nắm bắt được hắn, hơn nữa, với tính tình của Vương thẩm, hay nói là cả đời một đôi người, xem trình độ nàng cùng Vương thúc ân ái liền đã biết, nếu thật là như vậy, muội muội gả cho Dương Ca nhi ngược lại là đều tốt nhất, thế nhưng, nữ nhi của Lãnh khiêm thì sao? Nàng cùng Dương Ca nhi là thanh mai trúc mã, đứa bé kia tâm cơ nhiều, tâm tính lại cao, hơn nữa cùng Dương Ca Nhi ngày ngày ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu vẫn thấy, gần gũi nhau nhiều ah, sợ là muội muội sẽ bị tổn thương..