Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 27

Chương 27.

Lão thái thái nghe xong thì cúi đầu nhìn Hiên ca nhi ở trong ngực, tiểu tử này lớn lên trắng trẻo mũm mĩm, lúc trước Đại phu nhân cùng Lão gia làm ầm ĩ như vậy cũng không có làm sợ hắn, mà còn dùng một đôi mắt to linh lợi xoay chuyển, khuôn mặt của hắn giống như Lão gia, đường nét rõ ràng, nhưng ngũ quan lại giống như Tứ di nương, rất tinh sảo, trưởng thành nhất định sẽ rất anh tuấn. . . . . . Lão thái thái càng xem càng yêu, đối với đề nghị của Lão gia cũng có chút tâm động, nhưng vẫn do dự, Tứ di nương xuất thân chỉ là một nô tỳ, nhà mẹ đẻ thân phận quá kém, Đại phu nhân lại là nữ nhi của Thái Sư, phụ thân của nàng cùng Lão thái gia ở trong triều, một tả một hữu nắm quyền to, hai nhà nhận hôn, cũng là muốn hai bên chống đỡ ủng hộ nhau, hơn nữa, huynh trưởng của Đại phu nhân chính là Binh Bộ Thượng thư, trông coi việc điều động binh mã cùng hậu cần lương thảo của Đại Cẩm triều, An Nhi có thể ở tiền tuyết thắng trận, hơn phân nửa cũng bởi vì có anh vợ quyền to ủng hộ, nếu như con dâu không đồng ý, mà đại náo, đến lúc đó thân gia biết được sẽ có nhiều rắc rối. . . . . . Cẩm Nương nhìn Lão thái thái âm con ngươi không chừng mặt, trong lòng liền lại càng gấp gáp, thật vất vả Lão gia chịu mở miệng nói ra đâu rồi, cũng không thể chết từ trong trứng nước liễu. . . . . .

Cho nên, nàng vuốt vuốt cái bụng rỗng tuếch, vừa liều chết nuốt vào một miệng lớn không khí, quả nhiên, không bao lâu, bụng của nàng cũng rất phối hợp kêu ọt ọt lên, nàng đáng thương nhìn Lão thái thái kêu một tiếng: "Bà nội. . . . . . Ta đói. . . . . ." Thanh âm rất réo rắt thảm thiết, giống như là bị đói bụng từ tám trăm năm trước, nhưng cũng mang theo một chút làm nũng. Lão thái thái nghe được ngẩn ra, có rất ít cháu gái ở trước mặt nàng làm nũng như vậy, tìm theo tiếng nói nhìn lại, thì thấy Tứ cô nương vẻ mặt tịch vàng, bộ dạng dinh dưỡng nghiêm trọng không đầy đủ, trong lòng liền hạ xuống quyết tâm, con dâu lòng dạ quá mức hẹp, tâm nhãn lại độc, thật muốn để cho Hiên ca nhi nuôi dưới danh nghĩa nàng sao, chỉ sợ so với Tứ cô nương còn chịu khổ hơn, hôm nay may là mình còn sống, nếu như mình chết, không có người quản thúc, chỉ sợ nàng ta sẽ càng ngược đãi Hiên ca nhi cùng những nữ nhi con vợ kế khác, không được, Hiên ca nhi là gốc rễ duy nhất còn lại của Tôn gia, Lão gia hôm nay cũng là hơn bốn mươi tuổi rồi, ai biết sau này còn có thể có thêm nhi tử nữa không. . . . . . Còn nữa, Tứ cô nương hôm nay đã cùng Giản Thân Vương phủ nghị hôn, hơn nữa, nhìn dáng dấp, Giản Thân Vương cùng Vương phi đều đối với đứa nhỏ này rất hài lòng, tương lai, sau này Hiên ca nhi lớn lên, Tứ cô nương nhất định là có thể giúp đỡ hắn .

"An Nhi, chuyện này ta đồng ý, chẳng qua ngươi hãy cùng Lão thái gia thương lượng một chút, nhìn xem nên chuẩn bị cái gì để trình lên, ngươi hôm nay quan chức cũng không nhỏ, lần này lại lập được đại công, dù có nhiều thê tử thì Thánh thượng hẳn cũng sẽ đồng ý." Đại phu nhân từ khi nghe Lão gia nói muốn thăng vị cho Tứ di nương, đã giận đến không kiềm được, há to mồm định phát hỏa, nhưng vì Lão thái thái cũng không có lập tức đáp ứng, nên nàng nhẫn nhịn, nàng không muốn vào lúc này lại trở mặt với Lão thái thái, đến lúc đó Lão thái thái mà đứng về phía tiện nhân kia, thì mình sẽ thật sự không thể chống lại được, hơn nữa, nàng cũng có mấy phần nắm chặt Lão thái thái sẽ không biết đồng ý, ai mà không từ trong đấu tranh có được như bây giờ, trước kia Lão thái gia cũng dâng không ít tiểu thiếp, nên Lão thái thái làm gì mà chịu cho một tiểu thiếp phát triển lớn mạnh hơn đây? Nhưng nàng trăm triệu lần không nghĩ tới, một tiếng kêu đói bụng của Tứ cô nương lại làm cho Lão thái thái sửa lại chủ ý, "Ta không đồng ý!"

Đại phu nhân nói như đinh đóng cột, nàng chậm rãi đến gần Lão gia, tức giận nhìn hắn: "Đại Cẩm triều là có quy tắc, cho dù Lão gia quan chức lên cao hơn, có thể tam thê tứ thiếp, nhưng chánh thê còn đây, muốn cưới bình thê nhất định phải thu được sự đồng ý của chánh thê, nếu không coi là có vợ mà tái giá, Lão gia, ngươi muốn không tuân theo điều luật của triều đình sao?" Lão thái thái cùng Lão gia nghe nói thế đều ngẩn ra, Lão thái thái nhìn Lão gia một cái, trong mắt lộ ra vẻ cổ vũ, rồi lại tựa như không có nghe được lời nói của Đại phu nhân, cúi đầu đi đùa giỡn với Hiên ca nhi. Lão gia liền trầm ngâm một lát sau, sau đó bình tĩnh nhìn Đại phu nhân nói: "Ngươi nói được không sai, ngươi là chính thất, không có ngươi đồng ý, ta chỉ có thể cưới vợ bé, không thể tái giá. Nhưng thăng Tố Tâm cũng không phải là tái giá, mà là lấy thân phận thiếp để thăng vị, ngươi cũng biết, ngươi vào Tôn gia mười mấy năm, cũng không có sinh con, riêng một điểm này, chính là phạm thất xuất chi điều rồi, hơn nữa, Tố Tâm vì Tôn gia mà sinh con trai, đã lập được công, cho dù có đi Lễ Bộ cũng sẽ thông qua được, còn ở chỗ Ngự Sử thì không cần nói, ta hôm nay hỏi ngươi, là tôn trọng ngươi, nếu như ngươi nhất định không chịu, ta liền muốn viết tấu chương diện thánh."

"Dâng tấu chương diện thánh! Tốt, Lão gia, thiếp thân cũng không sợ, ngươi dâng tấu chương lên Thánh thượng, ta liền tiến cung gặp Hoàng Hậu nương nương, ngươi làm vậy là ái thiếp diệt vợ, hơn nữa, ta có chỗ nào mà không sinh nở, Đại cô nương Nhị cô nương rõ ràng là ruột thịt của ta, tuy nói không phải là nhi tử, nhưng cũng đã vì Tôn gia ngươi sinh con cái rồi, bản thân ta cũng muốn nhìn xem, tiện nhân này có bản lãnh gì cùng ta ngồi ngang hàng!" Nói xong, Đại phu nhân cũng không có hành lễ với Lão thái thái cùng Lão gia nữa, phất tay áo rời đi, hoàn toàn không đem cái trợn mắt của Lão gia để ở trong mắt. Lão gia giận đến một lúc lâu cũng không nói gì, nhìn màn cửa run rẩy lay động kia ngẩn người, Lão thái thái liếc nhi tử một cái, khẽ lắc đầu, quay sang Hồng Tụ nói: "Đi đỡ Tứ di nương dậy đến đây."

Hồng Tụ theo lời đi đỡ Tứ di nương dậy, Tứ di nương bắp chân cũng đã mềm, nàng khi nào mà nhìn thấy Lão gia cùng Đại phu nhân cãi nhau như thế, hơn nữa còn là vì nàng mà ầm ĩ, chuyện này làm nàng kinh sợ đến toàn thân như nhũn ra, không có sức lực, nàng từ trước đến giờ là người nhu nhược nhát gan, sợ nhất chính là Đại phu nhân tức giận, trước kia nàng chẳng qua là thiếp thân nha hoàn bên cạnh Lão gia thôi, bởi vì có tài vẽ tranh tỉ mỉ thể thiếp, lớn lên lại xinh đẹp, rất tâm ý của Lão gia, mới được thu phòng, sau đó vì mang thai Tứ cô nương, mới được thăng làm di nương, hôm nay có Đại thiếu gia rồi, trong lòng mặc dù đã từng nghĩ tới có thể được thăng vị nữa là tốt rồi, nàng không phải vì mình, mà vì hai đứa bé, nàng không muốn làm cho hài tử sau khi lớn lên bởi vì mẫu thân của mình chỉ là di nương mà mất mặt. Nhưng tình hình mới vừa rồi, xem ra, Đại phu nhân dù chết cũng sẽ không đáp ứng để cho mình thăng vị, đúng vậy a, nếu mình thành bình thêcủa Lão gia, Đại phu nhân lại không có sinh nhi tử, trong phủ, mẫu bằng tử quý, không có nhi tử hộ thân Đại phu nhân ở trước mặt mình cũng không có ưu thế, vì vậy nàng ta sợ mình sẽ chiếm quyền chủ mẫu của nàng, sau này Đại thiếu gia lớn lên, nàng ta còn có đất đặt chân ở trong phủ sao. . . . . . Hôm nay náo lao5n đến nước này rồi, nếu Lão gia đấu thắng thì tốt, Lão gia mà đấu không thắng, phân vị của mình không thể thăng lên, vậy sau này sợ rằng. . . . . . Càng nghĩ càng sợ, ngay cả khi Hồng Tụ đem nàng đỡ đến cái ghế bên cạnh rồi, mà nàng cũng không biết ngồi xuống, thân thể cứng ngắc, mắt nhìn đăm đăm.

Hồng Tụ rất bất đắc dĩ nhìn Tứ di nương, trong lòng thở dài, vị này cũng quá hèn yếu đi, chuyện còn chưa bắt đầu, đã bị hù dọa thành như vậy, làm sao mà có bản lãnh cùng Đại phu nhân đấu a, suy nghĩ như thế nhưng trên mặt vẫn mang theo ý cười, nói: "Tứ di nương, ngài ngồi đi, một lát cơm sẽ được mang lên." Vừa nói, trên tay âm thầm xuống chút ít lực đạo, không dấu vết mà đem Tứ di nương đặt tại trên ghế ngồi. Tứ di nương thân thể cứng còng ngồi xuống, một hơi hô hấp không thuận, lại thêm bị sợ, thình lình ho mãnh liệt lên, khụ một tiếng đã ngăn không được nữa, nàng lại sợ Lão thái thái chán ghét nàng, nên vừa che miệng, vừa cố gắng nhịn, kết quả làm khuôn mặt đỏ bừng lên, cả người cũng rút lại thành một đoàn. Một bên Lão gia nóng lòng, bận rộn đi tới vỗ nhẹ lưng của nàng, giúp nàng thuận khí, nhưng cái này lại làm cho nàng ho đến hăng say hơn, làm sao cũng ngăn không được, Cẩm Nương nhìn thấy vậy nóng ruột, vội đến chỗ Đông Nhi hỏi: "Mới vừa rồi Lão gia không phải nói, mời Lưu y tới giúp di nương xem mạch sao? Làm sao còn chưa tới nữa?"

.