Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 34

Chương 34.

Hồng Mai Tử Anh nghe được liền hai mặt nhìn nhau, căn bản không dám tiến lên động thủ, nhưng sợ uy nghiêm thường ngày của Đại phu nhân, nên từ từ đi tới trước, Hồng Mai thông minh vì vậy cố ý đi ở phía sau Tử Anh, Tử Anh đi tới trước mặt Cẩm Nương, vừa mới giơ tay lên, bỗng nghe thấy Đại phu nhân thét chói tai, quay đầu nhìn lại, thì thấy Đại phu nhân đang ôm cái mông nhảy lên. Đại phu nhân từ trước đến giờ đoan trang nghiêm chỉnh, lúc nào mà làm ra chuyện mất hình tượng như thế, Hồng Mai Tử Anh nhất thời ngây người ngay cả Cẩm Nương cùng Tú cô thấy vậy cũng trợn mắt há mồm, Cẩm Nương ngơ ngác ngắm nhìn bốn phía, lại chỉ thấy bóng cây lắc lư, lá cây vang lên xào xạc, không thấy đến nửa cái nhân ảnh. "Phu nhân, nơi này rất kỳ quái, hay là chúng ta nhanh chóng trở về đi." Hồng Mai tin có quỷ, nên lúc này đã bị làm cho sợ đến sắc mặt tái nhợt, run run đối với Đại phu nhân nói.

Cái mông cùng cổ tay của Đại phu nhân rất đau đớn, nếu nói lần thứ nhất chẳng qua là trùng hợp, vậy lần thứ hai thì chính là có quỷ thật rồi, nàng mới vừa rồi cũng đã kiểm tra qua, nơi này chỉ có mấy người các nàng, cũng không có kẻ nào khác, từ trước đến giờ nàng là kẻ mạnh mẽ cứng cỏi, nhưng lúc này cũng cảm thấy sợ hãi, nên không cố sức phạt Cẩm Nương nữa, để cho Hồng Mai cùng Tử Anh đỡ vịn đi về viện của mình. Đợi các nàng đi xa, Cẩm Nương cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ôm bụng cười phá lên, rất thống khoái, nhịn lâu như vậy, cuối cùng cũng thấy Đại phu nhân gặp báo ứng, ha ha ha. Tú cô bị làm cho sợ đến mức một tay nhanh chóng che miệng của nàng lại, nghẹn cười nói: "Cô nãi nãi của ta, đừng ở chỗ này mà cười, cẩn thận tai vách mạch rừng!"

Cẩm Nương rất cực khổ mới nín cười được, đi theo Tú cô về phía trước, đi chưa được mấy bước, thì nàng đột nhiên không có chút dấu hiệu nào quay đầu lại, quả nhiên thấy một bóng đen chợt lóe lên, Cẩm Nương nháy nháy mắt, cho là mình nhìn lầm, nhưng khi nhìn chăm chú một chút, thì một bóng người cũng không còn. Cẩm Nương cười cười, hướng về phía cánh rừng trống rỗng một lần nữa mở miệng nói: "Đa tạ!" Trong rừng vẫn lẳng lặng, không có nửa điểm đáp lại, nghe thấy vậy tóc gáy Tú cô cũng dựng cả lên, nói: "Không phải thật có quỷ chứ."

Quỷ thì nhất định không có, mà là người, hơn nữa còn tới trợ giúp cho mình, Lão gia thì tuyệt đối không có phần tâm tư này, trải qua một ngày xem xét, Cẩm Nương đối với Lão gia có chút thất vọng, Lão gia là người sơ ý, tâm địa mềm yếu, hơn nữa, mình cũng không có quan trọng đến mức để hắn phái người đến bảo vệ, ừ, như vậy, người này khẳng định không phải là người trong phủ, ở trong phủ nếu thật có người chịu trợ giúp mình, thì trước kia mình cũng sẽ không bị Đại phu nhân hành hạ đến ngất đi như vậy. Vậy. . . . . . ánh mắt Cẩm Nương đột nhiên sáng lên, nhưng suy nghĩ một chút rồi lại lắc đầu, không thể nào, Giản Thân Vương phủ thật sự sẽ phái người đến bảo vệ mình sao? Nơi này dầu gì cũng là tướng quốc phủ, bốn phía đều là hộ vệ sâm nghiêm, đừng nói là người, ngay cả con muỗi, cũng khó tùy tiện xuất nhập, huống chi, nơi này còn là hậu viện đấy. Tâm tình sáng lạng trở về tiểu viện của mình, giày vừa cởi ra đã hướng trên giường ngã phịch xuống, hôm nay thật đủ kinh tâm động phách, cuối cùng cũng để cho Đại phu nhân ăn đau khổ, cũng không biết sáng mai Lão gia có thật để cho Tứ di nương thăng vị hay không? Bất quá, Lão thái thái cùng Lão thái gia đều đã đồng ý, chuyện này, hẳn là đã được tám chín phần đi.

Đầu vừa đặt lên gối, Cẩm Nương liền vù vù ngủ, trải qua một ngày lục đục với nhau, hiện tại thật quá mệt mỏi, ở kiếp trước, nàng không có thói quen ngủ trưa, vài ngày trước đó vì bị Đại phu nhân áp bách phải thêu hà bao, nên không dám ngủ, hôm nay ngủ một cái, liền đến trời tối, Tú cô kêu mấy lần mới gọi nàng dậy được. Tứ Nhi lúc này cũng đem hộp đựng thức ăn trở lại, quả nhiên món ăn đã không giống như trước nữa, có cá có thịt, ngoài ra còn tăng thêm một chén canh hạt sen ngân nhĩ, Cẩm Nương ăn đến mặt mày hớn hở, sau khi ăn xong, thì ngồi ở trên ghế, hai chân giương dài ra, rồi vỗ vỗ vào cái bụng tròn trịa của mình, bộ dạng rất thích ý, Tú cô thấy vậy không khỏi cau mày: "Cô nương, không phải là nô tỳ nói người, người bây giờ càng lúc càng không chút ý tứ, nhìn bộ dạng này xem, có chỗ nào giống như tiểu thư khuê các? Cử chỉ thô lỗ, còn ngày càng miệng lưỡi." Cẩm Nương cũng không quản nàng, chỉ híp mắt hí mắt, từ khi xuyên qua tới nay, nàng phải sống cẩn thận từng li từng tí, còn nơm nớp lo sợ, không giờ khắc nào dám buông lỏng, hôm nay cuối cùng đã đánh thắng một trận nho nhỏ, vì vậy nàng muốn tự thưởng cho mình, để xuống tâm tình của mình, nếu không, cứ buộc chặt như vậy, nàng sẽ già trước tuổi mất.

Thấy Tứ cô nương căn bản không nghe mình khuyên can, Tú cô bất đắc dĩ lắc đầu, bất quá, trong lòng vẫn có chút vui mừng, Tứ cô nương hiện tại thật đúng là không giống với lúc trước, hôm nay, nàng cả ngày đi theo phía sau, nên thậm chí việc Tứ cô nương có trù tính, làm cho Đại phu nhân ăn thiệt thòi không nói, còn để cho Tứ di nương có cơ hội thăng vị, việc này cần biết bao nhiêu can đảm cùng trí mưu mới có thể làm được a, nên đi theo nàng sẽ không hề ẩn nhẫn chịu khổ nữa, mà nàng sẽ làm cho người đi theo nàng mang đến rất nhiều tiền đồ quang vinh. Cẩm Nương còn không có thoải mái được nửa khắc thời gian, thì phía ngoài liền truyền đến một trận tiếng chửi bậy: "Tôn Cẩm Nương, ngươi đi ra cho ta, con đĩ nhỏ này, thậm chí ngay cả mẹ cả cũng dám mạo phạm, ngươi đi ra cho ta!" Cẩm Nương hoảng hốt nhảy dựng, nhảy ngược từ trên ghế nhảy lên, xỏ giày vừa muốn đi ra, Tú cô liền nhanh chóng ngăn: "Nhị cô nương đang nổi nóng đó, mau, trốn đi, đừng lấy cứng đối cứng."

Nhưng mà nàng ta đến trốn được sao? Phía ngoài Tứ Nhi cùng Bình Nhi đang liều mạng khuyên can, một người ôm lấy cánh tay của Tôn Ngọc Nương: "Nhị cô nương, Tứ cô nương vẫn ở trong nhà không có đi ra ngoài đâu? Ngài đây là phát hỏa cái gì a, xin mau mau bớt giận." "Cẩu nô tài, còn ngang ngược bao che a, tránh ra, đừng làm cho cô nương ta phát hỏa, cẩn thận cho gậy đánh chết các ngươi." Tôn Ngọc Nương cười lạnh nói với Tứ Nhi cùng Bình Nhi. Nàng vừa dứt lời, lập tức có hai bà tử thô bạo tiến lên kéo lấy Tứ Nhi cùng Bình Nhi, chỉ đẩy nhẹ một cái, đã đem các nàng vứt sang một bên.

Tôn Ngọc Nương hùng hổ hướng vào trong nhà đi, Cẩm Nương liều mạng đẩy Tú cô đang ngăn nàng ra, vuốt áo, vẻ mặt bình tĩnh thong dong ung dung mà thẳng bước đi ra ngoài, vừa bước ra khỏi phòng liền đụng phải Tôn Ngọc Nương vừa vặn đi vào. "Ai nha nha, Nhị tỷ tỷ, đã trễ thế này ngươi còn đến đây thăm muội muội ta sao? Không phải là quá nhớ muội muội chứ." Cẩm Nương mang gương mặt tươi cười, vừa thấy đã nhào tới trước mặt Tôn Ngọc Nương, một tay cầm hai tay Tôn Ngọc Nương, thân mật tựa như các nàng vốn chính là hai tỷ muội vô cùng tương thân tương ái. Tôn Ngọc Nương vốn vừa nhìn thấy Cẩm Nương đã muốn tiến lên tát một cái, không ngờ Cẩm Nương lại đột nhiên gắt gao cầm lấy tay nàng, bên cạnh hai bà tử thô kệch thấy Tứ cô nương cùng Nhị cô nương đột nhiên thân mật như thế, nhất thời cũng không rõ là thật hay giả, chỉ có thể hơi giật mình đứng yên mà nhìn.

Cẩm Nương thừa dịp Tôn Ngọc Nương còn không có kịp phản ứng, bỗng nhiêm làm ra một bộ dạng vô lo sợ tới nói nhỏ: "Ai nha nha, Nhị tỷ tỷ, hôm nay ngươi không có chứng kiến a, thật là đáng sợ, bà vú cùng Linh Nhi cô nương ở trong viện Tứ di nương đang sống sờ sờ đã bị Lão thái gia hạ lệnh đánh chết, tình cảnh lúc đó, thật là dọa người a, muội muội ta đầu gặp phải đó? Nghĩ đến đó thôi, ngay cả cơm ăn cũng không vô a." Mấy bà tử nghe thấy đồng thời chấn động, tình cảnh hành hình lúc xế chiều tất cả các nàng đều bị kêu đi xem, chỉ nghe nói là bởi vì mưu hại chủ tử mới bị đánh chết, hình ảnh máu chảy đầm đìa đó, nhìn thấy thật dọa người, ngay chính các nàng sống đến cái tuổi này rồi, cũng chỉ chứng kiến vài lần, cũng đều là kiếp nô tỳ, họ cũng cùng cảm giác thương xót cho nhau, lúc trước bởi vì Nhị cô nương ở trong phủ hung hãn đã quen, mà Tứ cô nương từ trước đến giờ lại không được cưng chìu, cho nên mấy nô tài bọn họ đi theo Nhị cô nương lớn lối để trợ trận quen rồi, hôm nay nghe Tứ cô nương nói vậy, các nàng nhất thời chết sững, lập tức giống như trúng phải sương giá, toàn thân đều lạnh lẽo..