Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 5

Chương 05.

Lưu thái y đàng hoàng viết phương thuốc, vừa dặn bảo thêm mấy câu về những món đồ ăn cần phải chú ý, rồi nhắc tới cái hòm thuốc liền muốn đi, Tú cô thấy vậy luống cuống, từ trên đầu mình nhổ xuống món đồ trang sức duy nhất, một cây Ngân trâm, đưa cho Lưu thái y làm tạ lễ, Hồng Tụ trong lòng biết, chỉ sợ đó là món đồ đáng giá nhất của Tú cô, nên vội vã ngăn cản nàng, đồ rẻ tiền như vậy, chớ nói là Lưu thái y sẽ không cần, lấy ra cũng làm cho Tướng phủ mất thể diện a, đường đường thiên kim Tướng phủ, mà ngay cả một món giống như đồ trang sức đeo cũng không có, nói ra, không phải sẽ làm mất mặt Lão thái gia sao? "Cho Lưu thái y dập đầu đi, bạc tạ ơn Lão thái thái đã sớm chuẩn bị tốt." Hồng Tụ liếc mắt với nàng nói. Tú cô cũng tỉnh lại thần trí, biết mình làm vậy là thất lễ, nên bận rộn chạy đến trước mặt Lưu thái y dập đầu lạy tạ.

"Tú cô, ngươi đừng. . . . . ." Cẩm Nương ở trên giường thật sự không đành lòng nhìn Tú cô vì mình mà phải quỳ lạy người khác, xuyên qua đây được mười mấy ngày rồi, nàng vẫn có chút chịu không được chuyện nơi này động một chút là quỳ xuống. Nhưng lời còn chưa nói hết, đã bị Bình Nhi bụm miệng, rồi dùng thân thể che ở phía trước của Cẩm Nương, để cho Hồng Tụ cùng Lưu thái y nhìn không thấy vẻ mặt Cẩm Nương, cô nương cũng quá không hiểu chuyện rồi, dập đầu là Hồng Tụ cô nương hạ lệnh, nếu cô nương ngăn cản, vậy không phải là không cho Hồng Tụ cô nương mặt mũi sao? Hơn nữa, Hồng Tụ cô nương làm vậy là vì cô nương, cô nương nơi này nghèo đến có tiếng vang, một đồng tiền lớn cũng không có để đem ra, tuy nói bên Lão thái thái đã cho bạc tạ ơn, nhưng ở trong viện của mỗi chủ tử tự mình làm lễ tạ ơn, đã sớm thành quy củ. Cũng may thân thể của Lưu thái y đã lệch một bên, cũng xem như không chịu đại lễ của Tú cô, đã nhấc chân đi ra ngoài, Hồng Tụ có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không có đi theo đưa tiễn, chẳng qua là phân phó tiểu nha đầu đi cùng: "Ngươi dẫn thái y đi đến chỗ của Tứ di nương xem mạch bình an cho tiểu Thiếu gia đi, một hồi ta sẽ tới."

Tiểu nha đầu kia lên tiếng rồi đi, trong phòng, Bình Nhi cũng đã buông tay che miệng Cẩm Nương, Cẩm Nương thở lấy hơi, nhưng cũng không có trách Bình Nhi, chẳng qua là đầu óc mơ hồ, còn không có biết rõ ràng tình huống lắm. "Đi, đem cửa lớn đóng lại." Sắc mặt Hồng Tụ trở nên nghiêm trọng, Tú cô và Bình Nhi trong lòng rùng mình, bận rộn đi đóng cửa, Hồng Tụ liền ngồi vào trước giường của Cẩm Nương, nhìn Cẩm Nương thở dài, an ủi: "Yên tâm đi, hôm nay Lão thái thái biết một chút tình huống của nơi này rồi, lúc đến Lão thái thái có nói với ta, sau này tất cả chi phí ở trong viện sẽ được Tùng Hương viện để cho Bạch đại tổng quản trực tiếp mang tới đây, Tứ cô nương, ngươi rốt cuộc cũng không cần lo lắng đói bụng nữa." Cẩm Nương vừa nghe, chăn nghiêng một cái, cao hứng đến từ trên giường nhảy dựng lên, Hồng Tụ bị nàng dọa bỏ chạy, nàng lại ngồi gần nhất, cái chăn kia thiếu chút nữa trùm trên đầu của nàng, cũng may nàng thân thể nghiêng về phía sau, nên tránh được.

Cẩm Nương có chút ngượng ngùng, nhớ tới đại gia tiểu thư ở nơi này, mọi người tư tư văn văn, cười không lộ răng, nhấc chân đi chỉ được cách ba tấc, hai tay phải dán bụng, mới vừa rồi động tác này của mình lộ ra vẻ phóng túng quá. Hồng Tụ nhìn vẻ mặt lúng túng của nàng, không khỏi nhẹ nhàng cười một tiếng, trong mắt cũng có chút ít vui mừng, nói như thế nào, thì Tứ cô nương mới vừa rồi, cử chỉ tuy có chút vô độ, nhưng nhìn lại vẫn cảm thấy so sánh với bộ dạng trước kia có sức sống hơn, ánh mắt cũng linh động hẳn lên, nếu Lão thái thái biết được, đích thị là sẽ cao hứng . Quay đầu lại, Hồng Tụ đã thu hồi nụ cười, thanh âm cũng trở nên nghiêm nghị: "Mới vừa rồi lời chẩn đoán bệnh của Lưu thái y các ngươi đều nghe thấy được?".

Bình Nhi bận rộn gật đầu, Tú cô nghe thấy chân mày cũng cau lại, mắt sáng rực lên, Hồng Tụ nàng. . . . . . Quả nhiên, Hồng Tụ lại nói: "Hôm nay bệnh tình Tứ cô nương mắc phải trong nhà có mấy người hiểu được, các ngươi cũng biết, chứng bệnh bất túc chính là có ý gì, sáng mai Giản Thân Vương Vương phi sẽ phải qua phủ, nếu để cho ta ở bên ngoài nghe được một câu nói có liên quan đến bệnh tình của Tứ cô nương, cẩn thận da của các ngươi, đánh bằng roi là chuyện nhỏ, Lão thái thái đã nói, sẽ trực tiếp kéo ra phủ, bán cho người của Nha tử (nơi chuyên môi giới buôn bán nô tỳ)." Bình Nhi hoảng sợ kêu lên, các nàng vốn hầu hạ Tứ cô nương, Tứ cô nương tuy là không được cưng chìu, nhưng hơn mười ngày gần đây, lại đối với các nàng rất tốt, giống như tỷ muội vậy, chưa từng đem các nàng xem như nô tỳ.

Tuy nói đi theo Tứ cô nương chi phí ăn mặc cũng là kém cỏi nhất trong phủ, nhưng làm nô tỳ cũng có tôn nghiêm, ai không mong muốn chủ tử thật lòng đối đãi mình, tôn trọng mình? Nghe nói Xảo Nhi Liên Nhi ở chỗ Nhị cô nương kia, ăn mặc so sánh với Tứ cô nương còn tốt hơn nhiều, nhưng vậy thì thế nào, Nhị cô nương động một chút là cầm kim đâm các nàng, không có chuyện gì cũng mắng xối xả, theo chủ tử như vậy, sao có thể sánh bằng Tứ cô nương, hầu hạ cũng không khó khăn. Hôm nay Hồng Tụ chủ động nói lên không thể lộ bệnh tình của Tứ cô nương, các nàng lại càng thêm vui mừng mấy phần, mới vừa rồi còn đang suy nghĩ phải làm như thế nào mới có thể che lại miệng của Hồng Tụ cô nương, xem ra bây giờ không cần nữa. Cẩm Nương mơ hồ cũng đoán được, sợ là mình lại bệnh nặng gì rồi, trong lòng thật thấp thỏm, YD, mới trọng sinh hơn mười ngày thôi, sẽ không lại kết thúc nữa chứ, vậy cũng quá tính toán rồi, Diêm Vương lão tử cũng không có lòng tốt như vậy, chịu để cho mình lại trọng sinh thêm một lần nữa a.

Hồng Tụ nghe được đáp án rất hài lòng, liền thân thiết nói mấy câu với Tú cô, rồi đi, Tú cô nương bận rộn tiễn nàng ra ngoài, vừa đến phòng ngoài, Tú cô liền hướng về phía Hồng Tụ quỳ xuống. Trong lòng Hồng Tụ biết nàng đang cảm kích mình, nhưng Hồng Tụ dù sao cũng trẻ tuổi rất nhiều, Tú cô là người đồng lứa cùng Tôn mụ mụ, Hồng Tụ cũng không dám nhận lễ lớn của Tú cô như thế, bận rộn né tránh thân thể, nâng Tú cô dậy "Ngài cũng đừng cám ơn ta, đây đều là Lão thái thái phân phó, ta bất quá chỉ chiếu vào ý tứ của Lão thái thái mà làm thôi." Nhìn Tú cô lại đang bận rộn tìm đồ trong túi, liền cười nói: "Đừng tìm, ta cái gì mà không có chứ? Chẳng lẽ muốn tham một ít đồ của ngươi sao, nhanh đi hốt thuốc cho Tứ cô nương mới quan trọng." Nói xong, cũng không có dừng lại, xoay người đi ra ngoài.

Tú cô cầm lấy khăn lau khóe mắt, hướng về phía thân ảnh của Hồng Tụ cúi đầu một cái, cho đến khi không thấy Hồng Tụ nữa, nàng mới từ từ trở về nhà. Trong nhà Cẩm Nương đang hỏi Tứ Nhi "chứng bệnh bất túc" đến tột cùng là bệnh gì, Tứ Nhi có chút do dự, lại có chút ít kỳ quái, nữ tử ở sâu trong nội viện dặm ai mà không biết chứng bệnh bất túc chỉ cái gì a, mới vừa rồi còn nói Tứ cô nương lần thông minh, làm sao mới một lát đã ngốc ra rồi. "Thật giống như sau này không thể sinh con đi." Bình Nhi cũng không có nghĩ nhiều như Tứ Nhi vậy, nàng còn đang cao hứng vì chuyện rốt cuộc sau này không cần chịu đói nữa, nên nhất thời còn không có nghĩ đến bệnh tình của Tứ cô nương.

"Chính là không chửa không dục hả?" Cẩm Nương cuối cùng đã hiểu, trước kia trên TV hay quảng cáo: "Trị bệnh không dục, đến XX, bảo đãm có một tiểu bảo bảo. . . . . . Bọn ta có thể bảo đảm". Chẳng qua nàng không nghĩ tới bệnh này cũng sẽ rơi vào trên đầu mình, nên có chút buồn cười. Tứ Nhi thấy Tứ cô nương sau khi hiểu bệnh tình của mình lại cười, nên bị làm cho sợ đến lập tức đi sờ đầu Cẩm Nương, không có nóng rần lên, chẳng lẽ do sợ hãi gây nên sao? Nữ nhân nào nghe nói mình có chứng bệnh bất túc cũng sẽ không có loại vẻ mặt này a. "Thái y cũng nói, coi như phát hiện kịp thời, có thể trị tốt mà, chỉ cần ăn thật ngon, uống thuốc đầy đủ, đừng để lạnh và mệt nữa là được." Tứ Nhi nhẹ nhàng an ủi.

Nga, có thể trị tốt a, vậy lại càng không cần nóng nảy, Cẩm Nương lại rời giường lấy khung thêu, theo bản năng lại muốn thêu, Tú cô vừa lúc từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Cẩm Nương lại đang thêu hà bao, nhất thời tức giận, đi tới đoạt đi khung thêu trong tay Cẩm Nương. "Không có nghe Lưu thái y nói sao? Sau này cô nương không thể mệt nhọc nữa, phải nghỉ ngơi cho tốt." Cẩm Nương vừa nghĩ, mình cũng thật là bị Đại phu nhân áp bách thành nô tính, không thêu hà bao này còn có chút cảm giác không biết, nên không khỏi cười.

Không có việc làm, nàng sẽ nằm ở trên giường nghỉ ngơi, trong đầu lại nghĩ tới chứng bệnh bất túc này, đột nhiên nàng từ trên giường ngồi xuống lên, mở to mắt nhìn Tứ Nhi đang làm áo mùa thu, "Cái kia, nếu là trị không hết, sau này ta sẽ không thể sanh con rồi?" Tứ Nhi nghe xong mặt đỏ rần, tuy nói là ý này, nhưng cô nương là tiểu thư chưa có lấy chồng đó, sao có thể nói sanh con vân vân, mà không e lệ thế? Cẩm Nương nguyên không đem bệnh này coi thành chuyện gì to tát, đó là bởi vì tư tưởng của nàng còn dừng ở quan niệm kiếp trước, kiếp trước cũng có nhiều cặp đôi không sanh con mà, hơn nữa, nếu như không thể thụ thai bình thường, còn có thể dùng ống nghiệm thụ thai, đồng nghiệp của nàng chính là dùng ống nghiệm mang thai, một lần sinh hai đứa, còn là long phượng thai, làm mấy người mang thai bình thường hâm mộ chết đi, còn chưa nói đến một cặp vợ chồng son chỉ có thể sinh một đứa.

Lúc này phục hồi tinh thần lại, nhớ tới mình đang ở cổ đại, nơi này quan trọng nhất là nối dõi tông đường, nếu không thể sanh con, người đàn bà đó chính là phế vật không thể nghi ngờ, có lấy được chồng hay không còn chưa nói, chính là gả có đi ra ngoài, trượng phu cùng cha mẹ chồng cũng sẽ không chào đón a, Trời. . . . . . Mạng của ta làm sao mà bi thảm như vậy. . . . . . Cẩm Nương ở trong lòng kêu rên. . . . . ..