Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 59

Chương 59:

Sau khi Cẩm Nương đem mọi thứ chuẩn bị chỉnh tề, liền vén màn giường lên, đưa tay giúp Lãnh Hoa Đình thay quần áo. Lãnh Hoa Đình mạnh mẽ nắm chặt cổ áo của chính mình lại, đỏ mặt, ánh mắt có chút né tránh, vội vã mở miệng hét lên: “Ngươi làm gì?” Cẩm Nương ngẩn ra, cho rằng hắn lại đang giả bộ trong sáng, đã bị hắn lừa gạt nhiều lần lắm rồi, thật sự không còn tâm tư để ý đến. Chuyện mới vừa rồi, nàng cũng đã mệt đến nổi cả người toàn mồi hôi, thầm nghĩ nhanh chóng chuẩn bị thỏa đáng cho hắn xong, chính mình có thể nghỉ ngơi một lúc.

Nên không thèm để ý đến hắn, tiếp tục mở nút cổ áo cho hắn. “Ngươi… ngươi… nữ nhân này, thực sự... rõ là…” Khuôn mặt ửng hồng của Lãnh Hoa Đình giống như một đóa hoa Sơn Trà xinh đẹp vừa mới nở, ánh mắt có chút mơ hồ, có chút không dám nhìn Cẩm Nương. Cẩm Nương tức giận, quát lên:” Thay y phục chứ không có cưỡng gian ngươi, giả bộ gì mà giả bộ hả?” Tiểu tử này, nếu cho đi làm diễn viên, chắc sẽ đoạt giải oscar cho xem.

“Ngươi…ngươi… không biết xấu hổ.” Một vài giọt nước nhanh chóng chảy trên khuông mặt trắng như phấn của Lãnh Hoa Đình, một đôi mắt phượng ngập nước, cơ thể di chuyển vào bên trong giường. Cẩm Nương tức giận đến nổi cầm quần áo quăng lên người của Lãnh Hoa Đình một cái, chính mình vọt tới bên cạnh đứng: “Ngươi nha, nếu ta không biết xấu hổ thì ngươi tự mình thay đồ đi, thật đúng là chó cắn Lữ Đồng Tân, không biết lòng tốt của người khác.” Cẩm Nương đi rồi, Lãnh Hoa Đình khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, trong lòng có chút xấu hổ, len lén ngước nhìn Cẩm Nương ở ngoài màn, trong miệng lại nói thầm: “Thật là thô lỗ, giống tiểu thư xuất thân khuê các ở chỗ nào chứ.”

Cẩm Nương tức giận xem những lời này như gió thoảng mây bay, xoay đầu đi, không để ý đến hắn. Lãnh Hoa Đình cấp tốc thay quần áo, tuy rằng… được rồi, hắn quả có chút xấu hổ, nhưng không đến nước này, chẳng qua sau mỗi lần hắn phát bệnh, trên da sẽ hình thành những hoa văn giống dấu hôn, phải một hai ngày sau mới biến mất, hắn không muốn để nàng thấy mình giống như một trò hề, nàng…thật ra rất thích bề ngoài của mình đi, trong nháy mắt lúc nàng mới đưa tay ra một chút, hắn liền rất để ý hình tượng của mình trong lòng nàng, ngay cả chính hắn cũng không biết tại sao lại như thế. Trước đây hắn rất không thích người khác nói hắn so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, nhưng hôm nay lại sợ một người con gái nghĩ hắn không đẹp, chính bản thân hắn còn cảm thấy khó tin. Hai ngày nay Cẩm Nương và Lãnh Hoa Đình buổi tối tuy rằng đồng sàn cộng chẩm nhưng đều trải qua rất bình yên, vô sự. Cẩm Nương không muốn thành thân quá sớm, mà Lãnh Hoa Đình thì lại không muốn Cẩm Nương thấy những hoa văn trên người mình; hơn nữa, Cẩm Nương chung quy vẫn cảm thấy, chưa yêu mà chung chăn gối, thật sự không thể chấp nhận nỗi, trong người của Cẩm Nương vốn còn mang theo tư tưởng hiện đại, cho rằng chỉ có hai người yêu nhau mới có thể làm cái chuyện kia, nếu không thì cùng động vật có gì khác nhau đâu?

Ngày ấy, Vương phi lại sai Vương mụ mụ đến, đúng lúc Lãnh Hoa Đình vừa mới thức dậy, đang ở trong phòng dùng điểm tâm, Cẩm Nương ngồi ở đối diện đang gắp một cái bánh bao lên cắn một miếng, thì tiểu nha đầu Tình Nhi vào phòng bẩm báo: “Nhị thiếu gia, nhị thiếu phu nhân, Vương mụ mụ đến.” Miếng bánh bao trong miệng Cẩm Nương thiếu chút nữa nghẹn ở cổ họng, trừng mắt nhìn về phía bên ngoài. Bên kia Lãnh Hoa Đình thấy vậy liền múc một bát canh cho nàng, khẽ cười nói: "Người là tiểu hài tử sao, đồ ăn ăn vào rồi cũng nghẹn trở về.”

Cẩm Nương bưng bát canh lên uống một hơi, mới có thể nuốt xuống phía dưới, nhớ đến chính mình bị nghẹn khi đang ăn vụng trong đêm tân hôn, cũng là hắn bưng trà đưa cho nàng, chẳng qua tiểu tử này rõ ràng có lòng tốt đi, tại sao lại nói ra những lời đáng ghét đến như vậy chứ? Liếc mắt hắn một cái, Cẩm Nương nhanh chóng đứng dậy, tự mình ra ngoài đón. Tình Nhi vén rèm lên, Vương mụ mụ đi vào: “Lão nô thỉnh an Nhị thiếu gia, nhị thiếu phu nhân, hai người đang ăn sáng ư?” Khuôn mặt mập trắng bóc cười vui vẻ.

Cẩm Nương vội vàng sai Tứ nhi bày ghế ra, cười trả lời: “Đúng là như vậy, mụ mụ đã dùng qua bữa chưa? Nếu chưa thì đến dùng một chút, hôm hay bánh bao rất ngon và thơm a.” Vương mụ mụ nghe xong vội khoác tay, nói: “Nô tỳ đã dùng qua, đa tạ Nhị thiếu phu nhân.” Bình Nhi pha nước trà xong dâng lên, Vương mụ mụ uống một hơi, đặt ở trên bàn trà bên cạnh, con mắt nhìn qua Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình một lần, nhưng không nói gì.

Trái tim của Cẩm Nương liền chạy lên cổ, khuông mặt theo đó cũng dần đỏ lên, không nói gì mà chỉ đưa mắt nhìn Lãnh Hoa Đình, vị kia vẫn đang đem tất cả tập trung của mình vào việc ăn, Vương mụ mụ đến, nhưng mắt hắn lại chưa từng nhìn lấy một cái, hay khi Vương mụ mụ thỉnh an, hắn cũng không lên tiếng đáp lại, điển hình cho việc giả điếc khoe câm. Vương mụ mụ không mở miệng, Cẩm Nương không nhắc chuyện kia, nhưng cũng không thể phớt lờ Vương mụ mụ, liền lôi ba kéo bốn, hỏi thăm bảy bảy bốn mươi chín chuyện. Vương mụ mụ ngồi một hồi liền đứng lên, nhưng không nói muốn đi, Cẩm Nương không thể làm gì khác hơn là để Tú cô đến tiếp. Vương mụ mụ ngược lại tỏ vẻ rất thân thiện với Tú cô, hỏi một số chuyện trong nhà Tú cô, rồi lại nói về con của Tú cô

“… Theo Thiếu phu nhân ở trong cửa hàng quả thật không sai, bất quá, dù sao đó cũng là ở bên ngoài, nếu có thể ở trong phủ, ở bên người của Vương gia, thì còn có tiền đồ một chút. Ngay cả hai nhi tử của ta cũng đi theo bên người của Vương gia, hiện đang rất được lòng của Vương gia, nên ta có ý định, năm nay cưới cho hắn một người vợ về nhà.” Những lời này làm gợi lên tâm sự của Tú cô, con của nàng cũng đã mười tám, cũng đã đến tuổi thành thân. Nhưng bởi vì phụ thân mất sớm, Tú cô lại phải chăm sóc Cẩm Nương – một thứ xuất không được nghênh đón, chính nàng lại là một kẻ không thông minh, không tìm được chỗ nào tốt, gia cảnh có thể không để ý, mấy nha hầu trong phủ cũng có một chút nhan sắc, nhưng lại không hợp với hắn, quá chênh lệch, vì vậy Tú cô cũng không đồng ý. Cứ như vậy, muốn cao cũng cao không được mà muốn thấp cũng thấp không xong, làm Tú cô sốt ruột muốn chết. Nay nghe Vương mụ mụ nói vậy, trái tim liền lay động dựng đứng lên. “E rằng con ta là một người quá kém cỏi, chỉ sợ không những không được lòng gia môn, mà còn gây nên chuyện, sao có thể thoáng cái làm được chuyện gì đó tốt được.” Lời nói của Tú cô mang theo vẻ cam chịu, nhưng khuôn mặt lại hiện vẻ chờ mong.

Trong đầu trong mắt của Vương mụ mụ dường như đã lên sẵn kế hoạch, cười nói: “Chuyện tốt quả thật không có, chẳng qua, hôm trước ta nghe chỗ ta nói, ở chỗ quản sự đang cần người, không ít người nhờ vào quan hệ để được vào phủ, giành giật nhau đến sứt cả đầu.” Tú cô nghe xong hai mắt liền sáng lên, chỗ quản sự quả là một nơi béo bở, không tồi. Trước kia ở Tướng phủ, có thể vào chỗ đó, đa số đều là gia nhân hồi môn của Đại phu nhân, hoặc là mấy người của Tôn mụ mụ, Đỗ mụ mụ thuộc phòng của Lão Thái Thái, những người khác đều không có phần, nghe nói tiền thưởng trong đó cũng nhiều hơn bên ngoài hai lần, bằng với số tiền lương hàng tháng của Tú cô. Tướng phủ tuy lớn, nhưng không thể so với bất cứ điểm nào của Giản Thân vương phủ, nếu như… “Rất nhiều ngươi tranh a, tiểu tử ngốc nhà ta làm sao có thể có phần, ta cũng là người mới đến, không quen biết với tất cả mọi người, cũng không có bản lĩnh gì lớn.” Tú cô cố ý khỏ xử nói.

Vương mụ mụ nghe vậy liền đến gần tai của Tú cô thì thầm: “Ai chẳng biết ngươi là tâm phúc bên cạnh Nhị thiếu phu nhân, còn không biết đi cầu vị kia? Nghe nói đều do ngươi chăm sóc từ bé đến lớn, con ngươi thế nào cũng là nãi huynh (nãi huynh: con trai của bà vú ), thế nào lại không giúp.” Tú cô nghe xong có chút khó xử, nàng cũng không muốn đem đến chuyện phiền toái đầu tiên cho Cẩm Nương, Cẩm Nương cũng chưa ở đây bao lâu, sao có thể ngay lập tức vì chuyện của nàng mà đi cầu người? Vương mụ mụ thấy thế liền đưa đầu lại, ghé bên tai Tú cô nói: “Ôi, ta thấy ngươi cũng là người thành thật, có tài ăn nói. Ngươi nghĩ xem, Vương phi yêu thương Nhị Thiếu gia nhất, hôm nay Nhị Thiếu phu nhân lại được lòng của Nhị Thiếu gia, Vương phi đương nhiên cũng phải thương yêu cả Nhị Thiếu phu nhân. Nếu ngươi cảm thấy khó xử khi cầu xin Nhị Thiếu phu nhân, vậy ta sẽ giúp ngươi cầu xin Vương phi.”

Tú cô mở to hai mắt nhìn Vương mụ mụ. Hai nàng bất quá chỉ gặp nhau hai lần, cũng không thân quen đến nổi có thể giúp nhau những chuyện như thế này. Nàng… vì sao lại có lòng tốt như vậy? Vương mụ mụ là người làm lâu năm trong phủ, sớm đã thành tinh, vừa thấy ánh mắt của Tú cô liền biết ý, ngượng ngùng cười nói: “Cũng không sợ nói cho ngươi biết, ngươi hẳn cũng nhìn ra được Vương phi rất quan tâm chuyện ở đây, nhưng Nhị thiếu gia lại….là một người như thế, nên được nhiên phải trông cậy vào Nhị thiếu phu nhân, nhưng dù sao cũng là mẹ chồng, có muốn đi nữa cũng không thể nói ngay mặt được, ngược lại nếu là người thì........" Tú cô rốt cuộc cũng đã hiểu ý tứ của Vương mụ mụ, không khỏi nghĩ thầm. Kỳ thật Vương phi nhìn rất hiền hòa, không giống như một người mẹ chồng nghiêm khắc, chẳng qua người chỉ muốn hiểu rõ một chút chuyện riêng giữa phu thê Nhị thiếu gia mà thôi. Nếu suy nghĩ thấu đáo, cũng có thể thông cảm cho Vương phi, người sẽ không làm hại các nàng. Nghĩ như vậy, tâm liền động, đang muốn mở miệng, đã nghe Nhị thiếu gia bên kia nói: “Nương tử, ta muốn đi dạo trong vườn, ngươi đẩy ta đi đi.”

Tú cô liền ngưng nói, nhìn qua, chỉ thấy ánh mắt lạnh lùng của Nhị thiếu gia nhìn sang, trong đôi mắt phượng xinh đẹp có một tầng âm lệ, Tú cô trong lòng liền rùng mình. Trước đây nàng cũng đã từng nghe Cẩm Nương nói qua, Nhị thiếu gia là người có võ công, sợ rằng đã nghe được cuộc đối thoại vừa rồi giữa nàng và Vương mụ mụ, liền không khỏi đỏ mặt, ngượng ngùng đối với Vương mụ mụ nói: “Đúng vậy a, Vương phi quan tâm đến Nhị thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân ta hoàn toàn không phản đổi, ta cũng rất muốn giúp đỡ Vương phi, chẳng qua, con của ta rất hiền lành ít nói chuyện, đi qua phòng quản sự, quả thật không tốt lắm. Nếu Vương phi để hắn đi qua đó, mà làm không được tốt, không phải sẽ làm mất mặt của Vương phi sao? Hơn nữa cũng sẽ làm mất mặt Nhị thiếu phu nhân, giờ đây ta đang rất trông mong vào Nhị thiếu phu nhân, không thể gây nên sai lầm làm cho nàng mất mặt, ngươi nói xem như vậy có hợp lý không?” Khuôn mặt của Vương mụ mụ vẫn cười nhưng trong lòng có chút không nén được giận, nàng thấy Lãnh Hoa Đình liếc một cái, trong lòng liền thở dài, tấm lòng của Vương phi, không biết bao giờ Nhị thiếu gia mới thiểu được đây? Lắc đầu một cái, rồi nói với Tú cô: “Đúng là phải để ý chuyện này, đại muội tử, ngươi quả thật không tệ, bất quá nếu đã vào trong phủ ở, sau này đều là người một nhà, con trai của ngươi nếu không có nơi để đi thì cũng có thể xin một chỗ vào làm đi.”

Sau khi nói xong, liền cười đi lên phía trước, nói với Cẩm Nương: “Nhị thiếu phu nhân, lúc nô tỳ mới đi, Vương phi có nói, Nhị thiếu phu nhân nếu có thời gian rãnh thì có thể qua bên kia.” Cẩm Nương liền cười trả lời: “Vẫn xin Vương mụ mụ trở về nói với Vương phi, Cẩm Nương trước tiên bồi tướng công đi dạo trong vườn, một lúc nữa sẽ qua bên đó.” Vương mụ mụ nghe xong liền cười, nhưng không xoay người đi ra ngoài, mà liếc mắt ra hiệu sai khiến với Châu Nhi đang hầu hạ một bên.

Châu Nhi nhìn Lãnh Hoa Đình, chần chờ một chút, rốt cuộc cũng nói với Cẩm Nương: “Nhị thiếu phu nhân, nếu người có việc, để nô tỳ tiễn Vương mụ mụ.” Cẩm Nương nghe xong liền gật đầu. Tự mình đẩy Lãnh Hoa Đình ra khỏi phòng, đi vào tiền sảnh, cũng may trong nhà rất rộng, các bậc thềm đã được bỏ, xe lăn ra vào rất thuận tiện. Nếu không, với thân thể nhỏ bé của Cẩm Nương, quả thật không thể đẩy nổi Lãnh Hoa Đình.

Bên ngoài tiền sảnh, Lãnh Khiêm đã sớm đứng đợi, hôm nay Nhị thiếu gia cùng Nhị thiếu phu nhân đi ra so với ngày thường có chút muộn, hắn đã ở ngoài này đợi nửa canh giờ, nên vội vàng đi qua tiếp tay vịn từ trong tay Nhị thiếu phu nhân. Lãnh Hoa Đình lại nói: “A Khiêm, ngươi chỉ cần đưa ta ra ngoài là được rồi.” Lãnh Khiêm nghe xong liền nâng cả ghế lẫn người đi ra ngoài.

Cẩm Nương ở phía sau đi theo, cái ghế vừa chạm đất, nàng liền tự giác nhận lấy. Lãnh Khiêm liền tránh đi, lặng yên ở phía sau cách đó không xa Trong phòng, Châu Nhi tiễn Vương mụ mụ ra ngoài tiền sảnh, đưa mắt nhìn trước sau một chút, thấy mọi người ai cũng bận rộn chuyện của bản thân, liền ghé bên tai Vương mụ mụ nói: “Không có, mấy ngày nay ta đều kiểm tra tỉ mỉ, khăn trải giường vẫn sạch sẽ.” Vương mụ mụ nghe xong liền nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Tuổi tác của Nhị thiếu phu nhân còn nhỏ, không hiểu chuyện là phải. Ngươi cẩn thận để ý đám người ở bên cạnh, có mấy người nhìn không bình thưòng. Cho dù Nhị thiếu gia muốn thu người, cũng phải được Vương phi vừa ý mới được.”

Châu Nhi nghe xong trên mặt có chút không tự nhiên, thành thật đáp ứng, rồi tiễn Vương mụ mụ ra ngoài. Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình tản bộ trong vườn, khí trời đầu mùa đông có chút lạnh, gió giống như những con dao băng nhỏ thổi vào mặt lạnh run. Cũng may y phục mặc trên người khá dày, chẳng qua tay có chút lạnh, nàng kéo ống tay dài ra một chút, để tay vào trong tay áo, cuốn tay áo lại rồi tiếp tục đẩy xe. Cúi đầu, thấy khuôn mặt tuyệt mỹ của Lãnh Hoa Đình lạnh đến đỏ bừng, ánh mắt thong dong, trông bộ dạng có vẻ không yên, trên mình chính là bộ y phục trường bào màu xanh đen mà ngày đó nàng đã tự tay đưa cho hắn. Tiểu tử này ngày đó khi mặc vào, còn nói thợ làm quá kém, sắc thái xám xịt. Thế mà hết lần này đến lần khác vẫn mặc vào, liên tục vài ngày cũng không chịu đổi, rõ ràng là rất thích a, vậy mà cái miệng thối kia lại không nói được lời nào dễ nghe. Một người một ghế, tùy ý đi lại trong vườn. Bởi vì trời lạnh nên đa số mọi người trong phủ đều trốn trong phòng, thỉnh thoảng cũng gặp một nha hoàn đang vẩy nước quét sân, nhưng cũng chỉ đứng xa mà nhìn, không muốn qua đó để hành lễ với bọn họ. Hai người đều yên lặng, không ai nói chuyện nhưng họ lại không cảm thấy tịch mịch. Đi đến trước một cái đình, Cẩm Nương có phần mệt mỏi, đem xe lăn dừng lại, chính mình ngồi trên một chiếc ghế đá bên cạnh, xoa xoa hai tay vốn đã sớm đông cứng lại, rồi lại bắt đầu nhìn bánh xe một cách đờ người, quá khó đẩy, nếu có thể cải thiện thì mới tốt được.

Lãnh Hoa Đình thấy nàng đột nhiên dừng lại, cũng không hỏi qua hắn, chỉ an nhàn ngồi ở một bên, nhìn bánh xe của hắn đến ngẩn người, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tím vì lạnh, đôi mắt rất sáng, đang không ngừng chuyển động, không biết lại nghĩ ra chủ ý gì. Khóe miệng hắn câu lên một cái, đột nhiên duỗi tay đem nàng ôm vào trong lồng ngực. Cẩm Nương bị bất ngờ, không kịp phòng ngự, thân thể bị kéo nghiêng sang một bên, kéo vào trong lồng ngực hắn, làm nàng sợ đến kêu lên. Thân thể của hắn cùng hơi thở ấm áp phả vào cổ nàng, cười nói: "Cũng không phải là lần đầu tiên ôm, nhớ lại lần trước, người còn rất thích.” Cẩm Nương nhớ lại chuyện ở trên cây đại thụ trong Trữ Vương phủ, liền không khỏi tức giận, đưa mặt nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi nói :"May mắn là ngươi còn nhớ rõ, lần đó thiếu chút hù chết ta, yêu nghiệt chết tiệt, một ngày nào đó ta phải trừng trị ngươi một trận.”

Lãnh Hoa Đình nghe xong rốt cuộc cũng cười haa, đưa tay nắm tai nàng, nhẹ nhàng xoa, mở miệng nói: “Muốn trừng trị ta? Được, xem thử ngươi có bản lãnh này không.” Sau khi nhào nặng một bên tai của Cẩm Nương xong, liền nhéo một cái, rồi lại tiếp tục nhào nặn. Một trận ấm áp truyền đến trên lỗ tai gây cảm giác ngứa ngứa, rất thoải mái. Đồng thời nàng cũng bắt đầu phát hiện, động tác của hắn quá mức nhẹ nhàng, tựa như đang vuốt ve một món đồ mỹ nghệ mà mình yêu thích, từ lỗ tai rồi phân tán rộng ra xung quanh. Lúc trước Cẩm Nương chỉ cho rằng hắn đang đùa giỡn nàng, dần dần lỗ tai truyền đến một trận nhiệt khiến nàng cảm thấy rất thoải mái, nên cũng lười ngọ nguậy, thẳng thắn dựa vào lồng ngực của hắn ngủ say. Lồng ngực của hắn cường tráng nhưng rất ấm áp, giúp nàng chặn lại gió lạnh, làm cho nàng có loại cảm giác mê man đi vào giấc ngủ. “Cẩm Nương…” Trong ánh sáng mờ ảo, nghe thấy tiếng hắn đang gọi nàng, Cẩm Nương híp mắt lại nhìn, chỉ thấy đôi con ngươi đen như Mặc Ngọc, một tia ôn nhu đang dần dần nhộn nhạo xuất hiện. Nàng “n” một tiếng phản ứng theo bản năng.

“Ngươi có vì ta là người què mà ghét bỏ ta không?” Hắn hỏi. m thanh của hắn rất nhẹ nhàng, giống như một bài ca êm dịu đang bay lượn. Cẩm Nương mới đầu không để ý, một lúc sau mới lấy lại tinh thần nghe hắn hỏi, lập tức mở to mắt. Khoảng khắc nàng ngập ngừng trả lời khiến cho hắn để ý, Cẩm Nương thấy đôi mắt phượng kia dần ảm đạm, bên trong có một tia đau đớn cùng tự ti, mặc dù chỉ xuất hiện trong chớp mắt rồi biến mất, nhưng cũng bị Cẩm Nương bắt gặp được. Nàng bất ngờ từ trong lòng hắn ngồi dậy, ánh mắt trong trẻo bình tĩnh nhìn hắn, nói ra từng câu từng chữ: “Ngươi cảm thấy ngươi là người què sao?”

Lãnh Hoa Đình nghe xong liền ngẩn ra, chân hắn quả thật là bị tàn tật, đó là rõ ràng là chuyện thực tế. Nhưng hắn chưa bao giờ có lúc nào khuất phục qua, hắn không thừa nhận mình là người tàn tật, coi như là tàn tật thật thì thế nào, hắn vẫn tâm cao khí ngạo, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ để ý đến sự thương hại cùng ánh mắt khinh thường của người khác. Hắn tin tưởng chính mình có thể sống một cách khỏe mạnh, hơn nữa còn có thể tìm ra người đã ám hại hắn, đem nổi thống khổ gấp mười lần của mình trả cho hắn. Nàng…nhìn ra được tâm tư của hắn? Nàng hiểu sự không cam lòng cùng kiêu ngạo của hắn sao? Nếu không tại sao lại hỏi như thế? Thấy hắn giật mình lo lắng, Cẩm Nương lại nói: “Chỉ cần lòng không tàn thì dù cho bán thân bất toại đã làm sao ( bán thân bất toại: liệt nửa người)? Trong mắt người khác, ngươi tàn tật hay hoàn toàn khỏe mạnh, cũng chỉ là cách nhìn của họ, đều không liên quan đến ngươi. Ngươi là ngươi, hà tất gì quan tâm đến cái nhìn của người khác?”

Đôi mắt phượng của Lãnh Hoa Đình lập tức sáng lên, con mắt sáng rực nhìn Cẩm Nương. Lần đầu tiên có người cùng hắn bàn luận vấn đề này. Trên thực tế, cũng không ai dám nhắc đến vấn đề này với hắn. Kỳ thật, hắn vẫn một mực trốn tránh, không dám nói với người khác chuyện thân thể của chính mình. Hôm nay, khí trời quá tốt chăng? Rõ ràng gió Bắc lạnh lẽo thổi mạnh. Nàng vừa rồi giống như một con mèo nhỏ uể oải nằm trong lồng ngực hắn, khoảnh khắc bình an kia khiến cho hắn mất đi cảnh giác ư? Hay là vì mấy hôm trước hắn phát bệnh, nàng lại dũng cảm vẩy rượu lên khắp người hắn, giúp hắn giảm đi một nửa thời gian phát bệnh? Hoặc là… Cẩm Nương cũng yên lặng nhìn hắn, trong lòng chờ mong, nếu như hắn có thể mở rộng trái tim với nàng, có lẽ, bọn họ có thể cùng nhau cố gắng, có thể tìm ra cách giải độc trong thân thể hắn, lại có lẽ, sau này hắn có thể đứng lên, hai người có thể cùng nhau nắm tay nhau đối mặt với những hỗn loạn của nhân thế, cùng nhau đi về phía tương lai. Nhưng Lãnh Hoa Đình lại dời đi ánh mắt, âm thanh bình tĩnh :”Trời lạnh quá, đẩy ta trở về đi.”

Cẩm Nương liền giật mình, mọi kì vọng đều bị chặng lại trong ngực, không lên không xuống, điều này làm cho Cẩm Nượng cực kì căm tức. Tiểu từ này rốt cuộc đến khi nàng bị kích động, liền tạt một chậu nước đá, tiêu diệt hết mọi hy vọng của nàng. Nha nha, yêu nghiệt đúng là không thể hiểu được suy nghĩ của người thường. Trừng mắt với hắn một cái, rồi đẩy xe ra, nhưng thoáng thấy mau da ở bàn tay hắn khác thường, nàng liền đưa một tay cầm tay hắn lên, mũi liền có chút cay cay. Ở phía trong tay của hắn, bởi vì hằng năm đẩy xe lăn, đã tạo nên một tầng vết chai thật dày, gặp thêm trời đông rất lạnh, lại không điều dưỡng tốt, da bắt đầu bị nẻ, tạo nên một vết nứt lớn, rỉ ra máu. “Ngươi…ngươi không đau sao?” Nàng nắm tay hắn, có chút phát run, giọng nói cũng bắt đầu run rẩy.

Lãnh Hoa Đình đột nhiên bị nàng nắm tay, có chút luống cuống, thấy bộ dạng thật sự đau lòng của nàng, hắn nhất thời có chút không muốn rút tay về, cảm giác thương tiếc của nàng làm cho hắn mê luyến. âm thanh của nàng run run tựa như một sợi lông vũ nhẹ nhàng lướt qua tim hắn, cảm thấy ngứa, nhưng cũng rất…mềm mại, thoải mái. “Quen rồi”. Hắn vẫn rút tay về, đau nhức, vốn đã trở thành thói quen, hơn nữa hắn quen với tức giận và căm phẫn nhưng lại không quen với sự quan tâm của người khác “Không phải nói còn muốn đến chỗ của mẫu phi sao? Nhanh chóng trở về đi.” Hắn tự mình đẩy xe đi, âm thanh phát ra có chút khô khan, rõ ràng là bị làm cho xúc động, nhưng lại muốn giả vờ xem thường, "giả vờ" cũng là thói quen hằng ngày của hắn. Nhưng hôm nay ở trước mặt nàng, tâm tự nhiều lần bị lộ ra, hắn nghĩ phải mau chóng rời xa nàng một chút mới tốt. “A, tay của ngươi không thể tiếp tục đẩy, cái ghế này cũng phải đem đi sửa chữa thay đổi lại, nó đã rất cũ rồi.” Cẩm Nương một lúc lâu sau mới phản ứng lại việc hắn đang quay trở về, cầm váy đuổi theo ở phía sau nói.

Lãnh Hoa Đình cũng đem bánh xe đẩy đi nhanh hơn, tựa hồ không muốn để Cẩm Nương đuổi kịp, bất quá, xe có lăn nhanh hơn nữa cũng không sánh bằng sức chạy của đôi chân. Cẩm Nương rất nhanh liền đuổi, ở phía sau vừa giúp hắn đẩy, vừa hô to: “Ngươi quả thật là một người thật kỳ quặc.” Thấy hắn không lên tiếng, lại nói: “Mấy ngày nay ta đã xem rồi, nếu trục trên bánh xe đổi thành một cái trục sắt, được mài tròn, lại thêm một cái ổ trục bằng bi ở phía trong bánh xe, như thế lúc chuyển động tới lui cũng sẽ nhanh hơn. Còn nữa, ở phía cái ghế thiết lập một cơ quan, để có thể nâng ghế lên xuống, hơn nữa còn có thể dựa ra phía sau, nên lắp thêm một cái giá để đỡ phía sau…” Lãnh Khiêm đi phía sau cách đó không xa đều nghe được toàn bộ, khuôn mặt lạnh lùng không có nửa điểm tình cảm, nhưng trong hai tròng mắt lại ngày càng tỏa sáng, thậm chí còn có tia hưng phấn.

Sau khi Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình về phòng, liền dẫn theo Tứ Nhi đến viện của Vương phi Vương phi đang cùng Tứ thẩm nói chuyện, Cẩm Nương bước đến hành lễ với Vương phi cùng Tứ thẩm. “Mau ngồi đi, khuôn mặt nhỏ nhắn kia làm thể nào lại đỏ bừng vì lạnh như vậy?” Vương phi cười hỏi, chỉ sang cái ghế nhỏ bên cạnh để Cẩm Nương ngồi.

“Thưa mẫu phi, hẳn là vì gió thổi a.” Cẩm Nương tiếp nhận chén trà mà Ngọc Bích đưa tới, cười trả lời. “Nói chuyện với nương sao lại khách khí như thế, cũng đừng gọi là mẫu phi, như vậy cảm thấy không thân thiết, cứ kêu nương đi, Đình Nhi ngày thường cũng đều kêu như thế.” Vương phi cười hòa ái, mắt nhìn Tứ thẩm ngồi phía sau, nói. Cẩm Nương nghe xong cười cười, nàng cũng không thích gọi là mẫu phi, không phải vì không thân thiết mà là vì không quen, nên liền nghe lời kêu một tiếng:” Vâng, nương.”

Tứ thẩm bên kia nghe xong liền nở nụ cười: “Nhìn xem, cháu dâu quả thật rất nhu nhuận, chẳng trách Vương tẩu lại yêu thương ngươi đến như thế, ta nhìn còn thấy thích nữa.” Cẩm Nương nghe Tứ thẩm nói chuyện thân mật, trong lòng liền chấn động, lần trước nàng không đáp ứng làm một đôi bao tay lông cừu cho nàng ấy, nàng ấy liền đem lễ vật ném vào trong mâm nhỏ của nàng. Tại sao thái độ của hôm nay lại thay đổi như thế? Vừa định mở miệng nói, muốn đem đôi bao tay lông thỏ tặng cho nàng, thì chợt nghe Vương phi nói: “Nói ra thật có lỗi với ngươi.”

Cẩm Nương nghe xong liền sửng sốt, tại sao lại nói lời này, nàng đưa mắt nhìn Vương phi. “Lẽ ra sau ba ngày phải để ngươi trở về. Nhưng mà…Đình Nhi…ngươi cũng biết, tính tình của hắn không tốt, không thích gặp người lạ, ngươi cũng khoan dung một chút. Cũng may hôm trước ta đã chuẩn bị lễ vật ra mắt, tặng qua bên đó, cũng gửi đến Lão thái thái cùng phu nhân bên thân gia lời tạ lỗi. Lão thái thái có chút lo lắng cho ngươi, nương của ngươi cũng thế, cũng may gia nhân trở về đều nói, thân thể của các nàng đều rất tốt, bảo ngươi không cần lo lắng.” Vương phi suy nghĩ một chút, liền cười nói. Nguyên lai là việc này, ngày hôm trước Cẩm Nương đáng lẽ phải quay trở về nhà ra mắt. Hôm đó vốn cũng đã chuẩn bị xong mọi thứ, nhưng Lãnh Hoa Đình lại không muốn đi, Cẩm nương rất hiểu tâm tình của hắn. Ở trong phủ này, hắn đã bị người khác nhìn bằng ánh mắt khác thường. Nếu như đến tướng phủ, khuôn mặt tuyệt mỹ cùng đôi chân bị tàn tật, nhất định sẽ trở thành để tài bàn tán trong tướng phủ. Cẩm Nương cũng không muốn người khác vây quanh nhìn hắn giống như một cái gì đó hiếm lạ, cho nên nàng cũng không để ý. Chỉ cần khi nàng muốn trở về có thể cho phép nàng trở về một chuyến là được.

“Đa tạ nương đã suy nghĩ chu toàn. Nương, có sai người quay trở về tặng lễ là được rồi, con dâu chỉ cần tướng công vui vẻ thôi.” Cẩm Nương vừa cười vừa nói. Vương phi nghe xong rất hài lòng liền cười, Cẩm Nương quả thật là người rất thiện giải nhân ý (là người lương thiện hiểu lý lẻ), rất dễ chịu. Tứ thẩm cũng khen nói: "Xem đi, ta đã nói nàng là một người rất thông tình đạt lý mà. Tẩu tẩu vừa rồi còn rất lo lắng, lao tâm khổ trí đến bạc đầu.” Nói xong liền cầm khăn che miệng cười, đưa mắt nhìn Cẩm Nương nói: "Chuyện kia, tẩu tử không bằng cùng nhau nói đi, cháu dâu nhất định sẽ không có ý kiến.”

Vương phi nghe xong có chút do dự, tựa hồ có chút không tiện nói. Cẩm Nương thấy nàng khó xử, liền nói:” Nương, có việc gì cứ nói, con dâu nhất định nghĩ biện pháp thực hiện bằng được.” Tựa như đang muốn đợi những lời này, Vương phi nghe xong liền nở một nụ cười xinh đẹp như một đóa hoa: “Tứ thẩm của ngươi quả thật nói không sai, ngươi đúng là một người thông tình đạt lý, biết vì người khác mà phân ưu. Bất quá chuyện này cũng không làm khó ngươi, nói thẳng ra cũng đều là vì muốn tốt cho tương lai của ngươi cùng Đình Nhi.” Cẩm Nương nghe xong liền ngạc nhiên, không biết là chuyện gì, liền tiếp lời nói: “Tấm lòng của nương đương nhiên đều vì muốn tốt cho con dâu và tướng công. Nhưng mà không biết là chuyện gì?”

Tứ thẩm bên kia liền mở miệng, đôi mắt nhìn Cẩm Nương có chút ám muội “ Ai nha, vương tẩu, nếu ngươi không tiện nói, hay là để ta tới giúp ngươi đi, cháu dâu tuổi còn nhỏ, có nhiều chuyện không hiểu đâu.” Liền quay qua nói với Cẩm Nương: “Mẹ chồng của ngươi quả thật sợ ngươi xấu hổ đi, hi hi, kì thật cũng chẳng có gì phải xấu hổ, đều là nữ nhân cùng một nhà thôi, chung quy cũng là chuyện bình thường." Nói đến đây, Cẩm Nương liền có chút hiểu rõ, chẳng lẽ sáng nay Vương mụ mụ đến đã phát hiện mình cùng Lãnh Hoa Đình không có động phòng? “Ai nha, ngươi cùng Đình Nhi đã thành thân một thời gian rồi nhưng vẫn chưa viên phòng, Vương tẩu quả thật rất lo lắng.” Tứ thẩm tiếp tục nói.

Nhắc đến Lãnh Hoa Đình, trên mặt Vương phi có chút không tự nhiên, tiếp lời của Tứ thẩm nói: "Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách ngươi, Đình Nhi hắn…không hiểu chuyện lắm. Trước kia Nương cùng Vương gia cảm thấy hắn còn nhỏ, không hiểu chuyện nên có một số chuyện không dạy dỗ hắn nhiều. Sau này, các ngươi thành thân, cũng có mời Yến hỉ mụ mụ đến dạy. Nhưng mà…hôm nay tuổi của ngươi còn nhỏ, lại không thể bắt buộc ngươi làm cái kia, vậy nên chỉ còn một biện pháp…” Nói đến đây liền ngừng lai, tinh tế đánh giá sắc mặt của Cẩm Nương. Cẩm Nương tận lực duy trì bình tĩnh cho bản thân, cười nghe. “Hôm nay Tứ thẩm cũng có ý tốt, nàng nghe nói các ngươi không có viên phòng, liền đem hai nha đầu đến tặng, bộ dáng cũng không tệ, tính tình cũng tốt, sau này ngươi có thêm hai người nữa để hầu hạ cũng tốt.”

Cẩm Nương cuối cùng cũng hiểu, nguyên lai là muốn đem đến cho Lãnh Hoa Đình hai nha hoàn thông phòng, dạy hắn nhân sự, để hắn phá thân, con bà nó, còn tặng một lúc hai người, ở đâu ra cái kiểu dạy người ta hiểu chuyện như thế, hai người các nàng chẳng qua là chưa quen thuộc, hoặc là nói chưa có tình cảm yêu thương nhiều có được hay không, làm gì có chuyện vừa thấy mặt là đã lên giường làm chuyện kia. Cẩm Nương trong bụng một trận buồn bực, nhưng lại không dám ra mặt cự tuyệt, trên mặt vẫn duy trì vẽ mỉm cười, nhưng không cách nào che giấu cơn tức giận trong đôi mắt, nàng không khỏi liếc nhìn Tứ thẩm một cái, không phải chỉ vì một đôi bao tay thôi sao? Đâu đến nỗi phải đưa đến hai người làm cho nàng ấm ức? Vương phi đang đợi Cẩm Nương trả lời, Tứ thẩm thì lại một bộ dạng đang xem kịch vui, khóe mắt có chút chế nhạo. Trong đầu Cẩm Nương suy nghĩ thật nhanh, làm trò cự tuyệt trước mặt Vương phi là không được, cứ đáp ứng trước rồi hãy nói tiếp, mình mới vào cửa được mấy ngày, cũng không muốn trúng kế của Tứ thẩm, vì chuyện này mà khiến cho Vương phi sinh khoảng cách. Chẳng qua, sau khi trở về, phải tìm Lãnh Hoa Đình dạy dỗ một phen thật tốt. Yêu nghiệt kia thỉnh thoảng có chút ghê tởm, nhưng nếu đã đem chính mình gả cho hắn, hắn đã trở thành của mình, ai cũng đừng mong đừng đụng tới hắn.

Nghĩ kĩ xong, Cẩm Nương liền nhỏen miệng cười, đối với Vương phi nói: "Đã là ý tốt của Tứ thẩm, con dâu sẽ thu nhận hai người họ. Sau khi trở về, con nhất định sẽ chọn ngày để họ thực hiện tục bới tóc, để cho bọn họ cùng tướng công viên phòng.” Nói xong liền đứng lên, cung kính hành lễ tạ ơn với Tứ thẩm. Sau khi trở về chỗ ngồi, nàng quay qua nói với Vương phi: "Nương, ngày ấy con dâu đã làm đôi bao tay tặng cho Lão phu nhân, lông cừu kia quả thật rất hiếm, không thể sai người làm như thế nữa. Hôm trước, con đã sai người tìm cho con một ít lông thỏ, khá tốt, con dâu liền làm thành một đôi. Đúng lúc hôm nay khí trời khá lạnh, một lát nữa con sẽ sai Tứ Nhi cho người đem qua đây, chỉ hy vọng nương không ghét bỏ là tốt rồi.” Vương phi đương nhiên cũng thích cặp bao tay mà Cẩm Nương tặng cho Lão phu nhân, chẳng qua con dâu đã tặng cho nàng một thứ khác, nàng cũng không thể tìm con dâu mà đòi, hơn nữa, đường đường là một Vương phi Giản Thân Vương, làm sao có thể vì một vật nhỏ bé mà mặt dày được, Vương phi cũng không thể hèn hạ như Tứ thẩm được, như vậy chẳng khác nào ném thể diện đi.

Bên kia Tứ thẩm nghe nói Cẩm Nương lại làm bao tay thì hai mắt liền sáng lên, cho rằng Cẩm Nương sẽ đem một đôi tặng cho nàng. Không nghĩ tới, tiểu nha đầu kia lại làm trò trước mặt mình, đem bao tay tặng cho mẹ chồng, cũng không thèm nói với mình một tiếng, thật đúng là không xem trọng chính mình mà, hừ, cũng không nghĩ thử xem, mẹ chồng kia chẳng qua chỉ là bình hoa di động, bất kì người nào cũng có thể bắt nạt được. Tiểu nha đầu kia, trước mặt mọi người dám không cho ta mặt mũi, cứ chờ xem. Mặt của Tứ thẩm xanh một trận, nhưng cũng không giống như lần trước mở miệng yêu cầu, chỉ cảm thấy không còn hứng thú nên đứng lên, nói với Vương phi: "Hai người kia tẩu tẩu cũng đã gặp qua, một lát nữa ta sẽ cho ngươi đưa qua bên Đình nhi. Ta cũng mệt mỏi rồi, không quấy rầy tẩu tẩu nữa.” Vương phi nghe xong gật đầu, nói với Cẩm Nương: “Thay Nương tiễn Tứ thẩm đi.”

Cẩm Nương đứng dậy tiễn, khi Tứ thẩm đi đến cửa, liền quay đầu lại, nhướng mi nói với Cẩm Nương: "Cháu dâu thật có phúc, người trong phòng e là còn phải tăng thêm a. Một lát là ta đưa vài người sang, mấy ngày nữa còn có Nhị thẩm, Tam thẩm của ngươi, còn có tẩu tử Quận chúa của ngươi, đều không phải là người hẹp hòi, nhất định đều chuẩn bị lễ vật để tặng ngươi.” Nói xong hừ lạnh một tiếng liền rời đi. Cẩm Nương không khỏi nắm chặt tay thành quả đấm, khẽ vung lên sau lưng nàng ta, trở về hành lễ với Vương phi rồi cáo từ.

Đi trên đường, Tứ Nhi dường như có điều suy nghĩ, Cẩm Nương cảm thấy rất kì quái, Tứ Nhi hằng ngày đơn thuần vô cùng, không giống như người có tâm sự, liền nghiêng đầu nhìn nàng, Tứ Nhi bĩu môi nói: “Vì sao lại tặng người đến, nhất định muốn gây khó dễ cho Thiếu phu nhân, nô tỳ thấy tâm địa của Tứ thái thái kia rõ ràng không tốt. Một hồi nhất định sẽ đi thu xếp bên đám người Nhị thái thái cùng Tam thái thái đi, người nói xem, nếu như nàng qua đó thu xếp, thì cho dù Nhị thái thái cùng Tam thái thái nghĩ không muốn đem người tặng cho người, nhưng mà các nàng lại ngầm so với nhau như vậy, sợ Vương phi cảm thấy các nàng hẹp hòi, đến lúc đó không đưa không được.” Cẩm Nương nghe nàng nói rất có lý, nhưng không thể khen thưởng nàng được. Trong phủ tai mắt rất phức tạp, chỉ sợ những lời này của nàng ấy rơi vào tai người khác, về sau sẽ rước không ít phiền toái, liền gõ nhẹ vào trán nàng một cái, cười nói: "Ngươi nha, bớt nhiều chuyện đi, ở trong phủ cũng đã một thời gian rồi, xem thử có người nào vừa ý ngươi hay không” Tứ Nhi thấy Cẩm Nương còn có tâm tư chê cười nàng, không khỏi thả lỏng, đồng thời lại cảm thấy tức giận, dậm chân sẵng giọng nói với Cẩm Nương: "Nhị thiếu phu nhân, người lại trêu ghẹo nô tỳ, mới đến đây ở mấy ngày, làm sao có thể chọn trúng người nào, nói thật, người nói cứ như ngày ngày nô tỳ không cần làm việc, chỉ biết lấy ánh mắt truy tìm hán tử.”

“Nhaaaaaaaaaaaa, tìm hán tử cũng đều nói ra, ngươi còn là một đại cô nướng đó, thật không biết xấu hổ a.” Cẩm Nương thoáng chốc xấu hổ, cầm váy bỏ chạy, Tứ nhi ở phía sau quả thật tức giận đuổi theo. Khi hai chủ tớ về đến viện, khuôn mặt cũng trở nên đỏ bừng, toàn bộ ấm ức đều dần biến mất trên đường đi. Lãnh Khiêm đang ở trong sân đục khoét cái gì đó. Thấy Cẩm Nương quay trở về, Lãnh Khiêm mặt lạnh ít nói liền hành lễ với nàng nói: "Thiếu phu nhân, tại hạ có chuyện muốn hỏi.” Lãnh Khiêm là thị vệ bên người của Lãnh Hoa Đình, không phải nô tài.

Cẩm Nương có chút ngạc nhiên, dừng bước hỏi: "Lãnh thị vệ có chuyện gì, mời nói.” Lãnh Khiêm chắp tay nói: “Tại hạ nghe Thiếu phu nhân nói, có thể thay đổi trục gỗ trong xe lăn của Thiếu gia, còn có ổ trục, tại hạ không biết hình dáng của ổ trục như thế nào, không biết Thiếu phu nhân có thể vẽ một bức tranh cho tại hạ xem được không?” Cẩm Nương giật mình, không nghĩ tới Lãnh Khiêm tính tình lạnh lùng nhưng lại có lòng đến như vậy, hơn nữa còn rất quan tâm đến Lãnh Hoa Đình. Ngày đó khi nhìn hắn ném hai người Bình Nhi, có thể thấy được công phu của hắn rất tốt, không biết hắn đã theo Lãnh Hoa Đình bao nhiêu năm.

“Tốt, ta sẽ cho người đem bức tranh vẽ sơ đồ phác thảo tới, bất quá, Lãnh thị vệ, ngươi định tự mình làm tất cả sao?” Cẩm Nương lại hỏi. “Ta đem đến cho doanh trại làm.” Lãnh Khiêm đáp. Đem đến cho doanh trại? Đây không phải là thuộc về trong cung sao? Cũng đúng, lấy địa vị của Giản Thân Vương phủ, đem đồ trong phủ đưa Hoàng cung làm đều hoàn toàn có thể, bất quá việc vẽ sơ đồ kia sẽ khó khăn hơn một chút, sẽ phải lớn hơn và nhất định phải thật tỉ mỉ, hơn nữa còn phải ghi chú thích để giải thích một cách rõ ràng

“Được, một lát nữa ta vẽ tranh, ngươi đến xem coi như thế nào?” Cẩm Nương cười nói. Lãnh Khiêm nghe xong liền ngẩn người ra, vẻ lạnh lùng trên mặt có chút không tự nhiên. Tứ Nhi ở bên cạnh thấy liền biết hắn đã hiểu lầm Thiếu phu nhân. Trước đây khi Cẩm Nương còn đang ở nhà mẹ đẻ, vẫn rất hay tùy tiện, tính tình lại thuần lương, không giống như những cô nương khác xem trọng việc nam nữ ở chung một phòng. Trong phủ, mối quan hệ giữa nàng cùng các thiếu gia cũng không tệ, cho dù là gã sai vặt hay đầy tớ cũng đều rất tôn trọng nàng. “Lãnh thị vệ, ý của Thiếu phu nhân là, nàng vẽ tranh, người ở đây, đứng bên cạnh nhìn, nàng vừa vẽ vừa giảng giải, xong rồi thì người cầm đi cho doanh trại làm, giải thích cho đám thợ hiểu.” Tứ nhi ở một bên giải thích.

Lãnh Khiêm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lạnh lùng gật đầu, lại tiếp tục đẽo gọt đống đồ trên mặt đất. Cẩm Nương trở vào phòng, thấy Tú cô đang ở ngoài tiền sảnh kéo len thỏ (len làm = lông thỏ), liền nhớ đến đã đáp ứng đem một đôi qua cho Vương phi, liền nói với Tứ nhi: “Một hồi ngươi giúp ta đi một chuyến, đem đôi bao tay thỏ kia qua tặng cho Vương phi.” Tứ nhi đáp lại rồi đi vào phòng, Tú cô đang kéo sợi bèn hỏi: "Vương phi tìm người có chuyện gì?”

Cẩm Nương vừa nghe liền chu miệng, vành mắt đỏ lên, Tú cô giương mắt thấy vẻ mặt của nàng không tốt, nên không khỏi sốt ruột, đem len trong tay bỏ xuống, hỏi: "Làm sao? Vương phi làm ngươi chịu ấm ức?” Nhưng trong lòng lại nghĩ, Vương phi không phải là người như vậy, người rất thân thiện, đối với Cẩm Nương cũng rất vừa ý, mấy ngày này, sớm chiều đều yên ổn, cũng không vi phạm quy củ gì, so với trong phủ của Đại phu nhân, không biết còn làm tốt hơn gấp mấy lần. “Tứ thái thái bên kia một hồi sẽ đem người đến, Tú cô, ngươi đi ra ngoài giúp ta chuẩn bị hai gian phòng đi.” Cẩm Nương vừa rồi nghe Tú cô hỏi, cảm giác giống như gặp lại thân nhân, những ủy khuất trong lòng liền dâng lên, cũng may nàng kịp phản ứng, một phòng toàn nha hoàn bà tử, tai nghe rất nhiều, nửa câu sai cũng không thể nói ra. “Đưa người tới? Tại sao lại đưa người tới?” Tú cô bị những lời của Cẩm Nương làm cho mơ hồ, lại nói:” Là nha hoàn hay là….?”

Cẩm Nương chu miệng, phồng má một hồi lâu mới nghiến răng nghiến lợi nặn ra một câu:” Đúng vậy, đưa đến cho Gia.” Tú cô nghe xong cũng tức giận, nhưng nhìn một lượt trong phòng, cũng khó mà nói được cái gì:"Gia đang ở trong phòng, đã là đem đến cho Gia thì cũng phải xem thử Gia có chịu hay không, Nhị Thiếu phu nhân, ngươi cũng đừng tự mình giải quyết, có chuyện gì cũng đều phải bàn bạc với Gia mới đúng.” Cẩm Nương nghe xong không khỏi bội phục Tú cô. Lời nói của Tú cô trông có vẻ đang dạy Cẩm Nương phải xem chồng là trời, nhưng kỳ thật là đang nhắc nàng tìm Gia để quyết định, hoặc là đem mọi thứ để cho Gia giải quyết.

Nàng không khỏi mỉm cười, xoay người đi vào phòng khách. Vào phòng khách, liền thấy Phong Nhi đang ngồi thêu trong lều thêu, Bình Nhi thì không thấy đâu, không khỏi có chút kinh ngạc. Phong Nhi là người phụ việc cho Bình Nhi, phải thường xuyên đi theo chân của Bình Nhi mới đúng. Bất quá, nàng cũng không thể quản hết mọi chuyện như thế, trước kia từng ở trong tiểu đội, hận nhất là bị người lãnh đạo trông coi mọi chuyện, nửa điểm tự do cũng không có, rất khó chịu. Trong viện của nàng có mấy chục người, nàng cũng được xem là một người thuộc chức vị lãnh đạo, quản lý một đội ngũ nhỏ bé, cũng không thể quản lý bọn nha hoàn quá chặt chẽ, nếu không sẽ làm cho người ta cảm thấy bất mãn. Đi vào trong phòng, chỉ thấy Lãnh Hoa Đình đang ngồi trên bàn viết gì đó, còn Bình Nhi đang đứng một bên giúp hắn mài mực, một tay kéo tay áo, một tay khác nhẹ nhàng mài mực, khóe môi khẽ nhếch, mắt hạnh mỉm cười, liếc mắt đưa tình nhìn Lãnh Hoa Đình chằm chằm, ngay cả khi Cẩm Nương đi vào cũng không phát hiện.

Cẩm Nương đến gần, nghiêng đầu nhìn Lãnh Hoa Đình đang viết gì, liền thấy người kia nhanh chóng nghiêng người, vứt bút xuống, xé tờ giấy trên bàn von thành một cục trong tay. Cẩm Nương thấy rõ ràng chữ kia được xếp giống như một bài thơ, nhưng nội dung nửa chữ cũng không thấy rõ, không khỏi tức giận trừng mắt, trong lòng hừ lạnh nói: Viết thư tình cho tiểu Tam hồng tụ thiêm hương? ( hồng tụ thiêm hương: hình như chỉ người phụ nữ trẻ xinh đẹp) Thấy vợ tới thì lập tức phi tang, ngươi nha, thật quá đáng. Trong lòng nén giận, nên khẩu khí không tốt lắm, cười lạnh nói: "Chúc mừng tướng công, chúc mừng tướng công.” Bình Nhi lúc này mới phát hiện ra Thiếu phu nhân đã trở lại, vội vàng thu liễm tâm tình đi tới hành lễ với Cẩm Nương. Cẩm Nương đưa mặt liếc nàng, Bình nhi trên mặt có chút không tự nhiên, đỏ mặt, lui về một bên, con mắt vẫn còn dính trên người Lãnh Hoa Đình

“Chuyện vui từ đâu tới?” Lãnh Hoa Đình tất nhiên đã phát hiện ra Cẩm Nương từ khi nàng mới bước vào, sở dĩ đợi nàng đến nhìn rồi mới xé tời giấy kia chẳng qua là muốn trêu chọc nàng, quả nhiên liền thấy khuôn mặt của nàng trầm xuống, một bộ dạng tức giận, hắn liền cảm thấy rất thú vị, nhưng giọng nói vẫn cứ nhàn nhạt, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra..