Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 60

Chương 60:

“Tứ thẩm tặng cho tướng công hai giai nhân thượng hạng a, thiếp thân đang nghĩ, chọn ra một ngày tốt lành, đưa các nàng đến phòng tướng công để ra mắt.” Cẩm Nương mỉm cười nói, nhưng trong đôi mắt lại bốc lên hai ngọn lửa. Bên ngoài thì đang tìm cách chuẩn bị mang vào, trong nhà thì lại muốn vụng trộm với yêu tinh. Con bà nó, đây không phải chỉ có một mình Tiểu Tam a, mà còn có Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ. Cuộc sống sau này dài như vậy, không chừng có thể đếm đến người số mười a, nếu không ngăn ngừa sớm, ngày tháng sau này làm sao có thể sống qua. “Trong phòng ta? Trong phòng ta không phải có nương tử nàng đó sao?” Sắc mặt Lãnh Hoa Đình không thay đổi, giống như chuyện này cùng hắn không có quan hệ nhiều lắm, giọng điệu vẫn cứ nhàn nhạt. “Đến lúc đó, thiếp nhân sẽ nhường chỗ cho các người, tướng công chỉ cần để ý đến khoái hoạt của bản thân là được.” Hàm răng của Cẩm Nương lại ngứa ngáy, nguyên tưởng rằng tiểu này thế nào cũng bộc lộ một chút phản ứng, nhìn hắn cũng không giống với một người để mặc cho người khác điều khiển sắp xếp.

“Nương tử thật là tốt, ừ, người đâu? Đến chưa?” Khóe môi của Lãnh Hoa Đình câu lên, khuôn mặt khôi ngô mang theo ý cười. Hắn nói chuyện rất bình thường, cũng không bày trò giỡn ác hay giả bộ hồn nhiên, khiến cho Cẩm Nương lại càng tức giận hơn, ném con mắt liếc nhìn Bình Nhi ở bên cạnh. Trên mặt của Bình Nhi tựa hồ vừa vui vừa buồn, một bộ dạng đang suy nghĩ lợi và hại, đôi môi mấp máy không biết đang nghĩ cái gì, cái khăn trong tay bị vắt lại thành một nhúm nhăn nheo, dùng hết sức lực để vắt giống như muốn đem chiếc khăn không liên quan kia vắt ra nước. “Hừ, đúng vậy a, thiếp thân sao có thể không tốt được sao? Tướng công là trời a.” Cẩm Nương không nhịn được, lời nói phát ra ngày càng chua, thực sự rất tâm phiền ý loạn, quay qua nói với Bình Nhi: “Ngươi còn đứng ở nơi này làm cái gì? Ra ngoài làm việc.”

Bình Nhi nghe được liền hoảng hốt, Cẩm Nương từ sau khi rơi xuống nước đến nay, con người đã trở nên thay đổi rất nhiều, chưa bao giờ từng to tiếng đối với mấy người lớn nhỏ các nàng. Ngay cả ngày ấy, khi nàng cùng Liễu Lục bị Thiếu gia mê hoặc rồi bêu xấu, nàng ấy cũng chỉ trích hai người các nàng, nói muốn đem các nàng ra ngoài vẩy nước quét sân trong một tháng, nhưng vẫn chưa quyết tâm thực thi, vẫn giữ bên cạnh để hầu hạ. Nhưng hôm nay sao lại như vậy? Nàng liếc mắt nhìn Thiếu gia, Thiếu gia hôm nay rất kì quái. Trước kia thấy nàng, hắn luôn lạnh lùng, trong mắt lộ vẻ chán ghét, phảng phất giống như nàng và Liễu Lục bị bệnh lây nhiễm vậy, cũng không để cho các nàng đến gần người hắn. Nhưng hôm nay lại cố ý gọi nàng vào phòng, giúp hắn mài mực, Xuân Hồng cùng Liễu Lục thấy được, ánh mắt đố kị liền phóng tới, Bình Nhi trong lòng cảm thấy vui vẻ vô cùng, trái tim như muốn nhảy ra bên ngoài.

Đứng hầu hạ bên người Gia, nhìn hắn tao nhã đề bút, khuôn mặt kia thực sự xinh đẹp tuyệt trần, nhìn khuôn mặt ấy nàng không thể kiềm chế trái tim đang đập rất nhanh của mình. Nếu…nếu có thể là người của Gia, trở thành Di nương của Giản Thân vương phủ, và trở nên danh giá và tôn quý? Đến khi trở về nha, mấy người tẩu tử còn không ra sức nịnh nọt nàng sao? …Gia vừa rồi đối với nàng cũng rất hài lòng đi, khi đang viết này nọ, nàng vẫn được nhìn thấy, nhưng Thiếu phu nhân vừa đến, liền thu lại không cho nhìn. Xem ra…xem ra trong lòng Gia có nàng sao? Thế nhưng khi nàng đưa mắt nhìn Gia, Gia lại không có nửa điểm phản ứng, trong lòng liền có chút ít mất mát, cuối thấp đầu, mang theo vẻ mặt ủy khuất đi ra ngoài.

Bình Nhi vừa đi, trong nhà chỉ còn lại đôi phu thê. Cẩm Nương không thèm nể nang gì nữa, đặt mông xuống ngồi đối diện Lãnh Hoa Đình, tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Chưa tới, ngươi sốt ruột a!” Lãnh Hoa Đình giương mắt nhìn nàng, trong mắt tựa tiếu phi tiếu, đẩy xe lăn đi đến bên cạnh Cẩm Nương, nghiên đầu dựa vào, thờ ơ không để ý lắm nói: "Ta không vội, là nương tử vội mà. Nương tử không phải muốn chuẩn bị để đưa người tới phòng ta sao?” Cẩm Nương vừa nghe liền nổi giận, đùng đùng đứng lên, cuối đầu nhìn hắn: "Nam nhân các ngươi chính mình vừa ham ăn vừa háo sắc, lại còn muốn bắt nữ nhân chúng ta hiền lành phóng khoáng. Ngày hôm nay ta nói cho ngươi biết, ta không phải là người hiền lành, ta cũng không phải là người phóng khoáng để cho ngươi rước người về phòng.” Nàng nói một hơi, danh xưng “thiếp thân” kia ngay lập tức bị vứt ra sau đầu.

Lãnh Hoa Đình vẫn nghiêng đầu, trong mắt phượng léo lên tia ranh mãnh, không nghĩ tới nha đầu này một khi tức giận lại bùng nổ đến như vậy. Nhưng cũng rất tốt, có chuyện gì cũng bộc lộ ra bên ngoài, không giống như những nữ nhân trong phủ, mỗi ngày đều giả bộ ôn nhu hiền thục, sau lưng thì sử dụng âm mưu tìm cách hại người. “Ta thấy nương tử không phải là ngươi giả bộ phóng khoáng, mà là người rất ngay thẳng a.” Hắn vẫn mang bộ dạng tự tiếu phi tiếu, Cẩm Nương tức giận quát hắn, hắn cũng không tức giận lại, bộ dạng không nóng không lạnh của hắn làm cho Cẩm Nương càng tức giận hơn “Những chuyện khác có thể hào phóng, nhưng việc này ta phải keo kiệt ngay, ngươi…ngươi đừng có âm không âm, dương không dương (đồng nghĩa với “không nóng không lạnh”), nhất định phải nói cho rõ ràng.” Thanh âm của Cẩm Nương cao lên vài phần, Lãnh Hoa Đình rốt cuộc cũng nhíu mày lại, đưa tay kéo nàng vào trong lồng ngực của mình, lấy tay che miệng nàng lại.

“Nhỏ giọng một chút, cho dù không hiền lành cũng đừng nên nói lớn cho toàn bộ người trong viện đều nghe thấy đi.” Hắn hiếm khi có được một chút nghiêm túc, trong thanh âm cũng mang theo tia lo lắng. Cẩm Nương bị hắn bịt miệng lại, mũi ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt trên tay hắn, chắc chắn là do ban nãy viết chữ. Lại nghĩ tới hắn viết thứ gì cho Bình Nhi xem nhưng không cho nàng xem, trong ngực lại tăng thêm vị chua, cố gắng tách bàn tay hắn ra, miệng vừa được tự do liền muốn mở miệng mắng “Nương tử…đừng nháo…” Tiếng nói của hắn mang theo âm khàn khàn, đôi tay ôm nàng bỗng siết chặt hơn, dường như muốn đem nàng dán vào thân thể hắn, thanh âm rất ám muội, khiến đôi lông mày của Cẩm Nương không khỏi nhướng lên, trong lòng cũng bắt đầu hoảng hốt, theo phản ứng của bản năng đứng lên từ trong lòng hắn, như muốn từ chối.

Mang theo mùi thuốc yếu ớt, khuông mặt hắn dần hướng xuống, dán vào trong cổ nàng, thanh âm nhè nhẹ như cánh hoa bay nhẹ nhàng trong gió: “Nương tử, có phải…ngươi đang ghen hay không? Hành động không có chừng mực như vậy, là vì ngươi để ý đúng không?” Ách…Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau mà. Trong mắt Cẩm Nương, bọn họ là vợ chồng, cho dù là yêu hay không yêu, vợ chồng cũng chỉ nên một đối một, không được phép có người thứ ba tiến vào. Không yêu có thể ly hôn nhưng không được ngoại tình. Đây là tư tưởng đến từ hiện đại của nàng, đã thâm căn cố đế (ăn sâu bén rễ trong lòng), cho dù đã lăn lộn ở nơi này được nửa năm, thấy được rất nhiều thường hợp nhất phu đa thê. Nhưng khi đối mặt với hôn nhân của chính mình, trong đầu nàng vẫn tiếp tục giữ vững suy nghĩ ấy. Yêu nghiệt hôm nay làm sao vậy? Giống như đã thay đổi thành một người khác, làm sao…

Nàng một hồi lâu vẫn không lên tiếng, trái tim ấm áp của Lãnh Hoa Đình bắt đầu chìm xuống. Mình làm sao vậy? Thấy nàng chống hông không để ý hình tượng, nổi máu ghen, bày ra một bộ dạng nữ nhân chanh chua lại làm hắn động tâm? Còn có, thân thể của nàng ở trong lòng hắn không ngừng vặn vẹo, làm cho thân thể hắn nổi lên cảm giác, lại còn….ấm đầu nói những lời đó? Đúng là tự mình đa tình, đã bao nhiêu năm, chẳng lẽ còn không rõ sao, nữ nhân cũng tốt, nam nhân cũng được, cái bọn họ nhìn trúng chẳng qua chỉ là bề ngoài đẹp đẽ của hắn mà thôi, có mấy người sẽ thật tâm với hắn đây? Hắn từ từ buông tay ra, đẩy Cẩm Nương trên người mình xuống dưới. Cẩm Nương bất ngờ không kịp phòng bị đã bị hắn đẩy ngã trên mặt đất. Rõ ràng ban nãy còn tình cảm nồng nàn chân thật, vậy mà một lát sau lại giống như người điên đẩy nàng xuống. Lúc trước còn tưởng rằng tiểu tử này đang giả bộ, nhưng bây giờ Cẩm Nương có thể hoàn toàn xác nhận, bệnh tâm thần của tiểu tử này có tính chất gián đoạn. Nghĩ đến hai người sắp chuẩn bị vào cửa, Cẩm Nương liền nhẫn nhịn, khó có khi nhẫn nại bò từ mặt đất dậy, ngồi trên ghế.

Ổn định lại tinh thần, xem như những hành động ôn nhu cùng thô lỗ lúc nãy của hắn đối với nàng chưa từng phát sinh. “Tướng công, vậy hai người kia, ngươi…thực sự muốn thu nạp sao?” Cẩm Nương một bộ dạng nghiêm trang, hoàn toàn không giống hình tượng nữ nhân đanh đá lúc nãy, khẩu khí cũng là giọng điệu bàn bạc. Lãnh Hoa Đình cũng nghiêm túc, nhướng mày hỏi:"Thu thì làm sao, không thu thì làm sao?”

Lời này giống như cố tình khiêu khích, Cẩm Nương hít sâu một hơi, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh: "Nếu thu vào, vậy từ nay thiếp thân liền gói gém hành lý rời khỏi nơi này, tướng công cứ việc vui vẻ thu nạp người, chỉ cần an bài cho thiếp thân một nơi ở là được rồi.” Thanh âm của Cẩm Nương rất bình tĩnh, vẻ mặt nghiêm túc, không có nửa điểm đùa giỡn vui đùa, trong giọng nói chứa đựng sự kiên quyết. Lãnh Hoa Đình không khỏi bị thái độ của nàng làm cho giật mình. Từ xưa tới nay, e là chỉ mình nàng có thái độ như vậy khi tướng công của mình muốn thu nạp tiểu thiếp hoặc thông phòng đi, tâm vừa mới chìm xuống nay lại nóng lên, đập thình thịch. “Ngươi không biết ngươi đã phạm vào điều đố kị thứ bảy trong thất xuất chi điều sao?” Hắn cố tình đem điều thứ bảy trong nữ giới ra để nói.

“Coi như ta ghen tị đi, nói chung, một khi ngươi đã là trượng phu của ta, bên cạnh ngươi không được có nữ nhân khác ngoài ta, trừ phi ngươi hưu ta, nếu không ngươi chỉ có thể có một mình ta. Cho dù Tôn Cẩm Nương ta bị hưu, cũng tuyệt đối không cho nam nhân của mình cưới nữ nhân thứ hai.” Cẩm Nương nói như đinh đóng cột, một đôi mắt trong trẻo chăm chú nhìn Lãnh Hoa Đình, nhưng trong lòng thì rất thấp thỏm. Dù sao cũng cách nhau mấy nghìn năm văn hóa, hắn lại sống trong môi trường nhất phu đa thê từ bé đến lớn, muốn hắn tiếp nhận suy nghĩ của mình, thật khó a. Nàng nói, hắn là nam nhân của nàng, là trượng phu của nàng, là người của nàng? Khá hay cho một nữ nhân bá đạo lòng tham không đáy. Thế nhưng, vì sao những lời này nghe thấy là lạ, rõ ràng nàng là của hắn mới đúng. Bất quá những lời này nghe thật không tệ nha. “Nương tử, dáng vẻ của ngươi thật hung dữ, ngươi…đe dọa ta.” Khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Hoa Đình xụ xuống, trong đôi mắt phượng yêu mị nổi lên một tầng hơi nước, đôi mắt như bảo ngọc mở thật to, như trân châu vừa được nước gội rửa, làm lộ ra vẻ mặt vô tội thuần khiết.

Lại nữa rồi, lại nữa rồi, cuối cùng vẫn dùng đến chiêu này, Cẩm Nương thầm mắng một tiếng, nàng vẫn là không chịu nổi bộ dạng này của hắn, trông cứ như một con thú nhỏ bị thương, vừa ủy khuất lại vừa thuần khiết. Cảm thấy trái tim như mềm nhũng ra, biết rõ là hắn giả bộ, nhưng vẫn không đấu lại nổi hắn. Sau khi ho một tiếng, Cẩm Nương cố gắng giữ cho chính mình tiếp tục ngiêm túc: "Vậy tướng công, ý ngươi là sao?” “Nương tử chịu nghe theo ý ta sao?” Đôi mắt của Lãnh Hoa Đình lộ ra vẻ kinh hỉ, giống như một tiểu hài tử cuối cùng đã nhận được sự đồng ý của người lớn, bộ dạng rất hưng phấn. Cẩm Nương gật đầu, nói: "Tất nhiên là nghe theo ý của tướng công, nhưng mà…”

“ Vậy trước đem Bình Nhi gả cho một tên sai vặt, hai người kia đến rồi tính sau.” Không đợi Cẩm Nương nói xong, Lãnh Hoa Đình liền ngắt lời. Cẩm Nương giật mình một hồi, cuối cùng cũng hiểu rõ ý tứ của hắn, nguyên lai ngay từ đầu hắn luôn miệng nói chính mình sốt ruột muốn đem một người trong nhà ra gả, chính là Bình Nhi? Cẩm Nương thật muốn đập đầu một cái, nhớ tới ngày ấy hắn có nói qua, muốn đem hai người Bình Nhi cùng Xuân Hồng hạ xuống hàng tam đẳng, phạt ra ngoài viện quét sân. Nhưng nàng nghĩ dù sao cũng là người theo nàng từ nhà mẹ đẻ qua đây, hơn nữa Bình Nhi tuy là người hầu trong phủ nhưng lại rất gắn bó với đám người trong phòng, nên mình cũng phải để ý mặt mũi của chính mình. Không nghĩ tới, hắn lại để bụng, hôm nay cố ý gọi Bình Nhi vào phòng, chính là muốn để mình thấy rõ bộ mặt thật của Bình Nhi a

Bình Nhi cũng được xem là mỹ nhân xinh đẹp, nhưng hắn ngay cả nhìn cũng không chịu liếc mắt một cái, xem ra…hắn thật sự không có lòng dạ kia, bản thân mình đúng là suy nghĩ quá nhiều rồi. Cẩm Nương nghĩ đến chính mình ban nãy hét lên trước mặt hắn, nhất thời cảm thấy vừa vui vẻ nhưng cũng vừa mắc cỡ. Đưa mắt nhìn một cái, rồi điều chỉnh lại tư thế ngồi thẳng, ngượng ngùng nói: "Vậy…tướng công chọn người nào thích hợp để gả Bình Nhi?” Lãnh Hoa Đình đang bưng trà lên uống, thấy nàng thoáng cái trở về hình tượng nàng dâu, trở nên hiền lành nhu nhuận, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói với mình, thiếu chút nữa không nhịn được mà phun trà ra, đưa mắt trừng nàng nói: "Nương tử là chủ mẫu trong nhà, loại sự tình này, đương nhiên là để nương tử quyết định rồi.”

Cẩm Nương bị lời nói của hắn làm cho buồn phiền, chính nàng mới đến được vài ngày, làm sao biết được tên sai vặt ở chỗ nào. Tuy nói Bình Nhi kia có tâm tư cần phải chú ý, nhưng dù sao cũng là nha hoàn hồi môn của nàng, lại còn là Đại nha hoàn bên cạnh nàng, nếu gã cho người quá kém, thì làm mất mặt mũi của nàng, nàng nhất định sẽ bị bàn tán. Lãnh Hoa Đình ngáp một cái, vẻ mặt mệt mỏi nói: "Nương tử, ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi.” Cẩm Nương trong lòng biết hắn không muốn nói đến chuyện này nữa, đành phải đứng lên, đẩy hắn đến bên giường. Nghĩ lại, chuyện mình mở miệng hỏi hắn, hắn vẫn chưa đưa ra câu trả lời chắc chắn Đến bên giường, vừa giúp hắn kéo chăn qua một bên, vừa dìu hắn lên giường.

Lãnh Hoa Đình kê đầu nằm trên gối, nhắm mắt giả vờ ngủ say. Cẩm Nương ngồi bên giường, kéo chăn lên đắp cho hắn, nhìn khuôn mặt yên tĩnh của hắn, thì không nhịn được mở miệng: "Tướng công, lúc nãy ta hỏi, chàng còn chưa trả lời.” Lãnh Hoa Đình làm như không nghe thấy, mí mắt cũng không chuyển động một cái. Cẩm Nương chu chu miệng, biết rõ hắn không thể nào ngủ nhanh như vậy, nên nói tiếp: "Ta chỉ muốn bày tỏ rõ quan điểm, ta không muốn cùng nữ nhân khác chia sẻ trượng phu.” Lãnh Hoa Đình rốt cuộc cũng mở mắt, con mắt đen như hắc ngọc nhìn thẳng vào mắt nàng, chăm chú nhìn. Khiến trong lòng Cẩm Nương có chút khẩn trương, nếu hắn không đáp ứng thì làm sao bây giờ? Cho dù hắn không thu nạp người của Tứ Thẩm đưa tới, thì cũng không chắc hắn không thu nạp những người khác. Dù sao bọn họ chưa từng viên phòng, hắn lại là một nam nhân có nhu cầu bình thường, mà chính mình…cũng không muốn…trưởng thành sớm như vậy, liệu có người nam nhân nào nguyện vì lý do này mà ngược đãi chính mình không?

“Thật không biết trong đầu nàng hôm nay nghĩ cái gì, trước đây ở nhà mẹ đẻ, không phải là rất thông minh sao? Hiếm có ai có thể đấu lại với nàng, sao hôm nay lại u mê như vậy?” Một lúc sau, Lãnh Hoa Đình ở trên giường bỗng nhiên ngồi dậy, đưa tay nhéo cái mũi của nàng, vừa nhéo vừa mắng, còn trừng mắt nhìn nàng, bày ra một bộ dạng bực tức. Cẩm Nương bị hắn mắng đến ù ù cạc cạc, cái mũi vì bị nhéo đến đau, thấy ngứa ngứa, muốn phun cả nước mũi, nhưng trong đầu lại cực kì nhanh nghĩ đến lời hắn nói. Sau nửa ngày, não bắt đầu đau, nhưng vẫn không hiểu rõ ý của hắn lắm, nên không thể làm gì khác hơn là bày ra vẻ tội nghiệp nhìn hắn. Nàng hiếm khi lộ vẻ yếu đuối trước mặt hắn, hai con mắt trong suốt sáng ngời mở thật to, bộ dáng trông rất mơ màng, thấy vậy hắn không nỡ tiếp tục nhéo mũi nàng nữa, buông tay ra thở dài, ngữ điệu êm dịu chưa từng có từ trước đến nay: "Nàng cũng đã nói, ta là nam nhân của nàng, dĩ nhiên ta phải để nàng quản. Thế nào, chỉ một lát sau liền không thừa nhận, muốn bỏ mặt ta?”

Cẩm Nương cảm thấy mũi nàng không phải ngứa mà là chua xót, con mắt cũng có chút ướt ướt. Khi còn ở ra mẹ đẻ, hắn tận lực bảo vệ nàng, hôm nay đã gả cho hắn rồi, hắn lại càng che chở nàng, nàng làm sao mà không nhìn ra tấm lòng của hắn chứ? Chẳng lẽ…nàng căn bản là không muốn tin tưởng hắn? Nhất thời vì một câu nói “Ta là nam nhân của ngươi dĩ nhiên ta phải để ngươi quản” mà cảm động, hắn…quả thật khác với những nam nhân trong thế giới này, hắn thế nhưng có thể tiếp nhận tư tưởng của nàng? Không cảm thấy đó là đại nghịch bất đạo (đại nghịch bất đạo: trái với những tiêu chuẩn đạo đức)? Gả cho hắn có lẽ chính là phúc của mình. Không khỏi nghẹn ngào nói, giận dỗi liếc mắt hắn, chu môi phết miệng nói: "Chàng không chịu trả lời, người ta làm sao biết ý của chàng?”

Lãnh Hoa Đình nhịn không được lại muốn nhéo mũi nàng, hừ mũi nói: "Vậy nàng không phải muốn quản sao? Nàng lớn tiếng ồn ào như vậy, không phải là muốn tự định đoạt rồi sao?” Cẩm Nương xấu hổ cúi đầu, hít hà nói: "Dĩ nhiên là muốn quản, nhưng mà, chàng cần phải nhở kỹ những lời hôm nay, sau này chàng là người của ta, là phu quân của một mình ta, ta là một người keo kiệt, không muốn chia sẻ với bất kì ai.” Lãnh Hoa Đình đưa cánh tay dài tới, một tay kéo nàng vào trong chăn, oang oang nói: "Nương tử ngu ngốc.”

Cẩm Nương không nghĩ hắn sẽ đột nhiên ra tay như vậy, liền lập tức muốn ngồi dậy từ trong lòng hắn, chợt nghe thấy âm thanh khàn khàn của hắn từ trên đỉnh đầu truyền xuống: "Đừng nhúc nhích, nếu không ta sẽ thực hành trách nhiệm của một người trượng phu.” Cẩm Nương lập tức yên tĩnh, bất động gục trong lòng hắn, nhưng nàng tuyệt đối không buồn ngủ. Người bên ngoài lại rất nhiều chuyện, lát nữa khi Tứ thẩm đem người đến, thấy ban ngày ban mặt mà còn cùng hắn ở trên giường thì sẽ bị nói thành cái gì a? Vặn vẹo uốn éo cơ thể, Cẩm Nướng cố gắng nhướng đầu lên từ lồng ngực của hắn, thử giảng đạo lí với hắn: "Tướng công, trời vẫn còn sáng, có người tới sẽ không tốt.”

Hắn đem đầu của nàng nhấn vào trong ngực hắn một cái, hừ lạnh nói: "Một số người chỉ thích quan tâm chuyện vớ vẩn, đừng lo, nàng không phải là nương tử của ta sao? Nương tử chính là phải ngủ cùng tướng công.” Cẩm Nương lập tức bị lời nói như thiên lôi của hắn làm cho ngẩn người, tiểu tử này cái gì cũng nói được, bất quá "người thích quan tâm vớ vẩn" cũng không phải nói mình. Quên đi, ngủ thì ngủ, Vương phi không phải nghĩ hắn không hiểu chuyện sao, ban ngày ban mặt cùng nhau nằm chung một chỗ trên giường, đủ thấy rất hiểu chuyện đi. Vì thế, nàng liền an tâm, khom người nằm trong lồng ngực hắn, tìm tư thế thoải mái rồi thực sự nhắm mắt lại.

Bình Nhi sau khi bị Cẩm Nương đuổi chạy ra ngoài, cùng Phong Nhi an vị trong sảnh đường thêu thùa, nhưng trong lòng lại sớm không yên, con mắt thỉnh thoảng hướng về trong phòng. Trời mùa đông vốn lạnh, rèm trong phòng sớm đã được thay bằng vải dày, bên trong còn đóng cửa, có thể nói không thể nhìn xuyên vào phòng nửa điểm. Nhất thời lại nghĩ tới lời của Thiếu phu nhân, Tứ thái thái sẽ đem hai người đến tặng cho Gia, Gia liệu có thu nhận không? Nàng cảm thấy trong lòng bất ổn, vừa mong muốn Gia thu nạp, vừa không muốn Gia thu nạp, rất mâu thuẫn. Nếu thu nạp, có người thứ nhất sẽ có người thứ hai, bản thân dù sao cũng là người của Thiếu phu nhân, nếu Gia thu nhận người của Tứ thái thái, biết đâu Thiếu phu nhân sẽ để Gia cũng thu nhận mình. Thay vì nhìn người khác giành sủng ái của Gia, không bằng giúp đỡ người bên cạnh, dù thế nào cũng là người trong tay mình, vẫn dễ dàng quản lí hơn một chút. Trước đây không phải Đai phu nhân cũng làm vậy sao? Tam di nương cũng chính là nha hoàn hồi môn của Đại phu nhân, khi đó, chính vì muốn đầu với Nhị di nương nên mới ra mặt, nhờ đó mà đoạt được chức vị cao? Nhất thời nàng cảm thấy hận hai người sắp đến, rõ ràng chính mình tới bên cạnh Gia trước, dựa vào cái gì mà các nàng ấy được vào trước? Nam nhân luôn mang suy nghĩ đặc biệt đối với nữ nhân đầu tiên của mình. Khi nàng đến đây, mẹ của nàng đã dạy nàng như thế. Thiếu phu nhân tuổi còn nhỏ, cơ thể vẫn chưa phát triển đầy đủ, nếu chính mình có thể trở thành nữ nhân trưởng thành đầu tiên của Gia, địa vị có thể được nâng cao lên đến tận trời.

Đang suy nghĩ miên man, chợt thấy Tình Nhi vén rèm đi vào, thấy nàng ở bên ngoài, liền đưa mắt nhìn vào phòng trong xem xét: "Bình Nhi, Nhị thiếu phu nhân đâu? Tứ thái thái đã mang người đến rồi, mau mời Nhị Thiếu phu nhân ra nghênh tiếp.” Bình Nhi vừa nghe xong, liền nhanh chóng đứng lên, nhấc chân hướng tới phòng trong, đúng lúc Tứ Nhi đi vào, thấy nàng định vén rèm đi vào phòng trong, liền vội vàng kéo nàng lại, nhỏ giọng nói: "Ngươi làm gì vậy? Đều đã là người hầu bao nhiêu năm, sao hôm nay lại hành sự quá mức lỗ mãng như vậy, Gia và Thiếu phu nhân đang ở trong phòng, sao ngươi có thể cứ như vậy mà xông vào bên trong?” Bình Nhi nghe xong liền đỏ mặt, nói: "Tứ thái thái tới, ta chỉ muốn nhanh chóng gọi Thiếu phu nhân thức dậy ra nghênh đón mà thôi. Thiếu phu nhân mới vào phủ không bao lâu, bề trên lại đích thân đến, đương nhiên không thể tiếp đón không chu đáo được.”

“Trước tiên cứ đứng trước cửa gọi xem sao, Thiếu phu nhân hẳn là không có ngủ.” Tứ Nhi nghe xong liền buông tay nàng nói. Bình Nhi nghe xong liền đứng một bên, Tứ Nhi nhỏ giọng gọi một tiếng "Thiếu phu nhân, người có đang nghỉ ngơi không?” m thanh của Lãnh Hoa Đình từ trong phòng truyền đến: "Đang nghỉ ngơi, có việc gì?”

Bình Nhi cùng Tứ Nhi nghe thấy liền nhìn nhau, không nghĩ tới Gia thay Nhị Thiếu phu nhân trả lời, liền không khỏi chần chừ, không lẽ Thiếu phu nhân thật sự đang ngủ? Vậy cũng phải gọi dậy, nếu một lát nữa Tứ thái thái đến, nếu Thiếu phu nhân vẫn còn đang ngủ, thì mọi chuyện sẽ ra sao đây. “Gia, Tứ thái thái sắp đến, xin Gia gọi Thiếu phu nhân thức dậy.” Tứ Nhi cân nhắc nói. “Ta cùng nương tử muốn ngủ, đóng cửa lại, không cho phép người nào gây ầm ĩ.” Tứ Nhi cùng Bình Nhi đã nghe thấy Lãnh Hoa Đình quát lớn.

Tứ Nhi cùng Bình Nhi nghe xong thì ngơ ngác nhìn nhau, quát lớn tiếng như vậy, khẳng định đã làm Thiếu phu nhân thức dậy, chỉ sợ Gia không chịu để Thiếu phu nhân ra ngoài a, vậy phải làm sao đây? Tứ Nhi gấp đến độ không thể gấp hơn được nữa, tự mình đi ra phía bên ngoài, thấy Tứ thái thái mang theo hai người mặc đồ nha hoàn đến đây, cũng may Tú Cô đúng lúc ở đây, nàng bước lên trước nghênh đón. Tứ thái thái vừa mới bước vào tiền sảnh, liền đưa mắt nhìn vào phòng trong, nhưng vẫn không thấy Cẩm Nương đi ra đón tiếp, sắc mặt có chút không tốt.

Tứ Nhi đã từng ở cùng với Cẩm Nương trong viện của Vương phi nên có chút hiểu biết tính tình của Tứ thái thái, thấy sắc mặt của nàng ấy khó coi, thì không khỏi sốt ruột, Gia cũng thật ra, đây không phải là gây khó dễ cho Tứ thái thái, mà làm cho Thiếu phu nhân khó xử thôi? Trong đầu nàng liền quýnh lên, quay trở về, đứng trước phòng gọi: "Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân, người mau thức dậy a, Tứ thái thái đã đến rồi.” “̀m ĩ cái gì mà ầm ĩ, nếu còn làm ồn nữa thì đem ngươi ra ngoài bán, Gia muốn cùng Thiếu phu nhân nghỉ ngơi một chút cũng không được.” Trong phòng lại truyền đến tiếng quát của Lãnh Hoa Đình

Tứ thái thái bước vào, vừa lúc nghe được, sắc mặt không khỏi biến đổi, quay qua nói với Tú cô đang đón nàng "Phu nhân của các ngươi thật biết tự chăm sóc, ngủ giữa ban ngày như thế này mà cũng có thể ngủ được sao?” Tú cô cũng chỉ mới đi ra từ trong phòng mình, đâu rõ sự tình như thế nào, nghe thấy lời này cũng không khỏi lặng đi, Thiếu phu nhân ngày thường không có thới quen ngủ trưa a, hôm nay sao lại như vậy? Còn cùng Gia nghỉ ngơi, như vậy…như vậy đã hơi quá rồi, huống chi Tứ thái thái lại là trưởng bối, trưởng bối đến nhà, con dâu mới vào cửa như nàng dĩ nhiên phải đón tiếp từ xa, đằng này người đã đến, nhưng nàng vẫn còn ngủ, như vậy thật quá không hiểu chuyện rồi. “Thiếu phu nhân hẳn là không có nghỉ ngơi, sợ là…Gia…” Tú cô thấy sắc mặt không tốt của Tứ thái thái, vội vàng ngượng ngập cười giải thích

Tứ thái thái ngược lại rất hiểu tính tình của Lãnh Hoa Đình, hắn giống như một nửa tiểu hài tử trưởng thành, tính tình giống như tiểu hài tử mười hai tuổi, bình thường trong phủ mỗi khi hứng lên lại hay náo loạn, ngay cả thê thiếp cũng có thể đánh, nàng cũng không muốn ra sức so đo với hắn, chẳng qua, Cẩm Nương kia cũng thật không hiểu chuyện, mình đã đến đây lâu như vậy, cho dù Lãnh Hoa Đình có hồ đồ đi chăng nữa, thì cũng phải ra đây tiếp đón chứ. Làm gì có chuyện khách đến mà nàng cũng không lên tiếng thì sao có thể hợp lễ nghĩa? “Ta trước tiên cứ vào phòng đợi Thiếu phu nhân của các ngươi, dù sao cũng không phải quá cấp bách, đã mang người đến thì dù thế nào cũng phải đưa tận tay cho nàng mới phải.” Tứ thái thái mỉm cười nói, không đợi người khác mời, liền đặt mông ngồi vào vị trí chủ tọa. Tứ Nhi thấy thế, vội vàng bưng trà đến, Phong Nhi bên kia cũng rất tinh ý, bưng mâm hoa quả đến tiếp đãi.

Bình Nhi vẫn đứng ngẩn ngơ ở cạnh cửa không xa, thấy Tứ thái thái vào, con mắt nàng liền hướng đến hai nữ nhân xinh đẹp đi bên cạnh Tứ thái thái. Hai người kia bộ dạng quả thực không tệ, đều có thể xem là giai nhân thanh tú, chẳng qua mũi vẫn hướng lên trời, một bộ dạng khinh thường những người khác trong phòng. Trong lòng Bình Nhi liền cảm thấy tức giận, không phải chỉ dựa vào Tứ thái thái tự mình đưa đến đây thôi hay sao? Cũng chỉ là hai cái móng tay thôi, cho rằng có thể một bước lên trời sao? Cũng không nghĩ lại xem, Thiếu phu nhân mới là quản sự trong viện này, hai người đó dù thế nào đi chăng nữa cũng chỉ là hàng hóa bị người ta đem đi biếu tặng, mà trong lòng Thiếu phu nhân không chừng có biết bao nhiêu hận ý, cho dù bọn họ có lên được giường của Gia thì Thiếu phu nhân nhất định tìm cách trừng trị các nàng.

Hai nha hoàn kia vừa vào cửa liền cảm thấy có một đôi mắt oán hận nhìn chằm chằm vào hai nàng, liền không khỏi quay qua nhìn lại, vừa thấy chủ nhân đôi mắt kia cũng là một nữ nhân xinh đẹp, nhưng lại có ánh mắt như thế, lập tức hiểu rõ nguyên nhân của hận ý đó. Trong nhất thời, ánh mắt của ba người đụng vào nhau, liền chiến đấu tạo nên những trận sấm sét kịch liệt giữa không trung. Tú cô thấy Tứ thái thái không kiếm chuyện mà ngồi xuống, thì không thể làm gì khác hơn đành cười nói: "Tứ thái thái trước hết cứ ngồi đây, Thiếu phu nhân một hồi sẽ ra ngay, để nô tỳ qua kia xem.” Trong mắt Tứ thái thái hiện ra tia châm biếm, gật gật đầu, rất phối hợp bưng trà lên uống, nhưng trong lòng lại nghĩ, Cẩm Nương kia sợ là không ngờ mình sẽ tự thân đưa người tới, nên cố tình trốn trong phòng không chịu ra đi.

Hừ, như vậy hôm nay nàng càng muốn tự mình giao người đến tay nàng ấy, còn phải khiến cho nàng từ nay về sau biết cư xử một chút. Từ xưa đến nay vốn đã có quy tắc, người do trưởng bối chính mình đưa đến, thân phận so với người bình thường như thế nào cũng phải cao hơn một chút. Tú cô tự mình đến bên cạnh cửa phòng gọi: "Thiếu phu nhân, Tứ thái thái đến, người đã thức dậy chưa?” Trong phòng chợt vang lên âm thanh khóc lóc ngậm ngùi của Cẩm Nương: "Tú cô, người ngàn vạn lần phải chiêu đãi Tứ thái thái thật tốt giùm ta, ta… ta sẽ ra ngay đây.” Ngay sau đó lại nghe được tiếng Lãnh Hoa Đình quát: "Đã nói không được đi, phải ở lại cùng ta, không cho đi.” Ngay sau đó giọng nói lại thay đổi, nghe rất ủy khuất: "Nương tử, nàng vừa nói sẽ ở bên cạnh ta, bất kể lí do gì cũng không bỏ ta lại mà.”

Tiếp theo chính là âm thanh dụ dỗ Lãnh Hoa Đình của Cẩm Nương, thanh âm khe khẽ nhẹ nhàng, cực kì nhẫn nại, nhưng thanh âm quá nhỏ, không thể nghe rõ đang nói cái gì. Ngoài phòng khách, Tứ thái thái càng nghe càng muốn cười, một đứa con trai trưởng dòng chính thất, vậy mà lại là một nửa ngốc tử, thật đáng tiếc cho thân phận cao quý kia, có lẽ Tôn cô nương kia cho rằng chỉ cần gả vào Giản Thân Vương phủ là có thể được đăng quang lên trời, lấy một tên tướng công như vậy, nàng cũng đủ thê thảm rồi. Ngồi ở đây được nửa canh giờ, Tứ thái thái rốt cuộc có chút ngồi không yên, trong phòng vẫn liên tục không ngừng truyền ra những tiếng thì thầm, nhưng vẫn không thấy Cẩm Nương đi ra, thỉnh thoảng còn nghe thấy âm thanh quát lớn của Lãnh Hoa Đình đối với Cẩm Nương, ý định không cho Cẩm Nương đi loạn.

Tú cô vẫn tỉ mỉ hầu hạ Tứ thái thái, vẻ mặt áy náy, thỉnh thoảng lại phụng bồi cẩn thận. Tứ thái thái thấy sắc trời không còn sớm, trong phủ của nàng cũng có chút chuyện, liền trầm mặt đứng lên, nói với Tú cô: "Quên đi, ta không đợi nữa, hôm nay vốn là muốn đem người đến tặng, không nghĩ tới Thiếu phu nhân của các ngươi lại phách lối đến như vậy, ngay cả mặt cũng không lộ ra một chút. Ngươi nói với Thiếu phu nhân của các ngươi, người, ta đã đem đến, đợi được uống rượu mừng của các ngươi.” Tú cô ngây ra một lúc, cảm thấy vị Tứ thái thái này không có lòng tốt, quả thật là cố ý gây khó khăn cho Cẩm Nương. Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo của hai nha đầu kia, đang trừng mắt nhìn Bình Nhi, vừa nhìn liền biết không phải là người dễ dàng đối phó, trong lòng không khỏi cười lạnh. Đem thẹn ý do Thiếu phu nhân mới thất lễ với Tứ thái thái toàn bộ thu về, cho nên nàng chỉ tùy ý đáp, hoàn toàn không có thái độ ân cần lúc nãy. Tứ thái thái càng nhìn càng thấy giận, vốn là muốn đối xử với nàng ấy hòa nhã một chút. Không nghĩ tới nàng đem người đến, Cẩm Nương kia lại không biết cư xử đến như vậy.

Tứ thái thái phẩy tay áo một cái rồi tức giận bỏ đi. Ngược lại, hai nha đầu kia ở lại không minh bạch, từ trước đến giờ, dù là thông phòng hay thị thiếp, muốn bước vào phòng đều phải có sự đồng ý của Thiếu phu nhân. Hôm nay đáng lẽ các nàng phải được quang vinh nở mày nở mặt, Tứ thái thái tự mình đưa các nàng qua đây sẽ làm cho thân phận của các nàng ấy cao hơn, chỉ cần Tứ thái thái tự mình giao các nàng đến tay Nhị Thiếu phu nhân, Nhị Thiếu phu nhân dù thế nào cũng phải để lại cho Tứ thái thái một phần mặt mũi. Nhưng hôm nay Nhị Thiếu phu nhân chưa lộ mặt, Tứ thái thái cũng chỉ nói người đã được giao sang đây nhưng lại không nói rõ ràng, như thể ném hai người các nàng đi. Tình huống hoàn toàn không giống như những gì các nàng ấy tưởng tượng

Tú cô cũng đã hiểu rõ mọi chuyện, chờ Tứ thái thái vừa đi, nàng cũng không nói phải xử trí hai người đó như thế nào, chỉ bỏ đi xử lý công việc của chính mình. Tứ Nhi cùng Phong Nhi thì càng không để ý đến hai người đó, Tú cô vừa đi, các nàng cũng giải tán, đều làm ra vẻ không liên quan gì. Chỉ có Bình Nhi đến gần hai người cười, bẻ một miếng bánh Ngư Bì còn lại của Tứ thái thái trên bàn, bỏ vào miệng, vừa ăn vừa nói: "Hai vị muội muội tướng mạo thật xinh đẹp, trước đây ở trong viện của Tứ thái thái, nhất định rất được trọng dụng nha.” Nàng kì thật nhắm vào chuyện này mà nói, bởi vì tướng mạo của hai nha đầu này quả thật không tệ, nhưng cũng chỉ mặc trang phục của nha hoàn Nhị đẳng, so với nàng lúc mới đến đây, còn kém hơn vài phần.

Từ Tam đẳng nha đầu muốn thăng đến Nhị đẳng, thật không dễ dàng gì. Bằng không, lúc trước khi Đại phu nhân đem Xuân Hồng với Liễu Lục đến tặng cho Nhị Thiếu phu nhân, rõ ràng Thiếu phu nhân không vừa mắt, nhưng vì các nàng lúc trước trong phủ là nha hoàn Nhất đẳng, mà Phong Nhi cùng Mãn Nhi trước kia chỉ là nha hoàn Nhị đẳng, cho nên khi qua đây, Thiếu phu nhân vẫn cho hai người ở cấp bậc như cũ, vẫn để các nàng làm nha hoàn quản sự Nhất đẳng, ngược lại Lão thái phu nhân đem hai người Phong Nhi qua làm nha hoàn Nhị đẳng, cũng không được thăng chức, Thiếu phu nhân nếu muốn không thấy Xuân Hồng Liễu Lục nữa thì cũng phải đợi bắt được lỗi sai của hai nàng đó, mới có thể hạ cấp của hai nàng, nếu không thì làm sao có thể làm mọi người phục được. Hai người này, hừ, đến làm thông phòng thì thế nào? Bất quá cũng chỉ là Nhị đẳng mà thôi. Đã tới trong viện này, tất nhiên cũng trở thành người trong viện, các nàng đều phải nghe lời của Nhị Thiếu phu nhân, mà Nhị Thiếu phu nhân vẫn thường mặc kệ mọi việc, có chuyện thì cũng đều kêu người bên cạnh mình là nàng và Tứ Nhi đi phân phó mọi việc. Hừ, các nàng muốn ngang ngược, một lát nữa bản cô nương sẽ làm cho hai người “đẹp mặt”. “Tỷ tỷ cũng không xấu nha, nhìn tỷ tỷ cũng khoảng mười bảy rồi, sợ là sắp phải xuất giá nha.” Một nha hoàn cao hơn một chút cười trả lời.

Bình Nhi kiêng kị nhất là khi người khác nói đến tuổi tác của nàng, nàng rõ ràng chỉ mới mười sáu, nha hoàn kia lại cố tình nói nàng mười bảy, làm nàng không khỏi tức giận, nghiến răng nghiến lợi. “Chuyện này không cần các ngươi quan tâm, các ngươi đã tới đây, thì phải làm tốt mọi chuyện trong tay, những chuyện khác các ngươi không có quyền can thiệp vào.” Bình Nhi hừ lạnh nói. Hai nha hoàn kia nghe xong liền nở nụ cười, vẫn là nha hoàn có vóc người cao kia nói: "Tỷ tỷ nói rất đúng, chúng ta… nhất định sẽ làm tốt mọi chuyện bên trong. Chỉ sợ có người không có việc bên trong, cũng muốn chen lấn vỡ đầu để đi làm, ngươi nói xem nàng có phải quá chịu khó, hay còn có nguyên nhân khác".

Ba người đang nói, thì rèm ở phòng trong cuối cùng cũng được xốc lên, Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình từ trong phòng đi ra. Hai nha hoàn kia vừa thấy, lập tức lên tinh thần, không cần đợi Tú cô mở miệng giới thiệu, tự mình đi đến trước mặt Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình làm một cái lễ thiếp. Cẩm Nương vừa nhìn liền ngưng mắt lại, cũng chưa có thực hiện tục chải tóc, đã tự coi mình là tiểu thiếp rồi, thật đúng là quá phách lối, quả là chủ tử sao nô tài như thế. Cẩm Nương vừa muốn mở miệng, thì Lãnh Hoa Đình đã hỏi lại một câu: "Nương tử, hai ngươi này là ai? Nhìn rất lạ.”

Hai nha hoàn kia thấy Gia hỏi, liền nhìn về phía Cẩm Nương, các nàng dù sao cũng là những bông hoa Vân Anh chưa được gả, chung quy không thể nói chính mình là nha hoàn thông phòng do Tứ thái thái đem đến cho Gia được Cẩm Nương nghe thấy giọng điệu của Lãnh Hoa Đình, liền hiểu rõ ý tứ của hắn, cố ý giả bộ mơ hồ, cười trả lời: "Tướng công, thiếp cũng không biết, có lẽ là thiếp của các thúc thúc.” Hai nha hoàn kia nghe xong, mặt mũi liền trắng bệch, Thiếu phu nhân đang nói cái gì thế? Các nàng vẫn đang mặc trang phục của các cô nương mà.

Vẫn là cái nha hoàn cao kia đến hành lễ rồi nói: "Nhị Thiếu phu nhân, hai người nô tỳ vẫn là cô nương, tóc chưa từng được búi, là được Tứ…” “A, vậy tại sao các ngươi lại làm lễ của thiếp? Làm ta còn tưởng các ngươi sớm đã xuất giá, hóa ra là ta nghĩ sai rồi.” Cẩm Nương không đợi các nàng nói hết lời, liền tiếp lời nói. Hai nha hoàn kia nghe được liền khựng lại, sắc mặt không được tự nhiên, thầm giận chính mình quá nóng lòng, lễ kia chung quy vẫn không hợp với quy cũ, nên nhất thời ngơ ngẩn, không biết nói gì, nhưng trong lòng rất khuẩn trương, không biết bây giờ phải làm sao.

Cẩm Nương thấy các nàng không nói lời nào, cũng lười quản các nàng, đẩy xe đi ra ngoài, hai nha hoàn kia vội đuổi theo: "Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, nô tỳ có lời muốn nói.” Trên khuôn mặt tuấn tú của Lãnh Hoa Đình lộ ra vẻ không kiên nhẫn, nhưng cũng không có nổi giận ngay lập tức. Cẩm Nương dừng cước bộ nhìn các nàng.

Hai nha hoàn kia lúc này đã thông minh hơn, quỳ xuống trước mặt Cẩm Nương, lạy một lạy nói: "Hai người nô tỳ là do Tứ thái thái đưa đến.” Cẩm Nương nghe xong liền nở nụ cười:” Ta nói mà, làm sao trong phòng lại xuất hiện thêm hai người lạ mặt như vậy, ừ, buổi sáng đã sớm nghe mẫu phi nói qua, Tứ thẩm thương yêu tướng công nên đưa hai người đến hầu hạ tướng công.” Lời này là nói với Lãnh Hoa Đình, hai nha hoàn kia nghe xong mới nới lỏng tâm tình một chút, chỉ cần Thiếu phu nhân biết thân phận của các nàng là tốt rồi. Lãnh Hoa Đình nghe xong cũng nở nụ cười: "Tứ thẩm thật tốt bụng, biết rõ trong viện chúng ta đang thiếu hai người quét nhà giặt dũ, liền lập tức đưa người tới. Nương tử, chúng ta mau mau qua chỗ Mẫu Phi, nói với Mẫu Phi, Tứ thẩm yêu thương Đình Nhi nên đem hai người đến hầu hạ Đình Nhi.”

Cẩm Nương nghe hắn nói xong cũng nói: "Ừ, tốt lắm, thiếp sẽ nghe theo tướng công, cùng tướng công đến viện của Mẫu Phi.” Nói xong liền đẩy Lãnh Hoa Đình đi. Hai nha hoàn kia nghe xong khuôn mặt liền như trái cà, ỉu xìu, một mảnh trắng bệch. Vẫn là nha hoàn có vóc người cao cao kia không cam lòng, tiến lên vài bước, chặn tay của Cẩm Nương lại rồi quỳ xuống nói: "Thiếu phu nhân, Thiếu phu nhân, đều không đúng, không phải như thế, nô tỳ…nô tỳ là được đưa đến cho Gia… làm thông phòng cho Gia.” Nàng bất chấp mọi thứ, không cảm thấy xấu hổ khi nói ra, nhất thời, tất cả mọi nha hoàn, bà tử trong phòng trong viện đều kéo ra xem náo nhiệt.

Người còn lại nhìn là biết cơ hội chưa tới nên chỉ đứng xa xa mà nhìn, theo dõi tình hình như thế nào rồi mới quyết định đến nói sau. “Ngươi đến đây để làm thông phòng cho Gia ư?” Vẻ mặt Cẩm Nương vô cùng kinh ngạc, khó hiểu hỏi lại. “Đúng vậy, khi Tứ thái thái đưa nô tỳ đến đây đã nói với nô tỳ như vậy. Thiếu phu nhân, nô tỳ không đi phòng hoán tẩy đâu ạ (hoán tẩy: hoán = giặt, tẩy = rửa), chuyện này người có thể sai người đi hỏi lại Tứ thái thái, à, chuyện này Tú cô cũng có biết qua, vì lúc Tứ thái thái đến đã từng phân phó qua.” Nha hoàn có vóc người cao cao nói xong liền nhìn xung quanh tìm kiếm Tú cô.

Cẩm Nương cũng nhìn theo nàng tìm Tú cô, Tú cô ngược lại rất nhanh xuất hiện, nói với Cẩm Nương: "Lúc Thiếu phu nhân ở trong phòng chăm sóc Gia, Tứ thái thái xác thực có tới một chuyến, lúc gần rời đi, có dặn nô tỳ nói với người, người nàng đã đưa đến, đợi đến ngày được uống rượu mừng của Gia.” Lãnh Hoa Đình lúc này mới nghiêng đầu, kéo tay Cẩm Nương nói:"Tứ thẩm chỉ nói muốn uống rượu mừng của Tiểu Đình đúng không, đúng lúc hai chúng ta cũng vừa mới thành thân xong, một hồi sai người đem rượu mừng còn tồn trong phòng đến cho Tứ thẩm uống đi.” Cẩm Nương nghe xong liền nở nụ cười, cúi đầu dịu dàng nói với hắn: "Ừ, tướng công suy nghĩ thật chu đáo, vậy cứ quyết định như thế đi.” Quay qua nói với nha hoàn đang quỳ: "Nhìn dáng vẻ của ngươi có vẻ không muốn hầu hạ Gia, như vậy đi, ngươi là người do Tứ thẩm đưa tới, chúng ta không thể đối xử tệ bạc được, ngươi trước tiên cứ đến phòng hoán tẩy trước đi, nếu không thoải mái có thế quay về phủ của Tứ thẩm.”

Nha hoàn kia nghe xong liền quýnh lên, tính tình của Tứ thái thái như thế nào nàng biết rất rõ, hai nàng chẳng qua chỉ là quân cờ của Tứ thái thái để chỉnh Thiếu phu nhân mà thôi, đã được đưa đến đây, nào có chuyện được quay trở về, cho dù Thiếu phu nhân có đối xử với các nàng như thế nào thì Tứ thẩm cũng chỉ có tức giận chứ không thể làm gì thêm, nô tỳ đối với các chủ tử mà nói bất quá chỉ là hàng hóa mà thôi, vừa ý thì có thể được lên cấp, không vừa ý thì đem đi bán, hoặc là đem đi tặng, nào có quyền làm chủ chính mình. Nàng không khỏi quỳ mềm nhũng trên mặt đất, nước mắt lưng tròng nhìn Cẩm Nương, hạ giọng cầu xin: "Thiếu phu nhân,…nô tỳ nguyện ý hầu hạ Nhị Thiếu gia, ngay cả phòng hoán tẩy nô tỳ cũng đi, xin người đừng đưa nô tỳ trở về…” Tiếu ý trên mặt Cẩm Nương ngày càng tăng, đưa tay kéo nàng đứng lên nói: "Tứ thẩm dạy dỗ thật tốt, rất biết tiến thoái, vậy được rồi, các ngươi cứ đi theo Tú cô, Tú cô nhất định sẽ an bài cho các ngươi.”

.