Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 64

Chương 64.

Cẩm Nương nhíu mày, lạnh lùng nói “Không có ý gì cả, các ngươi tuy rằng là nha hoàn hồi môn theo ta tới đây, nhưng hôm nay vào trong Vương phủ rồi, thì là người trong phủ, gia là chủ tử trong viện này, tất nhiên là có quyền xử lý các ngươi, hơn nữa đến chỗ của Tam phu nhân, thì vẫn là nô tỳ giống nhau, cũng không phải là bị bán hay đưa ra khỏi phủ, các ngươi không cần suy nghĩ nhiều quá.” Cẩm Nương cảm thấy hơi mệt, trước kia nàng không phát hiện, hôm nay mới biết được Bình Nhi hóa ra là người như vậy, nàng bỗng nghĩ đến lúc trước ở nhà mẹ đẻ, Lão thái thái đã từng nhắc nhở nàng, xem ra, Lãnh Hoa Đình đã quyết định đúng, sớm đem Bình Nhi đưa đi, để sớm dẹp đi hậu hoạn, để người tâm thuật bất chánh ở bên cạnh cũng giống như mang theo quả bom hẹn giờ trong người, làm sao cũng không thấy yên tâm, về phần Xuân Hồng, nàng ấy là do Đại phu nhân cho mình, Đại phu nhân đối với mình hận đến thấu xương, thì làm gì mà chịu đưa người tốt lành tới, bản tính coi như cũng khá, nhưng chỉ sợ trong lòng có tính toán riêng, e là có mang theo nhiệm vụ mà tới, nên đi khỏi cũng tốt. Bình Nhi nghe xong thì khóc lên, kéo áo Cẩm Nương “Thiếu phu nhân, nô tỳ đã hầu hạ người tám năm rồi, tình cảm nhiều năm như vậy, người không thể bỏ nô tỳ đi a, nô tỳ chưa quen cuộc sống ở đây giờ lại sang chỗ của Tam phu nhân, vốn không thể sánh bằng sống bên cạnh người, nô tỳ không đi, cầu xin người Thiếu phu nhân.”

Cẩm Nương biết nàng sẽ nói những lời này, quả thật, Bình Nhi đã hầu hạ thân thể này nhiều năm, từng li từng tí một từ từ hiện ra trong đầu của mình, hồi tưởng lại, từ lúc còn bé, Bình Nhi đã làm không ít những chuyện dơ bẩn, bằng không, thân thể này cũng không bị Đại phu nhân chèn ép dữ dội như vậy. Cẩm Nương khẽ mỉm cười, nhàn nhạt nhìn Bình Nhi nói “Ngươi hầu hạ ta nhiều năm, nhưng ta cũng không bạc đãi ngươi, hôm nay ta bất quá chỉ nghe theo Gia an bài mà thôi, một mình ngươi đã làm gì trong lòng ngươi tự rõ, ta nghĩ đến tình nghĩa nhiều năm nên mới không nói toạc ra, quá khứ dù có thế nào thì cũng đã qua, sau này ở bên kia nên biết khiêm tốn một chút, dù sao ngươi là người của ta, ta sẽ hết sức che chở ngươi, chỉ cần ngươi không làm chuyện quá mức, cuộc sống sau này có tốt hay không là do ngươi.” Xuân Hồng nghe xong liền hiểu, việc này đã quyết thì không có đường để trở về nữa, nếu Bình Nhi không thể ở lại, thì mình lại càng không thể ở lại, Thiếu phu nhân đã nhìn mình không vừa mắt, đúng lúc đuổi được mình đi sẽ thanh tịnh hơn, chẳng qua trong lòng có mối hận, Đại phu nhân đã hứa với nàng, đến đây là có thể chèn ép Thiếu phu nhân, để gia thu nàng vào phòng, cho nên, lần đầu tiên khi nàng nhìn thấy gia, đã không biết dè dặt mà thu lại tham vọng của mình, mới có thể để cho gia chán ghét vứt bỏ nàng.

Nghĩ đến quả thật hối hận, cũng tại gia lớn lên quá mức tuấn mỹ, giống như tiên, nên người nào nhìn thấy mà không động tâm chứ, hiện tại thì xong rồi, ra đi lần này thì không còn hy vọng gì nữa, bất quá nghe nói ở Tây phủ cũng có chủ tử trẻ tuổi, bằng vào vẻ thùy mị của mình, sẽ có cơ hội, dù sao ở bên này của Gia mình đã không có cơ hội, nên thay đổi qua đó cũng tốt, nghĩ như thế, nên Xuân Hồng cũng đã thản nhiên lại, mặc dù còn lau nước mắt nhưng không ồn ào nữa. Bình Nhi thì khóc thật lớn, khiến Cẩm Nương không kiên nhẫn nhìn Tú cô một cái, sau đó xoay người đi vào nhà, Bình Nhi vọt lên ôm lấy chân Cẩm Nương, không để cho nàng đi, khóc ròng “Nô tỳ không tin, không tin Gia đuổi nô tỳ đi, Thiếu phu nhân, lòng dạ người quá độc ác rồi, cho dù nô tỳ có làm sai với Xuân Đào cùng lắm người chỉ phạt nô tỳ mấy roi là được, người không thể nào tuyệt tình như vậy.” Tú cô muốn ngăn cản nhưng cũng không ngăn được, nên không thể làm gì khác hơn là ở bên cạnh kéo nàng ra.

Cẩm Nương nghe xong thì tức giận, cúi đầu lạnh lùng nhìn nàng, khóa miệng nhếch lên nụ cười lạnh “Ngươi muốn tự mình đi hỏi gia?” Bình Nhi nghe xong ánh mắt liền sáng lên, cố gắng dũng khí nói “Chỉ sợ Thiếu phu nhân không để cho nô tỳ gặp gia, nô tỳ tin gia sẽ không đuổi nô tỳ đi, dùng lời gia làm lý do, Thiếu phu nhân, sợ là người sẽ không gánh nổi.” Cẩm Nương nghe xong lời nàng nói thì hoàn toàn chết tâm, và càng thêm xác định, ban đầu trong phủ tung tin cho Tôn Vân Nương chính là nàng, Cẩm Nương nhấc chân lên, đem nữ nhân không biết điều này đá ra, cười lạnh “Tốt, ta cho ngươi như ý nguyện, cho ngươi đi gặp gia.”

Rồi nhìn Tú cô nói “Buông nàng ra, ngươi cũng đi vào theo để làm chứng, phòng hờ có tiểu nhân nào đó nói xấu ta, bởi vì nàng mà tìm tới ta náo loạn.” Vừa nói vừa vén rèm đi vào nhà, Bình Nhi do dự một chút, nhưng nghĩ tới buổi sáng gia đối với nàng còn rất ôn nhu, mà bản thân nàng thì Hồng Tụ thêm hương, hơn nữa Thiếu phu nhân cũng không xinh đẹp bằng mình, nếu không tại sao qua cửa nhiều ngày rồi mà còn chưa động phòng hoa trúc, nghĩ như thế nàng lấy lại dũng khí đi theo Cẩm Nương vào phòng. Tú cô cũng thấp thỏm đi vào theo.

Trong phòng, Lãnh Hoa Đình sớm đã nghe được tiếng náo loạn ở bên ngoài, bất giác cảm thấy thật phiền lòng, nữ nhân Cẩm Nương này, lòng dạ vốn rất mềm yếu, đối với những nha đầu không có tâm địa tốt, nếu đổi là hắn, dám náo loạn như vậy thì sớm đã đem nàng ta đi bán. Thấy mặt Cẩm Nương đen thui đi vào, còn Bình Nhi thì ở phía sau khóc lóc như hoa lê đái vũ, Cẩm Nương còn chưa kịp mở miệng, Bình Nhi liền lao thẳng đến bên giường, bộ dạng khiếp sợ nhu nhược “Thiếu gia, Thiếu gia cứu nô tỳ.” Lãnh Hoa Đình đã mặc quần áo ngay ngắn lại, đang ngồi ở trên giường, đầu tóc đen dài rớt xuống trên bờ vai, che đậy khuôn mặt tuyệt thế của hắn, ánh mắt phượng yêu mị mang theo vẻ buồn ngủ, vừa tức giận vừa buồn bực, lấy khủy tay chống đỡ nửa người rồi liếc xéo Bình Nhi, đôi môi đỏ mọng hé mở : “Ngươi làm sao?” Giọng nói nồng ấm như rượu ngon ủ lâu năm, hơi có chút khàn khàn, cũng nhẹ như ca hát làm cho người nghe thêm cảm động.

Phong tình diễm tuyệt như vậy, hơn nữa Bình Nhi lại một lần bắt gặp dung nhan của hắn ở rất gần mình, nên nhất thời không có trả lời, hồn phách đã bay đến nơi nào rồi, thật lâu sau nàng mới hoàn hồn, gia đối với nàng thật ôn nhu a, nghĩ vậy nên không khỏi quay đầu nhìn Cẩm Nương với ánh mắt khiêu khích, đang muốn lên tiếng nói chuyện thì lại nghe Lãnh Hoa Đình nói “Ngươi tới gần đây một chút.” Chớ nói là Bình Nhi, ngay cả Tú cô khi nghe Gia nói chuyện ôn hòa như vậy cũng không thể không tin, nhìn thái độ gia đối với Bình Nhi, chẳng lẽ đúng như nàng ta nói, Gia thật thích nàng ta? Vậy lời Thiếu phu nhân nói vừa rồi… Tim Bình Nhi đập nhanh, quỳ xuống bò tới bên giường, Cẩm Nương vừa nhìn thấy vậy, môi liền nhếch lên trong lòng bắt đầu bi ai, nữ nhân này đã không biết sống chết, còn tự mình tìm đường chết, nàng cũng không có biện pháp a, muốn giúp thì người ta cũng sẽ không muốn, nên tốt nhất là đứng xem cuộc vui vậy.

Bình Nhi đến gần bên giường, Lãnh Hoa Đình đưa tay lên thì nhìn thấy bàn tay bị băng bó rất xấu xí, bất tác dĩ trợn mắt nhìn Cẩm Nương, thật là phiền phức a, nhưng mà không sao, đúng lúc ngăn chặn sự dơ bẩn, khỏi phải rửa tay. Vừa nhấc tay lên một cái, thì bàn tay bị băng bó của Lãnh Hoa Đình bỗng giống như có bộc sắt, một chưởng quét xuống, Tú cô vừa cảm thấy hoa mắt một cái, thì có một bóng người như diều đứt dây như lá bị héo úa, bay thẳng ra cửa sổ, nhìn kỹ lại thì thấy thân thể Bình Nhi ầm một tiếng đụng trên tường rồi rớt xuống đất. Bình Nhi căn bản là chưa kịp kêu tiếng nào đã phun ra một ngụm máu tươi, sau đó bất tỉnh.

Cẩm Nương lắc đầu, nhìn Tú cô đang trợn mắt há mồm nói “Tìm hai người, đem nàng ném ra ngoài.” Nói xong cũng không nhìn Bình Nhi lấy cái nào, đi tới bên giường. Tú cô nhìn cái mặt xưng như đầu heo, máu tươi đầy áo của Bình Nhi, một hồi lâu cũng không nói được câu nào, nàng chỉ cảm thấy chân như bị rút gân, thật lâu cũng không khôi phục được sức lực, Cẩm Nương nhìn thấy thế liền vén rèm gọi người, Tứ Nhi đã chờ sẵn ở bên ngoài. Trong lòng Châu Nhi cùng Ngọc Nhi sớm đã biết, các nàng hầu hạ Thiếu gia nhiều năm như vậy rồi, trước kia ở cạnh Thiếu gia cũng có không ít người giống như Bình Nhi vậy, nên kết cục như thế nào các nàng đã biết trước, hơn nữa đã nhìn quen nên không cảm thấy lạ gì, lúc này thấy Thiếu phu nhân gọi người, hơn nữa Tứ Nhi đã đi vào trước, hai bà tử vóc dáng to thô thiển cũng theo vào, đem Bình Nhi kéo ra ngoài.

Mắt Tứ Nhi nhìn thấy Tú cô đang đứng ngẩn người ra, thì nhanh chóng vừa kéo vừa đẩy Tú cô ra ngoài. Cẩm Nương suy nghĩ một chút rồi gọi Tứ Nhi lại “Đi mời đại phu xem cho nàng một chút, cũng làm tròn chút tình cảm chủ tớ nhiều năm, ngày khác nàng có hận, cũng không trách được ta.” Tứ Nhi nghe xong mắt thì hơi ngước lên, nhìn Cẩm Nương một cái rồi suy nghĩ nói “Thiếu phu nhân không cần quan tâm nữa, bất quá chỉ là một người không biết trời cao đất rộng thôi, bận tâm vì nàng thì thật không đáng.”

Cẩm Nương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nàng vẫn không muốn trách móc nặng nề đối với người ở phía dưới, nên mới dễ dàng tha thứ Bình Nhi hết lần này đến lần khác, hôm nay Bình Nhi thành như vậy, tuy nói không phải do nàng sai, cũng không phải chủ ý của nàng, nhưng dù sao cũng là người tới từ nhà mẹ đẻ của mình, nàng không sợ Bình Nhi hận mình, chỉ sợ những người khác nhìn thấy sẽ rét lạnh trái tim, mà sinh ra dị tâm, không trung thành với nàng nữa, lời này của Tứ Nhi chính là biểu hiện rõ thái độ, chứng tỏ ánh mắt bọn nha đầu cũng sáng suốt, thị phi đúng sai cũng tự mình thấy được, nàng mang đến sáu nha hoàn thoáng một cái đã mất đi hai người, những người còn lại, Cẩm Nương không muốn lại có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra nữa, nếu không, nàng quả thật không còn mặt mũi ở trong phủ này nữa, ngay cả người sai vặt ở trong phủ e là cũng oán hận nàng ở trong lòng. Sau khi an bài thỏa đáng, Cẩm Nương trở về phòng, Lãnh Hoa Đình của nửa nằm nửa ngồi, đang hứng thú dơ tay nhìn hai cục băng. Cẩm Nương nhớ lại cảnh hắn đánh bay Bình Nhi, thì không khỏi bụm miệng cười, đến gần hắn nói “Tướng công, lúc nãy có đụng đến vết thương trên tay không?”

Nhìn nàng cười giảo hoạt, ánh mắt sáng ngời cong thành nguyệt nha nhi (hình trăng khuyết), Lãnh Hoa Đình không nhịn được mà muốn nhéo cái mũi nhỏ nhắn của nàng, chỉ tiếc năm ngón tay đều bị băng lại rồi, muốn nhéo cũng nhéo không được, nên đành mượn ngón tay làm gậy chọc chọc vào hông nàng, cười nói “Nương tử, ta phối hợp có tốt không?” Cẩm Nương cởi áo ngoài ra rồi lên giường, sau đó đến bên cạnh hắn, giúp đỡ hắn nằm xuống, nhưng lại cười nói “Chỉ là ra tay hơi nặng một tí, bị thương thành như vậy rồi, cũng không biết Tam thẩm có chịu nhận không.” “Không nhận thì kêu người bán đi để đổi tiền, ngủ, đừng vì chút chuyện không đáng mà hao tổn tâm tư.” Lãnh Hoa Đình nằm nghiêng, vung tay lên tắt đèn, rồi buông màn xuống, động tác rất thành thạo, tuy rằng hai tay bị bao bọc nhưng động tác vẫn rất linh hoạt.

Cẩm Nương trong lúc đi vào giấc mộng rồi mà vẫn suy nghĩ, thằng nhãi này chắc là công phu rất cao, chỉ giơ nhẹ lên mà đã hạ xuống nặng như thế, bàn tay cử động không tiện còn biết dùng nội lực làm tốt một ít việc, nếu đi Hoa Sơn tham gia luận kiếm, không biết có thể chiến thắng Hoàng Dược Sư không… Trong miệng lẩm bẩm: “Tướng công, ngươi thật lợi hại nha…”Rồi không có lên tiếng nữa, hô hấp trở nên đều đều kéo dài. Lãnh Hoa Đình yên lặng trầm tĩnh ngắm nhìn nàng, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên khuôn mặt nàng, giống như bao phủ một tầng sương thánh kiết chói lọi, hàng lông mi thật tạo thành bóng râm trên mặt, vài sợi tóc nhẹ rủ xuống cái trán trơn bóng, cặp môi đỏ mọng đầy đặn, đường cong rất rõ ràng, còn mang theo hương hoa lan nhàn nhạt thơm ngát thỉnh thoảng lại chui vào mũi hắn, hắn nhắm mắt lại, chậm rãi tiến gần nàng thở nhẹ “Nương tử…”

Cẩm Nương giật mình, cảm giác có chút lạnh, thân thể nho nhỏ liền tự giác co lại bên cạnh hắn, tiến sát vào lòng hắn, giống như con mèo nhỏ dựa vào lồng ngực hắn, trong miệng còn lẩm bẩm “Tướng công ngủ.” Rồi không lên tiếng gì nữa mà ngủ thật say, Lãnh Hoa Đình bị mái tóc xõa trên gối của nàng làm ngứa ngứa, giật mình nhịn không được mà cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng, vừa chạm vào hắn liền xấu hổ đỏ mặt nhìn nàng, sợ nàng tỉnh lại phát hiện mình. Cẩm Nương dường như có cảm giác nên mấp máy môi đưa cái lưỡi ra liếm liếm rồi lại ngủ tiếp. Động tác như vậy không thể nghi ngờ là càng dụ dỗ hắn thêm, Lãnh Hoa Đình cảm thấy thân thể trở nên khô nóng, ngay cả tim cũng không ngừng đập liên hồi, vội vàng quay đầu đi, không dám nhìn nàng nữa, nội tâm lại như có điều gì đó, rồi lại không nhịn được mà quay đầu lại nhìn nàng, thấy nàng lại chui sâu vào ngực hắn, bàn tay đặt lên eo hắn, rồi ôm thật chặt.

Thân thể Lãnh Hoa Đình cứng đờ, nhưng cũng không dám lộn xộn chút nào, nội tâm lại ngọt ngào, nhưng mặt hắn lại đen thui, thối nha đầu, lại lấy hắn làm gối ôm. Ngày thứ hai, buổi sáng khi Cẩm Nương tỉnh lại, thì cẩm thấy tinh thần rất sảng khoái, vừa mở mắt ra đã thấy mình đang nằm trong ngực của Lãnh Hoa Đình liền không khỏi hoảng sợ, tự động đem thân mình lui ra ngoài, hy vọng hắn không tỉnh lại đúng lúc như vậy, khi nàng ngủ có một thói quen, lúc ngủ nàng rất thích ôm gối ôm, nếu có người ngủ chung, nàng liền chen lấn với người kế bên, nhớ lại lúc học đại học ở ký túc xá, bạn gái ngủ cùng giường với nàng bị nàng chen lấn đến nỗi rớt xuống giường. Lãnh Hoa Đình không phải bạn gái của nàng, nếu bị chen lấn quá cùng lắm thì gạo nấu thành cơm thôi, thằng nhãi này nếu biết rõ mình nghĩ như vậy, sẽ lại chửi nàng là hoa si cho xem, mới nhúc nhích một chút liền chợt nghe trên đầu có tiếng nói lười biếng “Hiện tại lui ra ngoài, nàng không thấy quá muộn rồi sao?”

Mặt Cẩm Nương liền có một luồng nhiệt xông lên, đỏ mặt ngẩng đầu nhìn lên, vừa nhìn liền giật mình, rồi lấy tay sờ mặt hắn, tiếng nói cũng trở nên lắp bắp: “Tướng…tướng công, chàng…chàng làm sao vậy? Mắt thâm quần rồi nè.” Lãnh Hoa Đình nghe lời nói của nàng liền cứng người lại, thiếu chút nữa là lấy tay che miệng nàng lại, nàng còn không biết xấu hổ mà nói thế, cả đêm gắt gao ôm hắn, làm hắn không dám nhúc nhích, vừa cử động thì thân thể liền nổi lên phản ứng, hắn sợ chính mình sẽ biến thành sói, nên đành phải cứng người cả đêm, nàng còn nằm trong lồng ngực hắn cọ qua cọ lại, chân cũng không chịu yên thân, mà hở một chút là lại để lên chân hắn, cứ như bạch tuộc mà quấn lên người hắn, tại sao lại có tướng ngủ khó coi như vậy nha, trước đó nàng luôn nằm rất xa người của mình, một mình núp ở trong giường, cầm chăn mềm cuốn cả người lại, hôm qua không biết vì sao, vừa nằm xuống gối, cũng quên quấn chăn mền luôn, rồi cùng hắn chen chúc một chỗ, không nghĩ tới đây lại là cơn ác mộng của hắn, một đêm không ngủ, mắt không thâm quần mới là lạ. Vuốt ve bàn tay nhỏ bé đang sờ loạn của nàng, đột nhiên nhếch miệng lên, ánh mắt yêu mị bị một tầng nước bao phủ, một bộ dáng hề hề đáng thương, mở miệng hô “Nương tử, nàng đánh ta một đêm, khiến trên người ta đau quá.”

Cẩm Nương nghe xong trong lòng hối hận vạn phần, thoáng cái ngồi dậy ở trên giường, vẻ mặt kinh hoàng cùng đau lòng, lấy tay vén ra đồ hắn “Ở đâu, đau ở đâu? Không phải là ta đá ngươi nha, trời ạ, tướng ta ngủ thật không tốt, tướng công, ta không có đá bị thương chàng chứ, cho ta xem một chút…” Lãnh Hoa Đình chịu không nổi bàn tay nhỏ bé của nàng ở trên người hắn sờ loạn, còn…không để ý đến nam nữ thụ thụ bất thân, hắn rất nghiêm trang suy nghĩ là nàng cố ý, mượn cơ hội kiểm tra vết thương để chọc lên người hắn, quả nhiên vừa nhấc mắt lên liền thấy trong mắt nàng sự vui vẻ ranh mãnh, hắn không khỏi cắn răng, tiểu nha đầu này, lại dùng chiêu của hắn lừa gạt lại hắn. “Ai nha, nương tử, nàng đừng đụng ta, đau quá, đau quá a!” Nói xong trên đầu lập tức đổ mồ hôi, cái này đối với hắn mà nói thật là quá dễ dàng, hắn thường dùng chiêu này để lừa gạt Vương phi.

Lúc trước Cẩm Nương xác định rõ là hắn lừa gạt nàng, cho nên mới ăn miếng trả miếng với hắn, hiện tại nghe hắn nói thế, lại nhìn thấy trán của hắn tất cả đều là mồ hôi, thì thoáng cái bị hù sợ, thực hết hồn, kéo lại ống tay áo của mình lau mồ hôi cho hắn “Tướng công, tướng công, chàng có khỏe không?” Trong lòng lại nghĩ, không phải độc lại phát tác chứ? “Đau quá, đau quá a!” Lãnh Hoa Đình trên đầu vẫn còn mồ hôi, hàng lông mày tuyệt mỹ nhăn lại, thực giống như Tây Thi đang đau đớn, rất là đặc sắc, Cẩm Nương lúc này không có tâm tình để thưởng thức cái đẹp, chỉ vội vàng hỏi “Đau ở đâu, có muốn mời đại phu hay không?” “Bả vai, bả vai đau nhức, nương tử, nàng giúp ta xoa bóp.” Lãnh Hoa Đình hô to gọi nhỏ, vươn bả vai ra cố ý run run.

Cẩm Nương vội vàng giúp hắn xoa bóp vai, xoa theo huyệt đạo, Lãnh Hoa Đình vốn chỉ muốn chơi ác chỉnh nàng, lại không nghĩ tới nàng mát xa thật thoải mái, thân hình cứng cả một đêm bây giờ được thả lỏng, thật sảng khoái. Cẩm Nương mát xa đã lâu, tay cũng mỏi, nên nàng thoáng dừng lại, hắn liền kêu to, thanh âm kia muốn thảm bao nhiêu thì có bấy nhiêu, tựa như Cẩm Nương đang ngược đãi hắn vậy. Cẩm Nương bất tác dĩ phải tiếp tục xoa bóp, nhìn bộ dáng hắn nằm lỳ trên giường hưởng thụ thật thoải mái, đột nhiên ý nghĩ vừa động, tay dời xuống, bắt đầu xoa lưng hắn, sau đó là đùi, rồi bàn tay nhỏ bé của nàng lại chuyển qua chỗ bắp chân, thừa dịp hắn không chú ý, nàng vén vạt áo lên, quả nhiên bắp chân của hắn lộ ra một làn da đen kịt, mạch máu trên đùi nổi lên rất rõ, rất dữ tợn, giống như căn bệnh viêm tĩnh mạch mà ở kiếp trước nàng đã nhìn thấy, các mạch máu đều là màu đen, nàng nhớ rõ chứng bệnh này đến thời kỳ cuối sẽ biến thành nhiễm trùng, sau đó thối rữa, cuối cùng lan ra toàn thân, cứ thế rồi trở thành bệnh nan y.

Suy nghĩ dừng lại một chút, tim đột nhiên rất đau đớn, giọng nói cũng run rẩy theo “Tướng công!” Lãnh Hoa Đình đang được nàng xoa bóp rất thoải mái, nghe thấy giọng nói của nàng khác lạ, hắn cho rằng nàng bị mình dọa sợ, nên lòng mềm ra, không chút suy nghĩ mà quay đầu lại nhìn nàng, thấy vẻ mặt nàng đau xót, trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi, còn có một tia bi ai, thì không khỏi ngạc nhiên, giọng điệu ôn nhu hỏi “Nương tử làm sao vậy?” Cẩm Nương yên lặng nhìn hắn, thật là đẹp, cho nên ông trời mới ghen tị với hắn sao? Cho nên đã tìm biện pháp trừng trị hắn, ban cho hắn nhận những đau đớn này? Trong nội tâm nàng như bị một tảng đá đè xuống, hô hấp cũng trở nên khó khăn, lỗ mũi thì chua xót, nhưng nàng nghĩ nàng sẽ không khóc, không muốn chảy nước mắt trước mặt hắn, nên cố gắng hít một hơi thật sâu rồi nói “Tướng công chân của chàng cũng đau, ta giúp chàng xoa bóp nhé.”

Lãnh Hoa Đình nghe xong thì sững người, theo bản năng muốn đẩy nàng ra, hắn không muốn để cho nàng thấy khuyết điểm trên người hắn, càng không muốn chứng kiến ánh mắt đồng cảm thương hại của người khác, nhưng ánh mắt nàng cực kỳ bi ai, tựa như mất đi người thân yêu nhất, vô cùng đau thương, nên hắn không có dũng khí đẩy tay nàng ra, giọng điệu mềm nhẹ nói “Vậy nàng xoa nhẹ thôi, ta sợ đau.” Cẩm Nương gật đầu nhẹ, trên mặt nhẹ nhàng nở một nụ cười “Tướng công chàng ngủ đi, ta sẽ xoa xuống dưới cách huyệt dũng tuyền ba tấc, trên dưới xoa, nếu thấy đau nhức thì nói một tiếng.” Lãnh Hoa Đình nghe xong liền giật mình, nàng nói mấy huyệt đạo hắn đều biết rõ, nhưng có quan hệ gì với chân hắn không?”

Cẩm Nương tay làm theo những gì đã nói, quả nhiên mới xoa ba lần, các mạch máu liền phù lên, cứng và to bằng hạt đậu nành, kinh mạch của hắn quả thật là bị nghẽn, Cẩm Nương tăng thêm lực ở tay, đè lại chỗ phù lên, trên đùi Lãnh Hoa Đình truyền đến một trận đau đớn, bắp chân cũng nhịn không được mà run lên, trong lòng Cẩm Nương biết là có tác dụng, nên tay lại buông nhẹ, dùng tay ấn lên huyệt đạo bên cạnh kinh mạch, giúp hắn đả thông máu. Lúc trước chân hắn như vậy làm cho kinh mạch trên cơ thể bị tắc nghẽn, nhưng giờ máu như các giọt nước chảy vào tĩnh mạch, Lãnh Hoa Đình cảm thấy thư thái hơn nhiều, đầu dựa lên cánh tay, nhìn nàng ôn nhu xoa bóp. Cẩm Nương một mực xoa trên bắp chân hắn, dọc theo thừa sơn huyệt, côn luân, giải khê, cuối cùng thì quay về huyệt dũng tuyền, mỗi nơi đều ấn chặt một cái, rồi lại buông lỏng, cứ như thế xoa đi xoa lại nhiều lần, chỉ một lúc đầu nàng đã đầy mồ hôi, mà Lãnh Hoa Đình thì có khi đau đến co lại, có khi thoải mái hừ nhẹ, một lần xoa xong, hắn cảm thấy chân hắn như linh hoạt hơn, nhấc chân quỳ gối cũng rất nhẹ nhàng, không giống như lúc trước, vừa căng vừa đau nên không thể tùy ý hành động.

Trên mặt hắn không nhịn được vui vẻ, khép lại ống tay áo, đưa tay ôn nhu lau mồ hôi cho Cẩm Nương “Nương tử, cực khổ rồi.” “Chàng cảm thấy có đỡ hơn không.” Cẩm Nương vội vàng hỏi thăm, nếu làm mát xa nhiều, có lẽ chân hắn có thể trị được, nhưng nếu ấn huyết đạo mà không có hiệu quả, nàng thật sự sợ, sợ sau này không còn gặp được khuôn mặt yêu nghiệt này nữa. “Ừ, cảm giác so với lúc trước linh hoạt hơn chút ít, rất tốt.” Lãnh Hoa Đình cảm động, nàng thiệt lòng lo cho chính mình, cũng thật tâm nghĩ cho chính mình, bằng không, khi nhìn thấy thương thế dưới chân của hắn cũng sẽ không đau xót, ánh mắt như vậy hắn đã từng bắt gặp trong mắt Vương gia, ngay cả Vương phi tình cảm cũng không sâu như vậy.

Lòng hắn thoải mái, liền nhấc tay lên đem nàng ôm vào ngực “Đừng lo lắng, ta sẽ không chết, nàng xấu như vậy, nếu ta chết đi rồi sẽ không có người muốn nàng.” Rốt cuộc nước mắt của Cẩm Nương cũng trào ra, ôm vai hắn khóc lên, nghẹn ngào nói “Rất đau đúng không, chàng nhất định là mỗi ngày đều bị đau nhức, nhưng chàng lại không có nói ra, nên ta vẫn không hề biết, từ nay về sau mỗi ngày ta đều giúp chàng mát xa, khi nào tốt hơn thì chàng nói cho ta biết được không? Nói ta biết làm sao trúng độc, bệnh trạng của độc này, ta mặc dù không phải đại phu, nhưng có lẽ ta biết một ít đồ có thể giúp cho tướng công.” Lãnh Hoa Đình nghe xong thân thể liền cứng đờ, cơn ác mộng đã qua bỗng hiện lại trong đầu, hắn không muốn gặp lại cơn ác mộng này nữa, dù chỉ là kể, nhưng nàng nói ra lời khẩn thiết như vậy, khiến tim hắn lại đau nhức, hắn không đành lòng từ chối, nên sau một lúc mới nâng bả vai nàng lên nghiêm túc nhìn nàng nói “Nương tử, có một số việc nàng không biết sẽ tốt hơn, ta không nghĩ sẽ làm ảnh hưởng đến nàng.”

Cẩm Nương khẽ giật mình, ánh mắt nóng bỏng ảm đạm xuống rồi nói nhỏ “Tốt, chờ đến lúc chàng muốn nói cho ta biết thì hãy nói, nhưng mà mỗi ngày ta sẽ mát xa cho chàng, chàng phải phối hợp cùng ta, ta còn muốn chàng làm chút ít rèn luyện để bình phục, có lẽ ta cũng sẽ thử cho chàng uống một ít thuốc, nếu chàng tin ta, thì uống, nếu không tin, không uống ta cũng không trách chàng, ta chỉ muốn chàng biết, chúng ta là vợ chồng, sẽ sống chung với nhau cả đời.” Lãnh Hoa Đình cuối cùng cũng rung động, trong mắt xuất hiện một tầng nước, đôi mắt ngọc sáng quắc nhìn Cẩm Nương, sau một lúc lâu thì nhẹ nhàng đem nàng kéo vào trong ngực, giọng nói như tác nghẽn “Ừ, chúng ta là vợ chồng, hai người sẽ sống với nhau cả đời.” Bên ngoài truyền đến tiếng khẽ gọi của Tứ Nhi “Thiếu phu nhân, dậy rồi sao?”

Cẩm Nương lúc này mới nhớ đến, đã qua giờ thìn rồi, còn phải đi thỉnh an Vương phi, nên nhanh chóng trả lời với bên ngoài, Tứ Nhi liền đánh liều vén rèm tiến vào, bắt gặp Thiếu phu nhân cùng Thiếu gia còn ở trên giường, thì không khỏi đỏ mặt, rũ mắt xuống, trực tiếp đi chuẩn bị nước ấm. Bên này Châu Nhi khi tiến vào, rất tự nhiên thoải mái đi đến bên giường, nhìn tình hình trên giường, liền cảm giác có chút kì lạ, chăn mền chỉ mở có một gốc, những thứ còn lại đều chỉnh tề ngay ngắn xếp ở trên giường, thấy vậy trong lòng liền vui vẻ, rồi ung dung thản nhiên cầm quần áo của Lãnh Hoa Đình, giúp hắn rời giường. Hôm nay Thiếu gia có chút lạ, ánh mắt thâm quầng, không phải là bị bệnh nữa chứ, lòng Châu Nhi có chút không yên nên nhìn kỹ lại, nhưng thần sắc Thiếu gia có chút thương cảm, lại như có chút cảm động, ánh mắt mê hoặc nhìn theo Thiếu phu nhân, tuy nhiên tinh thần lại rất tốt, ánh mắt thì sáng rực, vẽ mặt cũng rạng rỡ theo

“Thiếu gia, ngài…có chỗ không thoải mái sao” Châu Nhi dò hỏi. Lãnh Hoa Đình nghe xong thì nhàn nhạt liếc Châu Nhi, ánh mắt này với ánh mắt nhìn Thiếu phu nhân khác nhau một trời một vực, trong lòng Châu Nhi siết chặt, vâng lời tiếp tục giúp hắn mặc quần áo, xem như trước đó mình không có mở miệng. Thiếu gia vẫn là như vậy, cự tuyệt sự quan tâm của người khác, dù cho mình và Ngọc Nhi là thiếp thân hầu hạ hắn nhiều năm, nhưng vẫn giống như băng sơn, không để cho các nàng chính thức tiếp cận, nhưng mà, hắn đối với Thiếu phu nhân không giống như vậy, mỗi lời nói và cử động của Thiếu phu nhân đều tác động đến tinh thần của Thiếu gia, nàng giận, nàng cười, có khi làm cho hắn tức giận muốn giơ chân, nhưng ít ra Gia như vậy mới có sức sống.

Cẩm Nương nhanh chóng thu dọn sẵn sàng, rồi nói với Lãnh Hoa Đình: “Tướng công, ta đi thỉnh an nương, chàng có đi không?” Lãnh Hoa Đình miễn cưỡng nhìn, rồi đưa tay nói “Hôm qua nàng không cho ta đẩy xe lăn, hôm nay lại muốn vứt bỏ ta một mình sao?” Nói xong bĩu cặp môi đỏ mọng, Cẩm Nương sợ nhất là hắn dùng chiêu này, nên vội nói “Cùng đi, dùng đồ ăn sáng trước, sau đó ta cùng A Khiêm sẽ đẩy chàng.” Nói đến Lãnh Khiêm, Cẩm Nương vỗ mạnh đầu mình, ảo não ai nha một tiếng “Lại quên nữa, một hồi mà gặp A Khiêm lại phải ngại rồi.”

Lãnh Hoa Đình nhìn nàng, chỉ kém trong mắt phóng đao. Cẩm Nương không thèm giải thích, đẩy hắn đi ra, bên ngoài bọn người Phong Nhi đã dọn điểm tâm lên, Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình đến bên cạnh bàn nhỏ, đem chén cháo đầy đến trước mặt hắn, vừa cười vừa nói “Tướng công chàng ăn trước đi, ta đi gọi A Khiêm rồi quay lại ăn với chàng.” Tú cô bưng đĩa trái cây đi ra vừa vặn nghe được lời nói của nàng thì nhịn không được nhíu mi, đảo mắt nhìn mọi người bên ngoài, quả nhiên có vài nha hoàn sắc mặt khác thường, nhất là mấy nha hoàn trong Vương phủ, Châu Nhi thì trợn mắt nhìn Cẩm Nương, còn vẻ mặt Ngọc Nhi nhàn nhạt, cái tay đút cháo cho Lãnh Hoa Đình cũng dừng lại một chút, nhưng mắt không nhìn lên, rồi lại tiếp tục.

Tứ Nhi trấn định hơn, Thiếu phu nhân là cô nương mưa nắng bất thường, chuyện nam nữ kiêng kị không hề xem trọng, nhưng nàng cực kỳ bị người ta để ý, ở trong phủ sẽ truyền ra lời nói không dễ nghe, cho nên, nàng cảm thấy Tú cô phải có phản ứng một chút, liền giật giật tay áo Tú cô xuống. Tú cô đương nhiên biết thói quen của Cẩm Nương, nhưng ở Tôn phủ dù sao cũng là nhà mẹ đẻ, mà nơi này dù sao cũng là Vương phủ, ít nhiều cũng sẽ có người nhìn, nên không thể đi sai nửa bước, nàng liền ho nhẹ một tiếng nháy mắt với Cẩm Nương. Lãnh Hoa Đình híp mắt, giơ đôi tay băng bó lên “Đút cháo, không đút ta không ăn.”

Cẩm Nương nghe xong liền đau đầu, A Khiêm hôm qua nói hôm nay phải nhận bản vẽ để đến quân doanh chế tạo, hơn nữa đã hẹn cùng người ta rồi, mà chính mình lại bị việc này việc kia ngăn trở, mà quên mất, nếu sớm làm xe lăn mới, bàn tay tướng công cũng sẽ không cần dùng sức như vậy, từ nay về sau, cho dù không có người đẩy hắn, hắn cũng có thể thoải mái đi dạo trong vườn. Vì vậy liền nói lớn “Để Ngọc Nhi đút chàng a, tướng công ta đi lấy giấy bút, ở chỗ này vẽ, không đi, vẫn là ngồi cùng chàng, được không?” Vừa nghe nàng sẽ ở đây với hắn, không có cùng Lãnh Khiêm gặp mặt, thì tâm buồn bực của hắn cũng bình tĩnh một chút, nhưng vẫn bĩu môi, nghiêng đầu đi, Cẩm Nương nói với Ngọc Nhi “Cố gắng hầu hạ gia thật tốt, lát nữa cho hắn ăn vài cái bánh bao, đừng chỉ ăn cháo loãng, biết không.”

Ngọc Nhi cười đồng ý, Cẩm Nương nói với vài nha đầu ngoài cửa “Có thấy Lãnh thị vệ đâu không?” Bên ngoài Lãnh Khiêm liền lên tiếng, hắng đang đứng ngoài phòng, vì trong phòng toàn nha hoàn, một đại nam nhân như hắn không thích hợp đi vào, Cẩm Nương liền đi ra ngoài, nói với Tứ Nhi “Nhanh đem giấy bút bày trên bàn ở phòng ngoài, một hồi ngươi giúp ta mài mực.” Lãnh Hoa Đình nghe xong mặt lạnh nhìn lại, nha đầu kia nói chuyện khi này khi khác, ban nãy còn nói ở cùng mình, bây giờ lại nói ra phòng ngoài, không được, hắn muốn nhìn rốt cuộc là nàng cùng A Khiêm muốn làm cái gì.

Ngọc Nhi lại múc cháo đến miệng hắn, hắn lắc đầu nói “Ta muốn ra phòng ngoài ăn.” Châu Nhi cùng Ngọc Nhi sớm đã có thói quen hắn tùy hứng như đứa bé, nên thả chén xuống, một người đẩy hắn, một người cầm khay đi ra bày lên bàn ở phòng ngoài. Bên kia Cẩm Nương đã trải giấy vẽ bức tranh ra, Lãnh Khiêm đầu tiên là đứng xa khoảng ba thước, Cẩm Nương vừa vẽ vừa giảng giải cho hắn hiểu, quả thật có chút cố hết sức “A Khiêm, ngươi đứng gần một chút đi, cái này ngươi phải nhìn rõ a, ở đây không có bút máy, ta không có cách nào vẽ được chi tiết, thật là phiền phức, ngươi phải nhớ kỹ, cái này là ổ trục phải như vầy, ở trong có mười viên bi thép, trong lúc này phải có cái bánh răng, trong đây phải có dây xích, những thứ này, ngươi nghe rõ không?”

Lãnh Khiêm nghe xong không hiểu gì cả, bánh răng hắn hiểu, chỉ là dây xích hắn chưa thấy qua, nhưng lại nghe Thiếu phu nhân nói đến hai lần, mà chưa thấy qua, mà bút lông vẽ thì không rõ ràng, Lãnh Khiêm không biết nói như thế nào với thợ làm. Cẩm Nương nhìn thấy bộ dạng của hắn liền biết là hắn hiểu không rõ ràng lắm, nên trong lòng gấp gáp, hướng về phía Tú cô hô lên "Giúp ta đem một thỏi than đến đây." Tú cô không hiểu ra làm sao, bất quá nàng cũng gọi vài nha hoàn vào phòng bếp, tìm một thỏi than đến, Cẩm Nương cũng không ngại tay bẩn, nắm lấy thỏi than mài một đầu cho nhọn, rồi vẽ lên giấy của bức tranh, Cẩm Nương vẽ tới vẽ lui, ở phía trên còn ghi chú tỷ lệ, sau đó lại nói cùng Lãnh Khiêm một lần nữa, lúc này Lãnh Khiêm đã hiểu rõ hơn nhiều.

Lãnh Hoa Đình im lặng ngồi một bên, vừa nghe vừa nhìn, Ngọc Nhi đưa cháo tới, hắn cũng không có há miệng ăn, mắt chằm chằm nhìn vào bộ dạng đang bận rộn của Cẩm Nương, hôm nay hắn mới hiểu, chi tiết nàng đang cùng Lãnh Khiên bàn là để cải tạo xe lăn cho hắn, trách không được lúc trước Cẩm Nương nhìn xe lăn của hắn đến ngẩn người, hóa ra khi đó nàng đã nghĩ đến cái này, một dòng nước ấm chảy vào trong lòng, rồi lơ đãng nhìn về hai cái tay băng khó coi của mình, nghĩ đến buổi sáng nàng khóc trong lòng mình, trong mắt bỗng tràn ngập ôn nhu, mà cũng có lẽ là chân tình. Ngọc Nhi lần đầu tiên chứng kiến Thiếu gia dùng ánh mắt chân tình nhìn người khác, ánh mắt hắn như có ngọn lửa, sáng chói như sao, thật chói mắt, rồi lại nhu tình như nước, Thiếu gia…Thiếu gia tựa hồ trong vòng một đêm đã thay đổi, Ngọc Nhi nhìn thấy mà hai mắt sợ run run, một lúc sau vẫn còn chưa tỉnh. Châu Nhi từ trong nhà đi ra, chứng kiến bộ dáng Ngọc Nhi nhìn Thiếu gia ngây ngốc, trong lòng rùng mình một cái, đi qua đụng nhẹ Ngọc Nhi, Ngọc Nhi hoàn hồn, trong mắt mừng rỡ, nếu Thiếu gia được sự giúp đỡ của Thiếu phu nhân mà tốt lên, đây thật là chuyện vui lớn.

Cẩm Nương rốt cuộc cũng hoàn thành xong bức tranh, lấy giấy viết lại chú giải tường tận, rồi lại hỏi Lãnh Khiêm lần nữa, thấy Lãnh Khiêm đều hiểu rõ, mới nhẹ nhàng thở ra, cuộn lại tờ giấy trên bàn đưa cho hắn “Trước đi làm, tốt nhất là đem bánh xe gỗ đổi thành thiếc, nếu có lốp xe thì tốt rồi, ai, ta lại đang nói lời nói ngốc rồi, ngươi đừng để ý.” Nói một hồi mới bừng tỉnh mà ngừng lại, Lãnh Khiêm một đầu đầy mồ hôi lạnh, cầm bản vẽ mà đi. Cẩm Nương mới nhớ tới bụng mình thật đói, Tứ Nhi thấy vậy liền đem chậu nước lên cho nàng rửa tay, rồi quay sang nhìn Lãnh Hoa Đình xem đã ăn được bao nhiêu, vừa quay đầu chạm vào ánh mắt thâm tình của hắn, ánh mắt sáng người mị hoặc, chứa ánh nước long lanh, làm nàng không khỏi giật mình, bị nam tử xinh đẹp như vậy nhìn chăm chú, muốn bảo trì vẻ mặt bình tĩnh thật khó, tu vi của nàng còn không đủ, mặt nóng lên, đỏ mặt nhăn nhó nói “Tướng công, chàng nhìn ta như vậy làm gì?” “Trên mặt nàng có một vết đen thật to, đã xấu bây giờ còn xấu hơn.” Lãnh Hoa Đình thu hồi ánh mắt, vừa cười vừa nói.

Tựa như lửa đang cháy bị tạt vào gáo nước lạnh, chân Cẩm Nương lảo đảo, tức giận bốc lên, trừng mắt nhìn Lãnh Hoa Đình mắng “Phải ta xấu, ngươi đẹp, nhìn như yêu nghiệt, so với nữ nhân ngươi đep hơn.” Nói xong thì xoay người vào phòng trong. Lãnh Hoa Đình tức đến mặt lúc đỏ lúc trắng, muốn mắng, mà không biết mắng cái gì, cũng không nỡ mắng nàng quá lời, nàng cơm còn chưa ăn, bận rộn từ sáng đến giờ. Ngọc Nhi cùng Châu Nhi lần đầu tiên thấy Thiếu gia nghẹn cứng, bộ dáng không thể cãi lại, tức giận nhưng lại không phát ra, không khỏi cúi đầu che miệng cười trộm, Lãnh Hoa Đình thấy vậy càng tức quát “Gia đẹp chỗ nào, Gia anh tuấn, ngươi là nữ nhân xấu…” Câu trước còn lớn tiếng câu sau lại thấp giọng đủ để người nào đó không nghe thấy, rồi lại sợ người ta nghe được, cuối cùng còn không quên liếc mắt nhìn chính phòng.

Châu Nhi cùng Ngọc Nhi nhịn không được liền cười ra tiếng, Lãnh Hoa Đình đang lầm bầm, thì bắt gặp Cẩm Nương đang đi tới làm hắn giật mình, tưởng rằng Cẩm Nương nghe thấy, nên sắc mặt xấu hổ, không được tự nhiên “Nương tử…” Cẩm Nương tay đang cầm một cái bánh bao, trong miệng thì nhét một cái đầy, Tứ Nhi đi phía sau, nàng đang cố gắng đem bánh bao trong miệng nuốt hết, rồi nói với Tứ Nhi “Nhanh, ngươi trước giúp ta một chút, ta ăn xong cái này thì lấy thêm hai cái nữa.” Hình tượng này đúng là…rất khó coi, nhưng lại lộ ra vẻ sáng sủa đáng yêu, Lãnh Hoa Đình đang tính mở miệng chọc nàng vài câu, nhưng rốt cuộc không nói ra, chỉ mấp máy miệng, bảo Tứ Nhi giúp nàng ra khỏi phòng, Cẩm Nương đang ăn bánh bao, nhưng trên mặt thần thái vẫn cẩn thận.

Hôm nay đã chứng kiến đôi chân bị thương của Lãnh Hoa Đình, tuy là không xác định được chứng bệnh, nhưng nàng phát hiện mát xa có tác dụng, hơn nữa, xương cốt của hắn cũng không bị thương, các dây thần kinh cũng không bị hoại tử, chỉ là quá đau nên làm cho không thể đi lại, hay là, đợi một thời gian nữa, nàng có thể tìm được biện pháp trị liệu, nghĩ vậy trong lúc nhất thời, nàng tràn đầy hy vọng, ánh mắt so với ngày thường càng thêm trong sáng, Ba người đi đến hòn non bộ cách nơi Vương phi ở một khoảng, thì gặp phu thê của Thế tử đang đi tới, xem ra cũng muốn đi vào, Cẩm Nương không thể không dừng lại hành lễ với họ. Lãnh Hoa Đường hôm nay mặc một bộ cẩm bào mà xanh đen, đầu đội quan ngọc, eo đeo thắt lưng đính ngọc bội, trên mặt đem theo nụ cười ôn hòa, bộ dáng tiêu sái ngọc thụ lâm phong, mà Thế tử phi một bộ phấn hồng viền bạc bó sát người, đường váy xếp li rũ xuống, tóc búi theo hình xoắn được giữ lại nhờ kim bộ giao, thoạt nhìn diễm lệ xinh đẹp, quý khí hào phóng, hai người đứng chung thật rất xứng đôi, trong mắt Cẩm Nương đầy vẻ tán thưởng.

“Không phải nói nương đang chờ sao?” Còn không mau đi, giơ hai tay băng bó như hai cục chùy nhìn về phía Cẩm Nương mặt lạnh nói. Cẩm Nương cũng không để ý, dù sao hắnở trước mặt người khác la lối nàng không phải một hai lần, nên sớm thành thói quen, đang muốn đẩy xe đi, thì thấy Thượng Quan Mai kinh hô “Nhị đệ, tay ngươi làm sao mà thành cái dạng này?” Lãnh Hoa Đường cũng nhìn thấy, mắt nhìn về hướng Cẩm Nương, mặt Cẩm Nương đỏ lên, nhưng ánh mắt trừng Lãnh Hoa Đình, xấu thì xấu nha, làm gì tự nhiên giơ lên, thằng nhãi này rỏ ràng cố ý mà.

“Cái kia…tay tướng công đau nhức, cho nên phải lấy thuốc băng lại, đây là lần đầu ta làm, nên băng dày quá, lần sau sẽ đẹp hơn.” Cẩm Nương cười, đi lên trước mặt Lãnh Hoa Đình, cầm hai tay hắn để xuống, chỉ ước gì giấu vào được trong xe lăn. Lãnh Hoa Đình không chịu nghe theo nàng, nàng đè xuống một tay, thì lấy tay khác chỉ, hai người như đang đùa với tay, náo loạn một hồi. Lãnh Hoa Đường nhịn không được mà bật cười, Tiểu Đình nhìn như là muốn tức giận, kỳ thật mặt mày hắn đều là ý cười, Tiểu Đình hắn thật rất yêu Cẩm Nương a.

“Đệ muội để cho ta đẩy Tiểu Đình, chúng ta cùng đi đến chỗ mẫu phi, Lão phu nhân cũng đã đến.” Lãnh Hoa Đường tiến lên, tiếp nhận tay vịn xe lăn trong tay Cẩm Nương, ở phía sau phụ đẩy Lãnh Hoa Đình. Cẩm Nương không quá chú ý, vì có người đồng ý giúp đỡ, nên nàng đương nhiên không cự tuyệt, dù sao cũng cùng đường. Nhưng mặt Lãnh Hoa Đình đen lại như đáy nồi, hắn hung ác nhìn chằm chằm Cẩm Nương “Nương tử, ngươi nói chuyện không giữ lời gì hết.”

Cẩm Nương khẽ giật mình, nhìn qua, thấy Lãnh Hoa Đình tức giận, bộ dạng giống đứa trẻ không được kẹo, thở phì phì, ánh mắt hẹp dài đối với nàng lên án, không biết có cái gì không đúng, nên Cẩm Nương bất đắc dĩ nhìn Lãnh Hoa Đường “Cám ơn Đại bá, để ta làm đi, sáng sớm ta đã nói với tướng công ngày hôm nay do ta đẩy hắn, không để cho người khác đẩy, Lãnh thị vệ cũng không được, hắn lại nhớ kỹ, nên giờ đang nổi giận.” Lời nói này giống như dỗ đứa trẻ, nụ cười ôn nhuận trên mặt của Lãnh Hoa Đường càng thêm vừa ý, lúc trước có người nói, Tiểu Đình có sự giúp đỡ của đệ muội ngày càng thay đổi, hôm nay xem ra, Tiểu Đình vẫn là đứa bé chưa trưởng thành, hắn không khỏi lắc đầu, dời người đi. Thượng Quan Mai bất bình thay cho Cẩm Nương “Đệ muội, ngươi muốn đẩy cả ngày a, Nhị đệ cũng thật là, không sợ ngươi mệt sao?”

“Mệt mỏi cũng là nương tử của ta, liên quan gì đến ngươi.” Lãnh Hoa Đình bĩu môi, mặt tức giận trắng bệch liếc nhìn Thượng Quan Mai. Thượng Quan Mai nghe xong thì chán nản, muốn phát tác, Lãnh Hoa Đường liền nói “Nương tử, Tiểu Đình tính tình con nít, ngươi đừng chú ý quá.” Thượng Quan Mai nghĩ lại, làm cái gì mình lại đi so đo với đứa ngốc, làm mất thân phận, nên không để ý đến Lãnh Hoa Đình nữa, tiến lên cùng đi với Lãnh Hoa Đường.

Cẩm Nương nghe xong nội tâm chua xót, cúi đầu nhìn xem tướng công mình, khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp không gì sánh được, ánh mắt lộ ra vẻ hồn nhiên, bởi vì thắng lợi nho nhỏ vừa rồi, mà khóe miệng cười thật đẹp, hắn…mỗi ngày phải giả bộ như vậy thật vất vả, chẳng lẽ mọi người trong phủ đều đối với hắn bất lợi sao? Trách không được, mình làm nhiều việc cho hắn như vậy nhưng hắn cũng không mở lòng, xem ra tương lai thật khó khăn a. Trong phòng Vương phi, Lão phu nhân đang ngồi trên vị trí chính điện, Tam lão gia cùng Tam thẩm cũng tới, Nhị thẩm mà ngày thường khó gặp cũng tới, đang ngồi ngay ngắn, Lưu di nương cũng ở đây, chỉ là bộ dạng của nàng như đang xem kịch vui. Vương phi ngồi phía dưới tay của Lão phu nhân, trên gương mặt dịu dàng có chút tức giận, nhưng lại ẩn nhẫn không phát tác.

Lúc tới, Lãnh Hoa Đường đưa tay cùng gã sai vặt giúp đem Lãnh Hoa Đình vào trong viện, sau đó đi trước vào chính đường. Lão phu nhân đang nói gì đó, vừa thấy hắn vào mặt liền tươi cười “Đường Nhi hôm nay thế nào? Ngày thường ngươi cũng không đi gặp nãi nãi nhiều, sao hôm nay lại tới đây xem náo nhiệt.” Lãnh Hoa Đường cười tiến lên một bước, hành lễ với Lão phu nhân, sau đó hành lễ với Vương phi cùng các trưởng bối nói “Biết nãi nãi ở chỗ này, nên đến thăm ngài, tôn nhi chỉ có ba ngày không gặp nãi nãi thôi, trong nội tâm đã lo lắng, xem thấy tinh thần và sức khỏe của nãi nãi đều rất tốt.”

Lão phu nhân nghe xong liền giận hắn “Miệng ngươi thiệt ngọt, trách không được phụ thân ngươi cũng thương ngươi, vừa vặn, trong lúc này đang có chút việc, Tam thúc ngươi đến chỗ nãi nãi náo loạn, nãi nãi bị hắn làm phiền, nên đến cầu tình với mẫu phi ngươi, mẫu phi ngươi lại không chịu, Đường Nhi, ngươi giúp nãi nãi đi a.” Vừa nói vừa đem ánh mắt vừa trừng Vương phi. Cẩm Nương phụ đẩy Lãnh Hoa Đình tiến lên, Thượng Quan Mai cũng đi đến phía trước, thấy tướng công hành lễ, nàng cũng hành lễ cho Lão phu nhân, sau đó đến các trưởng bối. Hai vợ chồng bọn họ, nam tử phong lưu khoáng đạt, nữ tử xinh đẹp cao quý, thái độ rất ôn nhu thân thiết, Nhị thẩm cùng Tam thẩm đương nhiên rất yêu mến, nhưng cũng không tán dương ở trước mặt Lão phu nhân.

Cẩm Nương giúp Lãnh Hoa Đình đi chào, nhưng cổ Lãnh Hoa Đình cứng ngắc, một người cũng không chào, lỗ mũi hếch lên, không nhìn người nào cả, cả Vương phi hắn cũng không nhìn, giống như đứa trẻ đang giận lẫy. Lão phu nhân tất nhiên là không thích, đối với Cẩm Nương cũng không khách khí “Đều đã qua giờ thìn, làm gì có chuyện giờ này mới đến thỉnh an các trưởng bối, ta nói cháu dâu a, ngươi sau này phải chú ý một chút, Vương phủ khác với Tôn gia nhà ngươi, quy củ nhiều hơn, bất quá ngươi vốn là thứ xuất, mẹ ruột ngươi sợ cũng không dạy ngươi quy củ đi, ngươi có thể như vậy, coi như cũng không tệ rồi.” Nha nha, rõ ràng nàng cùng phu thê Thế tử đi vào, nếu nói muộn, bọn họ cũng không phải là tới muộn sao? Lão thái bà này có ý khi dễ người, trong lòng thật quá thiên vị đi.

Nhưng nàng trong phòng lớn nhất, Cẩm Nương tuy là tức giận, nhưng không có biện pháp phát tác, chỉ vừa cười vừa nói “Lão phu nhân người dạy rất đúng, cháu dâu sai rồi, cháu dâu không nên ở trong vườn nó chuyện phiếm với Đại ca Đại tẩu, hẳn là nên đưa tướng công đi nhanh một chút, ngày mai sẽ không như thế.” Lời này bề ngoài giống như là xin lỗi, kỳ thực lại đang lên án, đầu tiên nói phu thê mình cùng phu thê Lãnh Hoa Đường cùng vào một lúc, thứ hai là nói cho Lão phu nhân, chân Lãnh Hoa Đình như thế, thì không thể nào đi nhanh, bà nên suy nghĩ mà khoan dung nhiều một chút, mà không phải ở đây trách móc nặng nề. Lão phu nhân làm sao không hiểu ý nàng, cháu dâu mới nhìn sơ qua giống như thành thật, kỳ thực là khó dò, tuyệt đối không chịu thiệt thòi, ở trước mặt mọi người lại dám tranh luận với bà, thực là tức chết người đi được.

Nhưng nàng ấy lại nói đúng, bên kia vẫn còn có Vương phi, nên Lão phu nhân chỉ trừng mắt nhìn Cẩm Nương, trong miệng nói “Từ nay về sau chú ý là được, ngươi là thứ xuất, từ nay về sau cần học nhiều nữ giới, nữ huấn, còn có quy củ trong Vương phủ, cũng để cho mẫu phi ngươi dạy ngươi nhiều một chút, đừng để sau này khách quý đến phủ ngươi cái gì cũng không hiểu.” Cẩm Nương lần thứ hai nghe bà nói mình là thứ xuất, thứ xuất thì làm sao, Lão phu nhân ngày xưa chẳng phải thứ xuất sao? Còn có Nhị lão gia, Tam lão gia, còn Lãnh Hoa Đường tất cả đều là thứ xuất đó, một phòng toàn thứ xuất, dựa vào cái gì nói mình thứ xuất? Cẩm Nương không giận ngược lại nói “Người nói cũng không đúng? Cháu dâu nguyên là thứ xuất, bất quá mẫu thân của cháu dâu có lẽ không cho rằng thứ xuất là kém một bậc, xuất thân không phải do cháu dâu lựa chọn, chẳng lẽ nhất định con dòng chính thì mới được sao? Nói thật, trong phòng này, thì tướng công ta là con dòng chính cũng là con trai trưởng, tướng công, vẫn là thân phận của chàng tôn quý nhất, chàng cũng chính là người hiểu lễ nghĩa quy củ nhất đúng không?”

Lời này vừa nói ra, cả sảnh đường mọi người đều sợ hãi, ngay cả trên mặt Lão phu nhân có chút không nhịn được, liếc mắt nhìn Cẩm Nương..