Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thứ nữ - Chương 82

Chương 82.

Cẩm Nương thấy vậy trong lòng tự hiểu, e là chuyện này sợ cứ như vậy mà cho qua rồi, chuyện Bình Nhi Châu Nhi bị sát hại, cho dù thật sự có liên quan đến vợ chồng của Lãnh Hoa Đường đi nữa, thì Vương gia cũng sẽ không làm gì bọn họ. Dù sao, Vương gia cũng chỉ còn Lãnh Hoa Đường là nhi tử có thân thể toàn vẹn mà thôi, hổ dữ không ăn thịt con, đúng, cha mẹ thì luôn dễ dàng tha thứ cho con của mình, huống chi, chẳng qua chỉ mấy nô tỳ bị chết mà thôi… Nghĩ như thế, nàng liền cảm thấy vô lực, quay đầu lặng yên nhìn Lãnh Hoa Đình, chỉ thấy ánh mắt hắn ngưng trọng, không biết là đang suy nghĩ gì, đôi mi thanh tú khép lại, làm Cẩm Nương không khỏi chua xót trong lòng, trước đâu hắn đã từng cố gắng vạch trần trò xiếc của những người đó, nhưng mà…. cũng bị hàm hồ bỏ qua, cho nên, dù hắn có nói thì Vương gia cùng Vương phi đều không tin. Nàng đi tới bên cạnh, khẽ nắm tay Lãnh Hoa Đình, ôn nhu nói: "Tướng công, chúng ta trở về đi thôi."

Lãnh Hoa Đình đột nhiên ngẩng đầu, chạm phải hai tròng mắt tha thiết, ân cần của Cẩm Nương, khóe miệng câu lên nụ cười khổ, vỗ vỗ tay nàng nói: “Tốt, chúng ta trở về”. Nói xong, cũng không cáo từ Vương gia cùng Vương phi, mà tự mình đẩy xe lăn hướng ngoài đi ra. Vương gia đang cùng Lãnh Hoa Đường nói gì đó, thấy Lãnh Hoa Đình muốn đi, thì trong lòng chua xót, liền vuốt đầu hắn nói: “Đình Nhi muốn đi sao? Sao không chào mẫu thân.”

Lãnh Hoa Đình lạnh lùng nhìn Vương gia một cái, không nói một lời, tiếp tục đẩy xe ra bên ngoài. Lông mày tuấn mỹ của Lãnh Hoa Đường chau lên, thái độ bị thương vừa mới rồi liền thay đổi, ôn hòa với Lãnh Hoa Đình cười cười, tới nói: “Tiểu Đình, chuyện này ngươi không nên trách chị dâu, ác nô hại chủ, ngày mai Đại ca nhất định sẽ bắt Cửu cậu đến cho ngươi hả giận, có được hay không?” Lãnh Hoa Đình chán ghét liếc qua…. đi luôn, không nhìn lại hắn. Cẩm Nương cũng thật sự không muốn ở nơi này, nàng đi xuống, cùng Vương gia và Vương phi hành lễ qua loa, rồi yên lặng không nói gì đẩy Lãnh Hoa Đình đi ra ngoài. Còn chưa tới cửa ngoài, đột nhiên cả người Lãnh Hoa Đình co rút một trận, trên đầu mồ hôi đầm đìa, gân xanh cũng nổi hẳn lên trên trán. Cẩm Nương sợ hết hồn, cúi đầu nhìn: “Tướng công, chàng….”

Vẻ mặt Lãnh Hoa Đình thống khổ, cả người ngồi phịch ở xe lăn. Cẩm Nương khẩn trương quay đầu lại la lớn: “ Phụ vương, tướng công hắn.” Hai thân ảnh nhất tề lướt tới, Lãnh Hoa Đường còn xông tới trước hơn cả Vương gia, một tay định chạm tới Lãnh Hoa Đình. Cẩm Nương, theo bản năng, giơ tay lên ngăn chặn, nàng biết Lãnh Hoa Đình không thích Lãnh Hoa Đường đụng vào hắn. Lãnh Hoa Đường không nghĩ tới Cẩm Nương sẽ cản hắn, tròng mắt híp lại, trong mắt hiện lên một tia sắc bén. Vương gia chạy tới sau, thấy cả người tiểu nhi tử toàn là mồ hôi,thì ôm lấy hắn từ trên ghế, vọt vào trong nhà, nhìn Vương phi đang kinh hoàng chạy tới nói: “Mau, Tiểu Đình lại phát tác.”

Lãnh Hoa Đường nghe được ngẩn ra, trong mắt lóe lên một tia cười lạnh, cũng đi vào theo. Vương gia đem Lãnh Hoa Đình ôm vào nội thất. Vương phi thì luống cuống, khóc, không biết phải như thế nào mới tốt. Cẩm Nương nhìn tình huống độc phát của Lãnh Hoa Đình, thì bận rộn nói với Vương phi: “Nương, có rượu không? Lấy thêm chút ít rượu.” Vừa nói vừa bước vào phòng. Ngước mắt lên, thì thấy Lãnh Hoa Đường cũng mang một bộ dáng nóng lòng muốn đi vào theo, nàng liền ngăn ở trước cửa, đối với hắn vén áo thi lễ nói: “Đại ca, tướng công hắn… hắn tính tình ngang ngạnh, lúc ngã bệnh không thích người khác đứng nhìn bên cạnh.”

Tại sao Lãnh Hoa Đình lại đột nhiên phát bệnh? Là bệnh thật hay giả bộ, bệnh tình như thế nào, uống xong, thuốc có thế làm giảm bớt độc tính hay không, tất cả chuyện này Cẩm Nương cũng không muốn Lãnh Hoa Đường nhìn thấy, nên nàng cũng bất chấp mọi thứ, có thể ngăn một lần thì ngăn một lần. Lãnh Hoa Đường ngẩn ra, nhíu lông mày nói: “Đệ muội, ta chỉ là quan tâm đến thân thể Tiểu Đình thôi, xin cho ta vào xem một chút, dù gì chúng ta cũng là thân huynh đệ.” Nói thật hay, thân huynh đệ, Cẩm Nương không khỏi hừ lạnh một tiếng, con ngươi trong trẻo ngước lên, cười như không cười nhìn Lãnh Hoa Đường nói: “Cẩm Nương chẳng qua là làm theo tính tình của tướng công mà thôi, Đại ca, xin thứ lỗi, tướng công hắn………. tựa hồ không thích Đại ca đến gần.” Thật là da mặt dày, không nên để ta đem lời khó nghe nói ra chứ?

Lúc này, Thượng Quan Mai đứng ở trong nội đường, lạnh lùng nhìn, khi nghe thấy vậy, thì không kiên nhẫn đi tới lôi Lãnh Hoa Đường, nói: “Tướng công, đi thôi, người ta không nhận nghĩa tình đâu, dù chàng có lòng tốt hơn nữa, người ta cũng xem chàng là lòng lang dạ thú, còn nghi ngờ chúng ta nữa, một hồi xảy ra điều gì lại trách trên đầu chúng ta đấy.” Vừa lúc Vương phi cho người mang rượu đến, nghe lời này thì mặt trầm xuống, quát lên: “Nói chuyện cẩn thận chút ít, cái gì gọi là xảy ra chuyện không may, Tiểu Đình có thể xảy ra cái gì, các ngươi ước gì Tiểu Đình lại xảy ra chuyện gì sao?” Bên kia, Lưu di nương nghe được thì không vui,đi tới, cười nói: “Sao có thể chứ, chúng ta vẫn mong đợi Nhị thiếu gia sống lâu trăm tuổi, tâm tình tỷ tỷ ta có thể hiểu, nhi tử đồng thời bị bệnh nha, ai, một đứa con trai tốt, chính mình không chăm sóc tốt, không có chuyện gì tự xé thành ba bốn chuyện, đến hôm nay cũng chỉ có tức giận cùng thương tâm, Đường Nhi của ta thì may mắn, thân thể khỏe mạnh. Đường Nhi, ta đi thôi, cũng không còn gì đẹp mắt mà nhìn.” Vừa nói, vừa cười dài lôi kéo Lãnh Hoa Đường đi.

Vương phi giận đến run cả người, vành mắt đỏ muốn khóc lên. Lời nói của Lưu di nương vừa lúc đâm vào nỗi đau trong lòng nàng, Lưu di nương nói không sai, năm đó đúng là mình không coi nhi tử cẩn thận, mới đưa đến hậu quả hôm nay. Lòng Vương phi đau đến tột đỉnh. Hôm nay, chuyện này rõ ràng cùng vợ chồng Thế tử có liên quan quan rất lớn, thế nhưng Vương gia lại bỏ qua, rõ ràng có thể bắt được chủ sự sai sử ở phía sau lưng, nhưng Vương gia lại mềm lòng. Nếu như thân thể Đình Nhi tốt, nàng không cần nhẫn nhịn đôi mẫu tử bọn họ, nàng càng hoài nghi, năm đó, là Lưu di nương đã hạ thủ đối với Đình Nhi, chẳng qua là khổ nỗi không có chứng cớ a. Cẩm Nương vào trong nhà. Nhìn thấy Lãnh Hoa Đình nằm trên giường, gương mặt tuấn tú vì sốt cao mà hiện ra vẻ hồng hào đẹp đẽ, hai mắt nhắm nghiền, thân thể rất mệt mỏi, thì lòng cuống lên, nhào tới bên giường sờ trán của hắn.

Trong mơ hồ, Lãnh Hoa Đình nghe thấy hơi thở quen thuộc, suy yếu mở mắt ra, nhìn Cẩm Nương nói: “Để cho…….để cho bọn họ ra ngoài đi, ta không………cho người khác…….. nhìn.” Vương gia đang dò mạch cho hắn, vừa nghe nói thế thì lòng run lên, nói thất thanh: “Đình Nhi, ta là phụ thân con.” Đứng ở bên giường, Vương phi vừa lo vừa thương tâm, cuối cùng thì Đình Nhi vẫn oán hận phụ mẫu, bệnh thành bộ dáng như thế này cũng không muốn phụ mẫu ở bên cạnh…..

“Các người đi, đi mau, trừ nương tử, ai cũng không cho ở lại, ta chán các ngươi.” Lãnh Hoa Đình thấy Vương gia cùng Vương phi không chịu đi, đột nhiên đối với họ dùng sức hét lên, giống như điên cuồng, liều mạng hất tay Vương gia ra. Cẩm Nương trong lòng quýnh quáng, nhìn Vương gia cùng Vương phi nói: “Phụ vương, mẫu thân, tính tình của Tiểu Đình các ngài còn không biết sao? Hắn……. hắn là không đành lòng cho các ngài thấy bộ dạng thống khổ của hắn, hơn nữa….. hơn nữa là hắn xấu hổ đấy……..” Vương gia nghe được liền ngây ngốc, trong lòng bớt đau…….. chút ít, Tiểu Đình vẫn còn hiếu thuận mà, bất quá Cẩm Nương nói cũng không sai. Tiểu Đình nhất định không được tự nhiên, khi hắn phát bệnh, hoa văn sau lưng kia hai người bọn họ đã sớm thấy nhiều lần, mỗi lần hắn đều không được tự nhiên, có cái gì đó không được tự tại, nếu không phải Thanh Long văn ấn kia, năm đó……. năm đó Tiểu Đình sợ là đã sớm mất mạng. Vừa nghĩ như thế, áy náy mãnh liệt lại xông lên, Vương gia, trong lòng bất đắc dĩ, kéo Vương phi đi. Vương phi thì hất tay một cái, lạnh lùng che mặt đi. Vương gia giật mình nhìn tay mình trơ ở giữa không trung, vẻ mặt xấu hổ, lời của Cẩm Nương chạm vào nỗi đau trong lòng Uyển Nhi rồi, nàng……. là oán hận mình sao, nghĩ vậy nên vội vàng đi theo ra cửa.

Đám người họ vừa đi, Cẩm Nương đi ôm một vò rượu hướng đến trên gường bước tới, đưa tay phải xé cổ áo Lãnh Hoa Đình, lại thấy hai mắt hắn trong sáng, tựa tiếu phi tiếu nhìn mình, không khỏi sửng sốt: “Tướng công, chàng……..” “Ngu ngốc, nàng lại muốn chuẩn bị tưới cho ta một thân đầy mùi rượu sao? Cũng không biết đổi lại biện pháp, đần chết được.” Lãnh Hoa Đình, vẫn là vẻ mặt mồ hôi lạnh rơi lã chã, giọng nói tuy là suy yếu, so với lần trước đỡ hơn rất nhiều, ít nhất người…cũng không có căng gân nữa, bộ dạng dọa người kia đoán chừng là giả bộ cho Vương gia cùng Vương phi nhìn. “Chàng bị nóng rần lên rồi, rượu có thể hạ sốt, lại muốn nóng hỏng đầu óc à, nửa đời sau của ta làm sao sống a.” Cẩm Nương cầm khăn lau mồ hôi cho hắn, vừa chạm tới dưới, thì phát hiện hắn nóng cũng không nhiều, trong lòng liền buông lỏng, nghĩ đến chắc mồ hôi toát ra làm tản bớt nhiệt, lần trước, hắn cũng chỉ là nóng rần lên, mà không có chảy mồ hôi, xem ra, quả thật không cần tưới rượu hạ sốt nữa.

“Nàng nói người nào hỏng đầu óc hả?” Lãnh Hoa Đình thừa cơ bắt được tay nàng, một tay kéo nàng vào trong ngực mình, thở hổn hển, mắt phượng lóe nhiều đốm lửa. Cẩm Nương không khỏi quýnh lên, người này, bệnh rất nặng, mà trong đầu đang suy nghĩ gì? Hai tay chống trước ngực hắn, sẵng giọng: “Chàng đang đổ mồ hôi đấy, đừng mặc y phục ướt nữa, một hồi ra ngoài gặp lạnh cũng không tốt.” Ánh mắt ngước lên, nhìn thấy khăn lau trong tay nhuốm thành màu đen, thì một trận mừng như điên hiện trong đầu, “Tướng công, mồ hôi đẩy độc đi ra rồi, chàng nhìn xem, khăn đen nè.” Vừa nói vừa giúp hắn lau mồ hôi.

Lãnh Hoa Đình đưa tay gõ lên đầu nàng một cái, mắng: “La lớn tiếng như vậy làm chi? Muốn cho người khác cũng biết sao? Lỗ tai trong nội viện này đều thính hết đấy.’’ Trong mắt hắn tràn đầy một mảng vui sướng không thể che giấu, mở mắt nhìn Cẩm Nương, sóng mắt như ánh trắng mê người, sáng quắc, lưu chuyển, vừa to gan nhìn chăm chú làm hô hấp của Cẩm Nương cứng lại, tim cũng bắt đầu chặt lại, không được tự nhiên, thấp đầu, xấu hổ cùng e sợ nói: “Tướng công, chàng….. chàng có phải trúng tà rồi hay không?” Lãnh Hoa Đình bị nàng nói xong cứng lại, giống như đầu bị dội một chậu nước đá lạnh, nhu tình ngập đầy bị nàng dội đi sạch sẽ, nha đầu này thật đúng là biết phá hư không khí, cánh tay dài vươn đến gần đầu của nàng, bàn tay để trên mặt nàng vò loạn, oang oang nói: “Xú nha đầu, nàng mới trúng tà rồi đó.” Cẩm Nương, khi dưới tay hắn, oa oa kêu to: “ Đừng xoa, bẹp mũi của ta.”

Lãnh Hoa Đinh nghe lập tức thu tay về, hắn …, im lặng nhìn bầu trời, nha đầu này quá không có tình thú rồi. Cẩm Nương thoát khỏi tay hắn, bận rộn phủi quần áo hắn: “Nếu không phải muốn cho nương cùng phụ thân biết, thì chàng phải chuẩn bị sạch sẽ, tất cả khăn này đều đen rồi……. Nếu không, đi tắm rửa đi, ai, làm sao chàng không phát bệnh muộn hơn chút ít, ở trong viện của chúng ta thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Trên đầu lập tức bị đánh cho một thiết sa chưởng: “Đó không phải là để cho những người khác nhìn sao? Từ nay họ hẳn là yên tâm, hắn không nhìn thấy ta phát bệnh sẽ không yên lòng, hắn đã có cả năm không thấy ta bị phát tác rồi, hôm nay coi như là làm thỏa mãn tâm nguyện của hắn.”

Cẩm Nương nghe xong trong lòng liền ê ẩm, phát bệnh là cũng vì muốn bảo vệ mình, hắn đã phải trải qua cuộc sống khó khăn như thế a. Tắm thì chắc không được, không có nhiều nước nóng như vậy, thêm nữa lại sợ Vương phi phát hiện, cũng không phải bị Vương phi phát hiện sẽ đối với Lãnh Hoa Đình làm gì, chủ yếu là trong viện Vương phi cũng không được sạch sẽ. Cẩm Nương nghĩ là bốn phía đều có ánh mắt giám thị, để vợ chồng nhỏ bọn họ hành động cũng không cách nào che giấu, nửa điểm bí mật cũng khó giữ được. Lại qua một hồi, cuối cùng, Lãnh Hoa Đình cũng không hề toát mồ hôi nữa, Cẩm Nương cũng lau toàn bộ mặt và cổ lộ sạch sẽ, lại mang nước vào trong phòng giặt khăn, rồi mới mở cửa để Vương gia cùng Vương phi đi vào

Lãnh Hoa Đình lại làm một bộ dáng bệnh nặng tạm qua, suy yếu nhắm hai mắt, vẻ đỏ ửng trên gò má đã biến mất, hiện ra dung nhan tái nhợt. Vương phi vừa thấy lòng liền nhói lên, nhào về phía trước khóc ròng nói: “Đình Nhi, con…. con làm sao rồi?” Vương gia đầu tiên là thăm dò mạch của Lãnh Hoa Đình, phát hiện mạch đập bình thường, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn Cẩm Nương nói: “Cực khổ cho con, chẳng qua là …. Đình Nhi mỗi lần phát tác, toàn thân đau đớn, giống như hôn mê, thời gian phát tác cũng dài hơn, con……. là dùng biện pháp gì? Hắn tựa hồ so sánh với lúc trước tốt lên rất nhiều đấy?” Cẩm Nương nghe được liền chấn động, liếc mắt nhìn Lãnh Hoa Đình trên gường kia, tư thế cũng là nhắm hai mắt đang giả bộ suy yếu, Vương gia, thân là người mang võ công, cho dù Cẩm Nương muốn phóng đại qua loa tắt trách, sợ cũng khó hù dọa được, nghĩ lại, Vương gia, sở dĩ vẫn đối với Lãnh Hoa Đương tha thứ, không phải là bởi vì Lãnh Hoa Đình thân tàn, chỉ là tước vị Giản Thân Vương phải có con trai ruột thừa kế sao? Nếu hắn biết bệnh Lãnh Hoa Đình có thể trị tốt, có thể hay không……

“Tướng công thân thể quả thật so sánh với trước kia tốt lên rất nhiều, chân của hắn cũng không phải là không được trị tốt, chẳng qua là ……. con dâu còn đang tìm cách trị tốt hơn đây.” Vương gia vừa nghe, mừng rỡ như điên, vội hỏi: “Con…….con nói là thật?” Bên kia Lãnh Hoa Đình đang ở trên giường khẽ kêu một tiếng, lặng lẽ nhìn Cẩm Nương mắng: “Nói vớ vẩn gì đó”, vừa trợn mắt nhìn Vương gia một cái, nhún nhún mũi nói: “Bất quá là đem độc áp xuống trên đùi mà thôi, nơi nào là có thể tốt hơn.”

Vương phi nghe lời Cẩm Nương còn chưa kịp cao hứng, lại bị Lãnh Hoa Đình đánh một gậy, vẻ mặt về nguyên như cũ, khổ não quay mặt nhìn Vương gia nói: “Bệnh này của Đình Nhi, thật không có cách chữa nào khác sao?” Vương gia cũng bị giội một chậu nước lạnh, thất vọng nhìn nhi tử trên gường, đau lòng lại nói: “Cả thầy thuốc Đại Cẩm triều ta đều tìm, nhưng không có biện pháp a.” Vương phi nghe xong liền buồn bã, cáu giận nhìn Vương gia nói: “Năm đó, nếu không phải ngươi nghi kỵ lung tung, Đình Nhi vừa….”

“Nương tử………” Vương gia nghe, rất không thoải mái, liếc mắt nhìn Lãnh Hoa Đình trên gường, trong mắt có vẻ cầu xin. Lúc này Vương phi mới ngậm miệng, không có nói gì. Lãnh Hoa Đình phiền não, muốn từ trên gường xuống, trong miệng hét lên: “Hai người các ngươi ầm ĩ chết, ta muốn về viện của mình, nương tử, ta muốn trở về.” Vương gia bất đắc dĩ thở dài, biết khuyên hắn cũng vô dụng, nên không thể làm gì khác hơn là từ trên gường ôm hắn xuống,…, mới tự mình đưa hắn ra cửa, lúc này, người đi bắt huynh trưởng Lưu thị tới bẩm, vừa mới đi tìm người đó ở mấy chỗ, nhưng hoàn toàn không tìm được, đoán chừng là nghe tin mà chạy trước rồi.

Cẩm Nương nghe, nhìn Vương gia một cái, khóe miệng chứa tia cười lạnh nói: “Phụ vương, con dâu có lời này, không thể không nói, trước kia con dâu từng đã nghe một câu nói, đối với kẻ địch nhân từ chính là đối với mình tàn nhẫn, người này, bất kể có phải là chủ mưu hay không, nếu không bắt hắn trở lại, sau này con dâu cùng tướng công nhất định còn có thể bị hại nữa, còn có Đỗ bà tử kia, con dâu không đồng ý cho nàng còn sống trên đời này.” Nói xong, cũng không quản sắc mặt Vương gia như thế nào, liền đẩy Lãnh Hoa Đình đi. Vương gia giật mình, đứng ở trong nội đường một hồi lâu không lên tiếng. Hắn không nghĩ tới Cẩm Nương nhìn thấu tâm tư của hắn, quả thật, Lưu di nương chỉ có một huynh trưởng, trong miệng Lưu di nương tuy nói như vậy, nhưng thật muốn bắt ca ca của nàng, để xử trí, thì nàng sẽ tìm hắn náo loạn, hắn không thể được an bình, lại là cậu ruột Đường Nhi, làm quá cũng không tốt, cho nên, Vương gia chẳng qua là muốn cho người đem đại cữu gia giáo huấn một trận, cũng không thật đánh cho đến chết. Đỗ bà tử cũng là người Thượng Quan Mai mà tỷ tỷ nàng là Thái tử phi, nếu thật làm quá mức, Thượng Quan Mai đi tìm Thái tử phi khóc lóc, hắn cũng nên nhìn mặt mũi Thái tử phi, nhưng mà nếu không xử tử, Cẩm Nương cùng Đình Nhi sẽ không được câu trả lời thỏa đáng, Vương gia cảm thấy chuyện này thật là khó làm.

Vừa về tới … trong nhà, Ngọc Nhi ân cần bước tới muốn hầu hạ Lãnh Hoa Đình thay quần áo. Thì Cẩm Nương giơ tay lên ý bảo nàng: “Ngươi đi nấu nước, Nhị thiếu gia toát mồ hôi, muốn tắm.” Vừa nói vừa đẩy Lãnh Hoa Đình vào bên trong phòng. “Tướng công, A Khiêm có bao nhiêu người trong tay?” Cẩm Nương vào nhà xong tự đóng cửa phòng, mở miệng hỏi. Lãnh Hoa Đình nghe vậy, lông mày bên phải gương lên, cười: “Làm sao? Hết kiên nhẫn rồi à? Muốn động thủ?”

Cẩm Nương mấp máy miệng, trong mắt hiện lên một tia ngoan lệ, vỗ về mặt hắn, nghiêm túc nói: “Hôm nay ta đã nhìn rõ ràng, không trách chàng ở trong phủ này không tin ai, thì ra là, quả thật không có người có thể chân chính đến giúp chúng ta, vậy thì chúng ta phải làm cho mình lợi hại một chút, cũng không thể để người ta khi dễ đến cùng được. Hai người kia, ta xem chừng phụ vương cũng không nghĩ xử tử bọn họ đâu, đã như vậy, không bằng chúng ta động thủ, mặc dù không tra ra cái người giật dây kia, nhưng hai người này tất nhiên cũng là đồng lõa của bọn họ, trừ hai người này, coi như là chặt đứt cánh tay bọn họ, cũng cho người nọ một cảnh cáo nho nhỏ đúng không.” Lãnh Hoa Đình nhẹ nhàng tóm tay nàng đặt trên mặt mình, trên khuôn mặt tuấn dật tuyệt mỹ lộ ra nụ cười mừng rỡ, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nói: “Được rồi, nàng phải biết học lợi hại một chút, không thể giống như mẫu phi vậy, tự cho là khôn khéo, thật ra thì rất hồ đồ, cho nên mới để cho di nương dẫm lên trên đầu mà không biết.” Cẩm Nương nghe không khỏi lệch đầu, hé mắt nhìn, miệng nói: “Chàng sẽ không phải muốn cưới di nương vào cửa chứ, tướng công?”

Lãnh Hoa Đình nghe xong, thì lông mày giương lên, nói: “Nếu là cưới thì sao?” Miệng Cẩm Nương nhếch lên, năm ngón tay chụm lại thành hình lưỡi dao, chém vào tay còn lại, hình dạng ác liệt đối với hắn nói:“Giết… Không…Tha!” Lãnh Hoa Đinh nghe thấy, cười lên ha hả, lấy một tay kéo nàng vào trong ngực nói: “Vậy thì phải xem biểu hiện của nàng nha.”

Ôm thân thể ấm áp của kiều thê trong ngực, mũi ngửi thấy mùi thơm kín đáo của nàng, nhìn vẻ mặt cười duyên của nàng, lòng hắn không khỏi rung động, không nhịn được khẽ cắn vành tai của nàng, thổi nhiệt khí vù vù vào cổ nàng, giọng nói thuần hậu mà như …: “Nương tử, qua không bao lâu nữa…. chúng ta có thể viên phòng rồi.” Cẩm Nương bị hắn làm cho đỏ mặt não nóng, thân thể mềm yếu vô lực, đưa tay ngắt thắt lưng hắn một cái, ánh mắt không dám nhìn hắn, trong miệng thì càu nhàu nói: "Hôm kia không phải là còn nói. . . . . . ta. . . . . . quá nhỏ sao? Làm sao. . . . . ." Lãnh Hoa Đình cong mắt lên, níu lấy tay nàng, lại bắt đầu bấm hông nàng, trong miệng mắng: “Hừ, chuyện này cũng không phải do nàng làm chủ, nếu nàng không chịu, ta đi kiếm thông phòng, cưới tiểu thiếp, tìm di nương.”

Cẩm Nương nghe được giận dữ, cũng bất chấp bên hông bủn rủn, một tay tự níu lỗ tai hắn hừ nói: “Tốt, chàng đi kiếm thông phòng, cưới tiểu thiếp, tìm di nương, sáng mai ta liền tìm phu quân khác gả đi, hừ.” Lãnh Hoa Đình thấy mặt nàng đỏ bừng lên, cũng không trêu chọc nàng nữa, bắt tay nàng nói: “Xấu chết được, còn tìm phu quân khác gả được à, trừ ta, không ai lấy nàng đâu, ai nha, trên người hôi quá, nương tử tốt ơi, ta muốn tắm.” Cẩm Nương hầu hạ hắn tắm rửa xong, tự mình đi phòng bếp nhỏ, náo loạn một ngày, bụng cũng đã đói, Lãnh Hoa Đình ngồi trên xe lăn, mở chân mình thì phát hiện gân xanh trên đùi đã mềm nhũn, xem ra độc sắp thanh trừ hết, Cẩm Nương nói không sai, có một số việc, cũng nên tự mình động thủ.

Hắn phất tay, Lãnh Khiêm tựa như cái bóng của hắn, đi vào rất nhanh. “Theo như Thiếu nãi nãi nói, đem hai người kia giết đi’’. Lãnh Khiêm nghe xong, cũng không nhiều lời đến nửa câu, lắc mình đi. Cẩm Nương đẩy Lãnh Hoa Đình đi ra ngoài dùng cơm. Ngọc Nhi ân cần tiến tới hầu hạ, múc thêm một chén tổ yến vàng ươm cho Lãnh Hoa Đình, cười nói: “Nhị thiếu gia, đây là tổ yến hồi môn của Nhị thiếu phu nhân, ngài ăn nhiều một chút, để nuôi thân thể tốt hơn.”

Cẩm Nương nghe được, ngẩn ra, đồ cưới của mình có tổ yến sao? Nàng không khỏi nhìn về phía Tú cô. Tú cô liền cười nói: “Thiếu phu nhân có điều không biết, là Lão thái thái nhét ở trong đồ cưới, sợ là thân thể người không tốt, muốn cho người bồi bổ, nô tỳ đã phân phó đầu bếp chưng hai chén, người cùng Nhị thiếu gia cùng ăn đi.” Vừa nói vừa cầm chén lên, ánh mắt Ngọc Nhi chợt lóe một cái, vốn đang lấy tay xới cơm bỗng ngừng lại một chút, thấy Cẩm Nương nhìn sang, thì ngượng ngùng cười một tiếng, rất tùy ý hỏi: “Hôm nay Thiếu phu nhân đi xem Châu Nhi, cũng không biết hiện tại nàng thế nào?” Cẩm Nương nghe, kinh ngạc một lúc, ngó chừng ánh mắt của nàng, nói: “Châu Nhi đã chết rồi.”

Muôi cơm trong tay Ngọc Nhi liền rơi xuống đất, sắc mặt trắng bệch, lẩm bẩm nói: “Chết…. Đã chết?” Cẩm Nương đem môi cơm trên mặt đất nhặt lên, không nhanh không chậm nói: “Đúng vậy đấy, nàng bị người tín nhiệm nhất hại chết.” Thân thể Ngọc Nhi lại chấn động, khóe miệng co quắp một chút, ánh mắt loé lên đảo loạn. Cẩm Nương híp mày liễu, thấy Lãnh Hoa Đình chuẩn bị uống tổ yến, thì lên tiếng, cười nói: “Tướng công, tổ yến mặt dù là vật bồi bổ, nhưng không thích hợp cho nam tử ăn đâu, một hồi nữa ta tự mình chưng cho chàng chút đông trùng hạ thảo, đối với thương thế ở chân của chàng cũng tốt.”

Lãnh Hoa Đình bị nàng nói đến không hiểu được, tổ yến ăn thật ngon nha, trơn mềm, đậm đặc, nhiều mà không ngán, nha đầu này không phải là nghĩ muốn một mình độc chiếm sao, vừa đưa mắt nhìn, thì thấy ánh mắt nàng nghiêm nghị, nên cũng khó mà mắng nàng được, đành đàng hoàng nói: “Tốt” Ánh mắt lại nhìn theo chén tổ yến chuyền đến tay nàng. Ngọc Nhi thấy Thiếu phu nhân lấy tổ yến của Thiếu gia, thì sắc mặt càng thêm khó coi, nhìn thấy Thiếu gia cũng muốn, nên vội vàng lên tiếng xin xỏ: “Thiếu phu nhân, Thiếu gia cũng muốn ăn, cũng không phải là ngày ngày đều ăn, cho dù có cái gì không tốt, cũng không phải do một chén thôi.” Cẩm Nương cười lạnh một tiếng, nói: “Không thể quá sủng ái hắn, đối với thân thể hắn không tốt đâu, Tú cô, đi chưng ngân nhĩ cho Thiếu gia.”

Tú cô mặc dù không biết Thiếu phu nhân có chủ ý gì, nhưng không đến hơn một tháng ở đây, nàng cũng biết trong Vương phủ so với Tôn gia càng thêm phức tạp, hung hiểm, nên liền theo lời lui xuống. Ở trong nhà chỉ còn một mình Ngọc Nhi ở lại hầu hạ, Cẩm Nương mang vẻ mặt nhân hòa, nói: “Ngọc Nhi à, hôm nay Châu Nhi đã không còn, công việc của hai ngươi giờ hiện giờ chỉ một mình ngươi làm, quả thật là cực khổ cho ngươi, chén tổ yến này của Gia thưởng cho ngươi đó.” Trên mặt Ngọc Nhi bỗng cứng lại, Châu Nhi chết đi, đối với nàng là đả kích lớn, giờ lại nghe Cẩm Nương nói muốn thưởng tổ yến cho nàng, lẽ ra, nàng hẳn là cao hứng tạ ơn mới đúng, nhưng nàng lại kinh ngạc nhìn Cẩm Nương đưa chén tới, một hồi lâu cũng không có lên tiếng.

Lãnh Hoa Đình cũng hơi co mày lại, nhìn Ngọc Nhi nói: “Ăn ngon thật nha, còn không mau cám ơn Thiếu phu nhân?” Ngọc Nhi do dự nhận lấy chén, hướng Cẩm Nương quỳ gối thi lễ, hai tay cầm chén tổ yến nhỏ như cầm chén nặng ngàn cân. Trong lòng Cẩm Nương, càng thêm nghi ngời, cũng không cho xới cơm cho Lãnh Hoa Đình, chỉ lẳng lặng ngó chừng Ngọc Nhi. Ngọc Nhi dưới mắt nhìn của Cẩm Nương cùng Lãnh Hoa Đình, đành từ từ uống chén tổ yến kia.

Thấy nàng đem tổ yên ăn thật, Cẩm Nương càng cảm thấy khó hiểu, bất quá, trên mặt cũng không lộ ra nửa điểm nghi ngờ, cười mị mị nói: “Ai nha, như vậy mới đúng nha, ngươi cùng Châu Nhi cũng là người đã hầu hạ tướng công nhiều năm, Châu Nhi…. mệnh khổ, bị hãm hại chết rồi, trong nhà này, ngươi cũng là người lâu năm, còn làm rất được việc, ta cùng Thiếu gia sẽ không bạc đãi ngươi.” Vừa nói, vừa chia thức ăn cho Lãnh Hoa Đình, một thứ một chút, đều gắp giống nhau, còn dùng khóe mắt quan sát vẻ mặt Ngọc Nhi. Nàng đem toàn bộ chuyện của Ngọc Nhi mà làm, Ngọc Nhi liền lộ ra vẻ không có việc gì, có chút không được tự nhiên, nhưng cũng coi như thản nhiên, chẳng qua là ánh mắt không dám nhìn Cẩm Nương. Một hồi lát sau, Tú cô tự mình chưng ngân nhĩ mang đến, Cẩm Nương liền không quan tâm Lãnh Hoa Đình, mà tự mình ăn, Ngọc Nhi vẫn hầu hạ ở một bên, ăn một chén tổ yến, cũng không thấy nàng có nửa điểm khác thường gì, cho nên Cẩm Nương tạm thời thu lòng nghi ngờ lại.

Xế chiều, Lãnh Hoa Đình ở trên gường ngủ trưa. Cẩm Nương ở trong phòng thêu làm cho hắn một bộ áo choàng mùa đông, ngồi ở bên giường, nhìn người có gương mặt tuấn tú xinh đẹp tuyệt trần trên giường, khóe miệng không khỏi câu lên ý cười an tường, khi ngủ, hắn càng giống hài tử đơn thuần, ngây thơ, đôi môi mọng đỏ khẽ mím, mép hình thoi mê người. Cẩm Nương càng thêm thất thần, trong đầu hiện lên tình cảnh lúc hắn hôn mình, tim nhất thời nhộn nạo, lắc lắc để xua nó ra khỏi đầu, tiếp tục thêu thùa. Tú cô vém rèm đi vào, cẩn thận đến gần. Cẩm Nương chỉ chỉ vào cái bát ở đầu giường nói: “Ta giữ lại chút ít đặt ở ô vuông thứ hai, một hồi nữa ngươi dùng đồ gói hết đem đi kiểm nghiệm, hiện tại ta đầy lòng nghi ngờ rồi, tốt nhất nàng là người đàng hoàng, nếu không, ta quyết không nương tay nữa.” Tú cô gật đầu, nhẹ nhàng gần nửa chén tổ yến Cẩm Nương để lại, dùng bao gói lại mang đi.

Tú cô đi không bao lâu, thì Tứ Nhi đi vào, ghé bên tai nàng nói: “Nhị phu nhân cho người đến mời ngài qua phủ, nói là Đại Thiếu phu nhân cùng Trữ Vương Quận chúa tới, mời ngài đi gặp.” Cẩm Nương, thật sự, không muốn gặp Nhị phu nhân. Nhị phu nhân nội tâm quá mức sắc bén, có khi rất khó thăm dò được bà ta đang suy nghĩ gì, có ý đồ gì, bất quá, chuyện này nàng biết, vốn là nàng cùng Tôn Vân Nương hẹn gặp hôm nay, nàng nghĩ mình đã đem Đại phu nhân tức đến bị bệnh, thì Vân Nương thế nào cũng tới tìm mình một trận, xem ra, tiền tài so sánh với thân tình còn có sức hấp dẫn hơn, nên đành đứng dậy đem áo mùa đông cầm trong tay để xuống, vừa giúp Lãnh Hoa Đình kéo lại chăn, rồi rón rén đi theo Tứ Nhi ra khỏi phòng. Đã một lần tới Đông phủ, coi như là quen người quen việc, nhưng chỉ vừa vào cổng trong, liền có nha đầu đón ở cổng, chính là Yên Nhi lần trước nhìn thấy.

“Nhị thiếu phu nhân đã tới, Nhị phu nhân nhà ta đang chờ ngài, nói là tìm được một bức họa cổ hẹn ngài tới giám định và thưởng thức đấy.” Yên Nhi, vẫn giống như lần trước, hoạt bát mà đơn thuần, vừa thấy Cẩm Nương liền nói líu ríu. Cẩm Nương nghe được nhướng mày, mình đối với tranh Trung Quốc tuyệt đối không am hiểu, không lý do gì lại muốn giám định và thưởng thức họa cổ làm gì? Gọi mình tới bêu xấu hay là…… đơn thuần chẳng qua là học đòi văn vẻ? Nghĩ lại, Quận chúa Lãnh Uyển cũng là người thích tranh thơ sao? Bất quá chỉ muốn mình làm người tiếp khách mà thôi, vừa nghĩ như thế, nàng đem tâm trong bụng thả lỏng, đi theo phía sau Yên Nhi. Cẩm Nương nhìn Yên Nhi nói nhiều, thì tùy tiện hỏi một câu: “Tố Cầm cô nương là người trong viện các ngươi sao?”

Yên Nhi nghe được liền chấn động, đôi mắt to linh động lập tức ảm đạm, cắn cắn môi nói: “Nàng …. nàng hôm nay thiếu chút nữa là chết, cũng may còn cứu được kịp thời.” Vừa nói vừa quay đầu nhìn Cẩm Nương, trong mắt lộ ra vẻ lắp bắp, “Nhị thiếu phu nhân, các nàng đều nói ngài là người thiện tâm, ngài có thể ….. giúp Tố Cầm một chút không?” Cẩm Nương nghe thấy liền hứng thú, vội hỏi: “Tố Cầm là ai? Ngươi, nha đầu này, mới là thiện tâm, nghĩ tới phải giúp nàng đây.” Yên Nhi nghe vành mắt liền đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Tố Cầm là tỷ tỷ của nô tỳ, nàng……. vốn là đại nha hoàn trong nhà Tam thiếu gia, nhưng mà……. hôm nay…….. Ai nha, Nhị thiếu phu nhân, nàng là người có khả năng làm việc rất tốt, không bằng, ngài đòi nàng đi qua, nghe nói trong viện ngài thiếu người, lần trước Tam phu nhân, Tứ phu nhân đều đưa người cho ngài, ngài, nếu mở miệng nói chuyện này, Nhị phu nhân biết đâu sẽ đồng ý.”

Cẩm Nương nghe được trong đầu lóe lên hai câu hỏi, Tố Cầm kia vì sao lại treo cổ? Nếu nàng ấy là nha đầu mà lần trước mình cùng Vân Nương nhìn thấy ở trong rừng trúc nhỏ …. vậy chẳng phải là mang bom hẹn giờ trở về sau?…. Dù mình có ngốc hơn nữa cũng không thể nhảy vào vũng nước đục này? Không có thấy Cẩm Nương nói gì, Yên Nhi tuy có hơi chút thất vọng, nhưng vẫn cười, dẫn đường phía trước. Trong nhà, quả nhiên Nhị phu nhân đang ngồi cùng Tôn Vân Nương và Lãnh Uyển, Cẩm Nương nhấc váy, thong dong thẳng bước đi vào. Tôn Vân Nương thấy Cẩm Nương, thì trong mắt hiện lên một tia oán độc, nhưng rất nhanh liền đổi mặt cười nói: “Ai nha, Tứ muội muội, ngươi xem một chút, ta đưa Uyển Nhi tới đây, lần trước Uyển Nhi sau khi trở về nói không thể gặp lại ngươi thưởng thức thơ mới, rất là luyến tiếc, hôm nay, ngươi cũng không thể né tránh nữa, phải làm một hai bài cho chúng ta xem, cũng để vị tiền bối tài nữ Nhị phu nhân có thể thưởng thức tài hoa của Tôn gia chúng ta.”

Một phen nói xong vừa thân mật vừa có thứ tự, phảng phất như các nàng vốn là một đôi tỷ muộn thân mật vô cùng, ngày hôm trước chuyện đã xảy ra ở nhà, mà trên mặt Tôn Vân Nương không nhìn thấy nửa điểm dấu vết …. “Đại tỷ, nào có nhà nào tỷ tỷ khen muội muội của mình như thế, làm trò trước mắt Nhị phu nhân rồi, ngươi cũng không cho muội đường lui, một hồi nữa ta không làm ra thơ hay, vậy không phải là mắc cỡ chết đi sao?” Nếu Vân Nương muốn giả bộ, mình liền phối hợp tốt với nàng, dù sao sự tình ở Tôn gia cũng không cần náo loạn đến Vương phủ cho người khác chế giễu. Lãnh Uyển cười, trêu ghẹo nói: “Nhị phu nhân, người xem hai tỷ muội các nàng này, vừa thấy mặt đã thân mật vô cùng, trong mắt còn có chúng ta sau, Tứ tỷ tỷ, ta là đặc biết tới thăm ngươi, ….”

Nhị phu nhân nghe cũng cười nói: “Nhị thiếu phu nhân của chúng ta hôm nay là người tâm phúc trong phủ, Vương gia, Vương phi ….., ngay cả ta đây, cũng rất thích nàng, có thông tuệ mới có thể giúp đỡ Vương phi chưởng quản mọi việc, cũng không biết sau này ta có phúc khi tốt tìm được một người con dâu tốt như thế, thì ta thật có thể ngồi hưởng phúc rồi.” Lãnh Uyển nghe lời này bên tai ửng đỏ, thẹn thùng nhìn ra ngoài cửa một cái, rồi tựa hộ có chút thất vọng. Vân Nương liền cười nói: “Nhị phu nhân, người có Tam thiếu gia nhân phẩm tốt như vậy, tự nhiên sẽ xứng với một cô nương tốt, ngài nha, nhất định sẽ tìm được một con dâu so với Cẩm Nương còn tốt hơn, bất quá, nếu nói là con gái tốt, tính ra số lượng cả trong kinh thành này, đứng thứ nhất dĩ nhiên chính là Lãnh Uyển Quận chúa của chúng ta, Uyển muội có thể nói là cầm kỳ thi hoa mọi thứ tinh thông, Cẩm Nương mà so sánh với nàng tuy có chút ít tài mới mẻ, nhưng cũng vẫn là gà mờ thôi.” Cẩm Nương nghe thấy thì nhanh miệng phụ họa, chủ nhà nghe thấy nhất thời hoan hỉ, hàn huyên rất là hòa hợp. Nhị phu nhân dần dần đi vào đề chính: “Cẩm Nương, gọi ngươi tới là vì có một bức tranh đem ra để Quận chúa cùng nhau giám định và thương thức đấy.”

Cẩm Nương nghe xong vội nói: “Nhị phu nhân đừng nói cái này, chất tức (cháu dâu) đối với tranh một chữ cũng không biết đâu, bất quá, có Quận chúa ở đây, Cẩm Nương phụng bồi Quận chúa giám định, học tập thêm giám định cũng rất tốt.” Nhị phu nhân nghe thấy chỉ cười nhạt, không nói, nàng đứng thẳng lên hướng vào phía trong đi tới. Tôn Vân Nương liền hướng Cẩm Nương mở trừng hai mắt, ý bảo nàng một hồi sau có chuyện phải hàn huyên, dĩ nhiên Cẩm Nương biết nàng muốn nói chuyện gì, liền gật đầu nói: “Hôm nay tỷ tỷ tới cũng không thể đi liền, nên tới chỗ muội ngồi một chút mới phải, nếu không, mỗi lần tới chỉ ở chỗ Nhị phu nhân, sẽ làm người ta nói ta đây, muội muội, không cùng tỷ tỷ thân thiết nên không chịu tới nhà ngồi đây.” Lãnh Uyển nghe vội nói với Tôn Vân Nương: “Tứ tỷ tỷ nói cũng đúng, chị dâu một lát không cần đi theo ta, tự mình đi tới viện Tứ tỷ tỷ ngồi chút đi, khi nào trở về thì cho người sang báo với ta là được.

Vân Nương nghe xong liền cám ơn Lãnh Uyển, một lát sau Nhị phu nhân cầm bức họa đi ra ngoài, tự mình đem trải rộng trên bàn, đối với ba người, tỷ muội Cẩm Nương cùng Lãnh Uyển, vẫy vẫy tay gọi lại. Ba người liền đi đến gần xem, bức tranh quả nhiên rất cổ, sở dĩ nói cổ bởi vì cái cuộn tranh bị mài đến bóng loáng, mà giấy vẽ bức tranh đã ố vàng bên trong rồi, chẳng qua là nội dung vẽ kia làm cho Cẩm Nương không hiểu ra sao, đó không phải là một bức tranh sơn thủy, cũng không phải là cảnh trí, mà là vẽ như bản đồ bát quái, tám phần bên ngoài vẽ rất kỳ quái, tương tự…, Cẩm Nương nhìn có chút quen mắt, nhưng không làm sao nhớ nổi đã nhìn thấy ở nơi nào, không khỏi nhíu mày, cố gắng nhớ lại. Vân Nương tự nhiên cùng Cẩm Nương giống nhau, xem không hiểu sự huyền diệu của bức tranh, chỉ có Lãnh Uyển, vừa nhìn thấy họa đồ kia, sắc mặt liên thay đổi, hai mắt lộ ra vẻ kỳ dị. Cẩm Nương vừa nhấc mắt, liên chạm ánh mắt Nhị thái thái phóng tới, nàng nhún nhún vai, đối với Nhị phu nhân ý là không giúp gì được, chỉ tay nói: “Thật đúng là xem không hiểu rồi, Nhị phu nhân, ngài thật đúng là quá xem trọng Cẩm Nương.”

Lãnh Uyển nghe liền che miêng nở nụ cười, đối với Nhị thái thái thi lễ một cái, nói: “Đa tạ Nhị thái thái hào phóng, hôm nay thật làm cho Uyển Nhi mở rộng tầm mắt rồi, tranh này là bức Tường Vân Bát Phong, nghe nói nó vốn được khắc vào một khối Hắc ngọc thượng hạng, vốn là……. Chi bảo gia truyền của Giản Thân Vương phủ, Nhị phu nhân chịu cho Lãnh Uyển cùng gia tẩu, là hai ngoại nhân, tham quan học hỏi, Lãnh Uyển thật không biết lấy chi cảm tạ.” Nhị phu nhân nghe liền mỉm cười, nhìn nàng nói: “Họa đồ này nguyên là Lão gia nhà ta giữ, Lão thái gia đem tranh này truyền lại cho Lão gia nhà ta…” Nói đến chỗ này, Nhị phu nhân cố ý dừng lại, ánh mắt Lãnh Uyển càng sáng lên, mặc dù biết Nhị phu nhân đang cố gây chú ý…, nàng ta là người thông minh, chỉ lướt qua một chút cũng coi là xem thấu, mình muốn truyền đạt tin tức cần nhắn nhủ, như thế cũng đã đủ rồi. Chỉ có Vân Nương nghe được, là không hiểu ra sao, nàng liền quay đầu nhìn Cẩm Nương. Cẩm Nương, hôm nay nếu thật là được Vương gia cùng Vương phi coi trọng, thì gia truyền chi bảo kia có khả năng truyền cho Cẩm Nương là rất lớn, Giản phủ Thân vương là quý tộc bao nhiêu đời trong Đại Cẩm triều, … có thể để cho nhiều cô gái thế gia ưu ái, nghe nói, Giản Thân Vương phủ còn nắm trong tay một con đường phát tài bí mật, đó là chuyện mà nhiều quý tộc trong kinh rất hâm mộ, hàng năm nó đã vì Đại Cẩm triều kiếm hơn vạn vạn lượng kim ngân, nhưng Hoàng Thượng lại chỉ để cho một nhà Giản Thân Vương nắm giữ, chớ nói những Vương gia khác, chính là hoàng tử hoàng tôn muốn nhúng tay, cũng là khó như lên trời.

Chuyện này, gần đây nàng mới nghe Lãnh Uyển nói thôi, nhìn Lãnh Uyển kia rất có ý muốn gả vào Giản Thân Vương phủ, chẳng qua là hai bên cũng chưa đến tuổi lập gia đình, mà nàng đối với Tam thiếu gia lại có tình, cho nên, việc hôn sự này rất có thể thành. Chưa nói đến cái gì khác, chỉ cần có con đường phát tài kia, cũng đáng để Lãnh Uyển thử một lần, bức tranh ở chỗ Nhị phu nhân, như vậy…. Sợ là có thể thành…. Nếu thật sự thành, thành tựu sau này rất khó biết được. Bất quá, Vân Nương hy vọng nhất vẫn là Cẩm Nương có thể có được nó, dù sao nàng là muội muội của mình, lại mềm lòng, chỉ cần mình dùng chút ít tâm cơ, còn sợ gì không đòi được chỗ tốt ở trước mặt nàng?

Nghe Lãnh Uyển vừa nói, Cẩm Nương coi như là hiểu, quả nhiên, Nhị phu nhân ý tại ngôn ngoại (ý không ở trong lời) a, Hắc ngọc kia, Vương gia đã ở trước mặt thân tộc toàn phủ, cho mình, có thể nói là toàn bộ phủ đều biết chuyện, tuy mình cầm rồi, nhưng cái gì cũng không biết, xem ra, Vương gia chẳng qua là quyết định đem quyền thừa kế kia cho mình, lúc nào tiếp nhận thì phải xem năng lực của mình rồi, không trách Vương phi lần trước thử dò xét năng lực đích thực của mình, hôm nay, Nhị phu nhân lại cầm tranh này ra…. Thật đúng là muốn cho mình tự hiểu sao? Cẩm Nương làm bộ như nghe không hiểu Nhị thái thái cùng Lãnh Uyển nói, chỉ là ngây ngốc đứng một bên nhìn một hồi, liền nói: “Lãnh gia muội muội thật đúng là rất bác học a, ta nhìn tranh này mãi mà xem không hiểu, ai, ta thật đúng là mật hết mặt mũi a.” Vừa nói vừa khoan thai đi ra. Nhị thái thái ngước mắt cười như không cười mà nhìn Cẩm Nương: “Cháu dâu cũng rất thành thực, hiện tại ngươi mới gả vào có bao lâu đâu, tự nhiên là xem không hiểu rồi.” Vừa nói, Nhị thái thái cũng chầm chậm đem bức tranh kia thu hồi, cũng không chỉ rõ tranh này là Hắc ngọc nằm trong tay Cẩm Nương, để lại cho Lãnh Uyển cùng Tôn Vân Nương suy nghĩ vô hạn.

Cẩm Nương cũng đã hiểu một chút ý tứ trong lòng Nhị thái thái, một là thử dò xét mình, xem mình đối với Hắc ngọc biết mấy phần, hai nha, chính là dụ dỗ Lãnh Uyển. Bà muốn cùng Trữ Vương phủ kết thân, thân phận Tam thiếu gia của Lãnh Hoa Hiên không đủ sức nặng, mới rồi bà cố ý nói bức tranh kia là Lão thái gia truyền cho Nhị lão gia, đưa ra một tin tức như vậy để Lãnh Uyển nhận thức sai lầm, không trách được vì sao bà luôn nhằm vào mình, thì ra là Thế tử vị, bọn họ không chiếm được, cho nên liền muốn đoạt mặt ngọc trong tay mình, hừ, nghĩ cũng đừng nghĩ, không có cửa đâu. Tiểu nha đầu … đi lên dâng trà, Cẩm Nương nhàn nhã uống một hớp, tùy ý hỏi Nhị phu nhân: “ Nhị phu nhân, lúc trước ngài vội vàng trở lại, vậy Tố Cầm cô nương kia đã tốt chưa?’’

Nhị phu nhân nghe được thì ngẩn ra, trong con ngươi trong trẻo lạnh lùng phát ra một tia hàn khí như đao nhìn về phía Cẩm Nương, đó vốn là chuyện xấu trong phủ, bà không muốn cùng Cẩm Nương ở trước mặt người ngoài, nói ra. Cẩm Nương vừa thấy, làm bộ như vô ý, trên mặt lộ ra nụ cười mỉa, nhỏ giọng nói: “ Ai, cái kia…. là tiểu nha đầu Yên Nhi mới vừa rồi nói, Tố Cầm kia vốn cũng không tệ, muốn cháu dâu đến xin ngài người này, trong nhà cháu dâu không phải là thiếu hai người sao?” Lời này nghe giống như là giải thích, trên thực tế là đang ép Nhị phu nhân trả lời, làm cho nàng phải ở trước mặt Lãnh Uyển nói chuyện Tố Cầm.

Quả nhiên, Nhị phu nhân nhíu nhíu mày, sắc mặt trầm xuống nói: “Thì ra là như vậy a, cũng phải, lúc trước bọn họ đưa người cho ngươi rồi, chỉ có Nhị thẩm ta .., là không nghĩ tới việc này, một hồi nữa ta chọn hai người tốt cho ngươi, Tố Cầm không được, nàng… thân thể không tốt.” “Lúc trước treo cổ không có cứu được sao?” Cẩm Nương lập tức quan tâm hỏi tiếp, nàng và Lãnh Hoa Đình ở cùng nhau đã lâu, cũng học được vẻ mặt hồn nhiên cùng vô tội, để cho Nhị thái thái trong lòng chậm lại, muốn phát tác cũng không được, chỉ có thể mắng nàng trong lòng. “Cũng … đã cứu rồi, hôm nay vẫn còn tĩnh dưỡng, mấy người các ngươi xem, trà này là dùng nước từ tuyết tan pha ra, sao không thấy các ngươi khen gì hết vậy?” Nhị phu nhân cứng nhắc, vòng vo chuyển để tài.

Cho nên Cẩm Nương cũng không tiếp tục nói chuyện Tố Cầm nữa, nàng vốn cũng không phải thật lòng đòi Tố Cầm, chuyện này, tới đây, cũng đã vào lòng người nghe, vì thế vừa chuyển mắt, quả nhiên nhìn thấy bộ dáng Lãnh Uyển như có điều suy nghĩ, tròng mắt thỉnh thoảng lại ngó ra bên ngoài, đáng tiếc, vị nam tử kia vẫn không kịp thời xuất hiện. Uống một chút trà xong, Tôn Vân Nương cũng có chút ngồi không yên, nàng còn muốn đi cửa hàng thành Đông, nên thỉnh thoảng lại nhìn Cẩm Nương nháy mắt, Cẩm Nương liền cười, nhìn Nhị phu nhân nói: “Nhị thẩm, Đại tỷ của ta tới vài lần rồi, vẫn chưa có đi viện ta bên kia một chút, lúc này ta cũng không thể để cho các nàng cứ như vậy về, nên xin người để các nàng qua đó xem một chút.” Lãnh Uyển nghe vội nói: “Chị dâu đi qua đi, ta… ta không được thoải mái, ở chỗ Nhị phu nhân chờ chị dâu là được.”

Nhị phu nhân cũng muốn cùng Lãnh Uyển gần gũi hơn chút ít, nên liên tục cười nói: “Cứ quyết định như vậy đi, cháu dâu, ngươi mang Thế tử phi qua chỗ Đại tẩu thi lễ đi, một hồi rồi về chỗ ta dùng bữa tối ?” Cẩm Nương nghe thì cười đến híp mắt lại, nói: “Nhị thẩm thật là người tinh ý, biết ta sẽ không chiêu đãi khách đâu, nhưng ta lại đang muốn xin Nhị thẩm bữa cơm đây.” Nhị phu nhân nghe liền làm bộ muốn đánh nàng: “Ngươi, miệng lưỡi này, ngươi nói ngươi sẽ không đãi khách, bất quá là muốn ăn theo Quận chúa thôi.”

Cẩm Nương vội vàng cười, xin khoan dung, rồi cũng khom mình hành lễ, lôi kéo Vân Nương ra khỏi phòng. Vừa ra khỏi cửa, Cẩm Nương cố ý đi chậm lại một chút, nghiêng đầu tìm Yên Nhi. Yên Nhi không có ở đây. Cẩm Nương có hơi chút thất vọng, lúc này, liền nghe được một tiếng khóc thê lương truyền đến: “Tỷ nha, ngươi…. ngươi không thể làm tiếp việc ngốc nữa, người không thể nhẫn tâm bỏ lại Yên Nhi a.” Cẩm Nương nghe trong mắt liền hiện lên một nụ cười, xem ra, Tố Cầm kia cũng không phải là ngồi không, rất biết tìm thời cơ náo loạn rồi, âm tanh lớn như vậy, trong nhà Lãnh Uyển không nghe được mới là lạ.

Cho nên cố ý lôi kéo Vân Nương hướng tiếng khóc kia đi tới, Vân Nương ngạc nhiên nói: “Nha đầu trong Đông phủ náo loạn, ngươi xen vào làm cái gì.” Cẩm Nương quay đầu lại, cười một tiếng, lên tiếng nói với Vân Nương: “Đại tỷ còn nhớ rõ lần trước ở trong rừng Tiểu Trúc nghe được chuyện lần trước không? Ngươi không cảm thấy rất thú vị sao?” Vân Nương vừa nghe, quả nhiên hăng hái đi tới, cũng kéo tay nàng nói: “Hồ đồ, xảy ra chuyện dĩ nhiên phải đi nói cho chủ mẫu, ngươi đi nhìn xem khổ chủ là có chuyện gì?”

Cẩm Nương nghĩ cũng phải, nhìn trong nội viện này không có một nha hoàn, bà tử nào đi bẩm báo Nhị phu nhân, nghĩ đến chắc cũng hạ nghiêm lệnh rồi, không được mang chuyện này đi quấy rầy, cho nên liền cầm tay Vân Nương kéo, vội vàng, hấp tấp quay lại nhà Nhị phu nhân, vừa vào cửa, liền sợ hãi nói: “Ai nha, Nhị thẩm, Tố Cầm kia thật giống như lại đang tìm cái chết nữa, ngài mau quay ra xem sao đi, dù thế nào cũng là mạng người, nghe nói, nàng nguyên là thiếp thân nha hoàn của Tam thiếu gia, Tam thiếu gia giờ không có ở đây, nếu thật xảy ra chuyện, Tam thiếu gia trở lại sẽ không vui.” Nhị phu nhân chưa từng thấy ai đáng ghét như vậy, gương mặt trong trẻo lạnh lùng không nhịn được vẻ buồn bực. Lãnh Uyển vừa nghe tên Tam thiếu gia thì cả kinh đứng lên, trong lòng lộ ra vẻ nghi ngờ tức giận. Nhị phu nhân không có cách nào khác, nên không thể làm gì khác hơn là đối với Cẩm Nương nói: “Ngươi ở nơi này cùng Uyển Nhi và Thế tử phi, ta đi xem một chút liền quay lại.” Lời còn chưa dứt, thì phía ngoài, tiếng ồn ào vang lên, có người hét chói tai, có người quát tháo, Cẩm Nương duỗi cổ bày ra một bộ dạng bát quái, lẩm bẩm nói: “Ai nha, nhìn Tam đệ một vẻ vân đạm phong khinh, bộ dáng trích tiên, không nghĩ tới cũng là người đa tình, Đại tỷ, bụng của Tố Cầm kia hình như cũng lớn đấy.”

Vân Nương vừa nghe, quay đầu nhìn sắc mặt Lãnh Uyển, trong lòng liền dâng liền có chút hả hê, ca ca Lãnh Uyển cũng không phải chính là bề ngoài tuấn dật, bên trong hoang đường cẩu thả sao? Cũng tốt, làm cho muội muội của hắn gả cho một người như thế, cũng bị khổ như mình, rất tốt a. Vì vậy vội vàng đáp: “Ai nha, lần trước, là chúng ta, ở trong rừng trúc nhỏ, nhìn thấy người kia, khi đó đã có rồi sao, thật giống như van xin Thiếu gia thu nàng, đáng thương….. Ách… Không phải là nàng câu dẫn chủ tử chứ?” Nửa câu sau thì nhìn sắc mặt Lãnh Uyển đổi lời. Cẩm Nương cũng không nói thêm nữa, liền nâng váy hướng phía ngoài đi ra, Lãnh Uyển, đây còn ngồi được nữa, cũng đi theo ra ngoài, muốn nhìn xem tột cùng là chuyện gì.

Trong viện, hai bà tử thô kệch đang kéo một cô gái còn trẻ tuổi hướng hậu viện đi, Nhị phu nhân đang mặt lạnh đứng ở trong sân nhìn: “Đừng có mặt mà không biết xấu hổ, ngươi, nếu còn náo loạn nữa, ta gọi người đến bán ngươi đi.” Cẩm Nương nhướng mắt, nhìn một cái, thấy cô gái khóc rống chính là người lần trước nàng thấy, không khỏi cùng Vân Nương liếc mắt nhìn nhau, làm bộ như không để ý kéo Lãnh Uyển đi vào nhà, giống như đang giúp Nhị phu nhân che giấu. Nhưng cô gái này cũng nhìn thấy Lãnh Uyển, nàng giống như phát điên, tránh phải tránh trái xông qua bên này, hai bà tử tựa hồ trong lòng có bận tâm, không dám hạ thủ quá nặng, có thể là sợ đả thương thai nhi trong bụng nàng, nên nhất thời thả tay, để cho Tố Cầm lao đến, sắc mặt Nhị phu nhân run lên, ngăn cản Tố Cầm nói: “ Ngươi còn muốn làm cái gì?”

Tố Cầm kia cũng đã nhào tới dưới chân Cẩm Nương, khóc lóc van xin: “Nhị thiếu phu nhân, người ta đều nói người là người mềm lòng, thiện tâm, van xin người… xin người giúp nô tỳ một chút thôi, trong bụng nô tỳ có hài tử, nô tỳ không muốn chết a.”.