Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 103

Chương 103 – Đại hôn

. Trong khoảnh khắc Vân Khinh thấy sắc mặt Đinh Phi Tình liên tục thay đổi, không nén được buông tay Tuyết Vương phi ra, bước nhanh đến bên Đinh Phi Tình, đưa tay lấy bức mật thư truyền đến từ nước Tề mà Đinh Phi Tình đang nắm chặt trong tay. “Sao có thể chứ?” Vừa đọc qua, nét mặt Vân Khinh cũng biến đổi, ngẩng đầu nhìn Đinh Phi Tình, khẽ nhíu mày.

Thông gian bán nước, âm mưu tạo phản, đây là nói Đinh Phi Tình. Chị của cô làm việc cẩn thận và thận trọng như thế, sao Tề Chi Khiêm vẫn biết được chứ? Rõ ràng Đinh Phi Tình chưa từng công khai gặp mặt cô một lần nào, lại càng chưa bao giờ cùng xuất hiện với nhau. Theo lẽ thường không thể sơ suất được, tin tức này Tề Chi Khiêm có được từ đâu? Độc Cô Tuyệt thấy vậy vẻ mặt trầm xuống, kéo Vân Khinh qua ôm vào trong ngực, nhíu mày nói: “Trong quân có nội gián.” Quan hệ của Đinh Phi Tình và Vân Khinh chưa được tiết lộ ra ngoài bao giờ, Đinh Phi Tình cũng chưa từng liên hệ với Đinh gia ở nước Tề. Cho dù Tề Chi Khiêm hoặc là Đinh gia có người từng gặp qua Đinh Phi Tình, nhưng nhiều năm không gặp, Đinh Phi Tình đã trưởng thành rất nhiều, khuôn mặt ngoại hình cũng thay đổi không ít, bọn họ chắc chắn không thể quả quyết như vậy được. Ngoại trừ trong quân Đinh Phi Tình có gian tế, thì thật không nghĩ ra lý do nào khác.

Đám người Phi Lâm nghe vậy hơi kinh ngạc nhìn ba người. “Ta phải trở về!” Đinh Phi Tình nắm chặt tay lại, xoay người bước đi. Mặc kệ tại sao Tề Chi Khiêm biết được chuyện này, nhưng tình huống lúc này Đinh gia bị tru di cửu tộc, cô là con cháu Đinh gia, làm sao có thể mở to mắt nhìn bọn họ chết mà không màng tới chứ.

“Tỷ tỷ!” Vân Khinh nhanh tay bắt lấy cánh tay Đinh Phi Tình, vội kéo cô lại. “Không cho phép đi!” Độc Cô Tuyệt thấy vậy lập tức hiểu ra Vân Khinh đang nghĩ gì, hung hăng siết chặt thắt lưng Vân Khinh, khuôn mặt xanh mét giận dữ trừng mắt với Vân Khinh: “Đừng quên Đinh gia đã đối xử với nàng thế nào, nàng và bọn họ đã sớm đoạn tuyệt ân tình, không cho phép đi!” “Nhưng mà…” Vân Khinh lo lắng nhìn Đinh Phi Tình, trong lòng thực sự rất bất an.

Lúc này Sở Vân được Mặc Tiềm nói sơ qua tin tức vừa đến, y lập tức liếc mắt nhìn qua Đinh Phi Tình đang bối rối, hỗn loạn và Vân Khinh đang cau chặt mày, trầm giọng nói: “Vương hậu, nhất định không được đi, đây rõ ràng là Tề Chi Khiêm bày sẵn âm mưu lừa người đến, không biết ở chỗ đó đã giăng bao nhiêu cạm bẫy chờ đón người.” “Đúng, không thể đi!” Mặc Ngân, Mặc Ly đồng loạt lên tiếng. Vân Khinh nghe vậy cắn thật chặt môi dưới, cô và Đinh gia đã ân đoạn nghĩa tuyệt, nhưng tỷ tỷ thì không giống vậy. Cha mẹ đối xử với tỷ tỷ thế nào, cô đều thấy rất rõ. Bọn họ đối xử rất tệ với cô, nhưng đối với tỷ tỷ thì vô cùng tốt, tỷ tỷ tất nhiên không thể bỏ mặc họ được. Tỷ tỷ muốn đi, sao cô có thể yên tâm để Đinh Phi Tình đi một mình, huống hồ dù thế nào thì cô vẫn là người của Đinh gia, sao lại có thể trơ mắt ngồi nhìn.

“Tề thái tử tâm kế thâm sâu!” Bức mật thư nằm trong tay Vân Khinh lần lượt chuyền qua tay mọi người có mặt trong phòng. Phi Lâm xem xong tựa lưng vào ghế chậm rãi nói. “Bình tĩnh!” Tuyết Vương phi nhìn Đinh Phi Tình đang lo lắng, nói khẽ. Bà tới nơi này chưa được bao lâu, thấy tình cảm Đinh Phi Tình và Vân Khinh rất thân thiết, lại nghe Thượng Quan Kính kể lại mới biết các cô vốn là hai chị em. Đinh Phi Tình nghe vậy hít một hơi thật sâu. Sao cô không biết có nguy hiểm chứ, nhưng đó là người nhà của cô, tuy cô có thể rời bỏ gia đình tìm kiếm Vân Khinh nhiều năm, nhưng cô vẫn còn tình thân ruột thịt với họ!

Sở Vân thấy nét mặt Đinh Phi Tình liên tục thay đổi, cuối cùng lại lộ ra một sự kiên quết, lập tức chặn lời, giành nói trước Đinh Phi Tình: “Tề Chi Khiêm đoán chắc chắn Thượng tướng quân sẽ đi, mà ngài và Vương hậu của bọn ta tình cảm rất tốt, Vương hậu tuyệt đối sẽ không để ngài đi một mình. Vả lại, dù nói thế nào đi chăng nữa hai người vẫn là con cháu của Đinh gia. Y đầu tiên dẫn dụ ngài đến, cùng lắm cũng là bắt được một đại tướng quân. Tiếp đó là dụ Vương hậu chúng ta sa vào, Vương hậu có bản lĩnh như thế nào, có lực ảnh hưởng với Bệ hạ ra sao, chuyện này ta cũng không cần phải nhiều lời.” Nói tới đây y ngừng một lát rồi nói tiếp: “Bây giờ chỉ còn cách hôn lễ của Bệ hạ và Vương hậu chưa đến mười ngày, Tề nằm phía sau Yến, phải mất đúng một tháng mới đi tới nơi. Tính toán chuẩn xác như vậy, mọi chuyện đã rất rõ rồi!” Đinh Phi Tình nghe thấy vậy càng siết chặt tay, Tề Chi Khiêm có tâm ý gì với Vân Khinh, sao cô lại không rõ chứ. Nhưng vai trò của Đinh gia với cô và Vân Khinh đều có một điểm rất giống nhau, đó chính là nhược điểm của cô, sao cô có thể…

“Không cho phép hai người đi, ta sẽ phái người đi cứu Đinh gia!” Trong không gian trầm mặc, Độc Cô Tuyệt nét mặt tức tối, đột nhiên cất tiếng, gương mặt hắn như bốc lửa. “Tuyệt?” Vân Khinh không nén được sự kinh ngạc nhìn Độc Cô Tuyệt. Độc Cô Tuyệt oán hận Đinh gia còn hơn cả cô, sao lại có thể? Độc Cô Tuyệt trừng mắt nhìn Vân Khinh vô cùng bất mãn nói: “Tên Tề Chi Khiêm suy nghĩ cái gì ai mà chẳng biết? Muốn người của ta ư, vọng tưởng!” Dứt lời hắn càng ôm chặt Vân Khinh hơn.

Sao hắn có thể cam tâm đi cứu đám người Đinh gia chứ, nhưng Đinh Phi Tình chắc chắn sẽ đi, Vân Khinh thì còn phải hỏi nữa sao. Không cho phép các cô đi cứu, tất nhiên hắn đành phải ra tay phái người tới cứu. Nghĩ đến ngày xưa hắn đã muốn đem Đinh gia diệt cỏ tận gốc, không ngờ hôm nay còn phải đi cứu bọn chúng. Độc Cô Tuyệt nghĩ vậy ôm một bụng tức tối. “Từ nay về sau, nàng không hề nợ Đinh gia bất cứ thứ gì, sau này nếu chúng có gặp bất kỳ chuyện gì cũng không liên quan tới nàng!” Một giọng nói tàn khốc, ngang ngược vang lên, Độc Cô Tuyệt cũng không hỏi ý kiến Vân Khinh, lạnh lùng quyết định tất cả. “Tần vương…”

“Đừng nói nhiều, quả nhân đã nói cứu thì nhất định sẽ trả lại cả nhà không sót một ai cho cô!” Độc Cô Tuyệt trực tiếp cắt ngang lời Đinh Phi Tình, vô cùng quyết liệt. “Bắt đầu từ hôm nay, không cho phép nàng ra khỏi Tần vương cung, bất cứ chỗ nào cũng đừng mơ!” Độc Cô Tuyệt không chờ Vân Khinh trả lời, trừng mắt nhìn chằm chằm Vân Khinh kiên quyết ra lệnh. Vân Khinh thấy vậy nhìn vào đôi mắt tràn ngập lo lắng của Độc Cô Tuyệt, than khẽ một tiếng, tựa vào lồng ngực hắn, nhẹ giọng nói: “Cám ơn chàng, Tuyệt.”

Độc Cô Tuyệt nghe vậy hừ lạnh một tiếng thật mạnh. Đám người Sở Vân, Mặc Tiềm thấy vậy đều liếc mắt nhìn nhau một cái. Tề Chi Khiêm tính kế bọn họ nhiều lần như vậy, hiện giờ tất cả bảy nước đều thương vong nghiêm trọng, tuy không thể dùng vũ lực trong nhất thời, nhưng không có nghĩa là bọn họ không làm gì được, thừa dịp này, Tề quốc, hừ! Một đêm tĩnh lặng, Vân Khinh và Đinh Phi Tình bị Độc Cô Tuyệt giam lỏng ở điện Phượng Minh, không cho phép đến bất cứ nơi nào khác. Mặc dù trong vương cung này, ngoại trừ điện Phượng Minh ra, thì hai cô cũng không có hứng thú đi tham quan quan những nơi khác.

Tuy Đinh Phi Tình rất lo lắng, nhưng cô tuyệt đối tin tưởng lời hứa của Độc Cô Tuyệt, nếu ngay cả hắn cũng không cứu được Đinh gia, thì có lẽ các cô đến đó chỉ vô dụng mà thôi, bởi vậy tuy không an lòng nhưng cũng hơi thả lỏng tâm trạng một chút. Thời gian trôi đi vội vàng, đảo mắt một cái chỉ còn cách đại hôn ba ngày. Vào ngày này, điện Phượng Minh lại đón thêm một vị khách quý nữa, là quốc vương và Vương hậu Ngụy quốc.

Có lẽ Ngụy vương thấy Yến vương đích thân đến Tần, lo lắng rằng nếu Ngụy chỉ cử thái tử đến thì không đủ thành ý, bởi vậy y mang theo Ngụy Vương hậu, ra roi thúc ngựa chạy vội đến. “Vương hậu kim an.” Ngụy Vương hậu mang theo vài thị nữ với vẻ mặt khiêm tốn, nở một nụ cười, khẽ nghiêng người hành lễ với Vân Khinh. “Không cần đa lễ.” Bản tính Vân Khinh vốn thờ ơ, lãnh đạm. Đối xử tốt với Tuyết Vương phi, thứ nhất là vì Thượng Quan Kính, thứ hai là do rất hợp ý, thái độ của cô đối với những người khác thì vẫn như trước vừa khiêm tốn theo khuôn phép, lại vừa trong trẻo và lạnh lùng.

Ngụy Vương hậu thấy vậy, nụ cười trên môi càng thêm khiêm nhường, vỗ vỗ tay, hai thị nữ đứng phía sau lập tức cúi đầu, bê chiếc hộp đang cầm trong tay bước lên trước vài bước, rồi quỳ xuống. Không đợi Vân Khinh thu lễ vật, Ngụy Vương hậu mang vẻ mặt tươi cười nói: “Vương hậu, lễ vật này dành cho Vương hậu vì người rất thích động vật, nhưng chúng lại sợ người lạ, mong Vương hậu cho tất cả lui ra, để không làm chúng nó hoảng sợ, ngược lại còn khiến Vương hậu không vui.” Đám người Phi Lâm đứng trong điện vừa nghe thấy lời ấy, lập tức liếc mắt nhìn nhau một cái, trong mắt hiện lên một ý cười thấu hiểu, không chờ Vân Khinh lên tiếng, bọn họ đều tự xoay người bước ra ngoài.

Đinh Phi Tình thấy vậy ngồi lại bên cạnh Vân Khinh không rời đi. Lễ vật lại sợ người lạ, là thứ lễ vật gì đây? Ngụy Vương hậu thấy Đinh Phi Tình không lui ra, chỉ nói với hai thị nữ đang quỳ trên mặt đất: “Còn không mau dâng tặng lễ vật.” Dứt lời, bà chậm rãi khom người thi lễ với Vân Khinh rồi đột nhiên lùi lại bước ra khỏi điện. Vân Khinh thấy vậy hơi chau mày, nhìn hai người đang quỳ dưới đất, ngón tay bất giác khẽ đặt lên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ bên hông.

Hai thị nữ đang cúi đầu đột ngột ngẩng mặt lên, lộ ra một khuôn mặt trang điểm rất đậm, rất rực rỡ, đó vốn là một khuôn mặt tuấn tú, tuy rằng bây giờ trên mặt bôi trét rất nhiều son phấn, nhưng Vân Khinh chỉ cần liếc qua một cái liền nhận ra người này, là Đinh Phi Danh. Vân Khinh bất chợt sửng sốt, lại hướng tầm mắt nhìn đến người quỳ bên cạnh, vẫn là khuôn mặt được hóa trang thật đậm, giấu đi nét diễm lệ vốn có mà trở thành nét đẹp rất tầm thường. Nhưng ngũ quan kia, chính là khuôn mặt của mẹ cô, đó là gương mặt rất nhiều năm trước khi cô vẫn còn là một đứa trẻ luôn nhớ nhung và chờ mong một cách mù quáng. Thân thể chậm rãi tựa vào lưng ghế, bàn tay cô vô thức bám chặt lấy tay vịn.

“Mẹ?” Đinh Phi Tình liếc mắt nhìn qua cực kỳ ngạc nhiên, đứng lên bước qua đó. Mẹ của Vân Khinh bắt lấy cánh tay Đinh Phi Tình, trong khoảnh khắc gương mặt bà ta ngập tràn nước mắt, nức nở nói: “Con gái ngoan, con gái ngoan của mẹ, rốt cục mẹ cũng đã gặp được con.” Dứt lời, không đợi Đinh Phi Tình kịp nói lời nào, bà ta đột nhiên buông tay Đinh Phi Tình ra, quay người lại dập đầu một cái trước mặt Vân Khinh, Đinh Phi Danh ở bên cũng quỳ lạy theo.

“Con gái, lúc trước là mẹ có lỗi với con, là do mẹ sợ chết, không dám thẳng thắn nói ra chuyện xấu xa mình làm, khiến con phải chịu tội oan ức thay mẹ. Là mẹ không tốt, là mẹ đáng chết. Con gái, cầu xin con tha thứ cho mẹ, cầu xin con!” Mẹ của Vân Khinh nước mắt ròng ròng vừa than thở khóc lóc, vừa quỳ gối trước mặt cô gào khóc. Vân Khinh thấy vậy không nói gì, xoay người đứng lên tránh một lạy của bà ta. Cho dù bà ta có đối xử không tốt với cô ngàn vạn lần đi nữa, nhưng một lạy của mẹ ruột mình, cô không thể nào gánh nỗi. Mẹ Vân Khinh lại lập tức chuyển sang hướng khác, vừa quỳ vừa lê gối đến trước mặt cô, nằm rạp xuống không chịu đứng dậy.

“Muội muội, chuyện đó là do mẹ sai, nhưng mà lúc này là thời khắc sống còn của Đinh gia, nhị ca không cầu xin muội tha thứ cho sự bạc bẽo của Đinh gia, chỉ mong muội nể tình chúng ta có cùng cội nguồn, gốc rễ, xin muội ra tay cứu Đinh gia. Muội muội, nhị ca cầu xin muội!” Đinh Phi Danh dập đầu một cái thật mạnh bái lạy Vân Khinh, trán đụng vào sàn ngọc thạch, phát ra những tiếng cộp cộp. Vân Khinh vừa thấy vậy bất giác siết chặt bàn tay trong tay áo. “Con gái à, Tề thái tử nói, nếu con đi, có thể sẽ tha mạng cho Phi Tình, và cũng sẽ tha cho mọi người trong Đinh gia. Con à, mẹ van xin con. Con nói mẹ lẳng lơ, xảo trá điêu ngoa, không biết xấu hổ cũng được, nói mẹ vô nhân tính, không có lương tâm cũng không sao. Chỉ xin con cứu giúp Đinh gia, cửu tộc Đinh gia có hơn một ngàn bảy trăm người, tất cả đều đặt trong tay con, con à!” Mẹ của Vân Khinh nước mắt tuôn không ngừng, dường như đã làm ướt cả mặt sàn ngọc thạch.

Đinh Phi Tình thấy vậy bước lên trước, đỡ mẹ cô dậy, đồng thời trầm giọng nói: “Mẹ à, việc này chúng con đã nghĩ cách rồi, người không thể làm vậy, người là đang ép Linh Đang, mau đứng lên đi. Tề Chi Khiêm luôn có rắp tăm xấu xa với Linh Đang, mẹ không thể hại muội ấy!” Mẹ Vân Khinh đẩy Đinh Phi Tình ra, ngẩng đầu nhìn về phía Vân Khinh, hai mắt đỏ bừng: “Con à, là mẹ có lỗi với con, mẹ nợ con những gì mẹ sẽ trả lại cho con, chỉ mong con hãy cứu lấy Đinh gia!” Vừa dứt lời bà ta đột nhiên nhảy lên, đập đầu thẳng vào chiếc cột chạm rồng trong đại điện. “Mẹ!” Đinh Phi Tình hoảng sợ kêu lên một tiếng, lập tức phi thân ôm lấy mẹ cô.

Vân Khinh cảm thấy hoảng hốt, sau đó lại là đau xót, chậm rãi khép mắt lại. “Con tránh ra, là mẹ có lỗi với muội muội con, con để mẹ chết đi, con tránh ra…” Mẹ Vân Khinh cố sức vùng vẫy muốn thoát ra khỏi vòng tay Đinh Phi Tình đang ôm chặt lấy mình, không ngừng đập đầu vào cây cột trong đại điện. “Muội muội, van xin muội, toàn bộ cửu tộc Đinh gia đều bị nhốt trong thiên lao, nếu muội không đi sẽ trễ mất. Tề thái tử nói, ngài ấy bảo đảm sẽ không đối xử tệ với muội. Chỉ cần muội đi, tất cả đều dễ bàn bạc. Nhị ca biết lúc này nhị ca đứng đây nói những lời này thì quả thật không biết xấu hổ, cũng không hề đem hạnh phúc của muội đặt trong lòng, thật đã làm muội khó xử, nhưng nhị ca không còn cách nào khác, muội muội, cầu xin muội.”

Cộp cộp, tiếng dập đầu vang vọng trong khắp đại điện rộng lớn, một dòng máu đỏ tươi từ trên trán Đinh Phi Danh từng chút từng chút chảy xuôi xuống, nhuộm đẫm trên nền ngọc thạch một đóa hoa màu đỏ đầy mê hoặc. “Nhị ca, huynh đang nói gì thế, không được nói như vậy.” Đinh Phi Tình vừa ôm mẹ cô, vừa rống to với Đinh Phi Danh. “Con gái, là mẹ sai, mẹ sẽ trả lại một mạng cho con, mẹ van cầu con.” Mẹ của Vân Khinh lại cố sức đẩy Đinh Phi Tình ra, đập đầu vào chiếc cột chạm rồng ở trước mặt, trán tức khắc nhuộm thẫm một màu đỏ tươi.

“Mẹ à…” Trong khoảnh khắc trái tim Đinh Phi Tình co rút lại, gắt gao ôm chặt lấy mẹ của cô, nước mắt tuôn xuống như mưa. Vân Khinh đứng trong đại điện nhìn toàn bộ cảnh này, hơi hơi nghiêng đầu, đưa mắt nhìn những bông tuyết đang rơi xa xa ngoài khung cửa. Hoa tuyết, hoa máu, những giọt máu bắn ra như một đóa hoa đỏ thẫm, hóa ra mùa đông vốn không hề ấm áp, vẫn lạnh lẽo như xưa. Thì ra với cô hạnh phúc chỉ là một niềm hy vọng xa vời, cũng không thể kề cận bên nhau cùng đi hết quãng đường đời, Độc Cô Tuyệt, e rằng lần này đành phụ lòng chàng rồi. “Được rồi, đừng đập đầu nữa, ta đi là…”

“Không được đi.” Lời ưng thuận lạnh nhạt của Vân Khinh còn chưa dứt, bên ngoài điện đột nhiên vang lên một giọng nói vô cùng dịu dàng êm ái, tuy nhiên tiếng nói đó lại vô cùng kiên quyết. Cửa điện ngay lập tức bị đẩy tung, Tuyết Vương phi mang vẻ mặt tức giận bước nhanh vào, bà vừa từ Thiên điện đi đến đây, còn chưa kịp bước vào trong bất chợt lại nghe thấy bên trong rất huyên náo, nghe được hai câu, bà tức đến mức cả người run run. Nhìn thấy ánh mắt lãnh đạm, nhưng dường như lại khiến người ta cảm nhận được sự lạnh lẽo xâm nhập đến tận cốt tủy của Vân Khinh. Tuyết Vương phi vô cùng xót xa, nghiến răng chặt một cái, bà bước nhanh đến trước mặt mẹ Đinh Phi Tình, hung hăng vung tay lên tát bà ta một cái thật mạnh, giận giữ quát: “Ngươi là kẻ đê tiện, con gái, con gái sao, ngươi cũng xứng gọi con bé là con gái à, ngươi đúng là không biết xấu hổ mà.”

Mẹ Đinh Phi Tình bị đánh mà ngơ ngẩn ra. Đinh Phi Tình cũng bất ngờ Tuyết Vương phi bình thường yếu đuối như vậy, giờ lại đột nhiên ra tay đánh người, dẫu cô muốn cản cũng không kịp che chắn cho mẹ cô được. Tuyết Vương phi vừa mắng xong, xoay người nhìn Vân Khinh vẫn luôn giữ thần sắc thản nhiên, không thể nhìn ra được chút cảm xúc nào, lớn tiếng nói: “Vương hậu, không cho phép người nghe lời mụ ta, mụ ta căn bản không phải là mẹ của người. Người không có bất kỳ quan hệ gì với đám người Đinh gia, tại sao người phải đi bán mạng cho bọn chúng, chúng làm hại người còn chưa đủ sao, không được đi.” Một lời vừa dứt, Vân Khinh vẫn luôn giữ thần sắc bình tĩnh chợt chấn động mạnh, cực kỳ khiếp sợ nhìn chằm chằm khuôn mặt đỏ bừng tràn đầy phẫn nộ của Tuyết Vương phi. Khóe miệng run rẩy, nhất thời cô không thể thốt nên lời.

Trong đại điện, bất chợt bao trùm một sự tĩnh lặng, Đinh Phi Danh đang không ngừng dập đầu lạy Vân Khinh, cũng giật mình quên cả van xin, cực kỳ kinh hoàng ngẩng đầu nhìn Tuyết Vương phi và Vân Khinh. “Ta… Không phải… Đinh gia…” Vân Khinh chậm rãi mở miệng, lời nói cực nhỏ cực nhẹ, khẽ khàng đến mức chỉ một ngọn gió thổi qua cũng có thể lập tức tan biến. “Nói bậy, Vân Khinh là con gái của ta, ngươi… Ngươi không được nói bậy, đừng có châm ngòi ly gián chúng ta.” Một lúc sau mẹ của Đinh Phi Tình mới kịp phản ứng lại, tức thì sắc mặt thay đổi nhanh chóng, giận dữ hét to với Tuyết Vương phi.

Tuyết Vương phi vô cùng khinh bỉ nhìn mẹ Đinh Phi Tình, tàn nhẫn nói: “Cốt nhục tình thâm, nếu ngươi là mẹ ruột của con bé, sao lại đối xử với con bé như thế, làm gì có ai lại ép buộc đứa con mình dứt ruột sinh ra như vậy chứ. Nếu ngươi thật sự là mẹ của con bé, sao lại để Vân Khinh chịu chết thay ngươi. Hừ, ngươi có biết ngươi đang làm gì, có trời chứng giám, rốt cuộc Vân Khinh là do ai sinh, ngươi tự hiểu được, bản cung cũng biết rất rõ ràng.” Bà vừa nói vừa bước tới gần nơi mẹ của Đinh Phi Tình đang đứng, từng lời từng lời kiên quyết, đanh thép đến dọa người. “Sao ngươi lại biết, ngươi… Không đúng, Vân Khinh là do ta sinh ra, cả thiên hạ đều biết.” Trong nháy mắt sắc mặt bối rối đã tố cáo bà ta rất nhiều. Vân Khinh cố sức nhìn chằm chằm đôi mắt mẹ cô, trong lòng không ngừng rung động, nhưng nét mặt cô lại càng trong trẻo và lạnh lùng. Không phải, cô không phải là con cháu của Đinh gia, cô không phải là người của Đinh gia ư? Làm sao có thể chứ.

“Ai nói Linh Đang không phải là con cháu của Đinh gia ta, tuy rằng mẹ ta không phải mẹ đẻ của Linh Đang, nhưng Linh Đang chắc chắn là người của Đinh gia ta.” Trong bầu không khí trầm mặc, Đinh Phi Tình đột nhiên lên tiếng, vô cùng kiên quyết. Vân Khinh lập tức nhìn về phía Đinh Phi Tình, hai cô không phải là chị em ruột ư? Làm sao có thể, người trong thiên hạ đều biết các cô là do một mẹ sinh ra, mang thai mười tháng mà sinh hạ. “Phi Tình, con…” Mẹ Đinh Phi Tình hoảng hốt, nhìn Đinh Phi Tình không nói nên lời.

Đinh Phi Tình buông mẹ của cô ra, đi đến bên cạnh Vân Khinh, ôm Vân Khinh vào lòng, trầm giọng nói: “Linh Đang, những gì tỷ nói tuyệt đối không hề gạt muội, việc này từ khi tỷ còn rất nhỏ đã vô tình nghe được. Muội không phải do mẹ sinh ra, là do cha yêu đương vụng trộm với Tề Công chúa mới sinh ra muội. Tề công chúa lúc ấy là góa phụ, làm sao có thể sinh con được, bởi vậy cha mẹ mới thương lượng, mẹ giả vờ mang thai mười tháng, sau đó mới bế muội về nuôi.” Nói đến đây Đinh Phi Tình gắt gao ôm chặt lấy Vân Khinh. Nhìn Vân Khinh vùi đầu trên vai cô, Phi Tình nhẹ nhàng nói: “Linh Đang, tỷ không nói với muội vì sợ muội đau lòng, mẹ đối xử tệ với muội thì đã có tỷ tỷ tốt với muội, muội đừng trách người.”

Lúc đầu là vì Tề công chúa có thế lực, có thể giúp Đinh gia leo đến vị trí cao hơn, bởi vậy cha cô… Nhưng sau đó, Tề công chúa sinh Vân Khinh xong chưa đầy mấy ngày thì qua đời. Bởi vậy Vân Khinh đáng lẽ rất được yêu thương, chiều chuộng, lại trở thành một kẻ không quan trọng gì, ngược lại còn càng nhìn càng thấy chướng mắt, tất cả đều vì cái được gọi là quyền lực kia. Đinh gia, nơi đó có lẽ không hề có một chỗ nào sạch sẽ, bởi vậy vào năm đó cô mới kiên quyết bỏ nhà ra đi, lang bạt khắp nơi tìm kiếm Vân Khinh. Vân Khinh hơi run run, cô chỉ là đứa con riêng… Lớp phấn son trên mặt mẹ Đinh Phi Tình bị nước mắt rửa trôi sạch sẽ, sắc mặt bà ta hết xanh rồi lại trắng, không ngừng biến đổi, nhưng cũng không hề lên tiếng phản bác. Hiển nhiên là bà ta cũng không hề biết Đinh Phi Tình đã nghe thấy chuyện này từ lúc nào.

“Không đúng, Vân Khinh tuyệt đối không phải là con cháu nhà họ Đinh các ngươi, Tề công chúa đã chết không thể thẩm tra được, cũng không thể làm nhân chứng.” Tuyết Vương phi nhíu mày, từng lời nói chắc như đinh đóng cột. “Ngươi nói bậy, Vân Khinh, mẹ cũng không gạt con nữa, quả thật đúng như lời Phi Tinh nói, nên mẹ mới đối xử rất tệ với con, nhưng con chắc chắn là con cháu của Đinh gia.” Sự việc đã bị vạch trần, mẹ Đinh Phi Tình cũng không cần bận tâm nhiều nữa. Vân Khinh tựa đầu lên vai Đinh Phi Tình, vẻ mặt lạnh như băng, trong đầu cô vô cùng hỗn loạn.

“Tuyệt đối không phải.” Tuyết Vương phi nhíu chặt đôi mày, xoay người lấy mấy cái chén ngọc đang đặt trên án, đổ hết nước trong đó ra, rồi bà lại đổ nước tinh khiết vào, tháo chiếc trâm cài tóc trên đầu xuống, bước tới trước, cũng không chờ Đinh Phi Tình đồng ý, bà kéo một ngón tay của Đinh Phi Tình qua, rạch một nhát xuống. Giọt máu tươi rơi vào chén nước sạch, hơi đỏ sậm. Sau đó bà lại kéo tay Vân Khinh lại, lại ấn cây trâm xuống, một giọt máu đỏ tươi lại rơi xuống. Đinh Phi Tình, mẹ của cô và Đinh Phi Danh đều đưa mắt nhìn lại.

Trong cái chén ngọc nho nhỏ, hai giọt máu dần dần trượt qua nhau, nhưng chúng lại không hòa làm một, mà đang bài xích lẫn nhau, trong lòng mọi người đều run rẩy. Tuyết Vương phi không nói gì, trực tiếp đem trâm cài đưa cho Đinh Phi Danh, Đinh Phi Danh thấy vậy lập tức đâm vào đầu ngón tay. Một giọt máu nữa lại rơi vào trong chén ngọc, ngay tức khắc giọt máu đó liền hòa tan với máu của Đinh Phi Tình. Trong đại điện, chỉ còn một khoảng không tĩnh lặng.

“Điều này không thể chứng minh được gì cả.” Mẹ của Đinh Phi Tình cực kỳ kinh ngạc thốt lên. Tuyết Vương phi lại đổi một chén nước khác, một lần nữa kéo ngón tay Đinh Phi Tình ra, sau đó tiếp tục châm vào ngón tay mẹ của cô, lại thấy cả hai giọt máu cũng không thể hòa vào nhau. Mọi người trong đại điện, đưa mắt nhìn nhau, vô cùng ngạc nhiên.

Tuyết Vương phi thấy vậy thở dài một hơi, nhìn vẻ nghi ngờ ánh lên trong đôi mắt Vân Khinh: “Là con gái riêng, nếu máu không thể dung hòa với máu của mẹ, thì tất nhiên có thể hòa vào máu của cha. Máu của hai anh em bọn họ có thể hòa lẫn vào nhau, nhưng máu của Đinh Phi Tình lại không thể hòa làm một với máu của mẹ cô ấy, chứng tỏ máu của hai anh em bọn họ đều có thể hòa tan với máu của cha, kế thừa huyết thống Đinh Mậu Thân. Mà máu của Vân Khinh lại không thể hợp nhất với máu bọn họ, thì chẳng phải đã chứng minh máu Vân Khinh cũng không thể hòa vào máu của cha Đinh Phi Tình hay sao. Vậy việc Vân Khinh không hề có quan hệ huyết thống với Đinh Mậu Thân, còn cần phải chứng minh nữa sao?” “Không phải, không đúng, ngươi nói bậy.” Đinh Phi Tình và mẹ cô trong nháy mắt đều nhảy dựng lên, chỉ có Đinh Phi Danh khuôn mặt đầy vẻ khiếp sợ đứng đó, nhìn chằm chằm Vân Khinh, không nói lời nào. “Trong phòng lưu trữ sách của Tề thái tử có một quyển sách tên là huyết thống luận, cũng có nói về việc này…” Đinh Phi Danh chậm rãi mở miệng, giọng nói rất thấp, nhưng ngữ điệu lại vô cùng chắc chắn.

Trong nháy mắt, khắp đại điện là một không gian trầm mặc, gần như hoàn toàn yên tĩnh. Khuôn mặt Vân Khinh không còn chút sắc máu nào, móng tay bấm chặt vào da thịt, cô không phải là một đứa con rơi, cô cũng không phải là con cháu của Đinh gia, nhận thức trong mười bảy năm qua của cô đều sai cả rồi. Vậy cô từ đâu mà đến? Nhà cô ở nơi nào? Vân Khinh nhìn Đinh Phi Tình, lại nhìn Đinh Phi Danh, rồi nhìn qua mẹ mình. Không, bà ta không phải là mẹ cô. Cô chậm rãi quay đầu đưa mắt nhìn trận tuyết lớn đang rơi lả tả bên ngoài khung cửa, cô không phải con cháu Đinh gia, điều đó có nghĩa là cô đã mất đi người chị ruột này sao, người chị thân thiết mà cô vẫn hằng quý trọng.

“Thật tuyệt vời.” Một giọng nói lạnh lẽo, tàn khốc chợt vang lên, Độc Cô Tuyệt mặc một chiếc áo bào đen tuyền, đẩy cửa bước thẳng vào trong, phía sau chậm rãi vang lên những tiếng vỗ tay, Phi Lâm và Mộ Ải vừa vỗ tay, vừa đi vào. Tiến lên trước vài bước lập tức ôm lấy Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt nhận được tin tức của Phi Lâm lập tức chạy đến đây, lúc nãy bọn họ nói những gì hắn không thể nghe thấy, nhưng khi vừa đến lại nghe được duy nhất điều này. Vân Khinh không phải là người của Đinh gia, hay lắm, thật tốt quá. “Đừng đau lòng, sau này người thân của ta chính là người thân nàng, nhà của ta cũng chính là nhà của nàng.” Hắn gắt gao ôm chặt lấy Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt khẽ đặt một nụ hôn thắm thiết lên trán Vân Khinh, Vân Khinh của hắn lại đau lòng rồi.

Mặc Ly, Mặc Ngân đi theo phía sau, rút kiếm đặt trên người Đinh Phi Danh và mẹ của Đinh Phi Tình, chưa nói tiếng nào đã muốn áp giải họ xuống. Đinh Phi Tình thấy vậy đưa tay rút bội kiếm bên hông ra, tức khắc khắp đại điện tràn ngập không khí giương cung bạt kiếm. “Tỷ tỷ.” Vân Khinh đang tựa vào lòng Độc Cô Tuyệt, thấy vậy cất tiếng rất nhỏ rất nhẹ, hòa vào trong đó một nỗi khát khao và cả một chút run rẩy, nhẹ nhàng gọi một tiếng. Đinh Phi Tình không xoay người lại mà đưa lưng về phía Vân Khinh, sau khi nghe thấy tiếng gọi nhỏ nhẹ kia, cô kiềm chế không xuống tay, một lúc lâu sau cô đột nhiên trầm giọng nói: “Tần Vương, lời người đã nói vẫn còn tin được chứ?”

“Quả nhân đã nói cứu người giúp cô, thì nhất định sẽ cứu.” Một lời Độc Cô Tuyệt đáng giá ngàn vàng, hiện giờ dù biết Vân Khinh không phải là con cháu Đinh gia, nhưng lời đã hứa thì tất nhiên sẽ làm. “Được.” Đinh Phi Tình tra kiếm vào vỏ, nhìn Mặc Ly, Mặc Ngân lạnh lùng nói: “Đi thôi.” Cô lập tức đến bên cạnh mẹ và anh trai rồi đi ra ngoài. Mặc Ly thấy vậy, mang hai người đuổi theo. Trái tim Vân Khinh vô cùng run rẩy, gần như không thể đứng thẳng được nữa, cả người hoàn toàn tựa vào vòng tay Độc Cô Tuyệt đang gắt gao ôm cô, chị của cô không cần cô, không còn cần cô nữa rồi.

Lòng Độc Cô Tuyệt cô cùng đau xót, khẽ ấn đầu Vân Khinh vào trong lồng ngực, gắt gao ôm chặt lấy. Không gian trong đại điện thật tĩnh mịch, chỉ còn lại những vết máu loang lổ trên nền ngọc thạch kia. “Hiểu biết của Tuyết Vương phi quả thật rất uyên bác.” Mộ Ải thấy vậy đột nhiên thở dài một tiếng, quay đầu mỉm cười nói với Tuyết Vương phi.

“Ta rảnh rỗi nên thích đọc sách thôi.” Tuyết Vương phi nhìn Vân Khinh thật chăm chú, không để tâm đáp lời Mộ Ải. “A, không biết quyển sách nào lại viết đồ đệ ta không phải là người của Đinh gia nhỉ? Lúc nãy ngữ điệu của Tuyết Vương phi rất là kiên quyết.” Phi Lâm tựa vào trên cây cột chạm rồng trong đại điện, cười lười biếng. Nhất thời Tuyết Vương phi khẽ nhíu mày.

“Nghe nói năm đó Tuyết Vương phi còn có một đứa con nữa, đứa bé được lập làm thái tử Hàn quốc, bởi vậy Tuyết Vương phi mới mẹ sang nhờ con, cũng được phong thành Vương phi. Chỉ có điều vị thái tử đó bị ngã khi còn rất nhỏ, bất hạnh chết trẻ, tính thời gian thì đúng bằng tuổi Vân Khinh.” Mộ Ải gõ gõ đầu ngón tay như không mấy để ý. Thân thể Tuyết Vương phi khẽ chấn động. Độc Cô Tuyệt ôm Vân Khinh, vốn định đi, lại nghe thấy ngữ điệu của Phi Lâm và Mộ Ải như thế, trong lòng biết những lời ấy của hai người tất có chứa ẩn tình, hắn bất giác đứng ngay tại chỗ, nét mặt lạnh lùng lắng nghe.

Phi Lâm vờ như không phát hiện ra Tuyết Vương phi chấn động, chậm rãi nhàn nhã bước tới, nhìn Vân Khinh nói nhỏ: “Đồ nhi, ta thấy con và Thượng Quan Kính rất giống nhau, dù sao hôm nay cũng đang buồn chán, chúng ta thử nghiệm việc lấy máu nhận người thân là thế nào đi? Đồ đệ của ta cũng không phải trên trời rơi xuống, dù sao cũng phải tìm nơi chốn cho con chứ.” “Ta?” Thượng Quan Kính đứng bên cạnh Tiểu Tả đột ngột chấn động, kinh ngạc nói. “Tuyết Vương phi, người không ý kiến gì chứ?” Mộ Ải vừa nói vừa đi lấy một chiếc chén ngọc đựng đầy nước trong.

“Không, không… được.” Cả thân thể Tuyết Vương phi run rẩy dữ dội, không chút nghĩ ngợi vội vàng từ chối. Vừa thốt ra lời này, những người đứng trong đại đều là những kẻ cực kỳ khôn khéo, lời Tuyết vương phi vừa nói ra cũng không cần bàn cãi nhiều lời nữa, ý nghĩa những lời đó rất rõ ràng. Tuyết Vương phi cũng không phải loại người có lòng dạ thâm sâu. Vân Khinh được Độc Cô Tuyệt gắt gao ôm vào trong ngực, còn chưa kịp dứt cảm xúc đau đớn vì biết Đinh Phi Tình không phải chị ruột của cô, chợt nghe thấy tin tức động trời như vậy, sắc mặt cô bất giác tái nhợt quay đầu nhìn Tuyết Vương phi, bà ấy… Chẳng lẽ bà và mình…

Tuyết Vương phi thấy Vân Khinh gắt gao nhìn chằm chằm mình, trong đôi mắt kia tràn ngập sự nghi ngờ và kinh ngạc, ẩn giấu sâu trên nét mặt còn cất chứa cả nỗi khát khao tình thương của mẹ. Trái tim bỗng chốc đau buốt, hai vành mắt đỏ lên, đang muốn lên tiếng. Mộ Ải đột nhiên nói tiếp: “Ta đã cố tra xét, vào năm đó, ở ngoại thành kinh đô Hàn quốc, đúng lúc nhà họ Lâm cũng có một sản phụ, nhưng mà không biết vì sao, sau khi bà ta mang thai 10 tháng nơi đó bỗng gặp một trận hỏa hoạn lớn, thiêu cháy sạch sẽ thôn trang, một mảnh ngói cũng không còn. Nhưng mà, may mắn là ta vẫn còn chút bản lĩnh, đó chính là bà đỡ cho Tuyết Vương phi trong vương cung nước Hàn, tuy rằng bà ta đã rời cung nhiều năm, ta dù có mất chút công sức nhưng cuối cùng cũng tìm ra được. Tất nhiên bà ta khẳng định Tuyết Vương phi sinh được một bé gái, không biết như thế nào lại đổi thành bé trai. Vậy là đứa bé gái này bị vứt ra khỏi cung, cũng không trở về được nữa, ngược lại tránh được một kiếp nạn. Chỉ là không biết tại sao bé gái này lại được đưa đến chỗ Tề công chúa.”

Ngữ khí truyền đến vô cùng thản nhiên, nhưng lại là một bí mật động trời. Không tiếp tục nói về Tề công chúa nữa, nhưng Mộ Ải cũng biết được một chuyện. Đứa bé Tề công chúa sinh đã chết khi vừa mới chào đời, bà ta vốn muốn để đứa trẻ bên cạnh Đinh Mậu Thân để trói chặt lão ta, nên lúc đó Tề công chúa đã phong tỏa tất cả tin tức. Nhưng bà ta lại bất ngờ nhặt được Vân Khinh, cứ đổi tới đổi lui như vậy, cuối cùng bà ta chỉ vĩnh viễn là kẻ bị lợi dụng mà thôi. Điều tra bí mật của hoàng gia đó chính là nghề của Mộ Ải, những chuyện như thế này đều được ghi chép và lưu trữ trong trang viện của y, chỉ cần y ra lệnh điều tra thì lập tức sẽ tìm ra ngay thôi.

Trái tim Vân Khinh run lên, chậm rãi quay đầu chôn mặt vào trong lồng ngực Độc Cô Tuyệt. Đưa tay che miệng ngăn tiếng nấc nghẹn, từng giọt nước mắt trong suốt tuôn trào, Tuyết Vương phi cắn chặt môi nói: “Con gái à, xin lỗi con, thực xin lỗi con.” Nói xong, xoay người bước nhanh rời khỏi điện. Thượng Quan Kính thấy vậy sắc mặt vừa xanh mét, vừa kinh ngạc, nhìn thoáng qua Vân Khinh, rồi xoay người chạy theo mẫu phi của cậu.

Vân Khinh nghe thấy một tiếng xin lỗi của Tuyết Vương phi, lát sau cô dần dần khép hàng mi lại, vùi đầu vào lồng ngực Độc Cô Tuyệt, không hề nói lời nào, cô đã hiểu tất cả. Trong nháy mắt trái tim dường như phát lạnh, mẹ của Đinh Phi Tình không phải là mẹ ruột cô, đối xử không tốt với cô cũng là điều đương nhiên. Nhưng Tuyết Vương phi lại là mẹ ruột cô, chỉ vì vị trí Vương phi, lại cam tâm thay mận đổi đào, vứt bỏ cô, thay bằng một đứa bé trai. Quyền lực, địa vị lại quan trọng đến vậy sao, quan trọng đến mức máu mủ ruột thịt của mình cũng có thể vứt bỏ. Nếu đã bỏ rơi cô, vậy bây giờ cần gì phải đối xử tốt với cô nữa chứ, cần gì phải dối trá đây.

Thôi thôi, trước kia cũng chưa từng ôm ấp hy vọng xa vời có được tình thương của mẹ, về sau cũng không cần ảo tưởng nữa rồi. Cả cuộc đời này của cô, chỉ có thể cắt đứt mọi thân tình, ngay cả khi trở thành mẫu nghi thiên hạ đứng trên vạn người, cuối cùng cũng chỉ là một kẻ không cha không mẹ mà thôi. Độc Cô Tuyệt cảm nhận được sự đau đớn của Vân Khinh, trái tim rất xót xa, ôm chặt lấy Vân Khinh, nói rất nhanh: “Không cho phép đau lòng, nàng còn có ta, chỉ cần có ta là đủ rồi.” Lời nói ngang tàng vang lên bên tai Vân Khinh, cô nghe vậy chỉ biết ôm chặt lấy hắn, cô có được hắn là đủ rồi, chẳng sợ người trong thiên hạ đối xử tệ với cô, chỉ cần có hắn là cuộc này trọn vẹn rồi. Vân Khinh lập tức khẽ ừ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Độc Cô Tuyệt, cả con người cô dường như đã kiên cường hơn xưa rất nhiều, chậm rãi nói: “Sẽ không đau lòng nữa, ta đã sớm không còn những ước vọng xa vời nữa.” Đã không còn niềm hy vọng kia, tâm can chẳng qua cũng chỉ là hơi xót xa. Trái tim không thể chịu đựng thêm tổn thương, tự nhiên sẽ không theo đuổi những ảo ảnh xa vời.

Độc Cô Tuyệt thấy vậy gắt gao ôm lấy Vân Khinh. Phi Lâm, Mộ Ải liếc mắt nhìn nhau, khẽ lắc lắc đầu, bọn họ cũng không muốn vạch trần mọi chuyện, chỉ là Đinh gia quá mức xấu xa. Bọn họ không thể để Vân Khinh chìm sâu vào vũng bùn kia, dùng nỗi đau đớn trong chốc lát, đổi lấy trọn kiếp bình an cho cô, quả rất đáng giá. Tuyết rơi mấy ngày liên tục, phủ trắng cả vương cung, đất trời khoác lên chiếc áo trắng tinh khôi.

Ba ngày chớp mắt trôi qua, tiếng kèn báo hiệu đại điển phong hậu trang nghiêm của Tần vương vang lên rộn ràng, ngập tràn khắp đất Cửu Châu. Kinh đô nước Tần tràn đầy không khí vui mừng, mọi người đều ra khỏi cửa, tụ tập trước Tần vương cung, cùng nhau chờ đón Vương hậu của họ. Sắc đen hòa lẫn với màu đỏ rực rỡ. Tần vương cung nguy nga lộng lẫy, càng thêm trang trọng, nghiêm túc.

Thảm đỏ thêu chỉ vàng trải dài từ điện Càn Khôn ra đến cửa cung, những thị vệ sắp hàng chỉnh tề cung kính đứng hai bên, nghiêm trang, oai hùng. Trên chiếc cột lớn màu vàng chạm khắc một con rồng đen đang lượn lờ trên chín tầng mây, hệt như nó bất ngờ xuất hiện giữa không trung, như bậc quân vương đứng đầu thiên hạ, khí thế không thể ngăn cản. Còn trên chiếc cột lớn màu đen lại chạm trổ một con phượng hoàng đang giang cánh bay cao, trông rất sống động, quẩn quanh, ẩn hiện trong màn mây mờ ảo, cao cao nhìn xuống, ngắm nhìn chúng sinh.

Khắp nơi đều đến chúc mừng, bách quan tụ hợp đủ đầy. Những chiếc chuông cổ rung lên ầm ĩ, trăm ngàn thứ âm nhạc đồng loạt âm vang. Đã đến ngày đại hôn của Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh.

Hết chương 103.