Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 105

Chương 105 – Người Nam Man đến.

Đêm xuân ngắn ngủi có ngần. Buổi mai từ ấy thánh quân bỏ chầu.(*) (*) Trích trong Trường hận ca của Bạch Cư Dị (xem cuối chương) [1]

“Bệ hạ…” Trong tẩm cung tĩnh lặng, một tiếng kêu khẽ vang lên, Mặc Ngân đứng ngay cửa đại điện tẩm cung khẽ gọi. Đã đến giờ vào triều, tuy rằng bọn họ rất thông cảm vì đây là đêm đầu tiên của Bệ hạ, nhưng khổ nỗi khách quý các nước đều còn ở đây, hầu hết là quân vương các nước, không thể thất lễ. Độc Cô Tuyệt vừa thức giấc, vẫy tay cắt ngang tiếng gọi của Mặc Ngân, quay đầu nhìn Vân Khinh đang gối đầu lên cánh tay, ngủ say trong lòng mình. Hàng lông mi thật dài phủ trên đôi mắt phượng, hai gò má trắng mịn lại phảng phất chút sắc hồng, chỉ nhìn thôi cũng đã muốn cắn cho một cái rồi. Khóe miệng Độc Cô Tuyệt gợi lên một nụ cười hạnh phúc, thỏa mãn, khẽ cúi người xuống nhẹ nhàng hôn lên trán Vân Khinh.

Vân Khinh ngủ rất say, tối hôm qua hẳn là cô mệt muốn chết rồi ấy chứ! Độc Cô Tuyệt nhẹ nhàng rút tay ra đứng dậy, sau khi mặc y phục chỉnh tề hắn xoay người vén chăn lại cho Vân Khinh, cuốn cả người cô vào cái chăn ấm áp. Xong xuôi hắn cúi người dịu dàng hôn cô thêm một chút nữa rồi mới bước ra ngoài điện mang theo nụ cười vô cùng thỏa mãn thượng triều. Mặt trời đã lên cao, Đinh Phi Tình xông thẳng vào tẩm cung của Độc Cô Tuyệt, thấy Vân Khinh quả nhiên còn ngủ trên giường.

Đinh Phi Tình nhíu mày, Vân Khinh không phải người mê ngủ, nhất định là do cái tên Độc Cô Tuyệt kia rồi. Có điều bây giờ phi tần các nước đều muốn tiếp kiến Tần Vương hậu, nếu không tiếp đón e rằng quá thất lễ. “Linh Đang, dậy đi, Linh Đang.” Đinh Phi Tình vừa nhỏ giọng kêu Vân Khinh vừa đưa tay lấy quần áo chuẩn bị sẵn bên giường cho Vân Khinh. Cô kéo kéo cái chăn trên người Vân Khinh, chuẩn bị mặc y phục cho em gái mình. Vân Khinh nghe tiếng gọi, hàng lông mi khẽ lay động, chậm rãi mở mắt ra, nhìn Đinh Phi Tình đứng trước mặt, khóe miệng khẽ cong lên, tươi cười: “Tỷ tỷ!”

“Mau dậy đi, con heo mê ngủ này.” Đinh Phi Tình tươi cười kéo hẳn chăn trên người Vân Khinh ra. Trên thân thể trắng nõn phủ kín dấu hôn, dấu răng, chỗ nào cũng có. Mặt Đinh Phi Tình đỏ ửng lên, ngay sau đó nhăn nhó cau có, giận dữ khẽ gầm lên: “Chết tiệt Độc Cô Tuyệt, hắn là người hay là cầm thú!” Vân Khinh vừa nghe Đinh Phi Tình thét như vậy, nhớ lại những hình ảnh đêm qua lập tức hai gò má đỏ bừng, rụt người vào trong chăn. Quay sang nhìn vị trí trống không bên người, mùi hương của Độc Cô Tuyệt vẫn còn lưu lại nơi đó, tràn ngập trong hơi thở của cô, mặt Vân Khinh lại càng thêm đỏ.

“Ta đi tìm hắn tính sổ!” Đinh Phi Tình nghiến răng, nổi giận đùng đùng định xoay người đi. “Đừng! Tỷ tỷ, Tuyệt tốt lắm.” Vân Khinh thấy vậy vội nhổm người dậy, giữ chặt Đinh Phi Tình đang xoay người bước đi, không ngờ rằng thân thể không còn chút sức lực nào, cả người mềm nhũn ngã xuống giường. Đinh Phi Tình nghe thấy tiếng động phía sau lập tức xoay người lại, thấy vậy vừa tức giận lại có chút bất đắc dĩ bước lại vuốt ve đầu Vân Khinh nói: “Muội cứ nuông chiều hắn như vậy à.”

Khóe miệng Vân Khinh khẽ nở một nụ cười thanh nhã, cầm tay Đinh Phi Tình nói: “Sống trên đời này, có một người để nuông chiều cũng là hạnh phúc.” “Muội đó! Cái tên Độc Cô Tuyệt kia không biết sao mà tốt số vậy chứ, gặp được muội.” Đinh Phi Tình nghe vậy lắc đầu, vòng tay vén chăn xuống nửa người Vân Khinh, giúp cô mặc quần áo. Vân Khinh nhẹ nhàng tựa vào bả vai Đinh Phi Tình, hai chị em họ không hề trốn tránh cũng chẳng chút nghi ngờ lẫn nhau. Nhìn tỷ tỷ vẫn nuông chiều, yêu thương cô như ngày xưa, đôi mắt Vân Khinh thoáng ướt, nắm tay Đinh Phi Tình khẽ thốt lên: “Tỷ tỷ!”

Đinh Phi Tình nghe Vân Khinh gọi đã hiểu ý của cô, đưa tay khẽ vuốt tóc Vân khinh, cười nói: “Tỷ thương muội là thương chính bản thân muội, con người muội, không phải vì muội là em gái ruột của tỷ.” Hai ngày nay, cô ở trong thiên lao chăm sóc mẹ mình, tuy rằng chuyện Vân Khinh không phải người của Đinh gia làm cô thực sự sợ hãi và ngạc nhiên, nhưng nó cũng chẳng hề ảnh hưởng đến tình thương yêu của cô đối với Vân Khinh. Vân Khinh nghe những lời này, trên khuôn mặt xinh đẹp, thanh nhã chợt rạng rõ như ánh mặt trời, nắm chặt tay Đinh Phi Tình. Trong đôi mắt cô là ánh sáng hạnh phúc dâng tràn như muốn chiếu sáng cả tẩm cung này. Đinh Phi Tình thấy vậy mỉm cười rồi đột nhiên nghiêm mặt nói: “Linh Đang, tỷ tỷ cầu xin muội một chuyện, mẫu thân của tỷ không tốt nhưng dù thế nào thì bà ấy vẫn là mẹ của tỷ, có sai trái gì thì vẫn là mẹ ruột của tỷ. Linh Đang, mong muội giơ cao đánh khẽ, nói Độc Cô Tuyệt thả bọn họ, tỷ…”

Còn chưa dứt lời, Vân Khinh đã đưa tay che miệng Đinh Phi Tình lại, nhìn đôi mắt bối rối hoảng loạn của cô, nhẹ nhàng nói: “Được mà, nhưng từ nay đừng nói chuyện với muội như vậy nữa, giữa tỷ muội chúng ta đâu cần phải dùng đến chữ cầu xin kia, không thoải mái chút nào.” Đinh Phi Tình thấy Vân Khinh đồng ý không chút do dự, càng ôm chặt Vân Khinh hơn, gật đầu thật mạnh, chút lo lắng trên khuôn mặt chợt biến mất, đôi mắt ngời sáng. “Đứng lên, đứng lên, quân phi, phi tần các nước cùng với Tần phi trong hậu cung Tần vương đều đã đến chờ muội rồi đấy.” Đinh Phi Tình đã buông được tảng đá đè nặng trong lòng, vội vàng giúp Vân Khinh đứng dậy nhanh chóng chuẩn bị y phục.

Tần phi của Tần vương tiền nhiệm, nay được đặc cách phong làm Thái Hậu, nhưng thân phận không cao hơn Tần Vương hậu. Nay danh phận Tần Vương hậu đã được định, tất nhiên là phải đến bái kiến rồi. Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi khắp nơi, hiếm khi có hai ngày liên tiếp thời tiết đều đẹp thế này. Độc Cô Tuyệt lên triều tiếp kiến bá quan văn võ cùng sứ thần các nước, Vân Khinh ở hậu cung tiếp kiến phi tần các nước. Một vương một hậu, một ngoài một trong, cùng nhau gánh vác.

Đến giữa trưa, ánh mặt trời chiếu khắp nơi, vô cùng ấm áp. Phi Lâm, Mộ Ải, Vân Khinh, Đinh Phi Tình, Tiểu Tả, Tiểu Hữu ngồi cùng nhau ở phía sau hoa viên, vừa tắm nắng vừa nói chuyện phiếm. “Nghe nói hôm nay Tuyết Vương phi lên điện chào từ biệt?” Phi Lâm mân mê chiếc tiêu huyết ngọc, làm như không chút để ý buông lời.

“Đúng vậy, lúc này hẳn là sắp khởi hành rồi.” Đinh Phi Tình vừa nói vừa nhìn Vân Khinh, lấy từ trong tay áo ra một phong thơ đưa cho Vân Khinh, nhẹ nhàng nói: “Tam hoàng tử đưa cho muội.” Vân Khinh nghe vậy liền nhận lấy, trầm ngâm một chút rồi chậm rãi mở ra. “Nói cho biết, đừng nghĩ ta nhận cô là tỷ tỷ, Vân Khinh chỉ là Vân Khinh. Hừ, sau này không cho phép cô nhận thêm một tên em trai nào khác, nếu không ta chém nó. Ta đi đây! Nhớ kỹ, phải đến Hàn quốc thăm ta, nếu không ta tiêu diệt Tần quốc của cô, hừ!” Lời lẽ rất ư là ngang ngược, không phân rõ phải trái, điển hình cho tính cách của Thượng Quan Kính.

Vân Khinh nhìn lại những dòng chữ trong thư một lần nữa, khóe miệng khẽ cong lên giống như đang tươi cười. Thượng Quan Kính thằng bé này, tính tính còn quá trẻ con, nhưng dù sao cũng là một đứa bé tốt, là em trai ngoan của cô. Cẩn thận cất bức thư lại, cô sẽ gặp lại nó, nhất định như vậy. Sau một lúc trầm mặc, Vân Khinh đưa mắt nhìn thiên không, nhẹ nhàng nói: “Đi rồi cũng tốt, ở đó mới là nhà của bà ấy.”

Trong thư không hề đề cập đến Tuyết Vương phi, có lẽ bà không biết phải nói gì với cô, vậy cũng tốt, không ôm nhiều hy vọng nên cũng không có gì để thất vọng. Đinh Phi Tình nghe vậy chỉ nhìn Vân Khinh. Cô đại diện cho nước Hàn ký kết quốc thư với Tần, nội dung quốc thư đã xét duyệt xong, chỉ là chưa ký kết, bởi vậy cô vẫn ở lại Tần. Vân Khinh thấy Đinh Phi Tình nhìn mình, khẽ mỉm cười nói: “Tỷ tỷ không cần lo lắng.”

Đinh Phi Tình nhìn đôi mắt trong veo của Vân Khinh, không buồn không vui, cô khẽ nở nụ cười, xem ra Vân Khinh đau lòng, thương tâm thì cũng đã có Độc Cô Tuyệt bù đắp lại, điều đó không ai không rõ. “Sao không nghỉ ngơi?” Giữa lúc này một giọng nói vô cùng bá đạo vang lên, là Độc Cô Tuyệt đã xử lý xong chính sự mò đến. Vân Khinh nghe giọng nói, ngẩng đầu lên nhìn về phía Độc Cô Tuyệt. Lúc này Bạch Hổ vương, tiểu Xuyên Sơn Giáp và Điêu nhi vốn vẫn ngoan ngoãn nằm một bên đột nhiên xù lông xù lá, đồng loạt nổi giận gầm lên.

Bạch Hổ vương vươn người đứng lên, quấn lấy một bên chân Vân Khinh, nhìn Độc Cô Tuyệt đang bước nhanh tới, vẻ mặt phẫn nộ gầm lên một tiếng, cả người cong lên như cây cung, tư thế sẵn sàng tấn công. Mà tiểu Xuyên Sơn Giáp vội nhảy lên đùi Vân Khinh, chiếm luôn một vị trí trong lòng Vân Khinh, ngoi cái đầu nho nhỏ ra chống đối Độc Cô Tuyệt. Hàm răng nanh trắng dày đặc nhe hết ra, dưới ánh mặt trời còn có vẻ uy hiếp hơn cả răng nanh củaBạch Hổ vương. Điêu nhi đứng trên vai Vân Khinh, vươn những móng vuốt nho nhỏ ra, chĩa về Độc Cô Tuyệt, miệng kêu ầm ĩ, lông lá khắp người dựng hết lên.

Vân Khinh chẳng biết làm thế nào, nhìn Độc Cô Tuyệt đang bước nhanh tới với sắc mặt lạnh như băng, trừng trừng mắt nhìn ba tên phá đám kia. Phi Lâm, Mộ Ải, Đinh Phi Tình lập tức đứng ra đằng sau, xúi giục ba tên chống đối Độc Cô Tuyệt. “Xông lên, cắn chết hắn, cho hắn thấy các ngươi mạnh như thế nào, cắn đi, cắn mạnh vào.” Tiểu Tả thấy vậy liền nhào lên vừa cổ vũ vừa khiêu khích ba tên kia. Cậu không náo động phòng được, cũng không đánh lại Độc Cô Tuyệt, giờ được dịp thì phải xúi giục chúng nó xông lên mới được.

Trong khoảnh khắc, ba tên nọ giống như hiểu được tiếng người, đồng loạt xông đến Độc Cô Tuyệt. Độc Cô Tuyệt vừa thấy vậy thì nhướn mày lên, vung đấm đánh trả lại ba tên kia, chả buồn nói lấy một lời. Mặc Ngân, Mặc Ly đi theo phía sau thấy vậy cười ha ha không ngừng, họ cũng không ngăn cản, đứng một bên ung dung xem kịch vui. Vân Khinh hơi ngạc nhiên, nhìn trận hỗn chiến giữa một người ba thú, chỉ thấy ba tên nọ sau một thời gian dài ở chung, trải qua trận chiến trường kỳ đã thoát khỏi quan niệm giai cấp và đối địch, lúc này phối hợp vô cùng ăn ý.

Điêu nhi phát huy toàn bộ thế mạnh về tốc độ của nó, nhanh chóng chạy vòng quanh trước sau Độc Cô Tuyệt, chỉ cần hắn hơi mất tập trung một chút thì sẽ bị nó cắn cho một phát ngay lập tức, dù chỉ một vết cắn nhưng lại chứa kịch độc. Còn Bạch Hổ vương tất nhiên phụ trách tấn công chính diện, đối phó với quyền cước tàn nhẫn của Độc Cô Tuyệt. Bốn chân nó chồm lên, miệng đỏ như máu há to ra khoe đầy răng nanh, toàn bộ thế mạnh đều được sử dụng hết, cùng với tiếng gầm gừ liên tục, càng ngày càng dũng mãnh. Về phần tiểu Xuyên Sơn Giáp, sức mạnh không thể so với Bạch Hổ vương mà tốc độ cũng không thể bằng Điêu nhi, nhưng hàm răng của nó thì đến nham thạch cũng cắn nát được cơ mà. Nên Độc Cô Tuyệt đánh tới nó cũng chả buồn né tránh như Bạch Hổ vương mà cứ vậy nhe răng nanh sắc nhọn táp tới.

Độc Cô Tuyệt thấy vậy sắc mặt trầm xuống, lập tức thay đổi chiêu thức, một đấm của hắn mà đánh trúng tiểu Xuyên Sơn Giáp thì nó không chết cũng chỉ còn nửa cái mạng. Nhưng tay hắn lúc đó e là cũng chẳng còn, da thịt hắn dù cứng rắn cũng chẳng so được với nham thạch trong hoàng lăng. Trong khoảnh khắc, hai bên cùng tấn công nhưng chẳng có bên nào chiếm được thế thượng phong. “Vậy là sao?” Vân Khinh kinh ngạc nói, sao ba tên nhóc này thấy Độc Cô Tuyệt lại giống như thấy kẻ thù thế kia?

Đinh Phi Tình thấy vậy cười ha ha nói: “Chúng nó đang trở thành bạn bè thân thiết.” “Ha ha, đây là phạm vào giới hạn của chúng nó mà.” Mộ Ải cười lớn, ngồi tựa vào ghế xem kịch vui. “Cắn, cắn mạnh vào, không cho ta náo động phòng hả. Cắn đi!” Tiểu Tả múa may tay chân, hò hét cổ vũ om sòm, Tiểu Hữu đứng một bên khoanh tay tỏ vẻ tán thành.

Vân Khinh nghe vậy, nét mặt khẽ lay động, lập tức hiểu ra mọi lẽ, nhìn mặt sắc mặt giận dữ của Độc Cô Tuyệt, nhẹ nhàng nở nụ cười. “Cút ngay…” “Ngoao…” Tiếng hổ gầm chấn động vang lên giữa nắng mùa đông ấm áp, khiến nơi này càng thêm ấm áp.

Hạnh phúc khiến người ta thấy ngày nào cũng thật tươi đẹp, nhưng cũng vô cùng ngắn ngủi, thời gian trôi qua nhanh như chớp, mới đó đã qua hai mươi mấy ngày, năm mới đã thật sự tới. “Sư phụ.” Giọng nói trong trẻo pha chút quyến luyến vang lên trong Phượng Minh điện, Vân Khinh nhìn Phi Lâm vừa nói sẽ đi khỏi đây, khẽ nhíu mi. Phi Lâm thấy vậy cười nói: “Chỗ này chẳng còn trò gì hay để ta coi nữa, ta còn ở lại làm gì?” Y vốn là người tự do tự tại, vì giúp Vân Khinh mà ở lại nước Tần một thời gian không ngắn, lúc này đã cảm thấy chán ngấy rồi, ở núi rừng tự do tự tại vẫn thích hơn.

“Tiểu sư muội, ta sẽ nhớ muội.” Tiểu Tả kéo tay Vân Khinh, cười tủm tỉm. “Ta cũng vậy.” Tiểu Hữu lạnh lùng buông lời. Vân Khinh kéo tay Tiểu Tả không nói gì, nhưng cũng biết rõ tính tình Phi Lâm, chim ưng tất nhiên phải sải cánh trên trời cao, sao có thể giam mình trong cái lồng chật hẹp, bởi vậy Phi Lâm không thích hợp với nơi này.

“Tốt lắm, lần sau ta sẽ mang rượu ngon đến cho cô.” Mộ Ải thấy vậy vỗ vỗ vai Vân Khinh, cũng cực kỳ thoải mái. Đinh Phi Tình đứng bên cạnh không nói gì, cô còn chờ tin tức của Đinh gia, nên lúc này vẫn chưa về Hàn quốc. Vân Khinh nghe vậy hít vào một hơi, chậm rãi gật đầu nói: “Đệ tử…”

“Vương hậu, Vương hậu, không ổn rồi, đi…” Vân Khinh chưa nói hết câu, một thái giám vọt vội vào, vẻ mặt lo lắng, lại nhìn thấy nhiều người trong đại điện như vậy vội vàng ngừng lời. Vân Khinh thấy người vừa đến là Lý công công bên cạnh Độc Cô Hành, không biết có chuyện gì mà sốt ruột vội vàng chạy đến như thế, sắc mặt chợt trầm xuống, vội hỏi: “Có chuyện gì?” Lý công công nhìn đám người Phi Lâm nói: “Nô tài có chút chuyện…”

“Không phải là Tần vương tiền nhiệm Độc Cô Hành chết chứ?” Vân Khinh còn chưa hỏi xong, Phi Lâm đột nhiên cười như có như không nhìn Vân Khinh khẽ hỏi. Vân Khinh nghe vậy không khỏi nao nao, làm sao sư phụ biết chuyện này? Phi Lâm thấy Vân Khinh nhìn hắn như vậy, liền biết ngay mình đoán không sai, Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh và Độc Cô Hành, ân oán giữa ba người này nhưng y lại nhìn thấu hết. Đây vốn là một sự ngăn cách khó giải quyết, nhưng Độc Cô Tuyệt lại không chút oán hận, còn Vân Khinh vốn vô cùng đau lòng và áy náy về chuyện này. Sau khi bọn họ đưa đám thú về lại núi Phỉ Thúy thì không thấy cô đau lòng tự dằn vặt mình nữa, hơn nữa ngày nào cũng ra khỏi cung, tổng hợp lại cũng chẳng khó đoán ra.

Mộ Ải, Đinh Phi Tình nghe vậy đều giật mình nhìn Phi Lâm đầy ngạc nhiên. Phi Lâm thấy vậy cũng không nói nhiều, chỉ nhìn Vân Khinh, cười cực kỳ phóng khoáng. Vân Khinh biết Phi Lâm thông minh, ngày ấy y chỉ cần quan sát tình hình như vậy mà đã đoán đúng những âm mưu trong đó đến tám chín phần. Lúc này y biết Độc Cô Hành chưa chết, cũng không phải là chuyện khiến cô không chấp nhận được, nên cũng không hỏi Phi Lâm nguyên nhân, vội hỏi Lý công công: “Có chuyện gì?”

Lý công công thấy Phi Lâm quả nhiên biết chuyện, nên cũng không còn e ngại giấu giếm, lo lắng nói: “Vương gia ho ra máu!” Vân Khinh vừa nghe xong không nói lời nào, xoay người chạy ra ngoài điện. Lúc này, Độc Cô Tuyệt đang nghị sự với quân vương nước Ngụy và Yến, không rảnh rỗi, nên thôi cô cứ đi trước rồi nói với hắn sau. Phi Lâm thấy vậy búng tay một cái, lại có chuyện hứng thú rồi. Không nói thêm gì nữa, nhào lên đuổi theo Vân Khinh. Mộ Ải, Đinh Phi Tình cũng nhìn nhau rồi đồng loạt đuổi theo.

Dực vương phủ. Độc Cô Hành tựa người bên giường, sắc mặt tái nhợt, vết máu trên khóe miệng đã được lau đi, mỉm cười nhìn Vân Khinh đang vội vàng chạy tới khẽ nói: “Không có gì, chỉ do tên tiểu Lý tử nhiều chuyện, muội…” Chưa nói hết lời, đã thấy mấy người đi theo sau Vân Khinh, Độc Cô Hành khẽ nhíu mày. Vân Khinh không để ý tới lý do thoái thác của Độc Cô Hành, nhanh chóng đặt năm ngón tay trên mạch môn của Độc Cô Hành.

Nhịp đập yếu đến mức gần như không cảm nhận được, thân thể Độc Cô Hành càng về sau càng yếu ớt, ăn uống rất nhiều loại thuốc quý báu cũng đều không có tác dụng. Thân thể huynh ấy như một cái phễu, đổ vào bao nhiêu cũng không đầy, không thể hấp thu được, một mũi tên kia đã làm tổn thương nặng nề đến nguyên khí. “Đinh Phi Tình, Phi Lâm, Mộ Ải, Tiểu Tả, Tiểu Hữu.” Độc Cô Hành không nhìn Vân Khinh mà nhìn mấy người vừa đến, đánh giá từng người một rồi chậm rãi nói. “Vương gia có con mắt thật tinh tường.” Đinh Phi Tình nhìn lại Độc Cô Hành, mỉm cười, trên đường đến đây Lý công công kia xưng hô như thế nào bọn họ đều nghe rõ ràng rồi.

Độc Cô Hành nghe vậy cũng cười cười nói: “Bên cạnh Vương đệ có ai, đương nhiên ta cũng muốn biết chứ.” “Xem ra, ngày ấy Sở Vân nói Tần quốc đang rất cần quả trường sinh, là dành cho Vương gia rồi.” Phi Lâm ngồi trên ghế trong nội điện thật thoải mái, ngón tay mân mê vào cây tiêu huyết ngọc, thản nhiên nói. Độc Cô Hành nghe vậy chỉ mỉm cười, chậm rãi nói: “Sống chết có số, không thể gượng ép.” Vừa nói vừa nhíu mày nhìn Vân Khinh.

Chỉ tám chữ nhưng vô cùng thản nhiên, tuy rằng sắc mặt không tốt vì đang mang bệnh, nhưng khí thế chẳng hề kém lấy nửa phân so với đám người Phi Lâm, quả thật rất dũng cảm. Đinh Phi Tình, Phi Lâm, Mộ Ải đều khẽ rung động. Vân Khinh lại nhíu mi nói: “Đại ca!” Cô hiểu Độc Cô Hành muốn nói gì, ngày ấy cô vô tình được uống quả trường sinh, lập tức lấy máu cho Độc Cô Hành uống, nghĩ rằng sẽ có tác dụng, không ngờ huynh ấy chẳng chịu uống dù chỉ một chút, thật là buồn bực.

Độc Cô Hành nghe vậy mỉm cười, vỗ vỗ lên tay Vân Khinh đang đặt trên cổ tay y, nét mặt không hề có chút u sầu sợ hãi nào. Mộ Ải thấy vậy, thọc tay vào ống tay áo rồi khẽ búng ngón tay, một viên thuốc màu trắng bắn thẳng đến tay Độc Cô Hành, chậm rãi nói: “Đảm bảo cho ngài sống được một năm.” Độc Cô Hành nhìn Mộ Ải không nói gì, cầm viên thuốc màu trắng trong tay đưa vào miệng, Vân Khinh thấy vậy liền rót một ly nước ấm đưa lại.

Phi Lâm chẳng chút kinh ngạc ngồi tựa trên ghế, khóe miệng khẽ nhếch lên hàm ý khen ngợi. Người cho chẳng hề báo trước, người nhận lại rất thản nhiên, không ai nói nó quý giá như thế nào, cũng không người hỏi làm cách nào để báo đáp, coi như huynh đệ sống chết có nhau, vô cùng sảng khoái. Có lẽ giữa bọn họ thật sự ứng với câu nói kia, người thông minh tương trợ lẫn nhau, là anh hùng trọng anh hùng, chỉ cần gặp một lần cũng đủ để định trung nghĩa cả đời. Vân Khinh thấy Độc Cô Hành uống viên thuốc của Mộ Ải vào, chỉ một khắc sau mặt mày đã hồng hào trở lại, thì mới thả lỏng người được một chút. Nhưng đồng thời lại cảm thấy căng thẳng, trong thời gian một năm thời gian nhất định phải tìm được thuốc cho đại ca.

Lại nói ở bên này, Vân Khinh lo lắng cho bệnh tình Độc Cô Hành không thôi thì bên kia Độc Cô Tuyệt lại thu được một tin tức tốt. Phủ thái tử nước Tề bị lửa thiêu gần như cháy rụi, nhiều chuyện cơ mật bên trong bị người của hắn mượn gió bẻ măng lấy về. Tề Chi Khiêm cũng e ngại không tiện làm việc với bách quan trong triều, dù sao trên y còn có phụ vương. Mặc dù ở Tề quốc y có thể một tay che trời nhưng những kẻ khác cũng lắm tai mắt, đặt cơ sở ngầm nhiều vô số kể, bởi vậy hơn phân nửa thời gian y ở trong biệt viện hoàng gia, cũng là phủ thái tử của y.

Cả nhà Đinh gia bị xử trảm, y vốn tính là Đinh Phi Tình và Vân Khinh tất nhiên sẽ không thể ngồi yên mà không đến. Nếu bọn họ không đến thì nhất định cũng có người khác đến, bởi vậy y giăng sẵn thiên la địa võng ở thiên lao và pháp trường, tự mình trấn thủ. Chỉ có điều y không nghĩ tới chuyện Độc Cô Tuyệt tuy rằng đồng ý cứu người, nhưng cũng không nói với Đinh Phi Tình là chín đời dòng tộc Đinh gia không bị hao tổn cọng lông sợi tóc nào. Bởi vậy hắn dương đông kích tây đánh thẳng vào sơ hở của Tề Chi Khiêm. Tề Chi Khiêm trấn thủ pháp trường, hầu hết những thủ hạ tinh anh đều được bố trí chung quanh, để lại cho Độc Cô Tuyệt nguyên phủ thái tử trống không, bị người của hắn phóng hỏa đốt sạch sẽ. Ngọn lửa lớn lan tận sang vương cung nước Tề, thích khách nhân cô hội này trà trộn vào trong cung ra tay tán loạn, nhằm giết Tề vương.

Khiến cho Tề vương phải ban xuống ba kim bài lệnh tiễn kêu Tề Chi Khiêm về cung cứu giá. Trước mặt quần thần Tề Chi Khiêm không thể trái lệnh, đành phải thân chinh quay trở về cứu giá. Mà thời điểm Tề Chi Khiêm trở về vương cung cứu giá cũng là lúc Độc Cô Tuyệt thừa dịp hỗn loạn xuất quân cứu người, tuy rằng không thể cứu hết toàn dòng tộc, nhưng cứu tám đời thì cũng không khó khăn gì. Tề Chi Khiêm đã ‘cho’ hắn nhiều như vậy, lần này chỉ coi như một chút lễ mọn báo đáp mà thôi.

Độc Cô Tuyệt nhìn bồ câu đưa tin trước mặt, khóe miệng tươi cười lạnh lùng. Hắn sao lại đi giết Tề vương vô dụng kia làm gì, vậy chả khác nào giúp Tề Chi Khiêm đăng cơ. Việc gì hắn phải giúp đối thủ, dù sao vương và thái tử vẫn khác nhau hoàn toàn. Tề Chi Khiêm hiểu được điểm ấy cho nên không cứu. Nhưng Tề vương lại không rõ, bởi vậy sợ hãi ban lệnh bài bắt Tề Chi Khiêm hồi cung cứu giá. Có đôi khi một quân vương hồ đồ như vậy lại rất hữu dụng. Đúng là một chuyện cực kỳ vui mừng.

Trong bữa tiệc tối, nghe Độc Cô Tuyệt thông báo, Đinh Phi Tình rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm, vội ôm lấy Vân Khinh cười đùa vui vẻ. Ai ngờ Độc Cô Tuyệt tức giận, kéo Vân Khinh qua ôm vào trong ngực, xoay người bước thẳng vào tẩm cung, Vân Khinh xấu hổ đến mức cả khuôn mặt đều đỏ rực. Mảnh trăng đậu trên đầu ngọn liễu, một mảnh trăng muộn cong cong trên bầu trời thăm thẳm, hai ngày nữa là đã đến ngày cuối năm. “Tuyệt, thân thể của đại ca không thể chịu đựng lâu được nữa.” Vân Khinh ngồi trong lòng Độc Cô Tuyệt, khẽ nhíu mày nói.

Độc Cô Tuyệt cũng biết chuyện đã xảy ra hôm nay, lập tức trầm giọng nói: “Ta sẽ nghĩ biện pháp, không cho phép nàng đi!” Nếu quả trường sinh là có thật, nhất định hắn sẽ nghĩ biện pháp lấy bằng được, có điều tuyệt đối không cho phép Vân Khinh đi. “Tuyệt!” Vân Khinh nhìn Độc Cô Tuyệt. “Nàng đừng mơ tưởng, chỉ vài ngày nữa là qua năm mới rồi, nàng hãy chuẩn bị cho tốt. Đây là năm đầu tiên nàng làm chủ cung đình, đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây.” Vào dịp cuối năm luôn gắn liền với việc chuẩn bị phân việc cho người trong hậu cung, Vân Khinh phải quản lý chuyện này.

“Chàng biết rõ ta…” “Mặc kệ! Bây giờ, việc trước tiên là sinh con trai cho ta đã, mọi việc nói sau!” Độc Cô Tuyệt không chờ cho Vân Khinh nói hết lời đã đẩy cô ngã xuống long sàng. Chỉ trong phút chốc, tiếng rên rỉ làm người ta đỏ mặt tía tai lại tràn ngập khắp tẩm cung.

Nam Man là nơi nguy hiểm như vậy, sao hắn có thể để cho cô đi được, nghĩ thôi cũng đừng mong nghĩ đến, chuyện của anh trai hắn thì để hắn tự nghĩ biện pháp. Mới đó mà đã qua hai, ba ngày, ngày nào Vân Khinh cũng bị Độc Cô Tuyệt làm cho cả người bủn rủn, chẳng còn chút sức lực để ngồi dậy nữa thì nói gì đến chuyện đi Nam Man gì đó chứ. Hắn làm cho Vân Khinh thật sự không nói được gì, cho dù cô muốn đi cũng phải chờ năm sau, Độc Cô Tuyệt này…

Ba mươi tháng chạp, toàn bộ Tần vương cung tràn ngập không khí vui tươi, nơi nơi giăng đèn kết hoa, người tới kẻ lui đều mang theo nét cười rạng rỡ, trên người diện toàn đồ mới, làm cho Tần vương cung mang vẻ uy nghiêm, thâm trầm bao đời cũng như được thổi luồng khí mới. Năm mới đã đến. Trên Càn Khôn điện, Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh ngồi trên cao nhìn bách quan tụ họp bên dưới, vẻ mặt vui mừng dâng lên cho bọn họ những bảo vật quý hiếm. Nào là ngọc tỷ hình bảo mã bằng ngọc lưu ly, trang sức bằng ngọc phỉ thuý, gối bằng ngọc đen bọc vàng, chén long phượng bằng ngọc đỏ, bình mẫu đơn bằng mã não… Vô số bảo vật quý hiếm bày đầy trong Càn Khôn điện, những bảo vật kia tỏa ra ánh sáng không thua gì ánh mặt trời bên ngoài.

“Thần tình cờ tìm được một bảo vật ở dân gian, chính là bức tranh “non sông bảy nước”, nay đặc biệt dâng lên Bệ hạ và Vương hậu, cầu chúc cho Đại Tần ta vươn về bốn bể trăm miền, nhất thống thiên hạ.” Lại bộ thượng đại phu bước ra khỏi hàng cao giọng nói. Độc Cô Tuyệt vừa nghe thế liền gật đầu, cười lớn nói: “Hay lắm, vật này rất ý nghĩa.” Sở Vân đứng bên cạnh thấy vậy lập tức ra hiệu Lại bộ thượng đại phu mở bức tranh ra. Chỉ thấy trên bức tranh dài hơn mười trượng là non sông bảy nước liền một mạch như bày ra trước mắt. Tuy rằng khung cảnh không được khắc họa rõ hết, nhưng khó mà có được một bức tranh hội tụ đầy đủ về một mối như thế, ngụ ý trong bức tranh này rất hay.

“Cầu chúc cho Đại Tần ta bốn biển trăm miền quy về một mối, nhất thống thiên hạ!” Chúng bách quan lập tức khom người đồng loạt hô vang. Tâm tình Độc Cô Tuyệt rất tốt, nắm chặt tay Vân Khinh. Vân Khinh tươi cười thật điềm đạm, để mặc Độc Cô Tuyệt nắm tay cô, cảm giác thật ấm áp. “Thần dâng lên…”

“Bẩm Bệ hạ, sứ giả của thánh nữ Nam Man cầu kiến.” Một tiếng bẩm báo cắt ngang lời Công bộ thượng đại phu, nhanh chóng truyền vào đại điện. Không khí trên đại điện vốn đang sôi sục bất chợt đông cứng. Bách quan ngước nhìn nhau, sứ giả của thánh nữ Nam Man? Nam Man cũng chẳng qua lại gì với bọn họ, sao bây giờ lại… [1] TRƯỜNG HẬN CA

Bạch Cư Dị (nguyên tác) Ngô Linh Ngọc (dịch) Hán hoàng chuộng sắc nghiêng thành,

Bao năm cầu ước vẫn đành mộng suông. Non tơ, có gái họ Dương, Phòng khuê chưa kẻ tỏ tường âm hao.

Của trời bỏ phí được nào? Một mai sớm đã tuyển vào bên vua; Một cười trăm đẹp nở đua,

Sáu cung phấn nhạt, son mờ, kém duyên. Xuân hàn, tắm nước ôn tuyền, Ao Hoa rộn váng mỡ in da ngà(*)

Thị tì nâng, lả vóc hoa, Móc mưa từ đó chan hòa nguồn ơn. Sen vàng dạo, tóc mây rờn,

Màn phù dung ấm, dập dồn đêm xuân. Đêm xuân ngắn ngủi có ngần, Buổi mai từ ấy thánh quân bỏ chầu.

Liên miên tiệc múa, buổi hầu, Đêm nồng, xuân thắm nỗi đau chẳng ngừng. Ba nghìn người đẹp hậu cung,

Ba nghìn ân ái dồn chung một người! Nhà vàng quấn quýt đêm dài, Xuân nồng lầu ngọc sau hồi tiệc tan.

Anh em: cắt đất, phong quan, Khéo thay rạng rỡ vinh quang một nhà! Khiến cho khắp bậc mẹ cha,

Trọng điều đẻ gái hơn là sinh trai. Ly cung mây cuốn lưng trời, Nhạc tiên gió thoảng khắp nơi nghe cùng.

Trúc sênh, múa hát tưng bừng, Thâu ngày thánh đế không ngừng ngự coi! Ngư Dương trống nổi long trời,

Khúc Nghê thường thoắt tơi bời phá tan; Chín lần thành khuyết khói ran, Ngựa xe ùn hướng tây nam nhắm chừng;

Cờ hoa lúc trẩy, lúc dừng, Cửa tây trăm mấy dặm đường đuổi mau. Sáu quân chẳng tiến, biết sao?

Trước đầu ngựa để hoa đào rụng rơi! Kim tước(**) gẫy, ngọc châm rời, Cành thoa dưới đất, ai người nhặt đây!

Quân vương ôm mặt, bó tay, Ngoảnh nhìn, máu lệ tuôn đầy, xót xa. Hắt hiu gió táp, bụi nhòa,

Cheo leo Kiếm Các, mây sà lối đi. Vắng teo dưới núi Nga Mi, Vầng dương úa, sắc tinh kỳ nhạt tanh.

Sông Thục biếc, núi Thục xanh, Sớm chiều ngơ ngẩn tấm tình quân vương. Hành cung, nguyệt gợi niềm thương,

Đêm mưa nghe vẳng tiếng chuông não lòng. Đất trời chuyển vận hồi long, Xe qua chốn cũ, dễ hòng trẩy ngay:

Gò Mã Ngôi, bãi bùn đây, Thấy đâu mặt ngọc chốn này thác oan! Vua tôi nước mắt đầm khăn,

Ngựa quen đường, hướng đồng thành duổi bay. Vườn xưa, hồ cũ còn đây, Phù dung Thái Dịch, liễu gầy Vị Ương.

Khôn ngăn lệ ứa đôi hàng: Phù dung như mặt, liễu dường nét mi! Mận đào nở: gió xuân về,

Ngô đồng trút lá giữa kỳ mưa thu. Cỏ thu ngập lối cung xưa, Đầy thềm lá đỏ quét vơ ai người!

Phường Lê viên, tóc bạc rồi, Tiêu phòng, thể nữ hết thời mày xanh! Đóm bat điện vắng buồn tênh,

Đèn khuya khêu cạn chẳng thành giấc hoa. Trầm trầm trống điểm canh tà, Dòng Ngân sao dọi ngỡ òa nắng mai.

Ngói Uyên ương buốt sương rơi, Chăn lồng Phỉ thúy ai người đắp chung! m dương biền biệt cách trùng,

Hồn oan trong mộng chưa từng vãng lai. Lâm Cùng đạo sĩ, có người Thăm Hồng đô, đủ mọi tài thần thông.

Thương vua trằn trọc nhớ mong. Cho người thuật sĩ dốc lòng tìm ngay. Vèo vèo lướt gió, tung mây,

Cùng trời, cuối đát, xa bay, quản nào. Suối vàng thẳm, vách mây cao, Mênh mông hai cõi thấy đâu bóng người!

Non tiên, nghe thoảng, ngoài khơi, Mơ màng giữa chốn tuyệt vời, hư không; Lâu đài năm sắc mây lồng,

Bao nàng tiên tử bên trong quây quần. Có nàng tên gọi Thái Chân, Mặt hoa, da ngọc, mười phân giống nàng.

Mái tây gõ cửa then vàng, Cậy nhờ Tiểu Ngọc báo sang Song Thành. Rộn tin sứ giả Hán đình,

Tướng hoa thoắt bỗng giật mình, mộng tan; Bồi hồi, gối cất, áo mang, Rèm châu, bình ngọc nhẹ nhàng mở ra.

Bàng hoàng, vừa tỉnh giấc hoa, Mũ nghiêng lệch, tóc mây sa nửa vời. Gió tung tà áo bay lơi,

Khúc Nghê thường, rõ dáng người xưa kia! Mặt buồn, lệ đẫm hàng mi, Gió mưa xuân tưới cành lê ướt đầm!

Ngậm sầu muôn tạ ân thâm, Chia phôi, vắng tiếng lặn tăm đôi đường. Ái ân tàn điện Chiêu Dương,

Cung Bồng lai, tháng năm trường đã cam. Ngoảnh đầu trông xuống trần gian, Tràng An chẳng thấy, thấy toàn bụi nhơ.

Vật xưa, dãi tấm hình xưa, Thoa vàng, hộp ngọc, xin chờ đem xuôi. Thoa nửa nhánh, hộp chia đôi,

Thoa lưu đoạn ấy, hộp dời mảnh kia. Xin như vàng, mãi gắn ghi, Trên trời, dưới đất hẹn kỳ chung đôi.

Một câu nhắn gửi, cậy người, Chỉ đôi lòng biết đó lời thệ minh. Tiết “Song thất”, điện Trường Sinh,

Nửa đêm vắng, chỉ đôi minh riêng hay: “Trên trời, chắp cánh chim bay, Liền cành dưới đất, đôi cây chẳng dời”.

Trời nghiêng, đất sụt, có thời, Hận này dằng dặc biết đời nào tan! *Nguyên văn: “tẩy ngưng chi” nghĩa là “rửa lớp mỡ đọng trên da”. Tạm dịch là “Ao Hoa rộn váng mỡ in da ngà”.

** Thoa nhỏ bằng vàng chạm hình chim sẻ. (Có rất nhiều bản dịch thơ khác, trong đó có bản dịch của Tản Đà tương đối phổ biến, nhưng MDH cảm thấy bản dịch của dịch giả Ngô Linh Ngọc là hay nhất. Ngô Linh Ngọc (1922 – 2004) là một tài năng dịch thơ chữ Hán xuất sắc. Anh xuất thân gia đình nhà nho, giỏi chữ Hán, làm câu đối chữ Hán, làm câu đối, làm thơ Đường thông thạo. (trích từ Hồn Việt, các bạn muốn tìm hiểu thêm về dịch giả cũng như bài thơ thì google nhé.) Hết chương 105

.