Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 123

Chương 123 – Lời đồn thổi nổi lên khắp bốn phía.

Cung thứ ba của Thánh nữ cung chính là cung điện lửa đỏ. Nhiệt độ không khí cực nóng như nướng chín đỏ khuôn mặt người ta, cả người ướt đẫm mồ hôi, giống như đi vào trung tâm núi lửa. Nóng như vậy thật sự không người nào có thể chịu được. Độc Cô Tuyệt bị Vân Khinh ôm thẳng tới đây, cả người lạnh lẽo như muốn đóng băng. Nhưng vừa vào cung thứ ba này, hơi nóng đã làm người hắn đổ mồ hôi như mưa, cảm giác lạnh lẽo từ từ giảm xuống, thân thể cứng ngắc bắt đầu ấm lại, linh hoạt, co giãn được. Khuôn mặt trắng xanh dần dần có sắc hồng, thân thể đang co rút, run run không ngừng cũng dần bình ổn.

Vân Khinh thấy vậy bèn ôm chặt đầu Độc Cô Tuyệt, vùi mặt mình thật sâu trong cổ hắn, không gào khóc, cũng không vui mừng, ngay cả một âm thanh nhỏ cũng không có, chỉ nhìn thấy lưng cô hơi run run, hơi thở nhè nhẹ, nhè nhẹ. Đám người Phi Lâm, Đinh Phi Tình, Mộ Ải, Mặc Ngân vừa vọt tới thấy vậy chợt thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng đồng thời nhìn bộ dáng của Vân Khinh, lại cùng thở dài, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng sâu sắc. Tĩnh lặng, không một tiếng động, trong cung điện cực nóng, chỉ có tiếng Độc Cô Tuyệt thở dồn dập rồi từ từ bình ổn lại.

Sau một lúc lâu, Độc Cô Tuyệt mở mắt ra đưa tay ôm đầu Vân Khinh đang gục vào cổ hắn, nhẹ nhàng vuốt ve, khàn giọng nói: “Không phải sợ.” Không có tiếng trả lời, thứ duy nhất đáp lại là Vân Khinh càng ôm chặt lấy hắn hơn. Độc Cô Tuyệt để mặc Vân Khinh ôm hắn, nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc cô. “Bây giờ phải làm sao?” Trong yên lặng, Mộ Ải đột nhiên cất tiếng hỏi, y vốn không muốn quấy rầy hai người, nhưng tình huống trước mắt khiến y không thể tiếp tục im lặng được nữa.

“Ta không sao.” Độc Cô Tuyệt nhìn Mộ Ải, khàn giọng nói. “Không, ngài có vấn đề rất lớn.” Không ngờ Độc Cô Tuyệt vừa dứt lời, Thượng Quan Kính đỡ Tuyết Cơ và Tuyết Lê đi đến, Tuyết Cơ nhíu mày nhìn Độc Cô Tuyệt “Chưa từng có người nào trúng độc Thiên Mạch mà sống quá ba ngày, hiện tại ngài là người đầu tiên. Nhưng con có thể sống được hoàn toàn là dựa vào dòng nham thạch nóng chảy trong lòng đất bao quanh người ngài. Hơi nóng của nham thạch làm cho máu ngài không đông đặc, một khi rời khỏi đây, chỉ sợ cũng là ngày chết của ngài.” Tuyết Cơ cắn răng nói thẳng một hơi.

Độc Cô Tuyệt nghe vậy sắc mặt chợt trở nên u ám, Vân Khinh càng ôm chặt hắn hơn nữa. Tuyết Lê đưa mắt nhìn xung quanh, đây là lần lần đầu tiên bà vào Thánh nữ cung, cuối cùng cũng biết Thánh nữ cung như thế nào. Nhưng lúc này cũng không rảnh bận tâm khung cảnh trước mắt, cúi đầu nhìn hai người đang ôm nhau nói: “Chúng ta đến chính là thử kéo dài thời gian đông máu của ngươi, xem thử có thể giảm bớt độc tố của Thiên Mạch để ngươi có thể ra ngoài được hay không, nếu ngươi không chịu phối hợp với chúng ta, cố ý đi ra ngoài thì chúng ta cũng không ngăn cản ngươi làm gì.” Lời nói lạnh lùng vang vọng trong cung thứ ba, cũng là phán án tử hình cho Độc Cô Tuyệt.

Bà và Tuyết Cơ thuở nhỏ sinh sống ở Nam Vực, cho dù là độc tố gì, cho dù không có khả năng tuyệt đỉnh như Thánh Tông nhưng cũng không phải hạng tầm thường vô dụng. Nếu cho hai người thời gian nghiên cứu thì dù không giải được độc, chắc chắn cũng có thể kìm hãm được. Hai mắt Độc Cô Tuyệt nhíu lại, cắn chặt răng, đưa tay ôm lấy Vân Khinh định ngồi dậy, không ngờ hắn chưa kịp làm gì, Vân Khinh đột nhiên ôm chặt hắn hơn nữa, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, ánh mắt đầy kiên quyết: “Không được rời khỏi đây, chàng phải ở lại.” “Không được.” Độc Cô Tuyệt không thèm suy nghĩ, kiên quyết đòi trở về.

Trên mặt Vân Khinh hiện lên sự kiên quyết và cương nghị chưa từng có, cô nhìn thật sâu vào mắt Độc Cô Tuyệt gằn từng chữ: “Ta sẽ bảo vệ tốt bản thân. Trước đây ta dễ dàng tha thứ, là bởi vì bọn chúng chưa đụng đến những thứ quý báu của ta. Nhưng bây giờ bọn chúng lại làm tổn thương người ta yêu nhất, ta tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết. Tuyệt, trước kia đều là chàng che chở ta, bây giờ đến ta lượt che chở cho chàng, bạn đồng hành của chim ưng, tuyệt đối không phải loài hoàng oanh.” Lời nói của cô, không phải dõng dạc tuyên bố, không có sầu não triền miên, mà chỉ có giọng nói khí phách, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà kiên quyết vang vọng ở trong cung thứ ba, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh. Độc Cô Tuyệt bình tĩnh nhìn Vân Khinh, trên mặt Vân Khinh là một sự kiên nghị chưa từng có. Không phải hờ hững không tranh đoạt với đời, cũng không phải trong lành, lạnh nhạt như nước, mà là sự kiên quyết cao quý, trong đôi mắt kia phát ra ánh sáng rạng ngời như muốn chiếu rõ đôi mắt hắn.

Đám người Phi Lâm nghe vậy không chỉ cảm thấy chấn động mà đột nhiên cảm thấy Vân Khinh như trưởng thành hẳn lên. Vẫn tấm lưng đứng thẳng ấy, vẫn là đôi vai gầy nhỏ nhắn ấy, nhưng lúc này dường như có thể chống được cả trời. Mọi người chợt nhìn nhau, thứ Vân Khinh thật sự coi trọng có lẽ chính là đây. Hai mặt đối diện nhau, Độc Cô Tuyệt nhìn Vân Khinh thật lâu, bốn mắt chạm vào nhau, những cảm xúc đan xen, quay cuồng trong đó. Chỉ có hai người mới biết nó chứa đựng những tình cảm gì. “Được.” Một lúc sau, Độc Cô Tuyệt hung hăng cắn răng, gật đầu.

“Bạn đồng hành của chim ưng, tuyệt đối không phải loài hoàng oanh.” “Đúng, tuyệt đối không phải.” “Bảo vệ nàng thật tốt.” Không nói một lời dư thừa nào, Độc Cô Tuyệt quay đầu nhìn Phi Lâm, Mộ Ải và Đinh Phi Tình, trầm giọng nói.

“Nhất định.” Cả ba người không hề do dự, đồng thanh trả lời. Vân Khinh nhìn thật kỹ Độc Cô Tuyệt một lần nữa rồi xoay người bước ra khỏi cung thứ ba, bóng lưng kia vô cùng kiên cường và cứng rắn. Phi Lâm, Mộ Ải, Đinh Phi Tình lập tức đi theo, đám người Mặc Ngân, Thượng Quan Kính, Tuyết Cơ, Tuyết Lê ở lại làm bạn với Độc Cô Tuyệt.

Binh chia làm hai đường, rốt cuộc chính Vân Khinh phải giương đôi cánh vượt qua bức tường cao kia. Gió xuân thổi khắp đất trời, mùa đông giá rét đã sớm trôi qua, mùa xuân tràn đến làm cho vạn vật sống lại, khắp nơi sinh khí dạt dào. Ba ngày sau, tại tế đàn của Thánh miếu, đại điển đăng cơ của Thánh nữ.

Dàn tế hình tròn dựng giữa quảng trường rộng lớn, bậc thềm ngọc thạch chín tầng tôn quý, đứng cao ngất ở giữa đất trời, ngạo nghễ trước chúng sinh. Trên chín bậc thềm bạch ngọc đều có người của Thánh Tông mặc áo bào trắng đứng ở trên đó. Tầng thứ nhất có tám người của Thánh Tông đứng theo tám hướng, tầng thứ hai giảm xuống còn bảy người, tầng thứ ba giảm dần theo thứ tự. Mãi cho đến tầng thứ tám, Thánh tử Thánh Thiên Vực đang đứng trên đó, trên người khoác áo bào trắng thuần khiết, nhẹ nhàng bay trong gió, tôn quý đến dị thường. Lúc này quanh dàn tế bạch ngọc, người dân vây chật kín, tất cả mọi người đều quỳ xuống cúi đầu phủ phục trên mặt đất, hướng về phía đỉnh tế đàn bái lạy, vô cùng chân thành mà cuồng nhiệt, đó là Thánh nữ thống trị Nam Vực.

Dòng người kéo dài miên man, ngước mắt nhìn xuống như không thể thấy được điểm cuối, chỉ thấy một mảng đông nghìn nghịt. Nhưng lại hoàn toàn tĩnh lặng, trong ngàn vạn dân chúng không ai nói chuyện, cũng không ai có hành động gì, yên lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió thổi qua nhè nhẹ, vô cùng cung kính và nghiêm trang. Bầu trời trong sáng đến lạ thường, ánh vàng bao phủ khắp mặt đất, chiếu rọi phía dưới tế đàn càng làm tăng thêm sự trang nghiêm và thần thánh. “Đã đến giờ.” Cùng với tiếng chuông vang xa, một giọng nói già dặn kinh nghiệm tuyên bố khắp thiên hạ, đại điển đăng cơ của Thánh nữ đã bắt đầu.

Cùng với lời tuyên bố nối tiếp nhau lan truyền ra xa, Vân Khinh khoác áo choàng màu trắng, bên dưới góc áo thêu một vòng màu vàng, đầu đội vương miện nữ vương hình hoa Bà Sa song thụ bằng ngọc lưu ly bảy màu. Ánh mặt trời vàng rực chiếu rọi xuống tỏa ra ánh sáng như ngọc khiến người ta lóa mắt. Bước đi trên tấm thảm màu trắng, từng bước hướng về trung tâm nơi dân chúng đang vây quanh, chính là tế đàn của Thánh miếu kia. Lần trước cô được sắc phong là Tần Vương hậu, là vợ của Độc Cô Tuyệt. Còn lúc này cô không phải là Vương hậu, cô là nữ vương của nơi này, là quân vương thống trị một nửa thế lực Nam Vực. Bước chân kiên định, bờ lưng thẳng tắp, lúc này đây cô phải vì Độc Cô Tuyệt mà tranh đoạt, vì chính mình mà tranh đấu. Trong đất trời này, cô tuyệt đối không cho phép kẻ nào ức hiếp, đè đầu cưỡi cổ mình.

Đám người đông nghìn nghịt phủ phục xuống, nơi nào Vân Khinh đi qua nơi ấy vội vàng dập đầu bái lạy nhưng không hề gây nên một tiếng động nào. Một bước, hai bước, ba bước, từng bước tiến lên dàn tế cao cao, Vân Khinh chắp tay sau lưng, kiên định bước lên từng bước. Những gã đàn ông của Thánh tông đứng giữ dàn tế sừng sững không ai không khom người bái lạy, ngay cả Thánh Thiên Vực đứng ở tầng thứ tám, cũng mỉm cười tràn đầy thản nhiên khom người hành lễ với Vân Khinh. “Đại điển sắc phong Thánh nữ bắt đầu.” Giọng nói cao vút vang lên, Tuyết Lê khoác áo choàng màu tím nhạt, tay cầm hổ phù tượng trưng cho quyền lực tối cao, khom người bước lên quỳ trước người Vân Khinh, dâng hổ phù trong tay lên cao. Đó là binh phù có thể điều động một nửa thế lực của Nam Vực.

Khắc hình một đóa hoa Bà Sa song thụ, tinh mỹ mà cao quý, đó là biểu tượng cho sự thay đổi quyền lực. Nhưng chỉ có Vân Khinh và đám người Tuyết Lê biết, thứ này chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, một thứ không có thực, tất cả chỉ là vật trang trí mà thôi. “Nay đại Thánh nữ đời thứ một trăm ba mươi bảy của Nam Vực ta lên ngôi, sửa niên hiệu thành Vị Trinh, đại xá thiên hạ.” Một giọng nói già nua vang lên, đó là một ông lão lớn tuổi nhất – khoác áo choàng màu trắng, góc áo thêu hình mặt trăng khuyết – từ từ đứng lên, chậm rãi mà thận trọng đỡ lấy hổ phù trong tay Tuyết Lê, quỳ nửa người xuống, hai tay cung kính dâng lên cho Vân Khinh, trầm giọng tuyên bố. Đây là Tông chủ của Thánh Tông, trước khi Thánh nữ lên ngôi, thì đây là người đức cao vọng trọng nhất nắm giữ toàn bộ thế lực của Thánh nữ Nam vực.

Vân Khinh nhìn lướt qua ngàn vạn người dân Nam Vực đang quỳ phủ phục dưới mặt đất, khuôn mặt bình thản, lạnh nhạt đưa tay tiếp nhận hổ phù, giơ lên cao. “Thánh nữ Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Trong phút chốc, thanh âm đinh tai nhức óc vang lên như sấm gầm, trong khoảnh khắc phá tan bầu không khí đang cực kỳ tĩnh lặng. Tiếng tung hô như sóng thần ập tới, tầng tầng lớp lớp vang vọng trong trời đất, tràn ngập cuồng nhiệt tín ngưỡng và sự sùng bái tuyệt đối.

Trong tiếng hô vạn tuế đinh tai nhức óc, ba người Phi Lâm, Mộ Ải, Đinh Phi Tình đứng ở một góc xa xa nhìn nhau rồi nhìn về phía tế đàn cao cao. Nơi đó Vân Khinh thật lãnh đạm mà cao quý, khóe miệng đều nở một nụ cười tươi khen ngợi. Ba ngày này Vân Khinh không hề chợp mắt, chuyên tâm tìm hiểu về lịch sử của Nam Vực. Trong triều có văn võ quần thần nào, chia ra phe phái ra sao, tình hình hiện tại ở các khu vực của Nam Vực, quân binh, nội bộ, cùng với sở trường hàng đầu của Nam Vực là pha chế độc dược. Tóm lại, nếu muốn tìm kiếm dược liệu để chế thuốc giải cho Độc Cô Tuyệt thì điều đầu tiên cần làm là lật đổ Thánh Thiên Vực. Nếu không, chỉ cần y còn ở đây ngày nào thì dù bọn họ có biết dược liệu ở đâu, cũng khó rời khỏi Nam Vực nửa bước. Chính vì không thể tự do hành động nên chỉ còn cách chủ động tấn công để giành lợi thế. Nhưng muốn lật đổ Thánh Thiên Vực mà chỉ dựa vào vũ lực thì không thể được, phải diệt tận gốc rễ của y thì mới có thể xong xuôi hết mọi chuyện. Tuy Thánh nữ chỉ là thứ hữu danh vô thực, nhưng bọn họ sẽ biến nó thành hữu thực. Chín tiếng chuông ngân vang, Đại Thánh nữ Nam Vực đời thứ một trăm ba mươi bảy, Tuyết Nhan đăng cơ lên ngôi.

Giơ cao hổ phù trong tay, tiếng tung hô rền vang lập tức lặng dần xuống. Vân Khinh nhìn thần dân Nam Vực đang ngước mắt lên nhìn mình, khuôn mặt chợt trở nên sắc bén. “Xóa bỏ trọng tội khi quân phạm thượng cho chín đời Tuyết tộc, phạt bổng lộc một năm, trừng phạt để làm gương.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng từ trên dàn tế cao cao tung bay xuống phía dưới, nhẹ nhàng mà tràn ngập uy nghiêm. “Bệ hạ có chỉ, xóa bỏ trọng tội khi quân phạm thượng cho chín đời Tuyết tộc, phạt bổng lộc một năm, trừng phạt để làm gương, Tuyết tộc còn không mau tạ ơn.”

Thánh Tông đứng thẳng người bên cạnh Vân Khinh, cao giọng quát. Dòng tộc Tuyết thị đang quỳ gối ở một góc tế đàn, nghe truyền lệnh xuống đồng loạt khóc rống lên, dập đầu tạ ơn không ngừng với Vân Khinh: “Tạ ơn Bệ hạ khai ân không giết.” Tuyết tộc lấy giả thay thật, vốn là tội chết. Tuy nhiên hiện tại tân Thánh nữ Bệ hạ dù sao vẫn là người của Tuyết tộc. Cho dù đã từng phạm sai lầm nhưng đã sửa chữa lỗi lầm đúng lúc, làm cho mọi người tâm phục.

“Thánh nữ tiền nhiệm Tuyết Cơ và Tuyết Lê đã phạm tội lớn nhưng niệm tình hết lòng sửa chữa, nay giáng xuống làm thường dân.” “Tạ ơn đại ân của Bệ hạ.” Tuyết Cơ, Tuyết Lê khom người xuống, dập đầu quỳ lạy Vân Khinh. Tội lớn như thế mà Vân Khinh chỉ nói hai câu liền miễn hết, quần thần bên dưới nghe vậy liếc nhau, mấy trọng thần chấp chưởng binh quyền thấy Thánh Thiên Vực vẫn mỉm cười không phản đối, mặc kệ không lên tiếng, nên không dám phản bác. Sau khi ban hai lệnh đặc xá tội, Tông chủ của Thánh Tông đột nhiên ho khẽ một tiếng rồi cất giọng: “Hôm nay, Nam Vực ta nghênh đón Thánh nữ Bệ hạ thực sự trở về, đây là việc đại hỉ đầu tiên. Thánh nữ Bệ hạ và Thánh tử điện hạ đại hôn, là việc đại hỉ thứ hai.”

Vừa mới dứt lời, dân chúng bên dưới đồng loạt tung hô. “Chúc mừng đại hôn của thánh nữ Bệ hạ.” Tiếng hô hưng phấn ầm ĩ lan truyền rất xa, giống như những con sóng lớn quay cuồng, chỉ trong khoảnh khắc đã nhập thành biển cả rộng lớn, tiếng chúc mừng chấn động cả đất trời. “Để sau.” Chỉ lạnh lùng thốt ra hai chữ, mang theo sự chân thực và kiên quyết vô cùng.

Tông chủ Thánh Tông đứng gần Vân Khinh nhất ngạc nhiên chau mày, trầm giọng nói: “Bệ hạ, việc này Thánh tử điện hạ sớm đã dặn dò chuẩn bị, không thể sửa đổi.” Vân Khinh cũng không thèm nhìn mặt Tông chủ Thánh Tông bên cạnh, mặt mày cực kỳ lạnh lùng nhìn xuống bên dưới cô một tầng, Thánh Thiên Vực đang quay đầu lên xem cô nói chuyện, chỉ nghe cô lạnh lùng nói: “Nam Vực này nghe lời ngươi, hay nghe lời ta?” Thanh âm trong trẻo, lạnh lùng quanh quẩn khắp bốn phía tế đàn, quần thần đứng gần đó nghe xong đều câm miệng lại, nhìn Vân Khinh và Thánh Thiên Vực đang đứng trên dàn tế.

“Thánh nữ Bệ hạ, người nói vậy là ý gì…” “Nếu nghe lời ngươi, sao còn muốn ta làm Thánh nữ làm gì. Nếu nghe ta, ngươi có tư cách gì nói không thể sửa đổi?” Lời nói lạnh lùng cắt ngang lời Tông chủ Thánh Tông, đôi mắt Vân Khinh chợt trở nên lạnh lùng, sắc bén. Thánh Thiên Vực nhìn Vân Khinh, khóe miệng chậm rãi nở ra một nụ cười tươi, nhíu mày, khom người cung kính với Vân Khinh, nói thực tự nhiên: “Đương nhiên là nghe lời thánh nữ.”

“Để sau.” Vân Khinh vung tay, cầm hổ phù trong tay, xoay người đi xuống bên dưới tế đàn, không thèm để ý tới sắc mặt khó coi của Tông chủ Thánh Tông ở phía sau, và nét mặt như cười như không của Thánh Thiên Vực. Ở cô chỉ có sự cứng rắn mà kiên cường. “Rất xinh đẹp.” Đinh Phi Tình vỗ tay, đôi mắt tràn đầy sự khen ngợi. “Thế này mới gọi là ra oai phủ đầu chứ.” Mộ Ải xoa xoa cằm, nhíu mày cười.

“Sư muội của ta mà lại.” Không cần bảo vệ người của Tuyết tộc, bởi vậy Tiểu Tả và Tiểu Hữu quay lại bên cạnh Phi Lâm, lúc này trong hai mắt đều là tán thưởng. Phi Lâm thấy vậy cười cười nói: “Đi thôi, từ hôm nay về sau phải dựa vào chúng ta thôi.” Dứt lời, liền xoay người đi về phía cung nữ vương. Không trung vạn dặm, từ hôm nay trở đi quân vương trên danh nghĩa của một nửa thế lực Nam Vực, là Vân Khinh.

Thánh nữ hoàng cung. “Hôm nay hắn thế nào?” Đinh Phi Tình đang cúi nhìn bản đồ Nam Vực chợt ngẩng đầu lên, nhìn Vân Khinh vừa đi thăm Độc Cô Tuyệt trở về cất giọng hỏi. “Tốt lắm.” Chỉ cần Độc Cô Tuyệt không ra khỏi cung thứ ba thì sẽ không có chuyện gì, chất độc cũng không phát tác, nhưng không thể để Độc Cô Tuyệt sống quãng đời còn lại ở trong đó. Hiện tại, Thánh Thiên Vực không ra tay với hắn nhưng sau này thì không thể nói trước được. Bọn họ muốn thừa dịp này, cố gắng khuếch trương thế lực của mình, pha chế thuốc giải mới là chuyện nên làm.

“Sư phụ đâu?” Vân Khinh ngồi bên cạnh Đinh Phi Tình, vừa lấy ghi chép những vấn đề quan trọng mà Độc Cô Tuyệt đã ghi lại vừa hỏi. Độc Cô Tuyệt lên ngôi lâu như vậy, thủ đoạn của hắn lợi hại hơn nhiều so với bọn họ. Cho dù hắn không có ở đây nhưng chỉ cần một câu cũng có thể chỉ điểm cho họ rất nhiều. “Một người đến quân trường, một người đi ngự thư phòng.” Vân Khinh nghe vậy gật đầu, chỉ ngón tay vào một chỗ trên bản đồ: “Đến sông Cửu Khúc Long thì đi đường này là gần nhất, nhưng địa thế quá hiểm yếu.”

Đinh Phi Tình ừ một tiếng nói: “Con sông này xuyên qua toàn bộ phía đông Nam Vực, chảy qua…” “Chảy qua bảy thành trấn, kéo dài khoảng một ngàn dặm trên lãnh thổ, chính là vùng đất phì nhiêu nhất của Nam Vực ta.” Đinh Phi Tình chưa nói dứt lời, một giọng nam đột ngột cắt ngang, Thánh Thiên Vực chắp hai tay sau lưng thản nhiên bước vào. “Không biết Thánh tử điện hạ đại giá quang lâm có chuyện gì?” Đinh Phi Tình quay đầu nhìn Thánh Thiên Vực trầm giọng hỏi.

Thánh Thiên Vực nhìn vẻ mặt đề phòng của Đinh Phi Tình, lại nhìn vẻ mặt không chút thay đổi, cũng không ngẩng đầu lên của Vân Khinh, cười nói: “Ta không phải là kẻ ăn thịt người.” Vừa nói vừa bước lại gần, đứng bên cạnh Vân Khinh, chậm rãi cúi sát xuống hai má Vân Khinh. Không ngờ còn chưa kịp lại gần, trên cổ Vân Khinh chợt lóe ánh sáng màu đen. Điêu nhi ngước đầu nhe răng nanh nhọn hoắt, giương nanh múa vuốt sắp cào lên mặt Thánh Thiên Vực. Bên dưới mấy cái án, tiểu Xuyên Sơn Giáp cũng nhe răng nanh dày đặc trắng hếu, nhào tới táp lên người y, bên cạnh Bạch Hổ vương cũng đứng dậy, như hổ rình mồi.

Thánh Thiên Vực thấy vậy nhất thời cười ha hả, lắc mình tránh sang một bên, vọt đến phía trước Vân Khinh: “Thú vị, thú vị.” Từ đầu đến cuối, Vân Khinh cũng không thèm ngẩng đầu nhìn. Khóe miệng Thánh Thiên Vực mang theo nụ cười, chỉ tay vào một điểm trên bản đồ ở trước mặt Vân Khinh, chậm rãi nói: “Muốn đi sông Cửu Khúc Long thì đi từ nơi này mới là con đường nhanh nhất, mau lẹ nhất.”

Đinh Phi Tình nghe vậy mặt mày chợt trở nên đen thui, người này có ý gì? Cô nhìn không ra! “Đa tạ.” Vân Khinh thản nhiên cất lời. “Muốn cảm ơn ta…”

“Điện hạ.” Thánh Thiên Vực vừa mới mở miệng, bên ngoài đột nhiên có giọng nói vang lên, mang theo lo lắng và khiếp sợ. Thánh Thiên Vực nghe vậy xoay người sang chỗ khác, nhìn người đứng ngoài điện, là quan truyền lệnh. Có điều sắc mặt y thật khó coi, cúi đầu liếc Thánh Thiên Vực một cái, rồi lại nhìn sang Vân Khinh. Bộ dáng kia đã tố cáo suy nghĩ trong lòng y, không muốn nói cho Vân Khinh nghe. “Ngươi là quan truyền lệnh của Thánh nữ? Hay là Thánh tử?” Đinh Phi Tình thấy vậy sắc mặt trầm xuống, Vân Khinh chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Nói đi.” Thánh Thiên Vực thấy vậy thong thả mở miệng, không để ý chút nào. Quan truyền lệnh kia thấy Thánh Thiên Vực mở miệng, lập tức run run nói: “Có tin đồn thổi chuyện giật gân, đồn rằng thánh nữ Bệ hạ thân ngọc không còn nguyên vẹn, đã gả cho người khác, người được gả chính là Tần vương ở phương bắc.” Vân Khinh vừa nghe thấy vậy chỉ nhìn Đinh Phi Tình, tin tức này ngoại trừ Thánh Thiên Vực và Tuyết Lê ra không có kẻ nào biết. Thánh Thiên Vực đương nhiên không làm chuyện này, nếu y muốn ra tay thì đã sớm ra tay rồi, còn tạo ra lời đồn này làm gì, như vậy thì là ai?

Sắc mặt Thánh Thiên Vực hơi trầm xuống, thản nhiên nói: “Ai đồn?” “Bẩm, thần không biết, trước đó vài ngày đã bắt đầu đồn thổi, chỉ là chưa lan truyền đến U thành. Hôm nay, thần mới nghe nói, đã được truyền đến toàn bộ lãnh thổ của chúng ta rồi.” Đôi mắt Thánh Thiên Vực sâu thẳm, nét mặt chợt trở nên tàn nhẫn: “Truyền lệnh xuống, ta nói nàng là Thánh nữ thì chính là Thánh nữ, ai dám ăn nói xằng bậy, tru di tam tộc!”

Quan truyền lệnh vừa nghe xong liền nghiêm mặt đáp lại rất nhanh: “Rõ, hạ quan tuân mệnh!” “Lui xuống.” Thánh Thiên Vực phất tay, quan truyền lệnh quên luôn cả lễ tiết với Vân Khinh, xoay người chạy ra ngoài. “Quay lại.” Mới vừa chạy được mấy bước, đột nhiên Thánh Thiên Vực lạnh lùng quát lên, quan truyền lệnh vội dừng bước, xoay người quay trở lại.

“Điện hạ…” “Thật xin lỗi.” Quan truyền lệnh còn chưa kịp hỏi hết câu, Thánh Thiên Vực đột nhiên hướng về phía Vân Khinh khẽ gật đầu, nói xin lỗi, quan truyền lệnh kia thấy vậy sửng sốt. “Thánh nữ Bệ hạ mới là vua của các ngươi.” Giọng nói thanh nhã vang lên, làm cho quan truyền lệnh trán đổ mồ hôi hột, không chút nghĩ ngợi liền xoay người về phía Vân Khinh quỳ xuống dập đầu liên tục: “Ty chức đáng chết, ty chức đáng chết, xin Bệ hạ thứ tội.”

Vân Khinh thấy vậy nhìn Thánh Thiên Vực rồi thản nhiên nói: “Lui xuống đi.” Chờ quan truyền lệnh đi xuống, Vân Khinh nhìn Thánh Thiên Vực lạnh lùng nói: “Ta…” Mới nói được một chữ, Thánh Thiên Vực nhìn Vân Khinh xua tay, thoáng cười như không nói tiếp: “Nền tảng của nàng không đủ, muốn xoay chuyển lòng người, nếu không có chỗ dựa, nàng rất khó có cơ hội.”

Vân Khinh vừa nghe chợt nhíu mày, Đinh Phi Tình ở bên cạnh cũng tràn đầy kinh ngạc. Gã này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? “Ra đây.” Không đợi hai người suy nghĩ, Thánh Thiên Vực đột nhiên trầm giọng quát lên. Vừa quát xong, một gã mặc áo bào trắng, góc biên thêu màu lam trấn thủ cung thứ tám bước ra, cực kỳ lạnh lùng.

“Lời đồn đại này truyền ra từ chỗ Nam Vực vương, đang lan truyền rất nhanh chóng, hiện tại dân chúng của chúng ta đều bắt đầu dao động và hỗn loạn. Một khi trở nên hỗn loạn cũng không dễ dàng sắp xếp trở lại.” Tuy rằng nơi này thế lực Thánh nữ là do Thánh tử định đoạt, nhưng về phía đối ngoại đều là do Thánh nữ thống trị tất cả. Thánh nữ chính biểu tượng thần thánh của thần dân Nam Vực, nếu đức hạnh bị tổn hại thì không thể tiếp tục làm Thánh nữ, cũng chính là không còn tồn tại tín ngưỡng dành cho họ, điều này cũng không có gì kỳ lạ. Dứt lời, y liền quay đầu nhìn Vân Khinh, trầm giọng nói: “Dường như phía Nam Vực vương có người nắm rất rõ chuyện của mọi người ở Tần quốc, còn vẽ hình của Bệ hạ và Tần vương, bởi vậy rất có sức thuyết phục.” Vân Khinh vừa nghe xong chợt chấn động trong lòng. Ở chỗ Nam Vực vương có người biết rõ cô và Độc Cô Tuyệt, kẻ nào chứ, đây rõ ràng là nhắm vào cô mà.

“Có người không muốn cho nàng làm Thánh nữ!” Thánh Thiên Vực nghe thế quay đầu nhìn Vân Khinh, khoanh tay trước ngực chậm rãi nói. Phá hỏng thanh danh của Vân Khinh, đây chẳng phải không muốn cô làm Thánh nữ, không thể thống trị một nửa thế lực của Nam Vực sao. “Chẳng lẽ là bọn chúng?” Đinh Phi Tình đột nhiên gõ gõ tay trên bàn, nhíu mày nhìn Vân Khinh trầm giọng nói.

Hết chương 123.