Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 139

Chương 139 – Độc Cô Tuyệt đến.

Thời tiết tiến dần vào cuối xuân, không khí cũng bắt đầu nóng lên. Ánh nắng vàng rực chiếu rọi khắp nơi, không còn cảm giác mát nhẹ, ấm áp, đầy ắp sức sống lúc đầu xuân. Một đội ngũ nhìn thật hỗn độn, đang dàn ra nghỉ ngơi một cách có trật tự trên một khoảng đất trống sơ sài, đó chính là đội quân mà Vân Khinh đang dẫn dắt. Hai tay khoanh trước ngực ngồi trên lưng tuấn mã, Phi Lâm cúi đầu nhìn Vân Khinh đang ngồi trên mặt đất cho Điêu nhi và Tiểu Hồng Xà uống nước, hạ giọng chậm rãi nói: “Ngươi đã chuẩn bị chưa mà dẫn bọn họ đi như vậy?”

Vân Khinh nghe thấy vậy thì đưa tay ấn mi tâm, cô cũng đang phiền não vấn đề này. Ban đầu chỉ có mấy ngàn tân binh, nhưng khi đội ngũ đi qua từng thành trấn một, đến bây giờ số lượng đã lên tới năm sáu vạn người, thật sự đã khiến cô bất ngờ. Phi Lâm thấy Vân Khinh ấn chân mày, liền nhảy xuống khỏi lưng ngựa, khoanh chân ngồi bên cạnh Vân Khinh, vừa bắt mạch cho Vân Khinh, vừa nhìn vào tình hình thực tế nói: “Lương thảo của chúng ta nhiều lắm cũng chỉ đủ duy trì được một ngày nữa thôi, đến lúc đó thì lấy gì cho bọn họ ăn?” Ngày đó bọn họ cướp được số lương thảo này của Nam Vực vương, nhìn thì có vẻ là nhiều, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với số lượng miệng ăn núi lở này. Dừng một chút, không đợi cho Vân Khinh nói gì, Phi Lâm nói thẳng vô vấn đề chính: “Huống chi đi tới phía trước hơn trăm dặm nữa chính là sông Cửu Khúc Long, vượt qua đó thì chính là phạm vi của thế lực Thánh nữ. Ngươi mang theo nhiều người của Nam Vực vương như vậy, đội ngũ này binh lính không ra binh lính, dân thường chẳng ra dân thường, cho dù ngươi muốn sắp xếp cho bọn họ ở phạm vi thế lực Thánh nữ cũng không được, đừng quên rằng trong số họ tuy có những người cửa nát nhà tan, nhưng cũng có không ít người vẫn còn người thân thuộc phạm vi thế lực của Nam Vực vương. Hơn nữa bọn họ lại là người của Nam Vực vương, ngươi cho rằng Thánh Thiên Vực có thể dễ dàng bỏ qua cho bọn họ sao?

Những lời nói phơi trần sự thật của Phi Lâm càng làm chân mày Vân Khinh nhíu sâu thêm. Điều này cô đã nghĩ tới rồi, ban đầu vốn chỉ muốn đem theo mấy ngàn người bị Nam Vực vương vứt bỏ, rồi tìm cho bọn họ một nơi để trú thân, không nghĩ tới lại đột nhiên mở rộng ra thành một đoàn người thế này. “Hỏi xem có ai muốn theo chúng ta qua vùng đất của Thánh nữ không, nếu như không muốn theo thì đem số lương thảo còn lại chia ra, cho…” “Tiểu thư đi đến nơi nào, thì chúng tôi theo đến nơi đó.” Vân Khinh còn chưa nói xong, Y Thủy đang đứng một bên đột nhiên vẻ mặt kiên quyết nhìn Vân Khinh, vô cùng kiên định cất lời.

“Ngươi nghe lén?” Phi Lâm liếc nhìn thoáng qua Y Thủy, cô gái này phản ứng thật quá mau lẹ. Y thủy xông lên hai bước, quỳ ở trước mặt Vân Khinh, vươn hai tay ra kéo tay cô, vẻ mặt lo lắng và thành khẩn nói: “Tiểu thư, xin người đừng trách Y Thủy nghe lén, Y Thủy đã biết cục diện này sẽ xảy ra, sớm hay muộn gì tiểu thư cũng sẽ nhắc tới việc giải tán đội ngũ này, cho nên vẫn luôn chú ý mọi chuyện.” “Tiểu thư, Y Thủy không dối gạt người đâu, tình huống này dân nữ cũng đã sớm nghĩ tới, nếu cứ tiếp tục đi mãi như thế này quả thật cũng không phải là một biện pháp hay. Dân nữ cũng đã hỏi qua mọi người rồi – muốn rời đi hay là ở lại – mọi người đều quyết định giống như dân nữ, chúng tôi nếu đã quyết định đi theo người thì nhất định sẽ theo người đến cùng.

“Tiểu thư, nếu không có lương thảo thì chúng tôi có thể nghĩ biện pháp, con người chỉ cần vẫn còn sống thì sẽ không để mình đói chết, cầu xin tiểu thư đừng nghĩ đến việc giải tán nhóm chúng tôi.” Sau khi nói tới đây Y Thủy hơi ngừng lại một chút, hít sâu một hơi như đã hạ quyết tâm cuối cùng, bình tĩnh nhìn Vân Khinh, nhấn mạnh từng chữ từng chữ: “Tiểu thư nắm giữ thế lực của Thánh nữ cũng đâu thuận buồm xuôi gió đúng không, chúng tôi sẽ không gây trở ngại cho người, chúng tôi nếu đã đi theo người thì nhất định sẽ vì người mà tranh đấu.” Lời này vừa mới thốt ra, đôi mắt Phi Lâm và Vân Khinh đồng thời lay động, nhìn Y Thủy một cái thật sâu để đánh giá.

Y Thủy nhìn Vân Khinh và Phi Lâm đang thầm đánh giá mình, hai tròng mắt không hề chớp nhìn lại Vân Khinh, đôi mắt đó như mang khí khái của một trang quân tử, bình thản mà phóng khoáng. Những thứ khác thì Y Thủy không biết, nhưng Vân Khinh thân là Thánh nữ Nam Vực, thế nhưng lại không đến hội họp với Thánh tử kia mà ngược lại cố tình tránh đi, có thể thấy được ở bên trong có điều kỳ lạ, điều này thời gian qua cô chỉ cần suy đoán sơ qua cũng đã đoán ra được phần nào. Trầm mặc hồi lâu, Phi Lâm đột nhiên lên tiếng: “Thứ chờ đợi các ngươi ở phía trước có lẽ chỉ là cái chết.” “Không có tiểu thư, chúng tôi đã chết từ lâu rồi.” Giọng nói chân thành mà cực kỳ kiên quyết.

Phi Lâm nghe thấy vậy trên mặt lần đầu tiên hiện lên một sự tán thưởng nồng nhiệt, cười ha hả. Cô nhóc này, rất hợp với sở thích của y. Vân Khinh cầm ngược lại tay Y Thủy đang kéo tay cô, vỗ vỗ, trên mặt hiện lên một tia dịu dàng và kiên định, ôn hòa nói: “Là ta lòng dạ hẹp hòi, xin lỗi mọi người, về sau sẽ không có chuyện này nữa, ta vẫn sẽ mang theo mọi người. Ta đến nơi nào, thì mọi người cũng đến nơi đó!” “Đa tạ tiểu thư.” Đôi mắt to tròn của Y Thủy chợt bừng sáng lên, vẻ mặt vui sướng, ngón tay đưa ra sau lưng làm dấu với thủ lĩnh tạm thời của cả nhóm vẫn đang ngồi ở phía sau, nét mặt nghiêm túc không ngừng nhìn về bên này, dấu hiệu kia như bảo rằng hãy an tâm, người thủ lĩnh kia thấy vậy, lập tức vui vẻ ra mặt.

Giờ khắc này, mặt trời nằm giữa không trung kia cũng mang theo một chút ấm áp. Những người bị thương thì cưỡi ngựa, còn những người khỏe hơn đi bộ theo. Đã qua thời khắc bầu trời mang một màu vàng cam của hoàng hôn, bầu trời lúc này đang nghênh đón bóng đêm tối tăm, trong trẻo nhưng lạnh lùng. Vầng trăng từ cuối chân trời từ từ dâng lên, như một lưỡi đao cong cong cắt trên nền trời, nhẹ nhàng mà đẹp đẽ. Không ai đuổi theo, cũng không có người công kích, Vân Khinh và Phi Lâm đã ra sức phòng bị cẩn thận lâu đến thế này rồi, nhưng cả Thánh Thiên Vực và Nam Vực vương đều không có một chút động tĩnh. Chỉ cần đi về phía trước mấy chục dặm nữa thôi là ra tới sông Cửu Khúc Long, hai người tuy có chút khó hiểu nhưng cũng cảm thấy an lòng.

Lại phải nói, đến cả Thánh Thiên Vực và Nam Vực vương đều biết cô đang đi về phía sông Cửu Khúc Long, chỉ là Thánh Thiên Vực thì không truy đuổi, còn Nam Vực vương thì thế lực đang bị thu hẹp chỉ có thể lui về mà không thể tiến lên được vì bị Thánh Thiên Vực đuổi theo sát rạt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Khinh mang theo người đi đến sông Cửu Khúc Long càng ngày càng gần, việc này đã làm cho Nam Vực Vương tức muốn chết. Lộ trình chỉ còn có mấy chục dặm, nhưng để tránh biến cố bất ngờ, Vân Khinh và Phi Lâm ngày đêm hành quân nhanh chóng hướng về sông Cửu Khúc Long. Ánh trăng trong vắt nhưng lạnh lẽo chiếu rọi trên mặt đất, không gian im ắng, quang cảnh tuyệt đẹp, gió đêm thổi phất qua bầu trời đầy sao sáng, truyền đến những tiếng gió vi vu, bay bổng.

“Ngủ một chút đi, ngươi không thể để cho cơ thể quá mệt mỏi được.” Vân Khinh và Phi Lâm cưỡi chung một con ngựa, y đỡ lấy phần eo của Vân Khinh, thấp giọng nói. Vân Khinh nghe thấy vậy cảm kích cười, tựa vào người Phi Lâm, khẽ quay đầu lại nói: “Con không…” “Vút.” Vân Khinh chưa kịp nói hết câu, trong ánh trăng lạnh lẽo ấy bỗng có một mũi tên sắc nhọn, bóng loáng, xanh biếc đột nhiên xuyên qua không trung, phá tan không gian tĩnh lặng, phóng thẳng tới Vân Khinh. Mũi tên này nhanh như chớp, lực mạnh kinh người. Cùng lúc đó, một luồng sương khói màu đỏ từ bốn phương tám hướng mãnh liệt tỏa ra, tràn ngập khắp không gian nơi này.

Phi Lâm biến sắc, cổ tay lật lại khống chế ngựa, tay còn lại chụp lấy đại đao trên người, vung một đao lên nhắm về phía mũi tên nhọn kia. Vân Khinh cũng ứng biến cực kỳ mau lẹ, năm ngón tay nhanh chóng đặt trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ ở bên hông, trầm giọng quát to: “Lui ra phía sau, cúi thấp, ngừng thở, có độc.” Mười chữ rõ ràng ngắn gọn quanh quẩn trong không trung, giọng nói vang lên làm tâm can người ta nổi lên một cảm giác thật lãnh lẽo. Chỉ nghe keng một tiếng thật vang, mũi tên đang bay tới với khí thế rào rạt, bị một đao của Phi Lâm chém thành hai nửa, rơi xuống mặt đất, mà thân hình Phi Lâm khẽ lảo đảo. Rõ ràng là lực từ mũi tên này đã khiến cho hổ khẩu(*) của Phi Lâm tê buốt, sắc mặt không khỏi biến đổi. Nội lực của kẻ tấn công này quả thật quá mạnh.

(*) Vị trí giữa ngón cái và ngón trỏ. Biến cố xảy ra trong nháy mắt, lúc này đám người Y Thủy mới phản ứng lại được, nhất thời cả đám bối rối, ngựa hí vang còn người thì hét loạn lên, làm kinh động đám chim chóc ở trong rừng. “Không được hoảng loạn.” Phi Lâm thét lớn một tiếng, cực kỳ uy nghiêm.

Vừa mới hét lên, màn sương mù màu đỏ dày đặc kia từ bốn phương tám hướng tản ra đã phong tỏa khắp trong không gian, chỉ trong nháy mắt Vân Khinh và Phi Lâm đã bị bao phủ ở trong màn sương mù đó, mọi thứ trở nên mịt mù, mờ mờ ảo ảo. Trong màn sương mù màu đỏ đó, có những đốm sáng giống như ánh sao sớm phía chân trời bay vụt tới từ mọi phương hướng, những mũi tên sắc nhọn phá không mà đến mang theo âm sắc bén ngọt đến rùng mình, không khỏi làm cho lòng người cảm thấy run sợ. Mọi thứ xung quanh thật mông lung, không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì, ánh mắt lướt đến nơi nào cũng chỉ là một bức màn màu đỏ. Tai chỉ nghe thấy tiếng những mũi tên nhọn từ bốn phía cắt vụt không gian bay đến. Vân Khinh khẽ cau mày, rõ ràng là đến để đối phó với cô, bọn chúng muốn mạng của cô.

Không kịp suy nghĩ về nguyên nhân sâu xa, mười ngón tay Vân Khinh nhanh chóng lướt trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, tiếng đàn âm ngoan, khốc liệt bay bổng vang khắp một vùng trời, vô số âm nhận chồng chất được phát ra, vây cô và Phi Lâm vào giữa để bảo vệ. Phi Lâm vừa thấy hai người bị bao phủ trong sương mù dày đặc, phản ứng cũng rất mau lẹ, một tay cầm đao, một tay giữ lấy Vân Khinh, phi thân lên lui về phía sau. Thân hình hai người mới vừa rời khỏi thân ngựa thì con ngựa kia ngay cả một tiếng hí cũng không kịp phát ra, phịch một tiếng liền ngã lăn xuống. Quả nhiên màn sương mù màu đỏ dày đặc này chứa đựng chất kịch độc.

Phi Lâm lập tức cảm thấy căng thẳng, càng không dám chần chờ, chụp lấy Vân Khinh phi như bay tránh về phía sau. Tuy rằng Vân Khinh đã từng ăn qua quả Trường sinh, nhưng hiện tại cô đang mang thai, không thể sơ xuất để xảy ra việc gì được. Mà y lại không dám hít thở, bởi vậy không thể dùng tiêu được. Ngay cả việc phòng thủ cùng với Vân Khinh mà còn không được thì không ổn rồi, thực không ổn một chút nào cả. Tiếng đàn mãnh liệt vang lên, âm sắc càng lúc càng nhanh, âm nhận theo đầu ngón tay của Vân Khinh như sóng nước cuồng liệt bắn ra, như bão táp hướng tới bốn phương tám hướng trong màn sương mù dày đặc kia. Màn sương mù màu đỏ này có chứa chất kịch độc, mà Phi Lâm lại chưa từng ăn qua quả Trường sinh, nếu như cô không thể mở ra một con đường thoát hiểm thì Phi Lâm sẽ không duy trì được bao lâu nữa. m nhận tung bay, chống lại những mũi tên nhọn đang phá không bay đến, chỉ nghe những tiếng va chạm vang lên mãnh liệt, trong màn sương mù dày đặc tràn ngập âm thanh.

“Mau lui về phía sau.” Màn sương màu đỏ kia bao phủ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dày. Phi Lâm càng lui lại nhanh hơn, thân hình giống như một con chim ưng lớn, cứ thế bay lượn khắp không trung. Những bóng người chợt hiện ra, ánh sáng sắc lạnh lóe lên, trong màn sương mù, tiếng xé gió bắt đầu vang lên, đám người mai phục đã ra tay. Trong nháy mắt, bốn phía đều là người, kiếm nhọn, đao bén như đan vào nhau, lạnh lẽo dị thường.

Sát khí, một luồng sát khí thực sự, lạnh đến mức có thể làm đông cứng hết tất cả mọi thứ, thời tiết đang vào đầu hè mà trong khoảnh khắc Vân Khinh và Phi Lâm ngỡ mình đang ở giữa trời đông giá rét, luồng không khí nặng nề xoay chung quanh hai người, sát khí bén nhọn như thế, cho dù là vào thời điểm thiết kỵ của Độc Cô Tuyệt ra trận, cũng không có cảm giác nặng nề đến thế này. Trong lòng Vân Khinh và Phi Lâm chợt có cảm giác ớn lạnh đến rùng mình, kẻ đến rốt cuộc là loại người nào mà lại dũng mãnh đến vậy. Dây đàn như muốn bay lên, mười ngón tay của Vân Khinh giống như một chú bướm đang vờn trên những cánh hoa, luồng âm nhận vô hình như sóng như nước dâng lên, lấy hai người bọn họ làm trung tâm, điên cuồng dũng mãnh bắn ra bốn phía. m công, loại võ công tốt nhất khi rơi vào tình thế lấy một chọi một trăm.

Đám người mai phục từ mọi hướng xông ra, dường như màn sương mù dày đặc này không hề ảnh hưởng đến tầm nhìn của bọn chúng, bởi vì âm nhận của Vân Khinh đánh vào bọn chúng trong chớp mắt đều bị chúng dùng đao phá giải hết. “Keng, keng, keng…” Mấy chục âm thanh trầm đục vang lên cùng một lúc, Vân Khinh cảm thấy âm nhận bắn ra giống như đụng phải tường đồng vách sắt, đụng vào nghe keng một tiếng rồi bắn ngược trở về. Cả người Vân Khinh rung mạnh, cổ họng chợt cảm thấy một dư vị ngòn ngọt tanh tanh dâng lên, một ngụm máu tươi không thể khống chế phun ra ngay trước mặt. Ôm lấy Vân Khinh, Phi Lâm cảm nhận được Vân Khinh bị đòn tấn công của mình bắn ngược trở lại, không khỏi cầm lấy tay Vân Khinh siết thật chặt, càng điên cuồng lui về phía sau.

Đám người kia là loại người nào? Với bản lĩnh của Vân Khinh mà bị phản đòn ngược mạnh như thế, thì đối thủ sẽ phải mạnh đến mức nào. Tuy nhiên không đợi cho Phi Lâm kịp suy nghĩ nhiều, gió lốc lại đánh thẳng tới, những người trong đám sương mù màu đỏ kia dường như đã tới sát bên hai người. Phi Lâm cảm thấy chấn động toàn thân, xoay ngang thanh đao đang nắm chặt trong tay lên, tình trạng này giống như ngắm hoa trong sương mù, y căn bản không nhìn thấy đối phương, chỉ cảm nhận được bằng cảm giác nên lâm vào thế yếu. Suy nghĩ thoáng dao động, trường đao trong tay y còn chưa kịp xuất chiêu thì từ phía chân trời một luồng gió lạnh thổi tới, cuốn nhanh qua, màu đỏ nồng đậm trong nháy mắt bị gió thổi tản ra, lộ ra bóng dáng của những kẻ ẩn bên trong.

Sức mạnh của thiên nhiên, sức người có thể bằng được sao? Trong lòng Phi Lâm chợt mừng rỡ, không kịp nhìn lại, xoay người một cái trên không trung rồi phóng xuống. Cổ tay khẽ nâng lên, cây tiêu huyết ngọc đã đưa tới bên miệng, Phi Lâm hít vào một hơi rồi bắt đầu thổi. Không có thanh âm, không có dao động, chỉ có âm nhận vô hình, xé toạc không gian. m công không tiếng động, Phi Lâm vừa ra tay là dùng toàn lực.

Đám người trong màn sương mù dày đặc nay đã bị hiện thân, Phi Lâm không còn bị động vì không nhìn thấy mục tiêu nữa. Hơn mười luồng âm nhận không tiếng động liên tục phóng thẳng tới mười mấy kẻ phía trước, mạnh mẽ tàn bạo. Cảnh giới âm công của Phi Lâm đâu chỉ cao hơn Vân Khinh một bậc, đám mặc đồ đen đang điên cuồng phóng đến biết rõ lợi hại, lập tức cúi thấp thân hình để tránh đòn tấn công của Phi Lâm, không dám lấy cứng đối cứng. Lập tức lộ ra một khe hở, Phi Lâm mang theo Vân Khinh bay trên không trung rồi vừa vặn hạ xuống trên lưng ngựa của đám tân binh đang điên cuồng lui về phía sau. Tất cả mọi thứ nếu dùng lời để kể thì chậm, nhưng thực tế cũng chỉ trong khoảnh khắc mà thôi.

“Thế nào rồi?” Ôm chặt lấy thân thể mềm nhũn của Vân Khinh, Phi Lâm trừng mắt nhìn sắc mặt xanh mét của Vân Khinh gầm nhẹ lên hỏi. Vân Khinh cố gắng lau vết máu bên miệng, hai tay vẫn gắt gao đặt sẵn trên dây Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, khẽ lắc đầu. Không muốn Phi Lâm lo lắng nên nói một câu: “Vẫn tốt…” Một chút phản lực kia không ngờ lại mạnh đến vậy, một trận đau đớn ập đến ngực, và bụng cũng đang xuất hiện những cơn đau loáng thoáng, ngón tay giống như không còn một chút khí lực, nhưng cô sao có thể để cho kẻ địch thấy được yếu điểm của mình vào lúc này được.

Phi Lâm vừa nghe thấy Vân Khinh trả lời, trong mắt không khỏi lóe lên một tia sáng đến lạnh người. Vân Khinh mà nói như vậy thì đương nhiên là bị thương không nhẹ rồi. Sương mù màu đỏ dày đặc bị gió thổi tan ra, bóng dáng của đám người ở bên trong lập tức hiển lộ. Là một đám người mặc đồ đen, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như băng giá, không hề có chút tình cảm. Hai mắt Phi Lâm lập tức nhíu lại. Ngày ấy ở trên bờ sông Cửu Khúc Long, đám người đến ám sát bọn họ không phải chính là đám đồ đen này sao, bọn chúng là người của Nam Vực vương ư? Không đúng, nếu là người của Nam Vực vương, thì hành động của bọn chúng tuyệt đối không phải là ra tay hạ sát, Thánh nữ rơi vào tay gã đó, nhưng còn sống hay đã chết là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, tự bản thân Nam Vực vương sẽ rất rơ điểm này. Vậy đám mặc đồ đen này rốt cuộc là ai?

Ý niệm mới vừa thoáng qua đầu, mấy chục tên mặc đồ đen kia phóng người vào không trung, đánh về phía hai người bọn họ, ngay cả thời gian hít thở cũng không cho nữa. Gió đêm vù vù thổi. Trên bầu trời, vầng trăng sáng đang từ từ ẩn mình vào tầng mây tận phía chân trời, biến tất cả mọi thứ trở nên mù mịt, mờ mờ ảo ảo, từng luồng gió đêm thổi qua mang theo cảm giác ẩm ướt. Tiếng đàn vang lên, tiếng tiêu bay ra, hai người hợp sức với nhau nghênh đón mấy chục tên mặc đồ đen đang phóng tới kia.

Mà cùng lúc này, bởi vì màn khói độc màu đỏ bị gió thổi bay đi nên các tân binh đang lui ra phía sau lập tức dừng lại, vừa thấy cảnh tượng như thế, lập tức đồng loạt rống lên, giương đao xông thẳng tới đám người mặc đồ đen kia. Họ đang bảo vệ cho tiểu thư của họ. “Đừng.” Vân Khinh thấy vậy trong lòng quýnh lên, vội thét to một tiếng. Không ngờ rằng trong ngực khẽ chấn động, một dòng máu tươi lập tức theo khóe miệng trào ra, thân mình run lên, tựa vào trước người Phi Lâm ho khan không ngừng. Đám người này, ngay cả cô mà còn không đối phó được, thì nói chi đến những tân binh vốn chỉ là những người dân bình thường, bọn họn xông lên thì chỉ có nước chịu chết mà thôi.

Vân Khinh vừa dứt lời, phía trước máu tươi đã bắt đầu phun ra khắp nơi, người của cô đã nhanh chóng ngã xuống. Họ không thể nào ngăn cản được đám người mặc đồ đen đang phóng thẳng về phía cô đó. “Tiểu thư chạy mau.” Mấy tân binh cưỡi ngựa đứng chắn ngay phía trước Vân Khinh và Phi Lâm, vừa thấy tình hình như thế, lập tức từ trên lưng ngựa nhảy xuống, quay đầu ngựa lại, cuống cuồng thúc vào thân ngựa, thét lên đầy lo lắng. “Không được… Các người… Khụ khụ…” Vân Khinh vừa đau vừa vội, nhưng cả người không còn chút sức lực phải tựa vào trước ngực Phi Lâm, giọng đứt quãng nói không thành câu.

Hai tay Phi Lâm ấn mạnh trên cây tiêu huyết ngọc, nếu âm công không tiếng động của y chống đỡ không được trong trường hợp này, thì các tân binh ở phía trước cùng lắm cũng chỉ ngăn cản được một hai tên hắc y nhân này thôi. Phi Lâm chỉ đành gắt gao bảo vệ Vân Khinh ở trước ngực. “Đi mau.” Phía trước Y Thủy thấy vậy, quay đầu ngựa lại vung tay lên liền quất một roi xuống thân ngựa mà Vân Khinh và Phi Lâm đang cưỡi. Đám người đến đánh lén này mạnh quá, bọn họ tuyệt đối không phải là đối thủ, bọn họ nhất định không thể để cho Vân Khinh xảy ra bất cứ chuyện gì. Tuấn mã bị quất một roi đau, liền lồng lên chở Vân Khinh và Phi Lâm hướng ra phía sau chạy như điên. “Các ngươi bảo vệ tiểu thư, những người khác đi theo ta.” Y Thủy giơ roi lên hét lớn một tiếng rồi xoay người cầm lấy một thanh kiếm sắc, lập tức hướng về phía đám mặc đồ đen kia sẵn sàng nghênh đón.

“Giết.” Tiếng hò hét đinh tai nhức óc vang lên, những người nào có ngựa liền quay đầu lại hướng về phía Vân Khinh và Phi Lâm phóng đi, những người nào không có ngựa liền vung đại đao, trường kiếm trong tay lên, liều chết hướng về phía đám mặc đồ đen mà xung phong. Mấy vạn đối đầu với mấy chục người, cho dù ngươi có mạnh đến đâu, thì cũng phải khiến ngươi mệt chết. Từng nhóm, từng nhóm người ngã xuống, lại thêm từng nhóm từng nhóm một tràn lên, máu tươi nhiễm đỏ cả một vùng, dường như muốn nhuộm luôn cả những tầng mây đang là đà bay lượn. Sinh mệnh tại thời khắc này tuy nhỏ bé mà thật vĩ đại.

Tính mệnh làm lá chắn, thề sống chết cản đường. Gió đêm càng ngày càng mãnh liệt, đêm trăng vốn sáng tỏ, lại dần dần trở nên ẩm ướt. Những giọt mưa lành lạnh từ phía chân trời thổi đến, từng giọt từng giọt rơi rụng, nhẹ nhàng hòa lẫn vào không khí đầy bụi bặm. “Không được”, mắt Vân Khinh đỏ lên, tay ngừng đàn, nắm chặt dây cương ngựa.

Phía sau, Phi Lâm thấy vậy nắm chặt tay Vân Khinh. Y vốn không thích những kẻ bị Nam Vực vương lấy làm mồi này, nhưng cảm giác giành cho họ lúc này lại ngập tràn sự trang nghiêm và kính trọng, trầm giọng nói: “Nếu ngươi trở về chịu chết, cái chết của họ lại càng không đáng.” Vân Khinh nghe vậy, xoay tay bắt lấy tay của Phi Lâm, cắn chặt răng. Không, sao vậy được, sao cô có thể làm như vậy được đây. Cắn chặt răng một cái, Vân Khinh buông tay Phi Lâm ra, nhanh chóng bắt lấy cương ngựa, gằn từng chữ một: “Lâm trận bỏ chạy, làm sao có thể khiến chúng dân tin phục.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo, xuyên thấu qua tầng mưa, vang dội cả vòm trời. Vân Khinh hung hăng kéo cương ngựa, bốn vó của tuấn mã tung bay lên không, hí dài một tiếng.

“Chúng ta liên thủ, sao lại không thắng được.” Quay đầu ngựa lại, Vân Khinh vung roi ngựa lên, kiên quyết nhất định phải quay trở lại. Phi Lâm nhìn thấy vậy, tuy rằng khẽ lắc đầu nhưng đáy mắt lại hiện sự tán thưởng. Đây mới là Vân Khinh mà y biết, hiền hòa nhưng cốt cách thanh cao. Là y sai rồi, mấy vạn người đối phó với mấy chục người, cho dù bọn chúng có bản lĩnh thông thiên thì đã sao, nay đâu giống xưa, phải chật vật chạy trốn không nên là bọn họ, mà phải là kẻ địch. Mưa càng lúc càng lớn, những hạt mưa giã mạnh vào mặt đất, xói mòn cả cỏ xanh.

“Đi.” “Cạch…” Phi Lâm còn chưa dứt lời, đột nhiên từ hai bên đường phóng tới vô số những viên màu trắng tròn kích cỡ như quả trứng gà, rơi ngay phía sau bọn họ, những viên tròn nhỏ màu trắng đó trong đêm đen lại thấy vô cùng rõ ràng. Khóe mắt Vân Khinh vừa đảo qua, lập tức sắc mặt biến động cực mạnh, điên cuồng hét lên: “Chạy mau.” Vừa quay đầu ngựa lại, vừa chạy như điên.

Thánh trùng của Thánh Tông, nào phải loại bình thường. Đây hoàn toàn không phải là so về võ công cao hay thấp, thứ này lợi hại như thế nào, Vân Khinh hiểu rất rõ. Phi Lâm thấy vậy cũng biến sắc, ngày đó ở nước Tần, y cũng đã từng thấy qua sự lợi hại của nó. Lập tức không nói một lời, ôm Vân Khinh phi thân nhảy lên, tốc độ của tuấn mã quá chậm, không thể chạy lại lũ sâu bọ này. Nhóm tân binh kia chạy theo để bảo vệ Vân Khinh, mặc dù không biết lợi hại thế nào, nhưng thấy Vân Khinh cực kỳ gấp rút như thế, cũng không kịp suy nghĩ nhiều mà vội chạy theo cô.

“Oành.” Đống trứng màu trắng rơi trên mặt đất trong nháy mắt liền vỡ tan ra, đám tiểu trùng xanh bóng mấp máy bò ra giữa màn mưa, hóa thành một màu xanh lục sáng chói như ánh chớp, ngay lập tức đuổi theo những bóng người đang chạy ở phía trước. “Aaaa!”, Tiếng kêu thê lương thảm thiết trong khoảnh khắc quanh quẩn tận phía chân trời, làm cho người ta lông tơ dựng đứng. Các tân binh trước đó còn không biết vì sao phải chạy, lúc này vừa thấy dáng vẻ của đồng đội khi chết, lập tức kinh hãi đến mất cả hồn vía, những tiếng kêu sợ hãi nổi lên khắp bốn phía, cứ vậy bất chấp tất cả chạy như điên về phía trước.

Nhưng mà, đám sâu màu xanh kia một khi đã nếm qua máu thịt của con người lại lớn nhanh như thổi, lớn thêm một lần thì tốc độ nhanh gấp đôi, lớn thêm một lần nữa thì tốc độ lại gấp đôi thêm nữa, thân hình càng lúc càng lớn, tốc độ càng lúc càng nhanh. Những tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, cảnh tượng hỗn loạn không gì tả nổi, không gì khủng khiếp hơn, truyền lan ra khắp cả vòm trời, như tiếng ma than quỷ khóc. Máu, nhanh chóng lan tràn trên mặt đất, mưa mang theo máu loãng uốn lượn chảy khắp, nơi nơi chỉ còn một màu đỏ tươi của máu.

Mưa càng lúc càng lớn, giống dòng sông từ phía chân trời tuôn chảy ngược xuống. Thân thể ướt đẫm, sự đau đớn ở phần ngực và bụng lại càng tăng lên, những cơn đau nhói ở trong bụng cũng chậm rãi lan tràn ra. Năm ngón tay Vân Khinh lướt trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, sức lực mấy ngón tay phát ra mạnh đến mức như muốn đập tan huyền cầm. Con của cô, không thể để nó xảy ra chuyện gì được.

Tiếng đàn, không ngừng vang vọng trong màn mưa, lúc này sức lực của cô không đủ để duy trì vòng bảo vệ quá rộng, chỉ đành tạo một bức tường chắn ngay phía sau Phi Lâm nữa thôi, cũng không biết có thể ngăn cản đám thánh trùng đã biến đổi này được hay không nữa. Thứ này chỉ nghe theo lệnh của người nuôi dưỡng chúng, ngay cả cô có thể điều khiển vạn thú, cũng chẳng thể khiến chúng nghe lời. Phi Lâm mang theo Vân Khinh chạy điên cuồng, có muốn cũng không thể sử dụng âm công được. Một âm bị lạc, lập tức tia chớp màu xanh lục xuyên qua bức tường, hướng tới chân Phi Lâm, cắn.

Phi Lâm biến sắc, không kịp nghĩ nhiều, vung một đao lên liền hướng tới chân mình tự vát một nhát, một mảng da thịt bị cắt lìa ra dưới lưỡi đao bén nhọn. Ngay vị trí đó, con thánh trùng vừa đâm xuyên da thịt, nghe phịch một tiếng, bị lưỡi đao của Phi Lâm chém ngọt, đứt đầu bay đi. Vân Khinh cảm nhận được động tác của Phi Lâm, không khỏi cảm thấy căng thẳng, mười ngón lại tung bay, dùng toàn bộ tâm lực ấn trên dây đàn, âm nhận vô hình tầng tầng lớp lớp chồng chất ở phía sau Phi Lâm, tăng cường vòng phòng hộ thêm một lần nữa. Bụng của cô càng lúc càng đau.

Phi Lâm cắn răng một cái, không thèm quan tâm đến thương thế của mình. Lại lần nữa tăng nội lực lên, thân hình phóng đi như tia chớp, muốn thoát khỏi sự truy đuổi của chúng nó, chỉ có thể nhanh hơn so với chúng nó mà thôi. Chỉ cần chúng nó không ngửi thấy mùi máu tanh thì sẽ dừng lại, nếu không thì chỉ còn con đường chết. Thân hình như sao băng, tung bay rồi xoay người một cái trong không trung, Phi Lâm và Vân Khinh vừa liếc mắt nhìn tình cảnh trước mắt, trong lòng giống như bị dội vào một thùng nước lạnh, lạnh đến tê cứng người. Ở phía trước cách đó không xa, một đội người mặc đồ đen đã bày trận thế, những chiếc khăn trùm đầu màu vàng mang theo sát khí rùng mình nhắm về phương hướng của bọn họ, thiết kiếm, trường đao, ngập tràn sát khí.

Dưới chân không thể ngừng, chỉ có thể hướng về phía sau, chỉ còn có một cơ hội mà thôi. Đưa cây tiêu nhỏ tới bên miệng, tiếng đàn cũng ngừng bảo vệ, trong nháy mắt Vân Khinh và Phi Lâm hai người tâm ý tương thông, năm sáu ba mươi, bảy bảy bốn chín âm chồng nhau, hỗ trợ lẫn nhau, liên thủ phóng ra. m nhận vô hình xé toạc khoảng không, lao thẳng tới đám người mặc đồ đen ở phía trước.

Lập tức thấy đao vung lên nhưng thân hình lại bất động, năm sáu gã đứng phía trước đội hình bất ngờ đồng loạt ra tay, đao vung lên, hướng về phía luồng âm nhận của hai người đã phát ra mà chém tới, sức ép mãnh liệt ép thẳng vào màn mưa, khiến những hạt mưa đồng loạt bắn thẳng về phía trước. “Rầm.” Một tiếng va chạm đối nghịch nặng nề vang lên, thân thể Vân Khinh và Phi Lâm đồng thời nhoáng lên một cái, hai ngụm máu tươi cùng phun ra, rơi xuống cùng với nước mưa, thế mà đối phương lại hoàn toàn không có một chút xây xát hay động đậy gì. Một ý niệm cùng lúc chợt lóe lên trong đầu Vân Khinh và Phi Lâm, chẳng lẽ hôm nay là ngày chết của bọn họ.

“Hướng thẳng về phía trước, không cho phép dừng lại.” Ý niệm trong đầu hai người vừa mới chợt lóe lên, đột nhiên một giọng nói cực kỳ lạnh lùng mà cuồng vọng phá không xuyên đến, vừa âm ngoan vừa bạo liệt. Giọng nói này là Độc Cô Tuyệt, Độc Cô Tuyệt đến đây rồi. Hết chương 139

.