Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 142

Chương 142 – Mưu tính cả thiên hạ.

Hai người liếc nhìn nhau một cái, trong căn phòng cỏ tranh là một khoảng yên lặng. Thai nhi dùng máu huyết trong cơ thể người mẹ làm chất dinh dưỡng, chất độc này tồn tại trong cơ thể Vân Khinh, tuy không tạo thành nguy hiểm với cô, nhưng đối với thai nhi thì khó có thể nói được. Tuy rằng trong cơ thể Vân Khinh vẫn còn sót lại công hiệu của quả Trường Sinh, nhưng cô lại hút vào mấy loại độc cực mạnh mà lại đang công kích lẫn nhau như thế này, hậu quả… Thật sự là không biết sau này có sinh ra quái thai hay không đây? Phi Lâm xoa chóp mũi nhìn cái bụng được che ở dưới chăn của Vân Khinh, vốn đã có dấu hiệu sẩy thai, không thể tưởng tượng được bây giờ tự nhiên lại trở nên an ổn như vậy, hiển nhiên độc tố này có tác động gì đó tới bào thai rồi, bào thai này… Những người có mặt trong gian nhà lúc này đều hiểu, không biết nên phản ứng thế nào cho phải.

Nhẹ nhàng vuốt ve bụng, trong mắt Vân Khinh hiện lên sự đau đớn, con của cô nếu có điều gì bất thường, cô… “Người lớn không sao là tốt rồi, chuyện khác nói sau đi.” Giọng nói lạnh lùng vang lên, Độc Cô Tuyệt vươn tay ôm lấy đầu Vân Khinh, khẽ nâng lên hôn mạnh một cái, vô cùng kiên định nói. “Tuyệt.” Vân Khinh xoay tay nắm chặt tay Độc Cô Tuyệt.

“Chúng ta có một đứa, vậy cũng sẽ có đứa thứ hai, chỉ cần nàng không sao là được.” Sắc mặt vô cùng nghiêm túc nhìn sâu vào mắt Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt cứng rắn cất lời. Hiểu rõ được tâm ý Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh nắm chặt tay Độc Cô Tuyệt mà nói không nên lời, đem đầu chôn thật sâu ở trước ngực Độc Cô Tuyệt. Mặc Ngân ở bên cạnh nghe thấy, hơi cúi đầu. Y là người đã chứng kiến, khi nghe được tin Vân Khinh có thai, lúc đó Bệ hạ của y đã kích động đến nhường nào, vui mừng đến nhường nào. Nhưng lúc này lại nói một cách gió thoảng mây bay đến thế, trong lòng Bệ hạ chắc chắn đã rất đau, lại chỉ có thể giấu kín vào trong.

“Tất cả mọi chuyện đành thuận theo ý trời.” Phi Lâm ném ra một câu, đặt mông ngồi trên một chiếc ghế ở trong phòng, đêm nay y đã quá sức mệt mỏi rồi, tốt xấu gì y cũng là một thương binh đấy nhé. Hiện tại tất cả mọi thứ không thể nói rõ ràng được, cho dù có lo lắng cũng không làm gì được cả, mà cũng không thể lôi cái bào thai đó ra. Nếu đã không còn cách nào khác thì đành phải để cho thai nhi tự nhiên phát triển, đến lúc sinh ra sẽ biết là nó bình thường hay bất thường, rốt cuộc là quái thai hay vẫn chỉ là thai chết lưu ngay thôi mà. Độc Cô Tuyệt không nói gì, chỉ ôm lấy Vân Khinh, chỉ cần Vân Khinh không có chuyện gì là tốt rồi, những cái khác không quan trọng, thật sự không quan trọng. Đêm nhanh chóng trôi qua, vào lúc tất cả mọi người không chú ý thì cơn mưa bên ngoài cửa sổ đã ngừng từ lâu, lúc này ánh nắng lặng yên rơi xuống mặt đất, ánh mặt trời vàng nhạt chiếu rọi cả không gian, rừng núi đã được cơn mưa rửa sạch sau một đêm, từng tia sáng vàng nhạt xuyên thấu qua những giọt sương tỏa ra ánh ngọc, vô cùng chói mắt.

Tất cả mùi máu tanh đã được cơn mưa tẩy sạch, chỉ còn lại một vùng đất rộng lớn hoàn toàn bình thường như ngàn năm qua. “Đây là binh mã của Nam Vực vương ư?” Độc Cô Tuyệt cả người nhẹ nhàng khoan khoái đứng ở ngoài gian phòng cỏ tranh, sắc mặt đen thui nhìn đám người Y Thủy chật vật không chịu nổi ở phía trước. Trang phục chính thống không có, binh khí cầm tay cũng không có, toàn thân lem luốc máu bẩn thỉu, trong đội ngũ còn có người cầm theo cả cuốc và liềm dụng cụ dùng để thu hoạch vụ mùa. Đây chính là tin tức được truyền đến ư? Vân Khinh phản bội thế lực Thánh nữ, dẫn người của thế lực Nam Vực vương muốn tấn công binh mã của thế lực Thánh nữ sao? Việc này quả thực là chuyện cười lớn nhất trong thiên hạ.

Vân Khinh thì đứng ở một bên nắm tay Y Thủy, vẻ mặt cảm động không thốt nên lời, còn có thể gặp lại bọn họ thật tốt, thật tốt quá. Nghe ra ý khinh thường trong lời nói của Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh hiếm khi lại phản bác lại hắn: “Bọn họ là niềm tự hào của ta đấy.” Tất cả mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua cô đều ghi tạc vào lòng, quân đội chính quy liều mạng bảo vệ chủ tử rời đi thì đó là trách nhiệm của quân nhân. Nhưng mà bọn họ vốn không phải quân nhân, họ vốn chỉ là một đám dân thường mà thôi, lại dám liều lĩnh dùng tính mạng của chính họ để giúp cô rời đi, tấm lòng này, thật sự khiến cô không thể nghĩ ra cách nào mà báo đáp được. Bây giờ nhìn thấy bọn họ lặn lội tìm đến đây, những tân binh sống sót sau tai nạn kia cho dù vết thương chồng chất trên người, vì lo lắng đến an nguy của cô mà sợ hãi chạy lại đây. Cho dù bản tính của cô vốn lãnh đạm, lúc này cũng cảm động đến rơi nước mắt, những thứ cô cho bọn họ thật sự không nhiều, nhưng những thứ mà cô thu được lại đã quá lớn.

Y Thủy thấy vậy, gắt gao nắm chặt tay Vân Khinh, tất cả mọi lời không cần phải nói. Độc Cô Tuyệt thấy vậy nhíu mày, gương mặt càng ngày càng đen lại, hai tay khoanh trước ngực nhìn một màn trước mắt. Nhưng hắn cũng không nói ra lời nào, cái loại sĩ khí thề nguyền sống chết luôn luôn trung thành này, hắn đã lãnh binh nhiều năm cũng hiểu – thứ này quả thật vô cùng quý giá. “Ta nói này, thế lực khống chế Thánh Thiên Vực sao lại dễ dàng bị ngươi tiêu diệt như vậy chứ?” Phi Lâm tựa người vào trước căn nhà tranh, nhíu mày nhìn Độc Cô Tuyệt.

Sau một phen phập phồng lo lắng tối qua, hai người Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh cứ tự nhiên an ổn một cách kỳ lạ thế này, không xảy ra chuyện gì nữa, tình trạng tốt đến nỗi không thể tốt hơn, ngay cả phương án dự phòng nếu có điều quái dị xảy ra ‘trước tiên phải bảo vệ tính mạng đã, những thứ khác đành nói sau’ cũng chẳng cần dùng tới. Nhân tiện hai bên cũng trao đổi tin tức của nhau về tình hình trước mắt, không ngờ tin tức của Độc Cô Tuyệt lại khiến cho Phi Lâm giật mình một phen. Độc Cô Tuyệt nghe hỏi sắc mặt trở nên nặng nề, ngón tay gõ gõ trên khuỷu tay, về việc này hắn không dám khẳng định chắc chắn là đã tiêu diệt được hay chưa. Nếu có thể khống chế được Thánh Thiên Vực tất nhiên sẽ không phải chỉ là một vài cao thủ có võ công cao cường thế thôi. Tuy rằng thế lực như vậy cũng đã là rất mạnh mẽ rồi, nếu dùng cho việc ám sát thì rất hữu dụng, nhưng mà nếu dùng để mưu toan việc lớn lại không có nhiều hiệu quả lắm. Phải biết rằng ngươi có thể huấn luyện sát thủ thì người khác cũng có thể huấn luyện được. Nếu mà nói chỉ có một chút lực lượng như vậy mà đã có thể khống chế được hoàn toàn Thánh Thiên Vực, thì chỉ có thể chứng minh rằng Độc Cô Tuyệt hắn là loại người vô dụng, tự nhiên lại bị một kẻ bất tài như Thánh Thiên Vực nắm đằng chuôi.

“Còn phải chờ xem đã.” Trầm mặt trong khoảnh khắc, Độc Cô Tuyệt trầm giọng nói ra. Phi Lâm cười nhạo một tiếng, lười nhác nhấc thắt lưng lên, chậm rãi nói: “Thật sự rất là náo nhiệt, việc này chưa xong lại đến việc khác, ta nói…” “Tu tu…” Lời Phi Lâm còn chưa dứt, ở vùng núi phía trước đột nhiên loáng thoáng có tiếng kèn truyền đến, xa xa mà dữ dội. Độc Cô Tuyệt và Phi Lâm trong nháy mắt cứng người, một trước một sau đồng thời nghiêm mặt lại. Đây là tín hiệu lui binh, lui binh sao? Chẳng lẽ ở nơi đó có binh mã?

Lui binh? Cùng lúc đó Vân Khinh cũng ngẩn người. “Ta đi xem một chút.” Lúc này Tiểu Hữu nhoáng người một cái phi lên lưng ngựa, phóng ngựa hướng về đỉnh núi chạy đi. “Án binh bất động, mọi người đi chữa trị vết thương trước, ta đi xem xét rồi sẽ trở về.” Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt, Phi Lâm nhìn nhau, sau đó giải thích một chút, rồi đồng loạt hướng về phía trên đỉnh núi chạy đi, ở nơi đó có tiếng kèn lui binh, quả là cổ quái.

Chiều qua bọn họ hoảng loạn không kịp chọn đường chạy trốn, quả nhiên là đã chạy xa khỏi đường lớn, chạy lên núi cao. Vị trí nơi ở của họ lúc này chỉ cần tiến lên phía trước một chút là tới đỉnh núi cao, tất cả mọi chuyện xảy ra ở con đường phía dưới đều có thể nhìn thấy hết. Có thể xem nơi này như một vị trí tương đối tốt, bản thân vừa có nơi ẩn nấp lại vừa có thể quan sát được tất cả mọi chuyện. Y Thủy cũng không thông hiểu quy củ và kỹ luật tác chiến của quân đội cho lắm, lúc này nghe thấy Vân Khinh nói như vậy, ngay lập tức nhanh chóng chấp hành mệnh lệnh, ngồi tại chỗ bắt đầu băng bó lại miệng vết thương, yên lặng không phát ra một tiếng động nào. Trên đỉnh núi, liếc mắt nhìn xa ra ngoài một cái, Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh, Phi Lâm đồng loạt nhíu mày.

Chỉ thấy ở cuối con đường lớn ở phía xa, đông nghìn nghịt hàng đoàn binh lính nhanh chóng lui binh về hướng này, từ xa xa nhìn lại chỉ thấy khắp nơi bao trùm một màu đen như một đàn kiến vô cùng đông đúc. Tiếng kèn gấp gáp vang vọng trong vùng trời đất này, vội vàng và hỗn loạn. “Tại sao lại có nhiều người như vậy?” Phi Lâm nhíu mày trầm giọng nói, ở trên này liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy tình cảnh ở phía dưới,toàn người là người. Chỉ ngay tại đầu này đã là mấy ngàn mấy vạn người, mà ở phía sau chỉ sợ là còn thêm mấy chục vạn nữa. Ở một nơi như thế này làm sao lại có một đoàn binh sĩ với quy mô lớn đến vậy. Trên vùng đất của Nam Vực vương bây giờ, chỉ có quân đội của Thánh Thiên Vực và Nam Vực vương mới có khả năng có được thanh thế lớn đến vậy. Mà hiện tại hai đội quân này hẳn là đang ở Bạch thành hoặc là đang trên đường tiếp cận đến vùng đất gần Bạch thành, đoàn quân này là đang lui binh hay xuất binh? Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh liếc mắt nhìn nhau một cái. Trong mắt hai người hiện lên vẻ khó hiểu, bình tĩnh trừng mắt nhìn binh mã ở phía dưới càng ngày càng gần, không nói tiếng nào.

Càng ngày càng gần, đội ngũ như một đàn kiến khổng lồ chạy lên như bão táp, nhanh chóng tiến vào tầm nhìn của Vân Khinh. Hết sức chật vật, chỉ thấy quân đội đang chạy vội đến dường như đều là những tàn binh đã bị đánh tơi tã, đang phóng ngựa chạy như điên. Cờ hiệu trong đội ngũ đó thì ngã trái nghiêng phải, cùng với việc lui binh là cờ màu xanh lục bị vứt lại ở trên mặt đường, vó giẫm đạp, trong nháy mắt đã dơ bẩn nát bươm. Cờ hiệu, nó chính là linh hồn của một đội quân.

“Là cờ Bà Sa song thụ.” Nhìn lá cờ bị giẫm lên, lá cờ hiệu bị tùy tiện vứt bỏ rách nát dơ bẩn, Vân Khinh đè thấp giọng nhẹ nhàng thốt ra một tiếng. Cờ hiệu Bà Sa song thụ, là Thánh Thiên Vực, Thánh Thiên Vực đang lui binh ư? Cho dù vừa rồi đã đoán được một chút, nhưng mà nhìn thấy chính xác rõ ràng thế này, Vân Khinh vẫn không tránh khỏi hơi kinh hãi. “Sao vậy được?” Phi Lâm vô cùng kinh ngạc nhìn tình cảnh binh lính bị đánh tơi bời ở phía dưới, thế này làm sao gọi là lui binh được, rõ ràng là Thánh Thiên Vực đang chật vật chạy trốn mà. “Y sao lại bị đánh thảm thành vậy được chứ?” Hơn mười ngày trước y còn đang tiếp tục tiến sát đến nơi của Nam Vực vương, làm sao có thể chỉ trong mười ngày lại từ thế thuận lợi như nước chảy trở thành bị đánh tan tác đến mức này? Không thể, không thể nào có đạo lý đó, lại càng thêm không có cơ sở nào để tin được.

Đoàn binh lính mệt mỏi chen chúc xô đẩy nhau điên cuồng chạy về phía này, trên con đường lớn ở cách đó không xa, một phần của đội quân này ào ạt như nước thủy triều chạy về phía sông Cửu Khúc Long, hoảng đến mức đường cũng chẳng thèm chọn đường, tuyển lối nữa. Ở phía xa xa, trong màu xanh của lá cờ còn kèm theo một màu trắng, theo mấy chục vạn đại quân chạy tới đây, lá cờ này được đoàn binh lính đông nghìn nghịt bảo vệ ở nơi trung tâm của đoàn quân, hướng về nơi này tung bay phấp phới. Cờ hiệu Bà Sa song thụ mang sắc xanh, bên trong lại có cả màu trắng, đó chính là biểu tượng của Thánh Thiên Vực, là quân kỳ đại diện cho Thánh Thiên Vực. Vẻ mặt Phi Lâm càng ngày càng kinh ngạc, thật sự là Thánh Thiên Vực sao? Chỉ có hơn mười ngày thôi, tại sao lại có thể trở thành dạng này? Thắng lợi của mấy tháng trước đây chẳng lẽ là công cốc.

“Tuyệt, là chàng ra tay?” Vân Khinh nhìn tình cảnh trước mắt, bất ngờ quay đầu nhìn Độc Cô Tuyệt hỏi, Phi Lâm nghe thấy cũng quay đầu lại nhìn Độc Cô Tuyệt. Thánh Thiên Vực mà lại thua tan tác đến thế quả là không thể nào tin được, trừ phi có người ở sau lưng hắn động tay động chân, mà ngoại trừ Độc Cô Tuyệt thì bọn họ không thể nghĩ ra được người thứ hai nào có khả năng động thủ. Độc Cô Tuyệt xoa cằm, dời mắt xuống tập trung nhìn vào quang cảnh tan tác ở phía dưới, đôi mày nhăn tít lại. Đúng là hắn đã hạ lệnh cắt đứt tất cả quân nhu dự bị của Thánh Thiên Vực, nhưng mà chỉ có hơn mười ngày mà lại làm Thánh Thiên Vực tan tác đến mức này, cho dù hắn có là một kẻ không có đầu óc đi chăng nữa thì cũng không thể tin được một tình huống như vậy có thể xảy ra. Thánh Thiên Vực hoàn toàn không phải là một kẻ vô dụng thế này. Độc Cô Tuyệt đang nhìn chằm chằm cảnh tượng ở phía dưới khẽ lắc đầu, bất ngờ trầm giọng nói: “Hãy chú ý nhìn đội ngũ bị đánh tơi tã của Thánh Thiên Vực kia, tuy cờ hiệu rối loạn, chật vật chạy trốn, thoạt nhìn qua thì ngỡ vô cùng bối rối. Nhưng trong cái dấu hiệu tan tác đó, đội quân của Thánh Thiên Vực tuy đang chạy thành một hàng dài nhưng lại không hề di chuyển tán loạn. Thoạt nhìn qua thì có vẻ là năm bè bảy mảng, nhưng mà phần cốt lõi nhất ở bên trong đội quân lại xếp đều tăm tắp, nếu có rời rạc tán loạn thì chính là tán loạn ở phần rìa bên ngoài, mà không hề ảnh hưởng được một chút đến căn cơ của y.” Rối loạn là ở mắt nhìn, trấn định là ở trong tâm. Độc Cô Tuyệt là loại người nào kia chứ, tung hoành trên chiến trường bao nhiêu năm, về mặt quân sự hắn cũng là một tay am tường, huống hồ bây giờ hắn lại đang đứng ở trên cao để nhìn xuống cảnh tượng bên dưới, liếc mắt nhìn toàn cục, ngay lập tức đã nhìn ra điều căn bản nhất được ẩn giấu bên trong.

Mà Phi Lâm và Vân Khinh nghe được lời chỉ điểm của Độc Cô Tuyệt, không khỏi đều hướng mắt nhìn về phía đội ngũ đông nghìn nghịt người kia. Quả thật là bất đắc dĩ, hai người không phải là những người có kinh nghiệm trên chiến trường, cho dù ở một mặt nào đó hai người thực sự rất xuất sắc, nhưng lúc này quả thật là không thể nhìn ra được những điều đang được tàng ẩn bên trong. Độc Cô Tuyệt thấy vậy cũng không giải thích, chỉ lạnh lùng nhìn cảnh tượng tan tác ở phía dưới. Người càng lúc càng nhiều, bên dưới là một khung cảnh hỗn loạn, xác những con ngựa chết, bị thương bị bỏ lại và bị giẫm đạp hí lên thảm thiết, những tiếng kèn bối rối điếc tai, làm cho bầy chim chóc hoảng loạn bay dáo dác. “Thùng thùng.” Mà ngay giữa tiếng kèn, ở phía xa xa còn có âm thanh của tiếng trống trận kịch liệt liên tục vang vọng, chấn vang cả một vùng trời đất, nặng nề mà mạnh mẽ xuyên qua không gian truyền tới, làm cho nhiệt huyết sôi trào. Ngọn cờ màu gỉ sét phấp phới tung bay giữa không trung, đó chính là cờ hiệu của Nam Vực vương.

Một màu gỉ sét nhuộm khắp cả một vùng trời, đan xen với màu đen như mực không ngừng áp về phía này. Tiếng hò hét đinh tai nhức óc, như một cơn bão táp ném thẳng lên tận trời xanh. Nắng nóng như lửa, máu đỏ như dệt. Toàn bộ một vùng trời đất lúc này tràn ngập binh sĩ, trải khắp con đường, ở cả nơi tiếp giáp với núi rừng, toàn người là người, mấy chục vạn binh sĩ đối chọi nhau, tình cảnh thảm thiết nhưng khí thế lại ngập trời.

Vân Khinh thấy vậy thì vội vàng thì thầm vài câu với Tiểu Hữu, Tiểu Hữu nghe xong chỉ gật đầu một cái rồi nhanh chóng chạy đi. Chỉ trong chốc lát, đám người của Y Thủy bắt đầu yên lặng di chuyển lên núi. Đám ngựa đã bị rọ mỏm, mắt thì bị bịt kín, ngay cả bốn chân cũng đều bị bao bọc lại bằng vải thật dày và được đem giấu ở một vùng cỏ cây vô cùng tươi tốt ở giữa núi rùng. Còn mấy chục vạn người cũng co đầu rút cổ ở trong khu rừng rậm đó, một tiếng động cũng không dám phát ra. Mấy chục vạn quân hiện đang ở ngay phía dưới bọn họ, mà lúc này lại là thời điểm mà Nam Vực vương đang thắng thế. Nếu bọn họ bị phát hiện, chỉ cần Nam Vực vương giơ tay ra hiệu một cái thì ngay cả một nơi để trốn bọn họ cũng sẽ không còn.

Áp sát người nằm trên mặt đất, Y Thủy nghe được ở phía dưới có tiếng kèn, tiếng trống trận và tiếng người la hét hòa lẫn vào nhau, thì trong lòng càng ngày càng hoảng hốt. Với cục diện như vậy, nếu có bất kỳ sơ xuất gì xảy ra thì tuyệt đối sẽ là chết không toàn xác. Vân Khinh đang ngồi xổm trên đỉnh núi nhìn tình cảnh phía dưới, thật giống với tình cảnh hơn mười ngày trước ở Bạch thành, giờ đã bị dời tới nơi này. Theo tình huống như vậy mà suy ra thì chỉ vài ngày sau khi cô rời khỏi Bạch thành, Thánh Thiên Vực ngay lập tức bị đánh bại đến mức phải lui quân, nhưng hầu như không giữ được bất cứ thành trấn nào, nếu không phải vậy thì chỉ trong một thời gian ngắn như thế, mấy chục vạn quân của y sẽ không có khả năng thoái lui đến tận nơi này nhanh như vậy được. Chau mày lại, Thánh Thiên Vực này đang suy nghĩ gì chứ? Con người này quả thật khiến cô không thể đoán ra. Tình trạng lại tan tác đến thế này, cho dù Độc Cô Tuyệt có ra tay ngăn chặn quân nhu dự bị của y, thì trong một thời gian ngắn cũng không thể bại đến mức thái quá như vậy được. Y đã có thể trong một thời gian ngắn mà đánh thắng được rất nhiều thành của Nam Vực vương, mà bây giờ lại tan tác thế này, những thành mà y chiếm giữ một thành cũng không giữ nổi, bị Nam Vực vương đánh bại hết. Ngoại trừ là y đã tính toán trước, cố tình bại đến nỗi lui binh, thì cô không thể nghĩ ra thêm được nguyên nhân nào nữa.

Vân Khinh vốn nghĩ rằng Thánh Thiên Vực dùng cô làm cái cớ xuất binh đánh Nam Vực vương, muốn thâu tóm thế lực Nam Vực vương. Nhưng theo tình cảnh hiện tại thì hành động của y không phải thế, kẻ này… “Thì ra là thế.” Ý nghĩ trong đầu của Vân Khinh còn chưa chuyển hết, Độc Cô Tuyệt bất ngờ vỗ hai tay, trên gương mặt chợt lóe qua một tia sáng, trầm giọng kêu lên. “Giải thích thế nào?” Phi Lâm ngay lập tức hỏi lại.

Trên khóe miệng Độc Cô Tuyệt chậm rãi nhếch thành nụ cười sắc lạnh như nhìn thấy máu tanh, nhìn quân kỳ của Thánh Thiên Vực càng ngày càng gần, rồi chậm rãi nói: “Không phá thì sẽ không xây lại được, nếu không muốn bị người khác khống chế, làm theo cách thức này mới có thể hoàn toàn diệt trừ tận gốc được.” Độc Cô Tuyệt vừa nói vừa nhìn về phía binh mã của Thánh Thiên Vực, đầu ngón tay nhanh chóng vẽ vài nét trên mặt đất. Vân Khinh và Phi Lâm đều là những người thông minh tuyệt đỉnh, nghe Độc Cô Tuyệt nói như vậy, nhìn chữ viết trên mặt đất rồi nghĩ đến những hành động Thánh Thiên Vực đã làm, ngay lập tức đã hoàn toàn hiểu ra. Liếc mắt nhìn nhau một cái, trong đáy mắt hai người đều hiện ra một tia kinh hãi, thủ đoạn Thánh Thiên Vực này quả thực vô cùng mạnh mẽ và quyết liệt. “Không có bất kỳ một thế lực nào một khi nước đã mất mà vẫn còn có thể tồn tại.” Vân Khinh nhìn lá cờ xanh điểm trắng đang càng ngày càng gần ở phía dưới, khẽ cắn chặt răng.

Quả thật đã nhầm lẫn rồi, bọn họ đều nghĩ rằng Thánh Thiên Vực muốn thâu tóm thế lực Nam Vực vương để thống nhất Nam Vực, nhưng thật ra y chẳng hề muốn thâu tóm thế lực Nam Vực, mà là y đang muốn mượn cơ hội mà hành sự. Trước tiên đánh vào thế lực Nam Vực vương, ra sức khiêu khích, như là bất cứ lúc nào cũng có thể đánh cho Nam Vực vương tan tác chim muông, khiến cho Nam Vực vương tức đến bốc khói… nhưng trên thực tế lại không hề tổn hại một chút nào đến căn cơ gốc rễ của thế lực Nam Vực vương. Nam Vực vương điên tiết, quay mũi giáo lại tấn công, đánh thẳng về phía thế lực của Thánh nữ. Thánh nữ thì phản bội, Thánh tử thì vô dụng, ở hậu trường của thế lực Thánh nữ làm gì còn có thế lực nào có thể chống đỡ lại được với Nam Vực vương ngoại trừ thế lực đang khống chế Thánh Thiên Vực kia, Thánh Thiên Vực là muốn mượn Nam Vực vương tiêu diệt tất cả những kẻ khống chế phía sau y. Làm cho Nam Vực vương tấn công vào thế lực của y, cả hai thế lực sẽ lưỡng bại câu thương, ngay thời điểm Nam Vực vương toàn thắng, Thánh Thiên Vực sẽ bắt đầu quay lại công kích, những binh lính tưởng chừng như bất tài của y sẽ bức lui Nam Vực vương, cứu được thế lực Thánh nữ, rồi thẳng đà đánh luôn Nam Vực, đến lúc đó còn có ai dám ở nơi này tranh với y.

Thống nhất được Nam Vực, lại không để lại hậu hoạn phía sau, mưu kế của người này thâu tóm được cả thiên hạ. “Tên này giỏi thật, thủ đoạn vô cùng triệt để.” Đáy mắt Phi Lâm ánh lên sự khâm phục, thở dài một tiếng. Nếu Thánh Thiên Vực đã tính đến bước này, thì tất nhiên đã có cách khiến cho Nam Vực vương đánh vào thế lực Thánh nữ, kết cục này đã được định đoạt mất rồi. Thánh Thiên Vực này thật sự là một kẻ tài ba. “Tất cả chúng ta đều đã bị y tính toán, trở thành con cờ trên bàn cờ hết rồi.” Vân Khinh vươn tay xóa đi những hình vẽ của Độc Cô Tuyệt trên mặt đất, nhẹ nhàng khép mi lại thấp giọng nói.

Độc Cô Tuyệt nghe vậy nét mặt trầm xuống, lạnh lùng nhìn xuống lá cờ Bà Sa song thụ màu trắng đã dường như ở ngay phía dưới. Thánh Thiên Vực phóng ngựa nhanh chóng rút lui, một thân áo trắng ở giữa đội quân mặc áo giáp sắt vô cùng bắt mắt. Mặc dù đang bị đánh bại đến mức lui quân, nhưng lại thong dong tao nhã đến vậy, dường như đây chỉ là một chuyến đi dạo của y, không hề có một chút chật vật nào. Ngay cả khi khoảng cách của hai người thật sự rất xa, nhưng một thân tao nhã kia lại được Độc Cô Tuyệt nguyên vẹn thu vào trong mắt, đáy mắt Độc Cô Tuyệt chợt lóe ra một tia sáng lạnh. Chỉ trong chớp mắt, Thánh Thiên Vực đã rút lui đến chân núi, dường như trong khoảnh khắc đó cảm ứng được điều gì, bất ngờ ngẩng đầu lên một cái, đôi mắt xuyên qua khoảng không gian mờ mịt, nhìn thẳng về phía Độc Cô Tuyệt.

Một người ở đỉnh núi, một người ở chân núi, một nhẹ nhàng bồng bềnh như tiên, một lạnh lùng lãnh khốc như ma quỷ. Ánh mắt đối chọi nhau giữa không trung, khoảng cách quá xa dường như không thể thấy rõ được con người lẫn gương mặt, hai người có sự ngạo mạn giống nhau, cũng giống nhau mà xưng hùng một cõi, nhưng lại có thể cảm giác được tầm mắt cuồng vọng của đối phương, giống như thực chất đó là cách đối thọai của những bậc anh hùng mưu lược. Tuy thấy không rõ lắm gương mặt của Thánh Thiên Vực, nhưng Độc Cô Tuyệt biết Thánh Thiên Vực đang cười, cười như nắm được tất cả, một nụ cười coi rẻ thế gian.

Sự khát máu chợt lóe qua đáy mắt, khóe miệng Độc Cô Tuyệt từ từ gợi lên một nụ cười, lạnh lẽo mà vô cùng cuồng vọng. Đối diện nhau có lẽ là chỉ trong khoảnh khắc, thì ánh mắt hai người đã lướt qua nhau, Thánh Thiên Vực xuyên qua lớp bụi đường chạy đi, hai người lại chia thành hai ngã. “Cũng không hẳn.” Một giọng nói càn rỡ lạnh lẽo như băng giá vang lên, trên gương mặt Độc Cô Tuyệt hiện lên vẻ khát máu nồng đậm.

Vân Khinh và Phi Lâm vừa nghe, cũng đồng thời khẽ giương mi lên nhìn Độc Cô Tuyệt. “Bọ ngựa bắt ve, không ngờ chim sẻ đứng phía sau. Y tính thiên hạ, ta tính y là đủ rồi.” Khóe miệng nhếch lên, nụ cười nơi khóe miệng của Độc Cô Tuyệt tràn ngập vẻ tự cao tự đại không ai bì nổi. Vân Khinh và Phi Lâm cùng nghe thấy liếc mắt nhìn nhau một cái, dưới một tình huống như vậy, hắn còn có thể lật lại được sao?

Vươn tay ra kéo Vân Khinh ôm vào trong ngực, Độc Cô Tuyệt vuốt ve ngón tay Vân Khinh, nụ cười tràn đầy vẻ ngoan độc: “Hắn dẫn Nam Vực vương đánh vào thế lực Thánh nữ, nơi này sẽ không có người trấn giữ, một khối thịt ngon lành to lớn đến thế mà không ăn, vậy chính là bạc đãi chính bản thân mình rồi.” Dứt lời nhấc mi nhìn về phía những ngọn cờ màu gỉ sét đang lướt qua bên dưới. Nam Vực vương muốn lợi dụng thời cơ tốt này để thâu tóm thế lực Thánh nữ, tất sẽ dùng hết binh lực của cả nước, vì vậy nơi này sẽ là một tòa thành trống. Đầu óc Phi Lâm chuyển rất nhanh, vừa nghe được Độc Cô Tuyệt nói như thế, chỉ cần suy nghĩ một chút đã hiểu được ý của Độc Cô Tuyệt, không khỏi nâng cao mày: “Nói dễ hơn làm.”

Độc Cô Tuyệt quay mặt về phía Vân Khinh, Vân Khinh cũng đã hiểu được ý hắn, đang nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. Độc cô Tuyệt cúi đầu xuống hôn một cái vào khóe mắt Vân Khinh, thấp giọng cười nói: “Nhân giả vô địch(*), chỉ cần chữ nhân này cũng đã đủ rồi.” Dứt lời nhìn lướt về phía xa xa, ở phía xa xa chính là đám người Y Thủy mà đến bây giờ vẫn không dám động đậy. (*) Nhân giả vô địch: Kẻ tà ác luôn coi người lương thiện là kẻ thù, song người lương thiện thì không thấy có kẻ thù trong tâm. Câu này ý muốn nói ‘Người nhân từ, khắp thiên hạ không có kẻ thù nào, hay người sống nhân nghĩa mới là kẻ mạnh nhất’ “Ý của chàng là?” Vân Khinh vẫn đang chờ Độc Cô Tuyệt giải thích, lúc này nghe được lời nói của Độc Cô Tuyệt, nhìn vào mắt hắn, đáy mắt sáng ngời.

Dụng binh đánh giặc là một việc thủ đoạn và quỷ quyệt vô cùng(*), diệt được một ngàn quân địch mà lại tự tổn hại đến tám trăm quân mình, đó là hạ sách trong hạ sách, cái đạo dụng binh khiến cho không đánh mà khuất phục được người, đó mới chính là thượng sách. Độc Cô Tuyệt cười quỷ dị nhẹ ấn Vân Khinh vào lòng, với ý bảo cô đừng lên tiếng, binh mã Nam Vực vương ở phía dưới đang chạy áp lên đây. Thánh Thiên Vực thì hắn không e ngại, nhưng Nam Vực vương ở phía sau thì hắn muốn tạm thời tránh y một chút. (*) Trong nguyên tác là câu: Binh giã quỷ đạo giã, nó nằm trong binh pháp tôn tử. Vân Khinh thấy Độc Cô Tuyệt nói rất tự tin, cũng ngay lập tức nép vào trong lòng Độc Cô Tuyệt. Nếu cứ để Thánh Thiên Vực tùy ý diệt trừ tất cả những thứ uy hiếp y, để y hoàn toàn khống chế được Nam Vực, không nói đến vấn đề khác, chỉ nói đến vấn đề bọn họ có thể rời khỏi Nam Vực được hay không cũng khó có thể nói được, sức mạnh phải nắm giữ trong tay mình thì mới có thể an tâm được.

Cả một ngày một đêm giao chiến, chạy áp lên phía trên, rời đi, rồi đuổi theo, quấy nhiễu nơi này suốt một ngày một đêm, bây giờ chỗ này mới bắt đầu quay về với vẻ yên bình như trước. Sau đó, quả nhiên không ngoài dự đoán của Độc Cô Tuyệt, tin tức truyền đến nói rằng Thánh Thiên Vực bị đánh tan tác phải lui về thế lực Thánh nữ, toàn bộ binh lính tan rã, chết vô số. Mà Nam Vực vương thừa dịp này đã suất lĩnh toàn bộ binh lực cả nước, vượt qua sông Cửu Khúc Long, toàn diện truy kích, đánh vào thế lực Thánh nữ. Toàn bộ thế lực Nam Vực vương, ở lại phía sau thì ngoại trừ Bình thành còn để lại hai vạn binh, còn những nơi khác gần như một tòa thành trống. Việc này cũng rất hợp lý, với một nơi có địa hình thế này vốn chỉ có hai thế lực của bọn họ mà thôi, vả lại phải vượt sông Cửu Khúc Long, là chỗ duy nhất giáp với nơi này, căn bản là không cần phải lo lắng có người từ một nơi khác đánh úp lại, thành trống thì đã sao.

Mặt trời đầu hạ thật ấm áp, ánh sáng vàng chiếu rọi trên khắp núi sông, như mộng như ảo. Mà chốn hậu phương của thế lực Nam Vực vương còn chưa kịp bình ổn, một lời đồn đãi không biết từ đâu bắt đầu lan ra. Nam Vực vương tàn bạo bất nhân, dùng thường dân của chính mình làm mồi nhử, giả mạo làm binh sĩ, đưa đi làm mồi cho thế lực Thánh tử Nam Vực, để giữ lấy an toàn tạm bợ cho mình, không tài không đức. Chỉ trong thời gian rất ngắn, lời đồn này như rồng thổi gió càn, quét qua toàn bộ thế lực Nam Vực vương, vô số dân chúng nửa tin nửa ngờ.

Ngay sau đó, những thường dân bị đưa đi ở Bạch thành ngày trước bỗng nhiên xuất hiện khóc lóc kể lể, lập tức đã chứng minh được lời đồn không phải là chuyện hư cấu, nhất thời tại thế lực Nam Vực vương ồn ào hỗn loạn. Quân vương một quốc gia đã không bảo vệ được dân chúng của mình, ngược lại còn bức hại dân chúng, việc này thực sự còn đáng giận hơn cả việc làm của kẻ địch. Tuy nhiên, ồn ào không chỉ vì việc đó, mà bởi còn một lời đồn khác, rằng thánh vật được cung phụng trong hoàng cung Nam Vực Vương vốn không phải thánh vật gì, giả dối hết, Nam Vực vương căn bản không phải là kẻ đứng đầu một nửa thế lực Nam Vực, cho nên thánh vật đã bỏ đi để tìm kiếm Chân Long Thiên Tử rồi. Vốn đã gây ra một trận hỗn loạn rồi, thêm việc này nữa đã tạo nên cuồng phong sóng lớn ở nơi này. Người ở Nam Vực này luôn luôn một lòng một dạ thờ phụng người đứng đầu được thần linh lựa chọn, việc này đã được lưu truyền từ ngàn đời trước đến nay.

Hết chương 142.