Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 144

Chương 144 – Nam Vực Vương

. Những cơn gió đầu hạ nhẹ nhàng ùa tới mang theo hơi nóng hầm hập, luồng nhiệt nóng bức đã giăng giăng khắp trời. Hai đội quân hùng hậu đang đóng quân bên ngoài Bình Thành, hai quân đối đầu, khí thế bừng bừng càng làm thời tiết ngày hạ thêm nóng bỏng. Bên ngoài Bình thành Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh suất lĩnh hơn mười vạn binh mã, dàn quân xếp thành hình chữ nhất oai nghiêm canh giữ bức tường thành cao cao kia. Tuy không có quân trang tươm tất nhưng khí thế cũng không thua kém gì quân đội chính thống. Dưới ánh nắng vàng chiếu rọi một hàng vũ khí lóe lên những tia sáng lành lạnh, càng làm nổi bật thêm màu vàng của ánh dương sáng chói, một luồng chính khí và sát khí đang dần cuồn cuộn dâng lên.

Không có tiếng la hét xông trận, cũng không có âm thanh đánh nhau ngươi chết ta sống, tất cả mọi sự chuẩn bị tấn công đều chưa tỏ rõ bất kỳ tác dụng, hơn mười vạn binh lính lẳng lặng đứng sừng sững bên ngoài tường thành. Đám người Độc Cô Tuyệt, Vân Khinh và Phi Lâm phóng ngựa lên vị trí tiên phong, lúc này toàn quân đã xếp hàng ngay ngắn bên ngoài Bình thành, lạnh lùng nhìn tất cả mọi thứ ở trước mắt. Cửa đông Bình thành đối mặt với hơn mười vạn đại quân đang tấn công chẳng những không cài then khóa chốt đóng cửa thật chặt, chuẩn bị các cách thức tốt nhất để trấn thủ thành, mà ngược lại tỏ thái độ rất khác thường là mở rộng cửa thành. Trong Bình thành lúc này chỉ còn lại mấy vạn binh lính của Nam Vực vương, tay cầm binh khí lạnh lẽo, xếp thành một đội ngũ hình vuông đứng bên ngoài Bình thành, nhưng không hề che chắn cánh cửa thành đang rộng mở kia chút nào.

Tại cửa thành, một đám đông dân chúng Bình Thành chen chúc nhau đứng ở cửa thành, không tiến cũng không lùi, thậm chí còn có người chen ra khỏi cửa thành đứng ở một góc tường thành, giống như đang chuẩn bị xem một màn kịch. Hai quân giao chiến mà dân chúng lại tập trung ở một nơi hiểm nguy rình rập thế này, đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến trên chiến trường, Độc Cô Tuyệt thấy vậy, ngược lại cảm thấy tấn công thì không ổn. Lúc xưng vương hắn đã dùng cái danh nhân nghĩa đạo đức để dấy binh bình loạn, nếu lúc này lại xua binh tấn công dân chúng thì sẽ làm mất dân tâm. Kế hoạch muốn xưng hùng, xưng bá trên lãnh thổ Nam Vực vương của hắn chẳng phải là xong rồi sao. Cho nên, Độc Cô Tuyệt quan sát thấy tình hình như vậy chỉ đành án binh bất động mà thôi. Trên bức tường thành của Bình thành, một người phụ nữ lớn tuổi mặc y phục hoa lệ đang ngồi cao cao trên đó, chỉ thấy trên đầu bà ta đội một chiếc mũ miện long xà, mặc phượng bào màu tím vàng, gương mặt đã có nếp nhăn, nhìn qua tất nhiên tuổi tác đã khá lớn nhưng lại ung dung, đẹp đẽ, quý phái lạ thường, nét mặt yên ả, nghiêm trang, người tầm thường thật không tài nào sánh được. “Tiểu thư, đó là Thái hoàng thái hậu Tử Giang.” Y Thủy đi đến bên Vân Khinh, thấp giọng lên tiếng.

Thái hoàng thái hậu Tử Giang là bà nội của Nam Vực vương, đương nhiên bà ta vẫn có sức ảnh hưởng tương đối lớn trong lãnh thổ của Nam Vực vương, ít nhất thì đám dân chúng như Y Thủy vừa nhìn thấy cách phục sức của bà thì đã biết bà ta chính là nhân vật hàng đầu đó. Độc Cô Tuyệt nghe thấy vậy vẻ mặt hơi lạnh xuống, tình hình lúc này lại như thế, xem ra hắn đã quá xem thường nhân vật ít có tiếng tăm này rồi. Nếu bà ta không phải là một người cực kỳ can đảm và dũng cảm thì hiện tại nào dám mở rộng cửa thành nghênh đón kẻ địch như vậy. “Chúng dân nghe rõ ta nói, hôm nay vương tôn của ta bị nghi ngờ không phải là huyết thống Nam Vực vương, không phải là Chân Mệnh Thiên Tử, vương tôn ta hiện nay lại đang ở trên lãnh thổ Thánh nữ xa xôi, không kịp trở về giải thích với chúng dân, nay phản quân lại kéo quân vây thành, tình hình hết sức nguy ngập, bản cung không thể không tự mình xuất đầu lộ diện, giải tỏa mọi sự ngờ vực của chúng dân.” Giọng nói trong trẻo mà hùng hồn vang vọng trong khắp vùng đất trời rộng lớn, Thái hoàng thái hậu Tử Giang ngồi trên đầu tường thành, cúi đầu thản nhiên nhìn đám đông bên dưới, có hơn mười vạn phản quân trong đó có binh mã của chính mình đồng thời cũng có rất nhiều dân chúng tầm thường. Vung tay áo bào lên, Thái hoàng thái hậu Tử Giang nghiêng người đứng lên, đưa mắt nhìn xuống đám người Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh đứng bên dưới, bà ta vừa bình tĩnh lại không kém phần sắc bén nâng tay chỉ vào đám người Vân Khinh, cao giọng cất lời: “Các ngươi tuyên bố Thánh nữ của các ngươi mới là người mang dòng máu chính thống của Nam Vực vương, là chân mệnh thiên tử và có được sự ủng hộ của thánh vật chúng ta. Hôm nay ta lấy danh nghĩa Nam Vực vương đời thứ ba mươi bảy ra thề, chỉ cần các ngươi giao thánh vật Nam Vực vương ta ra, thì Tử Giang ta sẽ mở rộng cửa thành, cung nghênh Thánh chủ đời thứ nhất.

Giọng nói dõng dạc mạch lạc vang lên như chuông đồng truyền ra xa xa khiến đất trời đều vang vọng những đợt hồi âm. Bên ngoài Bình thành, trong nháy mắt mười vạn bình dân bá tánh theo sát sau Độc Cô Tuyệt và dân chúng đang chen chúc ở cửa thành đều lặng ngắt như tờ. Tất cả bọn họ đều kiễng chân nhìn về phía Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt lẳng lặng chờ đợi đáp án. Mà binh lính đi theo Vân Khinh thì ngoài trông ngóng ra còn có cả vẻ mặt hưng phấn, tiểu thư bọn họ, đương nhiên là Chân long thiên tử thật, việc này vốn không cần phải bàn cãi gì.

Vô số ánh mắt trong phút chốc đều tập trung về phía đám người Vân Khinh. Độc Cô Tuyệt nghe thấy vậy đôi mày khẽ nhíu lại, hay cho Thái hoàng thái hậu Tử Giang, biết rõ không thể đánh lại binh mã của bọn họ, nên bà ta cho dứt khoát rộng mở cửa thành, tuy không có bất cứ một hành động chống cự nào, nhưng chỉ một chiêu thế này đã biến tất cả ưu thế của bọn họ thành vô ích, bà ta chỉ dùng lời mà đã khống chế được bọn họ, nếu lúc này mà cậy mạnh tấn công, tất nhiên sẽ làm mất lòng dân. Phải biết rằng hắn có thể thuận lợi đánh thẳng một đường chiếm lĩnh nhiều thành trì đến vậy, đều dựa vào việc có được lòng dân. Nếu chỉ công kích mạnh mẽ mà không có sự ủng hộ của người dân, thì sớm muộn gì hắn cũng không làm nỗi Nam Vực Vương. Đó chính là lý do tại sao ngay từ đầu hắn không dùng sức để công kích, mà là lấy sự tự nguyện của dân chúng để hạ thành. Nếu như hắn sử dụng binh lực mà có hiệu quả y hệt thì hắn đã sớm thực hiện rồi, thật không ngờ đằng sau Nam Vực vương còn có một nhân vật lợi hại như vậy. Lúc này Độc Cô Tuyệt hừ lạnh một tiếng nói: “Chỉ sợ ngươi không đủ tư cách.” Vừa nói vừa khẽ vẫy tay, ra hiệu với Phi Lâm đứng bên cạnh.

Phi Lâm thấy vậy vẻ mặt hơi biến đổi, xoay người chậm rãi đi đến bên chiếc nhuyễn kiệu nho nhỏ được quân thiết kỵ của Độc Cô Tuyệt nâng quá đỉnh đầu, những tấm rèm đỏ son bao quanh bốn phía chiếc nhuyễn kiệu, dưới ánh mặt trời chiếu rọi trông cực kỳ chói mắt. Toàn bộ dân chúng thấy vậy đều nín thở chăm chú quan sát từng hành động của Phi Lâm, đó chính là thánh vật của Nam Vực Vương, là thứ cả đời bọn họ đều chỉ nghe kể chứ chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến. Mà lúc này Độc Cô Tuyệt, ngón tay khẽ nhúc nhích, hắn giấu một đoạn thép nhỏ vô cùng sắc bén trên đầu ngón tay, nếu Thái hoàng thái hậu Tử Giang đã dám nói như vậy đương nhiên bà ta vẫn còn chiêu kế tiếp.

Thái hoàng thái hậu Tử Giang đứng trên tường thành cao cao, nghe những lời ấy của Độc Cô Tuyệt lại thấy hành động của Phi Lâm, đôi mày hơi nhíu lại, bà ta nhanh chóng vung tay lên, lập tức có ba người mặc áo choàng đỏ, mới trông qua thì hòa thượng không giống hòa thượng đạo sĩ không ra đạo sĩ lần lượt bước ra từ sau lưng bà, đó chính là những vị quan tư tế của Nam Vực vương. Ba quan tư tế đứng ba góc vây quanh một chiếc bàn ngọc màu trắng bạc đang cung kính nâng trên tay, một chiếc khăn màu cam phủ trên chiếc bàn ngọc nhìn rất đẹp mắt. Độc Cô Tuyệt vừa thấy vị trí đứng của ba người kia, đôi mày khẽ nhíu lại, vậy là chúng đã chặn kín tất cả các hướng có thể đánh lén thánh vật kia. “Thánh vật của Nam Vực vương ta là Long xà vốn trời sinh có màu hồng nhạt, tốc độ nhanh như bay, nọc độc là thứ đứng đầu trong ngàn vạn loại độc, từ bay lên trời cho đến lặn dưới đất, không gì là không làm được. Hôm nay Thái Hậu ta vời thánh vật ra cho chúng dân tiếp kiến, chứng minh Vương tôn của ta rốt cuộc có phải là Chân Mệnh Thiên Tử thật sự hay không.” Giọng nói cao vút truyền vào không trung, Thái hoàng thái hậu Tử Giang đưa tay kéo cái khăn trùm trên chiếc bàn bạch ngọc lên, cướp lấy cơ hội lộ ra thánh vật trước Độc Cô Tuyệt, đây cũng chính đòn sát thủ của bà ta.

Chỉ thấy đó là một con rắn nhỏ màu hồng phấn nhạt trông thật sáng bóng, nó nằm trên chiếc bàn ngọc màu trắng bạc, đầu và đuôi quấn cùng một nơi, hơi ngóc đầu lên, chiếc lưỡi thò ra thụt vào, cực kỳ xinh đẹp. Ngàn vạn dân chúng bên dưới vừa nhìn thấy không khỏi trợn to hai mắt, yên lặng nhìn chằm chằm con rắn nhỏ màu phấn hồng kia. Mà trên tường thành, lúc con rắn nhỏ màu phấn hồng vừa xuất hiện, một vị đại tư tế liền vận chưởng lên ngang ngực, bảo vệ toàn bộ khu vực xung quanh con rắn nhỏ màu hồng phấn, nội lực hùng hậu dồn ép lên bầu không khí xung quanh phát ra âm thanh vù vù.

Độc Cô Tuyệt thấy vậy thần sắc trên mặt không biến đổi chút nào, từ nơi sâu nhất trong đáy mắt nổi hiện lên một tia âm trầm, hắn không có một cơ hội âm thầm ra tay. Thái hoàng thái hậu Tử Giang thấy vậy, khẽ chúm môi huýt một tiếng, con rắn nhỏ màu phấn hồng đột nhiên bay vụt lên không trung, tốc độ còn nhanh hơn cả tên bắn. Nó lượn mình một vòng trên bầu trời, hoàn toàn phơi bày thân mình màu hồng phấn của nó, cùng lúc đó ba đại tư tế cùng liên kết với nhau áp sát lên, đồng loạt điểm một bước lên mặt đất, bay lên hộ vệ xung quanh con rắn nhỏ màu phấn hồng. Chỉ thấy con rắn nhỏ màu phấn hồng bay lên giữa không trung, ánh mặt trời vàng rực chiếu rọi trên thân mình nó, ánh sáng dường như xuyên thấu qua thân mình khiến cho toàn bộ cơ thể nó biến thành trong suốt. Sắc hồng phấn dưới ánh mặt trời giống hệt một khối thủy tinh hảo hạng phát ra thứ ánh sáng ngọc ngà trong suốt, cực kỳ lóa mắt.

“Thánh vật của Nam Vực vương ta mấy đời chỉ sinh con một, cho tới bây giờ cũng chỉ có một con, thánh vật sáng trong như ngọc lưu ly, dưới ánh mặt trời toàn thân hoàn toàn trong suốt. Chính là thánh vật diệu kì nhất mà thần linh ban cho Nam Vực vương ta, phù hộ cho thế lực Nam Vực vương ta mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.” Giọng nói cao vút vang vọng trong không gian, ngàn vạn dân chúng đang nhìn chằm chằm vào thánh vật, bọn họ từ trước đến giờ nào đã được tận mắt nhìn thấy thánh xà, lúc này chỉ nhìn một cái họ đã vừa hưng phấn, lại vừa sùng bái, từng người từng người một nối tiếp nhau quỳ xuống, dập đầu bái lạy con thánh xà màu phấn hồng kia. Thái hoàng thái hậu Tử Giang thấy vậy, hạ cánh tay đang giơ cao xuống, nhìn Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh ở bên dưới đang lặng yên không lên tiếng, cao giọng nói: “Mời lấy thánh vật của các ngươi ra. Thái hoàng thái hậu Tử Giang ta nói lời sẽ giữ lấy lời, chỉ cần các ngươi có thánh xà giống thánh vật của ta như đúc, thì Tử Giang ta sẽ đích thân nghênh đón quân chủ.”

Vừa nói đến đây bà ta dừng lại một lát sau đó dùng vẻ mặt nghiêm trang, thay đổi giọng điệu lạnh lùng quát to: “Nhưng mà, nếu các ngươi không có thánh vật, lừa gạt vô số dân chúng của Nam Vực Vương ta, làm dơ bẩn thanh danh Chân mệnh Thiên tử của Nam Vực vương ta, thì Tử Giang dù sức yếu thế cô cũng tuyệt đối không bỏ qua cho các ngươi, Nam Vực vương ta là dòng dõi chính thống không thể tha thứ cho sự nhơ nhuốc này.” Giọng nói kiên quyết, rõ ràng lại cực kỳ hợp tình hợp lý. Trong nháy mắt, ngàn vạn dân chúng đang quỳ rạp trên mặt đất và mấy vạn binh mã của thế lực Nam Vực vương cùng hơn mười vạn binh mã tụ tập dưới ngọn cờ của Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh.

Huyết thống Nam Vực Vương không thể tha thứ cho việc bị bôi nhọ. Vân Khinh vẫn trầm mặc nghe đến đó, liền liếc sang Độc Cô Tuyệt đứng bên cạnh một cái, thật không ngờ toàn thân thánh xà lại là một màu phấn hồng trong suốt như vậy, quả thật là hiếm có trên đời. Ban đầu bọn họ chỉ nghe nói thánh xà có màu hồng phấn không thể ngờ trong đó lại còn điều thần kỳ đến thế, bây giờ phải làm sao cho tốt đây. Bọn họ dùng một con rắn nhỏ được sơn lên một màu phấn hồng, bình thường thì không thể nhìn ra được là giả, nhưng lúc này sao có thể mở miệng bảo nó có màu hồng trong suốt thì nó sẽ có màu hồng trong vắt thật, có lẽ cũng chỉ có thể hiện ra một màu xanh sáng bóng mà thôi.

“Gừng càng già càng cay.” Phi Lâm vờ nâng chiếc bàn đặt con rắn giả kia lên, vừa kéo dài thời gian vừa chậm rãi tiến lên, đồng thời hạ thấp giọng nói. Bọn họ lấy lòng dân làm cớ, bà ta liền lấy ý dân trả đòn, lại làm cực kỳ hoành tráng, khiến bọn họ không bắt được dù chỉ một chút sơ hở, bị bà ta nhắm trúng, quả nhiên lợi hại. Chậm rãi bưng chiếc bàn bước lên, Độc Cô Tuyệt, Phi Lâm, Mặc Ngân, Vân Khinh và tất cả mọi người, sắc mặt nhanh chóng thay đổi, phải xử lý thế nào mới có thể lật ngược được thế cờ này đây?

Đôi mày nhíu lại, Vân Khinh ngồi trên chiến xa, nâng tay xoa xoa mi tâm, tiểu hồng xà vẫn đang quấn tròn trên cổ tay cô trông giống hệt một chiếc vòng bằng hổ phách đỏ tươi, ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào khiến nó bực bội tỉnh giấc, nó lập tức ngóc đầu lên hít vào một hơi. “Thái hoàng thái hậu Tử Giang, thánh xà chính là thánh vật mà thần linh ban cho các người, vốn là muốn các ngươi làm việc vì dân chúng, ra sức làm thiên hạ thái bình, các ngươi lại tự giữ thánh vật, tàn bạo nhẫn tâm, ức hiếp dân lành, vì lợi ích của bản thân mình mà giết hại dân chúng. Vậy dù các ngươi cho bây giờ có thánh xà trong tay, cũng chẳng có tư cách cai quản Nam Vực.” “Trời tạo nghiệt có thể sống, tự tạo nghiệt không thể sinh tồn, thần linh có thể ban cho các ngươi, chẳng lẽ không thể ban cho chúng ta hay sao. Cai trị thiên hạ phải lấy dân làm gốc mới có được sự hưng thịnh.” Trong không gian lặng im, giọng nói Mặc Ngân lanh lảnh vang lên xé tan cả bầu không khí, vòng qua lợi thế của Thái hoàng thái hậu Tử Giang, chuyển thẳng sang hướng khác.

Trong khoảnh khắc những lời này vừa thốt ra khiến vô số dân chúng gật đầu tán đồng. Sắc mặt Thái hoàng thái hậu Tử Giang vẫn không hề thay đổi, bà ta cao giọng nói: “Một khi đã như vậy, mời các vị lấy thánh vật ra, bản cung thực sự muốn xem xem Thánh nữ Nam Vực sao lại có thể trở thành Chân mệnh Thiên tử của Nam Vực Vương ta.” Từng lời từng lời dồn ép người còn chưa dứt, một vệt sáng màu đỏ đột nhiên lóe trên nền trời, một thứ gì đó vọt vào trong không trung bắn thẳng tới con rắn nhỏ màu phấn hồng nằm trên chiếc bàn ngọc màu trắng bạc kia.

Ba đại tư tế lập tức biến sắc, tập trung toàn bộ tâm trí chuẩn bị vung tay đánh ra. Nhưng đúng vào khoảnh khắc bọn họ tập trung tinh thần nhìn lại, sắc mặt trước đã biến đổi nay lại thay đổi thêm lần nữa. Bàn tay vừa mới vung ra ngay tức khắc chuyển sang một hướng khác, tránh khỏi thứ ánh sáng màu đỏ vừa mới phóng đến, trên gương mặt bọn họ hiện lên vẻ cực kỳ hoảng sợ. Thứ ánh sáng màu đỏ xuyên qua không trung, đáp xuống chiếc bàn ngọc màu trắng bạc kia đương nhiên chính là tiểu hồng xà. Chỉ thấy tiểu hồng xà vờn quanh trên chiếc bàn ngọc, trừng mắt nhìn chằm chằm con rắn nhỏ màu phấn hồng ở trước mặt. Con rắn nhỏ màu hồng phấn kia vốn đang vênh váo tự đắc, đột nhiên nhìn thấy tiểu hồng xà mới phóng lên, ngay lập tức nó giống hệt chuột gặp phải mèo, liền nằm úp sấp xuống thân mình run rẩy dữ dội ngay cả nhúc nhích một chút cũng không dám.

Cùng lúc đó, vẻ mặt đang vênh váo tự đắc của Thái hoàng thái hậu Tử Giang cũng đột nhiên ngẩn ra, những lời vừa mới đến bên miệng đã phải vội vàng nuốt xuống. Ở bên dưới Độc Cô Tuyệt vừa nhìn thấy, lập tức vung tay lên ra hiệu với Phi Lâm, Phi Lâm thuận thế ấn con rắn hoa hòe kia xuống bàn, không để ai kịp nhìn thấy nhanh chóng thu nó vào trong y phục, rồi thuận tay xốc chiếc rèm lụa vây xung quanh chiếc bàn kia lên, để lộ ra một chiếc bàn trống không chẳng có thứ gì, thoạt nhìn giống như con tiểu hồng xà là phóng lên từ chiếc bàn ngọc kia. “Phì phì.” Tiểu hồng xà khè khè vài tiếng với con rắn nhỏ màu phấn hồng kia, lập tức đôi mắt của con rắn hồng biến thành cực kỳ tuyệt vọng, nhưng vẫn lê thân mình run lẩy bẩy bò tới bên cạnh tiểu hồng xà, đưa đầu dâng tới tận miệng tiểu hồng xà.

Mà tiểu hồng xà vừa thấy vậy lập tức nhe nanh cắn một cái xuống cổ con rắn nhỏ màu hồng phấn, nó bắt đầu hút nọc độc và máu của con rắn kia. Đám người thuộc thế lực Nam Vực vương vừa nhìn thấy vậy, đều kinh hoàng đến ngẩn người, bọn họ đứng tại chỗ trơ mắt nhìn một cảnh vô cùng trang nghiêm đó. “Thái hậu Tử Giang, bà còn gì để nói không?” Giọng nói lạnh như băng xé tan không gian, khóe miệng Độc Cô Tuyệt chậm rãi cong lên thành một nụ cười. Rắn là loài luôn tỏ thái độ phục tùng hoàn toàn với bậc vương giả, dù biết rõ là chết, cũng không thể không tự dâng đầu lên.

“Trời ban thưởng vua của thánh xà, là đại phúc của Nam Vực ta.” Giọng nói lạnh như băng của Độc Cô Tuyệt vừa dứt, ba vị đại tư tế đứng trên đầu tường thành đột nhiên nâng chiếc bàn màu trắng bạc có tiểu hồng xà lên cao, quỳ xuống vô cùng kích động. Sắc mặt Thái hoàng thái hậu Tử Giang đứng ở đầu tường thành trong phút chốc tái nhợt cả đi, liên tục lui về phía sau vài bước, trong khoảnh khắc bà ta như già đi mấy tuổi, nhìn chằm chằm con tiểu hồng xà mà không nói nên lời. Vua của Thánh xà, thân mình đỏ rực, giống như chiếc vòng mã não màu đỏ máu, sinh trưởng trên đỉnh Thánh sơn, hành tung khó dò, không rõ tung tích, đó mới thực sự là nguồn gốc ban đầu của Thánh xà.

Những điều này được ghi lại rất rõ ràng trong điển tích tổ tiên truyền lại cho Nam Vực vương, dân gian không thể biết được nhưng hoàng tộc lại hiểu rất rõ chuyện này. Trong tiếng xôn xao kích động, con tiểu hồng xà sau khi vứt xác con rắn nhỏ màu phấn hồng kia thì phóng đi như một tia chớp quay về trên tay Vân Khinh, trực tiếp quấn tròn trên cổ tay cô. Vân Khinh thấy vậy, chậm rãi nâng cánh tay lên, dưới ánh mặt trời vàng tươi, sắc đỏ rực tỏa sáng trên cánh tay trắng noãn trông cực kỳ diễm lệ.

Trong khoảnh khắc đất trời chìm đắm trong không gian tĩnh lặng, vạn vật dường như không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ còn lại cánh tay giơ lên cao cao của người ngồi trên chiếc chiến xa kia. “Cung nghênh Thánh chủ.” Ba vị đại tư tế thấy vậy, lập tức vung áo bào lên, bắt đầu hành lễ bái lạy Vân Khinh từ trên tường thành. Dân chúng bên dưới không hiểu tình hình, chỉ nhìn thấy động tác của ba vị đại tư tế trên tường thành cao cao, lại nhìn thấy Thái hoàng thái hậu Tử Giang vẫn chưa lên tiếng ngăn cản, trong nháy mắt tiếng hoan hô của dân chúng như sấm vang chớp giật bắt đầu tỏa ra khắp đất trời, ngàn vạn dân chúng dập đầu quỳ lạy.

“Thánh chủ! Thánh chủ!” Từng đợt, từng đợt âm thanh tung hô lan truyền đi rất xa như thủy triều dâng tràn, trong đám đông dân chúng đều hạ thấp nửa người bái lạy, Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt ngồi ngay ngắn trong xe ngựa thật giống như hạc trong bầy gà. Tình hình chuyển biến trong nháy mắt, từ hoàn cảnh vô cùng xấu giờ biến thành danh chính ngôn thuận, thật sự là Chân mệnh Thiên tử, sự việc thay đổi cũng quá nhanh rồi. Vân Khinh vuốt ve tiểu hồng xà trong tay, cô chưa từng nghĩ rằng con rắn nhỏ này lại có một lai lịch bất ngờ như thế. Tuy rằng tiểu hồng xà thật sự có chút mạnh mẽ, chỉ qua mấy ngày là nó bắt đầu dám cắn ngược lại khắc tinh của loài rắn là Điêu nhi.

Vuốt ve tiểu hồng xà trên cổ tay, Vân Khinh nhìn hàng vạn dân chúng đang cúi đầu quỳ lạy trước mắt mà khẽ lắc đầu, chỉ dùng một con rắn lại quyết định ai có được vương quyền, thật là vô lý. Thiên hạ này là thiên hạ của kẻ mạnh chứ không phải là thiên hạ của loài rắn, Nam Vực này có sự tôn kính mù quáng với tín ngưỡng như thế, nếu cô có thể ngồi vững trên vương vị chắc chắn sẽ từ từ loại bỏ tập tục xấu này mới phải. “Nhóc này hôm nay lập được công lớn rồi.” Khuôn mặt Phi Lâm lúc này tràn đầy nét cười, núi mòn, biển cạn ngờ hết lối, liễu rậm, hoa thưa lại gặp làng(*), không tốn một binh một tốt lại có được vương vị, nếu sớm biết sẽ thế này thì còn bày mưu tính kế làm gì nữa, cứ trực tiếp bắt nó ném ra là được rồi.” (*) Câu thơ này nằm trong bài Du sơn Tây thôn của Lục Du, ý nói về hy vọng. Có 2 câu rất nổi tiếng:

Sơn cùng thủy tận nghi vô lộ, Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn (Trời đất tận cùng tưởng rằng không thấy lối, Thấp thoáng trong bóng hoa bóng liễu, lại thấy một thôn làng) “Vào thành.” Độc Cô Tuyệt ngồi trên lưng ngựa vung tay lên, tiếng quát lạnh vang vọng tận chân trời. Dân chúng đang vây chặt bên cửa thành nghe vậy nhanh chóng lùi sang hai bên để lộ ra cánh cửa thành trống trải và con đường rộng thênh thang. Cùng lúc đó bốn năm vạn binh mã của Nam Vực vương canh giữ bên ngoài thành cũng lập tức xuống ngựa lùi về sau nghênh đón Vân Khinh vào thành.

“Bệ hạ của ta, mời người.” Độc Cô Tuyệt thấy vậy xoay lại hơi khom người với Vân Khinh đang ngồi trên chiến xa, khóe miệng nở một nụ cười thật tươi. Hôm nay, Vân Khinh là chính, hắn là phụ, dáng dấp phải làm cho thật giống. Vân Khinh thấy vậy mỉm cười nhìn Độc Cô Tuyệt gật gật đầu. Hắn vung bàn tay to lớn lên, hơn mười vạn binh mã xếp hàng chỉnh tề, hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng tiến vào Bình thành, thiết kỵ dàn trải khắp nơi, dân chúng tung hô nghênh đón Thánh chủ.

“Bệ hạ, có tin tức.” Còn chưa đi vào cửa thành, Mặc Ngân đột nhiên đón được một con bồ câu đưa thư từ không trung bay đến, vừa đọc bức thư, sắc mặt y lập tức thay đổi. “Bình quận vương cách chúng ta chưa tới mười dặm.” Trong phút chốc sắc mặt Độc Cô Tuyệt thật nặng nề, sao có thể thế được? Hôm qua còn cách hơn hai trăm dặm mà hôm nay chỉ còn có mười dặm, chẳng lẽ bọn chúng lại biết bay sao?

Vân Khinh và Phi Lâm nghe thấy vậy cũng cùng nhướng mày, sắc mặt đang hân hoan vui sướng ngay lập tức nghiêm trang lại, chỉ còn cách mười dặm, nếu bọn họ nhớ không lầm thì Tiểu Hữu đã bố trí vật cản cách đây hai mươi dặm, nhưng Bình quận vương lại đến nhanh như vậy, chẳng lẽ cái bẫy do Tiểu Hữu xếp đặt không hề có tác dụng gì. Những vật cản mà Tiểu Hữu chuẩn bị bọn họ đều đã xem qua, chúng cực kỳ tinh xảo và kỳ diệu, nhưng bọn chúng đã vượt qua nhanh như vậy, xem ra người tới cực kỳ hùng mạnh vượt qua khỏi dự tính của bọn họ. “Nhanh chóng vào thành, chuẩn bị chiến đấu.” Độc Cô Tuyệt quát lạnh một tiếng, lập tức phóng ngựa chạy vào Bình thành, chỉ có mười dặm, khoảng cách gần như vậy, gần đến mức chỉ cần một luồng hơi thở là hai quân có thể quay giáo vào nhau, bọn họ chỉ có hơn mười vạn tân binh đối đầu với hơn mười vạn quân binh tinh nhuệ của Bình quận vương.

Vừa lúc nãy còn là một bầu không khí ồn ào, sôi sục thế mà trong nháy mắt bỗng trở nên thật tĩnh lặng, kẻ địch đã đến rồi. Mà lúc này trên lãnh thổ Thánh nữ, Nam Vực vương đang chiến đấu bất phân thắng bại với Thánh Tông. Tại Vũ Thành, trong lều tướng quân của Nam Vực vương.

“Bệ hạ, Thánh Tông đã lùi ra sau mười dặm, đang bắt đầu hạ trại.” Quỷ tướng bước vào trong đoàn người, nhanh chóng báo tin. Nam Vực vương mặc giáp sắt nhìn bản đồ trước mặt, sau khi gật gật đầu, lạnh lùng nói: “Áp sát chặt khiến chúng không có cơ hội nghỉ ngơi, trong ngày mai nhất định phải chiếm lấy Đô thành.” Mị tướng đứng bên cạnh nghe thế hơi trầm ngâm một chút sau đó nói: “Bệ hạ, không thể chỉ vì thấy cái lợi trước mắt mà xông vào, ba mươi vạn binh mã của Thánh Thiên Vực không thể nào lại tan tác nhanh như vậy, phải cẩn thận đề phòng bọn chúng vẫn còn âm mưu chờ phía sau.”

Nam Vực Vương nghe Mị tướng nói thế lập tức nở một nụ cười lạnh lẽo khó hiểu, sắc mặt hiện rõ một sự khinh thường: “Nếu nội bộ của bọn chúng đã đi đến nước này, thì chắc chắn sẽ không trợ giúp lẫn nhau, lúc này không điều binh đánh thẳng vào trung tâm thì khi nào mới ra tay.” Quỷ tướng và Mị tướng vừa nghe, sắc mặt đều tươi tỉnh trở lại, hai người đưa mắt liếc nhìn nhau một cái, khóe miệng cũng nở một nụ cười lạnh. Bại trận đến thế, quả là bọn chúng khinh thường họ là kẻ đần độn không thể nhận ra được bọn chúng đang lục đục nội bộ có phải không. Được, các ngươi nếu đã thua trận đến thế, thì chúng ta lập tức tiến công, các người đã tự dùng hai tay đem non sông gấm vóc này dâng cho chúng ta, nếu không lấy thì thật nực cười. Thế lực Thánh nữ và thế lực Nam Vực vương đã kiềm chế lẫn nhau rất nhiều năm, thế cân bằng này không hề bị phá vỡ là vì hai bên đều không lộ ra sơ hở, bình thường đều thăm dò và quan sát hành động của đối phương. Nhưng lần này vì Thánh Thiên Vực có âm mưu khác cho nên thế lực của Thánh nữ bị chia thành hai nửa. Dùng bốn mươi vạn binh mã của bọn họ trấn áp hai mươi, ba mươi vạn binh mã kia, thì chúng sao có thể là đối thủ của bọn họ được.

Nếu đã vậy thì sao bọn họ lại không tấn công chứ? Đám người kia định dùng kế dụ địch xâm nhập, mượn đao giết người, nhưng mà bọn họ lại là đao, nếu có giết thì cũng là giết kẻ khác. Rốt cuộc ai là bọ ngựa, ai là ve, kẻ nào là chim sẻ thì cũng không phải là chuyện bọn chúng muốn nói là được, chẳng có ai là kẻ ngốc ở đây cả. “Trước hết, đem toàn lực tiêu diệt Thánh Tông, chiếm lĩnh U thành, rồi sau đó mang binh quay ngược lại đánh với ba mươi vạn đại quân của Thánh Thiên Vực. Thánh Thiên Vực y cứ nghĩ rằng sẽ đem chúng ta gói lại như bánh tét sao, thống nhất Nam Vực, suy nghĩ viễn vông.” Quỷ tướng cười lạnh một tiếng nói.

Nam Vực vương nghe thấy cũng gật đầu cười âm trầm. Mị tướng cũng khẽ gật đầu sau đó lại nhíu mày nói: “Bệ hạ, tình hình thế lực trong nước của chúng ta lúc này cũng không ổn lắm, chúng ta không thể mất đi hậu phương được.” Phải hiểu rằng thế lực Nam Vực vương mới thực sự là gốc rễ của bọn họ. Nam Vực vương nghe thấy vậy sắc mặt chợt lóe lên một sự tàn độc, sao y lại không hiểu chuyện này chứ, nhưng trước mắt đang có một cơ hội hiếm có khó tìm để thâu tóm thế lực Thánh nữ, nếu lui binh chỉ sợ sau này sẽ không thể có cơ hội tốt như vậy. Một cuộc chiến y đã đánh tới nước này, trong khi nội bộ Thánh Thiên Vực và Thánh Tông đang đấu đá lẫn nhau, y là đang ngồi mát ăn bát vàng, nếu bỏ qua thì thật không cam lòng. “Toàn lực tiến công, trong vòng ba ngày phải chiếm được U thành.” Trong đáy mắt Nam Vực vương hiện lên sắc thái tàn nhẫn, ác độc, thời cơ chỉ cần hơi sơ sẩy một chút sẽ vụt mất. Nếu muốn trở thành bá chủ một phương, thì không thể quá rụt rè, e sợ. Trước tiên chiếm lấy U thành, tiêu diệt thế lực Thánh Tông còn sót lại, sau đó kết thúc Thánh Thiên Vực. Đến khi y thống nhất được thế lực Thánh nữ sẽ điều binh quay về tiêu diệt đám quân lính phản loạn trong nước, nếu muốn đạt được tất cả thì nhất định phải vượt qua một bước này trước.

“Rõ.” Quỷ tướng và Si tướng nghe thế, liền biết Nam Vực vương đã hạ quyết tâm, đồng loạt cao giọng đáp rồi xoay người bước vội ra ngoài. “Muốn chiếm lấy thế lực của ta sao, hừ, thật nực cười.” Giọng nói lạnh như băng truyền ra từ trong lều tướng quân, lập lờ trôi trong một tình thế vô cùng hỗn loạn. Những cơn gió đầu hạ càng lúc càng nóng bức, luồng hơi ấm nóng đang dần bao phủ khắp non sông.

Gió mây vần vũ, sắc trời đổi thay, hơn mười vạn đại quân của Độc Cô Tuyệt còn chưa tiến hết vào Bình thành thì từ xa xa khói bụi mịt mù nổi lên cuồn cuộn, mười vạn binh mã của Bình quận vương đã đến. Hết chương 144.