Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 167

Chương 167 – Bỏ trốn mất dạng.

Một trận lửa lớn thiêu sạch kinh đô nước Tề, trong vòng mười bảy dặm là biển lửa mênh mông, ngọn lửa hung tàn, nóng rực bùng lên trong đêm tối bốc thẳng tận chân trời, khiến cho một góc trời cũng run rẩy, chìm vào màn lửa đỏ liên miên. Kinh đô nước Tề bị phong tỏa tứ phía, không còn đường sống, văn võ đại thần Tề không một người nào trốn thoát, Tề thị hoàng gia không một ai cùng tộc họ thoát khỏi cái chết, những tiếng gào khóc thảm thiết vang lên không ngớt trong biển lửa đỏ rực kéo dài mấy ngày liền. Phồn hoa dứt, trần duyên tan. Một tòa đô thành sừng sững mấy trăm năm, thế mà chỉ một trận lửa lớn dâng cao tận trời, bằng nhan sắc diễm lệ, rực rỡ nhất, nó đã xóa đi lớp trang điểm tươi đẹp nhất trên sân khấu cuối cùng của đời mình, hiển hiện lên một nét đẹp thê lương tiêu điều trước khi bước xuống vũ đài.

Ánh lửa nở rộ, cực kỳ rực rỡ. Ngoài thành, Tề Chi Khiêm lạnh lùng nhìn ngọn lửa lớn đang bốc lên tận trời ở trước mắt, ngọn lửa đỏ trong đêm đen càng làm nổi bật đôi mắt đỏ ngầu của y. Tề Chi Khiêm tỉ mỉ sắp đặt tất cả, dốc lòng dốc sức xây dựng mọi thứ, y dồn hết nửa đầu cuộc đời phấn đấu vì những thứ này, thế mà chỉ một ngọn lửa lớn đã thiêu sạch toàn bộ. Khẽ hé đôi mắt, Tề Chi Khiêm ho khan một tiếng, trong đáy mắt hiện lên vẻ kiên quyết tuyệt tình, không một ai có đủ sức cướp giang sơn Tề đi cả, trừ phi chính y không cần nó, y đã tỉ mỉ xây dựng tất cả, không ai có thể hủy diệt, ngoại trừ chính bản thân y. “Điện hạ.” Hắc y nhân đứng bên cạnh, nhẹ nhàng gọi Tề Chi Khiêm một tiếng. “Đi.” Tề Chi Khiêm nhắm mắt tựa lưng vào chiếc ghế dựa, cực kỳ lạnh lẽo ném một chữ, y không nhìn bầu trời đêm đang bị ngọn lửa đỏ bao trùm trước mắt nữa.

Tề quốc, nếu không thể dung chứa được y thì y sẽ mang đi tất cả những thứ y đã lao tâm khổ trí xây dựng nên, để xem xem không có y, Tề sẽ diệt vong hay là y không có Tề sẽ tan biến. “Rõ.” Tiếng tuân mệnh nghiêm túc vang lên, chiếc kiệu quay đầu lại, binh lính đông nghìn nghịt xuyên qua ánh lửa đỏ cuồng loạn bốc lên đầy trời vội vàng tiến về biên giới nước Sở. Y đã dùng bồ câu đưa tin cho Thượng tướng quân Trình Lý nhanh chóng lãnh binh lên đường bất kể ngày đêm quay về giúp hai người, Tề không có kinh đô cũng không có gì đáng sợ, Tề Chi Khiêm y còn có ba mươi vạn đại quân, y chính là nước Tề, y tồn tại chính là Tề sống còn. Lửa đỏ cuồn cuộn trong bóng đêm, chấn động đất trời.

Gió lạnh gào thét thổi qua cuốn ngọn lửa lớn bốc lên tận trời, lửa kéo dài không dứt hơn mười dặm, ngay cả cách xa nơi đó hơn trăm dặm cũng có thể quan sát rất rõ ràng. Lửa đỏ vây quanh màn đêm buốt giá, sóng gió dâng lên ngập trời. Lúc này cố vận dụng sách lược hành quân xem trọng thần tốc, tránh cho Tề Chi Khiêm sau khi quay về kinh đô nước Tề lại gây nên một trận sóng gió lớn nữa, bọn họ chỉ giữ hai vạn quân trấn giữ Lục thành còn lại dẫn ba mươi tám vạn người hành quân ngày đêm không mệt mỏi, lúc này đã đi hơn trăm dặm.

“Bệ hạ, kinh đô nước Tề lửa đỏ ngập trời.” Trong bóng đêm, Mặc Ly phi ngựa quay lại, trầm giọng bẩm báo. Độc Cô Tuyệt đi giữa đoàn quân không nói gì, lúc này đưa mắt trông về phía đó, hơn nửa bầu trời là một vùng đỏ lửa, nếu hắn không mù thì tất nhiên đã nhận thấy tình hình lạ thường đó. Vân thành kinh đô nước Tề lúc này chỉ còn cách bọn họ hơn một trăm dặm, ở khoảng cách xa như thế mà lại nhìn rất rõ ràng bầu trời ngập chìm trong lửa đỏ thì cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng nơi đó giờ thế nào. “Sao lại thế này?” Vân Khinh kinh ngạc hơi trợn mắt.

“Hạ trại, đóng quân, không cần đi tiếp.” Độc Cô Tuyệt lạnh lùng nhìn phía trước nửa ngày, đột nhiên trầm giọng nói, những tia sáng chợt lóe qua trong mắt hắn, vẻ mặt cực kỳ thâm trầm. Vân Khinh nghe thấy quay đầu nhìn Độc Cô Tuyệt một cái, đi vội ngày đêm không ngừng nghỉ là ý của hắn, lúc này chỉ còn cách Vân thành hơn một trăm dặm mà lại muốn hạ trại tạm đóng quân, hắn đang có ý gì? Là vì trận lửa lớn này sao? Vân Khinh bèn lẳng lặng ngửa đầu nhìn cảnh sắc phía xa xa, đột nhiên không biết là nghĩ đến điều gì, Vân Khinh biến sắc, toàn thân khẽ run, khuôn mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên khó tin. “Hay cho thủ đoạn ngoan độc và tác phong quyết đoán.” Ngửa đầu nhìn bầu trời đỏ rực xa xa, Thánh Thiên Vực lắc lắc đầu, không biết là đang ngợi khen hay là đang khinh bỉ.

Cung Tứ với khuôn mặt trẻ con nhíu mày khó hiểu, y không hiểu thế là thế nào. Đinh Phi Tình cưỡi trên con ngựa màu vàng cam, nhìn ngọn lửa đỏ trong không trung, khuôn mặt vừa giận dữ vừa không đành lòng, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, chậm rãi nói: “Lửa lớn thế này, nếu không phải muốn đốt sạch toàn bộ Vân thành thì sao có thể bốc cao như vậy. Tề Chi Khiêm muốn hủy diệt tất cả, hắn quyết liệt đốt một ngọn lửa lớn ở trung tâm kinh đô. Nếu ngọn lửa này cháy trên dãy núi Phỉ Thúy ở nước Yến ước chừng cũng chỉ thiêu cháy mấy ngọn núi nhưng cũng không gây tổn hại nhiều lắm. Nhưng Tề lại nằm ở phía Đông, không có núi cao trập trùng, địa hình bằng phẳng, muốn cháy thành thế lửa lớn như vậy, không thể không có một mức độ nhất định, nên chúng ta mới có thể trông thấy ở cách xa trăm dặm, khu vực bị hỏa hoạn e rằng kéo dài khoảng chừng mười dặm, ngọn lửa mới mang thanh thế lớn đến mức này, mà kinh đô Tề, có lẽ cũng chỉ lớn hơn mười dặm.” Cô vừa dứt lời, đám người Cung Tứ đồng loạt biến sắc. “Tề quốc là của ngươi rồi.” Thánh Thiên Vực đưa mắt liếc nhìn Độc Cô Tuyệt vẫn lặng yên không lên tiếng, chậm rãi nói. Đốt kinh đô Tề thành tro tàn, hủy diệt sạch sẽ trái tim một quốc gia, mặc kệ Tề Chi Khiêm xuất phát từ suy nghĩ nào, hoặc có ý gì nhưng lúc này nước Tề xem như đã thuộc về Độc Cô Tuyệt, quốc đô đã không còn, nước Tề sao có thể không hỗn loạn cho được. Độc Cô Tuyệt không nói gì, chỉ là trong đáy mắt hắn ngập tràn sắc đỏ và sự lạnh lẽo, tàn nhẫn, không biết hắn đang nghĩ tới điều gì.

Mà lúc này Vân Khinh cũng sớm hiểu ra, đưa tay nắm chặt tay Độc Cô Tuyệt, khẽ rùng mình một cái, không biết là vì trời quá lạnh hay do lửa quá nóng. Duỗi cái thắt lưng mệt nhoài, Thánh Thiên Vực xoay người nhảy xuống ngựa, thản nhiên nói: “Trong khoảng thời gian này cũng không đi được, tìm một chỗ ngủ đi.” Vừa nói xong y liền đi sang hướng khác. “Thiếu gia nói rõ chút đi.” Cung Nhị liếc nửa con mắt nhìn theo.

“Nghỉ ngơi đi, Vân thành nối liền Đông Tây, nằm vắt ngang con đường quan trọng Nam – Bắc, lửa lớn như vầy chưa cháy được mười ngày, nửa tháng sẽ chưa tắt, chúng ta không qua được.” Đinh Phi Tình nhắm mắt xoay người nhảy xuống, đi sang hướng bên kia. Vân Thành là trung tâm nước Tề, nơi bốn phương tụ hội, lần này một ngọn lửa lớn bốc lên thiêu đốt tất cả, đương nhiên những con đường trước sau trái phải cũng không thể đi được, căn bản không còn đường nào khác vòng qua nó tiến về phương bắc trong thời gian ngắn nhất. Độc Cô Tuyệt dù có bản lĩnh bằng trời, cũng không thể bay qua được, chỉ còn cách đợi mà thôi. Đám cao thủ Cửu cung nghe vậy bèn quay mặt nhìn nhau, bọn họ sinh ra và lớn lên ở Nam Vực, chưa từng tới Tề, thực sự không biết tình cảnh ở kinh đô Tề là thế nào, lúc này nghe những lời đó trên khuôn mặt ai cũng chợt lóe qua tia sáng.

“Thật là kẻ lợi hại, đến nước này vẫn còn có thể làm một chuyện kịp thời đến vậy.” Cung Bát trầm giọng ném một câu, cũng nhảy xuống ngựa. “Chỉ là quá mức tàn nhẫn, dân chúng một tòa thành trì cũng bị tàn sát theo.” Cung Ngũ lắc lắc đầu, xuống ngựa theo. Vì để hả giận, cũng vì cản Độc Cô Tuyệt tiến lên, y chẳng ngần ngại hy sinh tòa thành trì lớn đến thế.

Đêm nay, tuy rằng ánh lửa bốc tận trời cao, nhưng lại khiến lòng người lạnh đến thấu xương. Dưới ánh trăng, những cơn gió lạnh khẽ lay vạt áo lam nhạt dưới lớp áo lông cừu tung bay. Đinh Phi Tình đứng trong gió lạnh vuốt ve cây sáo nhỏ tuy không còn dùng mà cô vẫn luôn mang theo bên mình, nhìn về vùng đất đang ngập trong màn lửa đỏ ở phía xa xa, lặng lẽ bần thần.

Vân thành, đó là quê nhà của cô, là nơi cô sinh ra và lớn lên. Dù cô đã rời khỏi đó nhiều năm, nhưng sự nhớ nhung trong lòng vẫn chưa từng thay đổi. Tề Chi Khiêm tàn nhẫn, quá tàn nhẫn, dùng một trận lửa lớn thiêu cháy tất cả, đốt thành tro bụi cả những mong nhớ, luyến lưu của cô. Gió lạnh thấu xương, càng khiến khung cảnh thêm tang thương, tiêu điều. Xa xa, Vân Khinh nhìn thấy tất cả cũng chỉ biết khẽ thở dài một tiếng, tâm tư của tỷ tỷ sao cô không biết chứ, dù vừa rồi Đinh Phi Tình không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng cô cũng hiểu tâm trạng tỷ tỷ, bởi vì nơi đó cũng từng là quê nhà của cô. Chậm rãi bước tới, còn chưa đi được hai bước, một cánh tay cứng như sắt từ sau lưng vòng tới, không đợi cô kịp phản ứng thì thân thể đã tựa vào lồng ngực rộng lớn, Vân Khinh hơi quay đầu lại nhìn Độc Cô Tuyệt ở phía sau.

Độc Cô Tuyệt ôm lấy Vân Khinh, ánh mắt tỏ vẻ trách cứ rồi hắn đánh mắt hướng sang bên cạnh, Vân Khinh thấy vậy bèn đưa mắt nhìn. Chỉ thấy ở hướng đó, Thánh Thiên Vực đang xoay xoay nghịch những quân cờ trong tay, cầm lấy bàn cờ, thong dong nhìn ngắm rồi cười như có như không đi về phía Đinh Phi Tình. “Chơi cờ trong đêm tuyết sao?” Vân Khinh khẽ nhướng mày lên. Không đợi nàng kịp nghĩ rõ mọi chuyện, ở phía sau Độc Cô Tuyệt đột nhiên chặn ngang người ôm lấy cô, đôi môi cực nóng dán bên tai cô: “Chúng ta đã lâu…”

Giọng nói rất nhỏ truyền vào tai, nhưng dù trong bóng đêm tối tăm khôn cùng thế này cũng khiến hai gò má Vân Khinh đỏ ửng. Đêm, có thể vô tình, cũng có thể là ấm áp. Những trận tuyết lớn bay tán loạn trong mùa đông giá lạnh, thế nhưng lại có một tin tức còn nóng bỏng hơn lửa chấn động đất trời, bắn tới khắp bốn phương tám hướng. Kinh đô Tề bị một ngọn lửa đốt thành tro tàn, nước Tề lâm vào cảnh hỗn loạn, ăn bữa nay lo bữa mai.

Toàn bộ các nước còn lại, tức thì như ve sầu mùa đông, cực kỳ lo sợ, bất an. Hai nước Triệu – Yến đang muốn phát binh đi đánh Tần, giờ đây nghe được tin tức này suýt chút đã bị dọa cho vỡ mật, nhưng cũng vào lúc hoảng loạn, sợ hãi bọn họ càng hạ quyết tâm đập nồi dìm thuyền, mang toàn bộ binh lực cả nước tấn công Tần. Tần – Yến – Triệu, trận hỗn chiến ba nước sắp sửa vén màn trình diễn. Mà Thượng Chúc Long đứng đầu nước Sở, lúc này cũng khẩn cấp bố trí quân đội nước Sở, y đã đánh hai trận bất phân thắng bại với ba mươi vạn đại quân của Mặc Vũ, không ai chiếm được ưu thế.

Mùa đông này, đã có những thay đổi bất ngờ khiến nhân gian khiếp sợ. Cơn gió lướt khắp bốn phương, ở Tề tuyết bay ẩm ướt thì Tần lúc này tuyết trắng lại bao trùm, dày ngập đến cổ chân. Những bông tuyết trắng xóa bao phủ Tần vương cung.

Tề Chi Khiêm suất lĩnh ba mươi vạn đại quân vứt bỏ Tề đi đến Sở? Độc Cô Hành nhìn thư tình báo chiến sự trước mắt, khẽ nhíu mày. Sở Vân gật đầu trầm giọng nói: “Đang tiến thẳng về Sở, đã không còn gì cản trở cũng chẳng có gánh nặng nào. Nếu để y và Sở Hình Thiên hợp binh lại cùng nhau, hậu quả này…” Câu nói bỏ lửng giữa chừng. Độc Cô Hành, Mặc Đình, Mặc Tiềm ở bên cạnh đều hiểu được ẩn ý bên trong. Sở trước mắt còn bốn mươi lăm vạn binh mã, nếu liên kết cùng ba mươi vạn binh mã của Tề Chi Khiêm thì sẽ có tổng cộng bảy mươi lăm vạn binh mã tập trung tại Sở, khi đó Tần muốn thôn tính Sở chính là một trận đánh cực kỳ ác liệt. Bầu không khí trong đại điện lâm vào trầm mặc.

“Cho nên chúng ta phải làm Sở Hình Thiên lộ diện trong trận đầu tiên rồi giết y ngay lập tức.” Mặc Tiềm đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ nước Sở. Đồng thời, Mặc Đình cầm bút chu sa(*) trong tay, gạch chéo một cái trên bản đồ nước Sở. (*) Loại bút có mực màu đỏ, ý ở đây là ‘dấu chấm hết’ cho Sở Hình Thiên

“Ta đã phái người đi.” Chấm một chút chu sa đỏ Mặc Tiềm chậm rãi chà xát nó trên đầu ngón tay. Độc Cô Hành nghe thấy liếc mắt nhìn Sở Vân một cái, cả hai khẽ gật đầu. “Hai nước Triệu - Yến dám hùa theo Sở, bổn vương sẽ đích thân ra trận.” Trên mặt chợt lóe lên vẻ khát máu, Độc Cô Hành gằn từng chữ một, không phải hội ý, cũng không phải bàn bạc, mà là mệnh lệnh và quyết định. Không một ai phản đối, Sở Vân, Mặc Tiềm, Mặc Đình dường như xem quyết định của Độc Cô Hành là đạo lý hiển nhiên, cực kỳ bình thường. Ngoài cửa sổ những bông tuyết càng rơi nặng hạt, liếc mắt nhìn qua nơi nơi trắng xoá một màu, không thể nhìn rõ bất kỳ thứ gì, đất trời ngập tràn sắc trắng bạc. Tần vương tiền nhiệm Độc Cô Hành, trong muôn tầng tuyết trắng, võ trang gọn nhẹ, nhắm hướng nước Sở, đi ngày đêm không nghỉ tiến đến Sở, nợ máu quyết trả bằng máu.

Gió lạnh gào thét, đất trời ngập trong băng tuyết. Tại một trấn nhỏ ở cửa khẩu đầu tiên giữa biên giới Sở – Yến. Mặt trời ấm áp chiếu rọi, khó mà tin được đang giữa trời đông tháng chạp mà mặt trời lại hiện ra khuôn mặt tươi cười tỏa sáng rực rỡ, ánh nắng vàng rực chiếu rọi nền đất phủ kín băng tuyết, màu trắng tinh khôi càng làm nổi bật ánh mặt trời, lấp lánh ấm áp, thật đẹp mắt. Một góc trời nơi đây vẫn còn yên ổn, lúc này ngọn lửa chiến tranh bay tán loạn xung quanh, nơi nơi là cảnh mất nước tan nhà, nhưng bản tính con người ta luôn luôn cố sức trì trệ, không tiếp nhận sự thật và sống trong ảo tưởng. Sở lớn mạnh như vậy, đã từng giao chiến Tần hai lần đều chưa từng thất bại, huống hồ nơi này lại là biên giới Yến – Sở, ngọn lửa chiến tranh hoàn toàn chưa lan đến đây. Bởi vậy, trong trấn nhỏ lúc này cũng không thấy cảnh hỗn loạn hay hoảng sợ gì, vẫn vô cùng náo nhiệt như trước, ngược lại có lẽ hôm nay thời tiết tốt, nên không ít người đi lại trên ngã tư đường thong dong sưởi nắng. Trong trấn nhỏ chỉ có duy nhất một tòa tửu lâu, đang lúc giữa trưa cũng chính là thời điểm đông khách nhất, tất nhiên mọi người đã ngồi chật kín chín tầng lầu, kẻ đến người đi, trò chuyện ầm ĩ, vô cùng náo nhiệt.

“Đến rồi.” Ngồi ở lầu hai mặt hướng xuống thang lầu. Mộ Ải đột nhiên dùng rượu viết xuống bàn hai chữ, Phi Lâm bên cạnh cải trang thành người dân nước Yến khẽ gật đầu, sắc mặt chẳng chút đổi thay thưởng thức chén rượu trong tay, xem như không thấy những người vừa bước vào tửu lâu, y tỉ mỉ nhấp một ngụm rượu trắng bên trong, nơi này tuy nhỏ bé, hẻo lánh nhưng rượu ở đây cũng không tệ chút nào. Bên cạnh, Tiểu Tả và Tiểu Hữu đều đã cải trang, lặng lẽ không lên tiếng cầm miếng gà nướng trong tay, cắn từng miếng, từng miếng vội vã ăn như kẻ chết đói, trông giống hệt những kẻ chạy nạn vừa bước vào kia. Mộ Ải thấy vậy không khỏi bật cười. Nhưng cũng khó trách, trên đường đuổi theo Sở Hình Thiên từ dãy Phỉ Thúy ở nước Yến tới đây, khẩu vị họ đã nhạt thếch từ lâu, không còn phân biệt được mùi vị gì, phải biết rằng theo tập tính của đàn thú thì không thể tìm thấy gà hay thỏ rừng vào mùa đông còn sót lại, hơn nữa thực vật lại bị vạn thú đi qua chà đạp, nếu vẫn còn lại chút nào đó cũng bị đàn thú xơi tái mất rồi.

Đi một mạch tới đây bọn họ không tìm thấy một chút thịt hay thứ gì đó ăn được, nhiều lắm chỉ bắt lấy hai con chim sẻ nhỏ xíu nếm thử mùi vị, lúc này Bạch Hổ vương đang giấu mình ở mười dặm ngoài dãy núi Phỉ Thúy, còn bọn họ lại đang thèm thịt muốn chết. “Đem mười cân thịt bò mười cân rượu trắng, mang tất cả những món ngon trong quán các ngươi lên đây…” Giọng nói lạnh lùng từ bàn sát bên truyền đến, người mở miệng là Thiết Hổ, vậy người ngồi bên bàn đó đúng là đoàn người của Sở Hình Thiên. Phi Lâm đưa lưng về phía đám người Sở Hình Thiên, nghe vậy đôi mày khẽ nhướng, y còn tưởng Sở Hình Thiên đang vội nhất định sẽ gói đồ mang đi, không ngờ rằng lại dám ngồi ăn ở đây, nhưng vậy cũng tốt càng tiện cho bọn họ hành động.

Giống như vừa thoát khỏi rừng hoang núi thẳm, đám người bên bàn Sở Hình Thiên như sói thấy dê, đồ ăn vừa đưa lên, chỉ thấy muỗng đũa bay tứ tung, cũng chưa kịp nhìn rõ đó là thứ gì, xem ra chúng còn chật vật thảm hại còn hơn cả bọn họ. Mộ Ải thấy vậy khóe miệng không nhịn được khẽ cong cong. “Gói mười cân rượu trắng lại.” Trong mùa đông khắc nghiệt có thứ gì làm ấm cơ thể mới là tốt nhất. “Ôi, răng của ta.” Tiểu nhị đang bưng rượu tới, Tiểu Tả đột nhiên la lên ầm ĩ, chỉ vào miếng gà nướng trong tay rồi ôm hai má nhảy dựng khiến mấy người ngồi bên bàn xung quanh cũng giật mình.

“Phù.” Đưa tay bụm mặt, Tiểu Tả phun một cái đinh sắt ra khỏi miệng, cậu nhe răng trợn mắt quát lớn: “Cái gì đây? Các ngươi muốn mưu sát người có phải không, đây là gà nướng cái gì, ôi răng của ta, đau quá, đau quá.” Cậu vừa kêu gào, vừa tức giận đùng đùng ném miếng gà nướng đang cầm trong tay vào tên tiểu nhị đang chuẩn bị bưng rượu đến bàn Sở Hình Thiên ở ngay bên cạnh. “Mụ nội nó, các ngươi cả gan dám hại huynh đệ ta, ta đánh chết các ngươi.” Tiểu Hữu thấy vậy, vung một chưởng đập lên bàn làm mặt bàn chấn động đồ ăn trên bàn văng ra tung tóe. Cậu buông lời mắng nhiếc thô tục rồi đứng dậy nhào tới tên tiểu nhị, sắc mặt cực kỳ hung ác. Tên tiểu nhị thấy vậy lập tức nói liên miên: “Làm sao lại có đinh sắt? Xin lỗi, xin lỗi, chắc lúc nướng thịt đầu bếp đã quên lấy ra, ôi, chuyện này không liên quan đến ta.” Vừa nói dứt câu miếng gà nướng Tiểu Tả ném tới đã bay vào giữa mặt y, tên tiểu nhị tay run lên ngã ngồi ra đất, bình rượu trên tay đổ xuống, lại thấy Tiểu Hữu hung thần ác sát đánh tới mình. Tên tiểu nhị nhỏ tuổi bị dọa phát khiếp, lập tức bò lăn ra sau, liên tục kêu to không liên can tới y.

“Ngươi làm gãy răng của ta, ngươi phải bồi thường.” “Chuyện này không liên quan ngươi? Con mẹ nó, không liên quan đến ngươi, vậy ai mới quản được chuyện đây, mau gọi chưởng quầy lăn ra đây, Lão Tử muốn tính sổ với y.” Tiểu Hữu toàn thân bốc lên sát khí cực kỳ dã man. Nhất thời tình cảnh trong tửu lâu hỗn loạn hết lên. Chưởng quầy tửu lâu thấy vậy vội vã chạy đến, vừa thở dài, vừa nhận lỗi, nhưng Tiểu Tả, Tiểu Hữu lại khăng khăng không nghe, lôi lôi kéo kéo, ầm ĩ ồn ào đụng cả vào bàn của Sở Hình Thiên.

“Được rồi, nếu đã không cố ý thì bỏ đi, đừng quấy rầy những người khác.” Mộ Ải thấy vậy, đứng dậy bước lên trước, kéo Tiểu Tả và Tiểu Hữu về, y khẽ phất ống tay áo tạo ra một làn gió nhẹ, nhúm bột phấn theo gió lặng lẽ hòa vào ly rượu trước mặt Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ. Chưởng quầy chạy lại nói vài lời hay, đưa lên thêm mấy cái đùi gà nướng, Tiểu Tả và Tiểu Hữu hùng hùng hổ hổ theo Mộ Ải quay về bàn. Nâng chén rượu lên ra hiệu với Phi Lâm vẫn ngồi ngay ngắn không nhúc nhích gì, trong mắt Mộ Ải lóe chút tia sáng. Giờ đã tiến vào lãnh thổ nước Sở, nếu còn không cứu Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ ra, thì thật sự đã đem hai con tin cho Sở Hình Thiên, điều này cũng không phải là ý muốn của họ. Khách khứa trong quán thấy tình hình lộn xộn giờ an ổn trở lại không còn gì xem nữa, liền lặng lẽ trở về ăn uống như trước. Không ngờ rằng còn chưa bình yên được một khắc thì Thượng Quan Kính đột nhiên xanh mặt, ném chén rượu xuống chỉ thẳng vào Sở Hình Thiên quát lớn: “Trong rượu có độc, các ngươi, các ngươi…”.

Lời còn chưa dứt, thân thể lảo đảo ngã ra sau. Mà Tuyết Cơ ngồi cùng bàn, thấy dáng vẻ Thượng Quan Kính như thế, sắc mặt tức thì trắng nhợt như tuyết, bà a lên một tiếng, chưa nói tiếng nào thân thể đã mềm nhũn ra, đầu gục xuống ngã ra sau, khóe miệng loáng thoáng tràn ra một dòng máu. “Độc chết người, trong rượu có độc, độc chết người rồi.”

Sau khoảnh khắc yên tĩnh các thực khách đột nhiên giống như nước bắn vào chảo dầu đang sôi, lập tức bỏ chạy tán loạn. Trong khoảnh khắc, sắc mặt toàn bộ thực khách trong tửu lâu đồng loạt thay đổi, móc lấy móc để yết hầu, ép mình nôn hết ra, có kẻ bị dọa ngẩn người. Trong trấn nhỏ thường chỉ có chút chuyện trộm cướp vặt vãnh, còn chuyện hạ độc trong rượu giết người thì lại là lần đầu tiên chứng kiến. Nét mặt mọi người không còn chút thần thái, tình cảnh hoàn toàn hỗn loạn, kẻ hướng lên trên, người chạy xuống dưới lầu, tình thế loạn càng thêm loạn. Nhân cơ hội này, Phi Lâm và Mộ Ải cũng đứng lên, thừa dịp tình hình hỗn loạn luồn lách trong đám đông đến chỗ Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ.

“Sao lại thế này?” Thiết Báo khuôn mặt phong sương lập tức đứng lên chuẩn bị đi đến chỗ Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ xem xét. “Hự.” Thân hình y còn chưa kịp động đậy, Sở Hình Thiên vẫn ngồi ngay ngắn không nói gì đột nhiên kêu một tiếng đau đớn, khuôn mặt trong phút chốc chuyển thành màu đỏ, mở miệng phun ra một ngụm máu tươi văng tung tóe lên đống đồ ăn trên bàn. “Chủ nhân, chủ nhân.” Thiết Báo, Thiết Hổ vừa thấy sắc mặt biến đổi mãnh liệt, đồng loạt chạy tới chỗ Sở Hình Thiên. Mộ Ải đứng lẫn trong đám người hỗn loạn chợt sửng sốt, y chỉ bỏ thuốc vào chén của Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ, Sở Hình Thiên đã xảy ra chuyện gì? Là ai ra tay?”

Mộ Ải nhanh chóng liếc nhìn Phi Lâm, lúc này mà Sở Hình Thiên chết thì có khác gì chết ở biên giới Tần và Nam Vực. Chính là chẳng gây ra được một chút sóng gió, chắc chắn không phải người của bọn họ ra tay, đây là… Ý nghĩ vừa lướt qua đầu, có tia sáng chợt lóe qua đôi mắt Phi Lâm và Mộ Ải, là có gian trá. Suy nghĩ trong đầu mới lóe lên, Thiết Hổ ở bên kia đột nhiên giẫm mạnh chân xuống, mặt sàn gỗ kêu rắc một tiếng rồi vỡ toang tạo thành một cái lỗ lớn, toàn bộ bàn và người bên đó lập tức rơi thẳng xuống dưới lầu. Ở dưới hỗn loạn cả lên, tiếng người mắng chửi, tiếng kêu đau liên tiếp vang lên. “Giết người, giết người.”

Cũng không biết người từ góc nào chạy ra kêu to, lập tức làm tửu lâu vốn hỗn loạn đến độ không thể lộn xộn hơn nay càng thêm nhốn nháo, những người mặc trang phục khác nhau, hốt hoảng lúng túng gào khóc thảm thiết chạy ra ngoài tửu lâu. Phóng người đến bên cái lỗ lớn. Phía dưới là một vùng hỗn loạn, sao còn thấy được bóng dáng Sở Hình Thiên. Phi Lâm nhướng mày, khóe miệng nở một cười tà tà, Sở Hình Thiên lại diễn trò trước mặt y. Phi Lâm giơ tay ra hiệu khắp bốn phía, thiết kỵ của Độc Cô Tuyệt vẫn đi theo lập tức tản ra, truy tìm dấu vết. Phi thân nhảy xuống cái lỗ, bên môi Mộ Ải nở một nụ cười lạnh, Sở Hình Thiên lại dám giở trò, xem ra y cũng không phải kẻ ngốc, có điều người y gặp phải là Mộ Ải và Phi Lâm, hai người bọn họ đã liên kết nếu còn để Sở Hình Thiên chuồn đi mất, vậy còn sống làm gì nữa. Bên ngoài tửu lâu đã có thiết kỵ của Độc Cô Tuyệt bố trí dày đặc, quanh hai con đường tiến đến cửa khẩu nước Sở cũng có người mai phục giám sát từ lâu, Sở Hình Thiên ngươi có chắp cánh cũng không thể thoát thân.

Bên ngoài không có tín hiệu, Sở Hình Thiên không ra khỏi tửu lâu, chỉ trong một tấc vuông thế này lại còn muốn thoát thân sao. Thân hình Mộ Ải và Phi Lâm nhoáng lên bay thẳng vào phòng trong tửu lâu đuổi theo Sở Hình Thiên. Bên trong hầm ngầm nho nhỏ của tửu lâu. “Bệ hạ đi mau.” Hai ba lượt đẩy Sở Hình Thiên, Hoa Dương thái hậu và Thiết Báo vào mật đạo, Thiết Hổ trầm giọng hét lớn.

“Thiết Hổ.” Sở Hình Thiên lúc này đâu còn dáng vẻ bị trúng độc vừa rồi, cắn chặt răng gầm nhẹ một tiếng. “Đi mau.” Thiết Hổ vung chưởng ấn vào cơ quan hầm ngầm, gân xanh nổi lên trên khuôn mặt, y quát to. Bên ngoài tiếng binh khí chạm nhau đang nhanh chóng truyền đến, Phi Lâm và Mộ Ải sắp đuổi đến đây. Nếu dựa vào võ công, chỉ vài Hoàng tuyền Thiết vệ và ba người bọn họ chắc chắn không phải là đối thủ của Phi Lâm, Mộ Ải. Sở Hình Thiên thấy vậy nghiến chặt răng một cái, hai mắt ngập sắc đỏ tươi, nện một đấm vào vách tường mật đạo nói: “Ta sẽ báo thù cho ngươi.”

Vừa dứt lời Sở Hình Thiên không nhìn Thiết Hổ thêm cái nào nữa, tức thì xoay người điên cuồng chạy vào trong đường ngầm, Hoa Dương thái hậu cũng không nói gì thêm, theo sát phía sau. Thiết Báo đi cuối gật đầu thật mạnh với Thiết Hổ rồi quay người bám sát Sở Hình Thiên. Những mật đạo như vậy ở biên quan Sở, Yến, Hàn, Triệu đều có, là vì phòng ngừa biến cố xảy ra làm nơi thoát thân, hôm nay là bọn họ cố ý. Tiếng gió đột nhiên ùa đến, Phi Lâm và Mộ Ải lắc mình một cái vọt vào mật đạo, đối diện hai người là Thiết Hổ chặn hậu. Thiết Hổ nhìn hai người nở một nụ cười ngập sắc máu tanh, y đấm một cái lên cơ quan trên vách tường, trong nháy mắt toàn bộ hầm ngầm bắt đầu sụp xuống. Mật đạo dần dần bị phá hủy, từng tảng từng tảng đá lớn rơi thẳng xuống. “Để mạng lại.” Thiết Hổ vung trường kiếm trong tay liều chết tấn công Phi Lâm và Mộ Ải, cố hết sức kéo dài thời gian, ngăn cản Phi Lâm, Mộ Ải đuổi theo Sở Hình Thiên.

“Keng.” Thấy tình thế như vậy, sắc mặt Phi Lâm và Mộ Ải trầm xuống, hai người lập tức cùng ra tay song song đánh lại Thiết Hổ, muốn dùng một chưởng tiêu diệt Thiết Hổ cản đường. Chỉ nghe phịch một tiếng, hai chưởng một kiếm cùng đánh vào nhau, một luồng lực cực lớn bắn ra khắp bốn phía, cổ họng ngọt ngất, Thiết Hổ phun ra một ngụm máu lớn, thân thể bị đánh bật ra ngoài, đập mạnh vào cửa mật đạo phía sau. Cho dù Thiết Hổ võ công lợi hại, nhưng giờ đây đối thủ lại là Phi Lâm và Mộ Ải liên kết nhau. “Đuổi theo.” Quét một chưởng ngang ra, đánh bay những tảng đá lớn rơi xuống từ đỉnh đầu, Phi Lâm lạnh mặt quát một tiếng.

Lời vừa vang lên chưa kịp dứt, hầm ngầm lắc lư một trận, cửa mật đạo vốn sắp đóng lại chỉ còn chừa một khe hở nhỏ, chỉ nghe phịch một tiếng sụp xuống toàn bộ, lần này cửa mật đạo đã hoàn toàn đóng kín. “Ha ha, muốn giết Bệ hạ của chúng ta, nằm mơ.” Thấy mật đạo đã hoàn toàn đóng chặt, tiếng cười mãn nguyện bật ra khỏi miệng Thiết Báo như bão táp, thân mình y chỉ hít vào nhiều mà thở ra lại không đáng bao nhiêu, thế mà vẫn cười cực kỳ càn rỡ. Phi Lâm, Mộ Ải cùng chau mày.

“Sở quốc tất thắng, Bệ hạ tất thắng.” Hai mắt đỏ ngầu, Thiết Báo rống to một tiếng, xoay ngược kiếm, máu đỏ nháy mắt bắn khỏi cổ y văng tung tóe lên cao, tiếng rống to hòa lẫn tiếng ầm ầm vang vọng trong hầm, cùng với tiếng những tảng đá lớn rơi xuống, hào hùng tựa một bản trường ca. Người đã chết mà vẫn chặn ngang cửa đường hầm. “Ầm ầm ầm.” Đường ngầm sụp đổ càng ngày càng nhanh, gần như hoàn toàn sập xuống.

Phi Lâm Mộ Ải chăm chú nhìn Thiết Hổ – kẻ dù chết vẫn không hề lùi bước. Chết là do y tự sát không phải bị bọn họ giết, một nhân tài ý chí kiên cường như vậy, có lẽ trong đám thủ hạ của Độc Cô Tuyệt cũng chỉ có vài người có thể sánh bằng. Khẽ lắc đầu, hai người liếc nhìn nhau, xoay người chạy ra khỏi đường hầm, không thể đuổi theo cũng không có cách nào truy tìm. Thân hình hai người mới vừa bay ra thì toàn bộ mật đạo bên dưới kêu ầm một tiếng hoàn toàn sụp đổ, nếu động tác Phi Lâm và Mộ Ải không mau lẹ thì chắc chắn đã chôn thây trong đó.

“Sao rồi?” Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ đã tỉnh lại, Tiểu Tả, Tiểu Hữu đều tụ tập ở bên ngoài mật đạo. Khẽ nhướng mày lên, Phi Lâm cười khổ một tiếng, bọn họ đều đã xem thường Sở Hình Thiên, người này e rằng đã nhìn thấu mọi việc từ lâu nhưng vẫn giữ im lặng âm thầm theo đúng dự đoán bọn họ chạy một mạch về Sở. Sở Hình Thiên ơi là Sở Hình Thiên, ngươi quả không hổ danh là đối thủ của Độc Cô Tuyệt. Bên trong đường ngầm, Sở Hình Thiên, Hoa Dương thái hậu và Thiết Báo phóng như bay vào sâu bên trong mật đạo, đằng sau bọn họ hầm ngầm vẫn không ngừng sụp xuống, mật đạo này vốn là loại mật đạo tự hủy, tự diệt mình để mưu cầu sự sống. Nghiến chặt răng, thân hình Sở Hình Thiên phóng đi như điện lên trước, vẻ mặt lạnh băng như Diêm La dưới địa ngục, y đã phát hiện ra tất cả từ lâu, chỉ đang đợi thời cơ, tìm kiếm một cơ hội, hôm nay xem như đã thoát khỏi chỗ này. Độc Cô Tuyệt, ngươi muốn thôn tính Sở quốc ta, được, vậy đến đây ta và người cùng đánh một trận phân cao thấp.

Mật đạo không ngừng sụp đổ, Sở Hình Thiên cũng vội vã phóng người lướt đi như điện, phóng tới phía xa xa. Gió lạnh thổi qua, Sở Hình Thiên biến mất không thấy tăm hơi trong gió đông khắc nghiệt, tin tức này nhanh chóng truyền tới Độc Cô Hành và Độc Cô Tuyệt. Hết chương 167

.