Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 171

Chương 171 – Tề cùng đường – Phần cuối.

Ánh lửa đỏ rực bốc trên những tầng mây đen cuồn cuộn, tỏa ra màu đỏ tươi rực rỡ. Phi Lâm phóng người bay đến chỗ Vân Khinh vẫn đang tạm dừng lại, trong mắt dâng lên vẻ lo lắng tột cùng không thể dùng lời diễn tả. Tề Chi Khiêm lạnh lùng nhìn thoáng Vân Khinh đang đứng trong Lạc thành lần cuối cùng rồi dứt khoát hạ tay xuống, ngàn vạn mũi tên lửa đang cháy hừng hực dần căng chặt trên cung, nhắm vào khắp bốn phương tám hướng trong Lạc thành. Như một con rồng lửa bay lên trời, ngàn vạn mũi tên sắc nhọn nhanh nhẹn xuyên qua thời không, phóng tới chỗ Vân Khinh và vạn thú, không trung tràn ngập sắc lửa đỏ.

Tề Chi Khiêm thấy vậy khóe môi chậm rãi nở một nụ cười lạnh như băng, như thép, bên trong không ẩn chứa chút tình cảm nào, chỉ có máu lạnh vô tình. Phất tay áo bào lên, xoay người lại, y không cần phải nhìn, dù bọn họ có là đại la kim tiên(*) chăng nữa thì hôm nay cũng phải chôn thây tại Lạc thành. (*) Đại la kim tiên:

Tam Tông: Phật-Tiên-Thánh Ngũ chi: Phật đạo – Tiên đạo – Thánh đạo – Thần đạo – Nhân đạo. Quả vị tối cao của Phật Tông: Đại Giác Như Lai Phật.

Quả vị tối cao của Tiên Tông: Đại La Kim Tiên. Quả vị tối cao của Thánh Tông: Đại Thành Chí Thánh. Nghĩ đến Vân Khinh tử trận, tất nhiên Độc Cô Tuyệt sẽ phát điên, Tần quân tự sụp đổ, tâm tình lúc này của Tề Chi Khiêm rất sảng khoái và thoải mái.

Nhưng, ngay vào lúc Tề Chi Khiêm như đã cầm chắc thắng lợi trong tay, đột nhiên một tiếng sét ầm vang xẹt ngang bầu trời, vô số tia chớp lóe lên, những giọt nước như đã tích tụ đủ nặng không giữ được mình xuyên qua tầng mây đen dày đặc rơi xuống đất, từng giọt từng giọt tựa như những con mãng xà xé trời lao ra, nhẹ nhàng tung bay. Mưa to như trút nước không một dấu hiệu báo trước, kéo đến vừa nhanh vừa mãnh liệt, mưa trút xuống tầm tã chẳng kém những cơn mưa ngày hè là bao, từng giọt mưa lạnh lẽo buông mình từ bầu trời rơi thẳng vào không trung, lạnh giá như băng như tuyết. Những đốm lửa đỏ rực đang bay vọt trong không trung bất chợt gặp phải cơn mưa to từ trên trời trút xuống, xem như số mệnh đã an bài, lửa rốt cuộc vẫn không thể thắng được nước.

Hàng loạt mũi tên lửa nhanh chóng cắm xuống mặt đất, những bông hoa lửa văng tung tóe, còn các mũi tên chậm hơn vẫn đang bay giữa không trung đã bị nước mưa dập tắt, một màu đỏ tươi hoàn toàn tàn lụi, từng hạt mưa giăng giăng tựa như một tấm sa mỏng. Mọi thứ nhanh chóng đến mức người ta chỉ cảm thấy có gì đó lướt qua trước mắt, còn chưa kịp nhận ra dư vị thì mọi chuyện đã được an bài. Trong cơn mưa mưa tầm tã, Vân Khinh ngồi trên lưng Bạch Hổ vương sắc mặt vẫn chưa từng thay đổi, lúc này cô chậm rãi ngẩng đầu, nhìn màn mưa trên không trung trút xuống, rồi nhẹ nhàng đưa tay đón lấy, những giọt mưa rơi trọn vào tay cô, chúng trong veo, mát lạnh tận xương tủy.

Phi Lâm đã phóng tới sau lưng Vân Khinh, y chuẩn bị kéo Vân Khinh xuống che chở cô dưới thân mình, nhưng chỉ trong phút chốc sắc mặt y bỗng cực kỳ quái dị, vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ tột cùng. Nét mặt Phi Lâm giống như đang cười, lại như đang khóc, co rúm méo mó, y ngửa đầu nhìn lên không trung, chẳng biết nói gì. “Tề Chi Khiêm, trời không dung tha ngươi.” Giọng nói khẽ khàng thản nhiên vang lên, Vân Khinh không ngẩng đầu nhìn Tề Chi Khiêm, cô ngửa đầu nhìn lên bầu trời mưa đang tuôn xuống, nước mưa chảy xuôi theo hai má cô, đáp xuống mặt đất, trơn tru không một chút âm thanh. Không châm chọc cũng không phải khinh bỉ mà là thản nhiên nói ra sự thật. Cơn mưa kéo đến vừa kịp lúc, không sớm không muộn, lại rơi vào đúng thời điểm tất cả mọi thứ sắp bị hủy diệt. Đây là ý trời, chuyện này vốn muốn tránh cũng không tránh khỏi, thế nhưng một màn mưa này đã xoay chuyển Càn Khôn thay đổi tình thế, mọi thứ diễn ra chẳng qua trong chớp mắt.

Mặc y kỳ tài ngút trời, nhưng nếu trời không buông tha thì dù có sức mạnh vô vàn cũng chẳng đủ sức chuyển đất xoay trời. Tề Chi Khiêm đang đứng trên tường thành cao cao chuẩn bị xoay người rời khỏi, chỉ trong nháy mắt y bất động tựa như lão tăng nhập định(*), hoàn toàn ngây ngốc, ngơ ngẩn cả người, bình tĩnh nhìn ngàn vạn đốm lửa lụi tàn trong cơn mưa trước mắt, thậm chí không thể bùng lên một tia lửa nào, những giọt mưa tung bay lất phất trong màn trắng nhạt nhòa. Một cơn mưa trong trời đông giá rét, thời tiết chưa bao giờ thế này trong những năm qua, chưa từng có chuyện như vậy. (*) Nhập định: là trạng thái đi vào thiền định, đưa bản thân mình vào trạng thái im lặng, giữ cho tâm ý yên lặng, trong sạch, không vọng động.

Chưa bao giờ tin tưởng vào thần linh, Tề Chi Khiêm hoàn toàn không thể tin một màn trước mắt, ánh mắt bình tĩnh nhìn xuống mặt đất, miệng thì thào nói: “Không, không.” Toàn thân dại ra. Ngàn vạn binh lính nước Tề lúc này cũng đưa mắt nhìn nhau, nhìn những mũi tên nhọn trong tay, rồi ngửa đầu nhìn bầu trời cao thăm thẳm, sắc mặt vô cùng kỳ dị. “Không đâu, không thể nào.” Chậm rãi lắc đầu, Tề Chi Khiêm ngơ ngác đứng trên tường thành, khuôn mặt ngập tràn tuyệt vọng.

“Là trời không tha ngươi.” Giọng nói hòa cùng gió bay tới, lọt vào tai Tề Chi Khiêm, trong khoảnh khắc đó hai mắt Tề Chi Khiêm đỏ vằn một màu, nét mặt đột ngột hung tợn, bóng dáng tựa như quỷ dữ. “Trời không dung tha ta, là trời cũng không tha cho ta.” Ngửa đầu nhìn lên không trung, nơi đó mây đen giăng đầy, mưa to trút tầm tã. Chỉ một câu trời không dung tha, hết tất cả mưu tính của y đều bị cuốn phăng theo dòng nước, vương đồ bá nghiệp, phút chốc trở thành hoa trong gương, trăng trong nước(*).

(*) Hoa trong gương, trăng trong nước: câu này có ý nôm na là những thứ chỉ nhìn ngắm được chứ không thể chạm vào được, không thể đạt được. Nước mưa chảy xuôi theo hai gò má, chạy dọc thân thể thấm vào trong, trường bào vàng nhạt dán chặt lên người, gió lạnh thổi qua vù vù thật thê lương. Lạnh, cái lạnh không thể khống chế, theo da thịt thấm từng chút từng chút một vào cơ thể, rồi từ trong thân thể lan ra khắp lục phủ ngũ tạng, xuyên đến tận xương tủy, mưa đã lạnh nhưng lòng lại càng thêm buốt giá.

Trong nháy mắt y như rơi xuống hầm băng, cái giá lạnh bao phủ không còn chút hơi ấm. “A.” Gầm lên như con sư tử cùng đường tuyệt vọng, tiếng gào khàn khàn xé tan màn mưa, truyền đi rất xa. Đau thương, một nỗi bi thương xen lẫn không cam lòng nồng đậm khó có thể diễn tả bằng lời. Mưu tính do người, thành công do trời, trời không giúp ngươi, thì dù ngươi là kẻ năng lực ngút trời, kỳ tài tuyệt thế, kết quả cũng chỉ là giỏ trúc múc nước, dã tràng se cát.

‘Trời không tha’ chỉ ba chữ ngắn ngủi lại quyết định hết tất cả mọi chuyện. Trời không tha liền phủ định hết tất cả công sức của một người, trời không tha thì dù ngươi có sức dời núi, khí trùm trời(*),kỳ tài kiệt xuất khắp xưa nay, đến giờ khắc cuối cùng đều hóa thành hư không. Không phải ngươi không giỏi, không phải ngươi vô dụng, chỉ là ý trời khó đoán. (*) Trích trong bài: Cai Hạ Ca (bản dịch thơ của Nhữ Thành)

Bài hát Cai Hạ Sức dời núi, khí trùm trời, Ô Truy chùn bước bởi thời không may!

Ngựa sao chùn bước thế này? Ngu Cơ, biết tính sao đây hỡi nàng? Đây là bài thơ duy nhất còn lưu truyền lại của Hạng Vũ

Tiếng gào thét của dã thú bị vây khốn, hòa lẫn tiếng gầm đau thương trong đó có chồng chất sự không cam lòng, oán hận xen cả nỗi bi ai, tang tóc. Từ thắng lợi đi đến thất bại, chỉ trong khoảnh khắc trời chuyển đất dời, mặc ngươi có tỉ mỉ bố trí phạm vi, tính toán sắp xếp thiên hạ, nhưng chỉ một trận mưa như trút nước, bầu trời trên đầu kia mới thật sự là chúa tể tất cả. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ý trời chính là yếu tố đầu tiên.

Đứng sau lưng Vân Khinh, Phi Lâm dần dần bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn xuyên qua màn mưa, trên đầu tường thành Tề Chi Khiêm đang ngửa đầu gào thét, mái tóc đen tản ra trong gió mưa, trường bào ướt đẫm bay phần phật trong gió, bóng dáng ngập tràn oán hận và bi thương. Khẽ lắc đầu, Phi Lâm thở dài một tiếng. Tề Chi Khiêm là một nhân tài, thực sự là kẻ tài ba, là một trong ba vị vương đương thời đứng đầu thất quốc. Đáng tiếc, bọn họ đã định là kẻ thù. Đáng tiếc, bọn họ lâm vào tình cảnh một sống một còn.

Mưa to mang theo dòng nước mát lành cọ rửa mặt đất, chẳng biết lớp bột phấn màu đen đã bị cuốn trôi đi đâu, để lộ ra một tòa Lạc thành sạch sẽ, bóng loáng. “Gràoooo…” Vạn thú trong thành vẫn không ngừng tấn công và chinh phục. Trong màn mưa chúng phóng lên cao thấp, móng vuốt sắc nhọn vung lên lập tức máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu gào thảm thiết vang lên. Tề Chi Khiêm đã chuẩn bị sẵn thuốc nổ với hỏa lực cực mạnh phá tan toàn bộ Lạc thành, y cũng chưa từng nghĩ tới Vân Khinh có thể thoát được, nên mới xuất hiện một màn như bây giờ, mười vạn binh mã y chỉ để lại một vạn, những người khác đã sớm rút về hậu phương.

Hiện tại một vạn binh lính nước Tề đã thương vong nghiêm trọng, chỗ này là ngàn vạn thú dữ xuống tay, chỉ thấy máu đỏ văng tung tóe, binh lính Tề không ngừng ngã xuống khỏi tường thành, đội ngũ không ngừng suy giảm. Máu loãng chảy xuôi theo đầu tường thành hòa với nước mưa tạo thành ḍng chảy ánh sắc đỏ tươi, nó bắt đầu lan ra và tràn ngập xung quanh Lạc thành. Trong màn mưa đâu đó có mùi bùn đất thoang thoảng hòa lẫn mùi máu tươi nồng đậm.

Chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tề Chi Khiêm đang đứng trên cao, Vân Khinh chỉ lẳng lặng đứng nhìn, không nói một lời, cũng không có biểu cảm gì khác, cứ vậy mà chăm chú nhìn Tề Chi Khiêm bị vạn thú vây kín xung quanh, tuy cùng đường bí lối, nhưng ngược lại khí thế chẳng chút suyển suy. Một tiếng cười thê lương và bi thảm vang lên, Tề Chi Khiêm đột nhiên cúi đầu dữ tợn nhìn Vân Khinh đang đứng trong màn mưa, chỉ thẳng vào cô, thần sắc cực kỳ dữ tợn hét lớn: “Các ngươi còn kém xa ta, Tại sao? Dựa vào gì lại được như thế? Dựa vào gì mà thành thế này? Tại sao chứ?” Tiếng rống không cam lòng, xuyên thấu màn mưa, lãng đãng trôi trong không trung Lạc thành. Y không cam lòng, rõ ràng y đã có thể đạt được tất cả, rõ ràng thông minh hơn bất cứ kẻ nào, rõ ràng thắng lợi đã ở ngay trước mắt, vì sao lại như vậy? Vì sao?

“Ta không bằng ngươi.” Trong màn mưa, Vân Khinh nhìn Tề Chi Khiêm, nhẹ giọng nói. Bàn về mưu trí, phán đoán, suy luận, cô không bằng Tề Chi Khiêm, cô thừa nhận, cô không phải là người có chí hướng về thiên hạ, không có tham vọng tranh giành thiên hạ, cũng không có tư tưởng cướp đoạt giang sơn, cô chỉ vì người cô yêu, vì mong muốn một thiên hạ không còn chiến loạn, vì thế mà cô ích kỷ như không ích kỷ, không ích kỷ lại hóa thành ích kỷ. Trên ván cờ giang sơn này, cô kém xa Tề Chi Khiêm, về điểm này cô cũng không tự xem thường mình. “Nhưng như thế thì đã sao?” Giọng nói thản nhiên xuyên qua màn mưa, khiến thân thể Tề Chi Khiêm run rẩy. Thì đã sao, đúng vậy, thì đã sao? Ba phần dựa vào bản lĩnh của mình, bảy phần phải xem số mệnh, thiên hạ vốn không có người mạnh nhất, huống gì cho đến lúc này Tề Chi Khiêm y cũng không phải là kẻ mạnh nhất.

Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Vân Khinh nhìn Tề Chi Khiêm dường như đang phát điên, khẽ lắc đầu: “Thật ra ngay từ bước đầu ngươi đã sai rồi, nếu không có ngươi giúp đỡ thì hôm nay Tần quốc cũng không lớn mạnh thế này, nếu ngươi chịu yên ổn làm Tề vương, có lẽ hôm nay thất quốc vẫn còn cùng tồn tại, dã tâm có thể khiến một người đạt được thành tựu, nhưng cũng có thể hủy diệt một người, aiiii.” Lời nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vờn quanh chân trời khiến Tề Chi Khiêm hai mắt đỏ đậm chợt cứng đờ. Hồi tưởng lại ngàn vạn chuyện xưa, mọi thứ lướt qua trước mắt thật rõ ràng. Xem xét cặn kẽ, nếu không phải y ra tay trong hoàng lăng thì tình yêu của Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt sao có thể kiên cường đến thế, sau đó còn phát sinh rất nhiều chuyện nữa; nếu không phải y dốc hết sức thúc đẩy lục quốc phạt Tần, thì sao có chuyện Vân Khinh vang danh bốn phương khiến người Nam Vực tìm tới; nếu không có chuyến đi Nam Vực, Tần có thể hùng mạnh như bây giờ sao, tất cả mọi thứ đều là do y giúp đỡ từng bước cho đến ngày hôm nay.

Cõi lòng băng giá, Tề Chi Khiêm nhìn xuống mỹ nhân lạnh lùng, lãnh đạm đang đứng trong màn mưa. Đôi mắt đó dưới màn mưa vẫn sáng trong như ngày nào, vẫn hệt như lần đầu tiên y bắt gặp, trong veo, sáng tỏ và lạnh nhạt như vậy, dịu dàng đến thế. Dịu dàng, ánh sáng trong đáy mắt nhu hòa hơn xưa, tựa như từng giọt từng giọt nước rơi vào trong tim. Nhớ mang máng năm đó, lần đầu gặp tại Đinh phủ, cô nở nụ cười dịu dàng dưới tàng hoa quế, y rốt cuộc đã biết thế nào là khuynh quốc khuynh thành.

Lờ mờ nhớ ra nụ cười năm đó, y đã biết như thế nào là trái tim lỗi nhịp, thế nào là rung động tâm can; Ký ức loáng thoáng ẩn hiện, tiếng đàn trong đình, dòng máu tươi nhuộm đẫm cổ cầm lúc đó, dung nhan xinh đẹp buồn bã và tuyệt vọng, khiến y thật sự rung động; Mơ hồ nhớ lại một câu ‘chỉ mong sau này sẽ không tái ngộ’, y đã đau lòng biết nhường nào.

Mỹ nhân xoay đi, biến mất trong biển người mờ mịt, bóng dáng một người làm lòng y vương vấn, ngơ ngẩn kiếm tìm mất sáu năm, chỉ mong thấy nụ cười dịu dàng, ấm áp, không mang chút xu nịnh, lấy lòng kia ở mãi bên mình, chỉ cầu được dùng đôi tay mình vỗ về những đau xót hằn sâu trong lòng cô. Có điều vì sao đến lúc này những suy nghĩ ban đầu đã hoàn toàn thay đổi chứ, nay hóa thành y bắt đầu xuống tay với cô, tính kế cô. Nào phải y vô tâm vô tình, y đã từng đau lòng đến mức không thể tha thứ cho mình, cũng từng hàng đêm do dự, chần chờ nhưng rốt cũng không còn đường quay đầu lại nữa. Chuyện xưa cũ phủ bụi thời gian bỗng ùa về trước mắt, hóa ra mình cũng từng có lúc như thế, thời niên thiếu hết sức cuồng nhiệt, mình cũng từng toàn tâm toàn ý yêu một người, từng nở nụ cười dịu dàng chân thật đến vậy.

Ngửa đầu, chậm rãi nhắm mắt lại, tất cả mọi chuyện đã rất lâu y chưa từng nhớ lại, những rung động thuở đầu, những suy nghĩ ngày xưa. Tất cả, tất cả, bỏ lỡ sẽ mãi mãi không thể tìm lại được, những ấm áp ngày đầu trong lòng nay hóa thành đao kiếm nhắm thẳng vào cô, một mất một còn. Nhà – nước, nước – nhà, nhà và nước của Tề Chi Khiêm y đang ở nơi nào. Cực kỳ châm chọc, tận cùng bi thương.

Nước mưa chảy xuôi theo hai gò má, cuối cùng quay về với đất. Bụi quay về bụi, đất tan thành đất. “Nếu năm đó ta giữ chặt nàng, thì bây giờ sẽ không biến thành kết cục hôm nay.” Giọng nói trầm thấp xuyên qua màn mưa, trầm ấm mà khàn khàn, xen lẫn nỗi đau lương bất tận.

Nếu năm đó y không để Vân Khinh ra đi, nếu năm đó y lập tức đuổi theo, nếu năm đó… thì hôm nay sao còn có Độc Cô Tuyệt, sao còn một Sở Hình Thiên, thế nào có tình cảnh như bây giờ kia chứ, tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ y. Một vệt nước tràn ra trong khóe mắt, hòa vào làn mưa thành dòng, không biết là nước mắt hay nước mưa. Khẽ ngẩng đầu, thu lại hết bi thương, môi cong dần nở một nụ cười, ấm áp, dịu dàng, nho nhã thoảng qua như một ngọn gió xuân, là một nụ cười cao ngạo, khí phách. Tất cả mọi việc đều do y, như vậy thống nhất thiên hạ này, không phải là Tần vương Độc Cô Tuyệt, cũng không phải là Sở vương Sở Hình Thiên, mà là y, là Tề thái tử Tề Chi Khiêm y. Đúng, Tề Chi Khiêm y không có được thiên hạ, nhưng sự vinh quang của y, không một ai có thể sánh bằng.

Tiếng mưa rơi tí tách, gió lạnh thổi thê lương. Vạn thú gào thét phóng vào Tề Chi Khiêm, binh lính Tề ở xung quanh kẻ chết, người bị thương, không còn ra hồn người nữa. “Điện hạ…”

“Điện hạ đi mau…” Những âm thanh run sợ, hoảng loạn liên tiếp vang lên, binh lính hộ vệ xung quanh Tề Chi Khiêm dốc hết sức mình ra tay chém giết, điên cuồng hét lên. Thế nhưng, binh lính nước Tề chung quanh đều đã chết, chỉ còn lại một vài người bọn họ, trốn, có thể trốn đến nơi đây? Trốn thế nào chứ?

Vân Khinh nhìn tình cảnh trước mắt, ngón tay nhẹ nhàng khẽ lướt trên huyền cầm, vạn thú vốn đang lao vào Tề Chi Khiêm lập tức ngừng lại, lui về sau một bước vây Tề Chi Khiêm vào giữa, như hổ rình mồi. Tuy rằng cô khinh thường thủ đoạn và cách làm của Tề Chi Khiêm, nhưng y sinh ra đã là kẻ cao ngạo, kiêu hùng. Tôn nghiêm giành cho kẻ thù, đó là sự tôn trọng và công nhận đối thủ của mình. Những tên hộ vệ bên cạnh Tề Chi Khiêm lập tức sát sao bảo vệ, bày trận sẵn sàng nghênh quân đón địch.

Mưa ào ào trút xuống, đám người Tiểu Tả, Tiểu Hữu, Thượng Quan Kính thống lĩnh đàn thú đuổi theo, ngay cả Mộ Ải đang canh giữ ngoài cửa thành cũng tiến đến, mưa to tầm tã, vạn thú lặng yên. Giọng nói khàn khàn quanh quẩn trong màn mưa, còn chưa tan hết, Tề Chi Khiêm đột nhiên cúi đầu, nét mặt không điên cuồng, không còn bi thương nữa mà hiện lên khí phách của kẻ đứng đầu thiên hạ ngông cuồng và cực kỳ cao ngạo. “Quay về nói với Độc Cô Tuyệt, hắn không có Tề Chi Khiêm ta thì hắn không có thiên hạ này. Ngay cả khi ta rốt cuộc cũng thua đi nữa, cũng là thua vì ý trời chứ không phải thua Độc Cô Tuyệt hắn. Nếu có kiếp sau, Tề Chi Khiêm ta và hắn nhất quyết đấu một trận thư hùng, xem thiên hạ này kẻ chìm người nổi.”

Giọng nói dõng dạc, rõ ràng vang vọng khắp cõi trần, theo màn mưa truyền ra rất xa, vọng về khắp chốn. Lời còn chưa dứt, một luồng sáng sắc lẹm lóe lên, Tề Chi Khiêm xoay tay xuống kiếm, máu tươi nóng hổi bắn ra khỏi cổ, văng tung tóe phía chân trời, hòa vào làn mưa, dệt thành một tấm màn máu tươi sặc sỡ. Máu tươi thấm đỏ bộ trường bào vàng nhạt trên người Tề Chi Khiêm nhưng cái đầu cao quý vẫn không hề cúi thấp.

“Điện hạ.” Tiếng kêu gào đau buồn phẫn nộ vang lên ngay sát phía sau, vọng về tận cuối chân trời. Đám hộ vệ thân cận của Tề Chi Khiêm quay người quỳ xuống trước mặt Tề Chi Khiêm, không chút nghĩ ngợi, đồng loạt kéo lưỡi kiếm bén ngọt trong tay xẹt ngang qua cổ, phịch một tiếng cúi đầu gục xuống dưới chân y. Máu đỏ hòa vào làn mưa chảy xuôi xuống đất, tuy hai mà một. Gió lạnh thổi qua vù vù, khiến trường bào Tề Chi Khiêm bay phần phật, thân hình cao ngạo mặc cho gió thổi mưa lay vẫn sừng sững bất động đứng đầu vạn cõi muôn phương, như ngắm nhìn nhân gian bốn bể. Trong đất trời chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rạt.

Aiiiiiii… Tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên, không rõ là tiếng Vân Khinh, là Phi Lâm, hay là Mộ Ải, Tuyết Cơ, giang sơn tươi đẹp nhường nào, khiến bao anh hùng cúi rạp(*). Chỉ tiếc mấy ai biết được, đúng sai thành bại ngoảnh lại thoắt đã hóa hư không, giang sơn hệt như trước, trải mấy độ tà dương(**) (*) Trích từ bài Thẩm viên Xuân – Tuyết của Mao Trạch Đông

Thẩm Viên Xuân _ Tuyết (Nam Trân & 123 dịch) Cõi bắc xinh thay

Nghìn dặm băng dày Vạn dặm tuyết gieo Ngắm Trường Thành bát ngát

Trong, ngoài trắng dải Đại Hà trên, dưới Bỗng sóng ngừng reo

Thế núi rắn lồng Hình non voi chạy Muốn thách trời ai kẻ thấp cao

Khi trời hửng Ánh hồng lồng ánh bạc Rất đỗi yêu kiều

Non sông xinh đẹp dường bao Khiến vô số anh hào cúi rạp Tiếc Tần hoàng, Hán Vũ

Kém phần văn nhã Đường tông, Tống tổ Thiếu mực phong tao

Khét tiếng một thời Thành Cát Tư Hãn Chỉ biết giương cung bắn ó, diều

Xưa đã khuất Nhìn trời nay hẳn thấy Nhân vật phong lưu.

(**) Trích từ bài Lâm Giang tiên (điệu Lâm Giang) của Dương Thân – nhân vật chính trị và nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc thời nhà Minh Lâm giang tiên – (bản dịch: Phan Kế Bính) Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông

Sóng vùi dập hết anh hùng Được, thua, phải, trái, thoắt thành không Non xanh nguyên vẻ cũ

Mấy độ bóng tà hồng! Bạn đầu bạc ngư tiều trên bãi Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong

Một bầu rượu vui vẻ tương phùng. Xưa nay bao nhiêu việc Phó mặc nói cười suông

Hết chương 171.