Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 25

Chương 25 – Bí ẩn.

“Về phủ.” Độc Cô Tuyệt phẩy tay, rồi tiện đà cầm luôn lấy bàn tay của Vân Khinh đang đứng cạnh hắn, vô cùng hào hứng bước nhanh về phía trước. Vân Khinh khẽ nhíu mày rồi giận dữ nói. “Bỏ ra.” Vừa nói cô vừa vung tay để giãy khỏi cái nắm của Độc Cô Tuyệt. Mà Độc Cô Tuyệt lại càng siết chặt tay cô hơn. Xét về sức lực, Vân Khinh làm sao có thể là đối thủ của Độc Cô Tuyệt, thế nên bàn tay mảnh mai bị siết tới trắng bệch, mặt trên còn xuất hiện một tầng đỏ lựng. Độc Cô Tuyệt thấy Vân Khinh giận dữ trừng mắt với hắn, lại càng thêm vui vẻ nhìn chung quanh và thấy ai nấy đều không dám nhìn thẳng mình mà chỉ dám len lén liếc trộm. Hắn cúi xuống ghé sát tai Vân Khinh đầy vẻ áp bức. “Cả kinh thành này ai chẳng biết Vân Khinh ngươi là người của ta.”

Cơn phẫn nộ của Vân Khinh càng thêm mạnh mẽ khiến mặt cô cũng đỏ bừng lên, cô liếc thấy dân chúng chung quanh đều nhìn trộm mình và Độc Cô Tuyệt với vẻ ước ao xen lẫn nụ cười mờ ám, lập tức nhíu mày trừng mắt nhìn hắn. “Ngươi biết rõ đó không phải sự thật.” Quan hệ giữa cô và Độc Cô Tuyệt cũng chỉ là quan hệ giao dịch, kèm theo việc hắn hạ độc cô chưa chịu giải, sao giờ lại biến thành cái gì mà người của hắn ta chứ, lời đồn này ở đâu ra không biết? Cơ mà cô nào hay, phủ Dực Vương gia vốn chưa bao giờ có bóng dáng nữ tử nào, thêm vụ náo nhiệt mới đây nhất ở hội hoa, khiến cho trong lòng dân chúng, quan hệ giữa cô và Độc Cô Tuyệt vô cùng mờ ám. Có thể ở trong Dực Vương phủ, nếu không phải người của Dực Vương Độc Cô Tuyệt thì còn ai vào đây, nên đó có thể coi là chuyện rõ ràng hoàn toàn không cần nghĩ ngợi. Huống gì trong hội Bách hoa Mẫu đơn, Độc Cô Tuyệt lại còn ban thưởng rượu cho cô nữa, nên mối quan hệ này càng không cần phải nói nhiều thêm làm gì. “Ta biết rõ. Thế nên ngươi còn dám cười với người khác nữa, ta không ngại biến điều đó thành sự thật.” Độc Cô Tuyệt nghiến răng nghiến lợi nói vào tai Vân Khinh, giọng điệu rít qua kẽ răng không khác gì một ác ma.

“Ta cười hay không là việc của ta.” Vân Khinh nổi cáu. “Ngươi cứ việc thử xem.” Hai kẻ đang cãi vã kia đã cố ép giọng thấp nhất, nhưng làm sao thoát khỏi tai Sở Vân với Mặc Ngân đang lững thững đi sau. Hai vị thuộc hạ thân tín kia lắng nghe cuộc tranh cãi gay gắt nọ, chỉ biết nhìn nhau cười khổ lắc đầu. Quả thật hai người hoàn toàn không hiểu vị Vương gia lẫy lừng nhà mình, từ lúc nào lại hóa thành kẻ nhỏ mọn hẹp hòi với một nụ cười như thế. Cứ cãi vã dài dòng như vậy, chả có ý nghĩa gì cả.

Cơ mà hai người không hề bỏ qua việc hai kẻ kia vì cãi nhau hăng say và chuyển chủ đề nhanh quá nên đã quên hai bàn tay vẫn đang nắm cùng một chỗ nên là cứ thế vừa cãi nhau ỏm tỏi vừa dắt tay nhau trở vền phủ Dực Vương. Trong Dực Vương phủ, không ngờ là đám công chúa quận chúa kia lại kiên trì đến thế, dăm ba cô túm tụm nói chuyện cười đùa vui vẻ trong lúc ngồi chờ, còn nói cái gì mà xét cho cùng cũng đang rảnh rỗi, nên ngồi chờ Vân Khinh về bằng được để cảm tạ rồi mới đi. Tuy rằng ẩn sau thái độ đó là cái gì thì ai cũng biết, nhưng mức độ kiên nhẫn chờ đợi kia âu cũng đáng khen. Độc Cô Tuyệt nghe bẩm báo xong cũng không nổi giận gì cả, chỉ nở một nụ cười đầy cô hồn. “Bản vương cũng đang muốn gặp các nàng, thật đúng lúc!” Nói rồi hắn bỏ tay Vân Khinh ra, nắm chặt cái mảnh gỗ nhỏ hình con cá kỳ lạ kia thản nhiên bước tới hướng chính sảnh.

Vân Khinh vốn chẳng có ý định tìm hiểu xem Độc Cô Tuyệt phát hiện cái gì, nhưng vừa định quay đi, Sở Vân đằng sau cô đã mỉm cười thốt. “Cô nương cùng đi thôi, để xem chú chồn nhỏ của chúng ta đã lập công gì chứ?” Vân Khinh nghe vậy thoáng nhìn Điêu nhi đang ngồi chơi trên vai mình. Được rồi, sao Điêu nhi lại ngậm thứ này quay lại, thứ này có ích gì chăng. Cô không có hứng dò xem Độc Cô Tuyệt muốn làm gì, nhưng lại rất có hứng muốn biết Điêu nhi đã làm việc hay ho gì. Thế là cô vừa khẽ vuốt ve Điêu nhi vừa gật đầu “Được.” rồi đi theo sau Độc Cô Tuyệt. “Dực Vương gia!” Vừa vào tới phòng khách, đám công chúa, quận chúa đang ngồi chơi rảnh rỗi uống trà tán gẫu kia lập tức im bặt, nở nụ cười tươi tắn đứng lên hành lễ đầy vẻ tao nhã với Độc Cô Tuyệt.

“Tiếp đãi sơ sài, thất lễ rồi.” Độc Cô Tuyệt gật đầu lạnh lùng rồi bước thẳng tới chủ vị, ngay cả câu khách sáo cũng được thốt ra lạnh như băng. “Nào có, là chúng thiếp tự tiện tới chơi quấy rối Dực Vương gia mới đúng.” Tước Vũ công chúa nước Tề khiêm tốn trả lời đầy lễ độ. Gương mặt Độc Cô Tuyệt đang đeo mặt nạ nhìn không rõ biểu tình. Hắn ừ một tiếng rồi lạnh lùng thốt. “Ngồi đi.” Lập tức mấy cô công chúa, quận chúa vội khom người cảm tạ rồi lục tục ngồi xuống. Vân Khinh cũng chẳng thèm để ý quy củ phép tắc thân phận gì cả, thản nhiên như không tự ngồi xuống bên cạnh. Độc Cô Tuyệt không nói gì, mà mấy vị công chúa kia thấy thế càng thêm yên lặng không nói câu nào, nét mặt tươi cười nhìn Vân Khinh.

“Dực Vương gia, chúng thần thiếp cố ý tới để tạ ơn cứu mạng của Vân Khinh muội muội.” Lưu Ly công chúa của nước Sở cười nói vẻ chân thành, gọi câu muội muội rõ là thân thiết lấy lòng. “Tiện tay mà thôi.” Độc Cô Tuyệt không thèm để tâm lãnh đạm trả lời, ý hắn là đã hoàn toàn coi Vân Khinh là vật sở hữu cá nhân, thế nên cô làm gì cũng không khác gì hắn làm. Cái vẻ dĩ nhiên phải thế của hắn khiến mấy cô công chúa, quận chúa còn đang tươi cười thân thiện suýt nữa không giữ nổi nụ cười trên mặt. Có điều dĩ nhiên đám thiếu nữ này đâu phải bình thường, nên chỉ thoáng cứng đờ một chút rồi nụ cười lại càng thêm sáng lạng. Ngược lại vẻ thản nhiên của Vân Khinh lại hoàn toàn tự nhiên, vì quả thật cô chỉ là tiện tay mới cứu họ nên không chờ người tới tạ ơn. Độc Cô Tuyệt lại giúp cô trả lời, càng tốt.

Ánh mắt hắn quét một lượt qua năm vị công chúa quận chúa trong đại sảnh, rồi bỗng Độc Cô Tuyệt mân mê chú cá nhỏ bằng gỗ trong tay nhìn thẳng vào Lý quận chúa của Yến quốc, lạnh lùng lên tiếng. “Cây trâm trên đầu quận chúa không tệ lắm.” Cô Lý quận chúa kia thoáng kinh ngạc vì được chỉ đích danh, lập tức nụ cười càng rộ nở như hoa thắm. Nàng vừa gỡ cây trâm trên đầu xuống vừa nhìn Độc Cô Tuyệt duyên dáng cười. “Dực Vương gia quá khen, chỉ là một chiếc trâm ngọc bé nhỏ, không giá trị bằng một nụ cười.” Độc Cô Tuyệt nào phải người đang không tự nhiên đi quan tâm xem trang sức trên đầu mấy cô như thế nào, thế nên Vân Khinh nghe thấy hắn chợt nói vậy, lập tức chăm chú nhìn kỹ chiếc trâm ngọc trong tay Lý quận chúa. Đó chỉ là một cây trâm bạch ngọc bé xíu, không giống những thứ trâm cài thông thường mà mang hình một chú cá nhỏ vô cùng sinh động. Chỉ liếc mắt một cái, trong lòng Vân Khinh bỗng giật mình. Tuy con cá này không giống lắm với con cá Điêu nhi ngậm về, nhưng nếu cô nhìn không nhầm, vị trí con mắt hai con cá giống hệt nhau. Nghĩa là…

Độc Cô Tuyệt nhẹ nhàng ngả người dựa vào lưng ghế bằng ngọc lưu ly nạm vàng, lạnh lùng nói tiếp.”Rất có điểm riêng.” Lý quận chúa nghe được câu khen dù là lãnh đạm của Độc Cô Tuyệt lập tức càng cười ngọt ngào lấy lòng hơn. “Đây là linh ngư (cá thần), là biểu tượng tín ngưỡng và bùa hộ mệnh của hoàng gia Yến quốc, theo truyền thuyết kể lại thì đó là thủy thần của Yến quốc, có thể bảo hộ cho nước thiếp mưa thuận gió hòa, thế nên thường là ít để lộ cho người ngoài thấy. Do đó người đời hiếm khi gặp nó, và cũng có thể coi đó là điểm đặc biệt nhất của Yến quốc chúng thiếp.” Độc Cô Tuyệt nghe tới đây, khóe môi hơi hơi cong lên giống như một nụ cười đầy tà ác mị hoặc.

Nàng Lý quận chúa kia thấy vẻ mặt hắn như thế, nụ cười càng thêm đẹp đẽ rạng ngời. Nếu chỉ nhờ cây trâm này mà có thể khiến Độc Cô Tuyệt vừa ý nàng ta, thế thì quả là vận may trời ban cho nàng. Tuy là gã Độc Cô Tuyệt này nổi tiếng hiếu sát, dung mạo lại không rõ, có điều đối với một nhân vật như gã thì Yến quốc của nàng vẫn phải cực lực lấy lòng thôi. Bốn vị công chúa khác thấy vậy, tuy trên mặt vẫn bảo trì nét cười tươi tắn nhưng ai nấy đều thầm bối rối. Xem dáng vẻ Độc Cô Tuyệt như thể vô cùng hài lòng vừa ý thế kia, nhưng mà lại là vì quận chúa một nước bé nhỏ, xem ra đây không phải dấu hiệu tốt. Nhưng nào ai hay ẩn sau nụ cười mị hoặc lòng người của hắn ta là cái gì đâu. Vân Khinh cũng hơi khó hiểu, một con cá kỳ quái chả hiểu từ đâu ra thì nói lên cái gì, Độc Cô Tuyệt đang có bí ẩn gì chứ? Cô vừa vuốt ve Điêu nhi vừa trầm ngâm nghĩ ngợi. Rốt cục Điêu nhi lấy đâu ra thứ này nhỉ? Nên biết Điêu nhi không phải kiểu tự nhiên tha gì đó về không rõ nguyên nhân, hẳn là tóm lấy từ trên người ai đó. Là kẻ nào dám chọc đến Điêu nhi? Xét cho cùng Độc Cô Tuyệt đã phát hiện cái gì?

Hết chương 25.