Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 29

Chương 29 – Đêm trăng.

Trong màn đêm tối đen như mực, một đôi ánh mắt lóe sáng rực lên vẻ kiên quyết xác định, khiến trong nháy mắt Vân Khinh cảm thấy sững sờ cả người. Cô nhìn Độc Cô Tuyệt từng bước từng bước tiến lại gần mình, bỗng có cảm giác bị hắn ta coi là một bàn sơn hào hải vị, vô cùng kỳ dị. Có điều cảm giác đó chỉ lóe lên trong khoảnh khắc. Vân Khinh nhướng mày, vung tay đập mạnh lên mặt nước. Bọt nước văng tung tóe khắp nơi mà cô cũng nhân cơ hội đó xoay người chìm xuống nước, chỉ nhô mỗi đầu lên trên. “Dực Vương, xin hãy tự trọng.” Cô không gọi thẳng Độc Cô Tuyệt như thường lệ, mà gọi hắn là Dực Vương, chính là muốn nhắc nhở hắn, một Vương gia lẫy lừng của Tần quốc, lại đi nhìn lén thiếu nữ đang tắm. Như vậy còn ra thể thống gì, còn có mặt mũi nào.

Độc Cô Tuyệt thả cốc rượu độc và Điêu nhi xuống đất, từng bước từng bước lại gần mép nước, trên mặt hoàn toàn không tí tẹo nào gọi là xấu hổ hay mất tự nhiên gì cả. Đến sát bờ sông, Độc Cô Tuyệt dừng lại nhìn chăm chăm vào Vân Khinh giờ chỉ còn lộ ra cái đầu trên mặt nước mở miệng thốt, giọng trầm trầm hơi có chút khàn. “Ta nhìn người con gái của ta, cần gì tự trọng.” Vân Khinh nghe xong không khỏi nhíu chặt lông mày. Cô thành người của hắn khi nào chứ? Gã Độc Cô Tuyệt này thật đúng là trơ tráo không biết thẹn(*), chụp mũ linh tinh cho mình.

(*) Nguyên văn là 站着说话不腰疼, đứng nói chuyện thì không thấy đau lưng, vốn là chỉ việc một người chưa từng chịu khổ thì không biết thế nào là khổ cực, nghĩa rộng ra là những kẻ chỉ biết chỉ tay năm ngón, hoặc những người đã được hưởng sung sướng lại còn lên mặt khoe mẽ. Câu nói này bắt nguồn từ tích Tần Hiếu Công tiếp đãi Thương Ưởng (hay Vệ Ưởng) do sủng thần Cảnh Giám tiến cử. Tần Hiếu Công ngồi thẳng trên ghế trò chuyện say sưa cùng Thương Ưởng. Ban đầu hai người Thương Ưởng và Cảnh Giám cùng nhau ‘trường tọa’ tức quỳ ngồi trên gót chân trên một tấm nệm. Sau đó Thương Ưởng nói đến đoạn hào hứng liền đứng lên đi lại trong điện mà say sưa bàn luận từ sớm tới tối mịt không phát hiện ra. Cảnh Giám phải quỳ suốt từ sáng tới tối rất mỏi nên thường xuyên nháy mắt ra hiệu ngừng lại mà Thương Ưởng không để ý. Mãi tới canh hai Tần Hiếu Công mới cắt ngang và ban cho hai người dùng ngự thiện. Trong tiệc Thương Ưởng hỏi Cảnh Giám tại sao nháy mắt nhiều thế, Cảnh Giám mới nói dỗi một câu. “Tôi quỳ suốt cả ngày đến tê dại hai chân bủn rủn cả người mềm nhũn mệt mỏi. Ngài đứng nói chuyện thì đâu bị đau lưng.” Từ đó câu nói này truyền tới giờ nhưng ý nghĩa đã có sự biến đổi. Ở đây tạm để ‘trơ tráo không biết thẹn’ cho hợp với sự ngang ngược của anh Tuyệt :D “Quan hệ giữa ta với ngươi chỉ là giao dịch mà thôi.” Vân Khinh ngẩng đầu trong nước, nhìn thẳng vào mắt hắn trả lời. “Trước kia là vậy, nhưng từ hôm nay không phải.” Giọng hắn dứt khoát chém đinh chặt sắt, khiến Vân Khinh mơ hồ hoài nghi không biết hôm nay có chuyện gì xảy ra.

“Ngươi có ý gì?” Thật cô chẳng hiểu ý hắn ra sao nữa. Độc Cô Tuyệt đứng trên bờ, nhìn rõ đôi mắt Vân Khinh đầy vẻ nghi hoặc xen lẫn lạnh nhạt. Chỉ cần vẻ mặt cô ta như vậy, thế mà lại khiến hắn động tâm một cách chết tiệt. Thiếu nữ này, hừ, hắn xác định rồi, phải là của hắn. Nên hắn trầm giọng thốt. “Ta vừa lòng với cô, nên muốn cô trở thành người phụ nữ của ta, chính là ý này!” Vân Khinh nghe xong không khỏi lại nhíu mày. Đầu óc gã họ Độc Cô này có vấn đề gì sao, đương không lại nhào ra thổ lộ như thế. Cho dù có nhìn thấy cô tắm đi nữa, cũng không đến mức lên cơn như vậy chứ? Phải biết rằng Độc Cô Tuyệt không phải kẻ háo sắc, cô ở gần hắn khá lâu, ngoại trừ đống tật xấu tự cao tự đại, càn rỡ cao ngạo, lạnh lùng tàn nhẫn, vân vân và vũ vũ ra, ưu điểm lớn nhất của hắn chính là không phải kẻ hạ lưu, nên tuyệt đối sẽ không phải vì thấy cơ thể trần trụi của cô mà lại nổi sắc tâm. Nếu hắn muốn, thiếu gì nữ tử tuyệt sắc nhào tới chung quanh, sao lại đi làm phiền cô chứ? Thật là chẳng hiểu gì cả.

“Nhưng ta không vừa ý ngươi.” Câu trả lời rõ ràng lưu loát, cô hoàn toàn không muốn lên cơn điên cùng hắn chút nào. Độc Cô Tuyệt vừa nghe lập tức sầm mặt xuống, đôi mắt sắc bén như ưng nhìn Vân Khinh chằm chằm, nghiến răng nói. “Cô không có tư cách phản đối.” Dứt lời nhấc chân định bước vào trong nước. Tuy tính tình Vân Khinh lãnh đạm lạnh nhạt, không có nghĩa là nàng lạnh nhạt với tất cả mọi việc. Cơ thể thiếu nữ vô tình bị hắn nhìn thấy hết, rốt cục cũng là một sự thật không thể thay đổi, đành phải do hắn phần nào. Nhưng sao cô có thể để hắn cứ thế lại gần được, lập tức một tiếng huýt nhỏ phát ra trên môi Vân Khinh. Một bóng đen lập tức nhào tới tấn công phía lưng Độc Cô Tuyệt nhanh như tia chớp, Vân Khinh đã gọi Điêu nhi tới rồi.

Độc Cô Tuyệt không thèm quay đầu lại nhìn, cổ tay để thõng bên hông chỉ hơi nhúc nhích, lập tức một thanh nhuyễn kiếm tùy thân, ngày thường không khác gì sợi dây lưng buộc quanh lưng, giờ lóe ánh bạc sắc lẻm xuất hiện trong tay hắn. Chỉ lật tay một cái, kiếm nhanh chóng bay về phía Điêu nhi đang lao tới, không hề kém cạnh, tốc độ nhanh chóng vô cùng. Nhưng đôi mắt hắn từ đầu chí cuối vẫn dán chặt vào Vân Khinh, mí mắt không hề chớp lấy một cái. Điêu nhi vô cùng linh hoạt, vừa thấy Độc Cô Tuyệt huơ kiếm về phía nó, lập tức xoay người trên không, chuyển hướng tấn công vào cổ hắn.

Không ngờ nó đã nhanh, hắn còn nhanh hơn. Chỉ thấy thanh kiếm trong tay hắn liên tiếp rung lên, ánh chớp bạc cắt ngang không khí, âm thanh rin rít vang lên, vô cùng mạnh mẽ ngăn chặn Điêu nhi. Mỗi bước tiến lên là một lần công kích. Chỉ thấy bên ngoài quầng sáng bạc, một bóng đen nhanh nhẹn lao vào tấn công, muốn tìm một kẽ hở để lao vào. Nhưng không ngờ quầng sáng ấy như có mắt, bóng đen kia phóng tới từ bất cứ phương vị nào, lập tức kiếm khí phát ra sau mà lại tới nơi trước. Kiếm khí sắc lạnh âm trầm, tung hoành ngang dọc, sát khí bức người. Điêu nhi vốn là loài nhanh nhẹn, bình sinh dựa vào tốc độ mà tấn công, nó muốn công kích ai, chưa hề có kẻ nào ngăn chặn được. Nhưng giờ đây, tất cả những đợt tiến công của nó đều bị chặn đứng hoàn toàn. Lần nào nhào tới cũng có kiếm quang phóng lại, mang theo tốc độ dũng mãnh cùng sát khí lãnh liệt, khiến nó theo trực giác không dám chống lại, nếu không cái mạng nhỏ còn đâu. Điêu nhi cuống lên, giận dữ, chỉ trong chốc lát rít lên chít chít, đỏ cả mắt phóng ngược lên trên. Dưới ánh trăng chiếu rọi, bóng đen mờ mờ cùng quầng sáng bạc hiện rõ mồn một.

Vân Khinh nằm trong nước, chứng kiến toàn bộ, cảm thấy có chút rung động trong lòng. Ngày đó Độc Cô Tuyệt trọng thương như thế mà vẫn ngăn cản được đòn tấn công bất ngờ đầu tiên của Điêu nhi. Cô đã sớm nghĩ nếu hắn mà khỏe mạnh, có khi Điêu nhi không làm gì nổi hắn. Quả nhiên không ngoài dự kiến, hôm nay thấy rõ, chỉ bằng tốc độ của Điêu nhi thật sự không làm gì nổi hắn rồi. Gã Độc Cô Tuyệt này quả thật dũng mãnh quá chừng. Từ đầu tới giờ, Độc Cô Tuyệt vẫn chưa hề quay đầu nhìn Điêu nhi mà vẫn chăm chú nhìn về phía Vân Khinh, giờ vừa lay động cổ tay vận kiếm, vừa nhìn Vân Khinh, trầm trầm thốt. “Cô bảo nó lui hay để ta giết nó?” Vân Khinh không trả lời, chỉ mím môi khẽ kêu vài tiếng, Điêu nhi đang điên cuồng tấn công lập tức dừng lại, giương nanh múa vuốt nhảy tới trước mặt Độc Cô Tuyệt, nhe răng gào thét vào mặt hắn vài lần vẻ oán giận rồi lại bay vọt về chỗ cũ ôm cốc rượu độc ừng ực uống tiếp.

Độc Cô Tuyệt thấy thế, vung tay một cái, nhuyễn kiếm lại một lần nữa quấn quanh hông. Hắn chậm rãi vươn tay về phía Vân Khinh đang ở trong nước khẽ nói. “Lên đây!” Vân Khinh nhìn lại Độc Cô Tuyệt, không nhúc nhích. “Cô không trốn được ta!” Độc Cô Tuyệt nhìn cô chằm chằm, gằn giọng từng tiếng.

Vân Khinh tuy biết khinh công, nhưng không hề có võ công, lại càng không có nội lực, nên ngay cả có bộ pháp kỳ diệu nhất cũng không chạy nổi hắn. Cô biết bản lĩnh của hắn cơ hồ độc bá thiên hạ, lần trước hắn bị thương không có sức đuổi theo, nhưng giờ hắn khỏe mạnh như vâm, bằng vào khinh công của hắn, chắc chắn cô không chạy nổi. Vân Khinh nghe giọng hắn quyết liệt chém đinh chặt sắt, chính cô cũng hiểu rõ, trước mặt một cao thủ võ lâm, khinh công của cô hoàn toàn không có tác dụng. Huống gì hiện giờ cổ cầm không có trong tay, quả thật không có cách nào chống lại hắn. Nhìn thẳng vào mắt hắn, trầm mặc một lát, Vân Khinh bỗng lên tiếng hỏi. “Ngươi thích ta?”

Bà bà tuy chưa nói với cô về chuyện nam nữ, có điều cô cũng đã nghe nói, phải thích nhau mới có thể cùng nhau. Độc Cô Tuyệt thích cô sao? Dẫu mặt trời có mọc phía Tây(*) thật cũng không thể xảy ra, hôm nay gã này lên cơn điên khùng gì thế? (*) Nguyên văn là Thiên hạ hồng vũ天下红雨 ý chỉ sự việc không thể xảy ra được. Lãnh Vân tạm để là Mặt trời mọc từ hướng Tây trong lúc chờ cách dịch khác ổn thỏa hơn, đang phân vân giữa Trời đổ mưa hoa và Trời mưa đỏ ối… Độc Cô Tuyệt ngẩn cả người, thích ư? Mình thích nàng ta khi nào chứ? Lập tức nhíu mày quát: “Ai bảo ta thích cô?”

Vân Khinh nghe vậy, hơi hơi gật gù, thản nhiên hỏi lại Độc Cô Tuyệt. “Vậy tại sao ngươi muốn ta?” “Hỏi nhiều lời vô nghĩa như thế làm gì? Chỉ cần biết ta muốn ngươi, ta muốn ngươi cả đời đều là người của Độc Cô Tuyệt ta, chỉ có thể ở bên cạnh ta, vĩnh viễn không rời đi.” Độc Cô Tuyệt cũng chẳng muốn nghĩ xa hơn làm chi, rõ ràng vô cùng ngang ngược vô lý, nhưng chính bản thân hắn cũng không biết cảm giác ấy có nghĩa là gì. Vân Khinh hơi cụp mắt xuống, nhìn mặt nước chăm chú. Độc Cô Tuyệt thấy thế bèn trầm giọng hỏi. “Cô tự đi lên, hay muốn ta xuống đó ôm lên?”

Vân Khinh không trả lời, ngẩng lên nhìn Độc Cô Tuyệt, chậm rãi đứng lên khỏi mặt nước. Ánh trăng huyền ảo chiếu xuống cơ thể trong như ngọc trắng như ngà, đẹp không lời nào tả xiết. Cổ họng Độc Cô Tuyệt thắt lại, giọng càng thêm khàn đục. “Lên đây!” Vừa nói, vừa vươn tay ra như trước. Vân Khinh chậm rãi bước về phía hắn, vẻ mặt vô cùng bình thản, thốt lên nhẹ nhàng như gió. “Nếu ta đã chết, có phải là có thể rời khỏi ngươi?”

Đôi mắt Độc Cô Tuyệt vốn đã đỏ ngầu lên hoang dại giờ bỗng trừng lớn chấn động, hắn gườm gườm nhìn Vân Khinh. “Ngươi có ý gì?” Vẻ mặt Vân Khinh không hề biến đổi, thản nhiên trả lời. “Ta không thích ngươi, nhưng giờ ta đánh không lại ngươi. Nếu ngươi cưỡng bức ta, ta cũng chỉ còn cách chọn cái chết.” Lời nói thản nhiên thong dong đạm mạc, nhưng ý tứ thì quyết liệt rõ ràng. Hai mắt Độc Cô Tuyệt nheo chặt lại, giận dữ thốt. “Ngươi dám uy hiếp ta?”

“Là sự thật mà thôi!” Vân Khinh vẫn chậm rãi bước tới, ánh trăng dịu dàng bao phủ càng phụ trợ cho vẻ mặt lạnh nhạt của nàng, cảm giác khinh linh phiêu lãng, vô cùng thần thánh. Hết chương 29.