Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 50

Chương 50 – Tình trong biển lửa.

Chiếc lồng này là thứ do gia tộc Phi Linh tự mình chế tạo nhằm để vây khốn kẻ thù bên ngoài, nào hay trăm năm qua chưa từng dùng đến, hôm nay lại được sử dụng để vây khốn Vân Khinh. Vân Khinh nhướng mày, sắc mặt trở nên nặng nề hơn. “Đốt lửa!” Ngô trưởng lão đứng ở đằng xa thấy Vân Khinh đã bị nhốt trong chiếc lồng sắt lập tức lạnh lùng cười khẩy rồi ra lệnh.

Phút chốc, vài kẻ áo đen không hiểu từ đâu bỗng xuất hiện, nhanh chóng len lỏi bên trong tòa nhà lớn. Chỉ một thoáng là ngọn lửa rừng rực bốc lên cao, vừa nhanh vừa đầy sự oán hờn, xem ra họ đã sớm có chuẩn bị từ lâu. “Đi!” Ngô trưởng lão thoáng nhìn Vân Khinh vẫn đang mải miết chém giết trong lồng sắt, cười khẩy đầy độc địa. Đã không chịu làm việc cho họ, vậy thì hủy diệt là tốt nhất. Tình huống ngày hôm nay, cô ta có là chắp thêm cánh cũng đừng nghĩ sống sót trở ra. Lập tức ông ta dẫn theo mấy kẻ áo đen nhanh chóng rời đi, không thèm để tâm đến Vân Khinh cùng mấy tên sát thủ đang bị vây trong lồng kín. Ngọn lửa nhanh chóng lan ra chung quanh, cơ hồ chỉ trong nháy mắt đã vây kín toàn bộ khuôn viên gia tộc Phi Linh. Ánh lửa đỏ bập bùng nhảy múa bốc cao lan rộng, hơi nóng thiêu đốt như thể muốn hun nóng hong khô cả mặt đất. Khuôn viên gia tộc Phi Linh bừng bừng thứ ánh sáng đỏ ngầu như máu, dưới làn nắng đầu tiên của một ngày mới, có thể nói bừng sáng một góc trời.

Không có phân vân, không có nhân nhượng. Năm ngón tay của Vân Khinh lướt như bay múa, không hề khinh địch mà dùng dây thứ ba chủ sát, dứt khoát cắt ngang yết hầu của đám sát thủ. Sắc đỏ tươi trên mặt đất, hòa cùng sắc đỏ bừng bừng của ngọn lửa đang hừng hực khắp bốn phương tám hướng kia, chúng đan cài vào nhau, nhức nhối, đáng sợ biết mấy. Vân Khinh đứng trong đại điện nhìn những chiếc song sắt to kềnh bằng cánh tay. Toàn bộ đại điện đều bị quây kín trong đó, bốn phương đều là song sắt giống nhau, hoàn toàn không có chút khe hở nào có thể giúp cô thoát nổi. Cô vẫn trầm tĩnh như trước mà nhìn những lưỡi lửa đang không ngừng liếm tới gần từ ngoài cửa chính. Không khí trở nên nóng giãy khiến gương mặt cô đỏ ửng lên, từng giọt mồ hôi rịn ra trên chóp mũi.

Không quan tâm đến phản ứng bất thường của cơ thể, Vân Khinh biết cô nhất định phải tỉnh táo. Giờ phút này, khủng hoảng hay kích động đều chẳng ích gì, cô nhất định phải dựa vào bản thân. Thế rồi cô lập tức bình tĩnh lại, mắt nhìn chăm chú vào thanh sắt chính giữa, ngón tay khẽ phất, từng tiếng từng tiếng đàn nối tiếp nhau vang lên, từng nhát từng nhát âm nhận liên tiếp giã mạnh vào cùng một điểm trên thanh song sắt ấy đầy chính xác. m nhận vừa chém vào đó, một vết xước trắng lập tức hiện ra. Từng nhát một từng nhát một như những lưỡi dao sắc bén chém thẳng vào đó. Có điều rõ ràng thứ mà gia tộc Phi Linh năm đó sử dụng chính là sắt tốt được rèn kỹ. m nhận của Vân Khinh dù sắc bén tới mấy, trong chốc lát cũng không cách nào chém đứt nổi thanh sắt to bằng cánh tay kia. Thế lửa càng lúc càng lớn, không khí càng lúc càng nóng bức. Cả căn nhà như bị hun trong lò lửa, từ xa nhìn lại không khác gì một quả cầu lửa thật lớn.

Tiếng móng ngựa dồn dập cuồng loạn mà mạnh mẽ. Áo đen cưỡi ngựa trắng, từ đằng xa dẫn đầu binh lính lao tới như bay, sát khí hừng hực cả người, mặt nạ sắt đen xì như Diêm La địa ngục, còn ai khác ngoài Độc Cô Tuyệt. Sau lưng hắn là Giá Hiên Nghị với gương mặt nghiêm trọng lạnh lùng, cùng cả một đại đội cấm quân rầm rập ra sức chạy tới như một mũi kiếm nhọn hoắt. Màn lửa đỏ đã lọt vào tầm mắt. Độc Cô Tuyệt thiếu điều chỉ còn bắt con ngựa mọc cánh bay tới. Từng tiếng từng tiếng đàn vang dội một góc trời, cũng vang dội cả trong lòng hắn. “Chết tiệt!” Vừa qua một khúc rẽ, cả biển lửa mênh mông hoàn toàn hiện ra trước mặt. Đôi mắt Độc Cô Tuyệt đỏ ngầu như máu, hắn không cần suy nghĩ, đập một chưởng lên lưng ngựa, cả thân hình bắn lên như tia chớp, vừa lên trên không đã đạp chân xuống xông thẳng tới trang viên của gia tộc Phi Linh giờ đã trở thành một vùng biển lửa.

“Dực vương, không được đâu, thế lửa lớn quá!” Giá Hiên Nghị vốn vẫn theo sát đằng sau vừa nhìn thấy động tác của hắn vội vã nhảy lên cùng mà vươn tay định chụp Độc Cô Tuyệt kéo lại. Lửa cháy to như thế, Độc Cô Tuyệt nhỡ xảy ra việc gì, bọn họ biết trả lời Tần quốc thế nào đây. Độc Cô Tuyệt không thèm quay lại mà chỉ lật tay đẩy ngược một chưởng. Kình phong sắc bén vun vút đập vào mặt Giá Hiên Nghị khiến anh ta biến sắc. Anh ta làm sao dám đỡ chưởng lực mang đầy giận dữ của Độc Cô Tuyệt kia chứ, nên vội buông tay rồi xoay người trên không né qua một bên tránh khỏi chưởng lực kia. Trong lúc ấy, thân mình Độc Cô Tuyệt hoàn toàn không hề dừng lại, chỉ nhoáng lên đã vọt vào bên trong biển lửa mênh mông kia.

Giá Hiên Nghị thấy thế chỉ đành nghiến răng nghiến lợi vội vã ra lệnh. “Mau mở một lối đi vào trong, phải cố tranh thủ kéo dài thời gian!” Xung quanh đây không có nguồn nước, muốn dập tắt trận lửa mạnh thế này là điều hoàn toàn không cần nghĩ tới, chỉ có thể hy vọng chúng tướng sĩ có thể mở ra một lối đi vào trong thời gian ngắn nhất. Nếu không e là dù cho Độc Cô Tuyệt có thể đi vào, nhưng an lành trở ra được hay không cũng khó nói trước. Ném lại một câu rồi Giá Hiên Nghị cũng xông vào trong với nét mặt kiên cường bất khuất. Không thể để Độc Cô Tuyệt xảy ra chuyện gì được. Độc Cô Tuyệt đuổi theo tiếng đàn của Vân Khinh. Dáng người hắn giờ đây không khác gì một con rồng đang vẫy vùng. Lửa đỏ như máu, áo đen như mực. Giữa một biển đỏ rừng rực như thế, cái chấm đen ấy càng thêm nổi bật rõ ràng tới khó tả.

Chỉ lắc mình một cái đã vọt vào tới tòa nhà có trường luyện võ, Độc Cô Tuyệt liếc mắt đã thấy Vân Khinh đang bị vây khốn trong lồng sắt. Áo quần trắng ngà như ánh trăng như thể đang muốn bay lên giữa màn lửa cháy, làn tóc dài đen nhánh, bàn tay thon trắng ngần, dáng vẻ lạnh lùng đạm mạc ấy ngoài Vân Khinh thì còn có thể là ai. Lửa đỏ rộn rã, áo trắng lãnh đạm, cảnh ấy người ấy càng thêm nổi bật nét mỹ lệ của Vân Khinh, đồng thời cũng khiến trong lòng Độc Cô Tuyệt thắt lại, đến mức khó lòng hô hấp. Hắn vội vã bước đến, tay rút nhuyễn kiếm cuộn quanh lưng, miệng lạnh lùng quát lớn. “Mau lui về phía sau.”

Vân Khinh vừa thấy người mới đến là Độc Cô Tuyệt, tấm trường bào màu đen tuyền đã bị bén lửa mấy chỗ, chiếc mặt nạ sắc phản chiếu ánh lửa hồng bập bùng, tất cả khiến cho người ta có cảm giác dữ tợn. Trong lòng cô bỗng rung động, liếc nhanh về phía hắn một cái rồi cũng không hề thốt ra lời nào thừa thãi, tay ôm đàn cổ liên tiếp lùi về phía sau. Vừa thấy cô đã lui lại, Độc Cô Tuyệt lập tức dồn nội lực vào thanh nhuyễn kiếm khiến nó thẳng cứng lại, rồi dùng hết sức chém mạnh lên những thanh song sắt to bằng cánh tay kia. Choang một tiếng thật lớn, tia lửa chớp lóe khắp nơi trên song sắt, ba thanh đã răng rắc rồi lần lượt đứt ngang. Độc Cô Tuyệt vừa thấy thế, cổ tay lại chém ngược lại, thêm một tiếng choang nữa, lại mạnh mẽ bổ thêm một kiếm nữa, ánh kiếm vừa tan khiến ba đoạn song sắt ấy bị chém bay đi, để lộ ra một khoảng trống đủ cho một thân người chui lọt.

Vân Khinh đứng bên trong bỗng thấy ba thanh song sắt xé gió bay vun vút về phía mình, vội vã lắc mình tránh được hai thanh. Nào ngờ nội lực của Độc Cô Tuyệt đã rót vào ba thanh sắt ấy, tốc độ và sức mạnh ấy cô làm sao tránh nổi. Thanh thứ ba xé gió xuyên qua lưng áo Vân Khinh, mắc vào chiếc đai lưng khảm ngọc. Vân Khinh bị lôi theo bay ngược lại rồi bị thanh sắt đó cố định vào bức tường đá sau lưng. Một thanh sắt dài là thế, nhưng lại bị cắm ngập vào trong gần nửa chiều dài. Thanh sắt ấy đã bị lửa nung đỏ, vừa chạm vào người Vân Khinh, nhiệt độ nóng rực ấy lập tức khiến y phục ngang hông cô cháy xém, tỏa ra một làn khói mỏng. Độc Cô Tuyệt thấy thế không nói tiếng nào, chỉ nhún chân một cái đã bay người xông tới, đồng thời nắm lấy thanh sắt bị nung nóng giãy vô cùng kia vận sức rút mạnh ra ném đi. Thế rồi hắn cũng không để ý xem nó nóng hay nguội mà dùng luôn tay mình dập lửa bén trên lần áo ngang eo Vân Khinh.

Trong đôi mắt cô bỗng ánh lên sự kinh ngạc và rung động. Vân Khinh ngẩng đầu nhìn chăm chú vào đôi mắt của hắn, không thốt lời nào, cũng không nhúc nhích. Độc Cô Tuyệt trông thấy như vậy, lập tức áp đầu cô vào lồng ngực rắn rỏi của hắn, trầm giọng thốt. “Đừng sợ.” Rồi hắn ôm chặt cô định xông ra ngoài. Bên tai Vân Khinh vừa nghe thấy hai chữ ‘Đừng sợ’ ấy, giọng nói trầm trầm ấy, sự quả quyết mạnh mẽ ấy, chỉ phút chốc khiến trong lòng cô bỗng nảy sinh cảm giác an lòng và mong muốn được dựa vào hắn. Vòm ngực rộng lớn rắn rỏi ấy tỏa ra một thứ hơi ấm dường như còn nóng hổi còn bỏng cháy hơn cả lửa đỏ xung quanh. Bị Độc Cô Tuyệt ép chặt vào lòng, mũi thoang thoảng mùi hương chỉ thuộc về hắn, trái tim cô quả thật có chút bình tĩnh hơn. Nếu Độc Cô Tuyệt mà không thể mang cô ra khỏi đây, cõi đời này e là cũng chẳng còn ai làm nổi điều đó.

Hết chương 50.