Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thú Phi - Chương 98

Chương 98 – Vương hậu của quả nhân.

“N… g… o… a… o…” “G… r… à… o…” Hàng vạn con thú gầm rống long trời lở đất.

Mang theo bụi đất cuồn cuộn, gầm gừ kéo đến. Mãi đến lúc lại gần, quân liên minh bốn nước trấn thủ trên thành mới nhìn thấy rõ, trong màn khói bụi cuồn cuộn đang kéo đến nhanh như chớp kia là ngàn vạn con thú, có báo, có hổ, có sói, có rắn… “Thú dữ, thú dữ…”

“Có quá nhiều thú dữ kéo đến, trời ơi…” “Nhanh, đóng cửa thành lại, đóng cửa thành lại…” Trên thành bỗng chốc trở nên hỗn loạn, toàn bộ nháo nhào hết lên, cánh cửa thành đóng “ầm” một tiếng. Một trận mưa tên dày đặc bắn thẳng xuống phía dưới, nhắm vào đám mãnh thú đã vọt tới cửa thành.

Tiếng đàn vang vang, tiếng tiêu quẩn quanh, hai âm sắc hỗ trợ lẫn nhau khiến thanh âm vượt qua hết mọi giới hạn. Đã thấy đàn báo với tốc độ nhanh nhất phụ trách dẫn đầu xông lên phía trước, khi đến gần khu vực có cung tên bắn tới đột nhiên chúng tách ra, tạo thành một khoảng trống thật lớn. Mấy con mãng xà khổng lồ đang tới lui tuần tra ở phía sau lập tức trườn lên, lấp vào khoảng trống mà đàn báo vừa tách ra, phóng thẳng về phía làn mưa tên dày đặc kia. Ngay sau đó, đàn báo vừa lùi ra sau nhanh chóng khép kín lại khoảng trống đằng sau mấy con mãng xà, bám theo chúng lao về tường thành phía trước, phối hợp vô cùng ăn ý.

Những mũi tên có lực sát thương khủng khiếp đối với hổ, báo và các mãnh thú khác trong rừng. Nhưng đối với loại da dày thịt béo như mấy con mãng xà khổng lồ này thì cung tên chỉ như mấy con rận khiến nó ngứa ngáy mà thôi! Quả thực chỉ là trò trẻ con không hơn không kém! Chỉ thấy mấy con mãng xà uốn éo người vài cái, chẳng thèm nhìn tới những mũi tên đang bắn về phía chúng. Những mũi tên sắc nhọn kia chạm vào người chúng đều rơi rụng hết xuống mặt đất, đừng nói là chảy máu mà ngay cả làm xước lớp vảy cũng chẳng được. Bởi vậy, chỉ trong phút chốc, đàn mãng xà đã vọt tới sát ngoài tường thành. Những cái miệng khổng lồ mở ra khoe bốn cái răng nanh trắng hếu, sắc nhọn ở bên trong, cái lưỡi hình tim đỏ tươi không ngừng thụt ra thụt vào, hai con mắt xanh biếc rợn người nhìn chằm chằm vào binh lính trên tường thành, quật ngang sang xông thẳng lên phía trước.

Quân liên minh bốn nước phụ trách trấn thủ thành chưa từng gặp qua tình cảnh này bao giờ, mãng xà khổng lồ vốn là loài rất khó gặp, huống chi bây giờ còn là mãng xà biết công thành nữa. Bởi vậy, trong phút chốc cả đám bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ đến há hốc miệng. Không thèm nhìn đến những mũi tên của bọn chúng, thế gian này lại có loài vật mang sức mạnh khủng khiếp như vậy sao? “Đá tảng, đá tảng, nhanh…”

“Trời ơi, đây là thứ gì…” “Ôi trời ơi…” Trên tường thành, bỗng chốc trở nên vô cùng hỗn loạn. Quân liên minh bốn nước trấn thủ nơi này không nhiều lắm. Địa hình nơi này vốn hiểm trở, từ bên ngoài không ai có thể tấn công từ dãy núi Phỉ Thúy vào đây được. Còn ở phía sau là Tĩnh thành, Khu thành đã bị bọn chúng chiếm đóng, cho dù nước Tần muốn tấn công thì cũng không đánh bọn chúng từ phía này. Bởi vậy, lúc này bị đội quân vạn thú tấn công đột ngột như thế, nỗi hưng phấn vì tiến công trót lọt vào nước Tần không những đã biến mất mà còn bị dọa cho sợ muốn tè ra quần luôn rồi!

Những khối đá tảng cực lớn vốn được chuẩn bị sẵn trên tường thành, nhanh chóng bắn về phía đám mãng xà đang lao lên. Những tảng đá rời rạc được quân liên minh bốn nước bắn xuống liên tiếp nhằm ngăn cản chúng lại, lúc này chỉ hận sao ở đây không có nhiều hơn nữa, có hàng trăm, hàng nghìn tảng để đối phó với đám mãng xà. Không đúng, có lẽ phải hàng vạn tảng mới đủ. Những tảng đá thật lớn nện từ trên tường thành xuống, đám mãng xà nhìn những tảng đá bay về phía chúng nó, ánh mắt chợt trở nên hung tàn. Đám mãng xà khổng lồ này tính tình vốn rất hiền lành, nhưng nếu lỡ chọc giận thì chúng nó sẽ trở nên nguy hiểm khôn lường. Cái đầu rắn khổng lồ quay lại, quét ngang một cái, những tảng đá đang bắn về phía chúng dưới sức mạnh khủng khiếp đó đương nhiên toàn bộ bị đánh bay ngược trở về phía đám binh lính trên tường thành.

Lập tức, những tiếng kêu gào thảm thiết, những tiếng thét chói tai vang lên. Mỗi con mãng xà trưởng thành dựng thẳng người lên trông như một ngọn núi nhỏ, cả người phải dài đến 10 trượng(*), toàn bộ thân thể khổng lồ đó trườn về, tấn công thẳng vào phía trước cửa thành. Cái đầu lắc lư, chiếc đuôi khổng lồ quét qua khiến trận mưa đá tảng phủ kín trời kia bị đánh bay ngược hết lại. Chiêu “gậy ông đập lưng ông” này quả nhiên được vận dụng rất thuần thục. (*) 1 trượng (市丈, zhang) = 2 bộ = 3,33 m

Chỉ duỗi người một cái đã trườn gần tới tường thành, cái đầu rắn dữ tợn lao lên, tấm thân khổng lồ uốn lượn trên bức tường thành cao mấy trượng, cái miệng đỏ như máu há rộng ra. Một tên lính đang ném đá xuống dưới bị nó nuốt sống gọn gẽ, ngay cả chân cũng không còn chút dấu tích. Đám binh lính thủ thành đứng bên cạnh thấy vậy sợ hãi hét lên, sợ đến mức không dám nhìn cảnh tượng trước mắt nữa, cuống cuồng bỏ chạy về phía sau. “Cứu mạng…”

Lại một con mãng xà nữa trườn lên tường thành, cái lưỡi màu đỏ tươi vươn ra, đôi mắt xanh biếc tỏa ra khí lạnh như băng nhìn chòng chọc vào đám binh lính thủ trên tường thành. Nước bọt hôi tanh nhiễu ra, nhìn vô cùng dữ tợn và khủng khiếp. “Đây là quái vật gì…” “Chạy mau, quái vật ăn thịt người, quái vật ăn thịt người…”

“Cứu mạng…” Tuyến phòng vệ trên tường thành lập tức trở nên hỗn loạn, không dám cố thủ nữa! Sau một hồi chật vật không chịu nổi lập tức bỏ chạy như điên về phía sau. Có điều vì quá mức hoảng sợ mà không còn chú ý đến đường đi dưới chân nữa, cứ thế nhảy luôn từ những bậc thang trên cao xuống đất. Lúc này, dường như bọn chúng cũng chẳng còn biết đau đớn là gì, ngã xuống rồi đứng ngay dậy điên cuồng chạy tiếp. Có lẽ đã bị dọa cho sợ đến vỡ mật mất rồi! “Đứng lại, kẻ nào dám lộn xộn, bản tướng xử tử ngay tại chỗ.” Giữa lúc bối rối, hỗn loạn đó tướng quân phụ trách trấn thủ cửa ải Phi Vân vọt tới tường thành, vừa vung đại đao vừa hét lên điên cuồng.

“Chỉ có mấy con thú hoang mà thôi, có gì đáng sợ, cùng ra tay chém chết chúng nó.” Quân lệnh như núi, binh sĩ đang chạy tán loạn về bốn phía vừa nghe thấy, lập tức nhìn nhau. Tuy rằng sợ hãi vô cùng nhưng vẫn đứng im tại chỗ không dám chạy tiếp, nếu chạy thì bị xử tử ngay tại chỗ, vậy thì bọn họ cũng phải chết thôi! “Quay về ngay cho bản tướng.” Đại tướng quân nọ tái mặt vọt lên tường thành, theo như bẩm báo thì chỉ có mấy con mãng xà tấn công thành mà thôi. Chỉ có mấy con chứ mấy, dù có nhiều hơn cũng không phải là đối thủ của bọn họ khi có nhiều người như thế này. Một đao chém không chết, chẳng lẽ trăm ngàn đao còn không giết được, sợ cái gì mà sợ, đúng là một đám chết nhát! Đại tướng quân trấn thủ cửa ải Phi Vân vừa chạy vừa hét điên cuồng.

Nhưng lúc này Vân Khinh đang cùng vạn thú hành động, đàn báo vẫn đi theo phía sau mấy con mãng xà vừa thấy đám mãng xà trườn lên đầu tường thành lập tức nhảy lên, bám theo thân thể khổng lồ của đám mãng xà vọt vào bên trong tường thành. Chỉ thấy thân thể của mấy con mãng xà khổng lồ giống như mấy cái thang, ngàn vạn con thú đu lên, bám theo thân thể chúng, lập tức nhảy lên bức tường thành cao vút. Tốc độ của đàn báo nhanh như chớp, tên đại tướng quân kia đi từng bước lên, chưa kịp đến gần để nhìn rõ trận thế trước mắt đã bị đàn báo nương theo thân thể đám mãng xà vọt lên cắn ngập đầu.

“Ta giết…” Tên đại tướng quân còn chưa kịp thốt hết câu, mấy con báo đã phóng lên không trung, cắn xé khắp mọi nơi, máu tươi lập tức bắn ra tung tóe. Mấy con báo còn lại vừa ngửi thấy mùi máu tanh, càng trở nên hung hăng, đầu vặn vẹo mấy cái đã biến người sống thành thi thể trong chớp mắt rồi quăng từ trên tường thành xuống. Máu từ không trung tuôn xuống như nước, màu đỏ rực rỡ đến ghê người. “Báo, trời ơi, là báo…”

“Chạy mau…” Đám binh lính nọ vốn bị quân lệnh của đại tướng quân trấn thủ cửa ải Phi Vân giữ chân lại, nhưng lúc này vừa nhìn thấy tình cảnh như thế đã bị dọa đến độ mặt không còn chút máu. Giờ phút này còn tâm tình đâu mà quản quân lệnh như núi nữa? Chẳng mấy chốc, ai nấy đều xoay người ù té chạy vào phía trong thành, chỉ hận sao trước đây cha mẹ không sinh thêm cho bọn chúng một cặp chân nữa! Chỉ trong nháy mắt, đàn thú hàng vạn con đã bám theo những cái “thang” mãng xà khổng lồ vọt lên, tràn ngập trên khắp tường thành, càng lúc càng nhiều.

Báo, hổ, sói đều là các loài thú dữ có bản năng tấn công hung tàn. Vừa vào tường thành, nhìn thấy binh lính đang chạy tứ phía lập tức há to những cái miệng đỏ như máu, tấn công như bão táp. Hổ gầm, sói tru, báo kêu, sư tử rống, chỉ trong nháy mắt những tiếng gầm rú vang vọng khắp đất trời, xộc vào mũi một mùi máu tươi tanh nồng. Chỉ trong chốc lát, tình hình đã nghiêng về một phía.

Thượng Quan Kính, Mộ Ải đứng ở vị trí giữa đội quân dã thú, nhìn một màn trước mắt này, khóe mắt không khỏi giật giật, mặt mày vô cùng phấn khích, kích động. “Trời ơi, quá dũng mãnh.” Mộ Ải nhìn đám thú dữ xông lên tường thành chỉ trong nháy mắt, đến nỗi há hốc miệng không khép lại được. Sau nhiều năm rong ruổi khắp nơi trong thiên hạ thì những gì được chứng kiến hôm nay quả thực đã hoàn toàn vượt qua sự tưởng tượng của y. Những kiến thức trước kia so với những gì nhìn thấy trước mắt, nếu muốn buông lời thô tục thì chỉ là cái rắm. Quả thực là ếch ngồi đáy giếng, cái gì là sự đời, đến tận hôm nay y mới biết được cái gì gọi là sự đời. “Vạn thú, vạn thú, vạn thú của ta.” Thượng Quan Kính kích động đến nỗi nói năng lộn xộn, không ngần ngại tung hô thành vạn thú của cậu.

“N… g… a… o… ô…” Phi Lâm ngồi trên người một con hổ đen, vừa thổi cây tiêu huyết ngọc chỉ huy đàn thú dữ tấn công, vừa áp nương theo người con mãng xà vọt vào tường thành. Sau vài bước tung hoành, chém một đao vào cánh cửa thành đã không còn người phòng thủ. Cánh cửa thành Phi Vân ầm ầm mở rộng, toàn bộ vạn thú ào ào tiến vào. Chỉ trong khoảnh khắc, Phi Vân Quan bị phá vỡ.

Vân Khinh vẫn giữ nét mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, mười ngón tay múa lên, tiếng đàn thánh thót chợt bật thanh âm cao vút, tung bay lên không trung. “Vào thành.” “N… g… a… o…” Hai tiếng mệnh lệnh một trước một sau truyền ra.

Quân đoàn dã thú chủ lực vẫn án binh bất động bên cạnh Vân Khinh, lúc này đồng lọat đứng dậy, ngửa đầu gầm rống một tiếng dài, chấn động khắp nơi, uy phong lan rộng khắp bốn phương tám hướng. Bạch Hổ vương dẫn đầu mang theo Vân Khinh ngẩng cao đầu cất bước về phía cửa thành đã rộng mở, đoàn quân dã thú chủ lực đều đi theo sự dẫn dắt của thủ lĩnh, theo sát phía sau Bạch Hổ vương, tiến vào như rồng bay hổ phóng. Từ trên tường thành cao cao nhìn xuống, trên khắp thảo nguyên mờ mịt đều là thú dữ vô cùng hung hãn, đưa mắt nhìn gần như không thể thấy được điểm cuối. Mà ở phía trước chúng nó là một người con gái khoác áo màu xanh lam trong trẻo nhưng lạnh lùng, vạt áo tung bay trong từng cơn gió Bấc, dẫn đầu vạn thú.

Đàn hổ đi trước, lúc tiến vào trong thì toàn bộ thành gần như không còn binh lính thủ thành, nhóm thú tiên phong do Phi Lâm chỉ huy đánh thẳng vào quân liên minh bốn nước. Chỉ trong giây lát, nơi này chỉ còn lại mùi máu tươi phảng phất, đám thú rơi vào tình cảnh như vậy lập tức trở nên xôn xao. Vân Khinh thấy vậy, mười ngón lướt nhanh trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ, tiếng đàn ẩn chứa sự oai nghiêm lẫy lừng. “N… g… a… o…” Lúc này, Bạch Hổ vương gầm lớn một tiếng, tiếng gầm nhanh chóng truyền ra xa.

Vạn thú đang xôn xao lập tức bình ổn lại, theo sự dẫn dắt của thủ lĩnh, an phận đi theo phía sau Vân Khinh, tiến sâu vào trong thành Phi Vân. Gió lạnh thổi qua phần phật, quân kỳ của bốn nước cắm sừng sững trên tường thành, tung bay trong gió. Vân Khinh không quay đầu lại, ngón tay nhấn mạnh trên dây đàn, một tầng âm nhận đánh ra ngang trời. Chỉ thấy quân kỳ của bốn nước Sở, Tề, Ngụy, Yến bị chém đứt ngang, rơi thẳng từ trên bức tường thành cao vút xuống.

Nơi này, đã được đổi chủ. Vân Khinh mang theo vạn thú từ từ tiến vào trong. “Cứu mạng, cứu mạng, có quái thú.”

“A, a, a…” “Đừng…” Trong thành lúc này vô cùng hỗn loạn, dân chúng cũng như quân liên minh bốn nước bị đám thú tiên phong do Phi Lâm dẫn đầu tấn công, dọa cho hồn rời khỏi xác, ai lo phận nấy tìm cách chạy trốn khắp nơi.

Người người chen lấn, giẫm đạp lên nhau, thú dữ còn chưa chạm đến, họ đã bị chính mình hù dọa, khiến người chết không ít. Vân Khinh thấy vậy, nét mặt thoáng trầm xuống. Người chết như vậy cũng chưa hẳn là tốt, cô đến đây không phải để giết hại dân chúng nước Tần, lúc này cũng không hề khác trước. Bàn tay khẽ lướt trên mặt đàn, Vân Khinh giơ cao tay trái lên, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng lập tức quanh quẩn giữa vùng đất vô cùng hỗn loạn này.

“Tần vương có lệnh, mọi người ngồi xuống ngay tại chỗ, nếu dám trái lệnh, giết không cần hỏi.” Gió Bấc rét lạnh thổi qua cánh tay đang giơ lên cao của Vân Khinh. Trên cổ tay của cô là một cái bao cổ tay bằng thép màu đen khắc hình chim ưng. Đó là biểu tượng của Độc Cô Tuyệt, là tượng trưng cho Độc Cô Tuyệt, Phi ưng lệnh đến cũng đồng nghĩa với Tần vương thân chinh đến. Trong cửa ải Phi Vân có dân chúng bình thường cũng có binh lính bại trận cải trang thành dân thường. Những thường dân đương nhiên không biết trên tay Vân Khinh là cái gì, nhưng bọn họ thì biết.

Lúc này, Phi ưng lệnh hiện rõ trên cổ tay đang giơ lên cao của người con gái kia. Đó là biểu tượng của Tần vương Độc Cô Tuyệt, là người của Tần vương bọn họ. Tần vương đến, quân vương của bọn họ đã đến. “Tần vương đến, Tần vương đến rồi, quân đội của chúng ta đến rồi…” “Là quân của Tần vương, là người của chúng ta, người của chúng ta đến…”

“Người của chúng ta đến…” Chỉ trong chốc lát, binh lính nước Tần giấu mình trong dân chúng lập tức reo hò ầm ĩ, bọn họ kích động đến nỗi không nói nên lời: Quân vương của bọn họ đến đây! “Tần vương có lệnh, mọi người ngồi xuống ngay tại chỗ, nếu dám trái lệnh, bất kể sống chết.”

“Tần vương có lệnh, mọi người ngồi xuống ngay tại chỗ, nếu dám trái lệnh, bất kể sống chết.” Lập tức, những tiếng nói tự giác, vang vọng, nối tiếp nhau từ từng người dần dần lan rộng ra xa, hệt như những dòng suối nhỏ nhập vào thành biển lớn mênh mông. Một tiếng, hai tiếng, trăm tiếng, ngàn tiếng, vạn tiếng…

Trong khoảnh khắc, toàn bộ cửa ải Phi Vân chỉ quanh quẩn một câu này, tiếng động vang đến tận trời, giống như mọi sự phẫn nộ và căm hờn chôn dấu trong lòng những người dân nước Tần bị cướp đoạt gia đình, nhà cửa đều được trút ra theo câu này. “Tần vương có lệnh, mọi người ngồi xuống ngay tại chỗ, nếu dám trái lệnh, bất kể chết sống…” Tiếng gào thét, tung hô điên cuồng vang vọng dưới bầu trời, như giáng thẳng lên tận trời cao.

Dân chúng hai bên đường, từng người từng người một nối tiếp nhau ngồi xuống, không một ai phản kháng nữa. Trong ánh mắt bọn họ là sự vui mừng như điên, trên khuôn mặt mang theo sự tín ngưỡng tuyệt đối. Tần vương của bọn họ đến, cũng chính là sức mạnh của bọn họ đã đến. Tuy rằng là thú dữ, tuy rằng chúng nó muốn ăn thịt người, nhưng bọn họ tin tưởng vương của bọn họ. Tuyệt đối không sao cả, tuyệt đối không thể có việc gì! Dưới thanh thế mạnh mẽ như vậy, quân liên minh bốn nước cũng ngồi xuống ôm chặt đầu theo bản năng, bọn chúng cũng không muốn chết.

Phi Lâm thấy vậy cũng thay đổi tiếng tiêu, bắt đầu trấn an đàn thú đi tiên phong. Tiếng tiêu, tiếng đàn quanh quẩn khắp đất trời, cùng với tiếng reo hò như sấm nổ kia giống như một bài ca chiến đấu đi vào lòng người, đánh thẳng lên tận mây xanh. “N… g… a… o…” Bạch Hổ vương thấy vậy ngửa đầu gầm lớn. Vạn thú phía sau cũng cũng lập tức ngửa cổ lên gầm như đàn thú tiên phong, tiếng gầm dữ tợn xé toang gió lớn như muốn xuyên trời phá đất, vô cùng oai nghiêm.

Phá thành vô cùng thuận lợi, chỉ trong khoảnh khắc mà thôi. Mà lúc này quân liên minh bốn nước đã đánh thẳng vào nội địa nước Tần, chỉ còn lại Phí thành – cửa thành cuối cùng trước khi tiến vào Đô thành mà thôi. Phí thành, là mạch máu để dẫn vào kinh đô, cũng là cửa ải trấn thủ then chốt cuối cùng của nước Tần.

Lúc này, vùng bình nguyên phía trước Phí thành nơi nơi đều là người ngựa hô hào, tiếng trống trận ầm vang, tiếng chém giết chấn động tận trời. Quân liên minh công thành. Mặc Chi đứng trên tường thành, nhíu chặt mày, vừa chỉ huy quân đội phía trước cửa thành chém giết, vừa chỉ huy bên trong thành chuẩn bị hậu cần. Cửa ải Uấn Kình, cửa ải Phi Vân, là hai phương hướng hoàn toàn khác nhau, y đã nghĩ rằng dù cho Uấn Kình có vấn đề gì thì dù thế nào Phí thành cũng có thể thủ được. Nhưng chưa từng nghĩ tới Phi Vân lại xảy ra chuyện, quả thật là bất ngờ, khiến cho nước Tần gặp nguy nan lớn đến vậy. Thất thủ mấy thành liên tiếp, đây cũng là lần đầu tiên trong mấy năm qua, nếu y không giữ được Phí thành thì nước Tần cũng coi như xong.

Phí thành, không phải là cửa ải then chốt hay vô cùng quan trọng ở biên cương, nếu không phải là thành trì xây dựng trên vị trí trọng yếu thì nó chỉ là một thành trì bình thường mà thôi, hoàn toàn không thể so được với cửa ải Uấn Kình. Nó không có địa thế hiểm yếu để phòng thủ, không có thành trì vững chắc để chống đỡ, thậm chí nó cũng không thể sánh được với cửa ải Phi Vân. Bởi vậy, nó không thể trở thành thành trì chiến lược, chỉ có thể dựa vào sức người hợp lại, chỉ có thể dựa vào tử thủ mà thôi. Tiếng chém giết vang lên liêp tiếp khắp nơi. Bốn mươi vạn đại quân liên minh bốn nước, dù có để lại quân đóng ở ba thành trì đã chiếm đóng thì quân đội chủ lực cũng có gần ba mươi vạn quân, lúc này lại toàn lực công phá Phí thành. Kia tiếng chém giết kịch liệt, kia tiếng trống trận ầm vang, kia tiếng thét gào thảm thiết trên chiến trường, chẳng mấy chốc đã hòa vào với nhau tạo thành một khúc trường ca thê lương. Máu bắn ra từ khắp mọi nơi, thấm đẫm vùng bình nguyên trước Phí thành, nở rộ trên mặt đất màu vàng kia như những đóa hoa rực rỡ mà cũng không kém phần thê thảm.

Máu đỏ, hết khô ráo rồi lại ướt đẫm, vừa thấm ướt lại bị làn gió bấc hong khô, cứ thế lặp đi lặp lại như không bao giờ chấm dứt. Làn mưa tên dày đặc, những chiếc xe công thành, đá tảng, thang, thuốc pháo, dầu hỏa… dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào có thể dùng được. Giết chóc, người với người chém giết bất kể sống chết. Không thể dựa vào tường thành vững chắc cũng không thể dựa vào mưu lược thì chỉ còn có thể dựa vào chém giết, thực sự là một đao một thương, một người một ngựa.

Bài ca bi tráng thời loạn thế, máu đỏ ngập tràn. Chém giết đã gần một ngày một đêm mà không hề có dấu hiệu dừng lại. Máu đã sắp nhuộm vùng thảo nguyên trước Phí thành thành một màu đỏ, mùi máu tươi nồng nặc, cuốn theo gió bấc bay lên không trung. Trên vùng bình nguyên đỏ rực, Độc Cô Tuyệt dẫn theo mười vạn binh mã của Mặc Vũ, chạy suốt ngày đêm về Phí thành. Phí thành không thể cầm cự được lâu, hắn biết điều đó, dẫu cho người trấn thủ là Mặc Chi, Thượng tướng quân một tay hắn dạy dỗ nên.

Hơn mười vạn binh lính đi theo phía sau, không ai oán giận, lại càng không có ai dám cản trở, chạy như điên trên vùng đất bình nguyên đỏ rực. Phí thành, rồi kinh đô nước Tần, đó là nhà bọn họ, sao có thể để cho kẻ khác hủy hoại đi dễ dàng như vậy được. Chiếc roi vung lên như điên, những con ngựa phi như bay, hai mắt đã đỏ vằn. Trời càng ngày càng lạnh, lạnh đến nỗi hơi thở cũng muốn đóng thành băng.

Cửa ải Phi Vân, sau khi Vân Khinh phá thành cũng hiểu rõ tình hình trước mắt, cô không hề dừng chân mà dẫn quân chạy không ngừng về phía Phí thành, nếu thành bị công phá thì e rằng kinh đô nước Tần… Cứ thế mà chạy mà phóng, dân chúng trong thành Phi Vân đem toàn bộ thịt tích trữ mùa đông ra cho đàn thú ăn. Vạn thú của bọn họ cần phải ăn uống, bọn họ không ăn cũng chẳng sao cả, đem cho chúng nó ăn để chúng đánh giặc, giúp bọn họ tiêu diệt những kẻ xâm lược Tần quốc của họ. Vạn thú gầm rú chạy đi, băng thẳng qua cửa ải Phi Vân, rồi đến Tĩnh thành.

Gió Bắc lạnh lẽo, vùng thảo nguyên nằm sâu trong nội địa nước Tần hoang vắng, tiêu điều, khắp nơi là màu đất vàng dày đặc.(*) (*) Tần quốc có 2 vùng bình nguyên, một vùng đất đỏ và một vùng đất vàng Phí thành là tòa thành duy nhất còn lại ngăn cách với kinh đô nước Tần. Lúc này, bên trong Tần vương cung vô cùng nghiêm trang, tất cả triều thần đều có mặt ở đây, mặt ai cũng mang vẻ nghiêm túc trước nay chưa từng có.

“Cửa ải Uấn Kình đại thắng, Bệ hạ của chúng ta đang ngày đêm đến Phí thành. Thượng tướng quân Mặc Lâm trấn thủ phía bắc Trường thành cũng đã dẫn mười vạn đại quân chạy suốt đêm đến đó. Chúng ta chỉ cần cầm cự cho đến lúc đó, chỉ cần đợi được họ đến”. Sở Vân nhìn các văn thần đứng trong Mãn điện, trầm giọng nói. Trầm mặc, không ai lên tiếng. Bọn họ cũng biết điều đó, nhưng cả hai đội quân đều cách phía ngoài vạn dặm, liệu Phí thành có thể kiên trì được đến lúc bọn họ tới không? “Phí thành đã vào trận chiến hơn hai ngày rồi, tình hình chiến đấu rất bất lợi.” Giữa không gian trầm mặc ấy, tả tướng nhỏ giọng nói.

Văn thần trong Mãn điện nghe thấy lại càng nhíu chặt mày, giữa nội địa nước Tần chính là bình nguyên. Không có núi sông cách mặt, không có địa hình hiểm trở để phòng thủ, mà qua Phí thành thì sẽ thẳng đến kinh đô, nên Phí thành là nơi phồn vinh bậc nhất nhì. So với các thành khác chỉ có hai cửa trước sau còn Phí thành lại có bốn cửa thành, nếu như ba cửa thành bị bao vây, luân phiên tấn công thì giữ được cửa này mất đi cửa khác, cũng đồng nghĩa với việc thua trắng. Sở Vân nghe âm thầm nắm chặt tay, điều này làm sao y không biết chứ, có điều… “Báo, có thư tám trăm dặm khẩn cấp từ cửa ải Phi Vân.” Vào lúc các văn thần đều đứng lặng im trong Mãn điện, đột nhiên bên ngoài đại điện vang lên tiếng hô lớn. Một viên đại quan cầm thư ‘tám trăm dặm khẩn cấp’ xông thẳng vào đại điện.

Thị vệ bên ngoài điện vừa thấy vậy lập tức tránh sang một bên, để cho viên quan thị vệ nọ chạy vào chính điện. “Có chuyện gì?” Sở Vân và các văn thần trong đại điện vừa nghe là thư tám trăm dặm khẩn cấp đến từ cửa ải Phi Vân đều giật mình, cửa ải Phi Vân này còn có gì khẩn cấp hơn nữa sao, chẳng lẽ… Quan thị vệ vọt vào trong điện, vẻ mặt mừng như phát điên, vừa thở hổn hển như trâu vừa nói lớn: “Tin tốt, tốt quá… Tin tức, Phi Vân…” Y vội vàng đến nỗi không thể nói nên lời.

Sở Vân thấy vậy cũng vội bước lên, giật bức thư tám trăm dặm khẩn cấp trong tay viên quan thị vệ nọ, gấp rút mở ra, đọc nhanh như gió. “Có một cô nương mang Phi ưng lệnh tới, dùng vạn thú phản công cửa ải Phi Vân, nay thành Phi Vân đã về lại với Đại Tần ta, cô nương ấy dẫn vạn thú đi thẳng đến Tĩnh thành…” Mới đọc đến đây, Sở Vân đột nhiên mừng rỡ, nụ cười cả tháng nay chưa hề thấy trên mặt, nay đã phát ra thành tiếng. Y nắm chặt bức thư tám trăm dặm khẩn cấp trong tay, vui sướng đến mức không thể kìm chế được, hân hoan nói: “Phi ưng lệnh, Phi ưng lệnh, quay về với Đại Tần ta, là Vân cô nương đến, Vân cô nương đến rồi.”

Quần thần trong điện nghe thấy Phi ưng lệnh đều vô cùng ngạc nhiên, đây là biểu tượng của Độc Cô Tuyệt! Mà nghe là cửa ải Phi Vân đã được thu về, người đó lại đi thẳng tới Tĩnh thành, ai nấy đều mừng đến phát cuồng, vừa không dám tin lẫn vô cùng mừng nói: “Cứu binh, có cứu binh, quay về với Đại Tần ta, ha ha…” “Là ai, là ai?…” “Vạn thú, là…”

Phi ưng lệnh, quần thần đứng trong này ai chẳng biết bao cổ tay Phi ưng bằng sắt đeo trên cổ tay Độc Cô Tuyệt. Mà cách đây không lâu, lúc Tần vương đời trước của bọn họ ban hôn cho Dực vương và Dực vương phi, trên cổ tay Vân Khinh không phải đeo Phi ưng lệnh thì còn là gì nữa? Nói như vậy, người đến là Vân Khinh. Tuy mọi người trong điện vui mừng như điên nhưng vẫn không khỏi ngước mắt nhìn nhau. Hại chết Tần vương đời trước, bây giờ lại phóng ngựa vạn dặm đến cứu Tần, Vân Khinh này… Sở Vân nắm chặt bức thư tám trăm dặm khẩn cấp trong tay, phất tay quát lớn: “Giữ vững Phí thành, nhất định phải đợi Vân cô nương đến, tả tướng trấn giữ kinh đô. Những người khác đi theo ta, trấn giữ Phí thành, toàn lực trợ giúp, nhất định phải giữ vững cho đến khi Vân cô nương đến.”

Dứt lời, y đã bước nhanh ra ngoài đại điện. Chúng văn thần phía sau nhìn nhau, không hề có suy nghĩ gì khác thường, xoay người đuổi theo. Phóng ngựa vạn dặm đến cứu Tần, nếu thật sự là như thế, có lẽ tất cả mọi ưu khuyết điểm gì, lúc này đều có thể bỏ qua. Đã vào mùa đông giá rét, trời càng ngày càng rét đậm hơn nữa, đêm đến còn hạ xuống vài độ, gió Bấc thổi qua cuồn cuộn, vạn vật trong đất trời giống như bị đóng băng.

Nhưng ở Phí thành này lại càng ngày càng nóng, nhiệt huyết càng ngày càng sôi trào. Tiếng chém giết, tiếng trống trận, công thành, phòng thủ, ngày qua ngày điên cuồng tấn công, ngày qua ngày kiên cường phòng thủ. Máu đã chảy thành sông, màu vàng của đất đã bị nhuộm thành màu nâu sẫm. Tin chiến báo từ các nơi không ngừng bay tới, Tĩnh thành bị Vân Khinh công phá, Khu thành bị Vân Khinh công phá. Từng thành trì bị thất thủ trước đây lần lượt được thu về theo mỗi bước chân Vân Khinh. Mà lúc này cô đang chạy như bay về Phí thành, đang đến với bọn họ. Quyết chí phòng thủ giữ vững thành trì, trong lòng Mặc Chi, Sở Vân kiên cường và quyết tâm giữ vững, nhất định phải giữ được cho đến khi Vân Khinh đến. Vạn thú công thành, với khí thế tấn công như chẻ tre ấy, thì mấy chục vạn người ngựa trước mắt có là gì đâu. Nhất định sẽ bị diệt gọn, bọn họ chỉ cần kiên trì cho đến khi Vân Khinh đến, bọn họ nhất định giành thắng lợi.

Mà quân liên minh bốn nước giống như cũng biết toàn bộ đường lui của chúng đã bị Vân Khinh khép chặt lại, bọn chúng đã không còn đường lui nữa. Nếu không công phá được Phí thành rồi tiến vào kinh đô nước Tần thì bọn chúng chắc chắn sẽ bị bao vây trên bình nguyên này, cho nên bọn chúng ra sức tấn công ngày càng ác liệt. Máu, máu, máu, tình hình chém giết đã vào hồi gay cấn, kịch liệt nhất. Ba cánh cửa thành, quân đội chia ra làm ba, quân lính chết trận không biết bao nhiêu mà kể. Dân chúng Phí thành tự động gia nhập thế trận phòng thủ. Phòng thủ, quyết chí phòng thủ. Chờ đợi, quyết tâm chờ đợi, thứ bọn họ chờ đợi không còn cách xa nữa rồi. Người đứng đầu vạn thú có thể sẽ xuất hiện trước mắt họ ngay trong khoảnh khắc, người đó sẽ đến để bảo vệ bọn họ.

Chạy suốt ngày đêm không ngừng nghỉ, Độc Cô Tuyệt đã gần vượt qua vùng bình nguyên đất đỏ, sắp tiến vào bình nguyên đất vàng. Phí thành, phải bảo vệ bằng được. “Bệ hạ, Sở Vân dùng bồ câu báo tin.” Trong thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, Mặc Ngân đưa tin tức Sở Vân truyền đến cho Độc Cô Tuyệt. Độc Cô Tuyệt đang nhíu chặt mày, khuôn mặt lạnh băng như sương giá, không ngước nhìn, sắc mặt vẫn không chút thay đổi, lạnh lùng không hề có chút ấm áp.

Nghe vậy, Độc Cô Tuyệt lập tức mở bức thư kia ra, đôi mắt lạnh lùng như sương giá đột nhiên sáng ngời. Sắc mặt lạnh lùng không chút thay đổi chợt rạng ngời như nắng sớm, nhìn yêu diễm đến kinh người. Mặc Ngân, Mặc Ly vừa thấy vậy ngước mắt nhìn nhau, có thể khiến cho Độc Cô Tuyệt có thần sắc như thế nhất định là tin tức tốt lành. Bọn họ lập tức nhận thư tín trong tay Độc Cô Tuyệt, sau đó hai người đọc lướt qua cực nhanh. “Thật tốt quá!, Vân cô nương tới rất đúng lúc.” Mặc Ly vừa đọc xong trở nên mừng như điên, phóng người nhảy lên.

“Khó trách Vân cô nương không ở Uấn Kình, thì ra cô nương ấy đến đây, tốt quá, thật quá tốt.” Mặc Ngân mừng rỡ vô cùng, cười rõ to. Vân cô nương đến rồi. “Đi!” Độc Cô Tuyệt không nói gì, xoay người nhảy lên ngựa, vung roi vọt đi. Vân Khinh, Vân Khinh của hắn giúp hắn trấn giữ Tần quốc, Vân Khinh của hắn đang ở phía trước. Phóng ngựa chạy như điên, ngày đi cả ngàn dặm.

Trời càng ngày càng lạnh, những nơi máu nóng chảy xuống chỉ trong khỏanh khắc đã kết thành bông tuyết, màu đỏ tươi thật yêu diễm, nhiều đến mức khiến người ta nhìn thấy phải nhức nhối. “Cửa thành phía đông không đủ dầu…” “Cửa thành phía tây dầu bị đông cứng, lửa không đủ…”

“Cửa bắc không đủ người…” Sau mấy ngày bị tấn công dồn dập, cả người lẫn quân nhu thiết yếu đều bắt đầu thiếu hụt. Không phải Đại Tần không giàu có, không phải Đại Tần không chuẩn bị đủ được quân nhu dự bị, mà là thời tiết rét lạnh như thế này lửa không thể bùng cháy được, dầu có đốt thế nào cũng không nóng. Dội một thùng xuống dưới, chưa xuống tới nửa cửa thành đã đóng băng lạnh ngắt, tấn công như vậy còn có lợi ích gì?

“Giết…” Tiếng hét vang đến tận trời, vang vọng khắp vùng bình nguyên này. “Cửa bắc sắp bị đánh hạ…” Tiếng hét điên cuồng, không ngừng vang lên trên những bức tường thành rộng lớn của Phí thành. Mặc Chi, Sở Vân không ngừng tiếp tế cho các cửa thành lớn, không ngừng điều động quân nhu. Nhưng thời tiết quá lạnh, lạnh đến mức như muốn đóng băng tất cả mọi sự kiên trì giữ vững cùng mọi hy vọng của họ.

Một tên liều lĩnh nhảy lên đầu tường thành, Mặc Chi nhanh tay vung đao chém y, Sở Vân xông lên phía trước liều mạng đẩy cây thang vừa bắt lên tường thành kia xuống. Không biết đây là lần thứ mấy bị địch tấn công lên tường thành nhưng bị bọn họ giết sạch. Tất cả mọi người như chết lặng. “Sao còn chưa đến?” Lễ bộ thượng đại phu vừa nhóm lửa vừa nhìn về phía Khu thành, gấp rút đến độ nói năng phều phào!

“Có lẽ sắp không cầm cự được nữa!” Lại bộ thượng đại phu vừa chỉ huy binh lính ném đá, vừa nhìn với ánh mắt sốt ruột, tràn đầy lo lắng. Ầm, ầm. Hộ bộ thượng đại phu vừa dứt lời, dưới chân thành đột nhiên vang một tiếng nổ động trời, binh lính đông nghìn nghịt vọt lên, toàn quân tấn công. Đây là được ăn cả ngã về không, liều lĩnh công thành. “Phòng thủ, bảo vệ thành.” Mặc Chi điên cuồng hét lên, đôi mắt đỏ vằn, không ngừng chạy đôn đáo, lo cho cả ba cửa thành cùng một lúc.

Lúc này, không còn phân chia văn thần võ tướng gì nữa! Tất cả mọi người cùng đồng lòng hợp lực, ngay cả Hữu tướng vốn là lão tướng tóc trắng xóa cũng cầm trường kiếm lên, lao bổ về phía những kẻ địch đang xông lên từ phía tường thành. Tiếng trống trận như sấm rền, làm náo động cả vùng bình nguyên rộng lớn này. Ngựa hí người hét, thần hồn nát thần tính.

Bầu trời âm u, mây đen kéo đến không ngừng, gió bấc rét lạnh vù vù thổi tới, lạnh đến mức như muốn tiêu diệt hoàn toàn vạn vật trong thế gian này! Ầm, ầm. Những chiếc xe công thành khổng lồ húc mạnh vào cánh cửa thành như tiếng sấm rền vang… giống hệt như đánh vào trong lòng quân dân nước Tần. Hỏa tiễn từ bốn phương tám hướng phóng tới. Tại nơi đất trời lạnh buốt này tuy không phát huy hết sức nóng, nhưng cứ như vậy lại càng có nét yêu diễm và vô tình.

Người kêu rên, ngựa hí dài, những tiếng kêu vô cùng thảm thiết, chẳng khác nào địa ngục trần gian! Ầm! Một tiếng sấm rền thật lớn như nổ tung tất cả, Sở Vân chỉ cảm thấy cửa thành phía dưới đang rung lên bần bật. Y đứng ngay phía trên tường thành nên cảm thấy rất rõ ràng, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chẳng lẽ thật sự không giữ được thành này nữa sao? “Vân Khinh, Vân Khinh, sao cô nương vẫn chưa đến?” Tiếng hét lớn như vọng thẳng lên tận trời.

Ầm, tiếng vỡ nát, sụp đổ vang lên mãnh liệt, Sở Vân không cần nhìn cũng biết, cửa thành phía bắc bên dưới chân y đã bị phá! “Thành đã bị phá…” tiếng hét như bão táp đột nhiên vang vọng khắp nơi. Quân liên minh bốn nước bỗng chốc vui mừng như phát cuồng, bọn chúng tấn công hơn mười ngày, rốt cục cũng phá được thành. Mặc Chi đứng trên tường thành, đôi mắt đỏ ửng nhìn tình cảnh trước mắt, nét mặt đau đớn thấu tận tim gan. Thanh trường kiếm trong tay vung lên ngang trời, dứt khoát chém xuống cổ mình.

“Bệ hạ, thần xin lỗi người.” Tiếng hét thê lương vang khắp không trung. “Không.” Hộ bộ thượng đại phu Mặc Đình đứng bên cạnh, cướp thanh kiếm của Mặc Chi nhanh như chớp, máu tươi lập tức bắn ra tung tóe. “Còn sống chúng ta còn có cơ hội, chết chính là kẻ nhu nhược.” Thân hình Mặc Đình tuy rằng mảnh khảnh nhưng nét mặt lại kiên quyết, cứng cỏi.

“Ta…” Mặc Chi nắm chặt thanh trường kiếm. “N… g… o… a… o…” Đột nhiên phía cuối chân trời vang lên tiếng hổ gầm, cắt ngang bầu không khí, băng qua mặt đất rộng lớn, bay đến như bão táp. “G… r… ầ… m…” Ngay sau đó là những tiếng gầm đinh tai nhức óc khác ùn ùn kéo đến, giống như tiếng sấm phía chân trời, mãnh liệt mà oai hùng.

Mặc Chi, Sở Vân, Mặc Đình giật mình, trong đôi mắt u tối đột nhiên tràn ngập ánh sáng, đồng loạt quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng gầm. Chỉ thấy phía chân trời, một đường thẳng màu đen đang di chuyển đến với tốc độ thần tốc, bắt đầu chỉ là một đường thẳng kéo dài sau đó dần dần mở rộng, dần dần rõ ràng, đó là, đó là… “Dực vương phi đã đến.” Khóe miệng Sở Vân run run, đột nhiên điên cuồng hét lên.

Vì vui mừng đến phát cuồng mà y gọi luôn Vân Khinh bằng danh hiệu Dực vương phi trước đây. Mặc Chi giật mình, xoay người nhảy xuống tường thành, hét lớn: “Bảo vệ thành, cứu binh đến, đã đến rồi, Dực vương phi của chúng ta đến rồi.” Tức khắc, tất cả binh lính như được tiếp thêm sức mạnh vô cùng to lớn, lập tức trở nên mạnh mẽ như rồng, như hổ. Bọn họ dùng hết sức lực đang có của mình, điên cuồng lao ra mà đâm mà chém quân liên minh bốn nước đang kéo vào thành.

Tiếng bước chân dồn dập, nhanh như chớp. Tiếng vạn thú gầm rống khiến cho sắc trời cũng phải biến đổi càng ngày càng vang, càng ngày càng gần. Tiếng bước chân rầm rập trên bình nguyên làm rung động cả mặt đất rộng lớn. Đến rồi, đã đến rồi, Vương phi của bọn họ đã đến, Vương phi của bọn họ thực sự đến rồi. Quân liên minh bốn nước bên ngoài thành vừa rồi còn mừng như điên như dại nhưng chỉ trong phút chốc đã biến thành vô cùng hoảng sợ. Cái tên vạn thú này bọn chúng chưa từng gặp, nhưng tiếng gầm rống chấn động đất trời như thế kia đã khiến cho bất cứ kẻ nào cũng phải sợ hãi tột độ!

Lập tức, quân liên minh bốn nước trở nên hỗn loạn, liều chết tấn công vào trong thành. Một vùng máu đỏ tươi, nơi nơi bị tàn phá, Vân Khinh thống lĩnh vạn thú chạy đến như bay. Đứng từ xa xa, nhìn tình cảnh trước mắt không khỏi hít thật sâu, sau đó lại thở phào nhẹ nhõm. May mắn, cô đến vừa kịp lúc, thật may mắn, cô đến vừa kịp lúc! Tiếng đàn hòa cùng tiếng tiêu, uốn lượn quẩn quanh, vạn thú đã đến đây rồi.

Tiểu Tả khống chế một con hổ màu xám, miệng thổi một làn điệu đã được Phi Lâm dạy ngày trước. Tiếng tiêu bén nhọn cất lên mang theo một đám dã thú, phóng thẳng đến cửa thành bên phải Phí thành. Tiểu Hữu nắm trong tay cái kèn môi, âm sắc mang phong cách cổ xưa khống chế một con hổ màu vàng, dẫn theo một đám thú xông về bên phải cửa thành phía tây. Đứng giữa đội quân, Phi Lâm và Vân Khinh cùng cầm tiêu hợp tấu, chỉ huy đàn vạn thú khổng lồ đánh thốc vào mấy chục vạn đại quân của quân liên minh bốn nước.

“N… g… o… a… o… o…” “G… r… à… o… o… o…” Quân đoàn chấn động núi rừng, đất trời đổi màu, thú dữ gầm rống, trống trận rầm rầm.

Gió cuồn cuộn, đàn sói rượt đuổi, đàn ngựa cuống cuồng chạy trốn, những tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp đất trời, hung tàn như muốn xé toạc cả không trung. Lúc này, quân liên minh bốn nước cũng không dám liều mạng tấn công nữa, phía sau bắt đầu náo loạn, cả đám nháo nhào bỏ trốn. Bọn chúng muốn chạy trốn nhưng đàn thú dữ chạy hàng vạn dặm đến đây nào có cho phép chúng trốn được. Những chiếc răng nanh sắc nhọn, vô cùng hung hăng cắn phập vào chỗ hiểm của kẻ địch, móng vuốt tàn nhẫn hung hãn cắm sâu vào trái tim, máu tươi bắn ra tung tóe. Đàn báo có tốc độ nhanh nhất dẫn đầu quân tiên phong, theo sát phía sau là sư tử và sói và tập kích từ hai cánh, chẳng cần quân hậu vệ vì chúng nó không cần hậu vệ, chỉ cần tấn công.

Mấy con mãng xà hung mãnh dưới tiếng đàn Vân Khinh lao thẳng đến cánh cổng Phí thành, vung đầu một cái, một đám người bị đánh văng ra xa, cái đuôi quét qua, lại một đám người khác ngã xuống, không thể chống đỡ nổi. Quân liên minh bốn nước vừa nhìn thấy cảnh tượng này, vừa rồi còn cố sức công thành lập tức càng trở nên liều mạng chống cự lại. Đám mãng xà thấy vậy càng di chuyển nhanh hơn nữa, giã thật mạnh lên cánh cửa thành, tấn công từ bên ngoài. Thân hình khổng lồ của chúng nó là vật trấn giữ tốt nhất ngay cửa thành, đố ai dám giao tranh? “Tốt lắm, tốt lắm, ha ha ha ha…” Sở Vân đứng trên tường thành thấy vậy cười ha hả thật sảng khoái.

“Cắn mạnh vào, cắn mạnh vào cho ta.” Mặc Chi cầm thanh kiếm chém vào không khí. Giết chóc, chỉ trong giây lát thế tình thế chém giết đã nghiêng hẳn về một bên. Thú dữ hung hãn lợi hại hơn nhiều so với người, bởi vì chúng nó không cần biết tấn công hay phòng thủ mà tự do hành động theo ý thích. Mà hiện tại, không ai có thể chỉ huy chúng nó phát huy sở trường mạnh mẽ hơn nữa, sự lợi hại này còn hơn gấp bội phần so với đám binh lính bình thường kia. “Thích quá, thích quá, giết đi, giết đi!” Thượng Quan Kính theo sát bên Vân Khinh, che mặt múa may kiếm trong tay, tỏ ra vô cùng phấn khích.

Đáng tiếc cậu và Mộ Ải không biết âm công, ngay cả nhạc khí cũng không biết dùng, không có đất dụng võ giống Tiểu Tả và Tiểu Hữu, chỉ có thể đứng đây chiêm ngưỡng mà thôi. “Chậc chậc, chậc chậc.” Mộ Ải vuốt cằm, ý khen ngợi hiện rõ trong đáy mắt, không cần dùng lời diễn tả. “Giết, giết hết bọn chúng…” Dân chúng nước Tần đứng gần tường thành lúc này hò hét ầm ĩ, lớn giọng tung hô, trút hết mọi oán hận trong những ngày khổ cực đã qua.

Khúc hoan ca trên chiến trường, vang vọng khắp vùng trời nơi này. Tiếng đàn hòa cùng tiếng tiêu vang vọng lên tận không trung, âm sắc kia vô cùng sắc bén và mạnh mẽ, so với tiếng trống trận ầm vang kia không hề thua kém. Vân Khinh khống chế Bạch Hổ vương, thong thả bước tới gần, đàn thú đều nghe lệnh của cô, kỷ luật vô cùng nghiêm minh,.

Chém giết, tận cùng chỉ là chém giết. Mặt trời vừa nhú lên, ngay phía dưới đường chân trời, mặt đất bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm, mùi máu tươi nồng đậm tràn ngập khắp không gian. Thời loạn thế này, kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, sức mạnh tuyệt đối là tất cả.

Mấy chục vạn đại quân tan tác, sau gần một ngày đêm chống cự rốt cuộc không thể duy trì thêm được nữa. “Lui.” Chủ soái quân liên minh bốn nước tận mắt nhìn thấy thắng lợi đã gần như nắm trong tay lại bị Vân Khinh bóp nát không còn manh giáp. Mấy chục vạn đại quân, bây giờ đã thương tàn hơn một nửa, không thể chống cự nổi nữa, mặt mày tái xanh tái mét điên cuồng hét lên, rút lui về phía đông bắc bình nguyên. Chỉ trong chốc lát, quân liên minh bốn nước đã không chống cự được nữa, cuống cuồng rút lui, tháo chạy về vùng bình nguyên rộng lớn.

Vân Khinh thấy vậy, giữa nét mặt lạnh lùng chợt lóe sáng. Sao có thể để cho bọn chúng rút đi dễ dàng như vậy? Dưới bàn tay cô, lúc này tiếng đàn nhanh chóng đổi nhịp, thanh âm trong trẻo quẩn quanh khắp nơi nơi. “Đuổi theo!” “N… g… o… a… o…”

Lập tức, vạn thú quay đầu đi theo Vân Khinh truy đuổi quân liên minh bốn nước đang cuống cuồng rút lui kia. Bụi đất cuồn cuộn, cuống cuồng bỏ chạy. Tuy nhiên, ngay lúc Vân Khinh quay người đuổi theo, khói bụi mịt mù như che phủ cả bầu trời từ xa xa kéo đến, vừa vặn chắn trước đường rút lui của quân liên minh bốn nước.

Vân Khinh chợt sửng sốt, sau đó cảm thấy cả người như thả lỏng ra! Cờ hiệu giương cao dưới ánh chiều tà, cờ hiệu hình chim ưng màu đen, không phải cờ hiệu của Độc Cô Tuyệt thì còn ai nữa? Độc Cô Tuyệt đã đến rồi. Trên tường thành, Mặc Chi đưa mắt nhìn, mừng phát điên hét lớn: “Bệ hạ tới.” Vừa hét y vừa nhảy xuống tường thành, chạy như điên như dại tới cửa phía tây thét không ngừng: “Mở cửa thành, theo ta.”

Cửa thành mở ra, Mặc Chi mang theo nhóm binh lính còn lại trong thành, phóng theo phía tây đường rút lui của quân liên minh bốn nước đang bỏ chạy tán loạn. Ba người bao vây toàn bộ ba mặt của quân liên minh. Ba hướng trên vùng bình nguyên đất vàng này đã bị vây kín, còn muốn chạy sao? E rằng còn khó hơn lên trời! Chém giết, tận cùng chỉ có chém giết, tiếng chém giết đinh tai nhức óc vang vọng khắp bình nguyên đất vàng.

Cờ bay phấp phới, thiên hạ của người Tần. Vũ điệu của máu, thù mới hận cũ, hãy cho kết thúc hết ở nơi này. Ngày còn chưa tàn, mặt trời lại nhô lên từ phía đông, hiếm khi thấy nó sáng chói đến vậy. Vầng thái dương chói mắt hiện ra như khuôn mặt đang tươi cười rạng ngời sau đám mây mù dày đặc, chiếu rọi vùng đất gần như đã bị nhuộm thành màu nâu thẫm.

“Đầu hàng…” Quân liên minh bốn nước rầm rập quỳ xuống trong vòng vây, hai từ này đã trở thành cái kết cuối cùng cho hành động liên minh sáu nước muốn chinh phạt Tần của bọn chúng. Nắng sớm lan tỏa, nhè nhẹ như những sợi dây kim tuyến óng ánh tràn ngập, mang vẻ đẹp rạng ngời.

“Vạn tuế, vạn tuế…” Dân chúng đứng ở Phí thành suốt mấy ngày đêm đồng loạt tung hô, tiếng tung hô vui mừng đến đinh tai nhức óc, làm cho vùng đất này càng thêm nóng bỏng. Độc Cô Tuyệt bỏ lại binh lính phía sau, chạy như điên về phía Vân Khinh. Ánh sáng mặt trời như hào quang bao phủ từ phía chân trời, chiếu xuống bóng dáng Vân Khinh khoác áo lam nhạt dẫn đầu vạn thú, đứng sừng sững tại một phương. Hổ trắng bên cạnh áo lam, thanh lệ thoát tục đến vậy cũng uy phong lẫm liệt đến vậy.

Vân Khinh ngồi ở trên người Bạch Hổ vương, nhìn Độc Cô Tuyệt phóng ra từ giữa đội quân ở xa xa, tấm áo choàng màu đen bao phủ chiếc áo giáp bạc. Ánh mặt trời chói mắt chiếu xuống khuôn mặt hắn, thân thể hắn, thật kiêu ngạo, thật cuồng vọng, nhưng cũng là khắp trời đất này duy nhất mình ta như thế. Mắt nhìn thật sâu vào bóng dáng Độc Cô Tuyệt đang chạy từ xa tới, Vân Khinh hít vào một hơi thật sâu, nhỏ giọng quay sang đám người Phi Lâm nói: “Đi thôi!” Vừa nói cô vừa vuốt ve Phượng Ngâm Tiêu Vĩ.

“Cô không đợi hắn?” Mộ Ải kinh ngạc nhìn Vân Khinh. Vân Khinh nghe vậy lắc đầu: “Ta đành phải xin lỗi chàng!” Nói xong, năm ngón tay cô khẽ lướt qua, tiếng đàn tung bay, vạn thú sau nhiều ngày chinh chiến đã mệt mỏi, đứng lặng yên bốn phía xung quanh cô đều đồng loạt đứng lên, xoay người về phía ngược lại. Vân Khinh khẽ cúi đầu, không nhìn lại Độc Cô Tuyệt đang chạy tới. Bạch Hổ vương vòng người, quay đầu mang Vân Khinh chạy đi.

Ngay ở đây, trước mấy chục vạn đại quân, trước dân chúng nước Tần, sao cô có thể gặp hắn? Cô – là tội nhân nước Tần, cô không có tư cách gặp Tần vương của bọn họ. Khi đến thật oanh oanh liệt liệt, khi đi lại yên lặng không một tiếng động. Phi Lâm, Mộ Ải nhìn nhau, im lặng khẽ lắc đầu, thay đổi tư thế ngồi xuống lưng hổ, đi theo cô.

“Chết tiệt, nàng đứng lại đó cho ta.” Một tiếng thét điên cuồng như sét đánh giữa trời quang, cùng với tiếng vó ngựa chạy điên cuồng vang vọng ở phía sau Vân Khinh, liều lĩnh xông thẳng vào giữa đàn thú. Vân Khinh nghe thấy giọng nói này mà giật mình, đàn dã thú vừa trải qua một lễ rửa tội bằng máu nhiều như vậy, nếu lại bị hành động như thế khiêu khích thì e rằng sẽ không điều khiển nổi mất. Lập tức, tiếng đàn vang lên, mở ra cho Độc Cô Tuyệt một con đường. “Quay đầu lại cho ta!” Giọng nói vô cùng bá đạo vang lên ngay sau lưng, vừa lạnh lùng, tàn khốc, vừa cuồng vọng.

Vân Khinh nghe thấy, cả người khẽ run lên, bàn tay nắm chặt túm lông trên người Bạch Hổ vương, cắn mạnh vào môi, chậm rãi xoay người lại. Ánh mặt trời bao phủ khắp bóng dáng người đang lao đến, áo giáp màu bạc phản chiếu ánh sáng thật chói mắt, giống như chiến thần đích thân tới. Hàng lông mày kia, đôi mắt kia, đôi môi kia, người ấy đang gần như thế, gần đến mức chỉ cần bước lên mấy bước là có thể ôm được, gần đến mức có thể nhìn thấy rõ ràng mọi đường nét.

Thật muốn đưa tay chạm vào khuôn mặt quen thuộc kia, thật muốn tựa vào lồng ngực vững vàng kia, thật muốn được ôm chặt lấy người đó, thật muốn được nhẹ nhàng hôn lên đôi môi hắn, thật sự rất muốn, rất muốn! Rõ ràng chỉ là mấy tháng xa cách nhưng sao lại cảm thấy dường như đã rất lâu, rất lâu rồi. Lâu đến mức như thời gian dài đằng đẵng, lâu đến nỗi như đã trải qua mấy kiếp luân hồi, nỗi nhớ mong trong lòng kia như đã ăn sâu vào tận xương tủy, đau thấu tâm can. Đôi mắt trong trẻo, lạnh lùng lúc này chợt ửng đỏ, nhưng lại luyến tiếc không muốn dời đi.

Hai bên chỉ nhìn nhau nhưng lại như đã nói ra cả ngàn lời vạn ý. Nhưng cô cũng không thể tới gần, cô là một tội nhân, cô không xứng… “Ai cho phép nàng rời khỏi ta, ai cho phép nàng. Nói, ai cho phép nàng?” Giọng nói vô cùng bá đạo điên cuồng hét lên, lại xen lẫn sự tức giận cùng cực.

“Ta…” Vân Khinh nghe vậy cắn chặt môi dưới, chàng… “Ai cho phép nàng cắn, chết tiệt, ai cho phép nàng tự tổn thương mình!” Nện một đấm thật mạnh vào không khí, Độc Cô Tuyệt phóng người nhảy xuống khỏi ngựa, vọt tới bên người Vân Khinh. Cánh tay cứng như sắt vươn ra, ôm chặt thân hình mảnh khảnh của Vân Khinh, nhìn môi dưới bị Vân Khinh cắn sưng đỏ lên. Độc Cô Tuyệt nhẹ nhàng đưa ngón tay vuốt qua, nét mặt cực kỳ tức giận, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt lại cất giấu một sự xúc động sâu nặng xen lẫn đau lòng.

“Ta đã nói rồi, từ nay về sau không cho phép bất cứ kẻ nào tổn thương đến nàng, chính nàng cũng không cho phép, nàng cũng không cho phép, có nghe thấy không?” Cùng với lời nói cuồng vọng bá đạo là lực bên hông càng thêm siết chặt. Vân Khinh bị Độc Cô Tuyệt ôm siết, nói không ra lời, giọt nước mắt trong suốt chợt lăn ra khỏi mắt, Độc Cô Tuyệt của cô… “Ta sẽ đau lòng.” Hắn cúi đầu xuống, bốn chữ nhẹ nhàng thoát ra bên tai Vân Khinh, đôi môi mỏng không chút tức giận mà hết mực thâm tình áp lên môi cô.

Điên cuồng cắn mút như muốn nuốt chửng Vân Khinh, cánh tay càng thêm siết chặt, như muốn kéo cả người cô nhập vào thân thể hắn. Lòng người có ta, lòng ta có người, có lẽ, sẽ không còn nhớ nhung da diết, sẽ không còn đau thương đến tan nát cõi lòng nữa. Nhớ nhung vô ngần, yêu thương vô vàn, tất cả tình cảm, tất cả mọi thứ đều thể hiện ở trong nụ hôn vô cùng cuồng nhiệt này.

Bốn phía lặng yên không tiếng động, trong mắt ngàn vạn tướng sĩ chỉ thấy bóng dáng hai người đang ôm hôn kia, chỉ có hai người đang bỏ mặc tất cả, cực kỳ cảm động đang ôm lấy nhau kia. Vừa hôn xong, Độc Cô Tuyệt xoay người ôm chặt Vân Khinh, đối mặt với mấy chục vạn tướng sĩ nước Tần, chiến binh bại tướng, dân chúng nước Tần trên chiến trường đẫm mùi máu tanh, giơ cao Vân Khinh đang ôm chặt trong tay lên, hét lớn: “Vương hậu của Quả nhân.” Vân Khinh giật mình, cúi đầu nhìn Độc Cô Tuyệt: “Tuyệt…”

“Vương hậu, Vương hậu…” Vân Khinh vừa thốt được một chữ, lập tức bị tiếng hoan hô chấn động núi rừng bao phủ, mấy chục vạn tướng sĩ cùng dân chúng nước Tần đồng loạt quỳ xuống, tiếng tung hô vang tận mây xanh, vang vọng khắp bốn phương. Trong khoảnh khắc, toàn bộ đất trời chỉ quanh quẩn hai chữ này. Cũng trong khoảnh khắc ấy, tất cả cũng chỉ còn lại bóng dáng hai người đang đứng bên nhau.

Tần vương, Tần vương hậu! Hết chương 98.