Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thừa Một Chứng Tích Phạm Tội - Chương 3

.



- Một người đàn bà ghê gớm!

- Poirot kêu lên khi chúng tôi rời khỏi ngôi nhà

- trời đất! Một người đàn bà ghê gớm.

Không có một lời chối cãi nào.

Trong chớp mắt bà ta đã thấy rõ tính chất nghiêm trọng của tình thế, dễ dàng chấp nhận thất bại.

Nói cho anh biết, một người như thế thì còn tiến xa hơn nữa! Bà ta rất nguy hiểm, bà ấy có dây thần kinh bằng thép, bà.

.

.

Anh vấp phải một bậc thang và ngừng nói.



- Thôi hãy ngừng những lời khen ngợi, Poirot.

Anh nghi ngờ mụ bá tước ấy từ lúc nào?



- Anh bạn, chiếc găng tay và hộp đựng thuốc lá là hai chứng tích, chúng ta đã nói như vậy, làm tôi suy nghĩ nhiều, Barnard Parker rất dễ dàng để quên thứ này, hay thứ khác, nhưng nếu quên cả hai thì phải là một người rất đãng trí.

Mặt khác, nếu một kẻ nào đó đặt chúng vào đây để buộc tội chàng trai thì một thứ thôi cũng đã đủ.

Hộp đựng thuốc lá hoặc chiếc găng tay chứ không cần đến cả hai.

Tôi đi đến một kết luận một trong hai thứ đó không phải là của Parker.

Trước tiên tôi nghĩ đó là chiếc găng tay nhưng chỉ khi tìm thấy một chiếc nữa thì tôi mới yên tâm.

Thế nhưng ai là chủ của hộp thuốc lá? Không phải là phu nhân Rucorn, những chữ viết tắt ấy không phải là tên bà ta.

Của ông Johnston ư? Chắc chắn ông ta tới Anh quốc dưới một cái tên mượn.

Khi hỏi chuyện người thư kí của ông ta thì tôi biết ngay ông không liên quan gì tới vụ này.

Người thư kí ấy không tìm cách che giấu quá khứ của ông chủ mình.

Bà bá tước ư? Có lẽ bà ta sẽ mang những đồ trang sức ấy về Nga để bán.

Một khi những viên đá quý được lấy ra khỏi cái khung của nó thì rất khó chứng minh chúng ở chiếc két sắt của ông Hardman mà ra.

Rất dễ dàng đánh cắp chiếc găng tay của Parker và ném nó vào két sắt sau khi lấy hết của cải trong đó.

Nhưng chắc chắn rằng bà ta không có ý định để lại chiếc hộp thuốc lá của mình trong chiếc két ấy.



- Nếu hộp thuốc lá đúng là của bà ta thì tại sao nó lại khắc hai chữ "B.

P"? Hai chữ đầu tiên của bà ta là "V.

R" kia mà.

Poirot nhếch mép cười với tôi.





- Anh bạn, đúng là như vậy, nhưng trong bảng chữ cái tiếng Nga thì B là v bà P là R.



- Anh không thể hy vọng tôi đoán ra! Vì tôi không biết tiếng Nga!

- Tôi cũng vậy, Hastings.

Chính vì vậy mà tôi từng đọc cuốn "Ngữ pháp tiếng Nga".

.

.

Và tôi đã yêu cầu anh đọc thử nó.



Anh thở dài.



- Bà bá tước ấy là một người đáng chú ý.

Anh bạn, tôi có cảm giác, cũng có thể nói là tin chắc nữa, rằng tôi sẽ gặp lại bà ta.

Ở đâu? Tôi chưa nghĩ ra.

.

.

Anh nhún vai: "Không có gì!".



.