Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thục nữ nghịch lửa - Chương 10

Chương chín.

Kết quả, Lôi Đình tốn thời gian ba tháng tìm kiếm Mật Nhi mà không có kết quả. Hình như tất cả mọi người liên thủ, quyết định muốn trừng phạt anh vì lúc trước đối đãi Mật Nhi tàn nhẫn. Anh hao hết tất cả tâm sức tìm Mật Nhi khắp nơi mà không có tin tức. Thẩm Hồng quanh năm kinh doanh quán rượu, quan hệ không ít người, vừa áy náy và thương tiếc Mật Nhi, bà dùng quan hệ của mình để tìm cho Mật Nhi một chỗ ở an toàn cũng bởi vì những quan hệ kia ngăn cản khiến công việc tìm kiếm của Lôi Đình trở nên cực kỳ khó khăn. Anh từng uy hiếp Thẩm Hồng, ép bà nói ra chỗ Mật Nhi ở nhưng Thẩm Hồng quyết tâm, nửa câu cũng không chịu tiết lộ.

Bà tận mắt chứng kiến Lôi Đình đối đãi Mật Nhi tàn nhẫn cỡ nào. Vừa mới bắt đầu bà căn bản không nguyện ý để Lôi Đình đến gần Mật Nhi nửa bước nhưng theo thời gian, bà từ từ nhìn ra, Lôi Đình vì Mật Nhi mà nóng nảy, ánh mắt bà nhìn Lôi Đình cũng chuyển từ chán ghét thành đồng tình. Chẳng qua, Thẩm Hồng không xác định được Mật Nhi có nguyện ý gặp lại Lôi Đình hay không, dù sao anh cũng đã đối xử cô tàn nhẫn. Lôi Đình một mình điều tra, cảm giác nhớ nhung xen lẫn tội lỗi khiến anh đau khổ. Rốt cuộc cũng lấy được tin tức về Lãnh Ngạc Nhi. Lãnh ngạc nhi tạm nghỉ học lớp ban đêm, bắt đầu đi làm ở một cửa hàng.

Anh theo dõi cô, nhìn thấy cô lấy xe gắn máy ra khỏi cửa hàng. Sau đó đi vào một con đường. Hồi lâu, xe gắn máy mới dừng ở trước cửa một căn nhà nhỏ. Căn nhà cực kì thanh nhã, trước cửa trồng đầy cây xanh, trong sân có dàn thiên lí, cảm giác yên lặng tràn ngập bốn phía. Lãnh ngạc nhi nhảy xuống xe máy “Chị, em về rồi, có gì ăn không? Bụng em sắp dán vô lưng rồi.” Cô vừa kêu vừa rút chìa khóa đi vào trong nhà. Lôi Đình đứng ở ngoài, thân hình cao lớn hoàn mỹ núp trong bóng cây. Đôi mắt đói khát nhìn thấy trên cửa kiếng là hình ảnh xinh đẹp mà quen thuộc thì anh nắm chặt hai quả đấm mới có thể khắc chế cảm xúc muốn xông lên phía trước ôm cô vào lòng.

Mấy tháng không gặp Mật Nhi, đầu anh cơ hồ bị nỗi nhớ gặm mòn. Ban đêm anh thường tỉnh giấc lại thấy vẻ mặt đau thương kia đứng trước mặt anh mà trong mộng anh vẫn ngu xuẩn mà tàn nhẫn như cũ cầm tờ chi phiếu trắng ném lên người cô, trơ mắt nhìn hy vọng cuối cùng trong mắt cô hoàn toàn dập tắt... Anh bị thống khổ gặm nuốt, chỉ mong Mật Nhi có thể tha thứ cho anh! Nếu như cô hận anh, giận anh, cầm dao chém anh, anh cũng có thể vui vẻ chịu đựng, chỉ cần cô nhìn anh một cái, biết cô sống tốt, anh cũng an lòng. Dù sao hành động lúc trước của anh thật sự ghê tởm tới cực điểm. Ánh mặt trời buổi trưa cực kì sắc bén thế nhưng anh lại không để ý. Đứng nguyên tại chỗ hơn một giờ, rốt cuộc Lôi Đình lấy dũng khí đi lên phía trước, cả đời này chưa bao giờ khẩn trương như vậy, trong đầu anh thoáng qua các loại khả năng, bất an nghĩ, khi nhìn thấy anh cô sẽ mở miệng thế nào?

Anh ấn lên chuông cửa cũ kỹ. Sau đó nghe tiếng bước chân vang lên cùng giọng nói dịu dàng từ phía sau cửa truyền đến. “Tới, tới.” Mật Nhi cẩn thận từng li từng tí đi ra, cô cho rằng là người đưa thư đến. Trên mặt cô là nụ cười ôn hòa, cô thuần thục mở cửa. Khi nhìn rõ thân ảnh cao lớn trước cửa thì nụ cười của cô bỗng ngưng kết, trong nháy mắt nhịp tim dừng lại. Lòng của Lôi Đình cũng hơi ngừng, tất cả lời nói mà anh suy nghĩ vào thời khắc này đều quên mất không còn một chữ. Tầm mắt đói khát của anh luôn nhìn cô, nhìn kĩ khuôn mặt xinh đẹp, sau chậm chạp dời xuống đến trước ngực đẫy đà hoàn mỹ cùng với bụng hơi nhô lên...

Tầm mắt của anh không thể di động nữa, giống như vào giờ khắc này thời gian như dừng lại. “Mật Nhi.” Anh khó khăn mở miệng, giọng nói trầm thấp bởi vì khiếp sợ mà hơi lắp. Anh hoàn toàn không nghĩ tới Mật Nhi sẽ mang thai, thật ra hôm nay nhớ lại, đây cũng là chuyện bình thường. Lúc Mật Nhi cùng anh triền miên, căn bản còn là một xử nữ, dĩ nhiên không có chọn lựa bất kỳ biện pháp ngừa thai nào, mà đêm đó anh quá khát vọng cô, cũng không kịp chuẩn bị dự phòng. Đoạn thời gian khi anh ép Mật Nhi làm giao dịch, thỉnh thoảng cô buồn nôn mà cũng không muốn ăn, thì ra đều là dấu hiệu mang thai.

Sau một hồi lâu Mật Nhi mới phục hồi lại tinh thần, thân thể bắt đầu run rẩy kịch liệt, hai chân không cách nào chống đỡ thân thể, đột nhiên nhũn ra, cô hô nhỏ một tiếng, cho rằng sẽ ngã úp mặt trên sàn nhà cứng rắn, không nghĩ anh lại nhanh chóng vươn tay, ôm cô vào trong ngực. Hai tay cô đặt trước ngực anh, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng xuyên thấu qua y phục truyền đến, trái tim mạnh mẽ mà hữu lực chứng minh anh thật sự tồn tại, không phải là cô vì quá nhớ mà sinh ra ảo giác. Cô mềm yếu cắn môi, trong mắt xuất hiện lệ; cho dù lúc trước anh đối xử với cô vô tình như vậy, khi anh tới tìm cô, cô vẫn muốn dựa vào lòng anh mà khóc òa lên. “Mật Nhi, đừng khóc!” Anh cảm giác được hai vai cô run rẩy, tay anh ôm lấy thân thể mềm mại vì mang thai mà có vẻ đẫy đà hơn, nước mắt cô từng viên một rơi xuống, giống như muốn thấm ướt tim anh “Mật Nhi...” Anh khẽ gọi tên cô, chậm chạp cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ mông lung kia.

Cô lắc đầu một cái, cũng không có cách nào để ngừng khóc, lúc trước anh tàn nhẫn cùng với giờ phút này dịu dàng như vậy khiến cô không thể ngừng nước mắt được. Cô nhắm mắt lại, nước mắt vẫn thi nhau rơi xuống, giống như là muốn khóc ra tất cả uất ức trong lòng chất đống mấy tháng qua. “Mật Nhi, anh xin em, đừng khóc, em đánh anh, mắng anh, thậm chí giết anh đều được, nhưng xin em đừng khóc nữa!” lòng Lôi Đình như bị dao cứa, ôm lấy thân thể cô, không biết nên làm gì bây giờ? Cô nhỏ bé như vậy, lại đang mang đứa con của anh, anh cẩn thận từng li từng tí che chở, giống như là đang cầm bảo vật dễ vỡ. “Sao anh lại tới đây?” rốt cuộc Mật Nhi cũng miễn cưỡng nói ra. Mỗi đêm trong mộng, cô đã từng mơ thấy anh đến vô số lần nhưng khi anh thật sự xuất hiện thì cô ngược lại không biết phải làm sao. Trừ khóc ra, cô không biết nên dùng phương pháp gì để thổ lộ nỗi nhớ bấy lâu.

Lôi Đình hít sâu một hơi “Anh tới tìm em. Mật Nhi, anh biết tất cả rồi.” Anh khó khăn thừa nhận, lần đầu hạ thấp chính mình. Nhưng mà đối với Mật Nhi, là cô gái anh yêu mến nhất, vì lấy được sự tha thứ của cô, ngay cả tự ái anh cũng không cần. Mật Nhi còn không kịp mở miệng, cửa lần nữa mở ra, Ngạc Mhi bưng chén canh đến “Chị, canh sắp lạnh rồi chị tới đây uống đi.” Nhìn thấy Lôi Đình thì Ngạc Nhi khiếp sợ buông tay ra, chén canh vỡ nát trên mặt đất “Anh là người đàn ông kia!” Cô lên án, trong mắt tràn đầy tức giận. Ngạc Nhi không nghĩ tới lại thấy chị và Lôi Đình ôm nhau ngoài cửa “Gã đàn ông này lại dám tìm tới cửa? Chẳng lẽ mấy tháng trước tổn thương chị tôi chưa đủ, bây giờ còn muốn trở lại làm hại chị ấy tiếp? Anh có biết, ba tháng trước chị ấy bị anh tổn thương, cả người như chết đi một nửa, tôi vất vả lắm mới làm chị ấy thoát khỏi bàn tay tử thần, tuyệt đối sẽ không cho phép anh tổn thương chị tôi nữa!” Ngạc Nhi hung ác nói, kéo Mật Nhi vào trong nhà, gọn gàng khóa trái cửa.

“Ngạc nhi, đừng như vậy, Lôi Đình anh ấy...” Mật Nhi lo lắng nhìn ngoài cửa sổ, nhìn thấy thân ảnh cao lớn đứng trước cửa như cũ, không chịu rời đi. “Chị, chị đừng thay anh ta nói chuyện, chị nhanh chóng quên anh ta tổn thương chị thế nào sao?” Ngạc nhi đi vòng vèo trong phòng, vừa đi vừa lẩm bẩm “Khó trách em vừa phát hiện khóa cửa sau bị phá hỏng, hóa ra người này cố ý muốn xông vào trong nhà chúng ta.” “Lôi Đình không phải người như thế.” Mật Nhi lắc đầu một cái.

Xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, Lôi Đình nhìn thấy tầm mắt của cô, anh chậm chạp vươn tay, bàn tay ngăm đen đặt trên kính thủy tinh, tầm mắt của anh chuyên chú nhìn cô, trong mắt quyến luyến. Mật Nhi chớp chớp mắt, cô lại muốn khóc rồi. Cô đưa tay run rẩy cẩn thận ấn theo năm ngón tay anh, bàn tay hai người cách một lớp thủy tinh. Ngạc Nhi không nghĩ mình lại trở thành kì đà cản mũi. Cô cau mày, muốn lấy dây thép cột lại cửa sau tránh cho Lôi Đình lén tiến đến từ cửa sau. Chẳng qua là vừa mới đi vào phòng bếp, cô đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai.

Một gã đàn ông chật vật lại dơ dáy bẩn thỉu đứng đó, quần áo mặc trên người không biết mấy tháng chưa giặt, cặp mắt tràn đầy tia máu, xem ra đã gần như điên cuồng, tay gã run rẩy cầm một con dao nhọn. Mật Nhi theo bản năng quay đầu, nhận ra thân phận của người kia thì thân thể kịch liệt run rẩy. Là quản lý Trần, chẳng qua là bộ dáng này của gã khác hoàn toàn so với trước kia, gã giống như kẻ lang thang ven đường, căn bản không giống một nhân viên quản lí khét tiếng một thời.

“Ha ha, Lãnh Mật Nhi, rốt cuộc tao cũng tìm được mày.” Gã nhìn Mật Nhi, căn bản không đem Ngạc Nhi vào mắt “Tao tìm mày đã lâu, là mày trộm đi những tư liệu kia, khiến Trương Vĩ Ngạn bị bỏ tù, mà nhiều năm kinh doanh của tao, tất cả đều bị mày phá hủy, mày phải trả giá lớn, tao sẽ khiến mày trả giá thật lớn.” gã thì thầm, cầm dao nhọn chậm chạp đến gần. Ngoài cửa, Lôi Đình nhìn thấy quản lý Trần thì anh không thể tin được. Ba tháng trước, vụ bê bối hối lộ trong “tập đoàn Thái Vĩ” được xử lí, số người dính líu cực nhiều, thậm chí còn tạo ra một tổ chức xuyên quốc gia, mà kẻ duy nhất chạy được chính là quản lý Trần. Đêm mà Đường Tâm bị thương, quản lý Trần liền mất tích, vẫn bị truy nã đến giờ. Anh lo lắng cho Mật Nhi, xoay người đi đến cửa, chỉ muốn sớm tiến vào bên trong nhà cứu vớt Mật Nhi từ tay quản lý Trần. Anh vừa mới tìm được cô, sao có thể để cô bị thương hoặc chết trước mắt anh?

Quản lý Trần mở to hai mắt, nhìn cửa bị húc rầm rầm, gã mở miệng cười “Thật là tốt! Thì ra tên họ Lôi kia cũng vừa mới tìm được mày. Như vậy cũng tốt, nó quan tâm mày đến vậy, nếu nó tận mắt nhìn thấy mày chết, nhất định sẽ đau lòng cả đời.” gã nói tựa như đang kể về thời tiết hôm nay, gã vừa nói vừa vuốt dao nhọn trong tay. Ngạc Nhi thuận tay lấy đèn trên bàn giơ lên, ra sức ném vào quản lý Trần, gã lại dễ dàng né tránh. Cô há to mồm, cảm thấy mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống, mắt thấy đánh lén không thành, cô chỉ có thể đem tất cả hi vọng đặt trên người của Lôi Đình, mong đợi nhìn về phía cửa, hi vọng Lôi Đình mau chóng đạp tan cửa. “Con đàn bà thúi, đừng làm phiền tao! Tao chỉ muốn tìm Lãnh Mật Nhi.” lực chú ý của Quản lý Trần chỉ rơi vào trên người Mật Nhi, tầm mắt của gã nhìn xuống, thấy bụng của cô “A, mày mang thai con thằng oắt kia? Đứa nhỏ này là do lần tao bỏ thuốc à? Nếu quả thật như vậy, chúng mày phải cám ơn tao!” Gã nở nụ cười, đột nhiên vung dao về phía Mật Nhi.

Mật Nhi kêu lên một tiếng, vội vàng tránh ra, trốn vòng quanh cái bàn. Cô không thể cản được người điên này, biện pháp duy nhất chính là chờ Lôi Đình vào nhà. Chẳng qua quản lý Trần không có kiên nhẫn nữa, gã vòng qua bàn, đưa tay muốn bắt Mật Nhi “Vì mày, tao mất sạch mọi thứ, ba tháng đi lang thang đầu đường xó chợ, so với chó cũng không bằng, tất cả đều là do mày ban tặng. Mày chỉ là gái quán rượu, lại dám hủy diệt cuộc sống của tao khiến toàn bộ nửa đời sau của tao vỡ vụn. Tao thề, mày nhất định phải trả giá thật lớn!” gã cầm dao, khoa tay múa chân, điên cuồng cười lớn “Muốn tao phá gương mặt mày trước hay là muốn đào con trong bụng mày, tao phải khiến Lôi Đình trơ mắt nhìn ả đàn bà và con gã chết trong tay tao!” Mật Nhi hình dung ra hình ảnh mà gã nói nên nôn mửa, run rẩy lui về phía sau “Ông điên rồi, tất cả không phải lỗi của tôi, tất cả đều do chính ông tạo thành. Thậm chí ngay cả tôi đã từng là người hy sinh dưới dã tâm của ông, tất cả sai lầm đều do chính ông tạo thành.” Cô kêu lên, cố ý trì hoãn thời gian.

Nhưng quản lý Trần đã không còn kiên nhẫn, gã mong đợi muốn tận tay giết chết Mật Nhi. Gã đã đợi hơn ba tháng, hôm nay Mật Nhi đã ở trước mắt, gã không cách nào khống chế vui sướng trong lòng. “Là lỗi của ai cũng được, dù sao hôm nay mày cũng phải chôn theo số tiền mà tao đã mất.” Quản lý Trần đá lăn cái bàn, sắc mặt hết sức hung tàn. Khuôn mặt thường ngày của gã luôn tươi cười chẳng qua là giả dối. Trên thực tế gã là kẻ ích kỷ mà tàn khốc. Cũng có rất ít người nhìn ra bản tính của gã. Mật Nhi kinh hãi xoay người muốn chạy trốn nhưng bị gã kéo được tóc. Trong khoảnh khắc đó, cô có thể cảm giác được hơi thở lành lạnh của tử thần. Cô nhắm chặt mắt, phát ra tiếng thét hoảng sợ. Vì vậy cô không có nghe thấy cũng không nhìn thấy, khi cô vừa hét thì cửa bị phá vỡ thành nhiều mảnh, thân ảnh Lôi Đình cao lớn chui vào bên trong phòng.

.