Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Thủy Chử Đại Thần - Chương 56

Chương 55: Phong trào.

Đêm đó Thọ vương phủ giăng đèn kết hoa, quần thần đều tới, cùng chúc mừng Thọ vương đại hôn. Thọ vương phủ đông như trẩy hội, xe ngựa tới lui chật như nêm cối. Từ xưa người trong quan trường, rất khéo léo. Trong những người này cũng có không ít từng phản đối qua Dụ vương giám quốc, nhưng khi đó hắn tay không binh quyền, còn hơn mười vạn tinh kỵ của Phan Liệt, chưa biết ai thắng ai, hãy còn khó phân rõ. Mà nay hắn cưới vợ là công chúa Khảm Mạn Nhĩ, Đại Huỳnh cùng Đại Nguyệt Thị hai mặt giáp công, Phan Liệt hai mặt thụ địch, xác định khó có thể kéo dài. Bọn họ mặc dù thái độ vẫn xem chừng, nhưng lại không dám bác bỏ mặt mũi Thọ vương. Vì vậy những lễ vật đưa đến lần này đặc biệt xem trọng, lời chúc nói ra cũng đặc biệt thành khẩn.

Thẩm Dụ cũng không thèm để ý chính kiến bất hợp hay không, dù sao đi nữa người tới là khách, ai cũng mời đi vào. Hắn rộng rãi hiền hòa, làm cho các thần tử nguyên bản trong lòng thấp thỏm cũng yên lòng, ổn định ở hiện trường uống chén rượu mừng. Đến lúc lên đèn, Thọ vương phủ đèn đuốc sáng trưng, chiếu lên hoa cỏ trong phủ y như ban ngày. Đàn sáo huyền nhạc vang vọng bên tai, màu sắc đỏ thẫm tràn ngập vương phủ, mang đến sự vui mừng không chân thật lắm. Thẩm Dụ đứng ở giữa ánh đèn, tiếp thu bái lạy chúc mừng của mọi người. Hắn xuất thân hoàng tộc, thuở nhỏ đã quen với sự khúm núm của người khác, chỉ trong chốc lát này, đột nhiên kinh nghi đây chính là khoảnh khắc phù hoa. Hắn giật mình ngẩn ra lại tỉnh người lại, tiếp tục nâng chén uống cùng người khác.

Chiến báo tiền phương truyền đi, mười vạn đại quân của Phan Liệt tuy rằng dũng mãnh, nhưng thực sự không chống được hai mặt giáp công, trung tuần tháng 11, Hạ phó tướng dưới trướng Phan Liệt thừa dịp ban đêm ám toán Phan Liệt, trên bức tranh khởi nghĩa oanh oanh liệt liệt này lại vẽ thêm một cái chấm tròn. Khi đó Đường Quả Nhi đã được 4 tháng, đã y y a a nói, ai nghe cũng không hiểu. Đường Đại nỗ lực kinh doanh ở Công Khai Đình, Công Khai Đình dưới sự khuếch trương cải biến của nàng, đã biến thành một chỗ nghỉ ngơi nhàn hạ. Nàng thậm chí còn chiêu gọi rất nhiều tiểu thương, bán thức ăn vặt, cơm canh, nước trà các loại, ngoại trừ giao nộp phí quản lý ra, bọn họ còn phụ trách hoàn cảnh vệ sinh ở Công Khai Đình.

Khi đó nhân dân lao động so với người ở thế kỷ 21 thực thà chất phác hơn, bọn họ ngoại trừ việc buôn bán, tay chân cũng cực kỳ nhanh nhẹn, tình trạng vệ sinh ăn uống ở Công Khai Đình vẫn được mọi người khen ngợi. Hoàn cảnh từ từ tốt lên, mà tác phẩm thu phí xuất hiện một cái vấn đề lớn nhất —— chất lượng. Khi đó không có tiền lời đơn bản, tiền lời tác giả đa số phân phối bình quân, cùng ăn chung nồi cũng xấp xỉ như nhau. Chỉ cần 200 dấu tay khác nhau lưu lại trong sổ tên tác giả là có thể lấy được tiền thưởng.

Đường Đại cũng rất khó xử, không phải mỗi tác giả đều có thể có được 200 dấu tay a, vì vậy làm sao để được công chính công bình, ngăn chặn tác phẩm thật giả lẫn lộn, cũng thành một vấn đề rất vướng tay vướng chân. Cho nên Đường Đại quy định phàm là tác phẩm thu phí, trước khi gửi bản thảo đi cần phải xét duyệt. Các viên quản lý ở Công Khai Đình vẫn còn như trước, bọn họ sẽ giúp đỡ xem xét bản thảo. Thế nhưng ở Công Khai Đình bài viết sao mà phức tạp, nếu mỗi bài đều cần tỉ mỉ đánh giá, cần bao nhiêu người mới đủ? Cho nên biên tập ở Công Khai Đình nhân thủ khan hiếm.

Kể từ đó Đường Đại thân kiêm thêm chức, suốt ngày vội vàng như một con quay, thế cho nên Thẩm Dụ đi qua thăm vài lần cũng không có thấy nàng. Hai người lần thứ hai gặp mặt cư nhiên là ở Công Khai Đình, Thẩm Dụ dẫn theo vài người làm ăn đến tham quan học tập. Khi đó Công Khai Đình đã không hề là trạm tin tức bình thường, thường xuyên có khách qua đường dừng chân giải lao. Trước đây dòng người ở Công Khai Đình số lượng nhiều, hàng rong bán ra giá cả so với những nơi khác tương đối cao, người đến thông thường tự mang theo nước trà, thức ăn. Sau Đường Đại tiếp quản, định ra giá bán tất cả thương phẩm của hàng rong bên trong, đối xử với khách chu đáo, không khi già trẻ lớn bé, kinh doanh đương nhiên tốt hơn. Thẩm Dụ vẫn tư thế như ngày trước chúng tinh củng nguyệt mà đi tới hành lang gấp khúc, thiết bị tinh xảo, nhân khí tràn đầy, mọi người một đường tán dương không dứt.

Lúc đó Đại Huỳnh đã công nhận Thẩm Dụ là chủ đương gia, có mấy đôi mắt sắc lập tức phát hiện hai người quan hệ không phải tầm thường, lại liên hệ đến mẩu chuyện hai người trước đó công khai mua sắm trên đường phố Trường An. Đường Đại là người nào của Dụ vương, trong lòng cũng biết rõ ràng. Vài người dưới bóng râm của hành lang gấp khúc nghỉ ngơi một trận, Đường Đại tự nhiên là đem trà rượu điểm tâm ân cần chiêu đãi, không dám qua loa. Đợi cho đến khi tham quan học tập hoàn tất, mọi người đa số đều rời đi, chỉ còn nàng cùng Thẩm Dụ, thì vị Vương gia này cuối cùng cũng phẫn nộ mở miệng: “Ngươi hiện tại là quý nhân mang nhiều việc bận bịu a, hai ngày ba nơi ngay cả bóng dáng cũng không thấy, không phải là có ý định né tránh bản Vương chứ? Đường Quả Nhi ngươi cũng không quản, giao hết cho phu phụ Trương thị. Ngươi một nữ tử mang theo một đứa trẻ sơ sinh, còn để cho bọn họ ở cùng. Vạn nhất phu phụ hai người thấy hơi tiền nổi máu tham, ngươi làm sao đối phó?” Đường Đại không dám bác bỏ hắn, chỉ phải cười mỉa: “Tiểu dân sao dám có dũng khí né tránh Vương gia, xác thực là gần đây hơi vội vàng. Hơn nữa lường trước Vương gia tân hôn, cũng không thể chiếu cố cho tiểu dân mà?”

Lời nàng vừa nói ra, Dụ vương cũng trầm mặc một trận, trong phòng làm việc của Đường Đại ở Công Khai Đình, hắn vươn tay chạm vào mặt Đường Đại: “Ngươi đang trách bản Vương vắng vẻ ngươi?” Đường Đại ngẩn ra một lúc mới phản ứng, nhưng nàng có đôi khi đầu óc xoay chuyển cũng nhanh, nếu như lúc này chém đinh chặt sắt mà trà lời không phải, nói không chừng hắn sẽ tức giận, nàng không thể làm gì khác hơn là trầm mặc không nói. Thẩm Dụ nhẹ ôm vai nàng, mặt của nàng dán lên ngực hắn, bên ngoài Công Khai Đình tiếng người lớn giọng xôn xao, nàng nghe không được tiếng tim đập của hắn, chỉ có thanh âm của hắn vang bên tai xem như rõ ràng: “Cưới vợ là gia sự của bản Vương, cùng ngươi không có ảnh hưởng gì.” Nói mở đầu xong, hắn lại thấy không cần cùng nàng giải thích cái gì, đến đấy thì đình chỉ. Những máu chảy thành sông, này thân bất do kỷ, cũng không phải thế giới nàng có thể hiểu được. Đường Đại cũng không có hỏi nhiều, như hắn nói, đó là gia sự của hắn, nàng không nghĩ ra mình có lập trường gì để hỏi.

Hai người ôm nhau nửa khắc, hắn rốt cục nói đến chính sự: “Công Khai Đình ngươi định lấy ra mấy phần đưa bản Vương a?” Đường Đại vẻ mặt đau khổ, trả lời dè dặt: “Cái này giá thành thật là rất cao, ta chỉ kiếm chút sinh hoạt phí cho ta với Đường Quả Nhi, Vương gia ta cho ngươi 50% lãi ròng được không?” Dụ vương cười nhạt: “Ngươi nghĩ thật tốt.”

Đường Đại vẻ mặt cầu xin: “Vậy Vương gia muốn bao nhiêu?” Thẩm Dụ trầm ngâm một trận: “A, dù sao ngươi chỉ muốn kiếm sinh hoạt phí cho ngươi với Quả Nhi, vậy còn lại bao nhiêu toàn bộ đưa cho bản Vương đi!” “Gì?” Đường Đại kinh hãi: “Vương gia, ngài so với Khương Văn trong <> còn hung ác hơn, người ta chẳng qua là chỉ muốn kiếm chút tiền, ngài bắt chúng ta quỳ xuống, còn lấy hết tất cả tiền đi!”

http://www.dienanh.net/forums/showthread.php/121022-TQ-2009-Let-The-Bullets-Fly-Nhuong-Tu-Dan-Phi-Chau-Nhuan-Phat-Khuong-Van-Cat-Uu/page3 cái phim Nhượng Tử Đạn Phi đây. “Khương Văn là ai?” Thẩm Dụ nghe không hiểu, cũng may hắn cũng không muốn hiểu: “Cứ định như vậy đi.” “Không được!” Đường Đại nắm ống tay áo hắn, nhẹ giọng gọi: “Vương gia!”

Động tác này hết sức giống như làm nũng, hắn yên tĩnh một hồi, cuối cùng giơ tay nâng cằm nàng, cúi người hôn lên. Cái hôn này tới bất ngờ, Đường Đại ngửa mặt về sau lảo đảo, hoảng loạn bám vào vai hắn, hắn rất thỏa mãn tư thế này, đem nàng đặt ở trên bàn, bắt đầu cởi dây lụa bên hông nàng, Đường Đại kinh hãi, vội vàng ngăn tay hắn: “Vương gia!” Hắn giương mắt bình tĩnh nhìn nàng, thanh âm cực thấp, nhưng trong ngôn ngữ đầy hàm ý khiêu khích: “Đã lâu không gặp, ngươi không từng nhớ bản Vương?” Đường Đại lúng ta lúng túng thấp giọng trả lời: “Thật ra cũng không cảm thấy lâu.”

Dụ vương dựng thẳng lông mày: “Ngươi thâu hán tử?” Đường Đại đầy mồ hôi, đây là cái logic gì: “Không có.” Dụ vương vừa cởi y phục của nàng vừa nhận định: “Ngươi không nghĩ bản Vương là thâu hán tử!”

…=.=! Đợi đến buổi chiều, Dụ vương thay Công Khai Đình viết tấm biển, trong triều rất nhiều đại thần trên dưới đưa đến hạ lễ, chúc mừng Công Khai Đình một lần nữa biến đổi. Đường Đại biết bọn họ vì sao tặng lễ vật, Thẩm Dụ hầu như ở trước mặt mọi người làm rõ quan hệ với nàng, những lễ vật này thực ra không phải đưa cho nàng, chỉ là biến tướng đưa cho Dụ vương ở phía sau. Chỉ cần Thẩm Dụ vẫn là giám quốc, chỉ cần Thẩm Dụ còn đứng trước mặt nàng, ai quan tâm Đường Đại là ai?

Đường Đại đem những danh mục quà mừng các đại thần dâng tặng đưa cho Dụ vương xem qua, Thẩm Dụ cũng không nói lời nào, ngầm đồng ý cho Đường Đại nhận những lễ vật này. Đường Đại xưa nay không phải là người phong nhã, rất nhiều danh gia thi họa nàng trực tiếp bán ra. Nàng là nhà giàu mới nổi cho rằng chính tay cầm vàng thật bạc thật thì trong lòng mới yên tâm. Vợ chồng Trương thị chiếu cố Đường Quả Nhi rất chu đáo, Trương thị nhiều sữa, Đường Quả Nhi tốt hơn nhiều, tay chân nhỏ nhắn như ngó sen cũng bắt đầu xuất hiện chút thịt . Trẻ con bốn tháng, mười ngón tay của nó bắt đầu học cầm nắm, thập phần khả ái, nói ai nghe cũng không hiểu, cũng bắt đầu sợ người lạ, ngoài Đường Đại cùng Trương thị, ai cũng không cho ôm. Đường Đại mãi đến tháng thứ tư mới cho nó ăn dặm, thử đút nó cháo thịt, canh cá vân vân.

Ban đêm, Đường Đại viết sách mới <>, đến sau nửa đêm nghe tiếng mưa rơi ngoài viện, nàng định ra bên ngoài lấy tã lót quần áo của Quả Nhi đang phơi vào, nàng khoác áo lên bung dù mở cửa, phát giác mưa rơi rất to, cũng không có y phụ cần phải thu dọn. Đóng cửa thì mới giật mình cảm thấy dưới mái hiên trong viện có một bóng ma đang đứng. Nàng lá gan thật sự không lớn, lập tức kinh sợ một trận: “Ai?” Bóng ma rất bất đắc dĩ: “Bên ngoài trời mưa, thuộc hạ đây tránh mưa, quấy rối chủ tử.”

Nghe ra thanh âm là Diệp Độc Thành, Đường Đại thở dài một hơi, lát sau nàng lại khó chịu: “Dụ Vương gia còn chưa đem các ngươi rút về? Ta cho rằng ta đã không cần giám thị nữa.” Diệp Độc Thành có chút ngạc nhiên, cũng không nói nhiều. Đường Đại đi tới trước cửa, phát hiện tóc hắn ẩm ướt dán trên thái dương. Đầu mùa đông, đêm đã thấm lạnh, nàng sau cùng vẫn là lên tiếng: “Trước đi vào, ngươi trên người đều ướt hết.” Diệp Độc Thành một thoáng do dự, nhưng uyển chuyển cự tuyệt: “Không cần, tạ ơn ý tốt của chủ tử.”

Đường Đại nhìn quần áo dán sát trên người hắn: “Đi vào.” Là ngữ khí mệnh lệnh. Diệp Độc Thành theo nàng đi vào, trong tiểu lâu của nàng cũng không có quần áo đồ dùng hàng ngày của đàn ông, chỉ đành đưa cho hắn một cái khăn cho hắn lau khô đầu tóc, lại thêm chậu than. Vợ chồng Trương thị ban đêm đều quay về nhà, nàng ở lầu các, đem lầu dưới nhường cho Diệp Độc Thành. Dù sao cũng phải cho hắn hong khô y phục chứ? Nàng thầm nghĩ.

Vừa cảm thấy trời hừng sáng, Diệp Độc Thành đã không ở bên trong phòng, Đường Đại làm bữa sáng, Trương thị cũng đến chăm sóc Đường Quả Nhi. Công Khai Đình mở cửa rất sớm, Đường Đại cần phải đi ra ngoài, lúc gần đi nàng ở trong phòng kêu một tiếng: “Diệp Độc Thành, ở nhà bếp có chừa điểm tâm cho ngươi.” Cũng không quản người ta có nghe thấy hay không, cho Đường Quả Nhi ăn xong liền xuất môn. Mà Công Khai Đình dần dần trở thành nơi để các văn nhân múa bút huơ văn, thẻ đọc giả VIP, dường như giấy chứng nhận thân phận ở thế kỷ 21, trở thành bằng chứng hàng đầu tất cả các văn nhân phụ cận Trường An cần có.

Phàm là người khảo thủ công danh, nếu không có thẻ đọc giả bạch kim ở Công Khai Đình, đều bị coi là hạng người thô kệch, người bên ngoài không đáng tương giao. Mà sách mới của Đường Đại, ở các nơi khác càng bội thu tôn sùng, các tiểu thư khuê các nhà giàu, ai cũng cầm sách xem như là vinh hạnh. Mà lúc đó thư tịch do chính tay Đại Sắc Yên Thanh ký tên, càng làm tăng giá trị con người gấp trăm lần, chiến thắng bách kim. Phong trào Đại Sắc Yên Thanh, theo quyền lực của Dụ vương vững chắc, như gió lốc cuộn sạch Trường An, trở thành một loại yếu tố lưu hành. Có không ít sĩ tử muốn cầu thủ công danh, trăm phương nghìn kế tham gia tiệc trà, bái nhập làm môn hạ của Đường Đại, cung kính gọi nàng một tiến tiên sinh.

Thời gian đó phổ biến, thầy giáo là nhịp cầu để con đường làm quan suông sẻ, mà Đường Đại có cái gì đáng giá để được leo lên? Mọi việc ở Công Khai Đình vẫn thuận lợi, khuếch trương, thu mua các loại không người nào dám rầy rà. Diêm đình trưởng cùng Ngụy phó chủ biên đều tán thưởng Đường Đại thông minh tuyệt luân, Đường Đại nghe vậy chỉ là cười nhạt. Phong Xương năm thứ tư, Thuận Long đế Thẩm Hi tám tuổi.

Ai ngày nào đó ở trong cung trừng phạt cung nhân, truy cứu nguyên nhân, lại đơn giản là cung nhân sơ suất, để chọc chim hoàng yến mà hắn thuần chủng run sợ bay mất. Thái hậu mọi cách khuyên can, nhưng hắn chỉ gọi người khác lôi cung nhân ra ngoài đánh sáu mươi trượng. Thẩm Dụ đi vào trong cung thì nhìn thấy một hồi rối loạn như vậy, các cung nhân lạnh rung, quỳ giữa điện. Hắn cao giọng hỏi nguyên do, phất tay cho lui mọi người ấu đế Thẩm Hi không nghe theo: “Hoàng thúc, không được thả bọn họ!! Chim hoàng yến đó là nội thị Trần Phù trăm phương nghìn kế mới tìm lại được, hắn nói Đại Huỳnh khó có được con thứ hai.”

Thẩm Dụ không có biểu tình gì, nhạt giọng hỏi: “Trần Phù ở đâu?” Thẩm Hi gọi người truyền Trần Phù đến, Trần Phù từ sau khi Thẩm Hi sinh ra vẫn làm bạn với hắn, quan hệ hai người cực kỳ thân mật, hắn khom người quỳ gối giữa điện. Thẩm Dụ chậm rãi đến gần hắn, năm nay hắn đã gần bốn mươi tuổi, chỉ là năm dài tháng rộng vẫn chưa lưu lại vết tích thời gian trên gương mặt hắn, thân thể hắn như trước cao ngất, cử chỉ trong lúc đó oai nộ xấu xí: “Ngươi là Trần Phù?” Hắn mở miệng, âm thanh trong trẻo, Trần Phù khấu đầu xưng vâng, thình lình Thọ vương Thẩm Dụ rút trên tường cung Sở huyền bảo kiếm, kiếm treo trên tường vẫn chưa khai phong qua, thế nhưng lực đạo hắn to lớn, cầm kiếm vung lên lại đem đầu Trần Phù một đao rơi xuống.

Thẩm Hi sợ hãi kêu một tiếng, hoảng loạn nhào vào lòng thái hậu. Thái hậu sắc mặt cũng trắng bệch, nàng cực lực ôm lấy Thẩm Hi: “Dụ Vương gia…” Thẩm Dụ chỉ là xé đi rèm che giữa điện, chậm rãi lau đi máu tươi trên kiếm, xong trả kiếm vào vỏ. Trên người hắn sát khí chưa tan, ngay cả con chim yến cũng bị làm cho kinh sợ, khi nhìn Thẩm Hi thì hắn híp mắt, thần sắc như trước không tí gợn sóng: “Hôm nay cần phải học thuộc thiên tạp nghi của << Thái bạch âm kinh>>, ngày mai thần tự mình khảo giáo Vương Thượng.” Hắn không cần phải nhiều lời nữa, bước ra ngoài điện, phất tay áo ra cung cũng không quay đầu. Nội thị nhanh chóng bắt đầu lôi thi thể Trần Phù xuống phía dưới, vội vàng đem vết máu trên điện lau sạch. Thẩm Hi nhìn theo mảnh máu thịt phun ra bị lau đi rất nhanh kia, hắn chỉ cảm thấy thấy toàn bộ đại điện mang theo mùi vị tanh tưởi rỉ sét, môi mấp máy hết nửa ngày, rốt cục nói ra một câu: “Đem toàn bộ những cái lồng chim này ra ngoài, ra ngoài!!!”

.