Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tịch Mịch - Chương 46

Ngoại truyện: Những mảnh vỡ - Biết tin vui.

Đầu hạ, thời tiết đã nóng bức. Hoa lựu đã nở rộ, đang có dấu hiệu úa tàn. Nơi cánh hoa có một phần chuyển sang màu nâu. Ban đầu hoa có màu đỏ rực như lửa, một điểm đen này trông giống tro tàn sau khi bị cháy rụi, vô tình lẫn giữa sắc xanh của lá cây nên vô cùng nổi bật. Lý Đức Toàn đã khó chịu từ trước, hắn gọi tên thái giám chuyên quản về hoa – Lỗ Phụng Niên, chỉ vào đám hoa lựu kia rồi mắng: “Ngươi nhìn đi, ngươi mở to mắt ra mà nhìn xem đấy là gì? Hoa cháy khét cả rồi còn không biết mà dọn đi? Cả ngày các ngươi ăn gạo trắng, sao đến công việc của mình mà cũng không chăm chút được hả? Lát nữa nếu để Hoàng thượng nhìn thấy thì chẳng còn mặt mũi nào nữa, rồi xem mấy cái đùi chó của các ngươi có phải chịu trọng thương không!” Hắn là tổng quản thái giám, các thái giám đứng đầu trong cung không ai không dám vâng lời hắn. Lỗ Phụng Niên bị mắng thì chỉ biết liền miệng vâng dạ rồi vội vàng dẫn người đi dọn. Lúc Hoàng đế ngủ trưa dậy thì một hàng chậu hoa lựu ngoài Càn Thanh cung đã bị chuyển đi từ lâu, thay vào đó là mấy chậu gốm lớn được trang trí bằng tranh phong cảnh, bên trong có những tán lá sen to xòe ra, một màu xanh lục khiến người ta có cảm giác mát mẻ. Hoàng đế nhìn những phiến lá sen tròn trịa, to nhỏ khác nhau, sắc xanh tươi mát thì không thể ho dừng lại ngắm nghía. Trong làn nước xanh biếc, lá sen xanh tươi, cá vàng màu sắc rực rỡ bơi qua bơi lại một cách nhàn nhã. Lý Đức Toàn nhìn Hoàng đế đứng chắp tay ngắm cá, lên tiếng: “Nắng trưa không tốt, nô tài sẽ sai người mang ô tới che cho Hoàng thượng.”

Hoàng đế cũng chẳng ngẩng lên, chỉ nói: “Không cần.” Ánh nắng chiếu vào làn nước, trong thấy đáy, những chú cá đang tung tăng trong khoảng không, thật giống như Liễu Hà Đông nói: “Như giữa không trung vô bờ bến, nắng soi tận đáy, bóng đổ đá này. Chợt đứng bất động, thoắt cái bơi xa, thoăn thoắt qua lại.” Đúng lúc Hoàng đế đang thất thần, chợt nghe tiếng Lý Đức Toàn nói nhỏ: “Nô tài có chuyện muốn bẩm Hoàng thượng.” Hoàng đế “ừ” một tiếng, vẫn nhìn vào những chú cá đang thoắt ẩn thoắt hiện, thuận miệng nói: “Ngươi nói đi!”

Lý Đức Toàn ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vái một cái, giọng nói vừa nhẹ vừa nhanh: “Nô tài xin báo tin mừng cho Hoàng thượng. Lưu đại nhân của Thái y viện vừa bắt mạch cho Vệ chủ nhân, nói là Vệ chủ nhân có tin vui.” Câu nói này vốn rất dài, nhưng hắn lại bẩm rất nhanh. Dường như Hoàng đế chưa nghe rõ lắm, ánh mắt vẫn dán chặt vào đám cá kia, một lúc lâu sau thì xoay mặt lại. Ánh mặt trời chiếu thẳng lên mặt Hoàng đế, sáng loà đến chói mắt. Lý Đức Toàn không nhìn ra vẻ mặt Hoàng đế là vui hay buồn, đúng lúc đang lo lắng bất an, Hoàng đế giống như là chợt nhớ ra chuyện gì vô cùng quan trọng, quay người bước thoăn thoắt ra ngoài. Lý Đức Toàn giật mình, vội vàng chạy theo. Bước chân của Hoàng đế rất nhanh khiến hắn khó hiểu, chỉ kịp ra hiệu với thái giám đứng sau lưng rồi thở hổn hển đuổi theo. Hắn gọi liên tục mấy tiếng. “Hoàng thượng!” nhưng Hoàng đế chẳng đáp lời, bước chân ngày càng nhanh. Lúc này mới thấy nghi trượng và cận vệ theo đến từ phía xa xa. Hoàng đế đi thẳng qua Long Phúc môn rồi đi theo đường nhỏ về hướng bắc. Đến tận Dực Khôn cung thì thái giám cận vệ mới cầm đồ nghi trượng đuổi đến nơi. Lý Đức Toàn mướt mát mồ hôi, mắt nhìn lên bức tường cung trước mặt như một con rồng lớn màu đỏ rực chạy thẳng đến hướng bắc. Hắn đã hiểu được phần nào, vội chạy theo sát sau Hoàng đế.

Đến Thể Hòa điện, rẽ về phía tây là thấy ngay một cung điện trước mắt. Hoàng đế đi vội vàng đến đây, mồ hôi đã lấm tấm trên trán. Ngẩng đầu nhìn lên tấm biển treo ngang trước điện, bước chân y chợt khựng lại rồi đứng im tại đó, không bước tiếp nữa. Lý Đức Toàn vội nói: “Nô tài phái người vào trong mời chủ nhân tiếp giá.” Hoàng đế im lặng, một lúc sau thì chậm rãi quay người. Lý Đức Toàn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng hắn hiểu tính tình Hoàng đế nên không dám hỏi nhiều. Vẻ mặt Hoàng đế vẫn như thường ngày, chỉ có chút mệt mỏi. Dường như bị mệt sau cả quãng đường vội vã vừa rồi, lại giống như có một nỗi buồn nào đó. Lúc đó đã là giữa trưa, Lý Đức Toàn thấy trên mặt Hoàng đế đầy mồ hôi nên sai người dâng khăn lên. Hoàng đế cũng không chú ý đến việc lau mặt, cầm chiếc khăn mà như cầm thứ gì nặng ngàn cân, rất lâu sau mới từ từ lau mồ hôi. Y đi về rất chậm. Lúc đến thì bước nhanh vô cùng, lúc về thì dường như quá mệt rồi, chân lê từng bước một. Xung quanh yên lặng, tĩnh mịch, chỉ nghe tiếng ve kêu đâu đó, râm ran không ngừng.

Hoàng đế về tới Càn Thanh cung thì vào đông noãn các rồi ngồi xuống. Y tiện tay cầm một cuốn sách đang đặt trên ngự án, là quyển mới được trình lên hôm qua, tập ca mà Anh Vũ điện mới dâng, y chỉ cầm bừa một quyển, lại đúng là Hán cung thu. Trang này là đoạn thứ ba, ánh mắt y lướt qua những dòng chữ: "Nàng, nàng, nàng đau lòng từ biệt Hán chủ. Ta, ta, ta vẫy tay ly biêt. Nàng đi về phía gian khổ. Kiệu ta về Hàm Dương. Về Hàm Dương, qua tường cung. Qua tường cung, hết hành lang. Hết hành lang, tới gần phòng. Tới gần phòng, trăng mờ tỏ. Trăng mờ tỏ, đêm sinh lạnh. Đêm sinh lạnh, ve sầu khóc. Ve sầu khóc, cửa sổ xanh. Cửa sổ xanh, không nhớ nữa! Ôi! Không nhớ nữa, trừ khi tim sắt đá, tim sắt đá cũng rơi lệ ngàn hàng." Trong chớp mắt, sự đau xót vô hạn bao phủ lấy trái tim Hoàng đế, bi thương, khổ sở cứ kéo dài mãi không dứt, dường như đời này, kiếp này sẽ không còn một ngày yên ổn vậy..