Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tịch Mịch - Chương 47

Sinh con.

Thời tiết vốn rất lạnh, trước giường ngoài chậu than còn đặt cả bếp lò. Do có khói than nên chúng được để ở phía xa. Trên bếp có một chiếc ấm đồng to, nước sôi sùng sục, hơi nóng không ngừng bốc lên. Trên trán Lâm Lang đầy mồ hôi, Bích Lạc cầm khăn nóng lau giúp nàng, một lúc sau lại phải vắt khăn rồi lau tiếp. Lâm Lang nhíu mày, trằn trọc, miệng như đang thì thầm câu gì đó. Bích Lạc tiến tới gần mới nghe thấy nàng đang hỏi: "Mấy giờ rồi?" Bích Lạc dịu dàng đáp: "Bẩm chủ nhân, đã đến giờ Tý rồi." Nghi Phi đã biết tin từ lúc trống canh một, vội vàng đến đây chăm sóc. Bây giờ thấy nàng ra mồ hôi đầm đìa, chẳng còn sức lực mà nói chuyện nữa, vì vậy mới khuyên: "Thế này thì không được, đã nghiêm trọng đến mức này rồi."

Bích Lạc đáp: "Đã phái người đi báo Quý chủ nhân từ lâu rồi ạ, nhưng Quý chủ nhân đã đi nghỉ mất rồi… Vì sức khoẻ Quý chủ nhân không tốt, nghe nói Hoàng thượng từng căn dặn, nếu như Quý chủ nhân đã ngủ rồi thì chuyện nghiêm trọng đến mức nào cũng không được làm phiền." Nghi Phi hơi cau mày. "Vậy phái người đi bẩm báo Hoàng thượng…" Lời còn chưa dứt thì Lâm Lang giơ tay nắm chặt tay lấy áo nàng, vì rất yếu nên ngón tay trắng bệch, giọng nói yếu ớt: "Muội không sao. Cửa cung đã khoá rồi, nửa đêm canh ba đừng quấy rầy người ta…"

Nghi Phi là người thẳng tính, lúc này không kiên nhẫn được nữa, nói: "Đây chẳng phải là chuyện nhỏ, một chân muội đã bước vào Diêm Vương điện rồi, còn kiêng nể cái gì nữa?" Bích Lạc cũng nói: "Nghi chủ nhân nói đúng ạ! Nhất định phải bẩm lên Hoàng thượng, mở cung rồi truyền ngự y đang trực đến." Lâm Lang nghe nàng nói vậy, tuy bản thân thấy không gấp lắm nhưng lại sợ nếu cứ kéo dài thế này thì còn liên luỵ tới bọn họ nữa. Nàng đành khẽ gậy đầu. Nghi Phi lập tức gọi cung nữ bên người là Quyên Tử tới, căn dặn: "Ngươi tới Càn Thanh cung, bảo là ta sai tới, Vệ chủ nhân sắp sinh rồi, dù thế nào cũng phải xin Lý công công bẩm lên Hoàng thượng một tiếng."

Quyên Tử vâng lời rời đi, gọi mở từng lớp cửa một. Đến khi tới ngoài Càn Thanh cung, thái giám đang trực làm khó nàng, nói: "Nửa canh giờ trước vừa có tấu sáu trăm dặm khẩn, ắt hẳn bây giờ Hoàng thượng vừa mới ngủ thôi." Ngày thường Quyên Tử đi theo Nghi Phi, cũng là một người mồm miệng lanh lợi, nàng thản nhiên nói: "Làm khó Quyên Tử cũng chẳng sao, dù gì đây vốn dĩ không phải việc của ta. Chỉ vì gấp quá nên chủ nhân chúng ta mới phái ta tới. Ngươi tưởng là chuyện gì? Nếu cứ tiếp tục kéo dài thời gian, lỡ như hoàng tử làm sao thì ngươi có gánh nổi không?" Tên thái giám kia nghe xong thì vẫn chần chừ, im lặng. Quyên Tử tiếp tục: "Nếu không thì ngươi cứ đi báo cho Lý công công một tiếng, mời Lý công công tới cũng được."

Tên thái giám đó đi vào tìm thái giám đang trực, sai hắn đến bẩm báo Lý Đức Toàn. Lý Đức Toàn nghe xong thì rất bất ngờ. Hoàng đế vẫn chưa ngủ, nghe tiếng thì thầm của bọn họ thì lên tiếng hỏi từ sau rèm: "Có chuyện gì?" Lý Đức Toàn biết rõ chuyện này, nếu là người khác thì không nói làm gì, đằng này lại là vị chủ nhân đó, vì vậy hắn không chút do dự, bẩm: "Bẩm Hoàng thượng, Vệ chủ nhân sắp sinh rồi."

Hoàng đế lập tức vén rèm lên, ngồi dậy, hỏi: "Sinh rồi?" Lý Đức Toàn đáp: "Không phải là sinh rồi, là đang chuyển dạ, e là cần phải mở cửa cung để truyền ngự y vào ạ!" Hoàng đế nói: "Thế còn không mau sai người đi?"

Lý Đức Toàn vội vàng sai người đi. Thấy Hoàng đế bước xuống giường thì lập tức tới giúp y đi giày. Trước đó Hoàng đế chỉ mặc một bộ y phục mỏng nên hắn đi lấy áo choàng đến. Hoàng đế vô cùng sốt ruột, nói với hắn: "Ngươi tự mình tới đó chờ đi, nếu có chuyện gì thì lập tức về bẩm báo." Lý Đức Toàn ngẩn người. "Nô tài qua đó cũng được, nhưng Hoàng thượng ở đây…" Hoàng đế vốn đã lo lắng lắm rồi, giậm chân một cái, mắng: "Trẫm ở đây có cả đám người hầu hạ, ngươi còn sợ trẫm bay mất chắc? Đi mau, đi mau!"

Tính tình Hoàng đế hướng nội, vui vẻ hay tức giận đều không thể hiện ra mặt. Lý Đức Toàn nghe Hoàng đế nói liền hai tiếng "đi mau", liền biết ngay chuyện này không thể xem thường, vội vàng thỉnh an rồi lui xuống. Hắn gọi hai tên thái giám cầm theo đèn lồng rồi vội vàng đến Trữ Tú cung. Lúc Lý Đức Toàn tới Trữ Tú cung thì ngự y đang trực cũng đã đến nơi. Theo lệ thì khi phi tần sinh nở chỉ có bà đỡ hầu hạ. Vì luc này đã quá nửa đêm, Hoàng đế đặc biệt hạ chỉ cho mở Thuận Trinh môn và Thần Vũ môn, triệu bà đỡ vào cung. Đến khi bà đỡ tới thì trời cũng đã gần sáng. Lâm Lang cứ đau một trận lại ngừng, đến lúc này đã đau tới mức gần như kiệt sức. Lý Đức Toàn cố ý gọi bà đỡ ra gian ngoài để hỏi han tình hình. Bà đỡ này đã làm việc trong cung nhiều năm, dày dạn kinh nghiệm, nói rằng: "Theo tình hình trước mắt thì có thể xem là vẫn thuận lợi, chắc phải mất một lúc lâu nữa."

Lý Đức Toàn yên tâm, sai người đi bẩm lên Hoàng đế. Hoàng đế vô cùng lo lắng, từ sáng đã phái người sang hỏi mấy lần. Lý Đức Toàn luôn chọn những lời tốt đẹp mà bẩm. Đợi mãi mới đến giờ Mùi cuối cùng thì đứa trẻ cũng ra đời, khóc oa oa. Hắn đích thân về Càn Thanh cung bẩm báo lên Hoàng đế: "Là một vị tiểu a ca, mặt mũi cân đối, trắng trẻo, mập mạp, rất giống Hoàng thượng." Hoàng đế rất vui mừng, đứng dậy thong thả đi trong noãn các, đi đi lại lại hai vòng lại hỏi: "Rất giống trẫm sao?" Phi tần hậu cung cũng đã sinh cho Hoàng đế rất nhiều con nhưng Lý Đức Toàn nhìn dáng vẻ vui mừng hiếm thấy của Hoàng đế bây giờ, liền đáp lại: "Rất giống Hoàng thượng, mắt và lông mày giống hệt."

Nụ cười trên mặt Hoàng đế dần tan, đáy mắt dường như có chút hoảng hốt. "Nếu như lớn lên giống ngạch nương của nó thì càng tốt." Lý Đức Toàn luôn rất hiểu ý của Hoàng đế nhưng giờ nghe câu này lại thấy mơ hồ khó hiểu, không biết vì sao Hoàng đế lại nói như vậy..