Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tịch Mịch - Chương 48

Giường mát.

Vì Hoàng đế đang ngủ trưa nên những người không phải giờ trực đều về phòng của mình. Đang là thời điểm nắng nóng trong năm, trong phòng oi bức không chịu nổi. Hoạ Châu lấy nước mát rửa mặt, Lâm Lang thấy như vậy bèn nói: "Tỷ cứ rửa nước lạnh như vậy, lát nữa lại đau đầu cho xem." Hoạ Châu nói: "Mát thế này thì mới dễ chịu chứ, không tin thì muội cũng thử đi!" Lâm Lang đáp: "Đang lúc nóng nhất lại đi vớt nước lạnh lên, không bị bệnh mới lạ đấy."

Đang nói chuyện thì có có tiểu cung nữ được Lý Đức Toàn phái đến, nói với hai nàng: "Lý công công dặn là phiền Hoạ Châu tỷ tỷ đi một chuyến đến Tử Chấp Khố. Trời nóng nên chuẩn bị áo lụa cho Hoàng thượng thay khi dậy." Hoạ Châu đáp lời, thấy tiểu cung nữ kia đi rồi mới nói thầm: "Bên ngoài trời nóng chết người, vậy mà chọn đúng tỷ đi làm việc này." Lâm Lang cầm chiếc quạt lụa trắng, khẽ lắc đầu. "Tỷ đi theo đường nhỏ ấy, tuy hơi xa một chút nhưng lại có bóng râm."

Hoạ Châu nói: "Dù gì cũng là mệnh khổ." Lâm Lang cười khúc khích. "Trông cái kiểu lười của tỷ kìa!" Nàng vừa nói vừa đưa quạt lên che miệng, ngáp một cái. Hoạ Châu nói: "Đừng khoá cửa, dù gì thì giờ này cũng chẳng có ai đến đaau. Lúc tỷ quay về cũng đỡ phải gọi cửa."

Nàng đáp: "Vậy muội chỉ khép lại thôi nhé!" Sau khi Hoạ Châu đi thì Lâm Lang đóng cửa, ngả người trên chiếc sập gỗ, cầm tập thơ của Ngô Mai Thôn lên đọc, hai mắt trĩu dần, tay tê, cuối cùng cũng ngủ mất. Trước nay nàng ngủ không sâu, chỉ chợp mắt một lúc thì chợt bừng tỉnh. Hình như có gì đó khang khác. Có một bóng người cao ngất đang đứng trước sập, trên người mặc bộ áo dài màu lam nhạt bằng lụa Hồ Châu cực kỳ quen mắt, mang theo một hương thơm thanh khiết, mát lạnh. Bước chân của Hoàng đế rất nhẹ nhàng nhưng vẫn làm nàng tỉnh lại. Hình như nàng vẫn buồn ngủ, tóc mai hơi rối, đai lưng tuột mất một nửa, thật khiến người ta yêu thương. Vì giật mình nên nàng vẫn cuộn người ở đó, quên nhúc nhích. Hoàng đế cười cười. "Ở đây nóng như vậy mà nàng còn đắp chăn à?" Một lúc sau nàng mới trả lời: "Không đắp chăn thì còn ra thể thống gì chứ?"

Y thấy nàng quay mặt giận dỗi, hơi cau mày, cười nhẹ rồi thuận theo nàng: "Ừ, không đắp chăn thì còn ra thể thống gì!" Trên mặt nàng lấm tấm mồ hôi, nước đang trắng cũng ửng hồng, y bèn cầm lấy chiếc quạt bên gối, quạt cho nàng, miệng nói: "Thật là nóng!" Nàng thấy không được tự nhiên nên cầm lấy chiếc quạt, quạt cho y. Y nói: "Phòng nàng nóng quá!" Y giơ tay cởi khuy trên vạt áo. Không hiểu sao nàng bỗng đặt chiếc quạt xuống, đứng dậy định đi, không ngờ lại bị y cầm chặt tay. Y cười, hỏi nàng: "Nàng đi đâu?" Nàng đáp khẽ: "Nô tỳ gọi người đến hầu hạ Hoàng thượng."

Hoàng đế nhìn vẻ mặt điềm nhiên của nàng, không kìm được giữ lấy chiếc cằm với đường nét xinh đẹp kia, cảm thấy mềm mại vô cùng, lòng hắn rung động, không khỏi nói nhỏ: "Nàng đúng là ngang ngạnh, để xem trẫm trừng phạt nàng thế nào!" Nàng giãy ra theo bản năng, khẽ nói: "Người ta biết đấy!" Hoàng đế "ồ" một tiếng. "Đều đang ngủ trưa cả, không ai biết đâu."

Nàng chỉ thấy tim đập ngày càng nhanh, cố nói: "Lát nữa Hoạ Châu về…" Hoàng đế đáp: "Bây giờ nàng ta không thể về được." Thấy vẻ mặt nàng hơi kinh ngạc, hắn cười cười, giải thích: "Trẫm nói rồi, nàng ta không về thì tất nhiên sẽ không về được." Nàng hiểu ra, còn muốn nói thêm thì thấy bàn tay nóng hổi của y áp lên làn da nàng. Nàng vừa lo lắng vừa lúng túng giãy giụa nhưng không thoát ra được, đành nói: "Buổi chiều Hoàng thượng còn phải nghe giảng nữa."

Hoàng đế lại "ừ"một tiếng rồi nói: "Để bọn họ đợi đi!".