Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu dũng cảm của Quyên Tử - Chương 47

Chương 48.

Diệp Trì cũng cười: “Mới vừa rồi cậu và Quyên Tử mờ ám, may có anh cả mạc đại lượng che chở, nếu không bị ôngcụ Mạc nhìn thấy thì thằng nhóc nhà cậu đúnglà lành ít dữ nhiều. Thời Tiêu đưa chén trứng tôm bóc vỏ thả vàotrong miệng Diệp Trì, hàm hồ chen miệng nói:

“Bị Mạc bá bá nhìn thấy thì thế nào? Tả Hồng, trước kia không phải đều là mẹ anh tìm hai người phiền toái ư, bây giờ Quyên Tử nhà ta muốn gia đình có gia đình, muối bối cảnh có bối cảnh, mẹ anh sẽ không bới móc nữa đi, Mạc bá bá không sao á….., nhà các anh không phải coi trọng nhất môn đăng hộ đối à….. Ách…. Khụkhụ…” Diệp Trì vội vàng đưa cốc nước đến bên miệng cô: “Nuốt đồ ăn xuống đừng nói nói nữa”

Hồ Quân không khỏi cảm thán, Thời Tiêu vàQuyên Tử thật đúng là khác nhau một trời mộtvực a! Thời Tiêu ngốc nghếch người người oántrách, Quyên Tử thì lại thông minh! Hơn nữa, theo anh thấy, Mạc lão đầu chết sống khôngđồng ý Tả Hồng, lại còn chuyện hôn sự trướcđây của Vân Kha, chuyện lần này của Quyên Tửvà Tả Hồng, chưa có kết quả rồi. Nhìn bộ dạng vui vẻ như vậy của Tả Hồng, Hồ Quân không khỏi đi đến dội nước lã: “Cậu lần này không chừng có thể cưới vợ về nhà rồi, may mắn là ba người anh vợ đều thiên vị cậu, nhưng nhân tố quyết định mới là Mạc lãođầu của Quyên Tử nhà cậu.”

Tả Hồng cũng không phải chấp nhận, trong lònganh đã sớm có tính toán rồi, khó khăn nhất chính là khiến cô nhóc Quyên Tử kia đồng ý gả cho anh, còn về ông cụ Mạc anh lại không hề lo lắng, trong bụng Quyên Tử có đứa bé của anh, lấy cá tính sĩ diện luôn bao che cho con cháu của ông cụ Mạc, thì đến lúc đó chắc chắn sẽ bắt Quyên Tử gả cho anh. Lại nói, đứa bé trong bụng Quyên Tử không chỉ là cháu của nhà họ Tả, mà cũng là cháu đời thứ nhất của Mạc gia, anh cũng không tin ông cụMạc không có đau lòng, cho nên nói, có lúc đạocao một thước ma cao một trượng, Mạc QuanVinh chắc chắn không thể áp đặt chuyện này lênngười Quyên Tử được. Quyên Tử suy tính liên tục, vẫn là không thể trở về thành phố bên được, một trong những nguyên nhân là cô sợ cơ thể không chịu nổi, dù sao cha mẹ và Tả Hồng đều ở bên này, mặc dùtrong miệng cô nói khó nghe, nhưng trải qua lần chia tay này, trong lòng cô cũng rõ ràng, thật rathì cô không thể rời bỏ người đàn ông Tả Hồngnày.

Nếu không thể rời bỏ, cũng không cần phải gắng gượng, Quyên Tử sẽ không ngu ngốc tự mìnhgây trở ngại, cô cảm thấy mẹ nói rất có lý, phụnữ cũng có lúc phải lùi một bước để có thể có trời cao biển rộng. Cũng may Lương tiên sinhcũng chuẩn bị mở một chi nhánh ở thành phố B, cô cũng không phải không có việc gì làm. Đối với Lương tiên sinh, cô vô cùng xin lỗi, có lẽ đây là lần đầu tiên, cô có cảm giác bản thân mình hời hợt không chịu trách nhiệm, nhưng chịChu lại rất tán thành. Lúc chị Chu đi, cô cô đơn đứng giữa biển người nhìn, Quyên Tử chợt cóchút sợ hãi, nếu như cô bằng tuổi này số mộtmình cô độc ở đây, suy nghĩ một chút cũng đều thấy cô đơn lạnh lẽo. Có lẽ cô đã hình thành thói quen ở bên cạnh Tả Hồng, nhớ lúc ban đầu Tả Hồng thuyết phục cô ở chung với lý do là, mùa đông có thể sưởi ấm, mùa hè có thể làm mát, khi đó cô hỏi ngược lại anh:

“Mùa xuân, mùa thu anh có lợi ích gì?” Tả Hồng cười đểu giả nói: “Mùa xuân gieo giống, mùa thu thu hoạch,chúng ta có thể vận động, gọi là tính mạngkhông ngừng vận động”

Da mặt dày có thể so với tường thành của Tử Cấm Thành. “Cười cái gì?” Đèn đỏ, Tả Hồng nghiêng người nghi hoặc nhìncô, Quyên Tử liếc anh một cái:

“Em đang suy tính xem đến tột cùng thì da mặt anh dầy đến mức nào, có cần về nhà tìm cáithước để đo hay không” Tả Hồng cười, chợt trong lòng có chút cảmthông nói: “Có thể đuổi kịp Quyên Tử nhà ta, da mặt sao có thể không dầy được..........”

Hai người náo loạn một lúc, ánh mắt Tả Hồng lóe lên, nhìn Quyên Tử một cái mở miệng: “Cái đó, mẹ anh nói chúng ta chọn một ngày trở về ăn cơm” Quyên Tử nghiêng đầu nhìn anh không nói lờinào, Tả Hồng vội phất tay:

“Em mà không vui thì từ từ một chút lại nói, anh muốn em cùng mẹ gặp mặt, nếu tương lai đứa bé biết chuyện mẹ của nó cùng bà nội gâygổ, cũng không phải là chuyện tốt phải không?” Quyên Tử đưa tay nhéo thịt bên hông của anh: “Tả Hồng, nếu như mẹ anh và em cùng ngãxuống sông, anh sẽ cứu người nào trước?”

Tả Hồng không hề nghĩ ngợi: “Đương nhiên là mẹ anh, em biết bơi khôngphải sao?” Quyên Tử cười hì hì một tiếng, suy nghĩ mộtchút nói:

“Em cảm thấy mẹ anh sẽ không gặp em đâu, có phải hay không lại nói dối em rồi?” Tả Hồng cười hắc hắc: “Vợ anh minh, là cha anh! chỉ là em yên tâm,chuyện đứa bé anh không nói”

Sau đó anh nghiêm mặt nói: “Cha anh kể từ khi xuất viện thay đổi rất nhiều, về phần mẹ anh, anh hiểu có lúc cũng không thểnói đạo lý với bà, mặc dù bà cũng là người lớn. Quyên Tử, anh hi vọng em vì anh, hơi nhẫn nhịnmột chút được không, hơn nữa, bây giờ em cũng có chỗ giựa gia đình vô cùng vững chắc, mẹ anh cũng sẽ không nói lời gì khó nghe nữa rồi” Tầng 2

Quyên Tử âm thầm thở dài, đây cũng là một trong những lý do cô không muốn kết hôn, quádối trá, phải khiến vẻ mặt bên ngoài hòa ái làmchuyện trái với lương tâm, làm người ta phiền chết đi được: “Qua chuyện này rồi lại nói!” Tả Hồng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, ít nhất Quyên Tử nhà anh không giống trước kia, kiênđịnh cự tuyệt, thật ra thì Tả Hoòng cảm thấy, Quyên Tử nhà anh thay đổi rất nhiều, trở nên dễ xúc động, lại mềm mại hơn, hơn nữa cô vì anh mà thỏa hiệp rất nhiều, Tả Hồng rất cảm kích.

Trong nội tâm Tả Hồng hiểu rõ điều này, trong lòng cô thật sự có anh, để ý anh, thật là vất vảcho cô! Chỉ mong tất cả về sau mọi chuyện cũngđược như bây giờ, thuận lợi hạnh phúc dần dầntới, không gặp phải khó khăn gì. Đáng tiếc, mọi chuyện thường không xảy ra tốt như trong tưởng tượng, luôn xảy ra những sự việc ngoài ý muốn, không phải dùng sức là có thể khống chế được. Một lần nữa nhìn thấy Tô Đồng, Quyên Tử cảm thấy cô gái này có lẽ bị thần kinh rồi, tin tức quabáo chí cũng đã sớm bị phong tỏa, chuyện hônnhân của cô và Triệu Hành cũng không đáng tin, mọi người ở đây đều đã không nghĩ đến, rõ ràngchỉ có Tô Đồng là luôn ghi nhớ.

Tô Đồng đi tìm Quyên Tử mấy lần, Quyên Tử cũng đã giải thích rất rõ ràng với cô ta, nhưngTô Đồng chính là không tin, luôn dùng một loạiánh mắ hoài nghi nhìn cô, hôn nữa lần nào cũng yêu cầu Quyên Tử không được tranh giành Triệu Hành với cô ra. Quyên Tử cảm thấy cô ta không tìm được trọng điểm của vấn đề, trọng điểm là Triệu Hành, chứ không phải là cô, hoặc là một cô gái nào khác, cho nên, lần cuối cùng lúc nói chuyện với cô ta, Quyên Tử đã có chút không nhịn được: “Tô Đồng, tôi lặp lại lần cuối cùng, tôi và TriệuHành chỉ là bạn bè, tôi sẽ không gả cho anh ấy, tôi đảm bảo, hơn nữ, tôi cảm thấy về sau chúngta không cần thiết phải gặp mặt, tôi còn có việc,đi trước”

Quyên Tử không muốn bởi vì cô ta mà giận dỗi với Tả Hồng, người đàn ông của cô có máu ghen lớn khủng khiếp, hơn nữa đối với những chuyệncó liên quan đến Triệu Hành thì cực kỳ khôngthể nói lý với anh. Lần trước bị anh bắt gặp cô và Tô Đồng nói chuyện, khiến suốt cả hai ngày vẻ mặt cũng nhưđưa đám, giống như dáng vẻ người ta thiếu tiềncủa anh vậy, lúc mới đầu Quyên Tử còn khônglý giải được, sau đó biết chuyện, hóa ra là vì anh nhìn thấy cô và Tô Đồng gặp mặt, cho là cô còn có liên lạc với Triệu Hành. Nếu cô là Quyên Tử trước kia, sẽ không thèmquan tâm, nhưng bây giờ Quyên Tử lại không nhìn nổi bộ dáng kia của Tả Hồng, Quyên Tử nghiêm túc hoài nghi đây có phải là Tả Hồng giả bộ đáng thương để tranh thủ đồng tình, chỉ là, bây giờ chiêu này dùng trên người Quyên Tử cả trăm lần thì trăm lần đều được.

Quyên tử đều sẽ bất tri bất giác nhớ tới buổi tối hôm hai người làm lành, Tả Hồng ôm cô nói: “Anh thừa nhận, chỉ cần em không đuổi anh đi, không cần đứa bé cũng không sao!” Lấy chính trái tim của mình mà nghĩ thì, nếu như cô là Tả Hồng thì thà tự tử cũng không baogiờ quay đầu lại, nhưng người đàn ông kia không chỉ quay đầu lại, còn hạ thấp thái độ, TảHồng đã chảm đến dây cung mẫn cảm nhất từđáy lòng Quyên Tử, khiến cho cô cũng bắt đầuđau lòng cho người đàn ông này rồi.

Sự đau lòng này của cô, giống như thuốc bôi trơn quan hệ giữa hai người, khiến cho lòng củahai người gần nhau hơn, cô không muốn có quan hệ gì với Tô Đồng để phải gây gổ với người đàn ông của mình, Quyên Tử không làmchuyện ngu ngốc như vậy. Quyên Tử nói xong, xách túi lên đi ngay. Tô Đồng nhìn bóng người ngoài của sổ thủy tinhhòa vào dòng người, sắc mặt có chút âm u, người phụ nữ này quá hạnh phúc, hành phúckhiến cho người ta không nhịn được mà ghen tỵ,bản thân mình hao tâm tổn sức cũng không cóđược thứ mình muốn, cô ta lại dễ dàng có thể có được, đáng hận chính là cô ta một điểm cũngkhông muốn, hơn nữa còn bỏ đi như giày rách, Thật ra Tô Đồng cũng biết, bây giờ Quyên Tửvà Triệu Hành cũng không gặp mặt nữa rồi, nhưng Triệu Hành lại trốn tránh không gặp côta, cô ta muôn gặp Triệu Hành một lần cũng rấtkhó khăn, nhưng mà dù khó khăn nhưng chođến bây giờ Tô Đồng cũng không lo lắng TriệuHành sẽ đi tìm cô gái khác.

Cô ta chắc chắn trong lòng Triệu Hành vẫnkhông bỏ được Quyên Tử, dù sao trong lòng anhđã cất giấu một tình cảm dành cho Quyên Tửgần mười nười, một người có mười mấy cái mười năm, cho dù không nói là khắc cốt ghitâm, thì cũng không khác nhau lắm. Tô Đồng cho là chỉ cần cô ta thuyết phục QuyênTử không tranh giành cùng mình thì cô ta vẫn còn có hy vọng, dù sao cũng đã lâu như vậy,bên cạnh Triệu Hành cũng chỉ có hai người phụ nữ mà thôi, một là Quyên Tử, hai chính là Tô Đồng cô. Tô Đồng cảm thấy bản thân cô ta không hề cốchấp, cô ta cảm thấy Triệu Hành nên yêu cô ta, cô ta chờ anh bao lâu, lâu như vậy….. Nếu nhưkhông có Quyên Tử thì tốt biết bao nhiêu….

Trong mắt Tô Đồng nhuộm một màu ghen tỵ, từ từ nồng đậm thành độc, gắt gao nhìn chằm chằm nơi nào đó ngoài cửa sổ, khuôn mặt trở nên dữtợn, bỗng nhiên trước mắt xuất hiện một bóng người, Tô Đồng hồi hồn, ngẩng đầu, sắc mặt khẽ trở nên lạnh lùng: “Cô là ai?” “Tôi là ai? Cũng không quan trọng, quan trọng là, tôi có thể giúp cô giải quyết người phụ nữ kia”

Tô Đồng híp mắt quan sát cô gái trước mắt,dáng dấp miễn cưỡng cũng coi là được, cũng không đến ba mươi tuổi, trên mặt trang điểm rất dầy, lại không giấu được vẻ tiều tụy không chịu nổi, trong mắt cô ta còn lóe lên ngọn lửa ghen ghét. Chu Yến theo dõi Tô Đồng một lúc, quan hệgiữa bọn họ phức tạp, dĩ nhiên không phải cô ta có bản lĩnh có thể điều tra ra được, nhưng ChuYến cảm thấy cô ta là người có tư cách hận MạcVân Đan nhất, bởi vì Mạc Vân Đan, cuộc sốnghoàn hảo của cô chỉ trong một buổi sáng đã bị hủy hoại. Nếu như không có ký hiệu của nhà họ Mạc,Mạc gia cũng sẽ không nhận lầm cháu gái, nhưvậy, cho dù cô vốn là người hư vinh, ít nhấtcũng có thể sống một cách thuận lợi cả dời, sẽ không hy vọng xa vời với những thứ khác.

Con người đều có lòng tham, Mạc gia cho cô cơ hội, đến khi biêt mình nhận lầm người rồi, nhẫn tâm xua đuổi cô đi, lại còn bỏ ra một khoản tiền, nhưng khoản tiền kia tính là gì? Chỉ có mườivạn, ngay cả một chiếc xe hơi cũng không muanổi, chứ đừng nói ban đầu cô có thể hưởng thụxa hoa. Bằng vào thân phận cháu gái nhà họ Mạc, cô từ trong phạm vi bạn bè của mình, trong nháy mắt biến thành công chúa, người người nịnh nọt lấylòng công chúa, lại chỉ trong một buổi sáng bịhủy hết, cô thậm chí có thể hiểu rõ, có nhữngngười trong lòng cười nhạo cô, trên thực tế họchưa bao giờ phải che giấu ẩn núp như vậy. Cô cảm thấy không có chỗ dung thân, hơn nữa hưởng thụ qua cuộc sống như thế rồi, bây giờ lạikhiến cô quay trở lại điểm xuất phát, cô làm saocó thể tiếp nhận.

Lúc này bạn trai trước kia đưa cho cô một ý kiến, bạn trai cũ của Chu Yến hơn cô ta hai tuổi,gọi là Phương CƯờng, cũng là hàng xóm của nhà cô ta, từ nhỏ đã là một tiểu lưu manh, nhưng có vẻ ngoài không đến nỗi nào. Thời điểm Chu Yến học trung học sơ cấp, hai người bắt đầu yêu đương, nhưng sau đó PhươngCương lại dựa vào một bà già, trực tiếp đá Chu Yến, nhưng hai người đều là kẻ ăn chơi lêu lổng, bên cạnh Chu Yến cũng không có người đànông khác, Phương Cường dù không phải là đồ tốt, nhưng ít nhất dáng dấp cũng không đến nỗi, cho nên hai người cứ như vậy dây dưa nhiềunăm. Đoạn thời gian Chu Yến bị Mạc gia nhận nhầm, Phương Cường đột nhiên đối xử với cô rất thân thiện, Chu Yến biết Phương Cường tính toán chuyện gì, lúc ấy cô ta cho mình là thiên kim tiểu thư của Mạc gia, dĩ nhiên sẽ không quay đầu nhìn lại, cô ta muốn hả giận, ít nhất khiến cho tên Phương Cường này hối hận vì ban đầuđã đá cô.

Đáng tiếc, tiệc vui chóng tàn, cô ta lại trở về như lúc ban đầu, Phương Cương cũng khôngđẩy cô đi, mà trực tiếp khuyên cô duy trì cùng hắn ta, nói khôn dựa vào Mạc gia cũng có thể không thiếu thứ gì. Chu Yến bị hắn ta dụ dỗ trở thành gái mại dâmbuôn lậu thuốc phiện, đi theo hắn, Chu Yến mới biết chính mình đã rơi vào bẫy, cả đời này cũngbị phá hủy, Nguyên do thì Chu Yến đều đổ lên đầu MạcVân Đan, tuổi của cô không còn nhỏ, hơn nữacũng không có được sự thùy mị, chỉ có thể tìm mấy tên đàn ông cừa già vừa xấu lại biến thái để kiếm tiền, tiền kiếm cũng không được nhiều, hơn nữa, lúc cô lên cơn nghiện, chút tiền này căn bản cũng không đủ, còn thường bị PhươngCường cởi hết quần áo hành hạ trước mặt bạnbè hắn.

. Đến lúc này cô ta mới nhận rõ được PhươngCường không khác gì một tên cầm thú, nhưng đáng tiếc, bây giờ nhận ra thì đã quá muộn. Hai ngày trước thông tin về Mạc Vân Đan trở nênxôn xao huyên náo, Chu Yến dĩ nhiên là nhìn cũng thấy. Cô nằm mơ cũng không nghĩ đến, thì ra MạcVân Đan lại chính là cô gái ngày đó ở trong hội quán, cô ta thật sự có vận mệnh tốt! Tốt nghiệpđại học danh tiếng, dáng vẻ xinh đẹp, có đànông tốt theo đuổi, công việc cũng tốt, hôm nay lại còn có gia thế như vậy, bản thân mình so với cô ta, quả thật giống như đống bùn nhão.

Mà ban đầu rõ ràng hai người đều là cô nhi, tạisao vận mệnh của cô ta cứ như vậy tốt hơn cô? Cô hận, hận chết Mạc Vân Đan, vì vậy cô để Phương Cường nghĩ kế, thay vì duy trì mánh khóe như vậy, không bằng làm một vụ lớn, sau đó ra khỏi nước hưởng thụ Phương Cường bị người phụ nữ này thuyết phục, âm thầm tìm người điều tra, đem mục tiêu dời từ Quyên Tử sang người Tô Đồng, cô gái này mới là con cá lớn, lái xe hàng hiệu, ở biệt thự, toàn thân đều là đồ đáng tiền, cha mẹ cũnglà người có tiền, hoàn toàn trái với suy tính của Chu Yến. Dĩ nhiên Chu Yến không vui, len lén đi theo TôĐồng mấy ngày, sinh ra một chủ ý, liền nói vớiPhương Cường. Phương Cường lăn lộn nhiều năm như vậy, cũng không coi là quá ngu ngốc,hơn nữa đối với người phụ nữ Chu Yến này, hắncó thể hiểu hết cả tâm địa , cô ta vừa há miệng, Phương Cường đã hiểu được ngay dã tâm của cô ta, hắn biết cô ta là đi mượn cơ hội để trả thùMạc Vân Đan, chỉ là người đàn bà này cũng thật ác độc, nghiêm túc mà nói thì, người ta căn bảncũng không thù không oán gì với cô ta.

Phương Cường cũng biết Mạc gia không dễ trêuchọc, đại thủ trưởng quân đội, có câu nói dân không đấu với quan, nếu đắc tội chết thế nào cũng không biết, nhưng trong lòng PhươngCường thật sự cũng có một chút ngứa ngáy khóchịu. Hắn vốn chính là loại mê sắc đẹp, trước mắt thấy Tô Đồng cũng không thể không tham lam được, huống chi là với Quyên Tử, sau lần lén đi theo Chu Yến, mẹ nó hắn hàng đêm đều mộngxuân thấy Quyên Tử, dáng dấp thật tuyệt, mông ra mông, ngực ra ngực, nếu có thể thử một lần, đời này cũng đáng giá. Cho nên nói, tên khốn này là dại gái, hơn nữa Phương Cường đột nhiên phát hiện, vài năm nàyhắn thực sự quá coi thường Chu Yến rồi, ngườiđàn bà này thật sự là một nhân tài, liên tục lên kế sách, âm hiểm không có sơ hở.

Hai người thương lượng cấu kết làm chuyện xấuxong, Chu Yến thuận tiện ra mặt tìm Tô Đồng. Tô Đồng đối với sự xuất hiện bất ngờ của ChuYến thì cũng không có một chút cảm tình nào,người đàn bà này rõ ràng muốn lợi dụng mình và Quyên Tử, mặc dù không nói cho cô biết cô ta và Quyên Tử có ân oán gì, nhưng Tô Đồngcũng không muốn chuyến này đi không công. Tô Đồng căn bản cũng không để ý đến Chu Yến, trực tiếp đi khỏi, Chu Yến kêu một tiếng, cô ta chắc chắn cô gái kia sẽ còn tìm mình, trong mắt cô gái kia đều là chấp niệm điêncuồng, lại chấp niệm này, có lúc dễ dàng khiếncho người ta liều lĩnh làm mọi chuyện.

Tô Đồng cũng không trở bề chỗ ở của mình, màđi thẳng đến nhà trọ của Triệu Hành, nhấn chuông cửa tòa nhà, lần này Triệu Hành cũngkhông giống như thường ngày, ngăn cô ở ngoàicửa. Tô Đồng mừng như điên, nhưng vào cửa khôngkhỏi ngẩn ra, Triệu Hành là người thích sạch sẽ,chỗ ở đều là không nhiễm một hạt bụi nào, vậy mà lúc này trong nhà lại loạn hết lên, từ phòngkhách đến cửa sổ, ngổn ngang vỏ chai rượu đỏ,trong nhà đều là nồng đậm mùi rượu. Tô Đồng cũng rất quen thuộc giúp anh thu dọn:

“Sao lại loạn lên như vậy, anh đã uống bao nhiêu rượu vậy?” Triệu Hành nắm lấy tay đang cầm vỏ chai rượu của cô, lạnh nhạt nói: “Không cần cô, một lát nữa sẽ có người đến dọndẹp, mời ngồi”

.