Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu dũng cảm của Quyên Tử - Chương 48

Chương 49.

Đột nhiên Tô Đồng sụp đổ, từ phía sau ôm cổ Triệu Hành: “Hành ca, em yêu anh, em yêu anh bao lâu như vậy, em không tin anh đối với em một chút cảmgiác cũng không có, anh nhìn em đi, nếu như anh nghiêm túc nhìn em, anh sẽ cảm thấy, thật ra thì trong lòng anh cũng có em, nhìn em đi, côgái kia có cái gì tôt? Cô ta cho đến bây giờ cũngkhông thích anh…..” Gần như đều là Tô Đồng than thở khóc lóc, từng câu từng chữ nói đến tê tâm liệt phế, cánh tay gắt gao vòng ở bên hông Triệu Hành, ôm thật chặt, giống như sợ vừa buông tay, thì sẽ khôngthể giữ lại được.

Triệu Hành dùng sức tránh thoát khỏi cô ta, xoay người nhìn chằm chằm cô ta thật lâu, ánhmắt lạnh nhạt không có một chút dao động nào. “Đồng Đồng, tôi nghĩ đã nói rõ ràng với cô, giữa chúng ta vĩnh viễn là không thể nào, cô đối với tôi mà nói, từ đầu đến cuối cũng chỉ là em gáihàng xóm, nếu như cô nguyện ý, vĩnh viễn cóthể làm người em này, nếu muốn thứ khác, thứcho tôi không thể đồng ý” “tại sao?”

Tô Đồng cố chấp không chấp nhận đáp ánkhông thể. Triệu Hành lắc đầu một cái: “Không tại sao, loại chuyện này không thể nóitại sao”

Triệu Hành chợt nhớ tới một ngày mùa thu mười năm trước, dưới ánh nắng tươi sáng ấy,anh cũng đã từng hỏi Quyên Tử: tại sao lại thích anh? hiển nhiên sau đó Quyên Tử cho anh một đáp án là: “Không tại sao cả, chính là thích thôi” Anh cũng thế, không thích thì chính là khôngthích, nào còn có lý do gì?

Mấy ngày nay anh từng vô số lần giả thiết, nếu trở lại mười năm trước một lần nữa, nếu anh biết tất cả tình huống hiểu lầm ấy, anh có đi tìmQuyên Tử hay không, anh thành thực trả lời bảnthân, đáp án dĩ nhiên là không, anh sẽ như cũ chọn du học ở nước ngoài Triệu Hành cảm thấy, anh là một người đàn ông thực tế, cho dù anh có thích một cô gái thì cũng sẽ không đem tất cả mọi thứ bỏ xuống, anh thua Tả Hồng, chính là bởi điểm này, anh không có loại dũng khí bất chấp tất cả đó, mà tình yêunhiều khi cần chính là dũng khí. Mà cái Tô Đồng có, anh lại cảm thấy không phảidũng khí, mà là cố chấp, cực kỳ cố chấp.

Có lẽ có liên quan đến gia đình cô, từ nhỏ TôĐồng đã như thế này, thích gì đều nhất địnhphải có được, nhưng anh không phải là thứ gì, hơn nữa, Triệu Hành cũng chưa bao giờ nghĩđến sẽ như thế nào cùng cô, anh nghĩ mình đãbiểu đạt rất rõ ràng, nhưng cô vẫn cố tình không hiểu. cái loại đó bất chấp tất cả dũng khí, tình yêuphải cần chính là dũng khí. Mà tô đồng có, hắn cảm thấy không phải dũng khí, là cố chấp, rất sâu cố chấp.

Có lẽ là dị dạng gia đình quan hệ, tô đồng từnhỏ đã là như thế này, thích gì? Liền nhất địnhphải tới tay, nhưng hắn không phải thứ gì, hơnnữa, Triệu hành chưa bao giờ nghĩ tới cùng nàngnhư thế nào, hắn cảm giác mình đã biểu đạt rất rõ ràng hiểu, nhưng nàng như cũ không hiểu. Sắc mặt Tô Đồng có chút trắng bệch, nhìn người đàn ông mình yêu nhiều năm đứng trước mặt,luôn là như vậy không xa không gần, hư vô mờmịt, có lúc có thể cảm thấy đụng tay đến, có lúc lại phát hiện cách xa như một ngọn núi. Anh xoay người sang chỗ khác, căn bản cũngkhông thèm liếc nhìn cô một cái, Tô Đồng nhớrõ, ánh mắt anh mỗi lần nhìn Quyên Tử, dịudàng như vậy, sâu xa thế kia, làm người ta nhìn cũng thấy động lòng.

Tô Đồng cắn chặt môi, đưa tay đêm chiếc váy lông dê liền thân cởi xa, lại một lần nữa xông lên ôm lấy Triệu Hành. Triệu Hành mất hồn một chút, vởi vì loại cảm giác này quá quen thuộc, khiến anh không tựchủ được nhớ tới chuyện mười năm trước,nhưng anh nhanh chóng phục hồi tinh thần lại, đẩy cô ra. Tô Đồng bị anh đẩy lảo đảo lui về phía sau mộtbước, suýt nữa ngã xuống, không khí trongphòng ấm nóng, nhưng để lộ da thịt ra ngoài vẫn thật lạnh lẽo, thật ra thì không phải chỉ thân thểlạnh lẽo, mà còn là trái tim Tô Đồng.

Cô đã đem toàn bộ tôn nghiêm của một người phụ nữ bỏ xuống, chỉ mong anh có thể liếc nhìn cô một cái, mặc dù chỉ cần như vậy nhưng lạikhó như lên trời. Đột nhiên Triệu Hành cảm thấy có phải trướcđây anh đã đối đãi với Tô Đồng quá mức ôn hòa, khiến cho cô hôm nay vẫn cố tình dây dưa không dứt. ý nghĩ xẹt qua, quyết định mạnh mẽ, giải quyết chuyện này ngay đi. Anh không hề cố ý né tránh nữa, mà là thẳngtắp quan sát Tô Đồng, nói thật, vóc dáng Tô Đồng rất được, cho dù đã qua ba mươi tuổi, nhưng da thịt vẫn nhẵn nhụi trắng muốt tràn đầy tuổi trẻ, đôi chân cân xứng, bộ ngực đầy đặn, vòng eo tuyệt đẹp, một cơ thể không chê vào đâu được, đáng tiếc không phải là điều anh muốn.

Trong mắt anh, cô gái kia cùng với thân thể con người trên tạp chí nghệ thuật, hay là tượng sáp trong viện bảo tàng cũng không có gì là khácnhau, không thể làm anh kích động. Ánh mắt Triệu Hành nhìn cô không trốn tránh,không chút ôn hòa, hoàn toàn không thấy được sự dục vọng nguyên thủy nhất của một ngườiđàn ông, ánh mắt Tô Đồng rơi xuống, nhìn vàochiếc quần trắng của anh, không có động tĩnh gì,ngừơi đàn ông này hoàn toàn không bị cô hấpdẫn, thậm chí là bất lực. Đột nhiên Tô Đồng cảm thấy khó chịu đến mức muốn chết đi, đây là bao nhiêu sự nhục nhã chứ,Tô Đồng nhanh chóng mặc quần áo, cầm áo khoác xoay người chạy ra ngoài.

Tựa vào thanh máy, ánh sáng kim loại phảnchiếu cái bóng của mình, rõ ràng như vậy, chậtvật như vậy. Cho dù đến mức này Tô Đồng phát hiện cô một chút cũng không hận Triệu Hành,mà đều là người đàn bà Quyên Tử kia, không có cô ta, tất cả đều sẽ tốt. Gương mặt trong tháng máy dần dần trở nên vặn vẹo âm hiểm, biến thành dữ tợn. Ra khỏi thang máy, Tô Đồng gọi điện thoại cho Chu Yến….. Chưỡng 49.2

Để điện thoại di động xuống, Chu Yến xoayngười lại nói với đối phương: “Em nói người đàn bà này sẽ đáp ứng mà, nhấtđịnh là đồng ý mà, tốt lắm, em giúp anh làm xong chuyện này, anh sẽ cho em cái gì?” Phương Cường cười:

“chuyện còn chưa làm xong, cứ như vậy muốn nhanh chóng ở cũng một chỗ với anh sao” Nói xong, cúi đầu tiến đến bên tai cô ta nói nhẹ: “Tối hôm nay lão Trương tới đây, em biết lão ta luôn thích em, em phục vụ lão ta cho tốt, buổi tối sẽ thưởng cho em, để em hưởng thụ mộtchút”

Chu Yế có chút sợ hãi, cơ thể hơi co rút, lãoTrương là một tên biến thái: “Em không…..” Còn chưa cự tuyệt xong, ba bam Phương Cường liền tát cho cô ta hai cái bạt tai, cả khuôn mặt Chu Yến ngay lập tức sưng lên, Phương Cườngnhéo cằm cô ta nâng lên, âm hiểm cảnh cáo:

“Mày cho rằng mày là loại hàng gì hả? Sao mày không thử soi gương một chút xem, có ngườiđàn ông nào muốn chạm vào mày, lẽ ra mày cònphải cảm kích bằng cả tấm lòng chứ? Mày có biết không, nếu như tối hôm nay mày phục vụkhông tốt, thì kết quả mày tự biết lấy” Cả người Chu yến không ngừng run rẩy, dĩnhiên cô ta biết rõ ràng cái kết quả mà Phương Cường nói là gì,lần trước cô ta chỉ mới hơi phảnkháng một chút, hắn liền để cho lũ bạn bè cầmthú của hắn hãm hiếp cô luân phiên một ngàymột đêm, lúc ấy cô ta chỉ muốn chết, cuối cùngvẫn phải tiếp tục sống. Chỉ cần nói như vậy, cô ta sẽ hiểu, phươngCương là một tên cầm thú, súc sinh không cónhân tính, chưa bao giờ nương tay đối với cô,nếu như không phải cô còn chút giá trị lợi dụngnhư vậy, có lẽ đã sớm bị hắn ta giày vò chết rồi.

Cô ta biết hắn và đường dây gái mại dâm biên giới có liên quan đến nhau, Chu Yến thật sự sợ,có một ngày hắn sẽ đem bán cô ta đến một địa phương không tên nào đó để đổi lấy bất cứ thứgì, đó mới chính là muốn chết mà cũng khôngthể dễ dàng mà chết. Chu Yến đem hết mọi nguyên do đổ lên người Mạc Vân Đan, cô ta hận không thể khiến MạcVân Đan cũng phải nếm thử loại tư vị sốngkhông bằng chết này, còn cả con tiện nhân TôĐồng, lúc nào cũng bộ dạng cao cao tại thượngkhinh bỉ cô ta, Tô Đồng kia thì có thể cao quý so với ai, cũng không phải là đê tiện dán lấyngười đàn ông kia sao……. Dĩ nhiên Quyên Tử không biết những chuyện này, phiền não của cô hiện tại là Mạc Quan Vinh và Tả Hồng, tiếp xúc đã lâu nên Quyên Tử cũng phát hiện Mạc Quan Vinh cố chấp đếnmức không giải thích được, hơn nữa luôn thíchcan thiệp vào đời sống tình cảm của con cháu,ông cụ cũng không nhìn một chút, xem người bịông dùng thủ đoạn can thiệp vào chuyện tình cảm, có người nào hạnh phúc?

Chuyên quyền độc đoán giống như quân phiệt ởxã hội cũ, ban đầu thì vì hôn ước của Tả Hồngvà Vân Kha đã đả kích cô không ít, nhưng bâygiờ lại sống chết bắt cô và Tả Hồng chia tay Mạc Quan Vinh ra lệnh nói thẳng: “Tả Hồng không thích hợp với cháy, nếu nhưcháu không thích thằng nhóc họ Triệu kia, ta có thể sắp xếp đối tượng hẹn hò khác cho cháu, một cậu con trai của một lão chiến hữu của ta mới từ nước ngoài về, tính tình cũng được,không có tâm địa gian xảo, phải tìm người đànông như vậy mới đáng tin”

Quyên Tử chau mày: “Dù là người đàn ông đáng tin đi nữa, cũng không phải là sở thích của cháu, cháu cũngkhông cần, cháu muốn nhắc người một câu, bây giờ không phải là xã hội phong kiến, cháu nghĩ,lúc còn trẻ người cũng yên tự do, không phải sao, đây chính là mở đầu của đất nước đó thôi!” Mạc Quan Vinh trừng mắt:

“Cái gì mà yêu tự do, nhưng mà cháu cũng chỉnói đúng một chút, cháu là con gái, tuổi cònnhỏ, nhất định phải chọn một người đàn ông tính tình ôn hòa, hơn nữa lịch sử phải trong sạch, tóm lại, nếu như cha mẹ cháu còn sống,cũng sẽ không tán thành Tả hồng làm con rể,còn có mẹ thằng nhóc đó, cháu quên sao, ban đầu mẹ thằng nhóc đó còn xem cháu không vừamắt như thế nào, Mạc gia chúng ta còn khôngtìm bà ta tính sổ đã coi là khoan hồng độ lượnglắm rồi. Quyên Tử bĩu môi: “Nếu nói như vậy, không phải ngày còn từngđoạt mất công việc của cháu sao, bây giờ cháulại còn phải đứng ở chỗ này, nghe ngài nói dông dài nữa”

Mạc Quan Vinh bất đắc dĩ nhìn Quyên Tử, cô cháu gái này đúng là khác hẳn 3 đứa con trai và một cô con gái của ông, quả thật cố chấp muốn chết, hơn nữa một điểm cũng không sợ ông, lúc nào cũng thích tranh caiã cùng ông, nói chuyệncũng không chịu, không có tính tình trầm lặng như Vân Kha, ông nói một câu, con bé còn nói lại mười câu, hơn nữa câu nào cũng đều có lý. Nhưng mà, chỉ có con bé là người duy nhất dám tranh cãi với ông, ngược lại tình cảm hai người ngày càng thân thiết hơn rồi, cộng thêm tronglòng vốn tồn tại áy náy muốn bồi thường cho cô, nên Mạc Quan Vinh vốn cường ngạnh khí thếkhông muốn dùng thụ đoạn trên người cháu gái này, nên chuyện mới được như bây giờ. Ông vừa nghĩ đến chuyện này liền gọi Vân Kha về nhà, hai người cứ như vậy tranh cãi, chuyệntình cảm của cô và Tả Hồng liền tạm thời cứnhư vậy, nói ra thật có mấy phần buồn cười.

Quyên Tử ra khỏi thư phòng ông cụ, đóng củalại thì nhìn thấy Vân Kha, cô cười hì hì mộttiếng, đưa tay điểm một cái lên trán Quyên Tử: “EM đúng là cô nhóc khi chị gặp còn bé, khôngthay đổi chút nào, cha chị gặp phải em cũng không có cách đối phó” Đối với Vân Kha, Quyên Tử tiếp nhận rất dễ, thật ra thì đối với chuyện mình là người nhà họ Mạc, Quyên Tử càng ngày càng có cảm giácchân thật rồi, có lẽ đúng như Mạc Vân Giới nói vậy, đã là người nhà Mạc gia, thì trong xương tủy đều có tình thân máu mủ ràng buộc, cho dù cô không nhớ nổi thì sự thật này cũng sẽ mãi mãi không thể xóa nhòa.

Hơn nữa, tính tình Vân Kha tốt như vậy, QuyênTử có lúc cảm thấy, Tả Hồng có thể buông tha Vân Kha mà lựa chọn cô, thật sự khiến người takhông thể tưởng tượng nổi. Buổi tối nằm ở trong ngực Tả Hồng, cô thật lònghỏi: “Tả Hồng?”

“Ừ” “Tại sao lại là em? Mặc dù em cũng không kémcỏi, nhưng so với Vân Kha em thực sự thiếu sót rất nhiều, quan trọng là, chị ấy rất dịu dàng, tínhtình cũng rất được” Khóe miệng Tả Hồng khẽ nhếch, nghiêng người,nửa người đè trên người cô, cẩn thận tránh cáibụng của cô ra, chăm chú nhìn cô, ánh đèn đầugiường có chút mờ ảo, ánh sáng ấp áp tràn ngập, chiếu xuống khuôn mặt cô, có một chút nhạtnhòa.

Ánh mắt của cô cũng không hề nháy một cái, nhìn anh chằm chằm, đáy mắt sâu giống như có ánh sáng di chuyển, thông minh linh hoạt, gần đây cô mập lên một chút, khuôn mặt mượt mà, nhìn qua giống như một cô gái nhỏ, lúc này cô một chút cũng không giống như cô gái Quyên Tử mạnh mẽ khí thế bất phàm, cô chính là mộtcô gái nhỏ không hơn không kém, là người con gái của Tả Hồng anh, cô nhóc này bây ngày ngay cả hỏi cũng là những vấn đề này, bắt đầutrở nên ngốc ngếch rồi, tuy nhiên ngốc nghếch này lại rất đáng yêu. Tả Hồng nhịn không được cúi đầu xuống, đôimôi hồng mảnh mai nở rộ, anh dịu dàng hôn cô, nhưng cũng không hôn sâu, đôi môi chỉ nhànnhạt khẽ chạm môi cô, từng chút từng chú trằntrọc triền miên……… Quyên Tử bị anh hấp dẫn không nhịn được, phụ nữ mang thai căn bản không thể chịu được trêu trọc như thế, hơi thở Quyên Tử có chút rối loạn,cánh tay cô nâng lên, nhốt chặt gáy của anh, đôi mắt khẽ nheo lại, có chút gấp gáp đáp lại anh.

Tả Hồng kéo ra một chút khoảng cách, nhỏ giọng nói: “Người khác muốn thế nào cũng được, đều không phải là Quyên Tử của anh, đồ ngốc” Đưa tay đè lại đôi tay của cô, nghiêng ngườisang, cởi áo ngủ của cô ra, nâng chân cô lên, nhẹ nhàng chậm chạp tiến vào…… Môi anh dính vào lỗ tai duyên dáng của cô vừa hôn vừathì thầm:

“Nhẹ như vậy, sẽ không làm bị thương đến bảo bảo của chúng ta” Lý trí của Quyên Tử trong nháy mắt tung bay, ở bên cạnh Tả Hồng ngập chìm trong sự kích tình chìm chìm nổi nổi…. cho đến lúc mệt mỏi ngủmới nhớ lại, vấn đề mình hỏi nửa ngày, Tả Hồng đều trả lời nhảm, người đàn ông này càng ngày càng giảo hoạt. Ngày thứ hai suýt nữa Quyên Tử đi làm trễ,trước khi tan làm, Tả Hồng gọi điện thoại nói cô biết buổi tối có bữa tiệc không thể không đi, dặncô trở về Trần gia ăn cơm, chờ anh dự tiệc xong sẽ đi thẳng đến Trần gia đón cô.

Đặt điện thoại xuống, Quyên Tử không khỏi chumỏ, không trách cha mẹ cô cũng thích Tả Hồng, người này quá biết giải quyết rồi, mở miệng một cái là gọi cha mẹ đã không nói, ba ngày hai bữa lại đến, hôm nay đưa cha chiếc đàn nhị, ngày mai đưa mẹ một chiếc áo choàng. Tóm lại là chân chó cực kỳ. Thậm chí Quyên Tử hoài nghi, có lẽ ở tronglòng cha mẹ bây giờ vị trí của Tả Hồng so với nàng còn cao hơn, tinh ranh nịnh hót a! Quyên Tử ra khỏi cơ quan, liền nhìn thấy chiếcxe Maserati đỏ thẫm của Tô Đồng, rất gây chúý, cô muốn giả bộ không nhìn thấy cũng không được, Quyên Tử thật muốn đi nhanh qua cô ta,đáng tiếc Tô Đồng lại không muốn tha cho cô.

Tô Đồng ngăn Quyên Tử lại, thái độ trở nên ôn hòa bình thường. “Những hành động trước kia của tôi là sai, tôinhận lỗi với cô, tôi nghĩ rồi, cô nói rất đúng, tôiđối với chuyện tình cảm quá cố chấp, thật ra thì không cần thiết” Quyên Tử có chút không hiểu được nhìn cô ta, Tô Đồng đột nhiên thay đổi đột ngột khiến cô có cảm giác hơi quỷ dị không nói nên lời, nhưng mà cũng không có quan hệ gì với cô.

Quyên Tử gật đầu qua loa: “Cô nghĩ thoáng ra là tốt rồi” Tô Đồng quan tâm hỏi cô:

“Cô đi đâu vậy? Hay là để tôi đưa cô đi” Quyên Tử cúi đầu nhìn bên ngàoi một chút, lại nhìn chiếc xe buýt chật chội trước mặt, nói tiếng cám ơn, kéo cửa ngồi xuống phía sau. Tô Đồnggần như thở phào nhẹ nhõm.... Xe đi được một lát, qua mấy con đường, Quyên Tử phát hiện không đúng:

“Này! Tô Đồng, cô đi nhầm dường, lúc nãy ở đầu đường kia nên rẽ trái mới đúng” “Xin lỗi, tôi đối với đường bên này không quenlắm, chỉ là tôi nhớ được ở phía trước có đườngquay lại” Tô Đồng nói xong, nhanh chóng lái xe vào cáingõ nhỏ bé kia.

Quyên Tử bấy giờ mới cảm giác được có vấn đề, còn chưa kịp phản ứng thì xe đã dừng, cửa sau bị mở ra, có một cô gái đi lên, một mùi gay mũi lọt vào: "Là ngươi?" Quyên Tử vừa thấy rõ ràng mặt của đối phương,liền hôn mê bất tỉnh.

.