Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 1

Chương 1.

Nhờ ánh sáng bên ngoài cửa sổ, Thẩm Hân Địch có thể nhìn thấy nóc nhà của căn hộ kiểu cũ phía đối diện đã bị tuyết phủ dày thành tầng tầng lớp lớp. Những khe hở nơi cửa sổ bị gió lùa vào mấy ngày trước cô đã dán vải bạt để bịt lại, giờ thậm chí còn chẳng thể nghe được tiếng gió. Không khí khô hanh trong phòng vẫn còn sót lại mùi rượu, hương cam thanh mát lẩn khuất lan tỏa trong không trung từ giàn tản nhiệt của điều hòa. Ánh đèn đường lành lạnh đã tắt, chẳng bao lâu nữa trời sẽ sáng. Và chỉ một lúc nữa thôi, chuyến tàu đầu tiên trong thành phố với lớp tuyết phủ kín trên lưng sẽ kéo còi rồi rầm rập chạy qua phía sau căn hộ nơi cô sống. Thẩm Hân Địch lặng người một lúc nhìn chằm chằm mấy chiếc cốc rỗng đổ ngả nghiêng trên bàn, mới nhận ra mình đã sống những tháng ngày như thế này rất lâu rồi. Vạn vật thay đổi, bốn mùa chuyển giao, có vẻ như những điều đó không ảnh hưởng gì tới cô. Cô chỉ là đang tồn tại.

Cảm giác ngà ngà say và sự mệt mỏi, buồn ngủ khiến đầu óc cô trở nên hỗn độn. Thẩm Hân Địch dùng mũi chân đẩy đẩy Chu Quân đang nằm ở đầu kia của ghế sô pha, anh ta lúng búng đáp lại một tiếng bằng giọng không vui, lật người quay vào phía trong, cánh tay vắt ngang lên thành ghế. Cô lại một lần nữa khẽ đá vào mông anh ta, đối phương dịch người vào phía trong thêm một chút, cô mới duỗi thẳng hai chân, kéo chiếc chăn đang bị vun thành một đống lên ôm chặt vào lòng. Khu dân cư kiểu cũ, cách âm rất kém, trong lúc nửa tỉnh nửa mê cô mơ hồ nghe thấy tiếng động cơ ô tô phóng nhanh gấp gáp, rồi liên tiếp sau đó là tiếng ma sát giữa lốp xe và tuyết phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm ở dưới tầng, trong cơn mơ màng Thẩm Hân Địch nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và rất có trật tự dừng lại trên hành lang tầng hai. Sự im lặng đột ngột khiến tim cô đập thình thịch, bất giác toàn thân cô co lại, tay túm chặt một góc chăn.

Xung quanh ngoài tiếng thở đều đều của Chu Quân, tất cả dường như đã đóng băng. Phải rất lâu sau đó, cô mới từ từ thả lỏng những ngón tay đang bấu chặt góc chăn ra, tiếng gõ cửa bất ngờ vang ỉến. Cô biết, cô biết chính xác, cho dù là nhờ vào giác quan thứ sáu hay tiếng bước chân quen thuộc vẫn lởn vởn trong tâm trí cô suốt hai năm nay, cô biết người gõ cửa là ai. Là người cô đã chạy trốn hai năm nay.

.