Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 10

Chương 10.

Trời khuya dần. Tiếng gió lạnh rít lên nơi đầu phố, cảm giác thất bại trong lòng Khánh Đệ không sao xua tan được. Từ trước tới nay, mặc dù cô và Ái Đệ thỉnh thoảng có cãi cọ tranh chấp, nhưng việc đó chưa bao giờ ảnh hưởng đến tình cảm giữa chị em họ. Cả hai vừa là chị em, vừa là chiến hữu, hỗ trợ lẫn nhau, an ủi lẫn nhau. Trong vô số những ngày đã qua, mỗi lần bị bố phạt đứng, bị bố bạt tai, hai chị em chỉ biết lén cầm chặt bàn tay nhỏ rịn đầy mồ hôi của nhau. Nhưng bây giờ, hai bàn tay nhỏ với mười ngón tay đang bấu chặt vào nhau kia như có hai ngón bị tuột ra. Khánh Đệ cảm thấy sợ hãi, sợ em gái sẽ càng ngày càng xa mình, dần dần hai chị em sẽ trở thành hai người xa lạ. Khánh Đệ hắt hơi, hai tay ôm chặt lấy người, tiếp tục buồn bã bước trên đường Đại Hưng.

Là một ngành kinh doanh mới nổi, số cửa hàng internet ở Vấn Sơn có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay, mà số cửa hàng chịu đầu tư tiền của vào đó thì ở Vấn Sơn chỉ có một mình Tấn Đằng. Vừa đúng lúc kỳ nghỉ đông bắt đầu và mùa xuân sắp đến, trong cửa hàng internet người đông nghịt, không khí ngột ngạt. Khánh Đệ men theo từng dãy ghế để tìm em gái, vòng đi vòng lại hai lần, vẫn không thấy đâu. Cô ra khỏi cửa hàng internet, đứng ở góc phố chần chừ một lúc lâu, cuối cùng quyết định đến lớp ghita xem thế nào. Đi qua con hẻm nhỏ lạnh lẽo bên cạnh cửa hàng nhạc cụ, mới đến được cửa sau, đã nghe thấy thấp thoáng tiếng nức nở đang cố kìm nén lẫn trong tiếng ghita mượt mà ở tầng hai. Khánh Đệ suy nghĩ nhanh, theo bản năng vội nấp vào bóng tối dưới gầm cầu thang sắt.

Quả nhiên là Ái Đệ. Giọng Ái Đệ khản đặc, khô khốc: "Tôi mặc kệ anh đã nói những gì với chị tôi, giờ chị ấy không còn yêu quý tôi nữa, chỉ vì anh mà hôm nay mắng tôi một trận. Diêu Cảnh Trình, anh đừng quá đáng quá!". Khánh Đệ nghe thấy tên của Diêu Cảnh Trình, vô thức giật mình. Người đang nói trên lầu chính là Diêu Cảnh Trình: "Anh và chị em nói gì em chứ? Nếu có cô em vợ như em thì anh chắc chỉ còn nước rước lên thờ như thờ Đức Phật thôi. Bà cô, tha cho anh đi. Thút tha thút thít chạy tới đây, mọi người lại tưởng anh làm gì em rồi". Giọng cậu ta gấp gáp, Khánh Đệ có thể tưởng tượng cảnh cậu ta đang vò đầu bứt tai.

Trên lầu đột nhiên im ắng, tiếp theo lại nghe thấy tiếng Ái Đệ vang lên, the thé đầy ấm ức: "Ai là em vợ của anh, chị tôi và anh còn chưa đâu vào đâu cơ đấy!". Diêu Cảnh Trình bất lực nói: "Được rồi được rồi, là cái miệng anh nó hư, anh lại nói sai. Ái Đệ, em đừng có tham gia vào chuyện giữa anh và chị em nữa được không? Anh biết anh không xứng với chị em, thế đã được chưa? Em nói anh không có tư cách đến tìm chị em, vậy anh hứa với em sau này anh sẽ kiếm được nhiều tiền, kiếm rất rất nhiều tiền rồi mới đến tìm chị em, thế đã được chưa?". “Không được.” Ái Đệ trả lời không cần suy nghĩ.

"Sao em lại bướng như thế chứ?" Diêu Cảnh Trình bắt đầu cáu. Một giây trước Khánh Độ còn cám thấy tức giận, nhưng lúc này cô đang phải nhịn cười tới mức khổ sở. Cả hai người bọn họ đều ngoan cố như nhau, chẳng ai trong sạch hơn ai, lúc này lại cố chấp như trẻ con. Cô nấp dưới gầm cầu thang, biết là đã đến lúc mình nên xuất hiện, nhưng vẫn cảm thấy như mình sẽ phá hỏng thứ gì đó. Lại nghe thấy Ái Đệ tiếp tục xì mũi, nghẹn ngào nói tiếp: "Tôi không đôi co vói anh, tôi là người rộng lượng, chỉ mong sao chị tôi sẽ vẫn thương yêu tôi như trước kia. Anh là cái gì? Anh chẳng là cái gì cả! Trong tim tôi, vị trí của chị tôi quan trọng hơn anh gấp nghìn lần. Anh... Diêu Cảnh Trình, đừng hy vọng sau này tôi sẽ tử tế với anh, còn lâu, cho dù anh lúc nào cũng giúp đỡ tôi thì cũng không thể".

Tình cảm của em gái dành cho cô vẫn như trước kia chẳng có gì thay đổi. Khánh Đệ mím chặt môi, có chút cảm động, lại có chút vui mừng. Dường như Diêu Cảnh Trình đá chân vào lan can, vang lên câu nói: “Ai thèm”. Ái Đệ thôi khóc, tiếp theo đó là tiếng bước chân rầm rập đi xuống cầu thang. Khánh Đệ vội vàng lùi thêm một bước áp sát vào trong. Chỉ nghe tiếng Diêu Cảnh Trình nhảy cóc liền mấy bậc cầu thang vội vàng đuổi theo, giống như đang kéo Ái Đệ lại.

Tiếng đàn ghita tưng tưng đứt quãng bỗng im bặt, xung quanh yên tĩnh lạ thường. Khánh Đệ nín thở, nghe tiếng Ái Đệ ấm ức khẽ nói: "Diêu Cảnh Trình, anh... tôi... tôi... nếu như tôi có nói điều gì quá đáng thì... xin lỗi". Diêu Cảnh Trình dường như cũng đang sững sờ như Khánh Đệ lúc này, rất lâu sau cũng không thấy cậu ta lên tiếng.

Ái Đệ sốt ruột: “Anh nghe thấy không hả?". "Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi." "Tôi, sau này tôi sẽ không tức giận vì chuyện của anh và chị tôi nữa, anh cũng đừng nói linh tinh về tôi trước mặt chị, có được không? Tối nay tôi buồn muốn chết. Anh không nói gì coi như đồng ý rồi nhé?" Ngập ngừng giây lát, giọng Ái Đệ có chút thất vọng: "Chẳng muốn học nữa, tôi về trước đây".

Tiếng bước chân đi xuống cồm cộp lại vang lên, đến gần rồi đi xa, dần dần mất hút. Tâm trạng rối bời của Khánh Đệ chuyển thành nụ cười trên khóe môi, muốn rời khỏi đó để đuổi theo em gái, nhưng lúc này mới kinh hãi phát hiện ra trên lầu còn có người thứ tư nữa, chỉ nghe tiếng Diêu Nhạn Lam khẽ hỏi: "Cảnh Trình, sao không đi tiễn người ta?". Diêu Cảnh Trình "Vâng" một tiếng, rồi như bừng tỉnh, tiếp theo đó lại là tiếng bước chân chạy xuống. Cho tới khi cậu ta ra khỏi con hẻm lạnh lẽo đó, Khánh Đệ vẫn không dám thả lỏng hơi thở, Diêu Nhạn Lam trên lầu vẫn chưa đi. Không biết tại sao cô rất sợ bị phát hiện vào lúc này, thậm chí còn căng thẳng hơn cả hồi nãy nữa.

Tiếng miếng nhựa buông ở cửa lại vang lên, sau đó bị thả xuống nặng nề, giọng nói trầm ấm trong ký ức đó lại xuất hiện như đã từng xuất hiện trong giấc mơ của cô. "Nhạn Lam, Cảnh Trình về rồi sao? Bọn anh cũng sắp hết giờ rồi." Khương Thượng Nghiêu nói: "Vào đi, bên ngoài lạnh lắm". Diêu Nhạn Lam đáp lại một tiếng, sau đấy nói như đang băn khoăn điều gì đó: "Cô bé vừa rồi, có vẻ như thích Diêu Cảnh Trình nhà em. Nhưng tại sao mỗi lần nhìn thấy em lại tỏ ra ghét em như thế?".

Khánh Đệ luôn cho rằng Ái Đệ đối với Khương Thượng Nghiêu cũng giống như cô, mang trong lòng giấc mộng và sự ngưỡng mộ của người thiếu nữ, nhưng đoạn đối thoại cô nghe lén được vừa rồi, hiển nhiên là Ái Đệ có tình cảm không rõ ràng với Diêu Cảnh Trình. Bị câu nói của Diêu Nhạn Lam làm cho bừng tỉnh, cô gần như buột miệng thở hắt ra, vội vàng đưa tay lên bịt chặt miệng lại. "Đều còn là trẻ con cả, miệng còn thơm mùi sữa, gì mà thích với không thích?" Giọng Khương Thượng Nghiêu nói mang theo cả ý cười. "Nói cứ như ông già ấy, chẳng qua cũng chỉ hơn người ta có bốn tuổi thôi mà? Nói như anh, em cũng chỉ là trẻ con thôi."

Diêu Nhạn Lam hình như đánh Thượng Nghiêu một cái, khiến anh luôn miệng kêu đau, cười nói: "Ai đã đợi em lớn lên, đợi cho tới tận bây giờ?". Tấm rèm nhựa lại bị kéo lên, rồi thả xuống chặn mất đoạn hội thoại cuối của họ. Khánh Đệ thở phào nhẹ nhõm, buông tay ra, toét miệng cười với không gian xung quanh. Thì ra anh cũng biết nói những lời trêu ghẹo, cũng biết nói đùa, thì ra quan hệ cùa bọn họ khi chỉ có hai người với nhau lại thân mật như vậy. Còn cô, lại như chú chuột nấp ở góc tường lén lút thèm thuồng sự ngọt ngào không thuộc về mình kia, không cảm thấy ngượng ngùng mà còn thấy may mắn. Khánh Đệ không biết nên chế giễu cảm giác đó của mình hay cảm thấy chua xót cho tâm sự nhỏ bé không ai hay biết kia. Đành phải cười khan mấy tiếng một lần nữa, lắc đầu trước sự hoang đường của bản thân.

Cô thong thả bưức từ đường Đại Hưng về đến khu nhà mình, rồi dừng chân, ngẩng đầu lên nhìn ánh đèn vàng vọt hắt ra từ cửa sổ, có lẽ Ái Đệ đã về đến nhà trước cô. Đứa em gái thông minh nhưng lại non nớt chưa trưởng thành, Ái Đệ với trái tim dại dột của nó, Khánh Đệ nghĩ đến sự không rõ ràng trong quan hệ của Diêu Cảnh Trình và em gái mình, bất giác mỉm cười, bước chân lên tầng đột nhiên cũng nhanh nhẹn hơn. Nếu cuộc gặp gỡ tình cờ với Khương Thượng Nghiêu ba năm về trước không để lại ấn tượng gì trong anh, thì cô cũng nên coi đó như một giấc mơ bi thảm của tuổi thanh xuân mình vậy..