Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 100

Chương 100.

"Họ không biết." Hướng Lôi nói xong, thấy sắc mặt Ái Đệ đột nhiên có chút khó chịu, lập tức hoảng hốt, "Ái Đệ, anh không thể rời xa em. Chuyện ly hôn xin em hãy nghĩ lại!". Chẳng trách anh ta lại hoảng hốt. Buổi sáng luật sư Nghiêm thay mặt Khánh Đệ lên Tòa án nộp đơn tố cáo và chứng minh tài sản, có lẽ ngay sau đó nhà họ Hướng đã được thông báo. Trong lòng Ái Đệ bỗng thấp thoáng niềm vui, "Không ly hôn, rồi lại tiếp tục sống như thế? Khi mẹ và chị gái anh cùng xông lên ức hiếp tôi, anh núp bên cạnh xem kịch? Hay tiếp tục sáng đi tối về chăm chỉ kiếm tiền sau đó chuyển hết sang tài khoản của chị gái anh?".

"Ái Đệ, em hiểu lầm rồi. Hôm nay mẹ và chị anh cũng nói, họ làm vậy vì muốn tốt cho chúng ta." Hướng Lôi thì thầm nói ra sự thật, "Em xinh đẹp lại hướng ngoại, chúng ta mãi chưa thấy có con, mẹ anh chỉ lo lắng chuyện ấy thôi. Đợi sau này có con rồi thì tốt, mẹ anh nói chỉ cần có cháu, căn hộ cũ đó sẽ là của hai vợ chồng mình". Ái Đệ phì cười, "Ai thèm? Đã đối xử với tôi như thế, cho dù sau này có sinh được, cho dù là trai hay gái, cứ coi như đáp ứng nguyện vọng của mẹ anh, tôi còn mong mẹ anh sẽ thay đổi tính nết, thật lòng đối xử tử tế với tôi sao? Đừng bịp người nữa, nhà anh hoàn toàn không coi tôi là người nhà họ Hướng". Hướng Lôi chỉ còn biết đứng ngây ra, nhìn cô chẳng dám giải thích thêm, đành ngập ngừng gọi tên cô: "Ái Đệ...".

"Không ly hôn cũng được. Tôi hỏi anh, chúng ta chuyển ra ngoài sống, mua nhà hoặc thuê nhà, có chuyện gì tôi sẽ là người quyết định, người nhà anh có ý kiến, anh chỉ cần cương quyết bịt tai không nghe không thấy, những việc như thế anh làm được không?" Thấy ánh mắt Hướng Lôi hoảng hốt, Ái Đệ đứng sững nhìn anh ta hồi lâu, nụ cười biến thành cái nhếch mép khinh bỉ, ''Đến gặp tôi mà anh còn không dám nói với người nhà mình thì tôi còn dám hy vọng gì ở anh nữa?". Nói xong, cô quay người chuẩn bị đi vào trong, Hướng Lôi cũng chẳng màng ánh mắt của những người xung quanh, đuổi theo kéo tay Ái Đệ lại, "Ái Đệ, anh có thể, hãy tin anh, anh làm được, anh hứa". Lần trước anh ta cũng hứa tiền sau này do cô giữ, nhưng lời hứa ấy căn bản không đáng tin. Ái Đệ hất tay Hướng Lôi ra, đi thẳng. Hướng Lôi lại chạy theo sau, đang định kéo tay cô, tiếp tục nài nỉ, bỗng một cánh tay thô lỗ đưa ra ngăn cản anh ta bước tiếp.

"Làm gì vậy?" Hắc Tử hằm hè, mặt áp lại gần. Hướng Lôi lùi về sau một bước. Nhận ra Hắc Tử, anh ta vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ lẫn căm hận, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, nhìn Ái Đệ đang dừng bước quay đầu, càng cảm thấy không sao tin được. "Thẩm Ái Đệ, cô đòi ly hôn vì anh ta?" Hướng Lôi xông lên phía trước kéo Ái Đệ lại, rồi chỉ vào Hắc Tử đứng phía sau, lớn tiếng chất vấn, "Trước khi kết hôn hai người có qua lại, giấu một mình tôi phải không? Trong lễ cưới anh ta đến làm loạn, sau đó có việc hay không đều loanh quanh gần nhà chúng ta. Lần trước chúng ta cãi nhau cô cũng gọi điện cho anh ta, chẳng mấy phút đã thấy anh ta xuất hiện giúp cô xả giận…".

"Anh nói năng linh tinh gì thế?" Ái Đệ nổi giận, hất tay anh ta ra bước vào thang máy. "Người khác nói gì tôi cũng không tin, hôm nay tận mắt chứng kiến, cô còn giảo biện? Không làm gì khuất tất, sao hai người lại ở cùng một khách sạn? Đồ lăng loàn!" Hướng Lôi căm hận: "Hai kẻ gian phu dâm phụ cấu kết với nhau, muốn ly hôn, đừng hòng! Thẩm Ái Đệ, tôi nói cho cô biết, tôi quyết không đồng ý ly hôn! Cô theo tôi về nhà ngay!". Nghe Hướng Lôi nhắc lại chuyện đến hôn lễ gây sự, mặt Hắc Tử đột nhiên đỏ ửng. Thấy người đàn ông kia chạy vào thang máy kéo Ái Đệ ra, Hắc Tử cũng chẳng dám xông lên ngăn cản. Chỉ là càng nghe càng bực, đến cả cái gì mà gian, cái gì mà dâm Hướng Lôi đều nói cả rồi. Sắc mặt Hắc Tử dần chuyển màu xanh, sải bước tới, túm lấy áo Hướng Lôi từ phía sau, kéo giật anh ta ra khỏi thang máy khi đang bước được một chân vào trong.

Hắc Tử nháy mắt ra hiệu cho Ái Đệ mau đóng cửa lại, ngay sau đó đẩy Hướng Lôi vào tận chân tường, túm lấy cổ áo anh ta, hôi: "Miệng chó nhổ không ra răng voi, nói gì thế? Cùng ở trong một khác sạn là vào làm chuyện lén lút à? Khách sạn này mười tầng chứa hàng trăm người, đều vào làm chuyện khuất tất cả sao? Đầu óc cậu có vấn đề hả?". Hắc Tử tức muốn xịt khói, hai mắt trợn tròn, cúi xuống nhìn chằm chằm Hướng Lôi. Hướng Lôi sợ hãi, tay phải Hắc Tử còn chưa kịp đưa tới, miệng Hướng Lôi đã la lên oai oái, "Cảnh sát đánh người, cảnh sát đánh người". Đấu đá với kẻ hèn mọn này thật chẳng thú vị, đầu óc u mê nói lý cũng không xong, còn chưa làm gì đã mềm nhũn như con chi chi. Hắc Tử liếc nhìn bàn tay to như cái quạt của mình, tức tối thu tay về, bất lực nói: "Không muốn ly hôn thì dũng cảm hơn một chút, hãy dẹp người nhà cậu trước đi, cho giống một người đàn ông. Nếu không, cậu bị kẹp ở giữa cũng khó chịu, vợ cậu cũng ấm ức theo. Theo tôi thì, cứ thế này, cậu có lấy thêm mười cô vợ về, kết cục vẫn chỉ có một mà thôi - ly hôn!".

Nói xong, Hắc Tử xua tay, ý bảo Hướng Lôi rời đi. Hướng Lôi nắn nắn cổ thở hắt ra, cảm giác hơi thở đã thuận hơn, đang định tiếp tục chửi, thì đối phương bỗng quay ngoắt người vào trong thang máy. Đứng trước cửa phòng 902, Hắc Tử do dự mấy giây, rồi quyết định bấm chuông. Một lúc sau, cửa mở, Ái Đệ hiện ra với hai má ươn ướt, có lẽ vừa rửa mặt xong.

Nghĩ tới cảnh cô đóng cửa trong phòng khóc thầm một mình, tim Hắc Tử lại nhói đau. "Cảm ơn anh." Ái Đệ đứng tránh cho Hắc Tử vào, nói lời cảm ơn vì vừa rồi đã giải vây cho mình. Khi bị Ái Đệ lờ đi, Hắc Tử thấy không vui, luôn nghĩ nha đầu này thật chẳng biết tốt xấu gì. Nhưng, mấy hôm nay cô lại khá bất thường, luôn khiêm tốn cung kính, anh ta lại cảm thấy mình rất... không tự nhiên. Nhìn Ái Đệ chuẩn bị đóng cửa, Hắc Tử vội vàng ngăn lại, nhanh chóng mở cánh cửa phòng ra, sau đó ngồi trên chiếc ghế để hành lý cạnh cửa.

Ái Đệ hiểu ý, trừng mắt hỏi: "Anh sợ à?". "Anh thì sợ gì?" Hắc Tử trừng mắt nhìn lại, "Anh muốn tốt cho em, đừng biến ý tốt của anh thành trở ngại". Ái Đệ chăm chú nhìn anh ta vài giây, rồi quay người giơ tay lên, binh một tiếng, cánh cửa phòng đóng sập lại.

Hắc Tử há miệng, ánh mắt rời khỏi cánh cửa nhìn về phía lưng Ái Đệ đang thu dọn quần áo ở cuối giường, cuối cùng đành nuốt những lời định nói xuống. Cửa vừa đóng, hai người trong phòng không biết phải nói gì, sững một lúc lâu, thấy Ái Đệ đã gấp xong quần áo, Hắc Tử xoa tay hỏi: "Chị gái em đâu?". "Đến nhà anh Khương rồi."

"Còn mẹ em?" "Vừa về." "Còn em? Ý anh là em ăn cơm chưa?"

"Chưa." Ái Đệ thu dọn xong, bèn ngồi ở chân giường, ngẩn người nhìn mình trong gương, "Không muốn ăn". Hắc Tử tay chống gối, ngồi thoải mái, nhìn thẳng vào những hoa văn trên giấy dán tường trước mặt, nhưng khóe mắt lại len lén quan sát Ái Đệ. Trước kia chỉ ngồi trông quầy rau xấu xí, cô cũng phải thu dọn rất đẹp đẽ gọn gàng. Hắc Tử còn nhớ có năm vào buổi trưa mùa hạ, bỗng dưng trời đổ mưa lớn, mình ngồi trong xe cảnh sát lén nhìn người con gái ấy. Ở quầy rau bên đường, nha đầu này đang cầm cái chậu rửa mặt hỏng hứng nước dột trên trần nhà xuống, mặc chiếc áo hai dây lấp lánh ánh bạc, phối cùng quần soóc bò, đi đôi giày đế thấp, cánh tay và chân đều ướt rượt. Trong đám lá rau xanh mướt, cảnh tượng trong góc quầy hàng kia thật vô cùng bắt mắt, vô cùng dễ chịu, khiến Hắc Tử ăn uống ngon hẳn vào mấy hôm trời nắng, bữa tối đến rượu cũng không uống, chỉ ăn hai bát cơm to. Giờ Ái Đệ chẳng buồn chăm sóc bản thân mình nữa. Cô khoác đại chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, càng khiến cằm trở nên nhọn hoắt, thêm quầng thầm dưới mắt, tiều tụy tới đáng thương.

Hắc Tử không biết nên mở miệng khuyên nhủ, hay kéo thẳng cô xuống nhà hàng phía dưới ăn cơm. Còn đang băn khoăn chưa quyết, Ái Đệ đã cảm nhận được ánh mắt ấy, bất giác quay sang nhìn lại, rồi sững người, hỏi: "Nhìn em như thế làm gì? Tiểu nha đầu không biết trời cao đất dày cuối cùng cũng ăn phải quả đắng của đời, thiệt thòi, bị anh nói trúng rồi đúng không?". Hắc Tử từng mắng mỏ cô như thế, hôm nay cô dùng nó để phản pháo lại, anh ta chỉ đành im tịt. Ái Đệ nói xong, buồn thảm vô cùng, cúi đầu lẩm bẩm: "Lại không quản được cái miệng rồi, trút giận lên người không Iiên quan. Anh Hắc Tử, anh nói đúng lắm, tính khí em chẳng ra gì, miệng nhanh hơn đầu, em bị thế này thật đáng đời".

Rõ ràng lời xin lỗi thể hiện sự yếu đuối, nhưng sao anh nghe thành ý khác, vốn định nói "Cái gì mà không liên quan, anh là anh em", nhưng cố nín lại, thay bằng câu khác, "Nếu là người trong nhà, đương nhiên hiểu tính khí của em, cũng sẽ lượng thứ. Không thể lượng thứ, chỉ có thể nói rằng tình cảm chưa sâu sắc tới mức ấy thôi". Ái Đệ trầm mặc hồi lâu, miệng mím lại, nước mắt đọng trên mi, sáng lấp lánh, khiến Hắc Tử ngồi không yên. "Nghe anh này, em buồn gì chứ? Cậu ta không bảo vệ được em, chắc chắn vì không thích em, ít nhất là không thích em nhiều như em nghĩ. Người ta không thích mình, em đau lòng vì cậu ta có đáng không?"

"Đạo lý đó ai không hiểu?" Ái Đệ mặt đầy nước mắt nhìn người đối diện, khịt khịt mũi, nước mắt cuối cùng cùng ngừng rơi, "Đổi lại nếu là em an ủi anh, em cũng có thể nói được những lời như vậy". "Đấy, thế này chẳng phải tốt hơn sao? Bốp chát lại, lườm lại mới giống một người thường nhảy choi choi lên như em chứ. Nếu bảo em đóng Hoàn Châu Cách Cách, em sẽ không thể diễn nổi vai Tử Vi, mấy cái kiểu yếu ớt hòng mong lấy được nước mắt của người khác nhường chị gái em làm, Thạch Đầu sẽ không để chị gái em phải ấm ức, cậu ta lập tức ôm ngay chị em dỗ dành. Còn em hãy ngoan ngoãn làm Tiểu Yến Tử đi..." "Anh Hắc Tử, anh mắng người cũng phải mắng một tràng à? Ai diễn kịch? Ai vờ đáng thương mong được thông cảm đồng tình? Anh nói em thì cũng thôi, còn lôi cả chị em vào! Anh có ý gì? Ý anh là em không được ai yêu nên đến khóc mấy tiếng cũng chẳng có tư cách phải không? Em khóc là việc của em, liên quan gì đến anh, phiền hà gì đến anh?" Ái Đệ càng nói càng giận, bỗng chốc đứng thẳng dậy, kéo cửa phòng ra, tay kia nắm lấy tay Hắc Tử, muốn lôi anh ta đứng dậy đẩy ra ngoài, "Đi đi, đi đi, có ai mời anh vào đây làm khách đâu, mau ra ngoài cho em".

"Anh không đi!" Thấy cô bắt đẩu nổi nóng, Hắc Tử cũng cùn, cứ ngồi cứng đờ không chịu nhúc nhích, "Là em mời anh vào, anh tử tế khuyên nhủ em, nghe hay không thì tùy, nhưng đã nói thì phải nói hết. Cha không thương mẹ chẳng yêu, chồng là tên khốn nạn, thế lại càng phải học cách thương yêu chính mình. Khóc vài tiếng cho hả giận rồi thôi, còn cứ khóc mãi…". Chưa nói xong, chân Hắc Tử đã nhận một đạp. Ái Đệ dùng hết sức, người đàn ông này vẫn ngồi lì bất động. Trong lúc tức giận, cô đành dùng cả tay lẫn chân. "Ai muốn nghe những lời giáo huấn miễn phí của anh, chỉ mình anh hiểu biết chắc?" "Lúc nào cũng tưởng mình là người thảm nhất, khóc sưng cả mắt, đói mềm cả người, không ai thương vẫn hoàn không ai thương." Thứ sức chỉ đủ giật hoa vặt lá của cô, đá vào người tựa như muỗi cắn, Hắc Tử thoải mái duỗi chân ra, nhìn Ái Đệ không chớp mắt, "Hiểu không? Không thể thay đổi người khác, thì ít nhất cũng nên tự thay dổi bản thân mình. Có phải chuyện trời long đất lở gì đâu, chẳng qua chỉ là ly hôn thôi mà, phải không? Em còn trẻ, lại nhanh nhẹn, xinh đẹp, sợ gì chứ?".

Được anh khen liền mấy câu, lửa giận trong mắt Ái Đệ nguội lạnh, bèn ngồi lại đầu giường, "Anh thì hiểu gì? Chỉ có một chút tiền, phải ăn, phải uống, phải ở, cái gì cũng cần tiêu, cửa hàng cũng chẳng còn nữa, muốn buôn bán thứ khác thuê cửa hàng mặt tiền giờ phải tốn bao nhiêu tiền? Em không học nhiều giống chị gái em, như em bây giờ, đi làm công nhân thì kiếm được bao nhiêu? Lúc nào mới có thể đón mẹ về ở cùng đây?". Nghĩ lại, Ái Đệ bắt đầu thấy tủi thân, nỗi xót xa ấm ức hai năm bỗng chốc dâng lên, nước mắt lã chã: "Chỉ có chút yêu cầu đó thôi, chỉ muốn một gia đình ấm áp, tại sao lại khó thế? Đối xử với người ta bằng cả tấm lòng, sao người ta lại không biết điều, mà còn lấn tới bắt nạt em? Một ngày em phải ngồi trông hàng hơn mười tiếng đồng hồ, về nhà chẳng ai nở một nụ cười chào đón, khó chịu chút là xô bát xô đũa. Ban đầu còn nói sẽ đối tốt với em, nói là người một nhà, những lời ngọt ngào đó đúng là lừa đảo…". Ái Đệ như súng đã lên nòng nói một tràng. Hắc Tử sững người khi nghe những lời ấy, lúc tỉnh lại thì nhìn vội ra cửa, rồi nhìn Ái Đệ nước mắt tèm nhem, liếc lên bàn, cuối cùng cũng tìm thấy hộp giấy ăn, anh ta bèn đưa cho cô. Ái Đệ chằng thèm quan tâm, quay người, lau nước mắt nói tiếp: "Em khóc là việc của em, ai cần anh lo? Dù em giả vờ đáng thương thì cũng chẳng cần anh phải thương hại em. Ai nói em không có ai thương, ít nhất thì cũng còn chị và mẹ em mà".

"Ái Đệ, Ái Đệ." Hắc Tử lúng túng đưa khăn giấy cho cô, "Em khóc là việc của em, nhưng em cũng đừng khiến anh phải buồn theo chứ"..