Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 101

Chương 101.

Khóc lóc một hồi, Ái Đệ mới dần dần bớt nức nở. Cô từ từ mở miệng, những hạt ngọc vẫn lăn trên khóe mắt, vừa quay sang, thấy Hắc Tử ngồi nghệt ra ở đó, bất giác cũng sững sờ. Hắc Tử vẫn cứng đờ như khúc gỗ máy móc đưa khăn giấy cho cô. Ái Đệ đón lấy, nhìn đống khăn giấy bị người đàn ông này vo tròn thành một quả bóng bàn, ném xuống đất có thể nảy được hai thước, không biết Hắc Tử đã dùng lực mạnh như thế nào để vo nó nữa.

Ném xuống thảm sàn, quả nhiên như cô nghĩ. Cô tức tối giật lấy hộp khăn giấy trong tay anh ta, tự mình rút vài tờ lau mặt. "Anh nói thật. Chẳng phải em đang lo không ai cần mình nữa hay sao? Anh cần." "Ai lo lắng việc có người cần hay không? Em chỉ bước ra ngoài chống nạnh hét lên rằng bà đây muốn tái giá, không biết bao nhiêu người vừa gào vừa khóc lao tới ấy chứ?"

Hắc Tử sầm mặt, muôn phần khó coi, "Thế không được, nhà họ Khu đã đặt trước rồi, ai đến cướp phải bước qua xác anh". Nói y như thật vậy, Ái Đệ lườm Hắc Tử một cái. "Anh Hắc Tử, không cần dỗ dành em, hôm nay em khóc đủ rồi. Chi bằng hành động thiết thực hơn, mời em ăn cơm đi." Phải lấy hết dũng khí mới dám…Hắc Tử trợn mắt cứng lưỡi, bắt gặp đôi mắt đỏ, tròn to đáng thương như chú thỏ đang nhìn mình, anh ta càng thêm tức giận, "Vừa rồi ai nói không muốn ăn chứ?".

"Khóc nhiều mệt rồi, được không hả?" Ái Đệ trề môi, "Vừa rồi ai khuyên em nên học cách tự thương yêu bản thân mình?", Tiểu hổ ly, thay đổi đề tài câu chuyện nhanh như chong chóng. Hắc Tử không biết phải làm sao nữa, "Được, đền cho em mấy món ngon ngon". Nói xong, Hắc Tử đứng dậy trước, đi được hai bước, bỗng quay đầu chỉ vào chiếc áo sơ mi kẻ ca rô mà Ái Đệ đang khoác trên người, "Cởi cái này ra, mặc áo khác đi, xấu cũng đến mức độ nào đó thôi chứ, đừng để anh mất mặt".

Buổi tối khi về, Khánh Đệ cảm thấy em gái có chút là lạ. Mấy hôm trước, dù Ái Đệ vẫn rất quật cường kiên quyết, nhưng ánh mắt vô thần, trái tim nguội lạnh như đã chết. Tối nay xem ra tinh thần đã có chút phấn chấn. "Chị về rồi à? Em cứ tưởng..." Ái Đệ bỏ lửng vế sau, nhìn chị cười.

Khánh Đệ trừng mắt, bước tới véo mũi em, Ái Đệ cười hi hi tránh được. Tắm xong đi ra, Ái Đệ ngồi xuống viết, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Khánh Đệ tới xem em gái viết gì, bỗng thấy trên quyển vở một loạt những dãy số. "Em đang tính toán, xem nếu mở quán trà sữa trên đường Đại Hưng thì cần bao nhiêu vốn." Ái Đệ hào hứng giải thích, "Chị,em mở quán trà sữa được không? Tiện thể mùa hè có thể bán kem, mùa đông bán xúc xích nướng".

"Đường Đại Hưng? Tiền thuê đắt thế mà." Hai năm nay tiền thuê nhà ở Vấn Sơn tăng cao đột ngột, muốn thuê một gian hàng mấy mét vuông để kinh doanh buôn bán chi phí cũng ngất ngưởng. "Chút tiền đó của em trả người ta rồi, còn lại có đủ tiền đặt cọc thuê cửa hàng không?" "Em đã tính toán mấy hôm nay rồi, dù bây giờ tiền mua nhà đã nộp đợt đầu, nhưng không có nguồn thu nhập thì em cũng chẳng tiếp tục được. Mà chút tiền ấy gửi vào ngân hàng lấy lãi thì được bao nhiêu, thà rút về buôn bán còn hơn. Chị, hôm nay có người bảo muốn hợp tác với em, nói em nhanh nhẹn, nói năng ngọt ngào, làm hàng ăn nhất định sẽ rất vượng. Quan trọng nhất là, anh ấy chỉ bỏ vốn mà không tham gia quản lý, tất cả mọi việc do em quyết." Khánh Đệ chăm chú nhìn em, bình tĩnh hỏi: "Anh Hắc Tử phải không?".

Ái Đệ đột nhiên mất hứng, ỉu xìu đáp, "Còn định cho chị bất ngờ". Ái Đệ nhanh mồm nhanh miệng lại cần cù chăm chỉ, mấy năm nay được rèn luyện, buôn bán làm ăn quả thực rất giỏi. Hắc Tử có con mắt rất tinh tường, nhưng chẳng biết còn có ý định nào khác nữa không. Khánh Đệ do dự hỏi: "Anh ấy không nói chuyện gì khác?".

Ái Đệ lắc đầu, "À, anh ấy bảo em tìm hiểu tiền vốn cho nguyên vật liệu, còn cửa hàng anh ấy nhờ người tìm". "Hai người thỏa thuận thế nào?" "Anh ấy nói anh ấy bỏ phần vốn lớn, chủ yếu là tiền đặt cọc, còn trang trí thì đơn giản, anh ấy có thể nhờ bạn bè giúp, trả tiền mua nguyên liệu cho họ là được. Coi như anh ấy bỏ ra hai phần ba, em một phần ba. Lợi nhuận chia đôi, tiền lương tính riêng."

Hỏi đi hỏi lại, thấy Hắc Tử không có ý định gì khác, Khánh Đệ mới yên tâm một chút. Biết Ái Đệ vô cùng hào hứng, cô bèn kéo một chiếc ghế ngồi cạnh em, cầm quyển sổ lên nhìn. "Đây là số vốn dự tính, tiền thuê, tiền lương, khấu trừ, tiền thuế đều do em tính toán dựa vào kinh nghiệm của mình, cụ thể còn phải xem từng mục, từng mục một. Có điều em đã tính hơn lên khá nhiều, chỉ cần địa điểm đẹp, khách hàng đông thì về cơ bản không thể lỗ được. Tốt nhất, tìm mặt bằng gần rạp chiếu phim Quang Minh, tiện thể bán ít đồ ăn vặt luôn." "Gần rạp chiếu phim ấy hình như có hai cửa hàng tương tự rồi."

"Chị, thời này mà chị còn muốn buôn bán độc quyền à? Ngoài chất lượng và vệ sinh an toàn thực phẩm ra còn xem bài trí và chất lượng phục vụ, mọi người phải dựa vào bản lĩnh của mình mà kiếm tiền thôi." Khánh Đệ đặt cuốn sổ trong tay xuống, "Chị đang định bàn với em, hỏi xem em có muốn cùng chị đến Bắc Kinh sau khi giải quyết xong mọi việc ở đây không?". Ái Đệ thoáng kinh ngạc, rồi cười nói, "Chị, chuyện này em cũng nghĩ rồi, nhưng có điều sau em lại thôi. Nghe chị kể trong điện thoại về những người và việc ở đó, em cũng rất ngưỡng mộ, tràn đầy màu sắc, thú vị hơn nhiều so với cuộc sống của em ở đây. Song bản thân thế nào thì chính mình là người rõ nhất, em không thể đi làm thuê cho người ta được, nhịn ăn nhịn uống tiết kiệm tới cuối năm được ít tiền. Thà ở lại Vấn Sơn, ít nhất thì em cũng thân thuộc nơi này, quen biết nhiều, làm lại từ đầu sẽ dễ dàng hơn. Huống hồ, còn cả mẹ nữa, em không nỡ".

Ái Đệ nói hợp tình hợp lý như thể đã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi. Khánh Đệ không khuyên can thêm, nhưng ánh mắl vẫn rất buồn bã, " Trước kia còn có một gia đình, sau này chỉ mình em đơn độc, chị lại ở xa thế, có chuyện gì…". "Chị, chắc chị nhớ tới chuyện ngày trước khi chị đang dạy học ở Dã Nam, em một mình chuyển ra ngoài thuê nhà sống phải không? Lúc ấy em cũng không có kinh nghiệm gì, buổi tối gió thổi cây reo thôi cũng sợ. Giờ không thế nữa. Nếu nói cô đơn, thực ra ngay cả khi đã kết hôn, hai năm nay có phải em chưa từng nếm trải cảm giác ấy đâu? Dù bên cạnh có người hay không, thì cảm giác cô đơn trong lòng mới thật sự khiến em khó chịu." Khánh Đệ mím môi, khẽ vuốt mái tóc dài của em, rất lâu sau mới thốt lên một câu cảm khái, "Tiểu Ái lớn thật rồi".

Khánh Đệ ở lại Vấn Sơn sáu ngày. Trước khi quay về Bắc Kinh, cô tới gặp và cảm ơn Hắc Tử. Thái độ trịnh trọng khác thường ấy khiến Hắc Tử vô cùng ngượng ngùng, bèn nói; "Đừng cảm ơn anh. Anh thấy em gái em làm ăn buôn bán giỏi, thật lòng muốn cho cô ấy cơ hội được thể hiện, hằng tháng tiền tiêu vặt của anh phải trông chờ vào bà chủ Thẩm rồi". Mọi người đang cười nói vui vẻ, anh ta bất giác thở dài "Có việc để bận rộn, còn hơn ngồi lì trong phòng nghĩ ngợi lung tung". Giọng nói của Hắc Tử như luyến tiếc, chua xót, Khương Thượng Nghiêu không kìm được liếc mắt nhìn Khánh Đệ một cái. Khánh Đệ vẫn cười tươi: ''Vậy sau này Ái Đệ có chỗ nào không nên không phải, phiền anh bảo ban chỉ dạy nó".

Hắc Tử càng lúng túng khó xử, lén liếc nhìn Ái Đệ đang cúi đầu ăn cơm, và cũng liếc lại mình qua thành bát. Bốn mắt chạm nhau, Hắc Tử vội vàng né tránh, ho một tiếng rồi nói, "Sẽ cố gắng, cố gắng". Lần này chia tay sẽ lại xa nhau vài tháng. Sau khi lên xe, Khánh Đệ lưu luyến quay đầu nhìn. Khương Thượng Nghiêu quan sát sắc mặt cô hồi lâu, khẽ hỏi: "Không phản đối nữa à? " "Ái Đệ lớn rồi." Bóng dáng xinh đẹp dần khuất khỏi tầm mắt, Khánh Đệ quay đầu nói với anh, "Em tin nó có thể tự xử lý. Còn nữa, em nhờ anh quan tâm để ý tới em gái em, nếu anh Hắc Tử bắt nạt nó...".

"Yên tâm. Anh là anh rể của Ái Đệ trước, rồi mới là anh em với Hắc Tử." Ánh mắt anh nghiêm túc nhưng mang chút gian xảo, vành tai Khánh Đệ bỗng nóng bừng, đành chọn cách phớt lờ, quay đầu hỏi người ngồi phía trước, "Đại Lỗi, anh giỏi lắm, mấy hôm tôi về chẳng thấy anh đâu, tránh tôi phải không?". Lưu Đại Lỗi vội gào lên đầy oan khuất, "Chị dâu, em chân không tiếp đất, tất cả là vì…".

Qua gương chiếu hậu, liếc thấy ánh mắt cảnh cáo của lão đại, Lưu Đại Lỗi buồn rầu ngậm miệng, nghĩ nát óc tìm lý do khác "Vì hạnh phúc tương lai". Bình thường Lun Đại Lỗi chỉ mua vài ba cuốn tiểu thuyết võ hiệp đọc giải trí, có mua tạp chí thời trang bao giờ đâu chứ? Vỗ ngực tự nhận thì hùng dũng thế nhưng đến sạp báo hỏi, cậu ta nghệt mặt ra. Báo ra từ tháng Ba, ai còn giữ đến tháng Năm làm gì? Cậu ta đi khắp một vòng Vấn Sơn, rồi lại quay về Nguyên Châu tiếp tục thu thập cả buổi chiều, cũng chỉ thu được hơn mười cuốn làm chiến lợi phẩm. Lúc đầu, cậu ta còn hùng dũng hứa sẽ làm tốt việc này, nên không thể cầm hơn mười cuốn tạp chí về nói với anh Khương rằng, "Chỉ còn chỗ này thôi, bán đắt hàng quá, hết rồi".

Thế chẳng phải tự mình đến nộp mạng hay sao? Tìm mãi, tìm mãi, cũng may Tiểu Úy Tử thông minh, giúp cậu ta post thông báo lên mạng thu mua với giá cao, ngoài ra còn tìm đến tận nơi phát hành, thu về được hai hộp lớn, rồi mới dám quay về gặp lão đại. "Hạnh phúc tương lai? Đại Lỗi, anh định kết hôn sao?"

"Hả?!" Lưu Đại Lỗi há miệng cứng lưỡi. "Đính hôn, kết hôn thì sớm quá." Khương Thượng Nghiêu ngồi cạnh giải thích. Người này còn hiểu tình hình hơn cả đương sự nữa. Lưu Đại Lỗi thầm nghĩ sao cậu ta lại không biết chuyện Tiểu Úy Tử đã đính hôn với mình chứ? Liếc mắt thấy Tiểu Đặng đang cười sung sướng trước tai họa của người khác, lại nhìn Khương Thượng Nghiêu giả bộ điềm tĩnh, Lưu Đại Lỗi đành phải vội vàng gật đầu nói phải.

Trong lúc nói chuyện, xe chuẩn bị ra khỏi Vấn Sơn. Khánh Đệ bỗng hỏi Khương Thượng Nghiêu: "Anh đưa em đi thật à? Không phải làm sao?". "Anh cũng đúng lúc có việc phải đến đó.". Khánh Đệ bận chăm sóc em gái mấy hôm nay, Khương Thượng Nghiêu cũng không rảnh. Diệp Thận Huy ở Tế Tây thêm vài ngày, sau đó quay về thành phố Tứ Cửu. Trong công cuộc kiểm soát tầm vĩ mô, việc xây dựng nhà máy thép lớn thế này phải được sự cho phép của nhiều ban ngành, quá trình thẩm tra nghiêm ngặt. Lần này Diệp Thận Huy phải đi vận động không ít nơi.

Trước đó không lâu, Diệp Thận Huy đứng ra mở tiệc mời Thị trưởng Tần và Khương Thượng Nghiêu, thái độ tử tế ấy một mặt muốn trả lời việc Khương Thượng Nghiêu có ý muốn góp cổ phần vào Tập đoàn Kim An. Và theo lẽ tự nhiên, Khương Thượng Nghiêu giới thiệu Diệp Thận Huy cho Cục trưởng Mạnh Thời Bình cũng là việc nên làm. Chưa kể tới những lần đi vì công việc, con đường này anh đã đi đi về về không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng được đồng hành cùng người thương yêu, nắm những ngón tay thon dài của cô, nghe cô nói cười với Lưu Đại Lỗi, hoặc im lặng chăm chú quan sát cô... Chỉ là tưởng tượng thôi cũng đã khiến anh vô cùng vui sướng rồi, chỉ hận một nỗi đường quá ngắn.

Hai căn hộ chung cư ở Đông Trực Môn anh mua năm ngoái đã giao cho công ty thiết kế, làm nội thất xong thì cũng sắp đến Thế vận hội. Nhưng vẫn phải đợi mấy tháng nữa, vì vậy đến đường Song Hòe Thụ, mang hành lý và đặc sản quê hương mà mẹ Khánh Đệ chuẩn bị lên lầu, mở cửa cho Khánh Đệ xong, Khương Thượng Nghiêu nhìn sang phòng đối diện, "Ở tòa nhà này còn phòng cho thuê không?". Khánh Đệ buồn cười, "Sao? Khương tổng thiếu một hành cung?". Nhớ tới Chu Quân bán nude, mặt anh có vẻ không vui, "Sao em có thể cô nam quả nữ sống với nhau, nói ra nghe chẳng ổn chút nào".

Gia trưởng phong kiến! "Cô nam quả nữ sống cùng nhau quá bình thường, nhiều nam một nữ hoặc một nam nhiều nữ sống cùng nhau mới không bình thường." Người con gái này! Khương Thượng Nghiêu bất lực. Chu Quân vẫn chưa hết giờ làm, căn phòng rất đỗi yên tĩnh. Đặt đồ xuống, anh định ngồi thêm một lát, nhưng xem đồng hồ, đành lưu luyến ngước mắt chăm chú nhìn Khánh Đệ.

Ngồi trong xe đã nghe anh gọi điện thoại hẹn người ta, Khánh Đệ giục, "Đi đi, lỡ việc không hay đâu". "Vậy tối nay nếu xong việc, anh đến tìm em nhé?" Anh đứng bên cửa băn khoăn.

"Anh có chắc sau đó không phải tiếp đón họ?" Khương Thượng Nghiêu chăm chú nhìn nụ cười nơi khóe môi cô, mặt nghiêm túc, "Lại đây". Khánh Đệ do dự mấy giây, bước đến, không kịp mở miệng đã bị anh kéo vào lòng.

"Đừng cử động, anh chỉ ôm thôi." Quay về vòng tay quen thuộc, vùi mặt vào hõm cổ anh, dường như cô có thể nghe thấy cả tiếng động mạch của anh đang chảy rần rật. Khánh Đệ do dự, cuối cùng từ từ vòng hai tay, ôm lấy anh. Hành động ấy an ủi anh rất nhiều, anh thỏa mãn thở hắt ra, ôm cô thật chặt.

Tình nghĩa thâm sâu, không thể dùng lời tả hết. Trăm nghìn lời nói hóa thành một tiếng thở dài. "Đến lúc phải đi rồi." Anh khẽ gật đầu, ngón tay lưu luyến vén mấy sợi tóc lòa xòa bên má cô.

"Đi đi." Cô mỉm cười, "Em đợi anh"..