Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 102

Chương 102.

Đối với một lãnh đạo cấp cao như Mạnh Thời Bình, kiểu người làm ăn như Khương Thượng Nghiêu rất hiếm khi lọt vào mắt ông. Trước kia ông hòa nhã vớí anh chỉ vì nể mặt lão Khu, huống hồ, lý lịch của Khương Thượng Nghiêu có vết đen, Mạnh Thời Bình ít nhiều cũng thấy gượng gạo. Nhưng sau này Khương Thượng Nghiêu có nhiều hành động bạo dạn, đầu tiên là dựa dẫm vào tập đoàn quốc doanh, sau đó tham gia cổ phần vào doanh nghiệp có quy mô lớn trong tỉnh Tế Tây, đồng thời còn tạo được thành tích lớn. Những thành tích ấy khiến Mạnh Thời Bình vô cùng hứng thú. Lúc trước, cảm nhận của ông dành cho Khương Thượng Nghiêu là tuổi trẻ, có nhuệ khí, có tài năng. Sau khi quan sát và tiếp xúc, ấn tượng của ông thay đổi rất nhiều. Người có tài không ít, song người tài trí song toàn, biết cách mượn thế lực của kẻ khác lại không nhiều. Điều khiến ông khâm phục nhất chính là thiếu niên đắc ý, nhưng không kiêu ngạo, chẳng làm càn. Đầu năm, nghe tin Khương Thượng Nghiêu được chọn làm một trong mười thanh niên xuất sắc của tỉnh, thân là một thành viên trong thể chế này, ông rất hiểu thành tích đó có ý nghĩa thế nào, bất giác thầm vui cho tiểu tử ấy. Khi gặp mặt, Mạnh Thời Bình không ngớt lời tán dương Khương Thượng Nghiêu. Trước mặt ông, anh hành lễ đâu ra đấy, nào dám kiêu ngạo? Mạnh Thời Bình lần nữa nín cười gật đầu, thầm khen anh tử tế, biết lễ biết nghĩa.

Nói tới sự phát triển gần đây, Khương Thượng Nghiêu không tránh khỏi việc nhắc đến vấn đề Kim An có ý định đầu tư xây dựng nhà máy thép, rồi nói chủ tịch hội đồng quản trị của Kim An gần đây tới Tế Châu, và đã cùng dùng bữa tối với thị trường Vấn Sơn là Tần Thạnh. Vừa nhắc đến chuyện này, Khương Thượng Nghiêu để ý thấy lông mày của người đối diện hơi nhíu lại. "Thanh niên các cậu có nhuệ khí, có chí tiến thủ, phát triển sự nghiệp, thân làm trưởng bối như tôi đương nhiên phải ra sức ủng hộ." Cuối cùng Mạnh Thời Bình cười tươi nói. Một người đã lăn lộn nơi quan trường nhiều năm như ông, thái độ này quả thật không thường thấy, Khương Thượng Nghiêu trong lòng đã rất chắc chắn.

Sau khi hẹn ngày giờ mời dùng tiệc, rồi lại khéo léo từ chối ý tốt của Mạnh Thời Bình khi ông giữ lại dùng cơm, anh cáo từ ra về và hẹn gặp Diệp Thận Huy. Bữa cơm này, hai người ăn gần ba tiếng, bàn từ việc cải tiến công nghệ luyện than cho tới lựa chọn địa điểm đặt nhà máy sản xuất thép và cơ cấu nhân sự, thảo luận rất nhiều tình tiết. Sau khi tạm biệt, tinh thần Khương Thượng Nghiêu có phần hào hứng. Nhớ tới nụ cười của Khánh Đệ lúc nói "Em đợi anh", Khương Thượng Nghiêu vội vàng đi từ phía Đông sang phía Tây thành phố, chờ dưới tòa nhà ở đường Song Hòe Thụ.

"Anh Khương, đạo hạnh của anh vẫn chưa đủ." Phớt lờ cái chau mày không vui của lão đại, Lưu Đại Lỗi tiếp tục cằn nhằn, "Nên chuẩn bị ít nến, cắm thành hình trái tim trên mặt đất, sau đó ôm một bó hoa tươi thật lớn, đợi chị dâu xuống lầu, tặng hoa cho chị ấy, đảm bảo chị dâu sẽ vui mừng kinh ngạc mà ôm chầm lấy anh". "Chuyện rùng rợn như thế cậu làm rồi à?" Không đợi Lưu Đại Lỗi mở miệng phủ nhận, Khương Thượng Nghiêu đã liếc thấy bóng dáng quen thuộc của Khánh Đệ, vội vàng bước đến, "Muốn đi đâu?". Trời đã khuya, Khánh Đệ cũng chẳng biết làm gì. Tình cảnh này có vẻ giống sự ngượng ngùng của những đôi mới yêu nhau, hai người nhìn nhau, cùng cười. "Tùy anh, đâu cũng được."

Nhớ có lần gọi điện cho cô, thấy cô hẹn người ta ăn cơm gần Hậu Hải, anh bèn dặn Tiểu Đặng cho xe chạy về phía Địa An Môn. Khánh Đệ liếc mắt nhìn anh hiểu ý. Khương Thượng Nghiêu nắm chặt tay cô, biết cô muốn cười mình, đột nhiên khẽ tiếng giải thích, "Nơi mà em thường đi, dù anh chưa từng đến, nhưng nghe vẫn rất thân thiết". Khánh Đệ không nói gì, chỉ dùng lực siết chặt tay anh, đáy mắt lấp lánh niềm vui.

Lúc này, dọc phía Nam của Hậu Hải vô cùng đông vui náo nhiệt. Khánh Đệ đề nghị xuống đi bộ dọc bờ phía Bắc. Từ xa, Lưu Đại Lỗi nhìn theo bóng hai người họ, lắc đầu bất lực, "Người ta yêu đương thì ăn uống vui chơi, còn đôi này lại ra tận đây để đi dạo". Tiểu Đặng nói như rất thấu hiểu, "Làm gì không quan trọng, quan trọng nhất là làm với ai". "Tiểu Đặng, anh bỗng phát hiện ra, anh cần phải đề phòng chú, chú và Tiểu úy Tử nhà anh rất hợp ý nhau!"

"Anh Đại Lỗi..." "Ha ha, chỗ này thật tuyệt, có tiền mua một Tứ hợp viện' để sau này dưỡng lão." ' Tử hợp viện: Kiểu kiến trúc cổ miền Bắc Trung Quốc, nhà xây bốn phía xung quanh và có khoảng sân lớn ở giữa.

Bờ Bắc của Hậu Hải mặt nước rộng, liễu rủ san sát, nửa đêm là lúc có thể ngắm ánh trăng nơi đáy nước. Chầm chậm bước về hướng Nam, Khương Thượng Nghiêu bất giác nhớ lại những cảnh tượng đẹp đẽ khi xưa. "Ngày mà giếng than đầu tiên của thôn Châu bắt đầu đi vào khai thác, buổi tối lúc anh đưa em về thôn Nam, cũng vào đêm trăng thế này." Khi ấy đang giữa tháng Năm, họ men theo ruộng lúa với ánh trăng tiễn bước. Khi ấy họ vẫn kẻ trước người sau, chưa dám chạm tay. Khi ấy anh đưa cô về thôn Nam, hai người ngồi cùng nhau bên bức tường đá, có cây mơ già làm chứng, anh đã xin cô cho anh thêm chút thời gian. "Em đợi anh."

Cô vẫn đang đợi anh, đợi tình yêu của anh, đợi anh thật sự hiểu thế nào là tình yêu. Khương Thượng Nghiêu nắm chặt những ngón tay cô, cảm kích và hổ thẹn không biết nói gì. Ông trời xót thương, anh cuối cùng vẫn gặp may. "Chẳng biết tổ chim én còn ở đó không, đám chim non có khỏe không." Khánh Đệ buồn bã, “Vấn Sơn đối với em dường như đã xa lắm rồi". Nghe vậy, trái tim anh đau nhói, nhưng ngay lập tức cũng hiểu. Dù cô ở đâu, chỉ cần thế giới của cô không chối bỏ anh là được. "Muốn về nhà, gọi điện thoại anh sẽ đến đón em. Phải rồi, hai hôm nữa hết bận rộn, anh mời Đàm Viên Viên và Chu Quân ăn cơm, thời gian địa điểm em quyết nhé."

"Sao, thấy họ có thành kiến với anh, nên định đột kích à?" "Anh chân thành mà." Khánh Đệ ngước mắt cười, thừa nhận lòng chân thành của anh.

Qua cầu Ngân Đĩnh, thoáng nghe thấy tiếng nhạc và tiếng cười nói, hai người rẽ vào một quán bar nhỏ trong hẻm Ca sĩ trong quán bar đang cất tiếng hát. Khi bia được mang tới, cô gái mặc xường xám ngắn nền xanh hoa đỏ bắt đầu vang bài hát Người tình thương yêu, giọng uyển chuyển dịu dàng, lại có chút thương cảm. Khương Thượng Nghiêu lặng lẽ ngồi song song với Khánh Đệ trên ghế. Nghe đến câu "Có anh trên đường tình, em hoàn toàn không cô đơn", anh vòng cánh tay dài của mình khẽ ôm Khánh Đệ vào lòng. Cô quay lại, nhìn ánh mắt cứ quấn lấy mình của người yêu. Ngay sau đó, giọng hát dịu dàng khẽ vang bên tai, "Anh đối với em tốt như thế, lần này hoàn toàn không giống".

Bao năm không được nghe anh hát, giọng hát vẫn khiến người ta cảm động nhường ấy, trầm ấm và có sức hấp dẫn. "Người thương yêu, người tình thương yêu, đây là thời khắc hạnh phúc nhất đời em." Anh cất cao giọng hát cùng cô ca sĩ trên sân khấu câu cuối cùng, đồng thời nghịch mớ tóc lòa xòa bên má Khánh Đệ, sững người nhìn cô, cười tươi, "Khánh Đệ, quá lâu rồi, anh chỉ để ý tới bản thân mình quá lâu rồi, cả những chuyện trước kia nữa, dường như anh quên mất rằng bên cạnh mình luôn có em... Thế mà lại chưa bao giờ nghiêm túc hát tặng em một bài, chưa từng khiến em cười vui vẻ. Cảm ơn em đã luôn bao dung cho sự ích kỷ của anh, cảm ơn em đã ở bên anh lâu như thế". Cô mím chặt môi chầm chậm gật đầu, cuối cùng không kìm được, nước mắt vẫn trào ra, rơi xuống mu bàn tay anh. Một giọt, hai giọt, sau đó hòa thành một đường thẳng. Anh giơ tay đưa sát miệng, hôn lên những giọt nước mắt của cô đọng trên tay mình.

"Khi ấy em nói hy vọng mười năm sau anh có tâm trạng hát cho nghe một bài, anh đã gật đầu. Anh ngốc quá, hoàn toàn không hiểu thứ em quan tâm nhất là gì, đó là anh đã đồng ý để em chờ đợi mười năm." "Như thế cũng tốt." Khánh Đệ gục đầu vào hõm cổ anh, nước mắt thấm ướt vai anh, trong tiếng sụt sịt, cô nói với anh, "Thật mà, như thế này rất tuyệt". "Cậu nói xem họ có hôn nhau không?" Lưu Đại Lỗi nhìn chằm chằm vào đôi tình nhân ngồi phía trước.

"Bao nhiêu người thế này, tính chị dâu lại bảo thủ như vậy, chắc không đâu". Tiểu Đặng cũng thò đầu ra nhìn theo Đại Lỗi. "Anh với chú cược, anh cược chắc chắn hôn." Lưu Đại Lỗi nghển cổ, bộ dạng còn kích động hơn cả khi trao nụ hôn đầu, "Nhìn xem, gần rồi... gần rồi!". "Anh Đại Lỗi, di động của anh kìa?"

"Mặc kệ nó!" Nói xong Lưu Đại Lỗi liền hối hận, nhận điện thoại mà mắt vẫn nhìn chăm chăm về phía trước, "Tiểu Úy Tử?". Vừa nghe thấy giọng cậu ta, đối phương lập tức cúp máy. Lưu Đại Lỗi thấy kỳ lạ bèn nhìn một cái, lúc này mới phát hiện ra tay mình đang cầm di động của lão đại. Thấy số lạ, Lưu Đại Lỗi do dự vài giây, rồi bước tới cạnh Khương Thượng Nghiêu, "Anh Khương". Khương Thượng Nghiêu quay đầu lại, vẻ mặt thoáng chút phẫn nộ. Khánh Đệ ngồi thẳng dậy rời khỏi vòng tay anh, mắt vẫn sáng lấp lánh, ngượng ngùng nghịch mái tóc ngắn. Lưu Đại Lỗi căm hận, chỉ muốn cho mình hai cái bạt tai, nhưng đây là việc nghiêm túc, cậu ta khom người, mặt nhăn mày nhó, nói, "Anh Khương, không thể trách em, cái số điện thoại mà anh nói gọi đến rồi".

Ngay lập tức, Khương Thượng Nghiêu lấy lại vẻ điềm tĩnh, nhận di động và nói với Khánh Đệ, "Anh ra ngoài nghe máy". Ra khỏi con hẻm nhỏ, anh bấm máy gọi lại, đối phương chỉ nói ngắn gọn một câu, "Lộ diện rồi, có người nhìn thấy ở thị trấn gần quê hắn ta. Chắc chắn là Tang Cẩu". Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu nhìn ánh trăng trong màn đêm mịt mờ, lặng lẽ châm một điếu thuốc và trầm ngâm hồi lâu, sau đó bấm máy gọi về Vấn Sơn, hỏi: "Nghiêm Quan, người trong ảnh còn nhớ không?".

Nghiêm Quan đáp, "Nhớ". "Vậy tốt, mấy điểm tôi dặn trước kia, anh cho người qua đó canh chừng, tóm được hắn đưa ngay đến căn nhà ấy. Phải tỉnh táo, đừng gây ồn ào quá." Nghiêm Quan kiệm lời như kiệm vàng lại một lần nữa đáp gọn lỏn, "Vâng!". Khương Thượng Nghiêu cúp máy.

Anh quay vào trong ngồi xuống, Khánh Đệ quan sát và suy đoán nỗi lo lắng trong lòng anh. "Ở Vấn Sơn có việc gấp, anh phải về à? "Không vội." Khương Thượng Nghiêu khẽ vỗ vào cánh tay cô an ủi. Qua lớp vải mỏng, anh vẫn cảm nhận được sự mịn màng của làn da ấy. "Chuyện ở đây quan trọng hơn, hai hôm tới làm xong, anh mới về được." "Cũng muộn rồi, nghe xong bài này chúng ta về thôi." Dù vẻ mặt anh bình thản, song lưng áp sát ngực anh, Khánh Đệ mẫn cảm nhận ra sự cứng lên của những thớ thịt.

"Mới ngồi một lúc mà" Anh lưu luyến. Mặc dù ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để an ủi nhũng cảm xúc tệ hại của anh. Nếu trong cuộc đời thỉnh thoảng có những phút giây khiến người la phải chờ đợi như thế, thì cuộc đời còn gì phải tiếc nuối nữa? Ba ngày sau, trời vừa tối, trên con đường dành cho khách VIP ở sân bay Nguyên Châu, một chiếc xe màu đen đến đón Lưu Đại Lỗi và Khương Thượng Nghiêu vừa từ Bắc Kinh về, chạy thẳng tới Vấn Sơn.

Còn chưa ngồi vững, Lưu Đại Lỗi đã nói chuyện về xe cộ với người lái xe được điều từ khu mỏ tới. Lần này ở Bắc Kinh cậu ta đã tận mắt nhìn thấy chiếc Rolls-Royce Phantom dài sáu mét chuẩn của chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Kim An. Giống như tiếng sét ái tình, lão Tạ cũng là người thích xe, hai người trò chuyện rất tâm đầu ý hợp. Lão Tạ liền nói "Anh Đại Lỗi, thế nào, anh cũng muốn mua một chiếc à?". "Thôi đi." Lưu Đại Lỗi vò đầu thở dài, "Cái xe này giống hệt phụ nữ, đẹp thì đẹp thật, nhưng luận về tình cảm và độ dễ chịu, thì vợ mình vẫn hơn". Khương Thượng Nghiêu ngồi ghế sau bất giác phì cười. Lưu Đại Lỗi tính cách vui vẻ, tiếp xúc với nhau lâu, anh không cảm thấy phiền phức, mà ngược lại còn thấy mỗi lúc Nhị Hóa ở bên rất có hiệu quả làm dịu thần kinh. Ví như lúc này chẳng hạn.

Ba ngày nay, anh không chỉ giới thiệu Diệp Thận Huy và Mạnh Thời Bình làm quen với nhau, mà còn cùng Diệp Thận Huy quyết định tỷ lệ vốn đầu tư cùng những công việc trong tương lai. Buổi tối, ăn cơm với bạn của Khánh Đệ xong, anh vội vội vàng vàng đáp chuyến bay đêm về Vấn Sơn. Càng gần Vấn Sơn, cảm xúc trong lòng càng không thể kìm được, giống hệt như tháng trước bày binh bố trận để bẫy Nhiếp Nhị vậy. Nhưng thần kinh bị câu chuyện cười này của Lưu Đại Lỗi làm cho giãn ra nhiều, anh dựa người vào ghế, từ từ thả lỏng cơ thể. Khánh Đệ từng nói, "Những quá khứ buồn đau nặng nề kia, trong tương lai mà vô số khả năng có thể xảy đến với cuộc đời một con người, chỉ là chút mảnh vỡ thời gian không đáng kể". Tang Cẩu đối với anh bây giờ, chẳng qua chỉ là một trang sách sắp được lật qua.

Sắp rồi..