Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 106

Chương 106.

Khu Đức bị hôn mê nặng, sau khi kiểm tra một lượt phải tới tận nửa đêm mới từ từ tỉnh dậy. Ánh mắt ông mơ hồ lướt qua bốn người đứng bên giường, đột nhiên như kinh hãi điều gì đó, ra sức bám vào thành giường chống tay ngồi dậy. Hắc Tử vội vàng đi tới đỡ ông, Khương Thượng Nghiêu đứng bên an ủi. "Chú Đức, chú yên tâm, thím đưa Tiểu Bảo về rồi, sáng mai sẽ đến." Khu Đức nhìn chằm chằm vào đôi mắt quan tâm của Khương Thượng Nghiêu, tâm trạng phức tạp, vừa như nghi ngờ vừa như bất lực, cuối cùng hai lông mày đang nhíu chặt vào nhau của ông mới từ từ giãn ra, nằm xuống lại nhắm mắt ngủ vùi. Bác sĩ trực và y tá vào bận rộn một hồi, bốn người mới lần lượt ra khỏi phòng bệnh. Hắc Tử ôm mặt ngồi ở góc ghế sô pha thần thái mệt mỏi buồn bã. Quang Diệu ra sức vỗ vai anh ta, rồi ngồi xuống. Khương Thượng Nghiêu và Bá Long nhìn bộ dạng cố kìm nén nước mắt của Hắc Tử, cùng lúc thở dài.

Chú Đức mới chỉ hơn năm mươi, nhưng đã mắc chứng ung thư gan giai đoạn cuối, chẳng ai có thể ngờ nổi. Khu Đức coi Hắc Tử như con đẻ, chăm sóc dạy bảo, ba mươi năm như một, không cần nghĩ cũng biết lúc này Hắc Tử đau đớn nhường nào. Phòng bệnh phủ đầy một màu chết chóc, bốn người ngồi im cúi đầu bất động, mỗi người một tâm trạng, chìm đắm vào dòng suy nghĩ riêng. Chương trình thời sự trên ti vi chiếu cảnh Nhiếp Nhị hai tay bị còng được áp giải vào phòng xét xử, cuộc đời đã không còn hy vọng gì nữa. Ngay sau đó, Khu Đức cũng nhập viện, chẳng biết quỷ môn quan này có qua được hay không. Trong Vấn Sơn nhất thời rộ lên rất nhiều tin đồn, có người nói hai người bọn họ đã phạm tới thần linh, kẻ lại bảo Nhiếp Nhị chính là do Khu Đức ám hại, đây là báo ứng, có người nhắc đến tên Vu béo ngày trước, bất giác thở dài.

Hắc Tử không quản ngày đêm bận rộn suốt mấy tháng, vừa mới thở phào nhẹ nhõm thì lại xảy ra chuyện này, hết giờ làm, anh ta chạy thẳng vào bệnh viên trông nom chú. Đúng thời gian bận rộn ấy thì cửa hàng cùng hợp tác kinh doanh với Ái Đệ khai trương. Ngày khai trương, Khương Thượng Nghiêu đích thân đánh xe lên sân bay Nguyên Châu đón Khánh Đệ về Vấn Sơn, rồi lại tới Cục Công an đón Hắc Tử cùng đến thẳng đường Đại Hưng. Là một trong hai vị chủ nhân của quán trà sữa, Hắc Tử hoàn toàn không biết hơn một tháng nay quán đã bị Ái Đệ làm ra thành hình dạng gì rồi, không thể không tò mò, nên anh ta nghển cổ ngắm nghía khắp nơi.

Xe dừng trước cửa rạp chiếu phim Quang Minh trên đường Đại Hưng, chỉ thấy mọi người đều dừng lại nơi cửa hiệu với tấm biển màu cam bên đường, không biết vây quanh để xem cái gì, đầu người lắc lư, thấp thoáng nghe thấy bên trong tiếng mấy cô gái đồng thanh hô khẩu hiệu, còn kèm cả tiếng vỗ tay. Cuối tháng Sáu là lúc các trường đang trong kỳ nghỉ hè, trên đường rất nhiều cô cậu học sinh thấy ồn ào náo nhiệt cũng sán vào xem, người vây ngoài cửa quán càng lúc càng đông, tiếng huýt sáo xen lẫn tiếng vỗ tay rầm rầm. Hắc Tử chau mày, "Ngoan ngoãn kiếm tiền là được rồi, làm cái gì thế không biết? Người đông nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao?"

Hắc Tử mắc bệnh nghề nghiệp, bao giờ cũng nhìn mọi việc dưới góc độ của sự an toàn. Khánh Đệ mỉm cưòi không đáp, chỉ nhìn về phía đám người kia, hy vọng có thể tìm thấy bóng dáng em gái Khương Thượng Nghiêu liếc xéo người anh em một cái, "Cậu thì hiểu gì? Ngày đầu tiên khai trương phải náo nhiệt ồn ào, ít nhất cũng phải để lại ấn tượng cho nguời ta, lần sau người ta mới muốn đến. Việc buôn bán Ái Đệ rất giỏi, cậu đợi đấy mà thu tiền, đừng động tay động chân, nghiệp dư còn đòi lãnh đạo người chuyên nghiệp" Hắc Tử bị anh nói tới mức nghẹn họng, đành quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này phía đối diện vọng tới một tràng vỗ tay rất kêu, cùng lúc tiếng mấy cô gái hét lên: "Trà sữa yêu thương. Yeah!". Một lúc sau, tiếng vỗ tay dừng lại, những người đứng xem cũng dần tản ra. Người thì cầm tờ rơi đứng nguyên tại chỗ đọc, người thì mang theo vào cửa hàng. Lúc này ba người mới nhìn thấy Ái Đệ. Cô mặc bộ váy liền màu trắng như váy chơi tennis, tóc đuôi ngựa buộc cao cùng các nhân viên khác của cửa hàng đứng ở cửa phát tờ rơi, tươi cười rạng rỡ, sức trẻ ngời ngời.

Dù mấy ngày nay tâm trạng Hắc Tử buồn thảm, vô cùng trầm uất, nhưng nhìn nụ cười tươi rói ấy, lòng bất giác vui theo. Khương Thượng Nghiêu ngồi trước vô lăng nhìn dòng chữ trắng nổi bật trên tấm biển nền cam lẩm nhẩm đọc, "Trà sữa yêu thương, Thẩm, Ái, Đệ1". Nói rồi anh quay đầu nhìn Khánh Đệ, nhướng mày, hỏi: "Vậy Thẩm Khánh Đệ của chúng ta...". 1 Trong bản gốc tên quán là “Thâm ái”, phát âm gần giống với “Thẩm Ái”, tên của Thẩm Ái Đệ.

Dù cái tên này công lớn thuộc về Khánh Đệ, nhưng trước giọng điệu trêu chọc của anh, cô đột nhiên nóng bừng hai tai, đỏ mặt mắng, ''Đừng vu oan cho em". Bộ dạng của cô lúc này thật đáng yêu, Khương Thượng Nghiêu chỉ hận đang có vật trở ngại đen sì ngồi lù lù phía sau. Mặc dù Khương Thượng Nghiêu chẳng hành động gì cả, nhưng ánh mắt nóng bỏng kia như đang vờn nghịch môi cô, rất đỗi yêu thương và gần gũi, mặt Khánh Đệ càng nóng hơn, đẩy cửa bước ra, nói: "Hai anh dừng xe, em vào xem em gái thế nào".

Đường Đại Hưng tấc đất tấc vàng, diện tích cửa hàng của Ái Đệ nhìn thì nhỏ, nhưng vừa sâu vừa dài, một mặt làm quầy tính tiền và tủ lạnh, một mặt đặt tám chín cái bàn. Lúc này, dãy bàn đã ngồi chật các đôi tình nhân và học sinh. Ái Đệ ôm chặt chị gái, vẻ mặt lúng túng, "Em cứ tưởng tối nay mọi người có thời gian mới đến, nên không dành chỗ, chút nữa anh Khương và anh Hắc Tử biết ngồi đâu?". Khánh Đệ đi thẳng đến chiếc ghế sau quầy thu ngân ngồi một đầu, "Ngồi đây được rồi, hai người họ cũng chẳng ở lâu đâu, phải vào viện".

Đang nói chuyện, hai người đàn ông kia đã xuất hiện ở cửa, Hắc Tử nhìn đông ngó tây, cười tươi rói, "Không tồi, rất ra dáng. Bà chủ, mang thực đơn ra đây xem có gì ngon không?". Lời vừa dứt, những người khác ồ lên cười. Ái Đệ lườm anh ta một cái, "Thật quê quá đi. Ở đây có phải nhà hàng đâu, không có menu, đều ghi cả trên tường kia kìa. Còn nữa, muốn ăn bánh ga tô thì tự mình ra tủ lạnh mà chọn". Hắc Tử vẫn bộ dạng lãnh đạo đi thị sát công việc của cấp dưới, hai tay chắp sau lưng chỗ nào cũng nhòm một chút, khi quay lại cầm theo hai miếng bánh ga tô đưa cho Khánh Đệ, rồi quay đầu nói với Ái Đệ, "Tính vào hóa đơn của anh".

"Thế không được. Ngày đầu tiên khai trương không thể không trả tiền." Khương Thượng Nghiêu móc ra mấy tờ bạc đưa cho em vợ tương lai, "Đại cát đại lợi". Ái Đệ lập tức cười tươi, "Cảm ơn anh Khương", rồi quay sang nghiến răng nhìn Hắc Tử, "Anh còn là đại cổ đông cơ đấy chẳng hiểu gì cả. Chị, em đi làm đã, lát nữa nói chuyện sau". "Tiểu nha đầu này giỏi thật." Đợi Ái Đệ đi rồi, Hắc Tử vừa ăn từng thìa lớn vừa khen, ánh mắt nhìn từ trần xuống sàn nhà. Cuối cùng dừng lại trên cặp đùi trắng nõn dưới chiếc váy ngắn màu trắng, "Cũng rất có mắt tuyển người".

Khương Thượng Nghiêu ho một tiếng ra hiệu cho Hắc Tử nghiêm túc hơn, vô tình bắt gặp ánh mắt chế nhạo của Khánh Đệ. "Đừng vờ nữa, em biết anh cũng muốn nhìn thêm mà", Khánh Đệ thì thầm. Anh tiện tay đón lấy cái thìa trên tay cô, xắn một miếng bánh trong đĩa ăn, "Đôi chân dài mà anh yêu đẹp hơn chân của bất kỳ ai trên con phố này". Câu nói đùa đầy ẩn ý, Khánh Đệ nghĩ đến Hắc Tử đang ngồi cạnh, ngại ngùng huých anh một cái, rồi lại thò đôi chân dài mà anh yêu ra đá thêm cái nữa.

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt của Hắc Tử, Hắc Tử buồn chán vò vò tóc, ảo não nói: "Nhìn hai người, tôi thật sự muôn kết hôn". Nói rồi ánh mắt Hắc Tử lại nhanh chóng nhìn về phía những chiếc váy trắng đứng ở cửa, cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu của mình. Khánh Đệ nhìn theo ánh mắt anh ta, thấy em gái đang đứng ở cửa, cười tươi cúi người chào khách.

"Kết hôn cũng được, để chú Đức vui vẻ." Khương Thượng Nghiêu nói. Khánh Đệ nghe vậy bất giác thấy buồn, trừng mắt nhìn anh, thì thầm cảnh cáo, "Anh em các anh, không được phối hợp bắt nạt em gái em". Khương Thượng Nghiêu mỉm cười, sững lại giây lát, rồi cúi đầu áp sát tai Khánh Đệ giải thích, "Hai anh em với hai chị em, sau này sinh con cũng giống như người một nhà, tình cảm vui vẻ lại sâu sắc, anh càng nghĩ càng thấy không có gì tốt hơn nữa".

Nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, ai ngờ suy nghĩ dưới vẻ bề ngoài ấy lại lang thang tới tận nghìn năm sau. Khánh Đệ biết mình nhỡ miệng, cãi cọ với người "mặt dày" như anh không có cơ hội thắng, đành trừng mắt lườm một cái, sau đó cười, "Em nghĩ kỹ rồi, đúng là rất thú vị". Người ra kẻ vào, buôn bán khá tốt, ăn bánh xong, Hắc Tử vẫn thấy Ái Đệ chưa xong việc, lẩm bẩm thiếu kiên nhẫn, "Bận tới mức này, đứng cả ngày chân sưng hết rồi?". Khương Thượng Nghiêu lập tức nháy mắt với Khánh Đệ, ý bảo Hắc Tử đang xót em gái cô, Khánh Đệ nhìn cô em gái đang bận rộn tươi cười, rồi quay sang cười với Khương Thượng Nghiêu.

Chú Đức bị ung thư gan giai đoạn cuối, không cần phải phẫu thuật nữa, bác sĩ đề nghị đưa vào điều trị định kỳ. Hai ngày nay tinh thần khá hơn một chút, chú Đức kiên quyết đòi về, rất kiên quyết. Hắc Tử ngồi một lúc, nhớ ra còn phải tới bệnh viện, muốn đi mà lại không nỡ. Khương Thượng Nghiêu vỗ vai bạn, nói: "Cuối tuần người đông, mấy ngày nữa hãy tới. Khánh Đệ, anh đưa em về khách sạn trước, rồi cùng Hắc Tử vào viện xem sao". Trước khi đi, Ái Đệ chạy đuổi theo, nói với Hắc Tử, "Buổi tối tính toán xong, em sẽ gọi điện báo cáo với anh". Hắc Tử sững lại, sau đó toét miệng, "Hằng ngày phải báo cáo là đúng rồi, đừng quên đấy".

Giọng điệu hách dịch khiến Ái Đệ giơ chân đá "không khí" về phía Hắc Tử một cái khi anh ta quay người đi. Như cảm nhận được điều gì đó, Hắc Tử vội quay người, Ái Đệ nhanh chóng cười nói: "Vâng, anh là đại cổ đông mà". Hai người còn lại tay trong tay nhìn nhau cười, chầm chậm bước về phía đỗ xe. Khánh Đệ cảm khái: "Tiểu Ái sau khi ly hôn đã gần như trở về với tính cách trước kia rồi". "Hắc Tử đúng là người thật thà, tính tình tốt hơn anh nhiều, nếu cậu ta và Ái Đệ có thể thành đôi, em có thể yên tâm."

"Cuối cùng anh cũng thừa nhận mình khiến người khác không yên tâm rồi?" Anh siết chặt tay cô, "Anh muốn quá nhiều thứ, vì vậy không thể không đối mặt với các lựa chọn". Giọng nói tình cảm, ánh mắt thấu hiểu, Khánh Đệ thấp thỏm, hỏi: "Lần này anh lựa chọn gì?".

Khương Thượng Nghiêu cụp mắt, như chìm vào suy nghĩ, đi đến chỗ để xe, mới thở dài, hạ quyết tâm, nói: "Khánh Đệ, nếu có việc cần phải làm, không làm không yên lòng, nhưng làm rồi lại khiến người thân tổn thương, thậm chí có khả năng sẽ thành người xa lạ với mình. Đối mặt với lựa chọn ấy, anh rất buồn". Khánh Đệ bất giác cắn chặt môi, trầm mặc quan sát anh, lòng ngầm đoán ra được chuyện gì. Nụ cười của anh hoang mang, "Anh nhớ tới câu nói của em, làm người không nên chi tiết quá, nhưng nếu cả hai phía đều rất quan trọng, anh... thực sự bối rối".

Khánh Đệ nhất thời chẳng biết nên khuyên người yêu thế nào, trong lúc đang ngẩn người thì Hắc Tử tới gần, Khương Thượng Nghiêu mở cửa xe bảo cô vào, bèn đáp: "Nói sau đi, để em nghĩ kỹ đã". Quay về phòng ở khách sạn, Khánh Đệ lấy quần áo trong hành lý ra. Nhớ tới lời Khương Thượng Nghiêu, cô buồn bã vô cùng. Khánh Đệ thở dài, chuẩn bị thay quần áo đến thăm bà ngoại và mẹ anh, đúng lúc ấy di động đổ chuông. "Lần trước về không thông báo cho anh, lần này lại định như thế?" Giọng điệu bình tĩnh, hình như còn đang cười.

"Thị trưởng Tần... Bí thư Tần, em mới về chưa bao lâu, đang định chút nữa gọi điện chúc mừng anh.".