Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 107

Chương 107.

Ban kỷ luật tỉnh ủy chính thức thành lập tổ chuyên án. Sau khi Ngụy Kiệt bị "song quy", Tần Thạnh nghiễm nhiên được thăng cấp, kiêm bí thư thành ủy thành phố Vấn Sơn. Vừa đến Vấn Sơn, nhậm chức chưa đầy hai tháng, chốn quan trường Vấn Sơn lại đột nhiên xảy ra biến động lớn như thế, Tần Thạnh đúng là đối phó không kịp. Một hòn đá ném xuống gợn ngàn con sóng lăn tăn, những kẻ trước kia "nương tựa" Ngụy Kiệt giờ dần chuyển hướng. Tình thế này, Tần Thạnh có thể hiểu. Bất luận thế nào, trong công tác hằng ngày, anh cảm nhận được áp lực quanh mình hiện nay đã giảm đi khá nhiều so với trước. Việc thúc đẩy phát triển cũng thuận lợi hơn, điều này khiến anh rất vui và càng hiểu thêm câu nói của bố trước đêm anh đến Vấn Sơn nhậm chức: "Công việc ở đó phức tạp, bố chỉ có bốn chữ dành cho con: Từng bước thận trọng". Thời khắc này, trong lúc bận rộn cuồng loạn có thể nhìn thấy người tri giao, thoải mái đặt phiến đá nặng nề trong lòng xuống, thật sự là một chuyện vô cùng tốt đẹp.

Khánh Đệ hẹn Tần Thạnh cùng đi ăn cơm. Ngày hôm sau, khi nói với Khương Thượng Nghiêu, anh hoàn toàn đồng ý, còn nói vừa hay có người bạn làm ăn cũng đến Vấn Sơn, có lẽ buổi tối cũng phải đi tiếp. Được một lúc, như chợt nghĩ ra điều gì, anh hỏi, "Em còn có bạn thân nào mà anh không biết? Bạn học cũ à?". Phản ứng đầu tiên của Khánh Đệ là định kể với anh chuyện của Tần Thạnh, nhưng sau đó lại thôi. Một là trong điện thoại không tiện nói dài, hai là dù sao cô và Tần Thạnh còn chưa bắt đầu đã vội kết thúc. Kể ra với Khương Thượng Nghiêu chẳng phải càng khiến anh thêm phiền não sao? Cô đành ậm ờ nói: "Là bạn trước kia em quen ở Bắc Kinh, mới được điều đến Vấn Sơn làm chưa lâu".

"Trai hay gái?" Anh lập tức hỏi. Sự căng thẳng qua giọng nói truyền đến trong điện thoại khiến lòng Khánh Đệ gợn sóng, đành mím môi cười, "Anh ghen à? Em ngửi thấy mùi gì chua chua". "Khi nào về anh sẽ xử lý em." Có lẽ anh rất bận, nên nói xong câu ấy liền cúp máy.

Gần tối, Tần Thạnh nói tới đón Khánh Đệ, nhưng cô từ chối. Giờ không giống như hồi ở Bắc Kinh, Vấn Sơn là thành phố nhỏ, nhất cử nhất động của anh có lẽ sẽ bị rất nhiều người chú ý. Khánh Đệ không muốn gây ra những phiền phức không đáng có cho anh. Sự thấu hiểu của cô khiến Tần Thạnh khẽ thở dài, ngay sau đó cố gắng hào hứng nói: "Công viên Hà Loan em có biết không?". Vấn Sơn dần xuất hiện những người có tiền, nên ngành dịch vụ cũng ngày càng thịnh, không phải nhà hàng thì là các khu vui chơi giải trí, đều cố gắng xây dựng những công trình hào hoa sang trọng hết cỡ, muốn tìm một nhà hàng đặc sắc giống như Phú Xuân Đường ở Nguyên Châu thật không dễ. Ẩm Thủy Cư bên cạnh công viên Hà Loan là nhà hàng duy nhất vừa mắt Tần Thạnh.

Hai tầng, một phần chếch ra ngoài mặt nước, vì thức ăn nơi đây thanh đạm, bài trí trang nhã, nên không hợp khẩu vị nồng đượm của người địa phương lắm, lại chẳng sang trọng hào nhoáng, vì vậy thực khách đa phần là các đôi tình nhân. Tần Thạnh sớm đã đặt phòng trên tầng hai, hướng ra mặt hồ. Khi Khánh Đệ gõ cửa bước vào, anh đang đứng ngoài ban công dựa vào lan can phóng tầm mắt ra xa. Nước trong công viên Hà Loan chảy từ sông Tích Sa vào, xung quanh là các đình nghỉ chân xây bằng xi măng, những công trình nhân tạo bình thường nhìn rất hùng vĩ, nay bị bóng tối bao phủ, bỗng trở nên ma mị lạ thường.

Khánh Đệ đứng bên bạn cũ, nhìn ra xa, Tần Thạnh bỗng lên tiếng: "Nhìn cũng không tệ lắm, không đến nỗi như em nói". "Mỗi người mỗi cách nhìn." Khánh Đệ nhấp một ngụm trà tổng kết. Anh nghe vậy thì mỉm cười, thực sự thích mối quan hệ hiện tại của họ, không chỉ nói chuyện trên trời dưới đất, mà chỉ bằng lời lẽ ngắn gọn, song lại rất đỗi hợp nhau.

"Ăn cơm thôi." Anh giúp cô kéo ghế ngồi, "Đến Vấn Sơn sự thay đổi lớn nhất của anh chính là ăn nhiều cơm hơn ở nhà". "Nghe nói thời gian đầu nhậm chức, Bí thư Tần đã ngao du sơn thủy khắp bốn trấn bảy thôn của Vấn Sơn, ngay đến những vùng núi xa xôi mà xã trưởng còn chưa tới cũng đã in dấu chân anh." Khánh Đệ trêu, "Hiệu quả luyện tập sức khỏe không tồi, hình như anh cao hơn rồi đấy". Tần Thạnh liếc mắt nhìn cô một cái, "Về đến nhà liền khác ngay, hoạt bát hơn nhiều, biết mỉa móc người khác nữa. Hay vì có chuyện vui nên tinh thần sảng khoái, tình cảm có kết quả rồi?".

"Người đó của em, anh đã gặp rồi, tính cách thâm trầm, nhưng phẩm chất rất khá, một người đáng để em dựa dẫm." Khánh Đệ khẽ buông đũa, mắt mở to, nhìn anh chăm chú. Tần Thạnh lại rất đỗi tự nhiên, nhìn cô hỏi: "Sao? Anh thua cũng phải thua rõ ràng minh bạch chứ, biết đối thủ là người thế nào mới cam tâm tình nguyện được".

Khánh Đệ bất lực cười, "Anh ấy không giống anh, phải vất vả để sinh tồn, anh...". "Khánh Đệ, nếu em còn tiếp tục nói hộ anh ấy nữa, xin anh đừng làm khó người yêu em, thì thật sỉ nhục anh quá." vẻ mặt Tần Thạnh bỗng trở nên trịnh trọng. "Em biết anh không phải người như thế, chỉ là em không kìm được."

Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu, đột nhiên thở dài, "Em là người phụ nữ của gia đình, hoặc em quá yêu anh ấy, chính bởi vì anh ấy có thể kích thích bản năng trong em, khiến em muốn bảo vệ chăm sóc". Bị câu nói của anh đánh trúng tim đen, Khánh Đệ sững lại, rồi cười tự trào/ "Anh đang khen hay chế nhạo em? Từ 'người phụ nữ của gia đình' này gần đây có thêm quá nhiều nghĩa xấu, nó còn bị xem như thiếu tự tin, nghĩa là sự nhẫn nhịn ngu ngốc". "Không đúng, bất cứ một sự việc tốt đẹp nào cũng đáng được khen ngợi. Đây là sự tồn tại của chân lý. Còn ý thức người phụ nữ của gia đình cũng không phải sống dựa dẫm như trong tư tưởng nam quyền, cần đặt nó đối lập với tư tưởng độc lập của phái nữ mà tiến hành cân nhắc những được mất thiệt hơn. Đa số tư tưởng vẫn nên dùng phương pháp biện chứng để phân tích sẽ khách quan hơn." Tần Thạnh bỗng dưng nổi hứng thảo luận về học thuật. Nhận ra điều này, anh vội vàng phanh lại, "Thử món xem, đầu bếp giỏi mời đến từ phương Nam đấy, làm rất đúng vị".

Khánh Đệ nghiêm túc quan sát người đối diện, "Đến Vấn Sơn anh cũng có phần khác biệt. Ở Bắc Kinh nhìn anh rất ra dáng công tử, giờ còn thấy có chút sức sống, càng có tình hơn". "Tính cách nào đáng yêu hơn?" Anh nghiêng đầu nhìn cô. Khánh Đệ hoang mang, "Đương nhiên là bây giờ rồi".

"Thế thì tốt. Mỗi sáng thức dậy đều phải phừng phừng ý chí chiến đấu, bởi không biết ngày hôm ấy sẽ phải đối mặt với tình huống đột ngột nào. Cảm giác này đương nhiên thú vị hơn so cảnh ngày ngày cắp cặp đi làm chiều chiều cắp cặp về trước kia.' Anh rót cho mình một ít rượu trắng đặc sản địa phương nhấp một ngụm, chầm chậm kể lại những phức tạp mình gặp phải khi mới tới đây, sự chèn ép kịch liệt và ngấm ngầm phá hoại từ bên trong. Trước kia, Khánh Đệ đã nghe anh kể về cuộc sống đơn giản hằng ngày, về nỗi khó khăn khi muốn thành nghiệp lớn, nhưng chưa bao giờ cô suy nghĩ tìm hiểu sâu. Tần Thạnh chỉ ngắn gọn thuật lại những vất vả của hai tháng gần đây đã đủ khiến cô há miệng.

Không lâu sau, Tần Thạnh từ nhà vệ sinh bước ra, đóng cửa lại, nhìn cô cười khổ. "Gặp bạn rồi." Diệp Thận Huy tới Tế Tây, Tần Thạnh vốn hẹn gặp anh ta vào ngày mai, không ngờ Vấn Sơn quá nhỏ bé, tính cách hai người lại tương đồng, đến cách chọn quán ăn cũng giống nhau, vừa vặn họ gặp nhau trong nhà vệ sinh. Ấm Thủy Cư không lớn, phòng đặc biệt cũng chẳng có nhà vệ sinh riêng, khách đến đây đa phần đều là các cặp tình nhân.

Vừa nhìn thấy Tần Thạnh, Diệp Thận Huy liền mỉm cười nhướng mày, thăm dò liếc mắt về phía phòng Tần Thạnh đã đặt. "Phiền nhất là... người đó của em cũng ở đây." Tần Thạnh cười khổ. Lần này thì đến lượt Khánh Đệ chẳng có gì để nói, sớm biết sẽ trùng hợp thế này, thà hôm nay kể cho anh nghe về Tần Thạnh còn hơn.

"Có muốn gộp lại một bàn cùng ăn không? Hay là chúng ta thanh toán rồi rời đi?" Tần Thạnh hỏi. Khánh Đệ suy nghĩ về vế sau kia, lập tức từ chối, "Cùng ngồi đi, vốn cũng chẳng có gì, lén lén lút lút càng thêm mờ ám". Bây giờ sự ngượng ngùng đã tan, Tần Thạnh tưởng tượng cảnh hai người lặng lẽ rời khỏi sau khi hẹn hò gặp gỡ, khóe môi bất giác nhếch cao như muốn cười. "Anh sang phòng bên cạnh chào hỏi một câu, không biết lát nữa người đó của em sẽ thế nào."

"Anh đừng làm loạn thêm nữa!" Khánh Đệ nói với theo anh, cảnh cáo. Mấy tháng gần đây Diệp Thận Huy đi đi về về giữa ba nơi thành phố Tứ Cửu, Tế Tây và Tế Đông. Với địa vị này, rất nhiều người đảm nhiệm các chức vụ khác nhau trong Tập đoàn Kim An giúp Diệp Thận Huy lo lắng công việc hằng ngày, nhưng những vấn đề quan trọng mấu chốt thì mình vẫn phải đích thân xuất chinh. Tiêu chuẩn Diệp Thận Huy theo đuổi từ xưa tới nay trong Tập đoàn Kim An là hiệu quả, thêm cả sự hỗ trợ từ cổ đông trẻ tuổi Khương Thượng Nghiêu, địa phương cũng có chính sách hỗ trợ, Nhà máy thép Kim An đã mua máy móc về nơi xây dựng xưởng, bắt đầu tiến hành xây dựng.

Hơn hai tháng đi đi về về, không biết lúc nào công văn chính thức trên bộ mới được chuyển xuống. Trước khi công văn trên bộ chuyển xuống, Diệp Thận Huy đi lại với Khương Thượng Nghiêu và Tần Thạnh, bàn về mục tiêu công việc mấy tháng tới là điều cần thiết. Trong điện thoại, Tần Thạnh đã nói có hẹn, Diệp Thận Huy nghỉ ngơi ở khách sạn, sau đó cùng Khương Thượng Nghiêu đến Ẩm Thủy Cư dùng bữa. Không ngờ Tần Thạnh lại ở ngay phòng bên cạnh, Diệp Thận Huy quả thực chẳng biết phải nói sao. Không biết là người thế nào, mà có thể khiến Tần gia đại công tử bỏ cả việc công, đến nơi phong cảnh thanh nhã thế này để gặp gỡ đàm đạo?

Quay lại từ phòng vệ sinh, Diệp Thận Huy ngồi xuống đối diện Khương Thượng Nghiêu, nói: "Có lẽ lát nữa bí thư sẽ mời chúng ta qua đó". Ấn tượng đầu tiên của Diệp Thận Huy về Khương Thượng Nghiêu là do bố vợ Phó Khả Vi, nhân vật có thể khiến người lăn lộn trong chốn quan trường bao năm như Phó Khả Vi hết lời khen ngại, cũng khiến anh ta tò mò. Quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt, sau nhiều lần tiếp xúc, anh ta còn tìm thấy bóng dáng thời trẻ của mình trong con người Khương Thượng Nghiêu. Hoặc nói cách khác, xuất phát điểm của người thanh niên ấy không giống mình, nhưng tư duy nhanh nhạy, sự quật cường hoàn toàn tương đồng, thậm chí còn có phần hơn. Những lời khen ngợi dành cho Khương Thượng Nghiêu càng nhiều hơn sau khi thấp thoáng được nghe Phó Khả Vi kể về xuất thân của anh. Khởi điểm của mỗi người không ai có quyền lựa chọn, nhưng sự nỗ lực và phương hướng trong cuộc hành trình sau này là thứ mà bản thân khống chế được. Có thể đi bao xa? Có thể nắm được bao nhiêu cơ hội? Càng ở trong nghịch cảnh càng kích thích tiềm năng phát triển.

Với mong muốn được trọng dụng người tài, Diệp Thận Huy dần dần coi Khương Thượng Nghiêu là bạn, chứ không còn đơn thuần chỉ như người hợp tác làm ăn nữa. Sau khi hai bên đạt được thỏa thuận về sự thống nhất trong đầu tư vốn cho Nhà máy gang thép Kim An, nhận được cái gật đầu của Tần Thạnh, Diệp Thận Huy đã kể cho Khương Thượng Nghiêu nghe về lai lịch của vị bí thư mới này. Mấy năm nay, những cán bộ cao cấp con nhà quyền thế mà Khương Thượng Nghiêu gặp cũng không ít, ngang ngược như Trạch Trí, nũng nịu như Ba Đình Đình, rắn như Tạ Tín Dương, thanh cao tự trọng như Bành Tiểu Phi. Nhưng nói về tố chất cá nhân và năng lực thực tế, thì không ai bắt kịp Tần Thạnh. Lần đầu gặp mặt, Khương Thượng Nghiêu đã thấy nghi ngờ về xuất thân của Tần Thạnh, đặc biệt là khi nhắc đến Tần Thạnh, Ba Tư Cần luôn tỏ thái độ rất bí ẩn. Ngay cả Mạnh Thời Bình ở Bắc Kinh xa xôi nghe nói Nhà máy gang định đặt ở Vấn Sơn dưới bàn tay thống trị của Tần Thạnh cũng cảm thấy kinh ngạc. Vì vậy Khương Thượng Nghiêu hết sức thận trọng về hành vi và lời nói trước mặt Tần Thạnh. Những gì Diệp Thận Huy tiết lộ đã chứng minh cho suy đoán của anh trước đó, đằng sau bộ mặt vờ tỏ ra kinh ngạc, trong lòng Khương Thượng Nghiêu dậy lên cảm giác vui mừng.

Đối với bất kỳ người làm ăn nào, có mối quan hệ tốt với nhân vật bình thường chỉ nghe nói trong truyền thuyết thế này có nghĩa là gì không cần nói cũng biết. Đang trò chuyện, tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Diệp Thận Huy đột nhiên phá lên cười: "Tào Tháo đến rồi". Vị "Tào Tháo" ấy đang đứng ở cửa, vẻ mặt hối lỗi, nói: "Tứ ca, thật xin lỗi, thực sự là...", Tần Thạnh nói xong liền bước lên trước bắt tay hai người, rồi mời họ sang phòng bên cùng ngồi.

Khương Thượng Nghiêu khách sáo, hỏi: "Liệu có tiện không?". "Tiện." Tần Thạnh bất giác toát mồ hôi, "Phòng bên còn có một người bạn vừa về Vấn Sơn, nói chuyện rất thú vị, chúng tôi vừa ăn cơm vừa nói chuyện, không có gì quan trọng cả". Đến bước này rồi, chẳng nhẽ lại nói thẳng với đối phương là tôi và vợ anh đang đóng cửa ăn cơm tâm sự, thế khác gì tự tát thẳng vào mặt mình. Tần Thạnh đành tiếp tục vờ đến cùng. Cũng may bình thường Tần Thạnh vẫn luôn điềm tĩnh như vậv, nên người khác không thấy có gì bất thường.

Ba người gọi phục vụ tới nói muốn đổi sang phòng bên cạnh ngồi chung. Tần Thạnh đứng ở cửa đón khách, đầu tiên để Diệp Thận Huy vào trước, sau đó Khương Thượng Nghiêu cũng theo sau. Vừa bước vào, Khương Thượng Nghiêu đã thấy bóng người quen thuộc ngồi ở bàn khẽ đứng dậy, vuốt vuốt mái tóc ngắn, ánh mắt xuyên qua Diệp Thận Huy, nhìn mình mỉm cười..