Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 108

Chương 108.

Sau khi ra tù, Vương lão đầu vẫn làm nghề cũ. Mấy năm nay Khương Thượng Nghiêu mò được khá nhiều món thú vị từ chỗ ông ta. Khương Thượng Nghiêu là người theo chủ nghĩa thực dụng. Ngày sinh nhật của Khánh Đệ, anh tặng cô một bức họa. Trong lòng anh, chẳng còn thứ gì vừa đáng tiền vừa thuận mắt như bức họa ấy nữa. Trên đường đến gặp cô, anh còn cảm thấy thứ đồ bí mật này rất hợp để làm quà. Anh tặng Đàm Viên Viên một món đồ trang trí nhỏ, còn tặng Chu Quân chiếc máy ảnh mà anh ta khao khát từ lâu.

Số tiền nhỏ đó không đáng gì với anh, nhưng lại thể hiện được sự cảm kích giữa hai người, mua được vẻ thân thiện của bạn cô, thu hoạch quá lớn. Hơn nữa, anh rất hiểu tính cách Khánh Đệ, giúp đỡ trực tiếp dù cô có nhận cũng chẳng vui vẻ gì. Chu Quân là người thông minh, Khương Thượng Nghiêu ngầm bày tỏ cho anh ta biết nên trả lương và thưởng cho Khánh Đệ hợp lý hơn, đồng thời mỗi khi Khánh Đệ nghỉ phép cũng thuận lợi hơn. Nhưng, Chu Quân sao lại chẳng hiểu ý anh? Anh ta cũng định từ chối, song vô tình vừa nhận được một hợp đồng quảng cáo. Hợp đồng ấy không giống như chụp ảnh, mà là video quảng cáo cần sử dụng máy ảnh đó. Ham muốn khó kìm nén, nghĩ đi nghĩ lại Chu Quân vẫn nhận chiếc Hasselblad, có điều tối đó nhân lúc Khánh Đệ và Đàm Viên Viên xuống nhà mua bia, anh ta đã tặng lại Khương Thượng Nghiêu một món quà nhỏ.

Chu Quân vẻ mặt thần bí, lưu luyến không nỡ nói: "Thứ này không đắt tiền bằng Hasselblad, nhưng nếu tôi nổi danh rồi thì chắc chắn nghìn vàng cũng chẳng đổi được". Đó chính là bức ảnh nhỏ của Khánh Đệ. Dây váy của cô tuột xuống vai, hai tay ôm gối bán nude ngồi xổm dưới đất, tựa như cảm nhận được cả nỗi đau tới vỡ vụn của trái tim, hai mắt mở to nước mắt giàn giụa, vô cùng đơn độc và tuyệt vọng. Ngón tay Khương Thượng Nghiêu thoáng run rẩy, gần như nhìn thấu nỗi thống khổ khắc cốt ghi tâm của người yêu. Qua ánh mắt cô, anh có thể nhìn thấy những gì cô thấy, sự tuyệt vọng khiến người ta xót xa tới cực độ.

Khương Thượng Nghiêu kỳ lạ nhận ra đó là cái gì. Anh xin lỗi, anh mím chặt môi, trái tim thắt lại nhả ra ba chữ. "Theo tôi, cô ấy xứng đáng với một người tốt hơn, ít nhất thì người ta cũng tốt hơn anh." Chu Quân nói thế Tần Thạnh đang giới thiệu Diệp Thận Huy với Khánh Đệ. Cô cười dịu dàng, rất hài hòa với khí chất trầm tĩnh toát ra từ người cô, nhưng vẻ mặt cô càng điềm tĩnh, thì trong lòng Khương Thượng Nghiêu càng cuồn cuộn nổi sóng.

Họ quen nhau thế nào? Quen bao lâu rồi? Đã đến bước nào rồi? Hương vị chua nồng của cơn ghen bỗng chốc trào dâng, nghĩ đến cảnh cô nắm tay người khác, dùng ánh mắt chăm chú từng dành cho mình nhìn người khác mỉm cười, trái tim anh quặn đau đến thở cũng chẳng dám thở mạnh. "Không cần giới thiệu nữa, đây là vợ tôi." Anh không khách khí nói thẳng với Tần Thạnh, ánh mắt quấn chặt lấy Khánh Đệ. Khánh Đệ nghe xong cắn chặt môi, mặt thoáng ửng hồng, ánh mắt hiện vẻ hoảng hốt. Sự hoảng hốt đó thật sự đã khiến cơn giận của anh bùng nổ. Khương Thượng Nghiêu chẳng còn tâm trạng đâu mà quan tâm tới phản ứng của hai người bên cạnh nữa. Anh bước đến kéo tay Khánh Đệ, lúc này mới quay sang nói với hai người kia: "Diệp đại ca, Bí thư Tần, xin lỗi, tôi có việc phải đi trước, tạm biệt".

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại trong tay anh không có bất kỳ phản kháng nào. Khương Thượng Nghiêu vẫn nắm chặt, không cho cô cơ hội được thoát ra. Anh cứ thế kéo cô xuống lầu, chẳng buồn quay đầu lại. Dù Diệp Thận Huy là người giao thiệp rộng, chuyện gì cũng gặp rồi, nhưng vẻ gượng gạo của cảnh lén lút rồi bị bắt tại trận thế này rất ít phải chứng kiến, đặc biệt một trong hai nhân vật chính lại là bạn tốt của mình. Cho tới khi hai người kia khuất bóng khỏi đầu cầu thang, Diệp Thận Huy mới quay đầu nhìn Tần Thạnh. Diệp Thận Huy rất hiểu tính cách và phẩm chất của người bạn này, cũng chưa từng nghe nói Tần Thạnh là người thích nhòm ngó vợ người khác, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lý do nào cũng không thể giải thích nổi tình cảnh tối nay. Vì vậy ánh mắt thăm dò của Diệp Thận Huy mang theo cả chút nghi ngờ.

Vẻ mặt Tần Thạnh vẫn rất ngượng ngùng, ngoài ra, ánh mắt còn có cả nỗi buồn bã, "Tứ ca...", sau đó thở dài, "Đôi khi chậm một bước là muộn cả đời". Bước chân Khương Thượng Nghiêu vừa dài vừa gấp, khiến Khánh Đệ mặc váy bó phải khó khăn lắm mới bước kịp để sóng đôi cùng anh, nhưng tay vẫn bị anh nắm chặt tới phát đau. "Anh nhẹ thôi, em đau tay quá." Cô khẽ cầu khẩn. Anh mở cửa xe, đẩy cô vào trong. "Tim anh còn đau hơn." Anh áp sát gần vào cô, cố ý hạ thấp gằn giọng nói bởi tâm trạng anh đang phải kiềm chế hết sức.

Khánh Đệ quan sát khuôn mặt phẫn nộ của anh, đôi mày chau lại như cố nén cơn giận và nỗi ghen tuông xuống, thật là gượng gạo. Tức giận nhìn cô chằm chằm vài giây, rầm một tiếng, anh đóng cửa xe lại, vòng qua ghế bên kia. Khánh Đệ cúi đầu nhẹ bóp bàn tay đỏ hồng, cố gắng che giấu nụ cười trên môi. Cô nghĩ, hình như đây là lần đầu thấy anh ghen, bộ dạng thật quá đáng véu Lên xe, anh cố ý quay mặt đi không nhìn cô, không khí đặc quánh như nghe thấy cả hơi thở nặng nề của anh. Một lúc sau khi anh bình tĩnh lại, Khánh Đệ vẫn giữ im lặng, lén nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh khi cho xe chạy ra khỏi công viên Hà Loan. Những ánh đèn đường lướt qua, càng khiến khuôn mặt anh rõ nét trong bóng tối, ánh mắt nhìn thẳng kiên định. Khánh Đệ nghĩ, nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ nhất thời không biết nên nói gì, muốn hỏi rất nhiều, nhưng giả dụ câu trả lời chẳng như mong muốn, thà không hỏi còn hơn.

"Anh biết Tần Thạnh là ai không?" Cô cố ý chọc tức anh. Anh lạnh lùng liếc xéo cô một cái, rồi lại nhìn thẳng về phía trước. Sau một hồi trầm mặc, Khánh Đệ gần như từ bỏ câu hỏi này, anh mới trả lời: "Là con trai lớn của Tần Bá Viễn, cháu đích tôn của Tần Trọng Hoài". Giọng anh bình thản, tựa như hai người kia chẳng phải là nhân vật đáng để anh nhắc đến.

Khánh Đệ cười thầm, ngay sau đó nụ cười cứng lại trên môi. "Trong mắt anh, anh ta cũng chỉ là người bình thường thôi, từ người giỏi tới người không giỏi cũng chỉ khác biệt nhau ở giây lát." "Nói chuyện tử tế bình thường không được sao?" Khánh Đệ chau mày, "Anh...".

Tiếng phanh gấp khiến lời Khánh Đệ đột ngột im bặt, rồi liên tục nghe thấy tiếng bánh xe chà xát với mặt đường, Khương Thượng Nghiêu nghênh ngang dừng xe giữa đường lớn, cánh tay giơ ra, nâng cằm Khánh Đệ lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình. “Muốn anh phải nói tử tế thế nào? Cả thế giới này đều biết em có quan hệ với Tần Thạnh, chỉ mình anh là không biết. Anh và anh ta cùng ngồi ăn cơm bao nhiêu lần, thì bị người ta cười thầm bấy nhiêu lần! Còn nữa, mới về nhà được hai ngày đã vội vội vàng vàng hẹn hò với anh ta, đấy là còn bị anh bắt gặp, anh không bắt gặp thì sao? Bị người ta chụp mũ lên đầu che cả mắt, anh còn có thể nói năng tử tế thì không phải đàn ông nữa, mà là cái bình phong rồi!" Nghe thấy mấy từ cuối, Khánh Đệ cố nhịn cười, lặng lẽ quan sát người đàn ông đang lửa giận phừng phừng này. Hơi thở của anh gấp gáp, ánh mắt hằn rõ vẻ tức giận và đau lòng, gân xanh nơi thái dương giật giật, nghiến chặt răng, dường như đang dùng hết sức để kiềm chế. "Bạn, chỉ là bạn."

Trong phút chốc, lửa giận nơi mắt anh càng bốc cao, từng từ, từng từ hỏi cô, "Vậy sao em lại đỏ mặt?". "Anh nói em là vợ anh." Khánh Đệ lườm anh. Câu trả lời khiến anh nghệt ra, tiếng còi xe phía sau giục giã, anh bực bội bấm mấy tiếng đáp lại. Sau tiếng còi dài, anh thăm dò hỏi tiếp: "Vừa rồi em sợ gì chứ?".

"Anh nói em là vợ anh." Khánh Đệ nghĩ ngợi rồi bổ sung, "Hình như anh chưa hỏi em, em cũng chưa nhận lời". Anh ngượng ngùng nhìn cô chăm chú, cổ họng như mắc nghẹn nói không ra lời, lực ở tay thả lỏng hơn, những ngón tay vuốt ve cằm cô, cuối cùng chầm chậm trượt xuống cổ cô. Đột nhiên anh cúi đầu, ngậm chặt hai môi cô cắn một cái. Khi Khánh Đệ kêu một tiếng bất mãn, anh mới từ từ ngẩng mặt lên, mắt thâm sâu, tâm trạng kỳ lạ như bất chợt trào dâng, như có cả niềm vui. "Em cố ý phải không?" Anh trầm giọng hỏi.

"Chỉ mình anh được phép động chút là vờ đáng thương, lừa bịp em, khiến em đau lòng thương xót, quan tâm mà không kịp an ủi, còn không cho phép em..." Lúc này anh chỉ muốn cuốn chặt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang cằn nhằn không ngớt kia, hoặc còn muốn trừng phạt nụ cười tinh quái vừa rồi của cô. Anh càng tiến sâu, cô càng ra sức tránh. Vào giây phút đạt được tâm nguyện, anh thỏa mãn rên lên một tiếng hai tay ôm chặt vòng eo nhỏ nhắn, ngực áp sát vào cơ thể mềm mại của cô, gần như muốn ôm cô sang hẳn ghế lái ngồi. Lúc hơi thở bắt đầu đứt đoạn, anh mới bừng tỉnh, đặt Khánh Đệ ngồi lại ghế phụ, nhấn ga vọt đi.

Hơi thở Khánh Đệ thoáng như ngừng lại. Cô vờ tỏ ra trấn tĩnh nhìn thẳng phía trước. Không khí trong xe tĩnh lặng, kiểu tĩnh lặng này thật vô cùng đặc biệt, mê mị, quấn quýt, khiến người ta lười biếng chẳng muốn cố gắng gì cả. Trong lúc hít thở, cảm nhận được sự chuyển động xung quanh, như sắp xảy ra chuyện gì, nhưng lại không thể nào kháng cự, đành lặng lẽ chờ đợi. Khách sạn của vợ lão Lương dù chỉ là khách sạn ba sao, nhưng Khương Thượng Nghiêu ở lâu, lại là khách hàng có mối quan hệ, nên phục vụ đặc biệt chứ không bình thường. Hai nhân viên gác cửa bên ngoài sảnh vừa thấy bóng xe anh lập tức ra đón. Khương Thượng Nghiêu xuống xe, vòng qua bên Khánh Đệ. Cửa vừa mở, bắt gặp đôi mắt thâm trầm đen láy đó, anh hít sâu một hơi, tim rung động, giơ hai tay ra định ôm cô xuống. Mặt Khánh Đệ thoáng ửng hồng, nhanh chóng ngăn đôi tay đầy dục vọng của anh lại. Anh ném chìa khóa cho người gác cửa, rồi sải từng bước dài kéo cô vào thang máy.

Cửa thang máy còn chưa khép hẳn, anh đã vội vã kéo cô vào lòng, tì vào tay vịn màu đồng bên trong. Lúc xúc động có chút không khống chế nổi sức mạnh, Khánh Đệ ấm ức khẽ rên lên một tiếng, ngay sau đó bị anh ngậm chặt hai môi. Nụ hôn kéo dài từ tầng một lên tầng chín. Cửa thang máy mở ra, Khánh Đệ khẽ tránh đầu sang một bên, vừa thở được một hơi đã lại bị anh ngậm chặt. Bàn tay anh di chuyển đến eo cô, ngay sau đó cô có cảm giác mình bị bế bổng lên. Tà váy quấn lấy chiếc quần dài của anh, anh ngậm chặt môi cô, nuốt hết cả hơi thở lẫn không khí của cô, dựa vào cảm giác mà lần mò vào phòng.

Anh đặt Khánh Đệ xuống. Chiếc lưỡi nhỏ của cô khiêu khích quanh vòm miệng anh, mang lại cảm giác thật tuyệt diệu. Khương Thượng Nghiêu run lên, đánh rơi chiếc thẻ từ trong tay xuống đất. Anh quỳ xuống nhặt lên, nhưng đôi chân trắng nõn kia thu hút sự chú ý của anh. Khương Thượng Nghiêu vừa lần mò tìm trên sàn, vừa vuốt ve chân cô, rồi khẽ hôn lên đó. Môi cùng bàn tay anh bắt đầu trượt dần lên trên, từ bắp chân tới đầu gối. Thấy tay anh sắp trượt vào váy, Khánh Đệ đột nhiên khôi phục lý trí, khẽ khàng nhắc, "Camera".

Anh dùng gót chân đóng cửa lại, ngón tay không thể khống chế lần ra sau lưng kéo khóa váy xuống. Anh hỏi trong hơi thở đứt quãng: "Anh ta từng hôn em thế này chưa?". Một lúc sau, Khánh Đệ mới hiểu ra anh đang hỏi ai, "Chưa".

"Thế này thì sao?" Bàn tay nóng bỏng của anh áp sát vào da thịt mềm mại của cô, cùng lúc đó ấn cô xuống, "Chưa". Đôi môi anh quấn quýt bên môi cô, nhiệt độ trong phòng như cao thêm mấy phần, Khánh Đệ thở gấp hôn lên cổ anh, tay đặt lên tấm lưng trần của anh, lúc này mới nhận ra anh còn nóng hơn cô.

"Thế này thì sao?" Mắt anh dục vọng mờ đục, cố gắng chống chọi với sự khiêu khích của cô. Cách một lớp chăn mỏng vẫn thấy nỗi thèm khát của anh, trong lòng cô càng thêm khao khát mãnh liệt. Sự giày vò đó khiến cô không kìm được trừng mắt lườm, "Khương Thượng Nghiêu, trong lòng anh, em là loại người ấy sao? Anh có làm hay không? Không thì mau mặc quần áo rồi ra ngoài đi!". Anh kinh ngạc lườm lại cô, sau đó thì thầm, "Không trừng phạt em không được rồi!".

Hai người lại quấn lấy nhau....