Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Tình yêu nơi đâu - Chương 109

Chương 109.

"Chỉ đơn giản vậy thôi." Khương Thượng Nghiêu nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay trần của người yêu, lòng vẫn không khỏi nghi hoặc, đặc biệt khi nghĩ đến cái kiểu "Tôi biết tất cả" của Tần Thạnh từ khi tiếp xúc với mình tới nay, anh cảm thấy khó chịu vô cùng. "Anh ta thật sự không biết chuyện của chúng ta?"

"Ai vô vị tới mức hỏi chuyện ấy?" Liên quan đến sự tôn nghiêm đàn ông của anh, Khánh Đệ đành tiếp tục mở to mắt nói dối, "Còn chuyện gì ngày mai hỏi tiếp, em buồn ngủ lắm rồi, người mềm như bún ấy". Cô buồn ngủ trĩu mắt, khác hẳn bộ dạng hai mắt nhắm chặt say đắm, yêu kiều vừa rồi, anh bỗng thấy xót xa, đặt cô nằm lên cánh tay mình, dỗ dành, "Ngủ đi, tích chút sức lực". Khánh Đệ tức giận huých vào ngực anh một cái, "Anh đang an ủi hay muốn hăm dọa người ta?".

Ngực anh phập phồng, buồn cười vô cùng. "Khánh Đệ, anh phải nhịn hai năm rồi." Những lời thì thầm bên tai của anh khiến Khánh Đệ nhớ lại hồi ức cuồng loạn, kích thích tới mức nửa người cô đau nhức. Đôi chân nhỏ thuận thế cọ vào người anh lập tức cảm nhận được sự khát khao của anh, cô cười xấu xa. "Lại hứng thú rồi phải không?" Giọng anh đe dọa.

Khánh Đệ vội vàng nhắm mắt lại, "Em ngủ thật rồi". Sự dũng mãnh vừa rồi của anh gần như đã khiến thể lực cô cạn kiệt, thực sự quá mệt mỏi, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo: Trong căn phòng yên tĩnh, Khánh Đệ khẽ hỏi, "Vừa rồi, anh làm như thế, không được lịch sự cho lắm, không sợ đắc tội với người ta à?". "Không nghĩ được nhiều thế." Anh cọ mũi vào người có "Anh chỉ biết nếu không có em, anh chẳng còn gì hết".

Tình cảm vô cùng sâu đậm hằn trong mắt anh, Khánh Đệ vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, lẳng lặng ngắm nhìn anh, tất cả mọi cảm xúc hóa thành tiếng thở dài, "Em ngủ đây". "Ngủ đi." "Lần này em phải nuôi tóc cho dài ra, dài đẹp hơn." Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc ngắn, nói với Khánh Đệ khi cô đã chìm vào cơn mộng mị.

Cho tới tận bây giờ mới cảm thấy từng tấc từng gang trên cơ thể cô thuộc về mình. Khương Thượng Nghiêu hôn lên trán Khánh Đệ, thỏa mãn ôm cô chìm vào giấc ngủ. Bữa tối ăn nửa chừng thì bỏ đi, nửa đêm tỉnh dậy vì đói, Khương Thượng Nghiêu mở mắt nghĩ xem quán ăn nào có món Khánh Đệ thích. Đang tính dậy đi mua đồ ăn đêm hay tiếp tục ôm cô ngủ, thì di động đổ chuông. Anh theo tiếng chuông điện thoại lần tìm trong áo, nhìn thời gian, đã hơn một giờ sáng, quay đầu lại quan sát Khánh Đệ, cô vẫn đang ngủ say ở tư thế cũ. Khương Thượng Nghiêu khẽ khàng đóng cửa, ra ngoài hành lang, hỏi: "Nghiêm Quan, chuyện gì thê?".

"Hoàng Mao mất tích rồi, mười hai giờ tuần tra quay về điểm danh, lúc ấy cậu ta vẫn còn ở đây." Nghiêm Quan nói ngắn gọn như trước. Nghiêm Quan làm việc rất chắc chắn, anh ta nói không thấy đâu nghĩa là đã được xác nhận. Khương Thượng Nghiêu hỏi: "Gần đây cậu ta có biểu hiện gì bất thường không?". Sau tết Nguyên Tiêu, để tránh Nhiếp Nhị tìm tới báo thù, Khương Thượng Nghiêu bố trí Hoàng Mao vào đội bảo an trên mỏ. Nhiếp Nhị bị bắt tới nay đã là việc chắc chắn. Lời hứa của anh đã thực hiện xong, còn về Hoàng Mao, có lẽ hắn tự lượng sức mình không thể hoàn thành nhiệm vụ, trong lúc lo sợ bèn lén lút bỏ đi, nhưng Khương Thượng Nghiêu vẫn có cảm giác sự việc không đơn giản thế.

"Gần đây... cậu ta hình như nhận điện thoại hơi nhiều." Tính cách Hoàng Mao thâm trầm hướng nội, có liên hệ nhiều với bên ngoài thì đúng là khác thường. Biết Hoàng Mao được anh giấu ở thôn Châu chỉ có vài người, Khương Thượng Nghiêu bỗng dấy lên sự cảnh giác, trầm ngâm hồi lâu, sau đó dặn dò Nghiêm Quan: "Anh đưa theo người tiếp tục tìm kiếm ở thôn bên cạnh, tôi sẽ tìm trong thành phố xem sao". Từ mười hai giờ tới lúc này đủ thời gian để Hoàng Mao bắt xe về Vấn Sơn. Khương Thượng Nghiêu định thần lại, mặc quần áo rồi rón rén đi ra. Xe đến khu vực bệnh viện thành phố, vào tòa nhà lớn của bệnh viện, anh cố ý đi thang máy dành riêng cho phòng cháy chữa cháy lên tầng mười một, lúc ngang qua hành lang liền thấy bóng Quang Diệu bên cửa sổ.

Bình thường trực đêm phải có sáu, bảy người, giờ hành lang trống không. Khương Thượng Nghiêu muốn xác nhận suy đoán trong lòng, bèn tiến lại gần đưa thuốc cho Quang và tự mình châm một điếu, rồi mới hỏi: "Tôi đến muộn à?". "Không." "Xong việc anh định giải thích với Hắc Tử thế nào khi đêm nay ngoài anh ra, những người khác không có mặt?"

Quang Diệu hít một hơi thuốc thật sâu, tránh ánh măt sắc lẹm của Khương Thượng Nghiêu, do dự đáp: "Tứ Nhi mời bọn họ đi ăn đêm". Tứ Nhi là đại đồ đệ của Vương Bá Long, nếu Hắc Tử muốn điều tra, mục tiêu đầu tiên nhắm tới sẽ là Vương Bá Long. Đây đúng là kế hay. "Thạch Đầu, tôi giục cậu mấy lần rồi, việc này không thể chần chừ nữa." Quang Diệu ngẩng lên, như hạ quyết tâm, "Ông ta có nhiều kênh tin tức, chuyện của Tang Cẩu giấu không được mấy ngày. Nếu biết tôi và cậu thông đồng phản bội... dù sao cậu cũng giữ Hoàng Mao cho việc này, giờ đến lúc dùng rồi đấy".

Tết Nguyên Tiêu thỏa thuận với Hoàng Mao chính là ngày này. Ai ngờ Nhiếp Nhị và Khu Đức kẻ trước người sau gặp họa. Nhiếp Nhị vừa vào tù, Khu Đức lại phát hiện bị ung thư, còn là ung thư gan giai đoạn cuối trước sau cũng chết. Tận mắt chứng kiến nỗi bi thương của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu trước nay vốn là người quả quyết giờ bắt đầu lung lay giữa công bằng và đạo nghĩa. Sau khi tỉnh lại, Khu Đức sống chết cũng không chịu nghe theo lời khuyên của người nhà, kiên quyết không chịu đến bệnh viện Nguyên Châu điều trị. Khương Thượng Nghiêu sao có thể không hiểu ý của hành động này? Vấn Sơn là địa bàn của Khu Đức, có đứa cháu và đám thuộc hạ đáng tin cậy, 24/24 có người thay nhau túc trực, khám xét người ra kẻ vào phòng bệnh. Giữa sự sống và cái chết đột nhiên lại quan tâm đến an toàn, Khu Đức rõ ràng đã nghi ngờ anh. Còn vì sao anh lại kéo dài thời gian, có lẽ vì đột nhiên xót thương, cũng có thể vì muốn xác nhận lại tin tức đó lần nữa, bố trí xong mới nhằm vào Khu Đức.

Trong lúc băn khoăn không dám quyết, về mặt lý trí Khương Thượng Nghiêu hiểu lựa chọn của Quang Diệu là đúng đắn, nhưng về tình cảm, anh hiểu mình thiếu sót, sau này làm sao dám nhìn thẳng vào mắt Hắc Tử đây. "Thạch Đầu, Hắc Tử cũng là huynh đệ của tôi, tôi và cậu khó xử như nhau." Quang Diệu ánh mắt thiếu kiên nhẫn. Khương Thượng Nghiêu ném đầu thuốc ra ngoài cửa sổ, thông qua chút ánh sáng le lói đó, anh như nhìn thấy Cảnh Trình chết không nhắm mắt, cho đến khi điếu thuốc tắt ngấm. Lúc này huyết mạch trào dâng, cảm giác nghẹt thở khiến anh nghẹn ngào. Anh hít một hơi thật sâu, sau đó quay đầu hỏi Quang Diệu, "Hoàng Mao bao giờ đến?".

Quang Diệu nhìn đồng hồ, "Chắc sắp rồi". "Em đến rồi đây." Trong bóng tối, đầu hành lang bất ngờ xuất hiện dáng người gầy gò, mái tóc vàng rối mù, dưới ánh đèn mờ ảo đôi mắt trắng đục, đúng là Hoàng Mao đã trốn khỏi khu mỏ.

Từ lâu Khu Đức đã có bệnh sử về sơ gan, nhưng ông là người bảo thủ, rất kỵ bệnh viện, hơn nửa năm nay thỉnh thoảng bị đau song cũng cố nhịn. Sau khi phát hiện thấy ung thư gan giai đoạn cuối, đến người không hiểu biết như bà thím cũng nhận ra đấy là bệnh chết, đột nhiên gào khóc thảm thiết. Lúc tỉnh dậy được biết bệnh tình Khu Đức lại bình tĩnh lạ thường, vừa dặn dò Quang Diệu và Bá Long bố trí người thay nhau túc trực, phòng người của Nhiếp Nhị tìm tới báo thù, vừa gọi điện cho luật sư của mình sắp xếp hậu sự. Ông đã xuất hiện triệu chứng chướng bụng, nhưng khi nghe người nhà khuyên chuyển tới bệnh viện tỉnh hội chẩn, thì lắc đầu quầy quậy. Lúc tỉnh táo ông đã nói với Hắc Tử: "Yên tâm, chú nhất định sẽ sống qua cái ngày Nhiếp Nhị bị bắn".

Khương Thượng Nghiêu chắp tay sau lưng đứng cạnh phòng bệnh, lạnh lùng quan sát cơ thể yếu ớt đang nằm trên giường bệnh của Khu Đức, ánh mắt từ từ chuyển động, dừng lại trên khuôn mặt quen thuộc. Ba năm trước, anh đã dùng lợi nhuận hằng năm của 20% cổ phần khu mỏ và một lời hứa làm cái giá, đổi lấy một câu thổ lộ của Quang Diệu, "Để nó sống không bằng con chó, rồi cho nó cuộc sống như một con chó, nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời như một con chó". Từ ngày hôm đó, đối mặt với người đàn ông mua tính mạng trong tù để cứu mình, sau khi ra tù lại dốc sức dồn tiền ủng hộ mình lập nghiệp, lòng anh không còn chút hàm ơn nào nữa.

"Anh Khương..." Quang Diệu đứng canh ngoài cửa nhắc nhở, "Không còn nhiều thời gian nữa". Trong lúc đang ngủ vùi trên giường bệnh, Khu Đức như cảm thây có điều gì đó, tay chân khẽ cử động. Ông chầm chậm mở mắt, đúng vào lúc bắt gặp ánh mắt phán xét của Khương Thượng Nghiêu. Hai mắt Khu Đức phẫn nộ mở to, gân xanh trên tay nổi rõ, muốn chống tay ngồi dậy, ngay sau đó lại nằm vật xuống giường vì không còn sức nữa. Người anh hùng đi tới cuối đường, cho dù Khương Thượng Nghiêu lúc này tim cứng như sắt cũng không tránh khỏi than thở. "Chú Đức..."

Thấy Khu Đức tỉnh lại, Quang Diệu biết điều lui ra ngoài, nấp trong bóng tối, còn Hoàng Mao lách về phía trước ngồi dưới cuối giường. Vừa thấy Hoàng Mao, ánh mắt Khu Đức thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Khương Thượng Nghiêu nhìn theo ánh mắt ấy. Hoàng Mao khom người, nhướng mắt nhìn lên, dùng cách nhìn người thông thường của mình để đánh giá nhân vật trong truyền thuyết đang nằm trên giường bệnh.

Khương Thượng Nghiêu mỉm cười nói, "Chú Đức, giới thiệu cho chú làm quen. Đây là Hoàng Mao, bạn tốt của Cảnh Trình. Diêu Cảnh Trình". Nghe thấy ba từ đó, hơi thở của Khu Đức đột nhiên gấp gáp. "Cậu ta muốn tới cảm ơn chú, năm đó chú thật có mắt nhìn người, nhắm trúng Cảnh Trình, đưa Cảnh Trình về gặp Diêm vương. Ngoài ra, còn muốn hỏi một câu, tại sao?"

Câu này Khương Thượng Nghiêu hỏi thay Hoàng Mao. Sau nhiều ngày suy nghĩ, thực ra đáp án anh đã biết rồi. Khi ấy cả khu tập thể đường sắt đều biết anh hết sức yêu thương và bảo vệ chị em Nhạn Lam. Nếu chị em Nhạn Lam xảy ra chuyện gì, anh nhất định sẽ không từ giá nào dang tay giúp đỡ. Cảnh Trình lúc đó vẫn còn trẻ con nghịch ngợm. Dù xuất phát điểm Khu Đức không muốn lấy mạng Cảnh Trình, nhưng ý định lợi dụng đẩy thuyền theo nước là có. Có thể nói, hành động ném đá xuống giếng của Khu Đức đã đem lại bi kịch cho ba người nhà họ Diêu. Khu Đức nhiều ngày không ăn được, chỉ sống bằng truyền nước, ý định ngồi dậy vừa rồi đã tiêu hao hết sức của ông, lúc này có muốn mở miệng nói cũng không thế. "Thạch Đầu..." Ông mấp máy môi định nói gi đó, cuối cùng đành từ bỏ, bất lực cười.

"Chú Đức, chú lợi dụng Cảnh Trình để kích động tôi. Chỉ cần nó có chuyện, thì vì tiền cũng được, vì báo thù cũng được, tôi đều bán mạng cho chú. Chỉ là, tại sao lại là tôi chứ?" Tại sao? Vì sự khinh bỉ phớt lờ của Khương Phượng với ông ngày ấy? Vì hai cái bạt tai bà dành cho ông khi cưỡng hiếp bà vào buổi sáng hôm ấy? Vì sự kiên quyết của bà khi đi Mông Cổ mặc ông cứ đuổi theo tàu và gọi tên bà, bà đã không thèm quay lại nhìn? Vì khi gặp lại, đứa trẻ bà dắt theo, từ đường nét trên mặt nó, có thể nhận ra bóng dáng người đàn ông bà yêu? Trong hơn ba mươi năm qua, ông từng yêu cũng từng hận, từng khóc và từng tan nát trái tim.

Đôi mắt khô khốc của Khu Đức lấp lánh như có nước, cuối cùng một giọt lệ trào ra. "Anh Khương." Quang Diệu nhắc lần nữa. Giọng nói quen thuộc khiến trái tim Khu Đức kinh hỉ miệng mấp máy, trừng mắt nhìn về phía phát ra giọng nói ấy.

Quang Diệu khẽ thở dài, biết không trốn được, đành chầm chậm bước ra từ bóng tối. Hai mươi năm nay, ông xem Quang Diệu là tâm phúc của mình, coi như con cháu trong nhà. Khu Đức do dự như không dám tin vào mắt mình, miệng khẽ mở ra, ánh mắt chuyển từ người Lương Quang Diệu sang Khương Thượng Nghiêu. Nỗi kinh ngạc qua đi, cảm giác sợ hãi bỗng chốc bao trùm, ông vẫn luôn lo lắng nuôi hổ thành nguy, không ngờ nguy hiểm ngay bên cạnh mình. "Nuôi người như nuôi ưng, cho ăn no thì sẽ tung cánh bay, đói sẽ ăn chủ. Chú Đức, quan niệm xưa cũ này của chú không còn tác dụng nữa rồi. Tôi và Quang Diệu, không ai cam tâm muốn làm ưng khuyển của chú cả."

"Cậu thật..." Rơi vào cảnh này, Khu Đức cười vang, "Cậu được lắm". Khương Thượng Nghiêu nghiến chặt răng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt già nua đang đàn hồi của Khu Đức, như muốn xuyên về ký ức hai mươi năm, quay lại căn nhà nhỏ bên Tích Sa Vi. Ngày ấy mỗi kỳ nghỉ hè việc anh thích nhất là cùng Hắc Tử ra bờ sông chơi, cho đến khi bùn đất đầy người, rồi mới quay về căn nhà ấy. Trên chiếc bàn nhỏ, chú Đức cười tươi chuẩn bị tiệc rượu đãi hai đứa cháu. Hồi đó, chú Đức vẫn còn trẻ, Quang Diệu cũng chỉ là một tiểu tử hơn hai mươi tuổi, người trong nhà ra ra vào vào. Tuổi trẻ còn ngây thơ, anh không biết trong căn nhà vườn nhỏ xinh xắn này lại cất giấu bao nhiêu bí mật và âm mưu. Ánh mắt anh từ nơi xa xăm thu về, quay đầu nhìn Hoàng Mao. Đôi mắt Hoàng Mao không chút ánh sáng, khóe miệng giật giật như hiểu ý. Quang Diệu mở cửa ra trước, Khương Thượng Nghiêu bước ra, giọng Khu Đức bất chợt vang lên sau lưng anh, đầy sức mạnh giống như hai mươi năm về trước, "Tiểu Bảo, cậu đã hứa với tôi rồi!".

Khương Thượng Nghiêu quay lại nhìn ông, đối mặt với sự cầu khẩn của người cha, anh lặng lẽ gật đầu. Tiểu Bảo là em trai Hắc Tử, và anh luôn là người coi trọng lời hứa. Trang trí trong phòng bệnh cao cấp không tồi, hiệu quả cách âm cao, không nghe thấy tiếng người bệnh giằng co giữa sự sống và cái chết khi đập chân xuống giường phản kháng. Mấy phút sau, Hoàng Mao mở cửa, vẫn là bộ dạng cha ghét mẹ chê quen thuộc, khẽ nhếch một bên mày lên ra hiệu. Quang Diệu ngay lập tức vào phòng, kéo gối ra đặt tay xem người trên giường bệnh còn thở hay không, sau đó gật đầu xác định với Khương Thượng Nghiêu đứng ngoài cửa.

Ra ngoài, Khương Thượng Nghiêu lái xe đưa Hoàng Mao đến thẳng ga tàu, ném cho hắn một cái túi nặng trịch, dặn dò: "Đi xa vào, lấy vợ sinh con, đừng bao giờ quay lại nữa". Hoàng Mao ôm túi, ngước mắt nhìn anh. "Cảnh Trình có người anh em như cậu, cả đời này không hối hận." Khương Thượng Nghiêu cố cười nói.

Quay về phòng, Khánh Đệ đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi. Khương Thượng Nghiêu đổ gục xuống giường, người mềm nhũn như bị rút hết gân cốt. "Đi đâu vậy? Em đói quá, đã làm hai bát mỳ." Khánh Đệ quỳ xuống cạnh anh. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang sờ trán mình, thuận thế kéo cô vào lòng, mùi hương ấm áp làm tim anh bình tĩnh lại, sự căng thẳng cũng dịu đi. "Mùi gì vậy? Thơm quá."

"Phật thủ, hoa hồng, diên vĩ, đàn hương. Quà sinh nhật Viên Viên tặng." "Sau này dùng mùi này, anh thích." "Quản đầu, quản chân." Khánh Đệ coi thường ngữ khí độc đoán của anh. "Có đói không? Em nấu mỳ cho anh."

Tay anh bắt đầu dịch chuyển trên người cô, "Cho anh ăn cái này trước"..